Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 20 Lần này Na Na làm vậy, Lưu Chí Cương vì thể diện của con gái cũng sẽ ép tin tức hủy bỏ hôn ước xuống. Chúng ta đã tranh thủ được “giai đoạn cửa sổ” quý giá.
Vào lúc này cậu nhất định phải giải quyết rắc rối cậu gây ra cho tôi. Mau chóng đuổi đứa con gái kia ra khỏi công ty. Tất cả khôi phục về quỹ đạo. Nếu con nói con không muốn thì sao? Nếu cậu thật sự muốn tốt cho đứa con gái kia,
Thì nên cách cô ta càng xa càng tốt. Có thể hiện tại cậu không cảm thấy như vậy. Nhưng nếu đợi đến lúc tôi khiến cậu không cảm thấy như vậy, cậu sẽ hối hận không kịp. Cô ta cũng không phải lẻ loi một mình trên đời này. Cậu cần tôi mời người
Đến thăm hỏi người nhà cô ta không? Thăm hỏi người nhà. Tiểu Trì, tin tức mấy hôm trước là thế nào? Sao lại có tin đồn con và Văn Na chia tay? Lẽ nào những gì tin tức nói là thật sao? Mới cả đứa con gái kia là ai? Mẹ,
Tập đoàn Tứ Hải thật sự quan trọng như vậy sao? Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào đã tìm được đứa trẻ kia rồi? Không phải. Chỉ là sắp thành công rồi. Chuyện mà mẹ trông mong bao nhiêu năm nay. Chỉ cần con và Văn Na…
Cho nên mẹ đã nói mà. Càng vào những lúc thế này càng không thể lơ là. Cũng may tin tức đó không ảnh hưởng đến hôn sự của các con. Tại sao con lại không thấy vui vẻ chút nào? Con nhớ mẹ từng nói với con
Trước kia hai người là bạn học đại học, chỉ vì mẹ nghèo không đấu lại được ông ta, cho nên không bảo vệ được người nhà của mình, chúng ta mới đi đến bước đường ngày hôm nay. Hiện giờ tập đoàn Tứ Hải dễ như trở bàn tay,
Nhưng tại sao con lại cảm thấy đến lúc đó con vẫn sẽ không thể bảo vệ bản thân, bảo vệ người nhà, bảo vệ người con thật sự yêu thương. Đó là vì hiện giờ con đang nằm trong tầm kiểm soát của Trương Kính Trung.
Chỉ cần con lấy được tập đoàn Tứ Hải, thay thế ông ta một cách triệt để, con mới có được tự do thật sự. Đến lúc đó người làm mẹ như mẹ mới có thể đường đường chính chính gọi con một tiếng con trai trước mặt tất cả mọi người. Con có biết
Mẹ đã đợi thời khắc này bao lâu rồi không? Chỉ cần mẹ vui thôi. Nhà ba người chúng ta cần phải có một người vui vẻ. À đúng rồi. Thân phận đứa trẻ mà lần trước con nói đã có kết quả chưa? Có lẽ trong hai ngày này sẽ có kết quả.
Lần sau, những chuyện thế này con cứ để cho mẹ làm. Đừng để bản thân dính vào. Năm đó cũng do nhất thời bị quỷ ám mẹ mới phạm sai lầm lớn như vậy. Cũng may trong sai lầm đó con đã lấy được cơ hội nên thuộc về mình.
Mẹ tình nguyện chịu phạt. Cho dù cả đời này quan hệ mẹ con của chúng ta không thể phơi bày ra ngoài, chỉ cần con và Văn Na có thể kết hôn thuận lợi, lấy được tất cả mọi thứ thuộc về con,
Mẹ cũng sẽ dồn toàn sức lực chuộc tội với đứa trẻ đó. Cho dù con không tin mẹ, con cũng không thể khước từ quyền đi chuộc tội của mẹ, đúng không? Món nợ mà chúng ta nợ sớm muộn cũng phải trả. Chỉ cần có tin tức, con hãy báo với mẹ
Bằng cách chúng ta lén liên lạc với nhau hồi con còn nhỏ. Hai người. Ít nhất cũng phải mang dép của tôi vào đây chứ. Lạnh. Chủ tịch thì giỏi rồi. Chỉ là có tiền thôi mà. Con cũng có tiền. Được thôi. Bố muốn nhốt con đúng không.
