Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 14 Biết các anh vì sao mãi không có tiền không? Chính là vì các anh vẫn đang làm sai việc, yêu sai người hợp tác không đúng người. Ngay cả sinh ra cũng sinh nhầm chỗ.
Cô đang nói cái gì thế? Không sao. Sao cô lại nói quá đáng như thế? Tôi hỏi anh một lần nữa. Anh chắc chắn trong thời gian ngắn vẫn muốn tiếp tục tôn trọng La Khê chứ? Cái gì gọi là trong thời gian ngắn?
Cho dù là bất cứ lúc nào tôi cũng đều sẽ tôn trọng cô ấy. Được. Vậy tôi sẽ giới thiệu những người đàn ông khác cho cô ấy quen anh cũng sẽ không sao chứ? Nghĩa là sao? Anh không hợp tác với tôi
Nhưng mà tôi có rất nhiều bạn có thể hợp tác với tôi tuy rằng tôi cũng không có mấy bạn. Nếu như cô đang muốn nói tới việc đi xem mắt vậy thì cô có thể từ bỏ rồi đó. Cô ấy sẽ không chấp nhận đâu. Đừng tự tin như vậy.
Không có chuyện gì là tuyệt đối cả. Cẩn thận bạn của tôi lỡ cướp đi mất La Khê mà anh yêu thương nhé. Phải biết rằng kiểu bạn làm chuyện gì cũng đều là đúng tôi có nhiều lắm. Không phải cô nói cô không có bạn sao? Không có chuyện của anh.
Dù sao cho dù La Khê quyết định thế nào tôi cũng sẽ thật lòng chúc phúc cho cô ấy. Được. Vậy tôi sẽ đợi xem xem rốt cuộc anh có thể ở phía sau La Khê yên lặng tôn trọng cô ấy đến khi nào? Chúc anh may mắn.
Công chúa quả nhiên đều có bệnh. Bãi cỏ của chúng ta có phải là trồng loại cỏ bình thường không? Đúng vậy. Trồng bao lâu rồi? 3, 5 năm rồi. Chắc chắn không phải là do cỏ rồi. Lúc trước cũng chưa từng xảy ra tình trạng này.
Cỏ trồng vốn dĩ đương nhiên là không vấn đề rồi. Vấn đề chính là ở duy nhất. Cùng một loại cỏ trồng ở trên đất sẽ hấp thụ cùng một loại nguyên tố dinh dưỡng. Trồng mấy năm thì hết chất dinh dưỡng rồi
Đương nhiên sẽ khó mà cung cấp dinh dưỡng cho bãi cỏ được. Bãi cỏ sẽ héo úa thôi. Anh xem. Theo tôi biết bãi cỏ đều là trồng một loại cỏ thôi. Đúng vậy. Nhưng mà không nhất định đều đúng. Vậy bây giờ làm thế nào? Thế này đi.
Trước tiên mời các cán bộ của phòng kỹ thuật nông nghiệp cùng tới thực nghiệm phương án trồng mấy loại cỏ. Được. Tôi sẽ đi tìm Trưởng phòng báo cáo ngay. Vậy cũng không có chuyện gì nữa đúng không? Được. Cảm ơn! Tuyệt đối đừng nói với ai là tôi từng đến nhé.
Đỡ phải Giám đốc Tưởng nói tôi lo chuyện bao đồng. Cô là người chuyên nghiệp như vậy sao lại đi theo Giám đốc Tưởng tới bộ phận kinh doanh chứ? Một lời khó nói hết. Chú ba. Chú ăn hoa quả đi. Cảm ơn! May quá chú đang đói. Biến hình.
Cái quỷ gì thế? Biến hình thành một hostel lãng mạn hơn, có thể kiếm nhiều tiền hơn. Thôi bớt đi. Bị vợ chưa cưới của anh Trương Mẫn kích động rồi hả? Chú đừng có so sánh với anh Trương Mẫn nữa. Hostel Hựu An vẫn là hostel Hựu An.
Cũng không thể biến thành resort của Tứ Hải được. Cháu khuyên chú vẫn là đối xử tốt với La Khê thì hơn. Dùng tình cảm chân thành để làm cảm động cô ấy. Cái con quỷ này. Có phải là nghe thấy cái gì không nên nghe không?
