Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 10 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 10 Tôi là nhân viên lễ tân xinh đẹp của khách sạn Hựu An, Dương Lâm. Bây giờ tôi sẽ giới thiệu một chút với các bạn về khách sạn Hựu An của chúng tôi. Anh cả!
Chào mọi người. Tôi là đầu bếp chính của khách sạn Hựu An. Tôi tên Châu Vũ. Mời mọi người xem. Tại sao đồ ăn của chúng tôi lại ngon như vậy? Chính là do nước tương đích thân tôi pha chế. Nhà kính trồng hoa xinh đẹp, chữa lành mọi vết thương.
Thì ra hai người từ nhỏ cùng lớn lên ở viện phúc lợi à? Tối qua tìm thấy. Có lẽ là đồ hồi nhỏ của anh. [Lễ nhậm chức của nhân viên mới tập đoàn Tứ Hải] Vỗ tay nào. Đầu tiên, chúc mừng mọi người đã thông quan đợt kiểm tra của chúng ta,
Trở thành nhân viên chính thức của tập đoàn Tứ Hải. Tôi cũng thay mặt cho tập đoàn Tứ Hải cảm ơn sự gia nhập của mọi người. Hy vọng mọi người trong quá trình làm việc sau này, dùng lòng nhiệt tình nhất gửi tới lại khách hàng của chúng ta.
Tiếp theo bắt đầu chia nhóm. Vương Triệt, bộ phận nhân sự. Lý Kim, bộ phận nhân sự. Ninh Thụy, bộ phận housekeeping. Trần Mỹ Quyên, bộ phận quan hệ công chúng. Ngô Văn Đào, bộ phận lễ tân. Chu Đại Nhạc, bộ phận housekeeping. Trần Chí Hào, bộ phận lễ tân. Đằng Tử Dương,
Bộ phận tài vụ. Hết rồi sao? Kết thúc công việc. Tổng giám đốc Ngô, tôi là La Khê. Tôi vẫn chưa có bảng tiên. À đúng rồi, là người Tiểu Mẫn tuyển nhỉ. Đi theo tôi. Chào tổng giám đốc Ngô. Chào anh. Quý Dương! Tổng giám đốc Ngô!
Sao anh lại đích thân tới đây? Cũng không gọi trước cho tôi. Tôi đi đón anh. Tôi giới thiệu một chút, La Khê. La Khê, đây là giám đốc Tưởng của bộ phận tiêu thụ. Sau này, cô làm việc ở bộ phận của giám đốc Tưởng. Bộ phận tiêu thụ?
Tổng giám đốc Ngô, đây là thần tiên phương nào vậy? Sao còn được đích thân anh dẫn tới? Người của Trương Mẫn. Nhưng Trương Mẫn có dặn, cho dù là người của ai, cũng phải yêu cầu nghiêm khắc, không được đối xử đặc biệt. Hiểu chưa? Tôi hiểu rồi. La Khê này,
Hôm nay không phải đi làm sao? Cô mặc thế này long trọng quá rồi. Đây… Tổng giám đốc Ngô, tôi ứng tuyển bộ phận kĩ thuật nông nghiệp mà. Có phải ông nhầm lẫn không? Bộ phận làm vườn hiện giờ về cơ bản đều thuê ngoài, cũng không có vị trí trống.
Nếu cô đã đến tập đoàn, thì phải nghe theo sắp xếp của tập đoàn. Sau này có chuyện gì cứ báo cáo với giám đốc Tưởng. Rõ chưa? Giám đốc Tưởng, chào anh. Tôi là La Khê. Xin chỉ dạy thêm. Đừng nói mấy lời sáo rỗng đó, chỉ bảo lẫn nhau mà.
