Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 13 Tiểu Khê. Ông chủ của em rảnh rỗi thật đấy. Nửa đêm nửa hôm chạy đến nhà nhân viên công ty. Như vậy mà được à? La Khê. Đây là lựa chọn của em sao?
Tại sao dù thế nào, cuộc sống của anh vẫn luôn may mắn hơn tôi vậy? Anh đang nói gì thế? Tiểu Khê. Không sao chứ? Tiểu Khê. Không sao. Không sao thì tốt rồi. Chắc người đó bây giờ đang đau đầu không ngủ được nhỉ?
Anh ta có ngủ được hay không thì liên quan gì tới mình chứ? Nếu ông trời, cho em cơ hội lựa chọn… Cơ hội gì? Cơ hội để em lựa chọn không phải sợ hãi nữa, cơ hội lựa chọn yêu thương những người em yêu thương.
Với lại anh ta nói những điều đó là sao? Là sao thế? Phát lại một lần nữa cho tổng giám đốc xem. Sao có thể chắc chắn, đây là một vụ trộm được chứ? Khách hàng bị mất một chiếc nhẫn trị giá 500 nghìn tệ. Cô ấy còn một mực khẳng định,
Chiếc nhẫn đó chỉ nằm trong chiếc túi của cô ấy. Hơn nữa túi của cô ấy, chỉ bị rơi ra ở duy nhất vụ va chạm này thôi. Vì vậy chúng tôi nghi ngờ đây là một vụ trộm đã có âm mưu từ trước. Bây giờ phải báo cảnh sát để giải quyết.
Đã xác nhận chưa? Đã xác nhận rồi ạ. Chiếc nhẫn của khách hàng này được mua ở trung tâm mua sắm của tập đoàn chúng ta. Sau khi mua xong, mọi hành trình của cô ấy, đều được camera giám sát ghi lại. Đã tìm ở hành lang và thang máy chưa?
Ngay khi mất đã tìm luôn rồi. Vốn dĩ khách hàng định báo cảnh sát luôn. Nhưng thư ký Tiêu có lời nhờ vả, nên cô ấy mới chịu để chúng ta điều tra trước. Tổng giám đốc Trương. Chuyện này có liên quan đến La Khê. Bây giờ chúng ta phải làm sao?
Trước mắt hãy tạm dừng hoạt động quầy ẩm thực của họ. Sau đó tiếp tục điều tra. Nếu khách hàng muốn báo cảnh sát, chúng ta sẽ dốc sức phối hợp. Ai là Châu Mạt? Tôi là anh trai của nó. Có chuyện gì cứ nói với tôi.
Anh có liên quan đến vụ kiện của khách hàng trong khách sạn. Mời anh tạm dừng mọi hoạt động ở quầy ẩm thực để phối hợp điều tra với chúng tôi. Kiện tụng gì thế? Kiện tụng gì thế? Có khách hàng kiện anh lấy trộm tài sản của cô ấy. Không thể nào.
Anh tôi không bao giờ làm mấy chuyện đó đâu. Chắc chắn có hiểu lầm gì đó. Tôi là nhân viên phòng kinh doanh. Chúng ta đều là đồng nghiệp. Có gì từ từ nói chuyện đi. Nếu đã là đồng nghiệp thì mong cô hãy phối hợp với chúng tôi.
Người điều tra chính trong chuyện này là ai vậy? Tổng giám đốc Trương. Anh, anh đừng sợ. Em sẽ đi gặp anh ta. [Hostel Hựu An] Phiền anh đi cùng chúng tôi một chuyến. La Khê. La Khê. Cô làm gì thế? Tôi tìm tổng giám đốc Trương.
Tôi biết cô tìm tổng giám đốc Trương. Nhưng anh ấy đang làm việc. Tôi tìm anh ta có việc. Anh ấy đang làm việc. Tôi còn không được vào nữa mà. La Khê. Tổng giám đốc Trương. Đừng đừng đừng. Anh tôi không phải trộm đâu. Nếu anh cô không phải trộm,
Điều tra xong anh ta sẽ được trả lại trong sạch. Anh ấy vốn dĩ không hề làm chuyện đó. Sao lại đổ oan cho anh ấy chứ? Bây giờ vẫn chưa có kết quả điều tra. Không ai đổ oan cho anh của cô là trộm cả.
