Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 9 Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại được sao? Mẹ gọi điện thoại cho con mãi mà con có nghe máy đâu. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì rồi phải không?
Chào tổng giám đốc ạ. Tôi đã nói với bà, sau này đừng đến khách sạn tìm tôi nữa rồi mà. Bố được làm cổ đông của Tứ Hải rồi phải không? Vậy có phải bố có thể sa thải nhân viên của tập đoàn Tứ Hải không? Chúng ta và Tứ Hải
Chỉ là quan hệ hợp tác trong dự án ở Dubai thôi. Hơn nữa, có hợp tác lâu dài nữa hay không, còn phải xem quan hệ của con và Tiểu Mẫn thế nào, xem hai đứa có kết hôn được không đã. Sao? Có ai ở Tứ Hải bắt nạt con hả?
Mấy chuyện này con cứ bảo Tiểu Mẫn là được mà. Đùa chắc? Sao anh Tiểu Mẫn lại để ai bắt nạt con được chứ? Con chỉ muốn xem xem bố con có quyền lực thế nào ở tập đoàn Tứ Hải thôi mà. Thật sao? Đương nhiên là thật rồi.
Có điều, bố không được nói với anh Tiểu Mẫn đó. Bố không được tìm gặp anh ấy nữa. Bố nghe rõ chưa? Bố thề đi. Ngay bây giờ. Bố hứa đi. Được được được, bố thề, bố thề. Bố nói con nghe. Chú Thiên Vỹ của con
Vừa mới tiếp quản vị trí giám đốc phòng nhân sự của Tứ Hải. Mấy chuyện vặt vãnh thế này, bố gọi cho chú ấy một cuộc điện thoại, là ổn thỏa ngay ấy mà. Anh Cương. Tuyệt vời! Cái con bé vô lễ này. Với lại hôm nay nhìn góc độ này,
Bố rất đẹp trai. Sao lại đẹp thế nhỉ? Tổng giám đốc Trương. Anh lại đau đầu sao? Có phải mấy ngày nay anh làm việc nhiều quá không? Hay là hôm nay anh về sớm đi. Còn việc gì chưa giải quyết xong, cứ giao cho tôi là được. Tiền lương tăng ca,
Không quan trọng đâu. Quan trọng là bây giờ tôi có thể chia sẻ gánh nặng giúp anh. Không phải chứ. Anh xem anh này. Mấy ngày nay tôi không nhắc anh, là anh lại không uống thuốc đúng giờ. Nhỡ không có tôi bên cạnh, thì anh phải làm sao hả?
La Khê đi làm chưa? Không phải chứ, tổng giám đốc. Có chuyện gì, anh cứ bảo tôi là được mà. Không cần lúc nào cũng tìm cô La đâu. Phải không? Vả lại tối nay cô La phải tham gia lớp đào tạo nhân viên mới. Giờ này, chắc cô ấy sắp đi rồi.
Hôm nay còn lịch trình gì không? Hết rồi. Cậu đi lái xe của tôi đến đây. Lái xe nào? R8? Xe công vụ? Xe nào nhiều chỗ thì lái xe đó. Vâng. Anh chờ tôi một lát nhé. Vâng, đúng, nói đi. Được. Chiếc này. Lại đây, xác nhận lại chút.
Anh cả, anh hai, mau đến cứu em! Tôi không có tiền đâu, không có tiền đâu, không có tiền đâu. Cô khe khẽ cái miệng thôi được không? Cô thấy ai lái xe Benz đi ăn cướp bao giờ chưa? Sao lại là anh chứ? Hôm nay tôi phải tham gia lớp đào tạo.
Tôi sắp muộn giờ lên xe của công ty đấy. Còn cả hành lý của tôi nữa. Thư ký Tiêu. Gọi điện cho trung tâm đào tạo, nói rằng nhân viên mới La Khê sẽ đến điểm tập kết luôn. Vâng. Tại sao chứ? Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm.
Anh làm thế này tôi biết sống sao với đồng nghiệp đây? Cô đến công ty để làm việc cho công ty, không phải đến để kết thân với đồng nghiệp. Tổng giám đốc không có quan hệ tốt với người khác thì thôi, giờ còn ngăn cản tôi kết bạn sao? Nói nhỏ thôi.
