Điền Canh Kỷ Tập 03 | Phim Hài Cổ Trang Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Điền Canh Kỷ] [Tập 3] Nếu nhà họ Tôn đã dám bắt ta thì chắc chắn sẽ lại tìm đến cửa thôi. Thà rằng nghĩ cách giải quyết còn hơn cứ trơ mắt ra nhìn. Nhà họ Tôn người đông thế mạnh,

    Chúng ta chỉ có ba người thì có cách gì chứ? Chưa chịu suy nghĩ gì mà đã nói không làm được là sao? Vậy được. Cô đi làm mồi nhử dụ nhà họ Tôn cắn câu đi. Nhà họ Tôn là hương thân nổi tiếng trong vùng, cho dù chúng ta lên trấn

    Gào thét đến khản cổ thì cũng chẳng ai tin đâu. Mà kể cả có tin thì không có bằng chứng gì cũng chẳng ai dám làm gì họ. Trừ khi để người lớn trong nhà họ Liên và các quan cùng tận mắt chứng kiến. Nhưng chiêu này

    Cần đích thân Liên Man Nhi đi làm mồi nhử dụ nhà họ Tôn cắn câu. Cô… Cô cố ý để ta bắt được. Đúng thế. Ta đã đánh dấu dọc đường, người của quan phủ sẽ đến ngay thôi. Nằm mơ đi. Hôm nay cô không thoát được đâu. Đánh nhau rồi.

    Đánh nhau rồi. Làm sao đây? Không được. Ta phải cứu Man Nhi. Nếu không thì bao nhiêu người sẽ chọc ngoáy sau lưng bảo nhà họ Liên chúng ta bất nhân bất nghĩa mất. Ta vẫn sống sờ sờ đây. Ông ngồi xuống cho ta. Cẩn thận đấy. Cha, cha. Cái lão già này.

    Mẹ nó này, bà chăm sóc cho mẹ nhé. Ta sợ lắm. Lão nhị. Đông người lắm. Cầm lấy đi. Ơ. Đi. Chăm sóc cho mẹ đấy. Thủ Nghĩa. Thủ Nghĩa. Thủ Nghĩa. Gọi nữa là tiêu đời đấy. Dừng lại. Lão nhị. Cha. Vẫn nên chờ người của quan phủ đến thôi nhỉ.

    Cứu Man Nhi. Thẩm Nặc. Sao người của quan phủ vẫn chưa đến thế? Xằng bậy. Tôn lão gia là người tốt nổi tiếng khắp gần xa ở cái huyện Thanh Phong này. Sao có thể để cho ngươi vu khống mà không có bằng chứng gì được? Bãi đường. Đại nhân.

    Không được vô lễ. Chuyện này vô cùng quan trọng, vẫn mong đại nhân minh xét. Đại nhân. Đủ rồi, đủ rồi, đủ rồi. Được rồi. Thả ta ra. Nóng quá, nóng quá, nóng quá. Thả ta ra. Thả ta ra. Ta không chơi nữa, không chơi nữa. Ta không muốn bị thiêu chết đâu.

    [Thông báo hệ thống: Kiếm 1000 lượng vàng hoặc phải chết thì mới thoát khỏi hệ thống. Thử thách cái chết thất bại, thưởng về 0] Ta làm gì có 1000 lượng vàng đâu. Chẳng phải chỉ có thể để bị thiêu chết mới thoát được trò chơi còn gì. Vậy…

    Vậy còn cách nào khác không? Cứ tiếp tục thế này thì mọi người sẽ chết hết đấy. [Bảo trọng] Đi. Tránh ra. Tránh hết ra cho ta. Mẹ nó ơi. Man Nhi. Gậy của ta. Ngươi dám đánh vào mặt ta à? Thẩm Nặc. Thẩm Nặc. Huynh không sao chứ? Không sao.