Có gì mà không nên nghe chứ? Là cảm thấy các chú thật là trẻ con sao? Bọn chú trẻ con? Được, vậy cháu là người lớn cháu nói xem chú nên làm thế nào? Tình yêu là cần phải dùng cảm. Yêu anh. Đừng đi. Nếu như em nói em không yêu anh.
Tình yêu của anh như thủy triều đẩy anh về phía em. Những lúc không có việc gì thì chú nghe nhạc nhiều hơn được không? Chú nói Tiểu Màn Thầu cháu rốt cuộc là người của thời đại nào đó? Sao cháu biết được nhiều bài hát của thời bố cháu như vậy?
Chết rồi cũng muốn yêu. Được thôi. Yêu anh – Ra ngoài. – một vạn năm. Yêu anh – Đừng có làm phiền chú nữa. – phải chịu được thử thách. Nào. Cảm ơn hoa quả của cháu. Làm gì vậy, vẫn chưa hát xong mà. La Khê, cậu vẫn chưa đi sao? Sắp rồi.
– Vậy bọn mình đi trước nhé, tạm biệt. – Được. Tạm biệt. La Khê. Cô Lưu. Cô tan làm rồi à? Đúng vậy. Tôi đã cố ý mua đồ ăn khuya tới để tăng ca cùng cô đây. Nếu không cô ở lại làm thêm chút đi.
Người nhà tôi còn đang đợi tôi có việc. Cô đừng khách sáo với tôi mà. Cái này ngon lắm. Đi thôi. Đi thôi. Đi thôi. Làm thêm lúc nữa đi. Đi thôi. Đi thôi. Đi thôi. Bơ của nhà hàng này ngon lắm. Cô mau thử đi.
Lúc trước khi tôi gầy thường xuyên ăn cái này. Nếu không cô ăn thêm một suất nhé. Cô Lưu. Cô tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì? Là thế này. Tôi muốn giới thiệu cho cô một người bạn trai cực kỳ tốt. Cái gì? Cô xem
Bây giờ tôi đã đính hôn với cả anh Tiểu Mẫn rồi. Vì thế hai người nhất định là không thể rồi. Tôi biết. Chuyện này chắc cô rất khó chấp nhận. Vì thế tôi liền nghĩ sẽ giới thiệu cho cô một người bạn trai có điều kiện cực kỳ tốt.
Như vậy, anh Tiểu Mẫn cũng sẽ không còn để ý chuyện của cô nữa. Tôi cũng có thể yên tâm. Tôi không hiểu cô đang có logic gì. Tôi có tìm bạn trai hay không với chuyện kết hôn của cô và tổng giám đốc Trương có liên quan gì sao?
Đương nhiên là có liên quan rồi. Một người phụ nữ muốn quên một người đàn ông cách tốt nhất chính là tìm một người khác. Khi trong lòng cô bắt đầu để ý tới người khác thì nói lên trong lòng cô không có anh Tiểu Mẫn nữa. Cô yên tâm,
Trong lòng tôi không bao giờ có anh ấy. Vậy cô có đồng ý hay không? Đương nhiên là tôi không đồng ý rồi. Tình cảm của tôi không cần phải chứng minh cho bất kỳ ai. Đương nhiên là cô phải chứng minh cho tôi rồi.
Tôi không muốn giữa tôi với anh Tiểu Mẫn còn có cô nữa. Nếu như cô vì chuyện này vậy thì cô lo lắng thừa rồi. La Khê. Cô hãy nhớ tôi mới là cô dâu được định mệnh định trước với anh Tiểu Mẫn.
Gặp được một người vợ chưa cưới độ lượng như tôi cô nên cảm thấy vui mừng. Vui mừng, cô biết chưa? Thật là. Giới thiệu bạn trai cho cô còn không được. Chẳng lẽ tôi phải chịu đựng trong hôn lễ cũng có một người khác
Đang nhớ tới anh Tiểu Mẫn như tôi ư? Không được. Tiểu Màn Thầu, cháu muốn ăn gì? Cháu ăn cái này. Để tự cháu. Tự cháu gắp. Đây là thịt mỡ đó. Anh cả hôm nay nấu canh gì đó? – La Khê. – Cháu muốn ăn cái nào?