Tạm dừng hoạt động quầy ẩm thực của anh ta, cũng chỉ là làm theo trình tự thôi. Nhưng anh ấy không phải trộm mà. Chưa có nhân viên nào dám tùy tiện ra vào phòng làm việc của tôi như vậy cả. Thư ký Tiêu muốn ngăn cũng không ngăn được.
Cô tự đề cao bản thân quá rồi phải không? Cô La. Xin lỗi. Vụ án này có liên quan đến người nhà của tôi, nên tôi có hơi nóng vội. Sau này tôi sẽ không như vậy nữa. Suýt thì tôi quên mất. Trên đời này,
Chỉ có cô La đây biết thế nào là người nhà thôi. Còn chuyện gì nữa không? Cô La. Hay là chúng ta ra ngoài trước đi. Ra ngoài đã. [Phòng tập GYM Phòng đọc Phòng chơi bi-a Phòng đa chức năng Phòng mạt chược] A lô, Đào Luân.
Anh đã nghe anh cả kể lại mọi chuyện rồi. [Phòng đa chức năng Phòng mạt chược] Em đừng nóng vội. Bây giờ em đang ở đâu? Em vẫn đang tìm chiếc nhẫn đó. Chắc chắn nó chỉ là rơi đâu đó thôi. Nhưng bây giờ em phải đi làm việc. Làm sao đây?
Được rồi. Em cứ bình tĩnh đi. Anh sẽ tới đó ngay. Em tắt máy đã nhé. Xin chào, xin hỏi anh tìm ai? Tôi tìm cô La Khê của phòng kinh doanh. Vậy anh hãy ra bên kia xuất trình giấy tờ và báo danh một chút ạ. Giấy tờ gì thế?
Chứng minh nhân dân của anh. Tôi không mang theo. Tôi có chút việc gấp. Có thể cho tôi vào trước được không? Ban đầu chẳng phải người khách đó nói, Châu Mạt va phải cô ấy khi cô ấy mua nhẫn xong sao? Tổng giám đốc, anh có thấy
Phải là cô gái này luôn để ý đến Châu Mạt mới đúng không? Lịch sử phát hóa đơn của tiệm đá quý hiển thị, người khách đó mua nhẫn vào lúc 11 giờ 15 phút. Nhưng trong video của Lisa, từ 11 giờ đến 11 giờ 30 phút,
Châu Mạt không hề rời khỏi quầy ẩm thực. Vì vậy lời cáo buộc của cô ta hoàn toàn vô căn cứ. Nhưng sao lại có người muốn hãm hại người nhà cô La chứ? Hơn nữa còn là trong khu du lịch của chúng ta. Đúng vậy.
Vậy chắc chắn là do người nội bộ công ty bày mưu. Sao? Nội bộ? Vị khách đó đã báo cảnh sát chưa? Vẫn chưa. Nhân viên bộ phận khách hàng đang trấn an cô ấy ở trong phòng. Nhưng cô ấy vẫn khăng khăng đòi gặp Châu Mạt để đối chất.
Vậy chúng ta sẽ báo cảnh sát thay cô ấy. Sau đó cậu hãy đưa cô ấy đến gặp tôi. Vâng. Nghe nói anh trai anh trộm nhẫn của người khác. Dù có thiếu tiền cũng đâu thể làm vậy chứ. Lạ ghê. Chuyện này vẫn chưa có chứng cứ và kết quả điều tra.
Làm sao cô Lưu biết được vậy? Tôi là phu nhân tương lai của ông chủ tập đoàn Tứ Hải đấy. Tập đoàn Tứ Hải có việc gì, tôi muốn biết là sẽ biết thôi. Được. Vậy cô nói xem cô định giúp chúng tôi thế nào? Tiền. Tôi sẽ bỏ tiền.
