Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 18 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 18 Chuyện tôi bảo cậu làm thế nào rồi? Đã chuẩn bị xong rồi. Chỉ cần anh mở lời, là có thể bắt đầu bất cứ lúc nào. Vậy thì bắt đầu luôn đi.
Trói buộc La Khê lâu như vậy, cũng đến lúc dùng đến cô ta rồi. Đến rồi à? Cái đó để ở đằng kia là được. Vâng. Mấy ngày trước có người khác ở Hostel của cháu đến giao hàng. Phu nhân cứ nhắc cháu mãi đấy. Hôm nay cô Ngô không có nhà ạ?
Bà ấy đang nghỉ ở trên tầng. Hôm nay bà ấy không được khỏe. Cháu khát nước rồi phải không? Để thím rót cho cháu cốc nước. Vâng ạ. Này. Cháu tự làm là được rồi ạ. Xin lỗi cháu, xin lỗi cháu. Cháu xem. Ướt hết cả rồi.
Cháu lên nhà vệ sinh ở tầng hai sửa soạn lại quần áo đi. Chỗ này để thím dọn cho. Cháu xin lỗi ạ, cháu xin lỗi ạ. Cứ đi về phía bên đó, lên tầng hai. Cháu cảm ơn. Xin lỗi cháu nhé, xin lỗi nhé. Tiểu Mẫn.
Sao con lại gấp cánh sao phức tạp thế? Mẹ nói, chỉ mình con biết gấp ngôi sao ngầu thế này thôi. Con giỏi quá. Dạy bố gấp sao đi. Đây. Thế nào? Nào. Giỏi quá. Đào Luân. Đào Luân. Cô Ngô. Hôm nay lại đem thực phẩm đến cho nhà cô phải không? Vâng.
Ừm, cháu… Cô còn tưởng là… Cháu xin lỗi. Lúc nãy cháu đang tìm nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh ở đâu vậy ạ? Ở cái phòng ngay sau cháu đấy. Sao quần áo cháu lại ướt thế kia? Chờ một lát nhé. Để cô đi lấy đồ của con trai cô cho cháu thay.
Chờ một lát nhé. Cảm ơn cô. Phu nhân xem này, trái cây tươi quá. Đúng đấy. Cô ơi. Cháu thật sự xin lỗi. Cháu đã làm đổ nước, rồi còn làm phiền đến hai người nữa. Cháu đừng khách sáo. Chị Trần. Mau đem cái quần này đi hong cho khô đi. Vâng.
Cảm ơn ạ. Đừng khách sáo. Ngồi đây một lát đi. Phải rồi. Đây đều là rau củ quả tươi được hái từ vườn ở Hostel của cháu đấy ạ. Có rau cần tây. Còn có cả cà tím, ớt ngọt và cà rốt nữa ạ. Tươi lắm ạ. Cô nếm thử nhé.
Đúng là rất tươi ngon. Nhìn đã muốn ăn rồi. Phải rồi, cô nghe con trai cô nói, chỗ cháu kinh doanh Hostel. Sao Hostel lại có trồng cả nhiều rau củ tươi thế? Đó là vì chúng cháu có một người làm vườn rất thần kì. Phải rồi.
Cô nhớ cháu từng nói với cô, cháu học đại học chuyên ngành thiên văn học. Sao cháu lại thích thiên văn vậy? Vì nhà khoa học Einstein từng nói, điều khó hiểu nhất vũ trụ, chính là có thể hiểu được vũ trụ. Điều khó hiểu nhất vũ trụ, chính là có thể
Được người ta hiểu được. Với lại cháu còn nhớ, hồi cháu còn nhỏ, có người đã nói với cháu thế này, Mỗi một ngôi sao trên bầu trời đều là độc nhất vô nhị. Cháu vẫn luôn tán thành với câu nói đó. Vì vậy từ trước tới giờ,
Cháu luôn rất thích thiên văn học. Mẹ ơi. Mỗi ngôi sao đều độc nhất vô nhị sao? Đúng vậy. Mỗi một ngôi sao trên bầu trời, tựa như những em bé trên trái đất đều là độc nhất vô nhị. Mẹ ơi, tại sao có những ngôi sao có thể nhìn thấy,
Có những ngôi sao lại không thể nhìn thấy? Câu hỏi này rất hay đó. Vì phía sau mỗi một ngôi sao đều có một em bé. Em bé đó, có được tình yêu của người mẹ, có được vòng tay ôm ấp của người mẹ, nên nó mới có thể
Tỏa sáng lấp lánh đó. Cô ơi. Cô ơi. Cháu xin lỗi, cháu nói hơi phức tạp. Ngồi đây đi. Chắc quần của cháu sắp khô rồi đó. Vâng. Phiền cô quá ạ. Không sao, không sao. Trạm trưởng trạm thiên văn là bạn của cô. Ông ấy vẫn luôn tìm kiếm
Những bạn trẻ yêu thích thiên văn học đến làm thêm ở chỗ của ông ấy. Nếu cháu muốn, cô có thể giới thiệu cháu với ông ấy. Như vậy, cô cũng có thể cùng quan trắc, cùng học với cháu. Thật sao ạ?