    Chỉ là ta còn chưa trị hết độc còn sót lại. Đông quá, huynh không đánh được đâu. Huynh đi trước đi, người bọn chúng cần là ta. Nếu như đã đồng ý sẽ bảo vệ an toàn cho cô thì sao có thể bỏ cô lại mà chạy được?

    Đại trượng phu chết rồi thì thôi, phí lời làm gì. Chỉ là không ngờ hôm nay sẽ chết dưới tay mấy trên nhãi nhép này. Thẩm Nặc. Dừng tay. Quan phủ xử án, không được đánh nữa. Những kẻ không liên quan tránh hết ra. – Mau lên. – Bắt kịp đi.

    Bỏ hết đồ xuống. Tránh hết ra. – Đứng yên đó. – Không được cử động. Thẩm Nặc. – Đứng lại, đứng lại. – Không được chạy. Đứng lại. Bỏ hết xuống. Không sao chứ? Mau đi thôi. Người của quan phủ đến rồi. Man Nhi không sao rồi. Đúng thế. Đi thôi.

    Đi, đi, đi, đi, mau đi thôi, đi thôi. Nợ ta một món lớn rồi đấy nhé. Đừng có quên gạch những món nợ trên tường đi đấy. Đã là lúc nào rồi mà vẫn còn lòng dạ nhắc mấy chuyện đó. Có sức mà nghĩ

    Thì đi cảm ơn mấy cứu binh đó đi kìa. Nhìn mấy người này hình như không phải cứu binh thật. Gì cơ? Hôm nay là ngày trực của Triệu bổ đầu cơ mà? Sao không thấy người đâu thế? Chẳng phải ngươi là tên ăn mày ở đường Vĩnh Phúc sao?

    Ta từng gặp ngươi lúc bố thí cháo mà. Tạ ơn lão gia. Làm phước đi, làm phước đi mà. Cho xin chút đồ ăn đi. Tiền này cho ngươi, đi với ta. Mau lên xe đi. Nào. Mau lên xe đi. Chạy mất rồi. Còn đứng đấy làm gì, đuổi theo.

    Đứng lại, đuổi theo, đứng lại, đừng chạy. Không được chạy. Không được chạy, đứng lại. Bố nó à, sao rồi? Tìm thấy chưa? Đã tìm hết cả thôn và ngoài đồng rồi. Trời tối om rồi mà đi đâu thế không biết? Từ từ thôi, từ từ thôi. Cha. Cha từ từ thôi.

    Cha, mẹ. Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Con sao thế? Quần áo gì thế này? Không sao đâu ạ. Con không sao chứ? Rốt cuộc con đi đâu thế? Cha mẹ lo chết mất. Tam đệ, tam đệ muội, hai người không thấy đâu. Lửa to lắm, lửa cháy,

    Suýt nữa là thiêu chết Man Nhi luôn đấy. Thế là tuẫn táng thật đấy. Giờ nghĩ lại vẫn còn sợ đây này. Mẹ làm gì thế? – Đứng lên đi. – Cha. Đứng lên đi. Man Nhi. Man Nhi, con cứ kệ đi. Cha. Mẹ.

    Con chỉ có một mụn con gái là Man Nhi thôi. Nếu nó có mệnh hệ gì thì con chết quách đi cho xong. Mong cha định đoạt cho con với ạ. Tam Nhi, chắc chắn ta sẽ bắt lão đại cho các con một câu trả lời. Từ từ thôi. Mau đứng lên đi.

    Mẹ bọn trẻ. Nào. Đứng lên đi. Cha đồng ý rồi mà. Man Nhi, Man Nhi. Con không sao là tốt rồi. Con không sao là tốt rồi. Không sao là tốt rồi. Tốt lắm. Đi, về nhà với mẹ. Đi. Thẩm huynh, vào trong trước đã. Đã ba canh giờ rồi đấy.

    Ta chưa thấy ai châm cứu mà lại lâu như thế. Chắc Ấu Hằng huynh không đem ta ra để luyện tay nghề đâu nhỉ. Quá trình chữa bệnh bằng châm cứu vốn lâu mà, huynh cố chịu tí nữa đi. Mấy ngày này không được đánh nhau đâu đấy.

