Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 21 [Trung tâm giám định bệnh viện Y Khoa Thành phố Khưu Sơn Giám định DNA của Đào Luân] [Chỉ số quan hệ cha con là 99,9999%] [Chỉ số quan hệ cha con là 99,9999%] Anh Tiểu Mẫn.

    Anh phiền em đến thế sao? Em chỉ muốn chúng ta có nhiều thời gian bên nhau hơn thôi mà. Nếu anh đã chọn con đường đó, thì anh sẽ cố hết sức để đáp ứng các yêu cầu của em. Trừ việc yêu em, đúng không?

    Anh còn nhớ đã hứa với em điều gì không? Anh có thể không yêu em, nhưng anh cũng không thể yêu người khác. Nếu anh không làm được điều mình hứa, thì cả đời này em sẽ không tha thứ cho anh đâu. Nếu anh phản bội em,

    Thì cả đời này cũng đừng tha thứ cho anh. Được. Em tin cả đời này anh sẽ không phản bội em. Em tin tưởng anh. Em thấy chắc anh cũng không cần em giúp gì đâu. Thế em… đi mua quần đây.

    Em phát hiện ra phòng làm việc của anh lạnh hơn em tưởng. Em đi đây, anh Tiểu Mẫn. Bye bye. [Tết Đoan Ngọ vui vẻ, Sinh nhật vui vẻ, Giáng sinh vui vẻ, Yêu bản thân mình] Gì đây? Tuyệt quá, cuối cùng cũng tìm thấy rồi. Mình phải đi tìm Trương tổng ngay.

    Trương tổng. Trương tổng. Trương tổng. Trương tổng. Trương tổng. Anh… bị sao thế? Anh đứng dáng gì đây? Các cậu ở bên cạnh ồn ào quá. Còn bao nhiêu người phải làm việc chứ. Cậu để ý chút được không? Mấy giờ rồi, làm gì còn ai chứ? Anh xem đi.

    Tìm thấy chứng cứ rồi. La Khê không phải người tiết lộ thông tin. Xem đi. Không phải đáng để vui sao? Thông báo cho tất cả mọi người ngày mai họp. Vâng. Nếu giám đốc Tưởng có nhân chứng, thì bảo anh ta gọi người đến. Trương tổng. Như vậy, chuyện này

    Không phải sẽ to chuyện sao? Càng to chuyện càng tốt. Vâng. Tôi đi làm ngay. Đúng rồi. Ngày mai La Khê sẽ tiếp tục ở phòng tiêu thụ, hay là sang phòng kỹ thuật nông nghiệp? Sau ngày mai, tôn trọng ý kiến của cô ấy. Được. Thế tôi đi làm đây.

    Con chim đẹp đấy. Anh đúng là có mắt nhìn. Bố. Lát đưa con đi học. Được thôi. Tiểu Màn Thầu. Trước đây bố bảo đưa cháu đi học, không phải cháu không cho sao? Cháu nói cháu lớn rồi muốn độc lập. Sao giờ có xe xịn rồi, lại để bố đưa đi thế?

    Có phải cháu muốn khoe với các bạn không? Ai cũng biết lý do. Không cần em nói hẳn ra chứ? Giờ chúng ta có xe rồi. Lát anh đưa em đi làm. Không cần đâu. Em với anh ngược hướng nhau. Ngược hướng thì sao? Lái xe thì đi đâu chả được.

    Anh nói em nghe, may nhờ có Đào Luân xử lý được… Xe second hand thuê đó. Mọi người nhớ đi cẩn thận. Xước xát gì em đền không nổi đâu. Anh làm giám đốc không xử lý nổi chuyện này hay sao? Mà còn phải phiền đến chủ tịch? Xin lỗi, giám đốc Ngô.

    Chủ tịch. Na Na. Sao em lại đến đây? Là tôi mời Na Na đến. Ngày hôm qua Na Na chính thức vào tập đoàn Tứ Hải rồi. Trước tiên đi làm quen các phòng ban ở tập đoàn đã. Na Na, ngồi đi. Vâng. Bắt đầu họp đi. Vâng, thưa chủ tịch.