Cũng đâu phải nhốt cả đời. Nhốt thì nhốt. Ai sợ ai chứ. Có giỏi thì đừng mang cơm vào. Dù sao con cũng sẽ nhịn ăn nhịn uống. Xem ai kiên trì hơn ai. Mời tổng giám đốc Trương đi bên này. Chú Chung. Tiểu Mẫn à. Tống Chủng Nhất Hào năm nay
Tổng cộng chỉ có hai cân. Cháu không có bản lĩnh chỉ lấy được hai lạng, đem tới cho chú thử. Tống Chủng Nhất Hào? Ngồi đi. Chú vẫn luôn nghe nhắc đến. Đúng là không tầm thường. Cháu đến vì phương án kế hoạch lần trước đúng không? Thực thi kế hoạch này
Cũng tức là chính thức tuyên chiến với bố cháu. Cháu phải suy nghĩ cho kỹ. Cháu nghĩ kỹ rồi. Hai bố con cháu… Bao năm nay Kính Trung nghiêm khắc bồi dưỡng cháu, không ngờ cháu lại muốn rời tập đoàn Tứ Hải tách làm riêng. Nếu ông ấy biết,
Không biết sẽ vui mừng hay buồn bã. Đến lúc ấy phải nhờ vả chú Chung rồi. Ân tình chú nợ cháu năm ấy nhất định sẽ trả vào chỗ cháu cần nhất. Cảm ơn chú Chung. Bà Ngô là nhà tài trợ nhiều năm của đài thiên văn chúng tôi. Nhân tài thế này,
Sau này nhất định phải tiến cử nhiều cho chúng tôi nhé. Cậu ấy là một đứa trẻ rất đặc biệt. Từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy tôi đã nhận ra điểm này. Cho nên hôm nay mới mạo muội tiến cử cậu ấy cho anh. Cảm ơn đài trưởng.
Vốn dĩ việc kinh doanh Hostel là chuyện của hai anh lớn. Nhưng thời gian trước họ gặp chút rắc rối, cho nên cháu phải từ bỏ chuyện đi khảo sát ở Nam Cực, về nước giúp họ làm kinh doanh. Lúc đó cháu nghĩ cả đời này
Chắc không còn cơ hội để làm chuyện mình thích nữa. Nhưng hôm nay đến nhà thiên văn này, nhìn thấy các thiết bị quen thuộc, cháu có cảm giác như được về nhà. Lúc nào mời cô đến Hostel của các cháu thăm quan đi. Hiện giờ người ta đều muốn đến các homestay
Để trải nghiệm một kỳ nghỉ khác biệt. Cô tin chỗ cháu nhất định sẽ có các thiết kế đặc biệt. Tạm thời vẫn chưa. Thật ra vốn dĩ cũng có suy nghĩ này. Cháu từng bảo các anh thử trang bị một chiếc kính viễn vọng bình thường thôi cũng được,
Tạo ra một Hostel có thể ngắm được bầu trời sao đẹp nhất. Nhưng hình như các anh ấy suy nghĩ khác. Cho nên sau đó chuyện này đã đi vào dĩ vãng. Họ không đồng ý sao? Họ vẫn đang cố gắng làm một Hostel bình thường không thua lỗ.
Mấy suy nghĩ táo bạo vượt khuôn khổ và không thực tế này tạm thời gác sang một bên. Cháu cũng không muốn tạo áp lực cho họ. Sao? Vẫn không ăn tí nào à? Không ạ, ngay cả nước cũng không uống. Con nhóc này bướng thật đấy. Đã ba ngày rồi,
Cứ thế này chắc chắn không ổn. Tôi biết. Mấy người đi xuống trước đi. Đợi chút. Na Na. Là bố. Là bố đây. Na Na. Chị Na. Em mang đồ ăn ngon tới cho chị đây. Một bịch gà rán. Na Na. Na Na. Đứng đó làm gì, gọi bác sĩ đi. Na Na.
Chủ tịch tới rồi sao. Con nhóc này. Bố. Lần này chắc bố hiểu quyết tâm của con rồi chứ. Rồi rồi rồi. Bố đầu hàng. Na Na. Na Na. Con tỉnh lại đi. Con đừng dọa bố, Na Na. Na Na. Con tỉnh rồi à? Dọa bố hết hồn.