    Huynh cứ để Hằng ca luyện tay nghề đi mà. Nếu không nhờ huynh ấy thì bây giờ chúng ta tắt thở rồi. Thành ra thế này rồi chắc chắn ông nội ta sẽ không dễ dàng tha cho đại bá và đại bá nương đâu. Nghe cha ta nói

    Đại bá và đại bá nương của ta đã không về nhà một ngày rồi. Nhiều khả năng là biết bị lộ chuyện nên trốn rồi. Nếu ông bà đã tận mắt chứng kiến chuyện tuẫn táng, vậy chắc người nhà họ Tôn sẽ không dám manh động nữa đâu. Bò cạp có độc,

    Chó dại cắn càn, mong là được như cô nói. Nói tiếng người đi. Thẩm huynh cho rằng nhà họ Tôn sẽ không từ bỏ như thế đâu, mà ngược lại còn ra tay mạnh mẽ hơn. Đã ra tay là phải thành công, nhổ cỏ tận gốc, nếu không sẽ để lại hậu hoạn.

    Trước mắt nhà họ Tôn vẫn chưa bị quan phủ bắt, chỉ đành đi đến đâu tính đến đấy vậy. Ấu Hằng huynh, bình thường thấy huynh cũng nho nhã lễ độ mà không ngờ lại bạo gan đến thế. Không ngờ còn dám gọi đám ăn mày đến để cải trang thành nha dịch.

    Từ lúc cha sinh mẹ đẻ lần đầu tiên vượt giới hạn. Cũng vì không còn cách nào khác cả. Hằng ca, huynh gọi nhiều ăn mày thế, đã tiêu hết bao nhiêu tiền đấy? Không tốn bạc gì đâu. Đừng khách sáo với ta. Ta đây không có gì ngoài tiền.

    Cô lấy tiền đâu ra thế? Sao, nhà họ Tôn đòi mạng ta, thì ta đòi bọn họ một trăm lượng có gì quá đáng đâu. Tình hình cấp bách như hôm nay mà cô vẫn còn hơi sức đi bào tiền nữa à? Chứ sao. Chẳng lẽ ta phải chịu khổ suông thế à?

    Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Mẹ, có chuyện gì thế? Man Nhi. Vừa rồi mẹ đến phòng con để tìm con, lại không thấy con đâu, mẹ tưởng con lại… Con vẫn đang bình thường mà. Mẹ xem, tay chân đầy đủ mà. Về thôi mẹ.

    Bình thường là tốt rồi. Đi thôi, về nhà với mẹ. Mẹ, mẹ về ngủ đi. Mẹ đừng lo cho con nữa. Con thông minh thế này, sẽ không gặp chuyện gì nguy hiểm đâu. Con bị sợ hãi nguyên một ngày, con ngủ trước đi, mẹ ở đây với con một lúc nữa.

    Trời nóng thế này, không ngủ được mẹ ạ. Lúc con còn nhỏ cứ đặt lưng xuống giường là ngủ. Lúc nhỏ con thế nào hả mẹ? Lúc con còn nhỏ gương mặt tròn xoe, hai má hồng hồng, ngoan lắm. Lúc đó mẹ không chỉ nuôi con

    Mà còn phải nuôi cả tiểu cô của con nữa. Tính tiểu cô của con ngang ngược hơn, còn con chẳng tranh giành gì cả, chuyện gì cũng nhường nhịn muội ấy. Lúc mẹ nấu nướng, giặt giũ, con thích ngoan ngoãn ngồi cạnh mẹ, tay lắc một cái trống bỏi nhỏ.

    Chỉ cần mẹ quay đầu lại là con sẽ cười với mẹ, cười đến độ lòng mẹ tan chảy luôn. Cái trống nhỏ đó là do chính tay cha con làm. Đó là món đồ chơi mà hồi nhỏ con thích nhất. Cũng không biết bảo bố con để đâu mất rồi.

