Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 22 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 22 À đúng rồi anh rể, em vẫn luôn muốn hỏi anh chuyện này. Chuyện là hồi đầu ấy anh đưa Tiểu Mẫn ra nước ngoài. Xong đứa nhóc Tiểu Mẫn này sau khi về nước,

    Em thấy tính cách nó và cả ngoại hình nữa, khác hẳn so với lúc trước. Tại sao vậy? Không lẽ em nhầm? Nào, Thiên Hoa, ăn sáng thôi. Vậy em tới công ty đây nhé chị. Phu nhân, bữa sáng đây ạ. Cảm ơn. Thiên Hoa, chuyện Tiểu Mẫn đi lạc năm đó

    Liệu Thiên Vỹ có biết không? Sao tự dưng anh lại hỏi chuyện này thế? Vừa nãy Thiên Vỹ nói linh ta linh tinh cái gì đấy. Anh sợ chú ấy biết gì đó … Không thể nào! Tính tình em trai em em biết mà. Nếu năm đó chú ấy mà biết

    Thì bố em cũng biết là cái chắc. Còn không phải vì năm đó chú ấy gây họa lớn cho công ty khiến mình phải nhanh chóng đưa chú ấy ra nước ngoài còn gì? Với cả bố em còn bị bệnh nặng phải vào viện,

    Làm gì còn tâm trí nào nói với chú ấy. Nói cũng đúng. Nếu năm đó chú ấy phần nào đoán được thì sao lại từ bỏ quyền thừa kế dễ dàng thế này chứ? Có điều nhắc tới chuyện này … Lần này Thiên Vỹ về

    Thật sự em cũng đã nghĩ xem có nên nói với chú ấy không. Đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, bố cũng mất bao lâu rồi, Tiểu Mẫn cũng lớn rồi, hơn nữa việc công ty làm rất ổn. Trong lòng em nó chính là con của chúng ta.

    Có phải máu mủ ruột già hay không đều không quan trọng. Trương Mẫn rất nhạy cảm, em cũng hiểu mà. Nếu công bố thân phận của nó vào lúc này thì em bảo thằng bé phải làm sao chứ? Rồi còn những người trong ban giám đốc nữa. Hơn nữa,

    Chuyện kết hôn của nó và Na Na đang ở thời điểm quan trọng, lão Lưu sẽ nghĩ gì đây? Cũng đúng nhỉ. Phải giải thích nhiều như vậy. Hay là cứ để như vậy đã. Đợi đến khi Tiểu Mẫn hoàn toàn tiếp nhận công ty thì làm theo mong muốn của nó.

    Trí nhớ em càng ngày càng kém rồi. Anh rể, anh đừng để ý mấy thứ em vừa nói nhé. Em đi đây. [Trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc] Thư ký Tiêu, thư ký Tiêu! Hôm qua anh tăng ca ở công ty à? Thôi đừng nhắc nữa,

    Còn khốn khổ hơn là tăng ca ấy chứ. Cô tới tìm giám đốc Trương à? Anh ấy về thay đồ rồi. Nếu cô không vội thì ngồi đợi chút. Tôi ngủ lát nhé, một lát nữa thôi. Tôi tới tìm anh đó. Cảm ơn anh lần trước đã tin tôi

    Hơn nữa còn tăng ca giúp tôi. Tôi cũng sắp rời công ty rồi mà. Gì cơ? Cũng không biết có thể làm gì cho anh nên mang cho anh bữa sáng nè. Cảm ơn thư ký Tiêu đã luôn quan tâm nhé. Chúng ta sau này sẽ có duyên gặp lại. Ôi trời,

    Đúng là bây giờ tôi đang cần một bữa sáng ngon lành đây này. Nhưng cứ nghĩ đến việc đây là bữa ăn ly biệt là tôi lại … không ăn nổi. La Khê à, chuyện thôi việc cô thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao? Đúng vậy,

    Đã làm xong thủ tục bàn giao rồi, cũng nói trực tiếp với tổng giám đốc rồi. Không phải. Vậy cô không nói lại với anh ấy một tiếng sao? Tôi đi nhé. Tạm biệt! Chào tổng giám đốc ạ. Đến đúng lúc lắm, đến phòng kỹ thuật nông nghiệp trình diện đi.