Tháng sau có một cơn mưa sao băng chòm sao Cự Giải. Vốn dĩ cháu cũng định lên núi để quan trắc. Nhưng nếu có đài thiên văn mà chúng ta có thể đến, thì quá tuyệt rồi. Mưa sao băng Cự Giải? Mưa sao băng chòm sao Cự Giải không lớn lắm,
Thời gian cũng không dài. Sao băng lúc cực thịnh cũng chỉ có nhiều nhất bốn chòm sao băng mỗi một giờ. Nhưng nó lại có một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Vậy nên rất đáng giá. Người bảo vệ tình yêu. Sao cô biết? Truyền thuyết phương tây kể rằng,
Chòm sao Cự Giải tượng trưng cho sự bảo vệ tình yêu. Vậy nên cùng đi ngắm mưa sao băng chòm sao Cự Giải với người mà mình yêu thương, trân trọng, cũng là cùng nhau chứng kiến tình yêu nở hoa đó. Cô cũng rất muốn tận mắt thấy nó. Thật sao? Được rồi.
Cảm ơn cháu hôm nay đã trò chuyện cùng cô. Chuyện ở đài thiên văn, cứ để cô đến nói chuyện trước. Có tin gì cô sẽ báo với cháu. Cảm ơn cô. Còn cái này nữa ạ. Cảm ơn cô. Cháu khách sáo quá. Cô mới là người cần cảm ơn cháu đấy.
Không ạ, không ạ. Thôi cô vào đi ạ, cháu về đây. Được. Hẹn gặp lại. Tạm biệt. Hẹn gặp lại, tạm biệt. Anh ấy thích mình. Anh ấy rất thích mình. Sao thế? Không định giảm béo để làm cô dâu nữa à? Sao thế này? Có chuyện gì hả? Kể bố nghe đi.
Anh Tiểu Mẫn là người rất chăm chỉ. Bố nói xem, có phải vì con chẳng biết làm gì, nên anh ấy chê con không? Bố biết ngay lại là cái thằng Trương Mẫn đó mà. Sao rồi? Nó lại bắt nạt con hả? Để bố đi tính sổ với nó.
Không được, bố không được tính sổ với anh ấy. Anh ấy không hề bắt nạt con đâu. Chẳng ai bắt nạt con cả. Chỉ là con cảm thấy nhiều lúc con và anh Tiểu Mẫn hơi khác biệt. Ngày nào anh ấy cũng bận rộn như siêu nhân ấy. Còn con
Thì lại rảnh rỗi vô dụng. Bố. Con có nên tìm việc gì đó không? Con đùa à? Kết hôn là để lấy vợ. Chứ có phải lấy nhân viên về làm việc đâu. Vợ con là để yêu thương, để chiều chuộng. Đồng chí Lưu Chí Cương. Bây giờ là thế kỉ 21 rồi.
Sao đồng chí vẫn có tư tưởng trọng nam khinh nữ thế? Bây giờ có nhiều người phụ nữ thành đạt trong công việc lắm. Ý bố là sao? Bố cũng coi thường con phải không? Dù gì con cũng tốt nghiệp đại học hẳn hoi mà. Con cũng được học đại học mà.
Con cũng có tri thức mà. Chỉ là con chưa làm thôi mà. Làm sao bố biết con không làm được? Bố không có ý đó. Bố không có ý đó. Ý bố là bố mong sau khi Trương Mẫn kết hôn với con, cậu ta có thể biết gánh vác trách nhiệm,
Yêu thương con, khoan dung với con, chăm sóc con. Bố xem, buổi họp báo mấy ngày trước đó, chẳng phải con đã làm rất tốt sao? Con vui lắm luôn. Anh Tiểu Mẫn vui lắm. Mặc dù, công khai xin lỗi người khác đúng là có hơi ngượng,
Nhưng con chưa bao giờ cảm thấy, con lại được ở gần anh Tiểu Mẫn đến vậy. Thật đấy. Bố Lưu. Con quyết định rồi. Con muốn làm việc. Con, muốn chứng minh bản thân với anh Tiểu Mẫn. Con phải thu hẹp khoảng cách giữa con và anh Tiểu Mẫn,
Trở thành trợ thủ đắc lực của anh ấy. Giám đốc Tưởng, cùng là đồng nghiệp với nhau, anh nói vậy có chứng cứ gì không? Thư ký Tiêu. Cần dữ liệu có dữ liệu. Cần clip có clip. Chứng cứ đó chứ còn gì nữa? La Khê.
