Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 15 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 15 Có phải anh uống rượu không? Tại sao em lại từ chối anh? Anh làm gì vậy? Tại sao lại từ chối anh? Tại sao? Lẽ nào em không biết anh thích em sao? Tổng giám đốc.

    Thư ký Tiêu à? Tổng giám đốc đang bị ngất ở công ty, anh có thể đến đây không? Tổng giám đốc ngất sao? Giờ tôi qua cũng mất một thời gian, đến bệnh viện nào báo cho tôi luôn nhé. Được, được, được. Anh Tiểu Mẫn. Xin lỗi cô Lưu,

    Vừa rồi tổng giám đốc đột nhiên bị ngất. Cô có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý hơn được không? Nửa đêm nửa hôm, anh ấy sao lại ngất ở bên cạnh cô được? Tôi tăng ca ở công ty. Công ty? Anh ấy rõ ràng vừa ở trong phòng.

    Có phải cô lại tăng ca, rồi tranh thủ đồng cảm, thu hút sự chú ý của anh ấy? Vốn dĩ không phải như cô tưởng tượng đâu. Tôi ở lại công ty tăng ca sửa tài liệu đã đau đầu chết rồi. Tôi… Ai mà biết tự nhiên tổng giám đốc ngất đi

    Tôi liền gọi 120 rồi. Cô nghĩ là tôi tin sao? Cô nghĩ tôi ngốc à? Đừng cãi nhau nữa được không? Anh Tiểu Mẫn. Tránh ra. Anh Tiểu Mẫn. Anh không sao chứ? Rốt cuộc cô đã làm gì, hại anh ấy ra nông nỗi này? Anh không sao.

    Tổng giám đốc anh đã đỡ hơn chút nào chưa? La Khê cô về trước đi, Văn Na ở lại cùng tôi được rồi. Anh nghỉ ngơi đi. Anh không sao chứ? Anh yên tâm đã có em ở đây. Em sẽ bảo vệ anh, nhất định không để anh bị thương nữa đâu.

    Thư ký Tiêu đâu? Anh đừng nhắc anh ta nữa. Em đang ngủ thì anh ấy gọi nói anh đang ở viện dọa chết em luôn, anh biết không? Xong em cũng không chỉnh trang gì đến đây luôn. Được đấy, vừa sáng sớm dậy đã làm trà hoa.

    Biết Tiểu Khê thích uống đúng không? Có tâm thật. Anh chỉ cho cậu này, cậu thích người ta cậu đừng thầm lặng làm mấy thứ này nữa. Cậu phải cho người ta biết chứ. Đợi nó dậy đã rồi làm. Hiểu chưa? Phải không? Chào buổi sáng! Đúng không Lâm Lâm? Đúng. Đúng.

    Cậu xem. Lâm Lâm Tiểu Khê đâu? Chưa dậy à? Một người con gái cả đêm chăn đệm không nhúc nhích gì chỉ có hai khả năng. Thứ nhất, về rồi lại đi. Thứ hai, cả đêm không về. Không phải lại tăng ca chứ? Tăng ca?

    Khách nghỉ dưỡng thì đêm cũng phải ngủ chứ? Hơn nữa, đó là việc của bộ phận khách hàng. Đúng chưa? Chẳng liên quan gì đến Tiểu Khê. Em đi tìm cô ấy. Tổng giám đốc Trương, sao anh lại ngất thế? Ngã ở đâu vậy? Cánh tay không sao chứ?

    Không ngã vào đầu chứ? Mặt cũng không sao. Chân nữa. Thư ký Tiêu, cậu qua đây. Sao thế? Anh có gì dặn dò? Tại sao cậu lại báo cho Văn Na? Là tôi lo lắng cho anh mà. Vậy tôi báo cho chủ tịch được sao? Cậu không đến thì thôi,

    Lại báo cho Văn Na đến. Giờ cậu về công ty xem cho tôi, có phải La Khê vẫn ở công ty tăng ca không? Cả đêm tôi lái xe, đi đi về về cũng bốn lượt rồi. Lại về công ty sao? Sao? Không vừa ý à? Tôi nào dám. Về.