Hãy bảo anh của anh lập tức đi mua chiếc nhẫn khác trả lại cho người ta. Nhỡ khách hàng mà báo cảnh sát, đồ quý giá như thế, sẽ phải ngồi tù đấy. Nếu hôm nay chúng tôi nhận tấm chi phiếu này,
Chẳng phải đồng nghĩa với việc thừa nhận tội ăn trộm sao? Cô âm mưu chuyện này phải không? Hay là Trương Mẫn bảo cô đến? Hay là, thực ra cô Lưu đây biết, thân phận thật sự của người đã mất chiếc nhẫn đó, thậm chí còn biết, chiếc nhẫn đó đang ở đâu?
OK, nếu anh đã nói thẳng như vậy, tôi cũng thẳng thắn luôn. Hãy bảo La Khê của anh, rời khỏi tập đoàn Tứ Hải, rời xa anh Tiểu Mẫn của tôi. Đây vốn dĩ không phải nơi mà các người nên đến. Vậy xin hỏi, Trương Mẫn có biết chuyện này không?
Anh không được nói với anh Tiểu Mẫn đâu đấy. Này. Sao anh… Sao anh ngốc thế hả? Anh nghĩ đi, tôi bỏ tiền ra. Thứ nhất, việc cấp bách của anh trai anh được giải quyết. Thứ hai, có thể khiến La Khê rời xa anh Tiểu Mẫn. Có gì không tốt sao?
Mục tiêu của chúng ta phải thống nhất chứ. Cô nghĩ mục tiêu của chúng ta thống nhất, là vì cô hoàn toàn không hiểu Tiểu Khê. Việc cấp bách của Tiểu Khê hiện giờ, đó là anh hai đang bị người ta đổ oan lên đầu. Cô, muốn uy hiếp người khác,
Mà điểm yếu của người ta cô cũng không biết sao? [Chi phiếu] Đúng thật là! Không phải chứ. Thế anh là người hiểu cô ta nhất, anh… Anh nói cho tôi biết điểm yếu của cô ta, là tôi biết mà. Đào Luân.
Tôi sẽ không từ bỏ liên minh giữa tôi và anh đâu. Anh đi đâu đấy? Chúng ta phải hợp tác với nhau, chia cách La Khê và anh Tiểu Mẫn. Đào Luân. A lô, cậu. Chiêu này cậu nghĩ cho cháu chẳng dễ gì cả. Suýt nữa thì cháu bị bại lộ rồi.
Cậu nói xem, người đó liệu có nói thật với anh Tiểu Mẫn không? Anh ấy mà biết có phải sẽ giận cháu không? Yên tâm đi. Dù có trách cũng không trách cậu thôi. Vậy thì được. Tổng giám đốc Trương. Hai người ra ngoài trước đi. Đi. Thế nào rồi?
Chuẩn bị xong chưa? Xong rồi. Mời cô ấy vào đây. Vâng. Còn gì mà xem nữa chứ? Đã xem biết bao nhiêu lần rồi còn gì? Chào cô Tôn. Tôi là tổng giám đốc Trương Mẫn của tập đoàn Tứ Hải. Rất xin lỗi cô,
Vì nhẫn của cô đã mất tại khách sạn của chúng tôi. Vậy, khi nào các anh mới bắt kẻ đã lấy trộm đồ của tôi đây? Nghe bảo vệ nói em gái của tên trộm đó chính là nhân viên của tập đoàn Tứ Hải các anh. Ghê thật đấy.
Chưa biết chừng là hai anh em họ trong ngoài cấu kết với nhau. Loại nhân viên này phải sa thải ngay. Thật không may, nhân viên này lại do đích thân tôi tuyển dụng. Có thể nói là tôi rất hiểu tính cách và nhân phẩm của cô ấy. Ý anh là sao?
Lẽ nào anh đang ám chỉ tôi nói dối sao? Cô Tôn. Cô đừng nóng vội. Vì những gì tập đoàn Tứ Hải chúng tôi có thể phối hợp điều tra, chúng tôi đều đã làm rồi. Vì vậy, chúng tôi định giao cho cơ quan có thẩm quyền giải quyết vụ án này.