Cô cũng không phản bác lại gì được đúng chứ? Chuyện này mặc dù trông có vẻ là vậy, nhưng tôi không làm thật mà. Thư ký Tiêu. Trương tổng. Trương tổng. Sao em lại ở đây? Trương tổng. Nội dung hợp đồng giữa chúng ta và khách hàng bị lộ rồi.
Tài liệu quan trọng như vậy sao lại để lộ được? Trộm nhà khó tránh lắm. Giám đốc Tưởng. Tôi tôn trọng anh vì anh là cấp trên của tôi. Nhưng anh nói vậy là quá đáng quá đấy. Tổng giám đốc Trương. Tôi thấy, chuyện này chúng ta nên điều tra nội bộ trước.
Xin lỗi Trương tổng. Xin lỗi La Khê. Tôi cũng mong là chuyện không như tôi nghĩ. Tôi càng hy vọng chuyện này không xảy ra. Nhưng, tôi biết vấn đề nằm ở đâu. Cho dù là cấp dưới của tôi, tôi cũng không thể bao che được. Đứng trước lợi ích của công ty,
Tôi cũng không thể che giấu được. Có chuyện gì, đến phòng họp nói. Tổng giám đốc. Tôi xin thề tôi thật sự không hề… Em im lặng đi đã. Giám đốc Tưởng. Anh nói tiếp đi. Tổng giám đốc Trương. Tài liệu bị lộ
Chính là tài liệu mà La Khê hủy nhầm lần trước. Buổi tối hôm đó, lúc La Khê khôi phục lại tài liệu, camera giám sát quay được còn có một người lạ mặt ở đó. Vì vậy tôi nghĩ, sao lại trùng hợp vậy được? Từ đầu đến cuối, tài liệu này
Chỉ qua tay bốn người. Tôi. Lý Hân. La Khê. Và người lạ mặt đó. Nếu không phải La Khê tiết lộ, có khi nào là người lạ mặt kia không? Đó là bạn tôi đến giúp tôi. Anh ấy chỉ giúp tôi lập trình hệ thống tự động nhận dạng,
Để khôi phục lại tài liệu thôi. Hơn nữa lúc đó anh ấy luôn bận lập trình, không thể có thời gian để xem mấy thứ đó. Hơn nữa, giám đốc Tưởng, ai có thể nhìn ra được nội dung tài liệu khi nó đã bị cắt thành nhiều mảnh nhỏ vậy chứ?
La Khê, cô đã nói rồi. Cậu ta biết lập trình. Chứng tỏ cậu ta là một người am hiểu công nghệ cao, đúng không? Nếu đã có thể khôi phục lại tài liệu nguyên vẹn như vậy, sao lại không thể tự sao chép riêng một bản chứ?
Lúc đó còn chưa in bản đã khôi phục được, thì anh ấy đã về rồi. Chỉ còn một mình tôi ở lại đó chờ bản mới được in ra thôi. Anh ấy không có thời gian làm chuyện đó đâu. Tôi có thể chứng minh. Camera cũng có ghi lại tất cả.
Nếu camera có ghi lại tất cả, vậy thì bây giờ đi xem xem đi. Lẽ nào em không biết tôi thích em sao? Đi thôi. Giám đốc Tưởng. Khoan đã, khoan đã. Tôi thấy, La Khê và người bạn của cô ấy, đều rất đáng ngờ.
Nhưng mọi chuyện mới chỉ là suy đoán của chúng ta mà thôi. Anh có chứng cứ nào thuyết phục hơn, có thể chứng minh La Khê đã tiết lộ hợp đồng, thậm chí, bán thông tin kinh doanh mật không? Giám đốc Ngô. Giám đốc Ngô. Anh cần dùng phòng hội nghị sao?
Cứ kệ tôi, tôi đến nghe thôi. Quản lý Khúc. Là thế này. Sự việc hệ trọng. Tôi cũng không tự quyết được. Vậy nên tôi đã thông báo với giám đốc Ngô và quản lý Khúc. Giám đốc Ngô. Quản lý Khúc. Mọi người chắc cũng đã nắm được tình hình rồi chứ? Được.