    Nếu La Khê vẫn tăng ca ở công ty, lập tức gọi điện cho tôi. Vậy anh nghỉ ngơi đi. Tôi đi đây. Mệt mỏi. Đầu óc thật sự không biết làm sao vẫn còn nhớ La Khê. Khá đấy. Cô làm à? Là một người bạn của tôi giúp tôi viết mấy dạng mã,

    Sau đó hệ thống tự động khôi phục. Nếu sau này còn có trường hợp này thì có thể dùng phương pháp trên. Rất đơn giản. Gì vậy? Cô còn muốn có lần nữa à? Không phải. Đúng rồi giám đốc Tưởng, Hôm qua lúc tôi khôi phục tài liệu

    Phát hiện có vài vị khách cũ đã hai năm nay không đến khách sạn chúng ta rồi. Anh thấy tôi có nên gọi điện hỏi lý do vì sao, dù họ không quay lại nữa, nhưng chúng ta cũng biết lý do là gì. Được rồi, đừng uổng công vô ích nữa.

    Chăm sóc quan hệ với khách hàng cũ cũng là một phần công việc của tôi. Sao lại là uổng công vô ích chứ? Vậy cô hãy làm tốt việc trong tay trước đi. Tôi biết rồi. Vậy tôi ra ngoài đây. Lần này cậu có điều chỉnh ngày nghỉ không? Có chứ.

    Tớ thấy lần này cũng dễ điều chỉnh. Xin lỗi cô này. Tớ xem rồi, tính cả thứ 7, chủ nhật tớ có thể nghỉ ngơi được tổng cộng 4 ngày. Thế á? Vậy cậu lần này cũng được đấy. Chào cô! Cô biết Tiểu Khê ở đâu không? La Khê. Tiểu Khê à.

    Cô ấy tăng ca cả đêm hôm qua, giờ chắc đang ở vườn hoa nghỉ ngơi. Vườn hoa? Anh có phải là Đào Luân không? Rốt cuộc Tiểu Khê có mấy anh trai có phải đều đẹp trai như anh không? Anh cứ đến đây thường xuyên, bộ phận kinh doanh chúng tôi

    Rất rất thiếu bạn trai đây này. Xin lỗi! Sao thế? Anh có trông được La Khê nhà anh không vậy? Hôm qua cô ấy không biết sao lại làm anh Tiểu Mẫn ngất đi rồi đưa vào bệnh viện. Lúc tôi đến, hai người đó còn tỏ vẻ bí mật, không dám nói gì.

    Anh có biết chuyện gì không? Cô nói Tiểu Khê đưa Trương Mẫn tới bệnh viện? Đúng thế. Anh không biết sao? Sau đó thì sao? Sau đó? Cái đó… Tôi danh chính ngôn thuận là vợ sắp cưới của anh ấy, tất nhiên anh Tiểu Mẫn phải dẹp cô ta đi rồi.

    Cô ta còn nhây ở đây làm gì? Tôi nói anh biết, lần này anh Tiểu Mẫn bảo đảm với tôi anh ấy rất nghiêm túc về chuyện hôn nhân của hai chúng tôi. Anh ấy không hề để ý đến La Khê. Lưu Văn Na rốt cuộc cô muốn nói gì?

    Chúng ta là đồng minh mà. Thật là… Tôi sang vườn hoa tìm Tiểu Khê trước. Được. Không muốn nói chuyện với cô. Tạm biệt. Thường xuyên đến nhé. Lúc nào cũng chỉ biết cúp cúp máy tôi. Sang vườn hoa tìm La Khê? Nhân viên phòng kinh doanh

    Mà ngày nào cũng chạy ra vườn hoa. Có độc. Vườn hoa? Anh Tiểu Mẫn, sao anh ra viện nhanh thế? Không phải còn kiểm tra toàn diện sao? Mấy cô cứ để đồ đấy. Không phải đã nói với em rồi sao? Lúc anh làm việc tốt nhất đừng đến tìm anh.