Em giúp anh bưng đĩa cá này lên bàn. Nào, để chú gắp cho cháu. Từ từ thôi. Còn nữa à? Thịnh soạn quá. Cơm bưng lên hết rồi. Anh cả vất vả rồi. Tới đây. Nào, để ở đây. Hôm nay là ngày gì vậy? Hôm nay hostel không có khách
Đào Luân nói muốn tổ chức bữa tối gia đình. Vì thế liền chuyển bàn tới đây. Lại còn rất thần bí tiết lộ một kế hoạch mới gì đó. Phát cho mọi người đi. Cháu cần không? Cần. Đọc không hiểu cái này. Đây là cái gì? Mọi người đều biết hostel nhà ta
Tỉ lệ vào ở vô cùng không ổn định. Vì thế em thấy vấn đề này chúng ta nhất định phải định vị lại bản thân chúng ta. Hostel này đối với chúng ta mà nói giống như một gia đình. Chúng ta có thể tự trồng rau. Chúng ta có thể tự nấu cơm.
Những chuyện này rất bình thường. Vì thế đề nghị của em là có thể đầu tư hai cái kính viễn vọng thiên văn. Như vậy chúng ta có thể biến thành một hostel đặc biệt vừa gần gũi lại có thể nhìn thấy bầu trời sao tuyệt đẹp. Lúc đó
Em có thể phát huy sở trường của em. Ví dụ như nói trần nhà chúng ta có thể sẽ vẽ những bức tranh bầu trời màu xanh. Chăn đệm còn có gối tất cả đều thay mới. Dịch vụ đưa đón sân bay mà lần trước chúng ta nói còn có
Dịch vụ hướng dẫn viên trên xe những dịch vụ này nhất định phải liên tục tăng thêm. Rất tốt. Em phải tính toán thật kỹ chỗ chúng ta đây có mấy người nào có tiền để đầu tư chỗ này chỗ kia được.
Điều quan trọng nhất là chúng ta đều không phải là Trương Mẫn. Người ta từng học quản lý biết kinh doanh tiền chúng ta đầu tư vào khi nào mới thu lại được vốn chứ? Có phải không? Nhưng mà anh cả em cảm thấy cách kinh doanh hiện giờ của chúng ta
Thực sự quá cũ rồi. Các vị là tới lúc thay đổi rồi. Lần trước anh Trương Mẫn tới chỗ chúng ta ăn cơm hình như cũng nói như vậy. Em quyết định rồi. Em muốn đi xem mắt. Em đi xem mắt ai? Bất kể là ai tóm lại
Em muốn xem mắt cho tới khi trong cái nhà này không còn ai nhắc tới Trương Mẫn nữa. Nhìn em làm gì? La Khê, cô tới rồi. Người bạn đó của tôi có thể sẽ tới muộn một chút. Cô có thể tới tôi thực sự rất vui.
Cuối cùng cô cũng nghĩ thông rồi. Cuộc họp hôm nay chủ yếu gồm hai vấn đề. [Lần đâu tiên làm mối cho người khác] Thứ nhất là bộ phận kinh doanh sẽ báo cáo tình hình kinh doanh trong quý trước. Cuộc họp hôm nay sẽ do thư ký Tiêu chủ trì.
Tôi còn có chuyện quan trọng khác cần phải làm. Mọi người có vấn đề gì thì báo cáo với cậu ấy là được rồi. Tổng giám đốc Trương. Anh tự đi à? Căng thẳng như vậy làm gì? Bạn của cô còn bao lâu nữa mới tới? Chút nữa tôi còn có việc.
Bạn tôi sắp tới rồi. Nếu không cô ăn chút gì đó đi. Hơn nữa bây giờ tôi không ăn được. Cô hiểu mà. Những chiếc váy cưới đắt tiền phải gầy mới mặc được. Bây giờ tôi quá béo rồi, tôi phải giảm béo. Văn Na. Anh tới rồi à? Giới thiệu đi.
Xin chào. Tôi tên là Quách Thuần. Là bạn học thời mẫu giáo của Văn Na. Tốt nghiệp trường đại học Stanford. Học chuyên ngành IT. Vừa mới khởi nghiệp nên tương đối bận. Bình thường cũng không có sở thích gì cũng không có thời gian hẹn hò. Anh đang đọc thuộc lời sao?