Cô yên lặng một chút được không? Tôi muốn nghỉ ngơi một lát. Anh muốn nghỉ ngơi thì liên quan gì đến tôi? Cho tôi xuống xe, dừng xe đi. Cô La. Mấy ngày rồi tổng giám đốc chưa được ngủ nghỉ hẳn hoi. Sáng sớm nay anh ấy còn suýt ngất đấy.
Bây giờ là lúc công ty cần cô. Cô giúp công ty đi. Thông cảm đi mà, được không? Cậu. Chào mừng cậu về nước. Cậu không uống rượu với cháu được đâu. Cháu xem. Cậu vừa về nước, ngày đầu tiên đi làm, cháu đã bảo cậu xin nghỉ đến đây
Ăn cơm với cháu. Vậy mà được sao? Sao lại không được chứ? Chúng ta lâu rồi chưa gặp nhau. Không sao đâu, cậu uống trà đi. Cháu cạn ly này trước. Mau nói đi. Có phải có chuyện gì cần nhờ cậu không? Cháu thì có chuyện gì chứ?
Cháu muốn mời cậu ăn bữa cơm thôi mà. Thôi đi. Từ bé đến giờ, cháu luôn là người nếu không có chuyện chắc sẽ không tìm cậu đâu. Cháu có nói không đây? Không có chuyện gì thật mà. Cháu không nói nhanh, là cậu phải đến trung tâm đào tạo nhân viên mới
Để dự họp đấy. Đừng đừng đừng. Đừng mà cậu. Cháu sai rồi, cháu có việc thật. Nghe nói bây giờ cậu là giám đốc phòng nhân sự của tập đoàn Tứ Hải. Phải không ạ? Đúng vậy. Cháu có một việc thế này. Gần đây, có một nhân viên mới… Cháu thấy…
Có lẽ cô ta chưa đủ tư cách để làm việc ở Tứ Hải. Cháu muốn nói là, liệu cậu có thể đừng tuyển cô ta được không? Người cháu nói là ai vậy? Cháu cho cậu xem nhé. Cô ta tên La Khê. Cô gái này được Tiểu Mẫn đích thân đề cử đó.
Thằng bé nói là cô ấy học lực chưa phải xuất sắc, nhưng rất chăm chỉ làm việc. Nó bảo cậu chiếu cố một chút. Anh Tiểu Mẫn còn bảo cậu chiếu cố tới cô ta sao? Sao thế? Ghen hả? Đâu… đâu có đâu. Cậu hiểu ý của cháu.
Nhưng việc này e là cậu không giúp được. Cháu nghĩ mà xem, ở nhà thì cậu là cậu của nó. Nhưng ở tập đoàn, thì nó là cấp trên của cậu đấy. Cấp trên giao nhiệm vụ cho cấp dưới mà. Cậu dám không thực hiện sao? Đừng mà cậu.
Cháu chỉ nhờ cậu giúp được thôi đó. Cậu giúp cháu đi mà. Cậu, nào. Không sao. Ăn xong bữa này vẫn còn bữa sau nữa. Cháu chỉ nhờ cậu thôi, cậu giúp cháu đi mà. Thực ra, muốn ai đó rời đi, có rất nhiều cách. Ví dụ như,
Cháu xếp cô ta vào một vị trí mà cô ta không thể thăng tiến được. Vậy thì mọi người đều sẽ soi xét lỗi sai của cô ta. Đến lúc đó, chủ tịch cũng không bảo kê cho cô ta được. Vậy mới nói, chuyện gì cũng phải nhờ đến cậu mà.
Cậu nhìn bố cháu đi, suốt ngày ông ấy chỉ nghĩ ra mấy cách ngốc nghếch thôi. Nào là uy hiếp anh Tiểu Mẫn hay gì đó. Thế rồi anh Tiểu Mẫn càng không thèm để ý đến cháu, càng giận cháu. Có điều, đúng là cháu nên giữ nó chặt một chút.
Lúc nãy cậu nghe nói Tiểu Mẫn đón cô ta đi rồi đó. Đón? Thôi thôi thôi, cậu đừng ăn nữa. – Cháu có cho cậu ăn không đây? – Thôi thôi thôi, cậu… Anh ấy đón đi đâu rồi? Thư ký Tiêu. Cậu lái xe êm một chút được không?