    Vậy để tôi mời nhân chứng. Giám đốc Tưởng. Đợi đã. Trước khi giám đốc Tưởng mời nhân chứng vào, tôi muốn giải thích với mọi người một chuyện. Tài liệu này sau khi được La Khê hủy, thì xảy ra chuyện rò rỉ thông tin. Gửi mọi người xem hai bản. Bản này

    Là bản La Khê khôi phục lại. Bản còn lại là bản gốc. Mọi người xem kĩ một chút sẽ phát hiện ra tài liệu được khôi phục rất khó để giống y như bản gốc. Khoảng cách giữa các hàng, và khoảng cách hai lề đều có sai lệch nhất định.

    Còn tài liệu bị tiết lộ ra ngoài này, lại hoàn hảo không tì vết. Khác nhau sao? Nhìn kĩ chúng ta sẽ thấy tài liệu được khôi phục khoảng cách hai lề và khoảng cách các dòng rất khó để khôi phục y hệt. Còn tài liệu bị tiết lộ ra ngoài

    Lại hoàn hảo như vậy. Cũng có nghĩa La Khê không thể là người tiết lộ thông tin. Trương tổng. Anh nghĩ xem liệu có khả năng này không? La Khê trước khi hủy tài liệu này đã in ra một bản khác rồi. Đúng là khiến người khác nghĩ mà sợ.

    Giám đốc Tưởng nói hay lắm. Nghĩ mà sợ sao? Tôi cũng đã nghĩ tới điều này. Cho nên tôi đã đến phòng giám sát đem hết video giám sát ra Cẩn thận xem camera một lượt. Giám đốc Tưởng đưa tài liệu cho La Khê. Rồi La Khê đến phòng in,

    Đưa tài liệu cho đồng nghiệp Lý Hân, sau đó hủy đi. Cả quá trình này chưa đến 10 phút. Tất cả đều được camera giám sát ghi lại. Chưa có lúc nào rời khỏi phạm vi màn hình. Giám đốc Tưởng. Tại sao ngay từ lúc chưa có bằng chứng rõ ràng

    Chú đã một mực đổ cho La Khê? Đây không phải là rắp tâm sao? Tôi rắp tâm gì chứ? Ngày ngày tôi chỉ biết ngoan ngoãn đi làm. Tôi rắp tâm với cô ta làm gì? Trương tổng. Anh có thể không nghi ngờ La Khê.

    Nhưng anh cũng không thể nghi ngờ tôi chứ? Tài liệu này chỉ qua tay ba người. Giám đốc Tưởng. La Khê và đồng nghiệp Lý Hân. Giám đốc Tưởng cũng chưa bao giờ nghi ngờ Lý Hân. Thế tại sao chúng tôi không thể nghi ngờ giám đốc Tưởng? Tiểu Mẫn à.

    Cậu thấy không cần thiết đâu. Giám đốc Tưởng là cốt cán của tập đoàn Tứ Hải chúng ta. Chú ấy từng cầm bao nhiêu tài liệu bảo mật chứ. Nếu chú ấy muốn tiết lộ thì đã làm từ lâu rồi. Sao còn phải đợi đến hôm nay? Tôi thấy…

    Anh rể, nhân chứng cũng đến rồi. Chúng ta nghe nhân chứng nói xem sao, rồi xem xét tiếp? Giám đốc Tưởng. Gọi nhân chứng vào đi. Đây là anh Lý, cũng là đương sự trong chuyện này. Tôi là người trao đổi thông tin. Chính là cô ta.

    Trước đây cô ta nói với tôi, cô ta có cửa sau ở tập đoàn Tứ Hải, có thể lấy được thông tin khách hàng Vip. Cô ấy thiếu tiền, có thể bán thông tin cho tôi. Nên tôi mua thôi. Rồi chuyển cho người khác.

    Thật ra tôi chỉ kiếm chút tiền chênh lệch thôi. Chính là cô ta. Anh nói bậy. Tôi không hề quen anh. Sao cô không quen tôi được chứ? Chúng ta giao dịch bao nhiêu lần như thế, mà cô lại nói không quen tôi? Anh nói dối. Bằng chứng đâu? Anh Lý. Anh nói,

    Cô La Khê bán thông tin cho anh. Anh đưa cho cô ta bao nhiêu tiền? Có lịch sử chuyển khoản không? Khoảng… mấy chục nghìn. Người như chúng tôi sao chuyển khoản được chứ. Lần nào cũng tiền trao cháo múc, một tay đưa tiền, một tay giao hàng.