Vậy tôi sẽ tiếp tục. Theo tôi, chuyện tiết lộ hợp đồng, phải giải quyết dứt điểm thật kịp thời. Chuyện hủy nhầm tài liệu lần trước, phòng nhân sự và công ty đã không đưa ra hình phạt nào, chỉ coi là sơ suất. Nhưng, sự việc lần này,
Lại bắt nguồn từ việc hủy nhầm tài liệu. Vì vậy, tôi có lý do để cho rằng, đây không phải sơ suất, cũng chẳng phải ngẫu nhiên. Cho nên tôi mong các cấp lãnh đạo, và tổng giám đốc Trương, lập tức sa thải La Khê,
Đồng thời liệt tên cô ta vào danh sách đen của công ty, để cô ta không thể làm việc ở bất cứ khách sạn nào trong nước nữa. Tại sao chứ? Tôi có làm gì đâu? Tổng giám đốc Trương, chuyện này là chuyện lớn. Hợp đồng của resort bị tiết lộ,
Không chỉ liên quan đến việc bồi thường hợp đồng, mà nếu họ không thuê hoặc trả phòng khách sạn, thậm chí yêu cầu kí lại hợp đồng khác, vậy thì chúng ta sẽ tổn thất vô cùng lớn. Xem ra mọi người đều kết luận thay tôi cả rồi. Sự thật thế nào
Không quan trọng. Quan trọng là các người cần tìm người chịu tội thay. Tiểu Mẫn. Cháu là tổng giám đốc của tập đoàn. Nói năng phải chú trọng một chút. Nhân viên làm tốt thì có thưởng. Làm sai thì phải chịu phạt. Cháu phải giải quyết mọi việc thật công bằng.
Nếu không làm sao người ta nể phục được? Cậu. Nếu sự việc lần này thật sự là La Khê làm, hoặc là bạn cô ấy làm, cháu sẽ là người đầu tiên sa thải cô ấy. Nhưng nếu không phải thì sao? Tập đoàn Tứ Hải chúng ta,
Đối xử với nhân viên của mình, tùy tiện như vậy sao? Ý cháu nói, chúng ta xử lý chưa thỏa đáng với mọi nhân viên của tập đoàn, hay chỉ chưa thỏa đáng với một mình cô ta thôi? Nói như vậy,
Quy định của tập đoàn Tứ Hải chỉ là làm màu thôi sao? Nếu vậy, tôi cũng không cần làm cái chức tổng giám đốc này nữa. Tiểu Mẫn. Tổng giám đốc. Tổng giám đốc. Cứ để họ sa thải tôi đi. Anh đừng đem tương lai của anh ra đánh cược như vậy.
Cho dù không làm việc ở tập đoàn Tứ Hải, tôi vẫn có thể làm việc ở nơi khác. Nhưng anh thì khác. Anh là người thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Lúc nãy em vẫn chưa hiểu sao? Em có biết bị tập đoàn Tứ Hải sa thải đồng nghĩa với điều gì không?
Không sao. Còn nhiều việc khác mà. Tôi có thể tìm việc khác. Em bị cho vào danh sách đen. Cả đời này sẽ bị gán cái mác gián điệp kinh doanh. Cả đời này sẽ không được làm việc ở các khách sạn lớn. Tôi… Tôi học ngành kĩ thuật nông nghiệp mà.
Không nhất thiết phải làm ở khách sạn đâu. Vậy là em cam chịu tai tiếng đó, tuyệt đường sống của mình luôn sao? La Khê. Bây giờ việc quan trọng nhất, là cô phải mau chóng chứng minh cô không liên quan đến việc này.
Tổng giám đốc Trương đang liều mạng giúp cô đó. Tổng giám đốc Trương. Nhìn này. Sao thế? [Bắt gặp công tử tập đoàn Tứ Hải và nữ nhân viên hẹn hò cùng nhau] Tổng giám đốc Trương. Chuyện này bị báo chí đưa tin ngay lúc này cũng trùng hợp quá đấy.
Tổng giám đốc Trương. Có cần tôi đi giải thích hiểu lầm này không? Đây chỉ là hiểu lầm thôi sao? Lý Hân, Lý Hân, mau xem này. Đây là nhân viên ở bộ phận mình phải không? Xem gì thế? Đây là La Khê mà. La Khê? Giờ các cô mới biết à?
Tin hay thế này, mà cô ấy không cho tôi hóng với. Biết ngay cái cô này không đơn giản mà. Lại còn chơi trò quyến rũ nữa chứ. Có gì đâu chứ? Hồi còn trẻ tôi cũng hay chơi lắm. Thật sao? Thật. Tới đây, làm điệu đi nào.