Tôi có nói sẽ báo cảnh sát đâu. Báo cảnh sát, là việc mà tập đoàn chúng tôi cần làm. Nhưng tôi không cần báo cảnh sát. Nếu đã vậy, chúng tôi có thứ này muốn cho cô xem. Mời! Còn gì đáng xem nữa chứ? Cô Tôn đây
Đã cố ý tiếp cận nhân viên phục vụ của quầy ẩm thực đó. Điều này không giống lắm so với những điều cô đã nói với chúng tôi nhỉ? Khi chưa có bất cứ chứng cứ gì, cô Tôn đã một mực khẳng định người nhà của nhân viên công ty tôi
Lấy trộm chiếc nhẫn của cô. Nhân viên tập đoàn Tứ Hải của tôi sẽ không chịu tai tiếng này đâu. Vì vậy, chúng tôi quyết định, vẫn nên báo cảnh sát thì hơn, để phía cảnh sát điều tra rõ ràng mọi chuyện. Chuyện này tôi và các anh không nói rõ được.
Tôi ra ngoài gọi điện một chút. Dù bây giờ cô có gọi điện cho kẻ đứng sau bảo cô làm việc này, hắn cũng không cứu nổi cô đâu. Vậy anh muốn thế nào? Cô Tôn. Cô giao chiếc nhẫn ra. Cứ nói là cô đã tìm thấy nó rồi.
Như vậy mọi người đều yên ổn. Nhưng nếu cô Tôn không đồng ý, vậy thì cứ báo cảnh sát thôi. Anh chắc chắn sau khi tôi nói đã tìm được chiếc nhẫn, chúng ta sẽ không nhắc đến chuyện này nữa chứ? Đúng vậy.
Tại sao anh cứ bám lấy Tiểu Khê không buông thế? Dù chuyện của tôi và cô ấy đã kết thúc rồi, cũng không cần người khác xen vào. Không phải tôi muốn xen vào, mà là tôi không muốn thấy Tiểu Khê, suốt ngày bị kéo vào
Những việc khó xử vô cớ giữa chuyện nam nữ. Anh đã đính hôn rồi. Mọi thứ đều kết thúc rồi. Còn nữa, anh có dám để Tiểu Khê tự quyết định có muốn tiếp tục ở lại cái nơi quái quỷ này hay không? Giữa tôi và cô ấy,
Chỉ còn một chuyện vẫn chưa giải quyết xong thôi. Chuyện gì? Anh. Sao anh toàn nói mấy câu khó hiểu thế? Tiểu Khê từng nhờ tôi, tìm bố mẹ ruột của anh giúp anh. Tôi làm phiền anh rồi. Đừng lấy chuyện của tôi ra làm cái cớ
Để tiếp cận Tiểu Khê được không? Chẳng phải anh luôn muốn tìm được bố mẹ ruột của mình sao? Đúng là tôi rất muốn tìm họ. Nhưng đó là chuyện riêng của tôi. Dù hôm nay tôi có tìm thấy họ, hay tìm ra được họ là ai,
Đều sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của tôi. Bà ấy vẫn khỏe chứ? “Bà ấy” mà chủ tịch đang nói là bà Thẩm Tú Chi sao? Chủ tịch khỏe. Bà ấy cũng sẽ khỏe thôi. Cạn ly! Ăn cơm thôi. Hôm nay, may mà nhờ có Tiểu Khê.
Là em trộm đó. Chính em đã trộm đi trái tim của Lâm Lâm. Tiểu Khê. Bình thường cậu bề bộn đến nỗi ngay cả đồ của cậu cậu còn không tìm được. Sao hôm nay lại tìm được thứ nhỏ như vậy chứ?