Ôi trời, tổng giám đốc ơi. Chúng ta đang đi đường núi đó. Tôi cũng hết cách. Đường núi? Đây là đâu thế? Sắp đến Lương Khẩu rồi. – Lương Khẩu? – Lương Khẩu? Lương Khẩu là chỗ nào? Trung tâm đào tạo nghề Lương Khẩu đã đóng cửa từ tháng trước rồi mà.
Cậu không biết sao? Vậy phải làm sao? Thôi tèo rồi! Cô yên lặng đã. Bây giờ chúng ta đã cách trung tâm thành phố mấy trăm ki-lô-mét rồi. Trung tâm đào tạo mới ở một hướng hoàn toàn khác chỗ này. Trước khi đi cậu không biết hỏi cho rõ hả?
Tổng giám đốc Trương. Vì tôi thấy anh khó khăn lắm mới ngủ được một chút, nên tôi không nỡ gọi anh dậy. Tôi nghĩ là cứ đến khu đó là có thể tìm thấy… Thôi thôi. Thư ký Tiêu lái xe cả ngày cũng mệt rồi. Đừng trách anh ấy. Tổng giám đốc Trương.
Chính anh đã lôi tôi lên đây đấy. Không đến kịp buổi đào tạo, không phải tại tôi nha. Chúng ta cứ lái xe về hướng trung tâm đào tạo mới trước đi. Trên đường đi tìm chỗ nào đó nghỉ là được. Vâng. Nhớ mang cả hành lý của tôi đến nữa nhé.
Làm sao đây? Đi nhầm đường đã xui rồi. Bây giờ xe còn hết cả nhiên liệu. Cậu nói xem phải làm sao? Thì tôi tưởng, xe vẫn đủ nhiên liệu, với lại, tôi đâu có ngờ hôm nay lại phải đi xa như vậy. Ai biết được sẽ hết nhiên liệu chứ?
Cậu không đi nhầm đường thì sẽ đi xa đến vậy sao? Thôi. Vậy bây giờ phải làm sao? Hay là cứ ngủ tạm trong xe một đêm vậy. Ngủ trong xe cả đêm sẽ chết rét đấy. Trên này có nhà dân này, hay là…
Để tôi lên đó hỏi xem gần đây có trạm xăng dầu hay khách sạn nào không. Hai người chờ tôi ở đây nhé. Tôi sẽ về ngay. Mau lên. Có ai không? Có ai không? Có ai không? Có ai không? Ai thế? Ai thế? Chú ơi. Xin lỗi đã làm phiền chú.
Là thế này. Chúng cháu lái xe đến đây thì xe hết nhiên liệu. Quanh đây cũng không có ai, cháu muốn lên hỏi xem, gần đây có khách sạn hay trạm xăng dầu nào không ạ. Không có khách sạn. Trạm xăng dầu thì… Cậu phải đi theo đường này về phía đông…
– Lái xe mất khoảng 50 ki-lô-mét nữa mới có. – Bao nhiêu? 50 ki-lô-mét? Chú ơi, hay chú xem thế này được không? Chúng cháu có 3 người. Ừm… Chú xem tối nay có thể cho chúng cháu ở nhờ nhà chú một đêm không? Chúng cháu sẽ trả tiền ạ.
Chú thấy được không? Trả tiền? Vâng. Ừm… Tôi trông cậu chắc cũng không thiếu tiền. Tiền nong gì chứ? Ai mà không có lúc cơ nhỡ chứ? Thế này đi, vậy thì cứ ở lại đây đi. Nếu cậu không chê thì trên tầng nhà tôi còn một phòng để đồ linh tinh.
Mấy cậu trải tạm cái thảm ra ngủ. Còn hơn phải ngủ bên ngoài. Được được được. Được, vậy thì vào đi. Thật sao? Cảm ơn chú rất nhiều. Nhìn chú là biết chú là người tốt mà. Quá khen. Vậy cháu sẽ đi gọi hai người kia ạ.
Lát nữa chúng cháu sẽ lên ạ. Được được, đi đi, đi đi. Cảm ơn chú nhé. – Không có gì, không có gì. – Cảm ơn chú. Vâng. Cái cậu này… Đây đây đây. Vào đi, vào đi, vào đi. Phòng có hơi bề bộn. Ở tạm bợ một đêm đi. Cậu xem.