Dù sao cũng còn cả đống thời gian. Anh. Anh nói xem, Đào Luân có thấy buồn không? Tại sao? Một du học sinh tài năng từ nước ngoài về, mà lại ở chỗ này, làm vườn, bán rau, giao hàng. Anh ấy nghĩ gì thế không biết? Nghĩ gì á?
Đương nhiên là cậu ấy muốn… Đương nhiên là cậu ấy muốn cho chúng ta một cơ hội ở riêng với nhau đấy. Lẽ nào em không biết sao? Em thật sự không phát hiện ra sao? Đào Luân. Đào Luân. Suốt ngày… Đào Luân đâu?
Cứ làm như mình là ngôi sao nổi tiếng không bằng. Ôi trời, ngôi sao nổi tiếng… Ngôi sao cái gì chứ? Hi, xin chào. Hai người giả vờ không thấy tôi phải không? Cô Lưu. Xin hỏi cô muốn check-in ở Hostel, hay đến để làm loạn vậy? Đào Luân đâu?
Đi giao hàng rồi. Quẩy lên, quẩy lên đi. Dù sao cũng còn cả đống thời gian. Gian gian gian… Đào Luân. Đại tiểu thư, cô lại đến đây làm gì thế? Lát nữa tôi còn có việc quan trọng cần làm. Mau đi đi cho tôi nhờ.
Cứ đến nhà chúng tôi làm gì thế không biết. Anh thì có chuyện gì mà quan trọng chứ? Tôi mới có chuyện quan trọng đây này. Anh đi đâu? Tôi đưa anh đi. Đó là chuyện quan trọng của cô. Không phải, chuyện quan trọng của tôi. Chuyện của La Khê,
Có quan trọng không? Anh định đi đâu? Tôi hẹn người ta đến xem xe. Hostel chúng tôi rất cần mua một chiếc xe cũ để đi cho tiện công việc. Mua xe à? Tôi rành khoản này lắm này. Anh Tiểu Mẫn không thích tôi, là vì tôi không tự lập, không làm việc.
Đàn ông đều không thích phụ nữ không tự lập sao? Tôi nói vậy lúc nào chứ? Vào ngày đầu tiên khi chúng ta liên minh ấy. Đại tiểu thư, ai liên minh với cô chứ? Này, sao anh…. Não anh có vấn đề à? Sao anh chẳng nhớ gì thế? Tôi…
Trời ơi, tóm lại lúc đó anh nói vậy, tôi đã thấy không đúng rồi. Vì trước đây mẹ tôi cũng ở nhà làm nội trợ mà. Bố tôi vẫn yêu mẹ tôi đó thôi. Suy luận này của anh chẳng logic chút nào. Mặc dù nội trợ là ở nhà,
Nhưng không phải là không có việc gì làm đâu được không. Tôi không biết. Tóm lại sau đó tôi đã suy ngẫm rất nhiều. Rốt cuộc, La Khê có gì giỏi hơn tôi chứ? Rồi sau khi suy ngẫm xong cô có kết luận gì? Kết luận là,
Chẳng hơn tôi ở chỗ nào cả. Mặt cô ta nhỏ hơn tôi. Cô ta gầy hơn tôi. Nhưng suy cho cùng, tôi vẫn đẹp hơn cô ta đúng không? Không hề. Hơn. Đẹp hơn. Hai chúng tôi không cùng phong cách. Tôi thấy, ưu thế lớn nhất của cô ta là
Vị trí địa lý. Nhà gần quan được ban lộc trước. Ngày nào cô ta cũng ở gần anh Tiểu Mẫn như vậy. Đương nhiên hai người sẽ càng gần gũi hơn. Vì vậy, tôi quyết định, tôi cũng phải đi làm. Hơn nữa, phải làm ở tập đoàn Tứ Hải.
Còn anh, việc của anh rất đơn giản. Anh chỉ cần bảo La Khê từ chức, rời xa anh Tiểu Mẫn thôi. Cô cứ làm tốt hai việc thôi là được. Hai việc nào? Một là không làm gì. Hai là không làm gì.