Được rồi, hai người làm việc đi. Tổng giám đốc Ngô, anh đi thong thả. La Khê này, đi thay quần áo đi. Cứ nói là tôi bảo cô nhận. Thư ký Tiêu, cậu lại đây một chuyến. Tổng giám đốc Trương, sao thế? Cậu có còn nhớ,
La Khê có một người bạn nối khố tên Đào Luân không? Chúng ta từng gặp ở Pháp. Cậu giúp tôi điều tra tư liệu của người này. Được. Về phương diện gì? Toàn bộ. Toàn… Hiểu rồi, tình tay ba. Không biết rõ thì đừng đoàn bừa. Chuyện này,
Đừng để bất cứ ai biết. Được. Đúng rồi, phải uống thuốc rồi. Đến giờ rồi. Gọi La Khê đến đây một chuyến. Được, vậy tôi ra ngoài trước đây. Đi đi. Được, được. Cảm ơn, cảm ơn. Được, tạm biệt. Xin anh đợi một chút, tôi lấy bút ghi lại. Chào cậu.
Mình tên Lý Hân. Chào cậu, mình tên La Khê. Các đồng nghiệp ở đây đều rất tốt. Có gì không hiểu có thể hỏi tôi. Tôi sẽ giúp cô. Chỉ sợ giám đốc… Sau này cô sẽ biết. Cái này là của ai? Tiểu Lan, ai để cậu ở đây vậy?
Cậu xem cậu bị bệnh rồi này. Nhưng mà không sao. Bạn tốt của cậu, La Khê đến rồi. Kể từ hôm nay, tôi đảm bảo sẽ khiến cậu tràn đầy sức sống. Chúng ta chuyển nhà thôi. Chuyển đi đâu nhỉ? Chuyên ngành trước đây của tôi là bác sĩ thực vật.
Được rồi, tạm biệt. Giám đốc Vương. Được, được, chào anh. Được, được, tôi biết rồi. Tôi giúp cậu chuyển đến đây. Sau này đây là nhà của cậu. Hai hôm nữa cậu sẽ ổn thôi. Giám đốc Tưởng! Làm gì thế La Khê? Tôi thấy cây hương thảo bị bệnh,
Nên chuyển nhà cho nó. Chỗ này khá hợp với nó. Chú ý vậy à. La Khê, đây là tư liệu hồ sơ khách hàng vẫn chưa nhập vào máy tính. Cô phụ trách nhập hồ sơ. Trong này có tư liệu của một vài khách vip, cô làm quen một chút.
Gần đây có mấy đơn khách hàng vip muốn tổ chức team building ở chỗ chúng ta. Cô phụ trách liên lạc. Giám đốc Tưởng, hôm nay là ngày đầu tiên La Khê nhậm chức. Hay là để tôi giúp cô ấy. Công việc của cô làm xong hết rồi? Giám đốc Tưởng,
Tôi có thể hỏi lại có phải nhầm lẫn ở đâu không? Bởi vì tôi không học tiêu thụ sản phẩm. Sợ tôi làm không tốt sẽ ảnh hưởng tới công ty. Tôi cũng cảm thấy có nhầm lẫn ở đâu đó. Tôi thấy tôi không hợp làm giám đốc, tôi nên làm chủ tịch.
Xong trong tuần này. Cảm ơn. Không có gì. Bảo trọng. Anh cả! Lãng mạn thật. Cố lên, đừng căng thẳng. Cố lên. Cố lên. Ở bên nhau lâu như vậy rồi, hãy để anh chăm sóc nửa quãng đời còn lại của em. Gả cho anh nhé! Được không?
Lấy anh ấy! Lấy anh ấy! Lấy anh ấy! Dạ. [Thạch trúc] Chúc hai người tân hôn vui vẻ, sớm sinh quý tử. Cần gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào. Đào Luân, anh có thấy hôn lễ vừa nãy rất lãng mạn không? Em cũng muốn một hôn lễ như vậy. Cố lên.