    Vậy chắc bây giờ con thay đổi nhiều lắm nhỉ? Bây giờ tiểu cô không bắt nạt được con nữa. Con có thay đổi thế nào thì cũng là con gái yêu của mẹ. Sau này con có làm gì đi nữa, muốn làm gì thì cứ nói với mẹ một tiếng nhé.

    Cả đời này mẹ sẽ luôn đứng về phía con, cố gắng bảo vệ con. Trước giờ tính tình mẹ mềm yếu, chuyện gì cũng nhẫn nhịn mới hại con gặp phải tai họa như bây giờ. Mẹ nghĩ rồi, từ giờ về sau mẹ tuyệt đối sẽ không thế nữa. Chỉ cần có con,

    Có Tiểu Thất, còn Tiểu Bát nữa, mẹ sẽ không sợ hãi gì nữa, chỉ chuyên tâm bảo vệ các con là được. Nào. Ngủ đi. Đúng rồi. ♫Sói đến rồi♫ ♫Hổ đến rồi♫ ♫Hòa thượng già cõng trống đến rồi♫ ♫Giấu ở đâu♫ ♫Giấu trong chùa♫ ♫Giấu cả một chàng tình lang♫

    ♫Chàng trai, chàng trai, chàng đừng khóc♫ ♫Sói đi rồi♫ ♫Hổ đi rồi♫ ♫Góp tiền mua trống hoa cho chàng♫ ♫Nhìn phía Đông♫ ♫Lại nhìn phía Tây♫ Cha, cha không ra đồng à? Chuồng gà ở nhà hỏng rồi. Bà nội con bảo cha bện mấy cái nữa. Đâm vào tay rồi này. Man Nhi,

    Chuyện lần này khiến con phải ấm ức rồi. Đều tại cha không bảo vệ tốt cho con. Con không trách cha đâu. Nếu trách thì phải trách đại bá. Cha, mẹ. Mẹ. Cha. – Đại ca. – Tam đệ. Cha đâu? Cha với nhị ca đi làm đồng rồi. Mẹ cũng không có nhà.

    Xảy ra chuyện gì thế? Hoa Nhi đã bị nhà họ Tôn bắt đi rồi. Ta… ta ra đồng gọi cha về. Ta cũng đi. Ta cũng đi. Vậy ta… Man Nhi. Man Nhi, lần trước cháu thoát khỏi nhà họ Tôn bằng cách nào thế? Cháu mau…

    Cháu mau nghĩ cách giúp đại bá nương để cứu chị Hoa Nhi của cháu với. Cháu thì có cách gì chứ. Để cháu đi báo quan vậy. Báo quan thì có tác dụng gì chứ. Cháu cũng biết là nhà họ Tôn bọn họ có tiền có quyền,

    Chúng ta mà tùy tiện báo quan còn bị họ cắn ngược ấy, bảo đại bá của cháu vu khống thì làm sao đây? Man Nhi, cháu và Hoa Nhi tỷ tỷ là người thân ruột thịt mà. Hai đứa lớn lên cùng nhau, là chị em ruột đấy. Đến lúc này

    Lẽ nào cháu cứ khoanh tay đứng nhìn mà không thấy sao? Đại bá nương. Cháu đâu phải thánh nữ đâu. Hơn nữa trong kế hoạch của các người cháu đã chết từ đời nào rồi. Bác không thể nhờ một người chết giúp đỡ được. Cô muốn cứu Liên Hoa Nhi?

    Không ngờ cô cũng tốt bụng phết nhỉ. Huynh nói thế là có ý gì? Tuy cả nhà đại bá muốn hại ta, nhưng dù gì Liên Hoa Nhi cũng là một mạng người đấy. Nếu như bị thiêu sống thì trong lòng ai mà thoải mái cho được. Ta thoải mái đấy. Được.