Hôm nay mình sắp tuyệt vọng đến nơi rồi cậu biết không? Ngồi bệt trên nền nhà. Mắt hoa hết cả lên. Nhìn cái gì cũng thấy nó phát sáng. Đột nhiên Đào Luân gọi mình một tiếng. Mình ngẩng đầu lên, thấy chiếc nhẫn ở ngay đó. Cảm ơn Đào Luân. Nói vậy,
Một nửa công lao là của Đào Luân rồi. Vậy sau này mong là mỗi khi tôi gọi tên em, đều sẽ đem lại may mắn cho em. Được. Đúng rồi đó. Đào Luân. Sau này mong anh hãy gọi tên em nhiều hơn. Em cũng muốn được may mắn.
Nhưng em đã có may mắn gấp đôi của anh cả và anh hai rồi mà. Làm sao mà giống nhau được? Lâm Lâm, Lâm Lâm, Lâm Lâm. Lâm Lâm, Lâm Lâm, Lâm Lâm. Chính anh đã lấy cắp trái tim em. Từ đó trái tim em ngừng đập. Cạn ly! Được.
Nào nào nào, uống đi, uống đi. Uống đi, uống đi. Mẹ đưa nó đến công viên Nhai Tâm. Sau đó mẹ đã hối hận ngay. Nhưng lúc mẹ quay lại tìm nó, thì đã không thấy đâu rồi. Hiện giờ bố con đã biết chuyện chưa? [Điểm cuối Công viên Nhai Tâm]
[Tư liệu về Đào Luân] Sao? Chủ tịch nhà cô cho cô ra ngoài rồi à? Đều là bạn cũ với nhau. Chủ tịch gì mà chủ tịch chứ? Cô cũng nên ra ngoài đi dạo đi. Đừng ở nhà mãi thế. Phải rôi. Lần trước tôi nhìn thấy
Vợ sắp cưới của Tiểu Mẫn rồi. Xinh đẹp mà còn ngoan ngoãn nữa. Gia cảnh cũng tốt. Tiểu Mẫn nhà cô đúng là có phúc. Cô đó. Không cần lo nữa đâu. Sao? Có cô con dâu tốt như vậy, mà vẫn chưa vừa ý sao? Tôi nghĩ thằng bé
Đã thích cô gái khác rồi. Tôi cũng không biết tại sao. Nó cũng chưa từng nhắc đến chuyện đó. Còn cô gái nào tốt hơn Văn Na nữa sao? Cô đừng trách tôi kém hiểu biết. Văn Na thật sự là cô gái tốt nhất mà tôi biết.
Tôi thấy cũng chỉ có con bé đó mới xứng với con trai cô thôi. Trai tài gái sắc, trời sinh một cặp. Chỉ cần Tiểu Mẫn thích, tôi chắc chắn cũng rất thích Văn Na. Nhưng Kính Trung luôn rất khắt khe với Tiểu Mẫn ngay từ khi nó còn bé.
Cứ cái này không được cái kia không cho. Từ nhỏ thằng bé đã quen nghe lời bố nó rồi. Nhưng có nhiều lúc tôi nghĩ, hôn nhân là chuyện cả đời. Nếu Tiểu Mẫn kết hôn với cô gái mà mình không thích, tôi sợ sau này thằng bé sẽ không hạnh phúc.
Vậy sao được chứ? Cô xem. Con cái cũng có lúc không hiểu chuyện. Nhỡ để lỡ mất cô gái tốt như thế, đến người ngoài như tôi còn thấy tiếc nữa mà. Vả lại, quan trọng gì yêu hay không yêu chứ? Bây giờ có yêu thế nào, nhưng cưới về rồi,
Sống với nhau vài năm rồi tình cảm cũng sẽ nhạt dần thôi. Vẫn nên lấy một người có ích cho mình, cho nhà mình ấy. Nhưng nếu không yêu… Thôi thôi, không nói chuyện này nữa. Đừng cứ nói chuyện của tôi nữa. Kể chuyện của cô đi.
Chúng ta gặp nhau mấy lần rồi. Tôi vẫn còn chưa được nghe cô kể về chuyện của cô nữa. Chồng con cô thế nào? Tôi ly hôn lâu rồi. Bây giờ tôi sống một mình. Xin lỗi nhé. Tôi… Không sao. Vậy cô có con không? Có. Tôi có một đứa con trai.