    Em đến một mình thì thôi, lại dẫn theo hai người nữa? Đó lúc trước đây anh khỏe mạnh, giờ anh đang bệnh mà? Hôm qua em về nhà, thế nào cũng không ngủ được. Em liền nghĩ ngộ nhỡ lần sau anh có ngất ở công ty mà không có ai

    Thì phải làm sao? Anh bảo bây giờ thư ký Tiêu bận như thế anh ấy không thể bên cạnh anh, chỉ có thể là em đích thân đến chăm sóc anh rồi. Anh yên tâm bọn em sẽ không làm phiền anh đâu. Anh cứ làm việc.

    Em như vậy sao mà không ảnh hưởng đến anh? Anh làm việc đi. Kệ bọn em. Dọn cốc cà phê kia đi. Vâng. Em muốn làm gì? Uống nhiều cà phê sẽ bị loãng xương, em mang đến cho anh toàn hoa quả tươi này. Sau này,

    Mỗi ngày em sẽ ép nước hoa quả cho anh uống. Được không? Sau này, chiều nào em cũng đến cùng anh xuống nhà đi bộ. Thế nào? Hoa bị làm sao kia? Khô rồi. Thay đi. Đừng động vào. Để lại chỗ cũ cho tôi. Na Na

    Em nghĩ đây là viện điều dưỡng sao? Anh ở đây không phải để nghĩ dưỡng, anh đang làm việc đấy. Thì anh cũng không thể làm việc bất chấp mạng sống chứ? Tập đoàn Tứ Hải đâu phải có mỗi mình anh. Anh Tiểu Mẫn anh yên tâm.

    Hôm nay em đến là để nói với anh. Anh không phải một mình chiến đấu. Đằng sau mỗi thành công của anh, đều có em. Na Na em đừng gây chuyện nữa được không? Hôm nay anh còn rất nhiều việc phải làm. Em về trước đi. Vậy anh Tiểu Mẫn,

    Anh chăm sóc bản thân đấy. Em yên tâm, anh sẽ chăm sóc bản thân. Em về trước đi. Anh tiễn em đi. Anh còn nhiều việc chưa xong. Anh bảo Sammy tiễn em. Anh Tiểu Mẫn anh tiễn em đi mà. Anh xem, em vừa đến, anh liền đuổi em đi.

    Lát bọn họ sẽ cười em đó. Anh xem. Anh Tiểu Mẫn, anh tiễn em lần này đi. Em xin thề, lần sau trước khi em đến văn phòng anh, em sẽ báo trước cho anh. Thế được chưa? Nhớ đấy. Tiểu Khê. Tiểu Khê.

    Trước đây em từng nghe nói vườn hoa của Tứ Hải rất đẹp. Nhưng em không thể ngờ lại có nhiều loại hoa như vậy. Em có hứng thú với hoa từ khi nào vậy? Hoa trong phòng anh khô rồi mà. Em liền nghĩ anh đến đây chọn lấy một bó. Anh xem đi,

    Có người kìa. Đây mới là lý do chính em muốn anh xuống đây đúng không? Sao tự nhiên lại cáu với em? Không phải. Kia chẳng phải nhân viên của anh sao? Sao cô ấy không làm việc mà lại ở đây? Anh xem anh ngày nào cũng dốc sức làm việc,

    Người ta thì dốc sức yêu đương. Em muốn chứng minh điều gì? Càng ngày anh càng không hiểu em. Rốt cuộc em muốn câu trả lời thế nào? Em… không muốn trả lời thế nào. Chỉ là… dù sao em cũng là vợ sắp cưới của anh.

    Mỗi lần anh nhìn thấy cô ta anh đều kích động như vậy. Chỉ… Em cũng không biết hai người đang nghĩ gì nữa. Rõ ràng là em đã sắp đặt mọi chuyện. Không phải. Lẽ nào là em sắp đặt nửa đêm anh quay về công ty ngất trước mặt nhân viên nữ sao?

    Hay là em sắp đặt bảo cô ta đưa anh tới bệnh viện? Em sắp đặt cho cô ấy nằm ở kia trên đùi một người con trai khác? Có phải cũng nên có một người cho em một lời giải thích, để em không nghĩ linh tinh nữa.