Bình thường tôi cũng không tham gia những buổi gặp gỡ thế này. Nên có chuẩn bị một chút. Xin chào, tôi tên là La Khê. Tôi là nhân viên trong công ty của cô Lưu. Làm bên bộ phận kinh doanh. Nhưng mà đây cũng không phải là chuyên ngành của tôi.
Bình thường so với việc giao tiếp với người tôi lại thích tiếp xúc với cây cỏ hơn. Vì thế hôm nay tôi cũng hơi căng thẳng. Gượng gạo quá! Cái kia…tôi cũng là lần đầu tiên làm bà mối. Vậy mọi người đều là lần đầu tiên, thật trùng hợp.
Nếu không hai người ăn đi rồi nói chuyện. Không sao, không cần khách sáo. Tôi thanh toán. Tôi đi trước đây. Nói chuyện vui vẻ nhé. Không phải, Văn Na. Mời anh. Mời cô. Tôi thấy anh cũng bận vậy lần sau chúng ta nói chuyện nhé. Ngại quá.
Khi xem mắt nên nói chuyện thế nào? Lại còn kiểu tìm kiếm này à? Phải. Nói cái gì thế? Đây là một số thông tin tôi vừa tìm được. Cái này thực sự không có cách nào rồi. Mong cô thông cảm nhé. Cái này hay mà. Cái gì cũng tìm được à?
Tiểu Khê. Mọi người đang làm gì vậy? Đào Luân. Sao anh lại ở đây? Anh tới đón em về nhà. Vị này là… Tôi là người theo đuổi La Khê. Anh nói cái gì vậy? Có thể anh hiểu lầm rồi. Vừa rồi tôi nói chuyện với La Khê
Là tìm được một số thứ hay hay nên cho La Khê xem một chút. Không ngờ rằng La Khê cũng rất hứng thú. Vậy hai người tiếp tục đi. Tôi đi sang bàn bên cạnh đợi hai người. Anh ấy… Anh ấy đùa đó. Anh ấy là anh ba của tôi.
Bình thường cũng rất lo lắng cho tôi. Nếu đã như vậy vậy tôi đi trước đây. Khi nào rảnh thì chúng ta cùng ăn bữa cơm. Văn Na nói cô ấy nói con người tôi hiền như khúc gỗ. Hẹn hò thì phải ba lần trở lên. Nếu như dưới ba lần
Đối phương cơ bản sẽ không hiểu tôi là người như thế nào đâu. Vì thế nói Cô có đồng ý cho tôi cơ hội được gặp mặt cô hai lần nữa không? Vậy vì an toàn cho bản thân anh tôi tôi không đồng ý cũng phải đồng ý rồi. Tạm biệt. Cảm ơn!
Có phải là cố ý không? Xin lỗi! Không nói với em câu nào đã chạy tới đây rồi. Nếu như em và Lưu Văn Na kia cần một bia đỡ đạn ở trước mặt Trương Mẫn thì em có thể dùng anh. Thật đó. Không được. Vì sao không được?
Em sợ làm tổn thương đến anh sao? Đào Luân. Em cảm thấy lần trước chúng ta nói đã đủ rõ ràng rồi. Em không muốn giữa chúng ta có thêm bất cứ sự hiểu lầm nào nữa. Được không? Em nhất định phải cắt đứt
Tất cả hy vọng của anh nhanh như vậy à? Nếu như anh cảm thấy em với anh chung sống sớm tối đối với anh mà nói… Hôm nay coi như anh không đúng đi. Anh xin lỗi em. Những chuyện khác đừng nói nữa. Hôm nay là Lưu Văn Na mời
Không bằng chúng ta gọi thêm đồ ăn đi. Có được không? Nói với anh cả là hôm nay chúng ta không về ăn cơm nữa. Phục vụ. Xin chào. Vậy không bằng gọi bọn họ tới đây là được. Được. Được. Phục vụ, thực đơn đâu? Giám đốc Tưởng. Được, tôi về ngay đây.
Giám đốc Tưởng. Anh làm cái gì vậy hả? La Khê. Tài liệu tôi đưa cho cô hôm qua đâu? Tài liệu hôm qua? Tài liệu hôm qua sau khi tôi làm xong tôi liền gửi bản điện tử cho đồng nghiệp bên phòng thông tin rồi. Còn bản khác đâu? Bản khác? Hủy rồi.