Cô làm tốt hai việc đó thôi là đã giúp ích lắm rồi. Anh Tiểu Mẫn còn chưa nói tôi đâu. Tại sao anh dám chê tôi hả? Nếu cô đã quyết định rồi, thì cứ làm theo những gì cô nghĩ là được rồi mà. Đâu cần hỏi ý kiến tôi chứ? Tôi,
Cũng vì coi cô là bạn, nên mới nói ra khuyết điểm của cô mà. Cô cũng có rất nhiều ưu điểm. Cô rất, lạc quan. Cô… rất kiên trì. Cô rất nhiệt tình. Nói rồi mà. Cô rất biết quan tâm người mình yêu thương. Nhưng tôi phải nói thật với cô,
Chuyện tình cảm không phải là xin ăn. Dù cô cố gắng thế nào, mà người ta cũng không chấp nhận, thì cô cũng không thể… Ý anh là sao? Tóm lại người ta không thấy được ưu điểm của cô, cứ coi như người ta không xứng đi. Đúng không? Tôi đẹp không?
Tôi thế này rất đẹp, được, đi. Mua xe. Không quan trọng, đi mua xe. Con trai bảo bối của anh lên hot search rồi đó. Không phải bỏ tiền ra mua đâu nhé. Ảnh cũng không phải photoshop đâu. Đã là lúc nào rồi?
Đừng có bao biện cho nó nữa, công bằng chút đi. Chắc là có hiểu lầm gì đó thôi. Tiểu Mẫn không phải người như vậy đâu. Đừng nóng vội. Cô gái này chỉ là một nhân viên của công ty thôi. Hai người tan ca xong tiện đường
Nên đi ăn cơm xã giao thôi mà. Có gì đâu chứ? Nếu Na Na thấy buồn vì chuyện này, được, ngày mai tôi sẽ chuyển cô gái đó sang chi nhánh khác, để cô ta biến mất là được rồi. Tôi đã hỏi rồi, Thiên Vỹ cũng nói với tôi rồi.
Cô gái này có quan hệ mập mờ với Tiểu Mẫn cũng không phải ngày một ngày hai. Cũng được một thời gian rồi. Nếu hai nhà chưa công bố hôn ước, Lưu Chí Cương tôi cũng nhắm mắt cho qua, không xen vào chuyện này. Chỉ cần Na Na không phải chịu thiệt thòi,
Chúng ta có thể giải quyết riêng với nhau. Nhưng bây giờ thì khác. Hôn ước đã công khai rồi. Cả thế giới đều biết chuyện rồi. Đứa con trai bảo bối của ông, coi tôi, coi Na Na, và cả tập đoàn BK chúng tôi là gì chứ hả?
Ép người quá đáng quá đấy. Hôm nay tôi sẽ quyết định thay Na Na. Hôn ước giữa hai nhà sẽ bị hủy bỏ. Ông Lưu. Ông đừng nóng vội mà. Mau gọi điện thoại gọi Tiểu Mẫn về đây xin lỗi chủ tịch Lưu ngay, mau lên đi. Để tôi gọi, để tôi gọi.
A lô. Tôi thấy rồi. Ở đây, ở đây. Chào cô. Chào anh. Anh muốn xem loại xe nào? Khả năng tài chính của anh ra sao? Tôi muốn mua loại xe có thể chở cả người cả đồ đạc ấy. Có hãng nào tốt không? Anh có chắc muốn mua ở đây không?
Toàn là xe lắp ráp. Anh không sợ nó bị rơi ra à? Xin lỗi nhé. Ừm. Tôi đang xem xe. Hay là, nếu cô không vui, thì lên xe chờ tôi được không? Không được, tôi sợ anh bị lừa. Sao tôi lại bị lừa được chứ? Đây là chợ hàng cũ.
Có phải thế giới của cô đâu. Xe cũng không phải thế giới của anh đâu. – Những gì anh nói với tôi. – Cô mới dễ bị lừa ấy. – Sao tôi lại bị lừa được chứ? – Sao có thể chứ. Đây có phải nhà cô đâu. Hai vị…
Có xem xe nữa không? – Không xem. – Xem chứ. Vậy hai người cứ bàn bạc trước đi. Được chứ? Chúng tôi… Tôi chưa chắc là sẽ mua mà. Tôi cũng đâu có nhiều tiền đâu. Thực ra chúng ta có thể xem thử xem. Có chiếc nào tốt thì thuê cũng được mà.
Thuê xe? Sao anh không nói sớm? Nhà tôi có nhiều xe lắm. Dù gì cũng không dùng đến, cho anh thuê đấy. Xe nhà cô toàn là… Tôi cần loại xe có thể đưa đón khách, có thể đi giao hàng nữa. Xe công vụ chứ gì? Nhà tôi cũng có.
Mấy ngày trước người ta vừa tặng bố tôi một chiếc. Dù sao cũng chẳng dùng đến. Nếu anh cần dùng gấp, tôi tặng anh đấy. Xe công vụ? Cho tôi thuê giá bao nhiêu? Khách sáo với tôi làm gì? Chúng ta là liên minh với nhau mà. Không thu tiền đâu.