Vì nó, nên tôi không tái hôn nữa. Con trai tôi kém may mắn. Có một người mẹ chẳng giúp được gì cho nó như tôi. Mọi thứ có được, đều nhờ vào sự nỗ lực của bản thân nó. Con cháu có phúc của con cháu. Cô đừng lo lắng. Chúng ta
Cứ giữ gìn sức khỏe cho mình, không để chúng nó phải lo lắng là được. Hay là tối nay cô đến nhà tôi cùng ăn bữa cơm đi. Thôi. Tôi có hẹn rồi. Cô cũng về sớm đi. Tôi thấy chủ tịch nhà cô rất quan tâm cô đó. Lại nữa.
Vậy để tôi bảo tài xế đưa cô về. Không cần đâu, không cần đâu. Tôi tự bắt xe về là được. Vậy được. Vậy tôi cũng không ép cô nữa. Có điều, sau này nếu có dịp, con trai cô về đây, hãy đưa nó đến gặp tôi với nhé. Hơn nữa,
Nó cũng cùng tuổi với Tiểu Mẫn nhà tôi. Chưa biết chừng hai đứa có thể làm bạn nữa. Được. Có dịp hãy gặp mặt. Giám đốc Tưởng, anh tìm tôi có việc gì sao? La Khê, cô lại đi làm gì thế hả? Ở đây ai cũng có việc của người đó mà.
Vậy mà mỗi lần muốn gặp cô lại chẳng thấy đâu. Tôi thấy mấy chậu cây trong phòng làm việc sắp chết rồi, nên tôi cùng đồng nghiệp ở phòng kĩ thuật nông nghiệp chuyển nó ra ngoài khuôn viên sân. Làm gì? Phòng kĩ thuật nông nghiệp trả lương cho cô à?
Cô đừng có việc gì cũng sấn vào làm như thế. Cứ làm tốt công việc của mình là được rồi. Được rồi. Tổng giám đốc Trương. Sao anh lại đến đây? Anh cứ gọi điện cho tôi. Để tôi đến gặp anh cho tiện. Tôi đi ngang qua đây thôi.
Cho tôi xem báo cáo kinh doanh tháng trước. Vâng. Tổng giám đốc Trương. La Khê. La Khê. Cà phê. Không cần đâu. Tôi đem về phòng xem. Tổng giám đốc Trương. Lần sau anh cứ gọi điện cho tôi, để tôi đem đến cho anh là được rồi.
Cô làm sao thế hả La Khê? Làm việc được một thời gian rồi mà chẳng tinh ý chút nào cả. Cơ hội tốt như thế mà… Hai tập tài liệu này, tập ở trên thì in ra, tập ở dưới thì tiêu hủy.
In tập ở trên, tiêu hủy tập ở dưới phải không ạ? Thông minh lắm. In tập ở trên, hủy tập ở dưới. Đừng có xem đấy. Toàn là tài liệu mật thôi. Đi đi. La Khê. Đem cho tôi ly cà phê. Vâng. Chắc không sao đâu nhỉ? Ở đây ạ. La Khê.
Là cô à? Chẳng phải cô nói, cô không phải nhân viên tập đoàn Tứ Hải sao? Hai người biết nhau sao? Không, không hề. Có gặp một lần. Đây là đồng nghiệp ở phòng kĩ thuật nông nghiệp của khách sạn. Anh ấy tên là Trương Siêu. Chào cô. Chào anh.
Dạo này bãi cỏ của khách sạn cứ bị vàng suốt thôi. Đã thử rất nhiều cách rồi vẫn không được. Cô học ngành thực vật học phải không? Cô có cách gì không? Chiều nay cấp trên sẽ đến thị sát. Nếu còn không tìm ra nguyên nhân,
Cả phòng kĩ thuật nông nghiệp sẽ bị trừ điểm thành tích. Hay là, cô đến xem giúp tôi đi. Được, không thành vấn đề. Nhưng, cái này… Để tôi làm giúp cô. Được. Cô hãy để ý nha. Cái này là phải tiêu hủy.