    Anh đã hứa là sẽ kết hôn với em. Nếu như vậy cũng không làm em an tâm, anh nghĩ chúng ta không nhất thiết phải kết hôn đâu. Giờ anh vì cô ta mà hủy hôn với em à? Là ai lôi cô ấy vào? Là em đấy. Tỉnh rồi à? Không phải.

    Anh Tiểu Mẫn. Cẩn thận. Sao anh lại ở đây? Anh đến tìm em. Vừa rồi có chuyện gì vậy? Anh không biết. Vừa hay gặp họ. Không phải anh gọi họ đến đâu nhé. Em cũng đâu có ý đó. Vậy thì tốt. Ngủ lâu quá rồi, em phải đi làm đây.

    Anh về sớm đi. Được, à này… Tối về sớm nhé. Chào bà Triệu! Tôi là nhân viên bộ phận kinh doanh của tập đoàn Tứ Hải – La Khê. Là thế này ạ. Tôi có thấy trước đây tháng 10 mỗi năm, bà đều đến khách sạn chúng tôi tổ chức tiệc sinh nhật.

    Nhưng hai năm nay lại không chọn chúng tôi, không biết là do phục vụ của chúng tôi có vấn đề gì. Nếu là như vậy thì mong bà hãy cho chúng tôi biết, chúng tôi rất mong được tiếp tục phục vụ bà. Thực ra, đó là sinh nhật con gái tôi.

    Hai năm trước, nó đã mất rồi. Thế đã nhé, tôi đang bận. Tôi cúp máy trước. Đúng rồi Lí Hân, công ty mình nếu không phải là phòng kế hoạch muốn sắp đặt hoạt động thì báo cáo thế nào? Các hoạt động đều do tổng giám đốc phê chuẩn.

    Cho dù là hoạt động của phòng kế hoạch cũng cần tổng giám đốc phê chuẩn mới được phép thực hiện. Sao thế? Cậu muốn tổ chức hoạt động à? Cũng phải. Lượng đặt phòng của công ty ta càng ngày càng giảm. Tôi có đoàn khách chăm sóc đã mấy năm,

    Mà năm nay không đặt chỗ chúng ta nữa. Bên ngoài luôn có tin đồn rằng tập đoàn ta không đủ tiền. Nhưng tôi nghe nói, vấn đề dòng tiền đã được tổng giám đốc giải quyết rồi. Đó là BK giúp đỡ thôi. Theo tôi thấy,

    Tổng giám đốc một ngày chưa cưới Lưu tiểu thư, thì một ngày còn chưa ổn định. Sao nào? Muốn cảm ơn tôi sao? Đừng khách sáo! Gì thế? Gọi tôi đến không nói chuyện giả câm à? Cô cố ý đúng không? Cô làm vậy là có ý đồ gì?

    Vốn dĩ mọi người đã lắng xuống, cô lại kích động họ? Cô được lợi gì? Đã nghe câu này chưa, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Nói chính là con người cô. Vậy thì tôi còn nói, tôi sẽ không bao giờ sai, sao anh lại không nghe?

    Đào Luân anh đúng là không tự tin vào bản thân, với tôi cũng không tự tin. Cảm xúc tiêu cực của anh làm ơn hãy cất đi, đừng truyền sang tôi. Sao nào? Sau khi nhìn thấy Trương Mẫn và La Khê quyết định liên minh với tôi rồi à? Thật không đấy?

    Anh chuẩn bị liên minh với tôi thật? Tôi đã bảo mà, thích một người làm sao mà dễ dàng buông tay thế được? Nhưng mà, hôm qua anh Tiểu Mẫn đã nói với tôi, nói anh ấy rất xem trọng hôn ước giữa hai chúng tôi. Cũng không để ý đến La Khê.

    Vì vậy bây giờ tôi cũng không chắc có cần anh nữa không? Lo lắng à? Không sao. Đùa anh, đùa anh, đùa anh thôi. Giờ tôi rất hiểu tâm tư của anh. Chính là con người hèn như anh mà lên được bước đầu tiên chắc chắn không dễ dàng gì.