Cố lên. Hôm nay nhân ngày đẹp trời, cảnh vật cũng đẹp, anh muốn đem những điều trong lòng mình nói với em. Lâm Lâm, em chính là quả mìn của cuộc đời anh. Một khi giẫm phải, là không thể tách rời. Bởi vì rời xa em, anh sẽ chết. Chết.
Lâm Lâm, anh có lời… Em chính là quả mìn trong lòng anh. Một khi giẫm phải, sẽ chẳng thể tách rời. Bởi vì một khi rời xa, anh sẽ chết. Chết. Phục vụ. Đến đây. Bình thường cậu làm cái gì cũng chậm lắm mà. Sao chuyện này thì làm nhanh thế?
Cậu có ý gì hả? Lời thề nói giống hệt. Có phải nhẫn cũng giống hệt không hả? Tôi có kim cương. Tôi cho cậu… Cho tôi đặt phòng suối nước nóng cho hai người. Mang thêm một chai sâm banh kim cương. Phòng trang trí đẹp chút, lãng mạn chút cho tôi. Biết chưa?
Dạ được, không thành vấn đề. Vậy xin hỏi khách còn lại vào ở là vợ của ông, bà Lý đúng không ạ? Không phải. Cô mới đến à? Bảo cô đặt thì cứ đặt. Sao nhiều lời thế? Dạ được. Vậy lúc ông nhận phòng, nhớ đăng ký thông tin của từng khách.
Phòng đã đặt giúp ông. Thông tin thanh toán, tôi sẽ ghi lên số thẻ 6090. Cô không thể dùng thẻ đó. Đó là thẻ của vợ tôi. Nhưng tôi quẹt mất rồi. Xin lỗi ông. Làm thế nào đây? Cô cố ý đúng không? Cô nhớ lấy cho tôi.
Nhớ thì nhớ, có gì ghê gớm. Sao vừa mới đến đã nhận được khiếu nại rồi? Ai cho cô tự ý làm vậy? Khách vip chẳng phải có đăng ký thẻ tín dụng sử dụng thường xuyên sao? Tôi không nghĩ nhiều, liền ấn. Khôn lỏi. La Khê này, chúng ta làm dịch vụ,
Quan trọng nhất là bảo vệ đời tư của khách hàng. Khách hàng nói sao thì chúng ta làm vậy. Đừng có tự làm theo ý mình. May mà lần này cô may mắn. Ông Lưu nói, nhất định phải sa thải cô. Nhưng rất rõ ràng, nhà họ là vợ ông ta làm chủ.
Vợ ông ta rất hài lòng với cô, còn thay con trai bà ấy hỏi xem cô có bạn trai chưa. Được rồi. Đi làm việc đi. Chào cô, cô Trương. Tôi là La Khê đại diện bộ phận tiêu thụ dịch vụ tập thể đã liên lạc với cô lần này.
Công ty chúng tôi thứ sáu này có team building cần 40 phòng, ở tầm 3 ngày. Được, tôi tìm giúp cô ngay. Thật ngại quá, cô Trương. Thứ sáu này khách sạn chúng tôi đều được đặt trước hết rồi. Số phòng còn lại cũng chưa đến 32 phòng.
Cô xem liệu có đổi thời gian tổ chức team building sang thứ sáu tuần sau được không? Hoặc là rút bớt số lượng phòng? Tôi được Thắng Khoa giới thiệu tới. Chưa từng nghe nói khách sạn của các cô đối với một đơn hàng lớn như công ty chúng tôi,
Còn có lúc không đủ phòng. Chỉ thiếu 8 phòng thôi mà. Hủy đơn của mấy khách lẻ tẻ đi, là đủ chúng tôi dùng rồi. Thật ngại quá, cô Trương. Chúng tôi không thể tự ý hủy đơn đặt trước của khách hàng.
Cô có biết công ty chúng tôi mỗi năm có lượng đơn đặt trước lớn cỡ nào không? Có phải cô chết não rồi không? Cô không hiểu thì gọi một người hiểu rõ đến nói chuyện với tôi. Đơn hàng tuy có lớn nhỏ, nhưng khách hàng là bình đẳng.