Đứa nhóc không hiểu chuyện này sau này không được như vậy nữa. Con đừng trách bố. Bố là vì muốn tốt cho con. Con nghĩ mà xem. Vì một người không muốn cưới con, mà con đối xử với mình như vậy, không đáng chút nào. Giờ bố chỉ có con là người thân.
Con từng nghĩ đến cảm nhận của bố chưa. Ngộ nhỡ con xảy ra chuyện gì, bố biết sống thế nào. Sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa nhé? Bố. Sau này bố cũng đừng bảo con rời xa anh Tiểu Mẫn nữa, được không?
Chỉ cần anh Tiểu Mẫn không đuổi con đi, con sẽ không rời xa anh ấy. Anh ấy có tình cảm với con. Chỉ là anh ấy… Chỉ là anh ấy quật cường, không muốn người khác ép buộc mình đi về phía trước thôi. Hơn nữa, con yêu anh ấy như vậy,
Anh ấy cũng sẽ yêu con, đối xử tốt với con. Chưa từng thấy đứa trẻ nào ngốc nghếch như con. Chủ tịch Lưu. Na Na vẫn khỏe chứ ạ? Cậu nghe đây. Tôi sẽ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì. Tôi sẽ không phản đối hôn sự của hai đứa nữa.
Về mặt kinh doanh, tôi cũng sẽ thương lượng lại với bố cậu. Nhưng nếu cậu còn để Na Na chịu thương tổn một lần nữa, tôi sẽ khiến cậu hối hận cả đời. Cậu nghe rõ chưa? Có phải anh Tiểu Mẫn đến không? Tí nữa vào đó, nên nói gì, làm gì
Không cần tôi phải dạy cậu chứ. Đợi đã. Là thế này. Na Na đã không ăn uống gì mấy ngày rồi. Tôi không có cách nào cả. Hiện giờ chỉ có cậu mới có thể khiến nó ăn chút gì đấy. Làm phiền cậu đem cái này vào cho nó. Cảm ơn. Cảm ơn.
Anh Tiểu Mẫn, anh đến rồi sao? Na Na. Nào. Nào. Uống thìa canh đi. Nhìn thấy anh là em no rồi. Không ăn uống mấy ngày rồi, uống thìa canh đi. Nếu không cơ thể không chịu nổi đâu. Ngon quá. Thêm thìa nữa. Em nói anh nghe, ban nãy em bảo bố
Sau này không được can dự vào hôn sự của chúng ta nữa, bố đã đồng ý rồi. Thật đó. Na Na, cần gì phải vậy. Không sao. Lúc em giảm cân, nhịn đói mấy ngày cũng không sao. Em chỉ muốn làm cho ông ấy xem thôi.
Ông ấy sẽ không nỡ để em xảy ra chuyện. Đương nhiên, lần này em cũng muốn cho anh nhìn thấy quyết tâm của em. Chỉ cần chúng ta có thể ở bên nhau, em thế nào cũng được. Na Na, chúng ta đã có cơ hội thoát khỏi cuộc hôn nhân này.
Giờ em làm như vậy sẽ thật sự không thể quay đầu lại nữa. Tại sao phải quay đầu? Vì anh không xứng. Thật ra anh tới tìm em… Anh Tiểu Mẫn, anh còn nhớ không? Lúc nhỏ có lần em chạy trốn khỏi các vệ sĩ
Đi tìm anh chơi, suýt chút nữa thì bị bắt cóc. Lần đó nếu không phải anh đột nhiên xuất hiện cứu em thì có khi em đã tiêu rồi. Sau đó, rõ ràng lúc ấy anh cũng chỉ là một cậu bé, nhưng đã đứng đằng trước bảo vệ em,
Còn bị thương vì em. Anh Tiểu Mẫn, anh là anh Tiểu Mẫn lấy tính mạng ra để đối tốt với em. Em không lấy anh thì lấy ai. Anh đối xử tốt với em đó không phải tình yêu. Em cảm kích anh đó cũng không phải tình yêu.
Anh không muốn nỗi bất hạnh của mình cũng biến thành nỗi bất hạnh của em. Như vậy em sẽ hối hận. Em hiểu anh, anh Tiểu Mẫn. Anh thích nhất là công việc, nếu em đã yêu anh đương nhiên sẽ ủng hộ công việc của anh. Cho nên
Không sao hết, em hiểu mà. Có thể anh sẽ nhất thời do dự, nhất thời rối rắm. Nhưng em tin có một ngày anh sẽ hiểu chúng ta phải may mắn cỡ nào mới có thể gặp được nhau. Alo. Cô không cần quan tâm tôi là ai.