Tôi không biết là có phụ nữ. Mà chỗ này còn mỗi phòng này thôi. Làm sao đây? Không sao đâu chú. Từ nhỏ cháu đã ở cùng các anh của cháu. Cháu quen rồi. Vậy được. Vậy mọi người nghỉ sớm nhé. Có cần gì, cứ lên tầng gọi tôi. Ngủ sớm đi.
– Cảm ơn chú. – Không có gì. – Cảm ơn. – Không có gì. Để tôi thu dọn một chút. Được. Tôi giúp anh. Không cần, không cần, không cần. – Không sao, tôi quen rồi, quen rồi. – Không sao đâu. Anh không làm, thì ra ngoài kia ngồi đi.
Đừng ngồi đây vướng chân vướng tay được không? Tổng giám đốc. Cô La. Xin lỗi cô nhé. Hôm nay do tôi sơ suất, nên cô phải chịu khổ. Không sao. Phải rồi. Tổng giám đốc Trương có một tật nhỏ, khi ngủ anh ấy không thích có người ở cạnh.
Nếu không anh ấy không ngủ được. Vì vậy, cô cố gắng nằm chật một chút về phía tôi vậy. Thực ra tôi… Lúc ngủ tôi cũng có một tật nhỏ. Đó là… Khi tôi ngủ, tôi không được ngoan cho lắm. Là sao? Không không. Không phải cái đó đâu, là…
Tôi… lúc tôi ngủ, tôi hay cựa quậy lung tung. Làm tôi hết hồn. Không sao đâu. Các anh tôi cũng vậy đấy, tôi quen rồi. Vậy sao? Sao lại chui vào đây? Không phải, tổng giám đốc Trương. Chỗ của anh ở bên này cơ mà.
Tôi chừa lại cho anh chỗ rộng nhất đây này. Thư ký Tiêu nhà tôi, có một cái tật nhỏ. Lúc ngủ rất không ngoan ngoãn. Tôi ngủ, rất ngoan. Mau ngủ đi. Không còn sớm nữa đâu. Tổng giám đốc Trương. Vậy tôi không khách sáo nữa nhé. Anh định làm gì?
Từ từ đã, từ từ đã. Cô xong chưa đấy? Tối tăm thế này nhiều rắn rết chuột kiến lắm đấy. Tốt nhất cô nên nhanh lên. Sắp xong rồi, đừng giục nữa. Anh nói tiếp đi. Nếu không làm sao tôi biết, anh có nhìn trộm tôi hay không chứ? Tổng giám đốc.
Anh có đặc biệt thích loài thực vật nào không? Chẳng thích gì cả. Vậy đồ ăn thì sao? Cũng không đặc biệt thích gì cả. Tôi thấy đều như nhau. Sao hôm nay sáng quá nhỉ? Đẹp quá! Vậy cô có đặc biệt thích loài thực vật nào không? Có chứ.
Tôi thích tất cả các loài thực vật. Vì chúng đều có đặc điểm riêng của mình. Chúng đều là bạn thân của tôi. Vậy cô có đặc biệt thích ăn gì không? Tôi đều thích hết. Tôi thấy mỗi món ăn đều có hương vị riêng của nó.
Nhất là đồ ăn mà anh tôi nấu. Rất rất rất rất ngon luôn. Ngon tuyệt cú mèo. Đẹp thật đấy. Chiếc kẹp tóc này, hồi ở Pháp tôi thấy cô rất thích nó. Vậy nên tôi đã mua nó. Tôi nghĩ cô kẹp nó lên, chắc sẽ rất đẹp. Cảm ơn tổng giám đốc.
Lát nữa cậu lái chiếc xe hết nhiên liệu về đi. Không phải chứ, tổng giám đốc. Xe này hết nhiên liệu rồi. Lái kiểu gì đây? Tổng giám đốc Trương. Anh đừng bỏ tôi lại đây mà. Cứ để thư ký Tiêu ở lại đây có được không vậy? Tự làm sai,
Tự sửa sai. Cô lên xe trước đi. Thư ký Tiêu. Cố lên nhé. Tổng giám đốc Trương. Anh đừng bỏ tôi lại đây mà. Xe hết nhiên liệu rồi tôi lái làm sao được? Không phải chứ. Sao lần nào anh cũng bỏ tôi lại thế? Xe hết nhiên liệu rồi.