Chúng tôi chuẩn bị phòng cho khách dựa theo thời gian đặt phòng. Không thể vì đơn hàng của cô lớn, mà xâm phạm quyền lợi của khách hàng khác. Cô có ý gì? Gọi giám đốc Tưởng của các cô tới đây. Tôi muốn khiếu nại. La Khê, tới đây. Đừng ngại. La Khê,
Vừa mới đến công ty đã phá kỷ lục của công ty chúng ta. Cổ vũ cho La Khê nào. Chỉ dùng thời gian một buổi sáng, đã nhận được hai đơn khiếu nại. Đúng là khá lắm. La Khê này, cô xem, bây giờ
Cách giờ tan làm còn một khoảng thời gian rất dài, cô tranh thủ đi. Trong khoảng thời gian có hạn này, lấy thêm một đơn khiếu nại nữa. Một lần nữa cổ vũ cho La Khê nào. La Khê, không được làm tôi thất vọng đâu đấy. Quay lại chiến trường của cô đi.
La Khê, đi đi. La Khê, cố lên. Đồ thần kinh. Tổng giám đốc Ngô, tôi đợi chỉ thị mới của anh. Được, tôi biết rồi. Cậu lợi hại thật đấy. Tối cậu có bận gì không? Cháu mời cậu đi ăn. Cơm thì cháu không cần mời nữa.
Coi như cháu mang ơn cậu một lần đi. Một lần có đủ không? Mười lần. Còn mặc cả nữa. Được rồi. Nhưng mà cậu này, cô gái này không đáng tin như vậy, sao anh Tiểu Mẫn còn giúp cô ta? Rõ ràng bình thường anh ấy ngoài công việc ra,
Đối với ai, với việc gì cũng không quan tâm. Nếu cháu tò mò như vậy, thì cậu sẽ tặng cháu thêm một món quà nữa. Hồ sơ của La Khê, tự cháu xem đi. Hostel Hựu An. Sao nào? Tự cháu đi xem, hay là cậu cho xe đưa cháu đi? Đều không cần.
Cháu phải cải trang vi hành. Này. Tư liệu của Đào Luân mà anh cần. Bây giờ chỉ điều tra được mấy thông tin này. Còn vài thông tin nữa, có lẽ phải đợi thêm mấy ngày. Đào Luân đăng ký DNA ở đồn công an, hình như muốn tìm người thân. Đồng thời,
Anh ta cũng làm vậy ở mấy cơ quan tư nhân. Đằng sau là phương thức liên lạc với địa chỉ của mấy cơ quan tư nhân. La Khê đâu? Không phải tôi bảo cậu gọi cô ấy đến tìm tôi sao? Anh sắp xếp, nhưng cô ấy từ chối. Tại sao?
Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm mà. Sáng nay đã nhận được hai đơn khiếu nại. Có thể là bận lắm rồi.. Có khả năng. Được rồi. Cậu ra ngoài đi. Được. [Tư liệu của Đào Luân] [Đăng ký hệ thống DNA] Xin chào. Ông chủ!
Cho hỏi làm sao đến được Hostel Hựu An? Dạo gần đây thành phố ta xảy ra nhiều vụ cướp giật. Phía cảnh sát cho biết, ba tên côn đồ khi gây án thích đội nón giao thông, và sử dụng những vật dụng gia đình thường dùng như thang nhôm, khoan điện,…
Làm hung khí gây án, và hay bám đuôi nữ giới lúc đêm khuya. Phía cảnh sát kêu gọi nếu phát hiện kẻ khả nghi, lập tức thông báo. Anh Tiểu Mẫn? Cuối cùng em cũng quay lại rồi Anh tưởng em không quay lại nữa. Ơ, thật ngại quá.