    Cô ta đưa thông tin cho tôi. Tôi đưa tiền cho cô ta. Tiền mặt. Làm gì có thông tin giao dịch chứ? Không có. Nhưng theo như tôi biết, anh Lý, công việc này của anh béo bở lắm mà. Tháng 4 năm nay, anh đã trả hết nợ nần. Hơn nữa,

    Còn mua được một chiếc ô tô mới. Buôn bán thông tin bảo mật là phạm tội rồi. Báo cảnh sát đi. Vâng. Giám đốc Tưởng. Gì thế này? Sao lại báo cảnh sát? Không phải đã nói rõ rồi sao? Tôi đến làm nhân chứng trong nội bộ thôi. Anh Lý.

    Anh biết gì thì nói nấy. Đừng có lôi tôi vào. Tôi không lôi anh, lôi ai chứ? Anh đã nói với tôi, sẽ đảm bảo an toàn cho tôi mà. Hôm nay tôi mà không bình an ra khỏi đây tôi liều chết với anh luôn. Đang họp cơ mà.

    Họp cái gì mà họp? Xin… xin lỗi chủ tịch. Anh đã nói rồi cơ mà. – Ra ngoài rồi nói được không? – Không phải. Anh nói với tôi rồi cơ mà. Không phải sẽ đảm bảo an toàn cho tôi sao? Cái gì thế này? Sẽ xử lý tốt ngay.

    – Lạ thật đấy. – Được, được. Biết rồi, biết rồi. Đúng là kịch hay. Các người bày trò đủ chưa? Chuyện bé như con kiến. Mà mấy người ở đây cãi tới cãi lui. Không mất mặt à? Còn có chuyện gì nữa không? Giải tán đi. Đợi… đợi chút. Cái đó…

    Tôi có một thắc mắc. Nhân viên tập đoàn Tứ Hải khi vào làm đều phải ký điều khoản không cạnh tranh. Khi tôi đến cũng phải ký. Vậy cô La Khê có một Hostel riêng, dù cho cô ấy không tiết lộ thông tin,

    Thì có phải cũng đã vi phạm điều khoản này không? Cô ấy không thể làm việc ở Tứ Hải nữa. Na Na. Hostel Hựu An của nhà La Khê chỉ có 6,7 phòng thôi. Nếu nói cô ấy là đối thủ cạnh tranh của tập đoàn Tứ Hải, vậy quá coi thường

    Tập đoàn chúng ta rồi. Nhắc đến đối thủ cạnh tranh. Tập đoàn BK là thương hiệu có chuỗi khách sạn toàn cầu. Đây mới là doanh nghiệp có tư cách làm đối thủ của tập đoàn Tứ Hải nhất. Trương Mẫn. Nói năng phải có chừng mực.

    Con và Văn Na sắp kết hôn rồi. BK và Tứ Hải cũng sắp kết hợp làm một rồi. Với tư cách đại diện cổ đông, ta hoàn toàn hoan nghênh Văn Na đến tập đoàn Tứ Hải. Sao có thể nói là cạnh tranh chứ? Trương tổng. Tôi muốn làm rõ một việc.

    Chính là khi cô La Khê vào làm việc, Trương tổng đã biết chuyện cô ấy kinh doanh Hostel. Hơn nữa còn biết rất rõ tên của Hostel đó, đúng không? Quyền kinh doanh Hostel Hựu An là của anh tôi. Hơn nữa cũng không phải anh ruột. Chúng tôi đều là trẻ mồ côi.

    Hostel cũng là việc phúc lợi của chúng tôi ngày xưa. Khi tôi đi du học về cũng không có nơi để ở. Nên chỉ có thể về nơi hồi nhỏ sống. Nói đúng ra, tôi cũng chỉ là khách mà thôi. Còn nữa, khi tôi kí điều khoản không cạnh tranh đó,

    Cũng đã hỏi rất kỹ phòng nhân sự rồi. Tôi không hề giấu chuyện này. Đúng. Cô ấy đã hỏi ý kiến tôi. Nhưng tôi nghĩ cô ấy được Tiểu Mẫn giới thiệu, nên cũng cho qua. Đúng như Tiểu Mẫn nói. Hostel của cô ấy quá nhỏ.