    Thịnh soạn nhỉ? Còn phải nói. La Khê tự tay làm cho tôi đấy, để cảm ơn tôi thời gian này đã giúp đỡ cô ấy. Vậy lần sau cậu làm những chuyện vốn nên làm chắc tôi cũng phải làm tặng cậu cái cờ thi đua nhỉ? Tôi nói với cô ấy rồi mà,

    Người nên cảm ơn nhất là anh đó. Tôi cũng chưa ăn đâu. Đem để vào phòng tôi. Tầm này ấy mà La Khê đã làm xong hết thủ tục rồi. Bữa cơm chia ly này, anh giữ lấy mà ăn một mình đi. Sao cậu không nói sớm hả?

    Mới sớm ngày ra đã động phải tổ kiến lửa! Tổng giám đốc anh làm gì thế? Tại sao em cứ nhất quyết phải nghỉ việc chứ? Em biết tôi không phải cố chấp chọn con đường đó mà. Em có thể cho tôi một câu trả lời rõ ràng không?

    Vậy câu trả lời của tổng giám đốc là gì? Không phải anh đã biết rất rõ câu trả lời của chúng ta rồi sao? Câu trả lời của anh là tập đoàn Tứ Hải còn tôi là người nhà. Không phải ngay từ lúc đầu gặp gỡ

    Chúng ta đã biết câu trả lời của đối phương rồi sao? Tôi sẽ giữ vững quyết định của mình, không quay lại đâu. Anh biết gì không, điều đáng sợ nhất là khi đã chọn một con đường rồi nhưng lại không ngừng tò mò

    Con đường khác liệu sẽ có gì thú vị chăng. Có những lúc thấy hối hận muốn quay lại nhìn xem thì phát hiện ra con đường khác đó đã mọc um tùm cỏ dại. Vậy nên tổng giám đốc à, sau này hãy làm một người hạnh phúc nhé. Buông tha bản thân,

    Và buông tha tôi. Chào tổng giám đốc ạ. [Đài thiên văn quốc gia Trung Quốc] Alo. Xin hỏi có phải ngài Đào Luân không ạ? Tôi đây. Chúng tôi gọi từ cục cảnh sát. Có phải trước đây anh từng đăng ký tìm thông tin ghép đôi DNA không?

    Chúng tôi đã tìm được thông tin thích hợp. Có thời gian anh có thể qua đây không ạ? Bây giờ tôi đang rảnh, tôi sẽ qua ngay bây giờ. Không ngờ người thân mất tích nhiều năm như vậy lại tìm thấy rồi. Năm đó sau khi anh đi lạc

    Cả gia đình họ đã chuyển đi. Thấy weibo của cậu được những người Hoa ở địa phương truyền nhau, thấy cậu giống đứa trẻ năm đó mà họ để lạc nên đã lập tức liên hệ với chúng tôi, còn gửi bản DNA cho hàng xóm trong nước

    Nhờ họ đem sang làm kiểm tra và ghép đôi. Chúng tôi đã tiến hành kiểm tra gấp dạng DNA. Hôm nay có kết quả. Trước mắt các con số đều cho thấy có lẽ đây chính là bố ruột của anh. [Giám định DNA của Đào Luân] Làm sao thế? Mặt nhăn nhó vậy?

    Học em à? Vừa nãy chủ nhà gọi điện tới bảo là hợp đồng của chúng ta tháng sau hết hạn. Rõ ràng chuyện kéo dài hợp đồng đã thương lượng ổn thỏa rồi mà! Sao tự nhiên lại đuổi chúng ta chứ? Tại sao? Họ bảo chúng ta làm ăn bất chính,

    Nên cho người khác thuê rồi. Làm ăn bất chính? Cũng có chầy bửa tiền phòng đâu chứ? Làm ăn bất chính là bất chính cái gì? Họ nói có người đồng ý trả tiền phòng gấp đôi. Em nói xem chúng ta ở đây bao lâu rồi giờ chuyển đi đâu được chứ?

    Cái người gì cơ chứ? Em phải tìm ông ta hỏi cho ra nhẽ. Đợi lát! Vô ích thôi. Hai người đang chơi trò đổi vai đấy à? Còn nữa, “chuyển” là ý gì? Lâm Lâm, chúng ta không thể ở đây được nữa rồi. Là sao chứ? Không ở được nữa đâu.

    Con bé tiểu Khê này vừa bỏ việc một mực muốn về làm kinh doanh Hostel. Con bé mà biết chắc không chịu nổi mất. Có một chỗ tốt hơn, lại còn có thể giúp gia đình lo việc Hostel là chuyện tốt. Hơn nữa thu nhập ở đài thiên văn thật sự rất thấp.