Không phải cô gái nào cũng có cơ hội thay đổi số phận của mình. Phải xem cô có nắm chắc được nó hay không. Cơ hội chỉ có một. Do chính cô quyết định. [Tập đoàn Tứ Hải] Nghe nói giám đốc Tưởng đã tìm thấy nhân chứng, người đó còn nói La Khê
Đã bán tư liệu cho hắn. Có người như vậy thật sao? Như nghe ý của trưởng phòng Khúc có vẻ người đó không muốn lộ diện làm chứng. Không phải là bỏ tiền ra thuê chứ? Đúng vậy. Khách hàng bị lộ bí mật phản ứng thế nào? Tiến triển của hợp đồng
Thế nào rồi? Cái này thì anh yên tâm. Tôi đã theo sát từng trường hợp một. Chỉ có điều vì dính dáng đến điều khoản bảo mật, ai cũng muốn lấy được giá cả ưu đãi hơn. Hơn nữa có vài trường hợp đã bị đối thủ cạnh tranh cuỗm đi mất.
Nhưng anh yên tâm, tôi nhất định sẽ dồn tổn thất xuống mức thấp nhất. La Khê đâu? Cô ấy có vẻ khá thảm. Hiện giờ hàng ngày vẫn đến công ty làm việc. Chỉ có điều giám đốc Tưởng không cho cô ấy nhận bất cứ công việc gì. Nhanh lên.
Tóm gọn trong hai chữ “Đóng băng”. Chào buổi sáng. Na Na, không phải em bị ốm sao? Sau khi anh tới thăm em, em đã phục hồi full máu rồi. Na Na. Thư ký Tiêu. Đỡ lấy. Em chuyển mấy thứ này đến phòng làm việc của anh em định ở đây à?
Em thấy phòng làm việc của anh nhạt nhẽo quá nên mới muốn thêm chút màu sắc. Anh cầm lấy cái này. Cầm lấy. Cầm lấy. Đúng rồi. Bàn làm việc tình nhân của em. Các anh xem giúp tôi bàn làm việc tình nhân đã đến chưa. Được. Hoàn hảo.
Cậu biết cháu ở đây mà. [Tập đoàn Tứ Hải] Chúng ta có thể làm xong thủ tục vào làm trước rồi hẵng đi làm việc không. Cháu vội cái gì. Mọi người đúng là chẳng thú vị chút nào. Vốn dĩ muốn đến sớm một chút để tạo bất ngờ cho mọi người.
Ai ngờ người của tập đoàn Tứ Hải đều đi làm sớm như vậy. Thật là. Ơ mà những cái này đều do cháu chuyển đến à? Vâng. Đúng là phục cháu thật. Cháu là nhân viên đầu tiên tự mang theo đồ gia dụng tới tập đoàn Tứ Hải chúng tôi đấy.
Được rồi được rồi, đi làm thủ tục với cậu. Cậu. Thế này là thế nào? Anh Tiểu Mẫn, từ hôm nay em sẽ đến tập đoàn Tứ Hải làm việc. Chuyện này là do bố hai đứa quyết định. Ông ấy muốn để con bé tiếp xúc nhiều hơn với cháu
Trước khi Tiểu Na được gả vào nhà chúng ta. Mới cả thư ký Tiêu ngày nào cũng tăng ca đến tận đêm, con bé vào làm cũng sẽ chia sẻ bớt gánh nặng cho cậu ấy. Cho nên hôm nay đã bổ nhiệm con bé làm trợ lý riêng cho cháu.
Cháu không quản được chuyện bố cháu sắp xếp vị trí nào cho cô ấy. Nhưng làm trợ lý riêng của cháu thì cũng phải xin ý kiến của cháu chứ. Cậu, xem anh ấy kìa. Thư ký Tiêu. Hả? Mệt không? Không mệt. Có thể hoàn thành công việc đúng hạn không? Có thể.