    Không thể đủ để uy hiếp đến chúng ta. Na Na. Ngày đầu em đi làm, còn chưa hiểu tình hình… Em thật sự không hiểu nên mới hỏi. Hơn nữa trước đây tôi đã tìm hiểu qua. Rõ ràng đã có khách hàng của khách sạn chúng tôi đến Hostel các cô rồi.

    Mà Hostel các cô còn trồng rau bán rau đúng không? Còn bán cho cả nhà của chủ tịch cơ mà. Vậy cô có thể giải thích chuyện này không? Chuyện này liên quan gì đến việc cô đến Tứ Hải làm việc?

    Tôi chưa bao giờ mời chào bất cứ khách hàng nào đến Hostel. Hơn nữa… Hơn nữa đối tượng của chúng ta không giống nhau. Người thích đến khu nghỉ dưỡng và người thích ở Hostel hoàn toàn không cùng đối tượng. Thế tại sao lại có khách hàng của khách sạn đến Hostel ở?

    Chả lẽ cô định nói với tôi đây là trùng hợp sao? Tôi đã nói rồi. Tôi không phải người kinh doanh. Thế ai mới là? Cô có cần gọi anh ta đến không? Người kinh doanh là anh tôi. Nhưng quản lý tài chính là Đào Luân. Nếu cô có nhiều thắc mắc thế,

    Thì tôi gọi anh ấy đến giải thích. Alo, Đào Luân. Bây giờ anh có thể đến công ty em không? Tất cả những chỉ trích nhằm vào tôi đều là bịa đặt. Tôi tuyệt đối chưa bao giờ bán đứng tập đoàn Tứ Hải.

    Tôi càng không muốn mọi người vì tôi mà nghi ngờ tổng giám đốc. Tổng giám đốc là người suy nghĩ cho Tứ Hải nhiều nhất mà tôi từng gặp. Tôi từ chức. Nhưng chuyện gì cần chứng minh tôi nhất định phải chứng minh. Đúng là người tung kẻ hứng.

    Lãnh đạo hi sinh cho nhân viên. Nhân viên lại quan tâm đến lãnh đạo. La Khê à. Chuyện cô có bán đứng công ty, dù có phải cô làm hay không, thì hôm nay cô cũng đã thành công làm loạn cả tập đoàn Tứ Hải rồi. [Tập đoàn Tứ Hải]

    – Tiểu Khê. – Đào Luân. Sao vậy? Vừa nãy bọn họ nghi ngờ em thời gian qua đã chèo kéo khách đến Hostel. Ngày nào anh cũng ở Hostel, có thể nhớ lại xem chuyện là thế nào không? Nếu vậy chắc ý họ là chuyện tháng trước.

    Có một khách hàng đi du lịch nhân dịp tốt nghiệp đến Hostel chúng ta. Lúc cậu ấy thanh toán là dùng tên công ty bố mẹ để ký phiếu. Cái này có khả năng. Còn một vị khách nữa là vì chúng ta bán rau cho họ.

    Họ rất thích ăn rau của chúng ta, nên đến Hostel chúng ta. Thời gian gần đây chỉ có hai vị khách mới này. Những người khác thì không thể. Thu nhập của Hostel các cô là bao nhiêu? Rảnh rỗi lắm sao? Nếu không thì chắc cậu là thiên tài rồi.

    Khách hàng nào cũng nhớ rõ như vậy. Đến cả những ngôi sao giống y hệt nhau, Đào Luân còn nhớ rõ. Huống chi là những chuyện này. Hostel của chúng tôi không giống tập đoàn Tứ Hải. Có thể kiên trì được đến bây giờ đều là nhờ nỗ lực

    Và tâm huyết của các anh tôi. Cho nên hôm nay tất cả những gì chúng tôi nói các người có điều tra cũng không sao. Trời ơi. Cả cái tập đoàn Tứ Hải to như vậy, chỉ có La Khê được các người quan tâm thôi sao?