    Tôi hiểu mà. Không phải đâu ạ. Thật sự không phải vấn đề lương bổng ạ. Mà là… chắc cháu phải tạm thời về Mỹ một chuyến. Về sớm như vậy ư? Thế… Cậu có quay lại không? Đương nhiên rồi ạ. Còn người nhà ở đây, chắc chắn cháu sẽ quay lại.

    Chỉ là lần này về cũng đủ lâu rồi, nên quay lại thăm bố mẹ thôi ạ. Đúng đúng đúng. Nên thế! Cậu đúng là chàng trai hiếu thuận với gia đình. Chỉ là không biết có còn kịp cùng đi xem sao băng không. Tôi chỉ nói vu vơ vậy thôi,

    Cậu đừng có để trong lòng nhé. Làm như kế hoạch ban đầu của cậu nhé. Đúng như cháu nói, cháu sẽ về ạ. Chuyện hứa đi xem sao băng với cô cháu cũng nhất định sẽ thực hiện. Được. À đúng rồi, cậu sắp phải đi rồi tôi tặng cậu chút quà nhé.

    Chắc là sẽ gửi tới Hostel trong hai ngày tới. Anh Tiểu Mẫn, xem xem cái này đẹp không? Em thích là được. Cô Lưu, chiếc nhẫn này quả thực vô cùng hợp với khí chất của cô. Kiểu nhẫn này thật ra không phải ai cũng đủ sang để đeo đâu.

    Cô Lưu thật hạnh phúc khi được vị hôn phu đối xử tốt như vậy. Dù nhẫn đắt thế nào anh ấy vẫn không do dự mà mua cho cô. Vậy được, lấy cái này đi. Vậy hai người có muốn thử nhẫn đôi không? Được chứ. Vâng, vậy tôi đi lấy ạ.

    Anh Tiểu Mẫn. Xin lỗi anh nghe điện thoại. Alo. Được, con biết rồi. Con về ngay. Na Na, anh có một cuộc họp gấp, anh đi trước đây. Anh Tiểu Mẫn, chuyện hai người làm sao mà em tự quyết định được? Hơn nữa không phải anh đồng ý chọn cùng em rồi sao?

    Chủ tịch tìm anh. Chắc em không muốn để lại ấn tượng không hiểu chuyện với bố anh đâu nhỉ? Được thôi. Bye bye. Được. Cô để cô ấy chọn là được. Vâng. Cô Lưu. Anh Tiểu Mẫn thích mẫu này à? Có cần em thử không? Không, cái đó trông phèn quá,

    Không hợp với khí chất của em. Không hợp với em thì với ai chứ? Anh đi trước đây. Vậy cô Lưu có muốn mẫu mà giám đốc Trương nhìn trúng không ạ? Sợi dây chuyền đó, tôi muốn nó lập tức biến mất. Tiểu Khê. Sao thế? Cười gì vậy? Chuyện gì vui sao?

    Anh phải về Mỹ một chuyến. Khi nào? Trong vòng hai ngày nữa. Đột ngột vậy sao? Cục cảnh sát đã báo anh rồi. Báo cáo DNA đã có kết quả. Họ nói tìm được bố đẻ của anh rồi. Thật không? Hơn nữa họ còn giữ một khuyên tai giống y hệt của anh.

    Nghe nói vì năm đó anh đi lạc họ mới chuyển tới Mỹ, hy vọng anh về nhận bố. Tốt quá rồi! Vậy hai người lúc nào thì liên lạc? Hôm nay vừa liên lạc xong. Gọi điện thoại một hồi liền. Hiện anh biết là mẹ anh đã qua đời rồi,

    Còn lại bố anh. Nên ông ấy mong anh sang đó. Cười gì thế? Không có gì. Thì thời gian này ấy mà suýt chút nữa anh chấp nhận mình là đứa con trai của một tập đoàn tài chính nào đó bị bỏ rơi.