Còn cái tập trên bàn của tôi là phải in ra. Vẫn chưa xong. Phiền cô nhé. Được. Cảm ơn nha. -Đi thôi. -Bye, bye. Chú Chung. Ngồi đi. Chú Chung. Chú không gia nhập hội đồng quản trị, nên cháu chỉ có thể đến gặp chú thôi. Cháu cũng biết đấy.
Trước giờ ta luôn không thích cách làm việc của bố cháu. Vì thế ta cũng chẳng muốn gia nhập hội đồng quản trị. Có chuyện gì cháu cứ nói thẳng đi. Ta sẽ suy nghĩ kĩ. Này. Trà ngon. Uống vào thanh nhạt. Uống xong đọng lại vị ngọt. Vừa tầm.
Cái thằng nhóc này. Biết thưởng trà đó nhỉ? Chú Chung. Hôm nay cháu đến gặp chú, là vì, cháu có làm một bản kế hoạch. Hình thức kinh doanh, và phân tích tài chính cháu đều chuẩn bị đủ cả rồi. Đây là chuyện cháu vẫn luôn muốn làm.
Nhưng vì cháu ở tập đoàn Tứ Hải, nên không có nhiều thời gian làm. Nhưng dạo này cháu đã hiểu rồi. Cách thức kinh doanh khách sạn dù có giỏi đến đâu, nếu không có bước đột phá, rất khó có thể chuyển mình. Chú phải nói với cháu rằng,
Thế giới bên ngoài đúng là rất đa sắc màu. Nhưng nếu muốn độc lập, tự mình khởi nghiệp, thì chắc chắn sẽ có khó khăn đó. Những điều này chắc cháu cũng hiểu rõ hơn ai hết. Những điều chú nói, cháu đều hiểu. Kế hoạch này của cháu, bố cháu có biết không?
Ông ấy không biết. Cháu cũng không định cho ông ấy biết. Lâm Lâm. Hả? Hôm nay em ăn diện xinh đẹp thế này để làm gì thế? Xem mắt. Em nói gì? Xem mắt? Không được. Em, em không được đi xem mắt. Anh… anh không đồng ý.
Anh anh anh anh, anh là ai chứ? Em đi xem mắt cần gì phải được anh cho phép? Người xưa có câu, ở lâu mới biết lòng người mà, phải không? Bình thường anh đối với em thế nào, trong lòng em cũng biết mà. Đã bao lâu rồi, mà em vẫn…
Lâm Lâm à. Đúng là em biết lòng người thế nào rồi đó. Chẳng phải dạo này anh với anh hai toàn bơ em thôi sao? Nếu khoảng cách là vẻ đẹp, vậy thì chúng ta cứ đẹp đi, cứ kéo dài khoảng cách thêm chút nữa. Đừng ngăn cản em tìm kiếm
Đối tượng mới nữa, được không? Lâm Lâm, em đừng đi mà. Anh xin em đấy. – Phiền quá cơ. – Em đừng đi nữa. Em đi xem mắt làm gì chứ? – Sao anh lắm chuyện thế nhỉ? – Đừng đi mà, đừng đi. Cô tìm ai? Đào Luân có đây không?
Đào Luân, có người tìm em. Sao lại là cô nữa? Anh não cá vàng à? Trí nhớ có 7 giây thôi à? Tôi đã nói sẽ không từ bỏ liên minh với anh mà. Anh… anh đi đâu thế? Em đẹp hay cô ta đẹp? Em đẹp. Đừng đi nữa mà, đừng mà.