Cậu, cậu xem đi. Có thể cái gì mà có thể. Sao cậu lại không hiểu chuyện như thế hả. Thật ra có lúc tăng ca cũng rất mệt. Tiểu Mẫn à, cậu phải nói mấy câu. Năng lực làm việc của Tiểu Na đúng là còn khiếm khuyết, nhưng trong cuộc sống thường ngày
Cháu có thể giúp đỡ con bé. Người ngoài khiếm khuyết về năng lực làm việc, cháu còn giúp được. Còn đây sau này con bé sẽ là vợ cháu. Cháu có gì mà không giúp được. Đúng không? Cậu à, công việc hàng ngày của cháu đã rất bận,
Giờ còn phải làm thầy giáo của cô ấy, còn phải dạy cô ấy. Có phải là cháu… Không, anh Tiểu Mẫn. Anh không cần dạy em. Em sẽ tự học thành tài. Cậu, chúng ta đi làm thủ tục vào làm đi. Đi thôi, đi thôi. Đi thôi. Thư ký Tiêu. Mệt không?
Không mệt. Không mệt à? Dọn sạch mấy thứ này cho tôi. Cậu à, rõ ràng lần này cháu thật lòng đến giúp anh Tiểu Mẫn, tại sao anh ấy lại tức giận? Cháu chịu gả vào nhà chúng tôi, nó vui còn không kịp ấy. Tức giận gì chứ. Nếu nói là tức giận,
Có thể là vì gia thế của cháu. Vì hiện giờ tập đoàn Tứ Hải quá phụ thuộc vào bố cháu. Cho nên cậu nghĩ Tiểu Mẫn tương đối áp lực. Nhưng đó là chuyện của bố cháu, liên quan gì đến cháu đâu. Tự cháu muốn giúp anh Tiểu Mẫn mà.
Vậy thế này đi. Sau này cháu và Tiểu Mẫn gặp khó khăn gì trong chuyện công việc hay chuyện tình cảm thì cứ nói với cậu. Cậu sẽ hiến kế cho cháu. Cậu vĩnh viễn ủng hộ cháu, được chưa? Thật sao cậu? Cậu tốt thật. Lý Hân,
Có thể cho tôi mượn bút xóa một chút không? Được. Xin lỗi La Khê. Giám đốc Tưởng dặn dò không được chia sẻ với cô bất cứ thông tin gì. Nếu tôi là cô tôi không thèm tới làm luôn, tránh để người khác chỉ chỉ trỏ trỏ.
Vậy tôi đi mua cà phê cho mọi người nhé. Mọi người có ai muốn uống cà phê không? Vậy tôi tự tính toán rồi mua nhé. Tổng giám đốc Trương, cái này là báo cáo tài vụ quý trước. Anh xem chút đi. Sao cô lại quay lại thế?
Tôi quay lại làm việc giúp anh Tiểu Mẫn. Cô Lưu, cô không thể làm việc ở đây được. Tại sao tôi không thể làm việc ở đây? Cô Lưu, cô xem. Cô ấy à là trợ lý đặc đặc đặc biệt của tổng giám đốc. Đúng không?
Vậy chắc chắn là khác cấp bậc với tôi. Cho nên tổng giám đốc Trương đã sắp xếp cho cô một phòng làm việc to hơn, đẹp hơn. Tôi dẫn cô đi xem nhé. Xa không? Cũng bình thường thôi, đi về phía trước rẽ phải.
Vậy tức là xa hơn phòng làm việc của anh rồi. Tôi không đi. Tôi còn đặt cả bàn làm việc tình nhân, không thể tách ra được. Bàn làm việc ấy à… không thể đổi được. Tổng giám đốc Trương khá hoài cựu. Cô cũng biết chuyện này mà.
Mới cả cô xem, trong ngăn kéo kia toàn tài liệu quan trọng. Lúc cô đổi bàn làm việc cứ chuyển qua chuyển lại nhỡ để mất tài liệu nào liệu tổng giám đốc Trương có vui không? Tổng giám đốc Trương không vụi thì cô có vui không? Có lý.
Thảo nào anh ấy lại trọng dụng anh. Sau này tôi là cánh tay trái, anh là cánh tay phải, chúng ta cùng hỗ trợ anh ấy. Tôi muốn làm cánh tay trái, bên mặt trái của tôi đẹp. Được. La Khê? Ơi. Tổng giám đốc Trương. Sao em lại cầm nhiều đồ như vậy?
Tôi đánh cược với đồng nghiệp bị thua, tôi phải đi mua đồ uống. Tổng giám đốc Trương, đi đâu vậy? Đi đâu thế? Đồ uống sắp đổ ra ngoài rồi. Đi đâu thế? Tôi bảo em tới tập đoàn Tứ Hải không phải để em làm những việc này.