    Tại sao tội lỗi gì cũng đổ hết cho cô ấy thế? Đi. Đợi đã. Tất cả chuyện này tội lỗi và trách nhiệm đều do tôi. Khi tôi tuyển La Khê vào, đã biết cô ấy học thực vật học. Sau khi giới thiệu cô ấy cho giám đốc Ngô, không ngờ,

    Giám đốc Ngô lại để cô ấy vào chỗ trống ở phòng tiêu thụ. Thế này đi. Để cho La Khê nghỉ ngơi vài hôm. Chúng ta giải quyết mọi chuyện ổn thỏa rồi, tôi sẽ sắp xếp cô ấy tới phòng kỹ thuật nông nghiệp. Mọi người thấy thế nào? Không được.

    Cháu nói là được. Dù sao chức giám đốc phòng nhân sự của cậu cũng là bù nhìn thôi. Cảm ơn mọi người. Toàn các nhân vật tai to mặt lớn lại coi trọng La Khê nhà chúng tôi thế. Nhưng chúng tôi không cần. Anh giả vờ làm người tốt cái gì chứ?

    Đi thôi. Không hiểu em còn ở đây làm gì nữa? Anh Tiểu Mẫn. Anh Tiểu Mẫn. Anh rể, uống nước đi. Hạ hỏa. Đủ rồi. Mọi người về làm việc đi. Uống nước đi. La Khê. Không phải anh nói rồi sao? Nghỉ ngơi vài hôm rồi đến phòng kỹ thuật nông nghiệp làm.

    Em không đồng ý. Anh là tổng giám đốc Tứ Hải. La Khê là nhân viên của anh. Anh có quyền quyết định cô ấy đi hay ở. Còn nữa, phiền em nhớ kỹ thân phận của mình. Cảm ơn anh nhắc nhở. Thân phận của em là vợ chưa cưới của anh.

    Anh có tin đồn xấu với nhân viên. Em không có quyền can thiệp sao? Anh Tiểu Mẫn. Hai hôm nữa là tiệc sinh nhật anh. Hay là đính hôn vào hôm đó luôn đi. Như vậy sẽ không có ai không có liêm sỉ mà ở lại công ty nữa. Trời ơi.

    Sao cô có thể nói những lời đó chứ? Vừa nãy cô cũng thấy rồi đó. Là chồng chưa cưới của cô nhất định dính lấy La Khê nhà tôi, không để cô ấy rời Tứ Hải. Tôi nói lời gì? Tôi còn chưa nói anh đó.

    Rõ ràng anh cũng muốn cô ấy từ chức. Hơn nữa xe anh cũng lấy xe tôi rồi còn gì. Xin lỗi. Là lỗi của anh. Trả cho cô. Được chưa? La Khê. Nghe lời anh. Ở lại được không? Không được. Anh nói rồi, nhân viên của anh anh có quyền.

    Sao em cứ can thiệp vào vậy? Bố em đầu tư vào đây bao nhiêu cổ phần. Dù gì em cũng là cổ đông của BK, một nhân viên nhỏ như vậy em cũng không có quyền quyết định sao? Em còn là vợ chưa cưới của anh sao? Em muốn cô ta phải đi.

    Anh không cho phép. Cuộc cạnh tranh của hai doanh nghiệp lớn của các người có thể đừng lôi những dân thường như chúng tôi vào được không? Tôi đi hay ở, các người đều không có quyền. Tôi từ chức, tôi không làm nữa. Tôi không làm nữa. Được chưa? Anh không đồng ý.

    Tôi đi làm còn cần anh đồng ý, nhưng từ chức tôi tự quyết định là được rồi. Cô muốn gì? Không phải cô nói chỉ cần tôi rời khỏi tập đoàn Tứ Hải thì xe là của chúng tôi sao? Tiểu Khê. Anh đã nói trả cho cô ta rồi. Cầm cho cẩn thận.

    Đào Luân, đi thôi. Em có biết em nhận xe là ý gì không? Không sao đâu anh Tiểu Mẫn. Chỉ cần cô ta rời đi, em tặng thêm vài chiếc nữa cũng không sao. Na Na. Anh xin em, em đừng ép anh nữa được không?