    Tôi rất đồng cảm. Anh biết không? Tình yêu vốn dĩ chính là một trận chiến, phải chủ động, phải tấn công. Anh cứ nhường bước như vậy, thì không thể thắng được. Vì thế Đào Luân hợp tác vui vẻ. Liên minh Luân Na chính thức thành lập,

    Ta không nuốt lời, cả đời có hiệu lực. Thư ký Tiêu, tôi có bản kế hoạch cần nộp. Anh xem lúc nào anh tiện, tôi gửi tới cho anh. Hai ngày nay tôi đi công tác. Công tác? Vậy tôi gửi email qua cho anh. Gần đây ngân sách công ty eo hẹp,

    Mấy phương án của phòng kế hoạch cái nào nộp cái đó tiêu. Những phương án bình thường tôi kiến nghị không nên đề ra. Tôi có thể chỉ cho cô một cách, cô ý, trực tiếp nộp phương án cho anh ấy là được. Giờ cô đến bể bơi trong nhà,

    Tìm con người đó. Chỉ cần anh ta gật đầu, mọi chuyện sẽ dễ dàng. Bể bơi trong nhà? Giờ có lẽ đóng cửa rồi. Cô cứ đi đi, chắc chắn giải quyết được vấn đề. Tôi lại lừa cô sao? Đi đi. Được, vậy tôi đi xem sao. Cám ơn anh!

    Bây giờ là mấy giờ? Nghe thấy tôi nói không? Có ai không? Anh bị bệnh sao? Không biết bơi còn nhảy xuống cứu người. Tôi mà biết là anh, tôi đã không xuống rồi. Sao? Tôi không phải là người à? Nửa đêm anh ở dưới này dọa ai?

    Sau khi ở đây đóng cửa, chỉ có một mình tôi sử dụng. Người bị dọa nên là tôi mới đúng. Đó là vì thư ký Tiêu bảo tôi đến, tôi mới đến thôi. Đến cũng đến rồi, có chuyện gì nói đi. Lần trước tôi chuẩn bị tài liệu khách hàng,

    Phát hiện có một người vốn dĩ là khách quen của khách sạn ta. Vào ngày cố định hàng năm, đều đến khách sạn chúng ta tổ chức tiệc sinh nhật cho con gái bà ấy. Nhưng hai năm trước, con gái bà ấy mắc bệnh mất rồi, sau đó thì không đến nữa.

    Sau đó, tôi đã nhiều lần tra soát ghi chép khách hàng của họ, phát hiện hóa ra hai năm trước họ muốn sau bữa tiệc sinh nhật sẽ sắp xếp một chương trình thưởng thức hoa quỳnh nở.

    Nhưng vì phòng kĩ thuật nông nghiệp của chúng ta không có cách nào xác định được thời gian hoa nở, thêm vào đó bệnh tình khách hàng đột nhiên nghiêm trọng hơn, tiệc sinh nhật liền bị hủy bỏ. Vậy cô muốn làm gì? Muốn giúp họ hoàn thành tâm nguyện à?

    Muốn hoa quỳnh nở trong một thời gian xác định, năm đó phòng kĩ thuật nông nghiệp đã không làm được. Cô bảo đảm cô làm được? Tuy không chắc 100%, nhưng tôi sẽ cố hết sức để trong ngày sinh nhật cô ấy khiến nó nở hoa. Tổng giám đốc, anh đồng ý rồi.

    Sau này dù có chuyện gì, báo cho bộ phận kế hoạch trước, sau đó báo cho thư ký Tiêu. Nếu mỗi khách hàng đều muốn chúng ta giúp họ hoàn thành tâm nguyện, vậy thì ngay cả tập đoàn Tứ Hải cũng sẽ phá sản. Một lát cô mặc quần áo của tôi vào,

    Không bị cảm đấy. Nghe thấy không? Tiểu Khê, em thật sự có thể khống chế thời gian hoa nở sao? Thực vật cũng có lúc giống như con người, chỉ cần ta hiểu được thói quen của chúng, thì sẽ biết được hành động tiếp theo của chúng là gì.