Trông cô quá giống mối tình đầu của tôi. Xin lỗi nhé, em gái. Muộn thế này rồi, nguy hiểm lắm. Một mình em không sợ à. Không sao, anh bảo vệ em. Chỗ anh có bình xịt phòng kẻ xấu. Một bình 30 tệ, hai bình 80 tệ, ba bình 200 tệ.
Em muốn mấy bình? Mua càng nhiều càng rẻ. Ba bình. [Phía cảnh sát cho biết,] [ba tên côn đồ khi gây án thích đội nón giao thông,] [và sử dụng những vật dụng gia đình thường dùng như thang nhôm, khoan điện,…] [làm hung khí gây án.]
[Và hay bám đuôi nữ giới lúc đêm khuya.] [Phía cảnh sát kêu gọi nếu phát hiện kẻ khả nghi, lập tức thông báo.] Có phải ăn vạ không? Đừng lại đây. Lạnh. Đừng phun. Tôi biết cái này. Cô gái, chắc chắn cô bị lừa rồi.
Có phải cô mua ở tiệm tạp hóa nhỏ gần đây không? Tôi nói cô nghe, bà chủ ở đó thường xuyên phát tin tức giả để lừa, cô biết không? Chắc chắn cô mắc bẫy rồi. Vậy các anh, đêm hôm vác nhiều đồ thế này làm gì? Bọn tôi? Tóm lại
Trách xa tôi chút. Đừng lại đây. Cẩn thận. Tôi lại muốn hỏi cô. Một mình cô đêm hôm ở đây làm gì? Đằng trước chỉ có khách sạn của chúng tôi. Cô muốn đi đâu? Anh quản tôi đi đâu chắc. Cô bị thương rồi.
Cô có muốn đến khách sạn của chúng tôi ở phía trước nghỉ ngơi một lát không? Cô đừng hiểu lầm. Cậu ta là vậy đấy. Hostel? Các anh là người của Hostel. Hostel Hựu An? Sao cô biết? Vậy các anh đi trước, dẫn đường. Cô gái này có phải có vấn đề không?
Tại sao mình phải vác cái thang này? Cảm ơn. Không biết. Ơ kìa, các anh đợi tôi với. 24. Này… Có nước không? 28. Ngày nào cả bố lẫn mẹ đều ở nhà? Anh đến đâu rồi? Không phải chứ, anh đến rồi thì lên đi. Anh đến rồi thì lên đây đi.
Tôi…tôi bị cà nhắc rồi. Cô gái kia là ai thế? Bị trẹo chân ở bên ngoài. Đào Luân để cô ấy vào, đợi tài xế của cô ấy. Sao anh chậm chạp thế? Cô Lưu, mau đi thôi. Túi xách, túi xách. Nhìn vẻ là người có tiền.
Đi đôi giày cao gót cao như vậy, không trẹo chân cô ta thì trẹo chân ai. Đến một tiếng cảm ơn cũng không có. Đúng là bất lịch sự. Đúng đấy. Con làm bài tập đi. Đường đường là bác sĩ thực vật còn phải làm mấy việc này.
Nghe nói ngày đầu tiên cô đi làm đã bị khiếu nại hai lần, phá kỷ lục phòng tiêu thụ. Một ngày bị khiếu nại hai lần. Tổng giám đốc, anh nói gì cơ? Tôi bảo cô phá kỷ lục. Gì cơ? Không nghe thấy. Tiếng lớn quá, không nghe thấy.