    Em tặng xe cho cô ấy là vì cái gì? Em đến đây làm việc là vì cái gì? Chả lẽ em tưởng anh không biết sao? Sao em nhất định phải ép La Khê đi chứ? Em đừng hết lần này đến lần khác thách thức giới hạn của anh được không?

    Vậy cũng phiền anh đừng qua loa lấy lệ với em nữa. Anh nói anh yêu công việc nhất. Vì cô ấy đến công việc anh cũng từ bỏ được. Cô ấy quan trọng hơn em. Quan trọng hơn cả công việc của anh. Anh Tiểu Mẫn. Là anh ép em.

    Tại sao? Tại sao? Tại sao? Xin lỗi em. Xin lỗi em. Tiểu Khê, em định làm gì? Tiểu Khê. Tiểu Khê, em nói đi. Em không muốn ngồi chiếc xe này. Được. Nếu vậy sao em còn lấy xe? Là vì trong lòng cô ấy chắc chắn em có ý đồ.

    Nếu em không lấy, cô ấy sẽ tiếp tục làm phiền anh. Anh thực sự không có lấy chuyện của em đi trao đổi với Văn Na. Em tin anh đi. Đào Luân. Anh biết không? Bố mẹ em vì tai nạn giao thông mà qua đời.

    Khi đó, tài xe xe container đối diện ngủ gật, trực tiếp lao qua thanh chắn đường đâm thẳng vào xe nhà em. Sau đó cảnh sát nói với em, nếu bố em kịp thời đánh tay lái, thì chúng em có thể tránh được. Nhưng bố em đã không làm. Vì bố sợ

    Nếu đánh tay lái thì sẽ đâm vào em ở đằng sau. Mẹ em đến phút cuối cùng vẫn bảo vệ em. Bố mẹ đã yêu em như vậy, dùng cả tính mạng để yêu em. Em tin họ ở thế giới bên kia vẫn đang đợi em sống tốt hết kiếp này

    Để đến gặp họ. Cho nên em… Dù có là trẻ mồ côi, dù chúng ta không có tiền, dù các anh em nhiều lúc không đáng tin cậy, nhưng em chưa bao giờ thấy cuộc sống mình không hạnh phúc. Đào Luân. Em biết anh lấy chiếc xe này là vì Hostel.

    Nhưng hôm nay vì nó, mà lần đầu tiên trong cuộc đời em thấy trên đời này có một số thứ em không xứng để có. Là anh không suy nghĩ thấu đáo. Là do anh đã không từ chối hoàn toàn. Sau này không có chuyện đó nữa đâu. Chiếc xe này

    Anh sẽ tự đi trả cho cô ta. Chúng ta đi xe bus về. Sau này, chúng ta tự kinh doanh Hostel của chúng ta thật tốt bằng chính năng lực của mình để mọi người đều sống thật hạnh phúc. Được không? Đào Luân, anh có bị ngốc không?

    Em đã nói rồi Hostel là chuyện của các anh. Anh có thể đừng vì họ mà từ bỏ ước mơ của mình không? Anh hứa với em. Đừng vì ai mà hi sinh bản thân mình. Xe đến rồi, nhanh lên. Bà hẹn tôi ra đây gấp như vậy.

    Có chuyện gì quan trọng sao? Tiểu Trì sao rồi? Nó tên là Trương Mẫn. Có phải ông hối hận rồi? Ông đã nói với tôi. Chỉ cần tôi đưa con cho ông, ông sẽ để nó thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Chuyện này không liên quan đến bà.

    Sao lại không liên quan đến tôi? Tôi là mẹ ruột của nó. Bây giờ nó đang là tuổi còn dễ kích động. Gặp được người con gái nó rung động khó tránh kích động như thế. Đây là chuyện bình thường. Sao ông không giúp nó giải quyết đi?

    Để lỡ thiên kim BK rồi, thì không còn cơ hội nào tốt hơn nữa đâu. Nếu nó thật sự vì cô gái đó mà từ bỏ BK và Tứ Hải thì coi như tôi phí công nuôi nó bao năm nay. Tính khí như vậy thật không biết giống ai!

    Năm đó ông đã hứa với tôi ông sẽ dạy dỗ con tôi cẩn thận. Điều lớn nhất tôi giúp nó chính là không để nó theo bà. Trên đời này, tôi là người mẹ vĩ đại nhất. Còn ông thì sao? Nếu đã như vậy, thì mời bà làm ngơ đến cùng đi.