    Hoa quỳnh đến từ sa mạc, môi trường nhiệt độ cao đã tạo cho nó đặc tính chịu lạnh và chịu nhiệt. Vì thế, chúng ta chỉ cần biết nhiệt độ và độ ẩm của nó, là nắm được thời gian nở. Anh có thể hiểu được,

    Nguyện vọng của cô ấy muốn thấy hoa quỳnh nở là thế nào. Bởi vì thời gian nở ngắn, nên càng đáng trân trọng. Vì đã từng cố gắng nên sẽ không hối hận. Tiểu Khê, anh thấy em có thể làm những điều này cho anh ta… Em làm là vì khách hàng.

    Đào Luân, chào cháu. Xin lỗi! Tôi nhận nhầm người. Tôi cứ tưởng là Đào Luân ở công ty các anh. Xin lỗi! Xin lỗi! Có phải là hơi giống không? Quần áo rất giống. Vậy chị thích nghe nhạc không? Chị Trần thích nghe nhạc. Chị Trần, chị Trần. Chị Trần. Kích thích quá.

    La Khê, hỏi cậu một chuyện nhé. Mình thấy trong giỏ giặt có một chiếc sơ mi. Chiếc sơ mi này, không phải của hai anh nhà mình, cũng không phải của khách nào. Đâu rồi? Măng-sét chiếc áo này có một chữ C. Không phải của Trương Mẫn cũng không phải của Đào Luân.

    Có phải cậu có đối tượng mới rồi không? Không sao. Nếu cậu có đối tượng mới rồi, thì cứ để Trương Mẫn và Đào Luân nhường lại cho tớ được không? Được. Anh cả, anh hai, Trương Mẫn, Đào Luân đều là của cậu, được không? Được. Làm tiếp đi. Tớ xin lui.

    Xin chào các vị! Tôi là tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải, Trương Mẫn. Chào cậu! Chào anh! Chào cậu! Lần này chúng tôi vì muốn tri ân những khách hàng cũ nên đã chuẩn bị một kế hoạch đặc biệt cho hai vị. Tôi muốn gặp

    Cô gái đã gọi điện cho chúng tôi. Hoạt động lần này là do cô ấy chuẩn bị đúng không? La Khê. Xin chào hai vị, tôi là La Khê. Cảm ơn cô đã chuẩn bị những điều này cho con gái tôi. Nó trên trời mà nhìn thấy nhất định sẽ rất vui.

    Trước khi chúng tôi đến còn rất do dự, sợ tức cảnh sinh tình. Thật ra, ba mẹ tôi cũng mất từ khi tôi còn rất nhỏ. Nhưng tôi vẫn luôn tin, chỉ có tôi luôn nhớ về họ, thì họ sẽ mãi ở bên tôi. Cô chắc chắn sẽ nở thật chứ?

    Cán hoa đã bắt đầu uốn cong lên, tôi nghĩ nó đã chuẩn bị xong rồi. Đừng lo. Chúng ta đã làm tất cả những gì làm được, giờ chỉ chờ đợi nữa thôi. Mau nhìn xem. Cám ơn anh! Chỉ cảm ơn thôi sao?

    Cuối năm phòng trưng bày tranh có mấy công ty đăng ký thương hiệu cho thuê sắp hết hạn rồi. Chuyện gia hạn thế nào rồi? Hiện tại chỉ có một công ty của tập đoàn BK dự định gia hạn, mấy công ty khác vẫn đang bàn. Càng ngày giá cạnh tranh

    Càng khốc liệt. Trước cuối tháng phải nhanh chóng hoàn thành xong, nếu không làm được, phải cho tôi phương án dự phòng. Được, anh yên tâm, chuyện này tôi ngày nào cũng theo dõi. Tổng giám đốc Trương vẫn đang trên đường, sắp đến công ty rồi. Cái gì? Được, tôi đến ngay.

    Tổng giám đốc, trung tâm thẩm mỹ có chuyện rồi. La Khê, nào. Cậu lại gây chuyện gì à? Tớ không biết. Lên đây La Khê, nào. Tôi lại làm sao vậy? Vỗ tay.