Thế nào là “không phải để em làm những việc này”? Cho dù không làm ở Tứ Hải, khi về Hostel tôi cũng phải làm. Em làm gì ở Hostel tôi không quản được. Nhưng ở tập đoàn Tứ Hải thì tôi không muốn nhìn thấy em làm những việc này.
Tại sao mỗi lần tôi muốn giúp em đều khiến em chịu dày vò nhiều hơn? Tại sao chỉ một suy nghĩ đơn giản là muốn giữ em ở bên cạnh tôi lại khiến tất cả mọi người cảm thấy phiền phức? Em nghĩ thế nào gọi là yêu? Yêu là muốn chạm vào
Nhưng lại thu tay về. Vì là anh nên tôi mới quyết định dù khó khăn cỡ nào cũng phải trụ lại. Tôi không thể cứ vậy mà đi, để mặc người khác hắt nước bẩn lên người mình. Tôi phải chứng minh sự trong sạch của bản thân.
Chỉ có như vậy mới không liên lụy tới anh. Tôi dẫn em đi tìm thư ký Tiêu. Em kể chuyện tài liệu lộ bí mật cho cậu ấy biết, xem cậu ấy có cách nào giúp em không. Đến lúc ấy em hãy thảo luận kỹ với thư ký Tiêu. Thư ký Tiêu.
Tôi giao La Khê cho cậu. Chuyện tài liệu lộ bí mật phải điều tra thật rõ ràng. Được được. Đừng để đến lúc bị người ta bán đứng cũng không biết. Cô Lưu đang đợi anh trong phòng làm việc. Nói gì thế? La Khê, cô quay ra đằng kia một chút.
Xoay qua. Xoay qua. Cô Lưu đang đợi anh trong phòng làm việc. Anh ta nói cô Lưu đang đợi anh trong phòng làm việc. La Khê, cô còn biết đọc khẩu hình cơ à. Đợi thì đợi. Việc gì phải lén lén lút lút như vậy. Không thể nói tử tế được à.
Tổng giám đốc Trương, cô Lưu đang đợi anh trong phòng làm việc. La Khê, em kể lại chi tiết cho thư ký Tiêu. Cậu ấy sẽ giúp em. Na Na. Sao em vẫn chưa về? Anh Tiểu Mẫn, ban nãy em đã bàn bạc xong xuôi với thư ký Tiêu.
Sau này em chính là cánh tay trái của anh. Na Na, anh không phải Dương Quá, cũng không bị đứt tay trái. Nếu anh là Dương Quá thì em chính là Tiểu Long Nữ của anh. Anh đã nói rồi, anh không phải. Anh không… La Khê, đến phòng làm việc của tôi đi.
Món nợ mà chúng ta đã nợ sớm muộn gì cũng phải trả. Chỉ cần có tin tức con hãy báo cho mẹ bằng cách chúng ta lén liên lạc với nhau hồi con còn nhỏ. Tiểu Trì, mẹ nói lại với con lần nữa. Sau này con đến ở nhà bên kia,
Bất kể xảy ra chuyện gì, đặc biệt là chuyện có liên quan đến bố và người mẹ mới của con đều phải viết thư nói với mẹ. Biết chưa? Chữ nào không biết viết thì dùng pinyin mẹ đã dạy con, hoặc là vẽ. Mẹ đã chuẩn bị đủ phong thư cho con rồi.
Địa chỉ người nhận trên lá thư chính là quán cơm này. Con chỉ cần bỏ lá thư đã viết vào trong, dán kín nó lại, ném vào trong hòm thư là được. Biết chưa? Con biết rồi mẹ. Ngoan. Chị Dịch, đã lâu không gặp. Đã lâu không gặp.
Tôi biết trong hai ngày này chị sẽ tới mà. Mấy hôm trước nhận được một kiện hàng gửi cho chị, suýt chút nữa tôi còn tưởng xuyên không về thời ngày xưa. Người trong nhà ra nước ngoài hết rồi. Nói tới mấy chuyện ngày xưa liền muốn
Dùng lại cách liên lạc thư từ ngày trước thử xem. Chị đúng là một người hoài cổ. Chị đợi chút, tôi đi lấy kiện hàng cho chị. Cảm ơn. Đây. Cảm ơn. Không có gì.