Lát nữa gọi cái xe kéo về là được mà. Cho tôi lên xe cùng đi với hai người đi. Không phải chứ. Rừng núi hoang vu thế này, nhỡ tôi gặp phải dã thú thì sao? Lát nữa hãy chăm chỉ tham gia đào tạo. Cố gắng lên. Anh Tiểu Mẫn. Văn Na.
Sao em lại đến đây? Hôm qua em đến công ty tìm anh. Cậu nói với em là anh đưa nhân viên mới đến trung tâm đào tạo rồi bị lạc đường. Phải không? Em lo cho anh, nên đã bảo cậu đưa em tới đây luôn. Tiểu Mẫn. Sao đến muộn thế? Cậu.
Xe bị hỏng giữa đường. Xin chào. Xin chào. Tôi là Ngô Thiên Vỹ, ở phòng nhân sự. Chào giám đốc Ngô. Anh Tiểu Mẫn, chắc anh mệt rồi phải không? Em bảo thím Dương hầm canh rồi. Chúng ta về uống canh, được không? Cậu ơi, cậu cứ đi làm việc đi ạ. Ừ.
Sắp bắt đầu buổi đào tạo rồi. Mau vào đi. Vâng. Anh Tiểu Mẫn, anh đi đâu thế? Em nói anh nghe, em đảm bảo, trong canh này tuyệt đối không có nấm gì đâu. Nấm thông, nấm phù dung, nấm hồng tơ nhung gì đó đều không có.
Nghe nói cô là người được Tiểu Mẫn đề cử vào công ty. Được không? Đi uống canh thôi. – Cố gắng lên nhé. – Đi thôi, đừng nhìn nữa. Vâng. Đừng để thằng bé thất vọng. Nghịch ngợm. [Đào tạo nhân viên tập đoàn Tứ Hải] Làm lại.
Mọi người hãy chú ý lên màn hình máy chiếu. Lễ hội ẩm thực lần này của chúng ta đã đạt được lợi nhuận như dự tính. Đúng như các số liệu hiển thị trên màn hình máy chiếu… Ngon quá. Cho cô món này này.
[Kế hoạch đào tạo nhân viên mới của tập đoàn Tứ Hải] Biết gì chưa? Cái người ngủ ở giường trên kia, không đi theo xe công ty, mà được tổng giám đốc đích thân đưa đến đó. Đến nỗi vợ sắp cưới của tổng giám đốc tìm đến tận đây cơ.
Đừng nói nữa, tôi ghét nhất loại người đó. Nào, cùng ăn đi. Ngày mai thi đó, cô đã ôn gì chưa? Không sao. [Vẫn ổn đó chứ? Đừng làm mất mặt công ty] [Vẫn ổn đó chứ? Đừng làm mất mặt tôi] Đào Luân. Anh. Mọi người đi đâu hết rồi?
Làm em hết cả hồn. Gì thế? Bất ngờ đó. Hết hồn. Em gái anh được làm việc ở tập đoàn lớn như Tứ Hải. Đương nhiên phải ăn mừng rồi. Đúng không? Em… Em… em được vào công ty… Công ty… công ty lớn như thế… Có phải đã có cơ hội được gặp…
Vương… Vương Thập Tam không? Vương Thập Tam xấu đến nỗi nào hả anh? Chẳng ra gì đâu. Còn thấp lùn tè. – Đúng đấy. – Đúng đấy. Rồi thì mắt híp, lại còn đeo kính cận. Đây… Đây chẳng phải Nhị Thúc sao? Vương Thập Tam là ai? Chúc mừng xong. Đi. Tiểu Khê.
Chúc mừng em. Trẻ con quá. Chuyện của bố mẹ anh đã có tiến triển gì mới chưa? Đào Luân. Nếu… Em nói là nếu nhé. Nếu trước đây bố mẹ anh cố ý bỏ rơi anh, liệu anh có muốn tìm họ nữa không? Ai biết được,
Họ làm vậy là vì có nỗi khổ gì không chứ? Anh hết thuốc chữa rồi. Anh mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế đó. Thực ra anh đã may mắn lắm rồi. Bố mẹ nuôi của anh ở Mỹ đều rất yêu thương anh.