Cô Lưu. Cô đã đính hôn rồi. Cô đã có được người mình muốn rồi. Sao còn muốn liên minh với tôi? Tại cái cô La Khê đó cứ dính lấy anh Tiểu Mẫn. Tôi không yên tâm. Anh cũng xem lại xem. Dù anh kém hơn anh Tiểu Mẫn một chút,
Nhưng nhìn chung anh cũng khá ổn. Vì vậy tôi thấy anh vẫn hợp với La Khê hơn. Anh mau theo đuổi cô ta đi. Cô ta sẽ không bám lấy anh Tiểu Mẫn nữa. Vậy là hai chúng ta đều có thể yên tâm rồi. Đúng không?
Cảm ơn cô đã lo thay cho tôi. Nhưng tôi nói cho cô biết, cái gì là của tôi, có chạy cũng không chạy thoát đâu. Nhưng không phải của tôi, thì có theo đuổi cũng vô ích. Anh đừng nói mấy lời sáo rỗng đó nữa. Tôi chỉ muốn hỏi anh,
Sau này anh có dự định gì? Sau này tôi định kinh doanh hostel này thật tốt. Mặc dù nó không lớn như tập đoàn Tứ Hải của các cô, nhưng tôi nghĩ, có cả gia đình ở đây, mọi người có thể sống vui vẻ, vậy là hạnh phúc lắm rồi.
Nhưng tôi có hỏi anh cái đó đâu. Ý tôi muốn hỏi chuyện tình cảm của anh. Tôi muốn hỏi anh. Cuộc sống tương lai của anh có La Khê không? Nếu cô thích ai đó, mà người đó lại thích người khác, cô sẽ làm gì? Đương nhiên là tôi sẽ giành lại.
Không thử làm sao biết tôi không được chứ? Đây chính là điểm khác nhau giữa tôi và cô. Tôi muốn La Khê được hạnh phúc. Dù cô ấy bị tổn thương, tôi hy vọng chỉ cần cô ấy ngoảnh lại, vẫn luôn thấy tôi đứng đằng sau dõi theo cô ấy.
Nói cái gì thế không biết? Cậu ấy ghi âm lại rồi. Mọi người nghe trộm gì thế? Sao anh hèn thế hả? Anh thích một người. Anh không theo đuổi người ta, mà lại đứng phía sau cô ấy sao? Thích là phải đứng trước mặt người đó, để người đó thấy mình.
Anh không đứng phía trước thì sao cô ấy thấy anh được? Cô ấy biết tình cảm của tôi với cô ấy. Vậy nên tôi tôn trọng cô ấy. Còn cô, cô làm vậy không gọi là yêu, mà gọi là cưỡng cầu. Cưỡng cầu? Nhưng ít nhất tôi đã thành công rồi mà.
Chính miệng anh Tiểu Mẫn nói sẽ lấy tôi đó. Còn nói tôi. Anh xem lại anh đi. Anh mới vậy đó. Anh vừa giả tạo, vừa yếu đuối. Bớt tự cảm thán cao thượng đi. Tóm lại là anh sợ anh theo đuổi cô ta không được.
Sau này cô ta không ở bên anh Tiểu Mẫn, cũng sẽ không thích anh đâu. Đừng tự dối lòng nữa. Nào là tình yêu đích thực… Nào là tôn trọng… Chốt lại một từ thôi. Hèn! Anh thích đứng đằng sau người khác phải không?
Thế bây giờ anh chặn trước mặt tôi làm gì? Tránh ra! Ra… ra rồi, đi thôi. Anh hiểu chú. Cô Lưu này đúng là hơi thô bạo. Nhưng em nghĩ cô ấy nói đúng trọng điểm. Anh. Có phải vấn đề là ở em không? Chú em có vấn đề gì chứ?
Người ta có tiền. Người có tiền nói gì cũng đúng. Đi. Xin lỗi nha. Không phải vì tôi giàu nên tôi nói gì cũng đúng. Mà là vì tôi chưa bao giờ sai, nên tôi mới giàu. Có biết tại sao các người cứ nghèo mãi không?
Chính là vì các người cứ làm sai, yêu sai, hợp tác sai người. Ngay cả việc sinh ra cũng sinh ra sai chỗ nữa. – Cô nói cái gì thế hả? – Anh à, anh. Không sao. Cô nói năng quá đáng quá rồi đấy.