    Anh có phải là đọc trộm tiểu thuyết của Tiểu Màn Thầu không? Không mà. Thật đó, hồi anh ở Pháp đã có cảm giác này rồi. Khi anh đi ship đồ ăn ở nhà ông ấy cũng có cảm giác này. Kiểu anh luôn có một ấn tượng mơ hồ

    Hình như hồi còn nhỏ anh đã từng ở trong một biệt thự có khu vườn. Lần này gặp bố đẻ của anh thì sự thật sẽ rõ ràng thôi. Em có muốn đi cùng anh không? Em á? Thì xem như là giải sầu đi. Ở đó

    Chúng ta có thể quên hết những gì đã xảy ra ở đây. Anh có thể cùng em vun đắp ước mơ của em. Em cũng có thể làm những thứ mà em thực sự muốn làm. Tiểu Khê, em còn nhớ hồi nhỏ khi còn ở viện phúc lợi lúc biết được nhận nuôi

    Anh thực sự không muốn đi vì không nỡ rời xa em. Nhưng lúc đó còn quá nhỏ, không có sự lựa chọn nào khác. Chúng ta còn chưa kịp nói tạm biệt thì đã phải đi rồi. Một khi chia xa thì tìm được em cũng phải là chuyện 10 năm sau.

    Vì vậy lần này chúng ta đừng chia ly trong nuối tiếc nữa. Đi cùng anh nhé. Anh rất cần có em bên cạnh. Được. Em đồng ý với anh. Thời khắc quan trọng của đời người em phải ở bên anh chứ. Cảm ơn em. Đào Luân, mau tới xem. To thật sự.

    Đào Luân, anh mau tới xem vừa có người gửi quà tới cho anh này. Mau xem đi. Tiếc là món quà này gửi sai thời điểm rồi. Có lẽ hai người vẫn chưa biết, chúng ta sắp không còn nhà để ở rồi. Đào Luân, anh đem nó đi đi.

    Không có nhà để ở là sao? Hostel không cho gia hạn hợp đồng nữa, là anh bày trò đúng không? Anh nói gì? Họ nói chúng tôi phải chuyển ra trước cuối tháng vì hình như có người đồng ý trả tiền phòng gấp đôi cho Hostel chúng tôi đi thuê một cái

    Hostel đang mắc nợ. Chẳng lẽ anh không thấy chuyện này rất lạ à? Nếu con nói con không muốn thì sao? Nếu con thật sự muốn tốt cho cô gái này thì nên tránh con bé càng xa càng tốt. Có thể bây giờ con không thấy như vậy nhưng nếu

    Để đến khi chính bố khiến con không thấy vậy thì con hối hận không kịp đâu. Tôi xin anh đấy, đừng làm càn nữa, Tiểu Khê cũng đã bỏ việc rồi. Anh đừng có được đà lấn tới. Chuyện này không phải do tôi làm. Nhưng tôi sẽ nghĩ cách giải quyết.

    Nếu anh thật sự muốn làm gì đó thì anh sẽ làm ngay rồi. Nếu anh không định giúp thì để tôi. Tôi giúp các người, không vấn đề gì cả. Nhưng đừng để La Khê biết chuyện này. Nếu để cô ấy biết được thì dù có phải ra đường

    Cô ấy cũng không nhận sự giúp đỡ của tôi. Vậy nên ý anh là muốn tôi giúp anh lừa Tiểu Khê? Tôi và cô ấy vạch rõ mối quan hệ không phải điều mà anh muốn thấy nhất sao? Đúng. Nhưng tôi sẽ không lừa Tiểu Khê. Thế nên,

    Nếu như anh không muốn giúp đỡ thì cũng không sao cả. Tôi sẽ tìm cách. Phiền nhường đường một chút. Chúc anh tân hôn vui vẻ. Sao anh không nghe máy em? Bởi vì tôi không có gì để nói với cô hết. Nhưng tôi có chuyện cần nói với anh.

    Cô nghe không hiểu à? Tôi bảo tôi không có gì để nói với cô cả. Anh … Em không biết đâu. Anh đưa em đến nơi tổ chức tiệc đính hôn đi. Không phải, rốt cuộc tôi đi tới nơi tổ chức tiệc đính hôn với cô làm cái gì cơ chứ?

    Bên công ty đó bảo cần duyệt lại lịch trình. Anh cũng biết rồi đấy, anh Tiểu Mẫn bận như vậy sao có thể đi với em được. Nên bây giờ chuyện này cũng tìm người thay thế? Em không tìm được người khác mà. Từ bé bố đã kèm cặp em lớn,

    Vốn đã không có ai chơi với em. Sau này lại bị đưa ra nước ngoài du học. Khi về thì cũng chẳng quen ai. Hơn nữa những người hồi em còn nhỏ đó … Tóm lại họ rất là bận. Em thật lòng coi anh là bạn mà. Được rồi.