Tắt nó đi đã. Tắt đi. Làm thế nào đây? Không có. Ở đây cũng không có. Đây, đây, đây. Tìm thấy rồi. Tôi cắt giúp anh, hay là tự anh cắt? Để tôi tự cắt. Có phải cô nghĩ vào được tập đoàn Tứ Hải rồi,
Là có thể không tuân thủ giao ước giữa chúng ta nữa. Giao ước gì? Không phải tôi bảo cô giờ nghỉ trưa đến tìm tôi sao? Sao không đến? Giao ước của chúng ta đâu phải bảo tôi tới lúc nào là có mặt lúc ấy. Với lại,
Giao ước khi đó thiết lập trên cơ sở không đầy đủ thông tin. Tôi thấy không được tính. Gì mà không đầy đủ thông tin. Tổng giám đốc có vợ chưa cưới rồi. Mặc dù anh coi tôi là thuốc đau đầu, nhưng người khác không nhất định nghĩ như vậy.
Nguyên tắc của tôi nói với tôi không được làm vậy. Sau này anh cũng đừng tìm tôi nữa. Thì ra không phải không tuân thủ giao ước. Thì ra là ghen à. Tôi đâu có. Tôi chỉ nói sự thật thôi.
Vốn dĩ tôi không cần thiết phải giải thích chuyện này với bất kỳ ai. Nhưng nếu cô muốn biết, thì tôi nói với cô. Giữa tôi và Lưu Văn Na là quyết định giữa bố mẹ hai bên. Tôi không hề đồng ý. Tôi và Lưu Văn Na
Cũng không phải quan hệ bạn trai bạn gái. Tôi chỉ nói một lần này. Nghe hiểu chưa? Đúng là người kỳ lạ nhất thế giới. Tôi thấy anh đau chết cũng mặc kệ anh. Tiểu Khê! Sao rồi, ngày đầu tiên đi làm? Đừng nhắc nữa.
Ngày đầu tiên đi làm đã ăn ngay hai đơn khiếu nại của người ta. Lập công chuộc tội đây. Anh nhìn đi. Chính là cô ấy, [Xác thực weibo Lisa, Streamer ẩm thực] hotgirl mạng, có 6 triệu fans. Cô ấy với bạn trai cũ chia tay vào tầm này năm ngoái.
Anh xem cô ấy, còn uống thuốc ngủ. Thật lo lắng cô ấy sẽ xảy ra chuyện. Tiểu Khê này, nếu lần này suy đoán của em là đúng, nhưng em lại không làm gì cả. Nhất định em sẽ hối hận. Đây là status hôm qua cô ấy up lên mạng.
Cô ấy viết thế này. Khi anh rời xa em, em đã chết rồi. Lần này, em muốn mãi mãi ở nơi mà anh rời xa em. Phòng cô ấy ở lần này chính là căn phòng lúc chia tay bạn trai cũ của cô ấy. Anh đọc bình luận đi.
Tất cả mọi người đều đang công kích cô ấy. Sao cô vẫn chưa đi chết? Cô mau đi chết đi. Không phải chứ. Bây giờ mạng xã hội lại ác liệt vậy sao? Cô ấy còn trả lời. Cô ấy nói, tôi sẽ làm như cô muốn. Tôi biết rồi.
Anh nghĩ ra cách rồi à? Đi theo tôi. Được. Để tôi, để tôi. Xin chào. Xin hỏi có phải phòng của cô Lisa không? Tôi là tổng giám đốc của khách sạn này, Trương Mẫn. Cảm ơn cô đã luôn ủng hộ khách sạn chúng tôi.
Ở đây có một món quà nhỏ đặc biệt chuẩn bị cho cô. Không biết cô có tiện mở cửa ra lấy không? Anh thấy tôi nói rồi chứ. Cô Lisa, cô đừng nghĩ không thông. Các người là ai? Không sao chứ? Không sao. Các người là ai? Khăn lụa Hermes của tôi. Tôi…
Vừa nãy cô muốn nhặt khăn à? Không thì sao? Làm ơn, hai người là ai thế? Dựa vào đâu mà tùy tiện xông vào phòng tôi chứ? Chúng tôi là nhân viên tập đoàn Tứ Hải. Tôi là nhân viên bộ phận tiêu thụ, La Khê. Phòng tiêu thụ?