Hủy rồi. Hủy tất cả rồi? Đúng vậy. La Khê. Đó là khách hàng của chúng ta viết tay đó vẫn chưa có bản lưu đâu. Nhưng mà hôm qua khi anh đưa cho tôi tôi đã xác nhận lại với anh rồi bản nào cần lưu lại bản nào cần hủy.
Tôi đã hỏi anh rồi. Hôm qua công việc của bộ phận kinh doanh vẫn chưa làm xong cô đã đi đâu? Hôm qua bãi cỏ của phòng kỹ thuật nông nghiệp có vấn đề tôi qua đó xem giúp. Tuy rằng giữa giờ tôi có đi ra ngoài
Nhưng mà tài liệu quả thực là vẫn làm theo lời dặn dò của anh. Cô có ý gì? Chuyện này đều là tại tôi à? Tôi trách nhầm cô đúng không? Được. Tôi hỏi cô có phải là không phải tất cả mọi chuyện đều cần tôi đích thân làm không?
Có phải là tôi đã giao công việc cho cô rồi cô phải có trách nhiệm với nó không? Có phải là hôm qua cô vẫn chưa làm xong mà đã đi phòng kỹ thuật nông nghiệp nên mới gây ra sai lầm lớn vậy không? Tôi biết rồi La Khê.
Có phải là vì tôi luôn mắng cô nên cô có ý kiến với tôi. Cuối cùng cũng tìm được cơ hội báo thù rồi. Đương nhiên không phải rồi. Vốn dĩ tôi chính là… Vốn dĩ chính là cái gì? Vốn dĩ chính là cái gì? Giám đốc Tưởng.
Tôi tìm thấy được một bản tài liệu bị xé nát ở chỗ cô dọn dẹp vệ sinh. Tôi sẽ cố gắng ghép lại. Nếu như không ghép lại được tôi sẽ chịu trách nhiệm. Thôi. Tôi sẽ tự viết. Bây giờ tôi sẽ viết một bản báo cáo gửi cho công ty.
Không phải, không phải cậu muốn nói chuyện công việc sao? Cậu làm gì mà lén lút vậy? Xem phim gián điệp nhiều quá à? Giám đốc Ngô. Lúc sáng La Khê đã phạm một lỗi lớn. Bây giờ đuổi cô ấy danh chính ngôn thuận rồi. Cô ấy phạm lỗi gì?
Cô ấy chưa lưu vào hồ sơ mà đã hủy đi bản tài liệu viết tay của khách hàng. Vậy cô ấy lấy được tài liệu này như thế nào? Tôi bảo cô ấy tài liệu nào nên lưu hồ sơ thì lưu nên hủy thì hủy. Nhưng mà cô ấy
Công việc vẫn chưa làm xong đã đi tới phòng kỹ thuật nông nghiệp rồi. Vì thế mới phạm ra lỗi lớn như vậy. Cậu muốn nói phạm phải lỗi lớn như vậy chỉ đuổi một mình cô ấy sợ không đủ. Nếu như cô ấy một mực khẳng định là cậu dặn dò sai
Vậy anh làm thế nào? Xin lỗi, Giám đốc Ngô. Tôi quả thực là công việc vẫn chưa làm đến nơi đến chốn. Quách Thuần. Hôm qua anh nói chuyện với La Khê thế nào? Rất tốt. [Quách Thuần] Ở cùng với cô ấy cảm giác đau đầu khó chịu
Khi nhìn vào máy tính lúc bình thường đều biến mất. Vậy sao? Vậy rất tốt mà. Anh có hẹn cô ấy lần sau không? Con gái đều phải hẹn đó. Anh đừng nói với tôi là anh quên rồi nhé? Hẹn thì hẹn rồi. Nhưng mà đột nhiên lại
Có một người đàn ông không quen tới. Tự xưng là người theo đuổi cô ấy. Cũng không biết ý của anh ta là gì? Tôi cũng ngại nên đi trước. Văn Na. Cô đừng lấy tôi ra làm trò đùa nhé. Cô cũng biết, thời gian của tôi rất ít. Người theo đuổi nào?