Cho anh mượn miễn phí. Thế nào? Chỉ cần anh nhớ điều kiện của liên minh giữa hai ta là được. Lại nữa. Sao cô cứ suốt ngày liên minh, liên minh thế? Cô đừng nhắc đến liên minh nữa được không? Anh nói xem. Thuê xe để làm gì?
Có phải là để Hostel phát triển hơn không? Vậy Hostel phát triển hơn, có phải sẽ kiếm được nhiều tiền hơn không? Có lẽ là vậy. Kiếm được nhiều tiền hơn, có phải sẽ thiếu nhân viên không? Thiếu nhân viên, vậy có phải La Khê sẽ quay về không? Tại sao?
Tôi… tôi, xin lỗi. Tôi chưa hiểu lắm, mấy cái đó liên quan gì? Anh nghĩ đi. Thiếu tiền thiếu người. Đương nhiên La Khê phải về giúp rồi. Như vậy, hai người vừa có thể ngày đêm bên nhau, mặt khác La Khê cũng không cần đi làm, rồi bị bắt nạt nữa.
Đúng không? Đây gọi là đầu tư có kế hoạch. Nếu Tiểu Khê muốn về giúp Hostel, đương nhiên là tôi tán thành rồi. Nhưng tôi sẽ không vì vậy mà ép cô ấy từ chức. Sao lại gọi là ép được chứ? Đâu phải anh không biết,
Ở tập đoàn Tứ Hải cô ta đã chịu biết bao nhiêu tội. Dù là bạn cũng được, anh trai cũng được, người yêu cũng được, ai cũng quan tâm thương xót cô ta mà. Sao lại gọi là ép được chứ? Đúng không? Anh xem anh đúng thật là…
Học hành nhiều quá nên lú đấy. Sao trên trời thì hiểu rõ lắm. Vậy mà quy luật ở trái đất lại chẳng hiểu gì cả. Còn loại người như cô mà, chính là ít học quá đấy. Về nhà học hành cho tốt đi. Miễn phí thật chứ? Xe là miễn phí.
Nhưng bố tôi từng nói, thứ khó trả nhất trên đời này, chính là nợ tình cảm. Anh nợ tôi một lần rồi đấy nhé. Đúng là đồ miễn phí là đồ đắt nhất. Thôi vậy. Dù Hostel đúng là đang cần có xe, tôi cũng rất muốn Tiểu Khê quay về đây giúp,
Nhưng nếu cô ấy biết, tôi có được xe bằng cách này, chắc chắn cô ấy sẽ không vui đâu. Thôi vậy. Anh không nói, tôi không nói. Làm sao cô ấy biết được xe có bằng cách nào chứ? Tôi hỏi anh lần cuối cùng. Anh có lấy hay không?
Nếu anh lấy xe, bây giờ đi luôn. Đi lấy xe. Anh cứ nghĩ đi. Tiểu Khê sẽ không vui đâu. Đi lấy xe. Đi thôi. Xe gì thế này? Cái này mà anh không biết à? Tôi vẫn không thể đồng ý với cô. Tôi đây, chẳng có ưu điểm gì.
Chỉ là tôi rất hào phóng, rộng rãi, với bạn bè. Hơn nữa tôi nói được làm được. Vì vậy, anh không cần lo nghĩ gì cả. Vả lại tôi cũng không nghĩ ra được lý do gì để anh từ chối nhận chiếc xe này cả. Lẽ nào vì nó to quá sao?
Gì thế này? Nhận… với không nhận… cái gì thế? Cô gái này định tặng chiếc xe này cho Đào Luân sao? Không đâu. Cô ta là vợ sắp cưới của Trương Mẫn mà. Liên quan gì đâu chứ? Làm sao lại tặng được chứ? Hai người thì thầm gì thế hả?
Vì tôi thấy cái Hostel bé tí này của mọi người làm ăn chẳng ra sao cả, nên mới cho các người mượn chiếc xe này để dùng. Cho chúng tôi mượn. Cái này. Sao nghe câu này… Bá đạo thế! Anh. Chúng ta trông thế này,
Chắc cũng không lái được chiếc xe này đâu. Xe này đắt lắm phải không? Tặng miễn phí cho mọi người đấy. Miễn phí? Miễn phí. Ôi trời… Quá tốt. Cảm ơn cô. – Đào Luân, sao tự dưng – Không có chi. anh lại đi từ chối lòng tốt của cô Lưu thế?