Dường như anh đã coi họ như bố mẹ ruột của mình rồi. Nhưng anh lại tò mò nhiều hơn. Anh tò mò về những năm tháng mà anh đã quên đi. Anh muốn biết lúc đó đã xảy ra những chuyện gì. Được. Em sẽ điều chế thuốc dựa theo bệnh của anh.
Em làm gì thế? Chụp ảnh. Chúng ta không được bỏ qua bất cứ cơ hội nào cả. Lúc trước anh đã tìm thấy em ở trên mạng mà. Chưa biết chừng lần này, chúng ta cũng có thể gặp may như vậy. Anh đã thử rồi. Cách đó của anh không được đâu.
Chúng ta phải giật tít thật độc đáo. Rồi hashtag người dùng có liên quan nữa. Anh xem. Anh xem. Chỗ này có nhiều loại. Nó bao gồm, luật pháp, đạo đức gia đình, tranh giành tài sản… Tiểu Khê. Cảm ơn em. Cảm ơn em luôn ở bên anh
Dù xảy ra bất cứ chuyện gì. Mấy ngày trước em đã định nói chuyện với anh rồi. Nhưng vẫn chưa có cơ hội. Đào Luân. Chúng ta là người một nhà mà. Bất cứ lúc nào anh cần em, em luôn luôn ở bên cạnh anh.
Chỉ là em không thể ở bên anh theo cách mà anh muốn thôi. Em đang từ chối anh sao? Dứt khoát vậy sao? Không để lại cho anh chút tưởng tượng, chút cơ hội nào cả sao? Chúng ta là bạn bè mà. Em không thể làm vậy với anh.
Vậy là em không hề có chút cảm giác rung động nào với anh sao? Không chút nào luôn? Không có thật sao? Mấy ngày trước không phải em khó xử đâu. Em là ngại. Ngại đó, hiểu không? Bây giờ ổn rồi, nói rõ rồi. Sau này chúng ta không cần ngại ngùng nữa.
Nếu không, ngay cả cơ hội làm bạn cũng không còn nữa. Được rồi. Em đi đây. Hai ngày nay hostel chỉ có hai người khách đến. Họp gia đình nào! Bữa sáng tuyệt đẹp thế này, là chuẩn bị cho đứa em gái xinh đẹp của anh sao?
Đương nhiên, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm mà. Nghe nói hôm nay có hai vị khách đến. Cảm ơn. Định cầu hôn đó. Vậy nên chúng ta phải biến hôm nay thành một ngày thật đặc biệt với họ. Nghe lãng mạn quá nhỉ?
Em cũng muốn có ai đó yêu thương em như vậy. Đến chỗ chúng ta cầu hôn sao? Đúng là đồ keo kiệt. Con mà là cô gái đó, con sẽ không thèm đồng ý đâu. Châu Màn Thầu. Nói năng kiểu gì thế hả? Hostel của chúng ta nhỏ mà có võ đó.
Phục vụ tận tình chu đáo như người nhà. Đúng. Không khí tươi mát thoáng đãng. Phục vụ tận tình chu đáo như người nhà. Nói trắng ra thì là không chuyên nghiệp. Không khí tươi mát thoáng đãng. Chứng tỏ vị trí địa lý xa xôi hẻo lánh. Cô à. Cô thế này,
Làm sao mà đến khách sạn 5 sao nhà người ta mà làm việc chứ? Được rồi đó, Màn Thầu. Tiểu Khê. Em làm chức vụ gì ở Tứ Hải thế? Em vẫn chưa biết. Nhưng em đăng ký vào phòng kĩ thuật nông nghiệp. Để em xem mấy giờ rồi.
Ôi mẹ ơi, sắp muộn rồi. Nhớ quay video lại cho em đó. Được rồi. Để ý nhà cửa đó nhé. Đúng đấy. Cô ấy đẹp. Đẹp ở đâu? Đẹp ở… Tiểu Mẫn. Sao sắc mặt kém thế? Hôm qua lại thức khuya làm việc hả? Ông đừng khắt khe với con quá được không?