    Coi như tôi giúp cô lần cuối. Thật sao? Anh đồng ý rồi hả? Đủ rồi. Cho anh cái mũ đội nè. Cô Lưu, cuối cùng thì cô cũng tới rồi. Nào. Anh Trương, tới đây đi. Đứng đây. Tôi không phải Trương Mẫn, tôi chỉ đi cùng cô ấy thôi. Không sao cả,

    Đến lúc nhạc dừng anh và cô Lưu cứ đi từ đây về phía trước là được. Đơn giản ấy mà. Chúng ta cứ theo timeline mà làm. Timeline đâu? Đã gửi cho cô rồi nhỉ? Nhận rồi đúng không? Được. Đến lúc đó, khi mà đi tới cuối kia rồi MC sẽ hỏi anh

    Là anh có đồng ý không. Tôi không phải Trương Mẫn. Nói là anh đồng ý. Cứ nói đồng ý là được. Lúc đó sẽ hỏi tiếp cô Lưu, cô Lưu cô có đồng ý không? Tôi có đồng ý không? Đương nhiên là có rồi. Vậy được. Nào, chúng ta chạy thử một lần.

    Xin mời. Cảm ơn anh đến giúp em. Đi thôi. Nhưng nói thật thì nếu ngay đến chuyện quan trọng thế này mà cũng có thể tìm người thay thế … Nếu tôi mà là cô, nói thật, tôi sẽ xem xét xem có nên đính hôn thật không.

    Anh làm người tốt thì làm cho trót đi. Hơn nữa đang lúc vui vẻ thế này đừng có nói mấy lời buồn bã. Sao thế? Sao hoa của tôi héo hết cả rồi? Cái … cái … cái này … Ai phụ trách chỗ hoa này thế? Mau tới đây. Đây, đây.

    Anh tự chơi một lúc đi nhé em xử lý chỗ này đã. Lát gặp. Vậy. Vậy tôi sang bên kia ngồi. Xin lỗi xin lỗi cô Lưu. Hoa vừa chuyển tới hôm qua, phòng kỹ thuật nông nghiệp còn đặc biệt chọn giúp cô, còn chưa nở hết.

    Không ngờ hôm nay không nở được, còn … héo khô rồi. Anh không ngờ, tôi cũng không ngờ. Còn đợi cái gì nữa thế? Đổi đi chứ! Hai người tới đây! Mau thay hoa mới. Mau mau, đem đi đi. Nhưng cô Lưu à, giờ không phải mùa hoa hướng dương,

    Phòng kỹ thuật nông nghiệp không thể trồng nhanh nhiều như vậy ngay đâu. Nếu muốn đặt lại từ đầu thì phải tới thành phố khác. Ơ kìa tới thành phố khác thì đi đi, không phải có vận chuyển hàng không sao? Tôi đâu có thiếu tiền. Vâng vâng vâng.

    Tôi muốn mọi thứ phải tuyệt nhất. – Tôi muốn thứ tốt nhất anh có nghe gì chưa? – Vâng, vâng. Vâng vâng vâng, tôi làm ngay đây ạ. Ngay đây ạ. Không phải. Bây giờ hoa có vấn đề rồi, những thứ khác có phải cũng có vấn đề không?

    Phòng make up của tôi có vấn đề gì không? Đồ make up ngày mai tôi có phải tự mang đi không? Tôi có phải tự mua không? Đã sắp xếp hết cho cô rồi. Cô yên tâm. Đây, mau lên. Tôi muốn xem qua chút, đi xác nhận lại cho tôi đi.

    Đi bên nào? Bên này! Tức chết mất. Chủ tịch đến rồi ạ. Chúng tôi đã sắp xếp tương đối rồi, đều sắp xếp theo ý của các vị đấy ạ. Bên này chúng tôi sẽ vận chuyển hàng không hoa tươi. Chỗ ngồi của ngài và phu nhân đây ạ.

    Đến lúc đó là đối mặt với sân khấu luôn. Ngài xem còn cần thêm gì nữa không? Cái này đợi khi chúng tôi sắp xếp xong sẽ dọn đi ngay lập tức. Tiểu Mẫn, sao con gấp sao lằng nhằng vậy? Mẹ bảo chỉ có con mới gấp sao phức tạp như vậy thôi.