Không phải, Lâm Lâm. Trên đời này không có gì là miễn phí đâu. Miễn phí. Miễn phí… Đúng đấy, không được lắm đâu, không ổn lắm đâu. Vả lại, chúng tôi chẳng có gì để báo đáp cô cả. Anh. Sao lại không có gì để báo đáp cô Lưu chứ? Gì thế?
Chúng ta có thể tặng cô Lưu rau củ quả của Hostel chúng ta mà. Đúng rồi, rau củ chúng tôi tự trồng. Tươi ngon lắm. Không cần khách sáo. Tôi nói mọi người nghe. Thực ra chúng ta cũng giống nhau. Tôi cũng không có mẹ. Cũng chẳng có công việc gì.
Suốt ngày rảnh rỗi chán muốn chết. Khó khăn lắm mới có được người chồng sắp cưới. Vậy mà anh ấy lại chẳng tha thiết gì với tôi. Cô Lưu. Tôi xin được trịnh trọng xin lỗi cô. Trước đây, tôi đã hiểu lầm cô. Xem ra cô cũng là người tốt. Đúng không?
Nhưng cô có một thứ, mà chúng tôi khao khát muốn có nhưng lại không có được. Gì thế? Gì thế? Cô có một người bố tốt. Cái xe… vừa xấu vừa to này á? Cũng đắt lắm đấy… Đào Luân. Anh nhìn họ đi. Họ rất thích chiếc xe này đấy.
Chiếc xe này đắt lắm đấy. Chẳng phải cô nói đây chỉ là một chiếc xe mà người bố tốt của cô không dùng đến thôi sao? Không, không. Xe không ai dùng. Vậy, nói tóm lại, chúng ta vẫn không cùng một thế giới. Vậy thì anh càng phải nhận chiếc xe này.
Sau này, tôi và anh Tiểu Mẫn về lại thế giới của chúng tôi, còn anh và La Khê thì lái xe chiếc xe này, ở lại thế giới của hai người. Cô quan tâm thế giới của chúng tôi quá. Cảm ơn cô nha. Thực ra không cần đâu. Giám đốc Lưu.
Có điện thoại. 150. Ừm, tôi sẽ chuẩn bị xe ngay. Bánh xe hơi non hơi. Anh hai, anh làm gì thế? Tôi nên… ở trong xe. Còn hai người nên… ở dưới gầm xe. Ở dưới gầm xe. Không… Xuống đi. Đây không phải xe của chúng ta.
Anh biết lái mà, anh có bằng lái xe. Chạm vào còi xe của người ta rồi này. Không có. Ai vậy? – Lâm Lâm. – Xuống đi. Không. Xuống đi. Không. Cái gì? Không phải xe của chúng ta. Không có gì miễn phí đâu.
[Bắt gặp công tử tập đoàn Tứ Hải và nữ nhân viên hẹn hò cùng nhau] Chuyện lộ hợp đồng điều tra thế nào rồi? Chúng tôi đang nỗ lực xóa các tin tức về tổng giám đốc. Còn chuyện lộ hợp đồng, chúng tôi đang xem camera rồi. Quản lý Khúc.
Làm việc phải biết đâu là trọng điểm. Mấy tin tức lá cải đó, mấy ngày nữa sẽ trôi qua thôi. Tin lá cải quan trọng, hay hợp đồng với khách hàng quan trọng? Tổng giám đốc Trương. Cho phép tôi nói thẳng.
Cô gái La Khê đó gây ra sai sót nghiêm trọng trong công việc. Đúng chứ? Bây giờ cô ta còn là nhân vật chính trong scandal lần này. Anh vẫn bao che cô ta. Anh nói hai chuyện không liên quan, e là không ai tin đâu. Nếu bị cánh báo chí…
Ý của quản lý Khúc là, La Khê là gián điệp kinh doanh, mà cô ấy được tôi tuyển vào công ty, bây giờ lại có scandal với tôi, suy ra tôi cũng là gián điệp kinh doanh phải không? Vậy thì cứ sa thải cả hai chúng tôi là được rồi. Tôi…
Tổng giám đốc Trương. Tôi không có ý đó. Tôi chỉ nói dựa trên lập trường của công ty thôi. Đội ngũ quản lý khủng hoảng của quản lý Khúc làm việc như thế này sao? Cứ có chuyện là đùn đẩy trách nhiệm. Cứ có chuyện là tìm kẻ chịu tội thay.
Đẩy hết trách nhiệm lên đối tác của chúng ta. Đây hết trách nhiệm lên đầu nhân viên của công ty. Những lãnh đạo thiếu trách nhiệm như vậy, tôi không biết nên giữ cô ấy ở lại công ty làm gì nữa?