Không biết. Nhìn cũng rất đẹp trai. Rất đẹp trai? Anh Tiểu Mẫn. Xin chào. Quách Thuần. Chuyện gì vậy? Xin lỗi. Tôi quên mất. Bây giờ tôi đang tăng ca ở công ty. Có thể để lần sau đi ăn không? Cô tăng ca? Vì thế không ăn cơm tối nữa.
Cũng không có khẩu vị ăn. Sắp điên rồi. Nếu đã như vậy bây giờ tôi sẽ mua mấy món ngon mang tới công ty tìm cô nhé. Như vậy vừa không làm lỡ công việc của cô chúng ta cũng có thể hoàn thành một lần hẹn. Nói không chừng
Chuyện trong công việc của cô tôi cũng có thể giúp một tay. Một công ba việc. Không cần đâu. Tôi có thể tôi sẽ phải thức thâu đêm. Cứ quyết định như vậy đi. Chút nữa gặp. Được thôi. Tiểu Mẫn à. Hôm nay về nhà ở hay là ở khách sạn?
Sáng ngày mai phải đi ra ngoại thành. Hôm nay ở lại khách sạn một tối. Nếu như cậu về nhà rồi thì hãy nói chuyện với mẹ cháu nhiều vào nhé. Được. Đúng rồi. Cô gái mà cháu đưa vào công ty hôm nay xảy ra chuyện rồi. Cậu và giám đốc
Của cô ấy đã nói chuyện qua rồi. Trước tiên hãy giấu mọi chuyện xuống đã. Tập đoàn Tứ Hải chúng ta có quy định rõ ràng chuyện này cho dù báo cáo lên chỗ cháu cũng sẽ phải làm theo quy định. Không làm phiền cậu nữa.
Cháu không làm phiền cậu thì làm phiền ai. Cậu là cậu ruột của cháu. Vậy thì cháu xin nhận tấm lòng. Cháu và nhân viên La Khê không có mối quan hệ riêng tư nào. Cậu cứ làm theo quy định là được rồi. Cháu đi làm việc đây. Ngạc nhiên chưa?
Anh Tiểu Mẫn, anh về rồi. Nhìn xem. Hôm nay em chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến cho anh đó. Chỉ đợi anh về thôi. Anh ngồi đi. Em biết em mời anh ra ngoài ăn cơm chắc chắn anh sẽ không đi. Vậy em liền gọi phục vụ phòng.
Nhưng mà em không biết anh ăn những món này liệu có chán không? Vừa rồi anh đã ăn cùng với khách hàng rồi. Tiếp khách đúng không? Anh Tiểu Mẫn, cuối tuần anh có rảnh không? Cuối tuần công ty có tiệc cảm ơn khách hàng lớn. Phải đi
Ra khu nghỉ dưỡng ở ngoại thành hai ngày này anh đều không ở đây. Sao vậy? Không sao. Anh cứ bận việc của anh đi. Em thích nhìn bộ dạng anh chìm đắm trong công việc. Cuối tuần em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân sắp xếp thật tốt.
Dù sao về sau cũng phải làm thiếu phu nhân của tập đoàn Tứ Hải rồi. Em cũng không thể ngày nào cũng rảnh rỗi được. Đúng không? Anh Tiểu Mẫn. Vậy em không làm phiền anh làm việc nữa. Em đi trước đây. Yêu anh. Anh đói thì nhớ phải ăn đó.
Em đi đây. Tạm biệt anh. Cậu đi tới phòng kinh doanh chút có một tên ngốc đang làm nhiệm vụ không thể hoàn thành được. Không phải. Tổng giám đốc Trương. Không phải anh đang ở khách sạn sao? Anh đi tới bộ phận kinh doanh đi sẽ tiện hơn tôi đó.
Giờ đã mấy giờ rồi? Nửa đêm đó. Tới rồi à? Trời ơi! Sở thích của cô cũng thật là rất đặc biệt. Cô đang ghép cái gì thế? Vừa rồi vẫn không kịp giải thích với anh. Đây là một quyển sổ ghi chép do người khác nhau viết. Đều là viết ở đây.