    Con giỏi quá. Con dạy bố gấp đi. Người vừa rồi ở đây là ai vậy? Ngôi sao này là cậu ta gấp à? Là người đến duyệt timeline với cô Lưu. Cậu ta là ai? Có phải cậu ta gấp không? Là một người bạn của cô Lưu, người cao cao mặt sáng sủa.

    Cậu ta đâu rồi? – Chú Kính Trung. – Vừa rồi còn ở đây mà. Chú kính Trung, chú tới rồi ạ? Ơ người bạn ăn mặc như chú ong vàng lúc nãy của tôi đâu? Vừa nãy vẫn còn ở đây mà. Tôi đi tìm cho cô. Na Na,

    Người cháu đưa tới là ai thế? À, anh ấy là một người bạn của cháu. Anh Tiểu Mẫn bận quá không có thời gian tới nên cháu bảo anh ấy tới giúp. Anh ấy tên là Đào Luân. Hình như chú từng gặp trước đây rồi. Chính là chàng trai ở Hostel

    Đã nói giúp cho La Khê tại phòng họp tập đoàn Tứ Hải. Chú à, – chú đừng hiểu lầm nhé. – Anh ấy. Anh ấy thực sự chỉ là một người bạn của cháu thôi ạ. Cậu thật sự quyết định đi với Đào Luân bỏ lại bọn mình đấy à?

    Có một số người may mắn thật, bất kể là trong hoàn cảnh nào cũng có những sự lựa chọn khác nhau. Không giống như chúng ta. Cảm ơn các vị đã tới đây. Cảm ơn. Cảm ơn. Mời vào trong, mời vào trong. Sắp xếp ổn cả rồi hả? Tương đối rồi.

    – Yên tâm đi. – Vâng, vâng. Thiên Hoa, em xem. Chị Lương, chào chị. Xin chào. Xin chào, mời vào trong. Anh Tiểu Mẫn, hôm nay em có đẹp không? Này, chú Chung đưa anh. Làm xong hết rồi đấy. Thư ký Tiêu, hôm nay tôi có đẹp không?

    Để trên xe trước đi đã. Được. Hôm nay váy xinh đó. Đánh anh đấy. Anh Tiểu Mẫn, em thật không ngờ chúng ta ở bên nhau thật rồi. Nhanh như vậy chúng ta đã đón thời khắc này, chúng ta thật sự sẽ trở thành gia đình rồi. Chào tổng giám đốc Trương,

    Chào cô Lưu. Em không phải điều tiếc nuối mà tôi không có được trong cuộc đời hoàn mỹ của mình. Em cũng ăn nhiều một chút. Em là làn khí thoáng thổi vào trong cuộc sống ngột ngạt của tôi. Em là lý do tôi tiếp tục sống.

    Tôi sẽ kiên quyết với lựa chọn của mình, sẽ không quay lại đâu. Khi anh cần sẽ tỏa sáng, tỏa nhiệt. Duyên phận là một thứ gì đó thật kỳ diệu. Người mà bạn càng không muốn gặp thì vào một lúc nào đó lại gặp nhau rồi. 3, 2, 1. Anh Tiểu Mẫn,

    Anh biết không, em đã xếp rất nhiều hoa hướng dương ở đây. Anh biết vì sao không? Vì em chính là hoa hướng dương của anh. Anh có vui không? Cô Lưu, chúng ta có thể vào hội trường rồi. Được. Đi thôi anh Tiểu Mẫn. Anh có thấy là

    Cuộc sống cũng giống như vòng đu quay này không? Có quỹ đạo của riêng nó, lúc nào dừng, lúc nào chạy, chúng ta không cách nào thay đổi. Vậy hãy để thời gian dừng lại tại khoảnh khắc này đi. Anh Tiểu Mẫn, đi thôi. Mời đi bên này. Hoa của cô. Cảm ơn.

    Đợi chút khi nhạc dừng chúng ta có thể vào hội trường rồi. 30s nữa nhạc sẽ dừng. Chí Cương, Chí Cương! Đừng căng thẳng, thả lỏng đi. Tôi biết mà, không sao đâu. Thật ra tôi cũng căng thẳng đó. Ngày vui mà mấy người căng thẳng gì chứ?

    Có phải anh kết hôn đâu, đương nhiên cậu không căng thẳng rồi. Anh yên tâm, Tiểu Mẫn sẽ ngày càng xuất sắc hơn. Tôi sẽ giám sát nó. Nào nào nào. Được được được. Chúng ta cạn ly, cạn ly. Bắt đầu rồi. Được được được. Trương Mẫn đâu?