Lúc ông bằng tuổi nó, ông không giỏi được như nó đâu. Bà đừng lo lắng lung tung. Chuyện của công ty tôi tự biết sắp xếp. Món này ngon thật đấy. Vừa tươi ngon vừa thơm mùi rau củ. Đây là thực phẩm hữu cơ Tiểu Mẫn nhờ bạn đặt cho nhà mình đó.
Phải đó chị. Còn em nữa mà. Em sẽ chia sẻ gánh nặng với họ mà. Cậu đừng có nói với tôi, cậu định mặc thế này đến công ty nhé. Trụ sở tập đoàn không phải chi nhánh đâu nhé. Nhất là với thân phận đặc biệt của cậu.
Đừng để người ta nói tôi bao che cho người nhà là không được đâu. Yên tâm đi anh rể. Đang ở nhà mà. Khi nào đi làm em sẽ thay đồ mà. Bố con dành hết cả đời này cho công ty rồi. Mẹ hy vọng, ngoài công việc,
Tốt nhất con cũng phải đi chơi game, đi xem phim, đi dạo phố cho khuây khỏa. Quan trọng nhất là hẹn hò cùng cô gái mà con thích. Sao chị biết thằng bé không đi hẹn hò chứ? Mấy ngày trước, thằng bé đối xử đặc biệt với một cô gái,
Còn bảo em phải xếp việc cho cô gái đó nữa. Em đang khó xử đây. Em sắp xếp thế nào đây? Có phải cậu… Cậu nói hơi nhiều rồi không? Cậu. Đó chỉ là một nhân viên thôi. Cậu muốn sắp xếp vào phòng ban nào cũng được.
Bộ đồ cháu tặng cậu, cậu có thích không? Thích gì chứ? Không thấy bố cháu mắng cậu à? Mẹ. Mẹ giữ sức khỏe nhé. Con đi làm trước đây. Cái thằng này. Nói mấy câu đã ngại rồi. Hôm đó vốn đã… Cô gái đó trông thế nào? Trông cũng rất xinh. Nhưng mà…
Có điều… Ừm… Chuyện chưa rõ đầu đuôi, người ở công ty đồn thổi thì cũng kệ đi. Đằng này cậu là cậu nó, mà cũng hùa theo họ à? Cậu vừa về nước. Sau này nói năng làm việc gì, cũng phải cẩn trọng một chút Bà đừng lo lắng nữa.
Tiểu Mẫn và Văn Na sắp đính hôn rồi. Lại còn nói gì mà hẹn hò cùng ai nữa chứ? Không biết hai chị em nhà bà nghĩ gì nữa? Tôi không biết ông nghĩ gì thì có. Chuyện ở công ty ông khắt khe đã đành. Bây giờ chuyện yêu đương hẹn hò,
Ông để thằng bé tự quyết định đi. Hơn nữa, chuyện với Văn Na, từ đầu tới cuối Tiểu Mẫn chưa hề bày tỏ quan điểm của nó mà. Có lẽ nó không đồng ý đâu. Tóm lại, từ ngày nó vào làm ở công ty, tôi thấy nó càng ngày càng ít cười.
Có lúc tôi còn không hiểu, có phải năm xưa vì tôi quá ích kỉ, vì tôi… Có bí mật gì hả? Hai người cứ nói đi. Em đi thay đồ đi làm đây. Thiên Vỹ. Hôm nay tôi không đến công ty nữa. Tôi đưa chị cậu đi khám. Vâng. Thiên Hoa.
Mấy năm nay, hai chúng ta đều không được tự tại. Chờ Tiểu Mẫn và Văn Na kết hôn, tôi sẽ giao công ty cho Trương Mẫn. Hai chúng ta cũng nên sống cho bản thân nhiều hơn. Nào. Ăn sáng đi. Chào mọi người. Tôi là lễ tân xinh đẹp của hostel Hựu An.
Tôi tên Dương Lâm. Bây giờ tôi sẽ giới thiệu với mọi người hostel Hựu An của chúng tôi. Anh cả. Chào mọi người, tôi là đầu bếp chính của hostel Hựu An. Tôi tên Châu Vũ. Mời mọi người xem. Món ăn của chúng tôi ngon như vậy,
Chính là nhờ có nước chấm với công thức bí mật do tôi đích thân pha chế. Nhà kính trồng hoa tươi đẹp của chúng ta…