    Chuyện nhà tôi tôi tự xử lý. Không cần bà quan tâm. Tôi cảnh cáo bà lần nữa. Nếu bà thực sự muốn tốt cho con trai, thì đừng có lởn vởn bên Thiên Hoa nữa. Cũng đừng có liên lạc với tôi. Tôi đã nói rõ ràng rồi. Xuống xe. Trương Kính Trung.

    Bao năm nay, tôi làm tất cả những gì ông nói. Nếu ông không để con trai tôi nhận những gì nó đáng được nhận, thì tôi với ông cùng chết. Thẩm Tú Chi tôi nói được làm được. Anh muốn làm gì nữa? Trả cho cô. Nhà các người cũng hay thật đấy.

    Lúc thì cần lúc thì không cần. Sáng nay không phải La Khê đã nhận giúp anh rồi sao? Anh làm sao thế? Đến tối lòng tự trọng dâng lên, lại không cần nữa à? Hết kịch rồi. Chúc cô tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc.

    Đừng bao giờ làm phiền chúng tôi nữa. Rõ ràng là anh nói lời không giữ lấy lời. Anh dựa vào cái gì nổi nóng với tôi? Liên minh chết tiệt gì chứ? Anh hai. Sao anh lại khóc? Mọi người sao thế? Màn Thầu. Xin lỗi con. Lát bố

    Lại đạp xe đưa con đi học. Chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa. Con không trách bố đâu. Giờ em mới biết, tại sao chuyện đau khổ nhất chính là đã… từng… có. Gì vậy? Chúng ta tự tiết kiệm tiền mua là được mà. Chỉ là một chiếc xe thôi mà.

    Ăn cơm thôi. Đến trứng cũng không cho em ăn sao? Ăn không của người khác thì hèn nhát. Lấy đồ của người khác thì không tự nhiên. Khi không chúng ta đi lấy đồ của Lưu Văn Na làm gì? Hạng Vũ từng nói, có tiền mà không khoe

    Khác nào mặc áo gấm đi đêm. Nhưng em còn chưa ngồi ô tô ấm mông mà đã… Tiểu Khê đâu? Đi từ sớm rồi. Không phải em ấy từ chức rồi sao? Còn đi đâu nữa? Anh nghĩ nhà chúng ta bây giờ chứa được thêm một người rảnh rỗi nữa sao?

    Người rảnh rỗi nhất cái nhà này là chị đấy. Cô Ngô. Cháu rất cảm ơn sự quan tâm của cô. [Đào Luân] Đến đài thiên văn làm việc là mơ ước của cháu. Nhưng nhiệm vụ trong nhà rất nặng nề. Cháu sợ mình không thể kiêm cả hai được.

    Càng không muốn phụ lòng cô. Cho nên cháu không thể không đưa ra quyết định. Cháu sẽ đi xin lỗi đài trưởng Tào. Làm phiền cô nhiều rồi. Mong cô hiểu cho cháu. [Cháu này, nếu có thời gian thì qua đây nhé]

    [Cháu này, nếu có thời gian thì qua đây nhé. Cô có cái này muốn nói với cháu] Đừng giận mà. Vừa nãy đùa với em thôi. Cho em ăn trứng được chưa? Món này cũng đạm bạc quá đi. Anh rể, Tiểu Mẫn lại cả đêm không về.

    Nó cũng làm việc bạt mạng quá đi. Tôi bảo cậu đi xử lý cô gái đó bao lâu rồi. Người ta vẫn còn ở tập đoàn không nói, lại còn gây chuyện ầm ĩ như vậy. Chuyện này cũng đâu thể tránh em. Tiểu Mẫn vì cô gái đó mà bất chấp tất cả.

    Người làm cậu như em đâu phải đối thủ. Hay là anh đích thân ra tay đi? Đúng rồi anh rể. Em còn có chuyện này muốn hỏi anh mãi. Ngày trước, anh đưa Tiểu Mẫn ra nước ngoài. Sau khi nó về nước, em thấy tính cách rồi ngoại hình

    Đều không giống trước lắm. Tại sao vậy? Chả lẽ, em cảm nhận sai sao?