Vì thế chất giấy và bút đều giống nhau. Bây giờ tôi muốn phân biệt từng cái. Đã nói với anh rồi, bảo anh đừng tới mà. Những cái này đều là một mặt sao? Chỗ cô có máy scan không? Có. Cái kia, tôi có thể… Anh muốn scan những cái này? Không được.
Đây đều là tài liệu tuyệt mật của công ty chúng tôi. Cô quên tôi làm cái gì à? Thế này đi cô giúp tôi tìm một cái máy tính tới đây. Tôi sẽ lập trình một phần mềm cho cô. Cô dùng phần mềm của tôi
Để nhận biết những bút tích và những mảnh ghép này. Tuy rằng sẽ có sai lệch nhưng mà cũng còn nhanh hơn là mắt của cô. Quá tốt rồi. Anh nói tôi có phải là phải cảm ơn cô Lưu đã giới thiệu cho chúng ta quen nhau không?
Vậy bây giờ tôi đi lấy máy tính. Đi, mau đi lấy máy tính đi. Không vấn đề. Cô từ từ thôi. Sao cô lại đến đây? Không phải anh muốn tôn trọng sao? Không phải anh muốn cho cô ấy tự do sao? Tôi không hiểu cô đang nói cái gì? Đúng rồi.
Cô Lưu. Cô không phải là một người phụ nữ đã đính hôn rồi sao? Nửa đêm cô chạy tới phòng của một người đàn ông độc thân thế này sẽ không hay đâu. Liên minh không phân nam nữ. Hơn nữa tôi hoàn toàn không để ý
Lái xe thêm mấy tiếng lên núi để cười nhạo một người giả làm thánh mẫu không được ngược lại tự đánh vào mặt mình. Cô là đang nói chuyện xem mắt à? Cô thực sự là lo lắng thừa rồi. Khi bắt đầu tôi còn nghi ngờ là anh Tiểu Mẫn
Nhưng mà sau đó tôi nghĩ lại anh Tiểu Mẫn từng đồng ý với tôi anh ấy sẽ cưới tôi. Anh ấy là người nói lời giữ lời. Nhưng mà tôi vẫn rất vui. Cuối cùng anh cũng đã chủ động ra tay rồi. Thế nào? Cảm giác không tồi chứ?
Cô thật là nhàm chán. Chính là rất thoải mái đúng không? Chúc ngủ ngon. Mẹ thực sự rất vui. Tạm biệt. Đào Luân, cố lên! Cô thần kinh à. Như vậy là được rồi. Được. Như vậy thực sự có được không? Nhìn xem. Chỉnh lại khoảng cách của cái thứ ba một chút.
Được. Tôi nói sao lại xảy ra vấn đề được mà. Là như thế này sao? Khoảng cách ở phía sau vẫn theo như vậy. Chỉnh lại khoảng cách của cái thứ ba một chút. Được. Không vấn đề. Có hơi rộng rồi. Thế này ư? Đè rồi. Quay lại một chút.
Bây giờ thì sao? Được chưa? Được. Bên đó căn chỉnh một chút. Chỉnh thẳng một chút. Được. Có hơi loạn rồi. Tổng giám đốc Trương. Anh không cần phải lo lắng cho cô ấy. Cô ấy người hiền lành sẽ có trời giúp.
– Thật sự có thể. – Tự nhiên sẽ có ngôi sao may mắn từ trên trời xuống giúp cô ấy thôi. Tài giỏi thật. Không phải. Người đàn ông này tôi cũng chưa từng gặp. Đoán rằng có thể là người của bộ phận sửa máy tính. Tôi thấy
Cậu ta đang giúp La Khê sửa máy tính. Quá thần kỳ rồi. Được, vậy không có việc gì thì tôi về trước đây. Được. Điều chỉnh một chút. Vậy bây giờ chúng ta sẽ đợi nó in ra. Anh Tiểu Mẫn, anh nghỉ ngơi sớm nhé. Không có chuyện gì nữa rồi.
Không, có chuyện đó. Chính là em nhớ anh đó. Ai vậy? Đây chính là cách giải quyết vấn đề của em sao? Tổng giám đốc. Tìm người đàn ông khác để thanh toán thay em. Có phải là anh uống rượu rồi không? Vì sao em lại từ chối anh? Làm cái gì vậy?
Vì sao phải kháng cự anh? Vì sao? Chẳng lẽ em không biết rằng anh thích em sao?