Sao phòng tiêu thụ lại có thẻ phòng của tôi? Khách sạn gì mà bảo an kém thế này. Tôi tìm giám đốc của mấy người. Chào cô. Tôi chính là tổng giám đốc của khách sạn này. Tôi tên Trương Mẫn. Thật sự xin lỗi cô. Vừa nãy
Để cảm ơn sự ủng hộ của cô Lisa dành cho khách sạn chúng tôi, tôi đã đặc biệt chuẩn bị một món quà mang đến cho cô. Dù nói thế nào, nhân viên khách sạn các anh được tổng giám đốc bao che, lỗ mãng xông vào phòng của khách hàng.
Chuyện này giải quyết thế nào đây? Tôi có 6 triệu fans hâm mộ đấy. Nếu tôi ở trên mạng nói với mọi người, tập đoàn Tứ Hải xâm phạm riêng tư cá nhân của khách hàng tới mức độ này, hậu quả sẽ thế nào? Mấy người tự nghĩ đi.
Tháng sau khu resort của chúng tôi sẽ tổ chức lễ hội ẩm thực. Hiện đang tìm một streamer. Đương nhiên, đãi ngộ vô cùng hấp dẫn. Có điều, sau khi trở thành streamer của chúng tôi, mọi cử chỉ lời nói đều phải giữ hình tượng của tập đoàn Tứ Hải.
May mà chỉ hơi hoảng sợ một chút, không có chuyện gì lớn. Cảm ơn anh đã quan tâm tôi như vậy. Hợp đồng lễ hội ẩm thực chiều nay sẽ mang tới. Đương nhiên, có cả khăn lụa Hermes của cô Lisa. Vậy không phiền cô nghỉ ngơi nữa. La Khê, đi thôi.
Không ngờ thật sự có người làm loại chuyện này để đánh bóng bản thân. Chính là để gạt lòng thông cảm của những người như cô. Cô phải nhớ lấy. Thành công của một khách sạn lớn cần một hệ thống điều lệ nghiêm ngặt. Mỗi một nhân viên
Đều phải làm việc theo quy định, chứ không phải theo ý mình. Cô đã vào tập đoàn Tứ Hải, phải nhanh chóng thích ứng. Sau này phải chú ý hơn. Tôi đã giúp cô giải quyết vấn đề rồi. Bây giờ, nói tôi biết đáp án được rồi chứ? Được.
Trước khi trả sạch món nợ, tôi sẽ làm thuốc đau đầu của tổng giám đốc. Lúc anh cần, phát sáng, phát nhiệt. Cà vạt tôi sẽ đền cho anh. Có thể trả lại điện thoại cho tôi rồi chứ? Vẫn còn một vấn đề. Đào Luân này có quan hệ gì với cô?
Không thể vì anh là tổng giám đốc, mà có thể xâm phạm đời tư của nhân viên chứ. Tổng giám đốc chỉ quan tâm một chút tới đời sống của nhân viên thôi. Tôi với anh ấy, bọn tôi là người nhà, là bạn tốt nhất. Đúng rồi, tổng giám đốc,
Có thể phiền anh giúp tôi thêm một việc không? Chính là, Đào Luân, anh ấy vô cùng muốn tìm bố mẹ ruột của mình. Nhưng anh ấy đã quên hết ký ức hồi còn nhỏ. Đây là manh mối duy nhất của anh ấy. Đây là khuyên tai của mẹ cậu ấy?
Đây là khuyên tai của mẹ anh ấy. Hồi nhỏ anh ấy bị người ta bỏ rơi ở viện phúc lợi. Vậy nên tôi với anh trai đều không muốn anh ấy tìm được bố mẹ ruột. Nhưng anh ấy lại là kiểu người chuyện gì cũng phải có đáp án. Anh sao thế?
Lại đau đầu à? Cô gửi ảnh sang cho tôi. Tôi đi làm việc đây. Tổng giám đốc!