    Coi như ta là thánh mẫu đi. Huynh có cứu không? Nhắc cô một câu nhé, chỉ cần Liên Hoa Nhi thay cô, người nhà họ Tôn sẽ không đến gây rắc rối cho cô nữa, cũng sẽ không xuống tay với các cô gái khác. Nhưng nếu bây giờ mà ra tay giúp,

    Chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc được. Nhưng cũng không thể thấy chết mà không cứu được. Thấy chết mà không cứu thì cũng là đồng phạm mà? Trước kia nếu không phải là cô thì ta sẽ không nhúng tay vào đâu. Ta và Liên Hoa Nhi thì có gì khác nhau?

    Đi đâu thế? Sợ bà cô đến tìm ta, đi trốn. Không cứu thật à? Người thôn chúng ta có thể bị bắt nạt ở bên ngoài à? Chứ còn gì nữa. Ai dám bắt nạt người của chúng ta. Sau này chỉ cần có ta ở đây

    Ta xem xem ai dám bắt nạt người thôn mình. Đúng thế. Ta sẽ vào với mọi người, có ta không ai dám bắt nạt người thôn chúng ta đâu. Các cô không thấy tình hình lúc đó đâu. Sao vậy? Lúc đó, chỉ một từ thôi. Từ gì vậy? Nguy hiểm.

    Nguy hiểm thế nào vậy? Người nhà họ Tôn ai cũng là hung ác dữ dằn. Trong tay mỗi người đều cầm… Một cây đao to dài vậy này. Vậy thì phải bao nhiêu người? Bao nhiêu người ư? Ít thì cũng phải mấy trăm người đấy. Mấy trăm người sao?

    Vừa đến là đã bao vây ta với Thủ Nghĩa lại. Ôi trời ơi. Mấy trăm người thật cơ à? Mấy trăm người đó. Ta liền bất chấp tất cả. Lúc đó ta… ta vớ lấy cây gậy, rồi ta chui vào trong đám người. Xong ta… Ai dám động vào quan nhân của ta.

    Hay, hay, hay. Nói thì chậm nhưng xảy ra nhanh lắm. Ta một tay xách Thủ Nghĩa, một tay tóm Man Nhi, rồi nhanh chân chạy ra bên ngoài. May là ta ở đó, chứ không là Man Nhi đang sống sờ sờ sẽ bị thiêu chết rồi. Cô giỏi quá đi.

    Đúng đó, đúng đó. Mấy lúc quan trọng vẫn phải nhờ vào phụ nữ thôi. Chính xác luôn. Man Nhi đến rồi này. Cô nghe Man Nhi kể đi, nào, nói đi. Man Nhi, cô mau nói đi. Ta đã được nhị bá nương cứu đấy. Cô xem.

    Nhưng Liên Hoa Nhi lại bị bắt rồi. Nhưng có mấy thím ở đây, thì ta yên tâm rồi. Đúng đó, đúng đó, có chúng ta ở đây rồi. Chuyện không thể chậm trễ, chúng ta đi cứu người thôi. Ta còn đang chưng trứng trên bếp. Tiêu rồi, khét rồi.

    Hình như trời sắp mưa rồi. Ta phải về thu quần áo đây. Chuyện này cô nên báo quan đi. Trong nồi của ta còn có canh. Trời sắp mưa rồi. Ta… phải đi phơi chăn đây. Mưa mà phơi chăn cái gì hả? Mưa mà phơi chăn gì chứ. Tiêu rồi. Tức thật.

    Cháu xem lá bạch quả kia đẹp chưa kìa. Cháu… cháu nhìn trời xem. Cháu nhìn đất xem. Ngươi làm gì đấy? Vừa đúng, vừa đúng. Cao cỡ đó. Được rồi. Để đây đi. Thắp hương ngày Trung thu, không thể qua loa được. Đặc biệt là bài vị tổ tiên.

    Mau đuổi theo cho ta. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại, đứng lại. Người huynh đệ, chuyện gì vậy? Cô… Cô nương đó đã cướp bài vị tổ tiên của chúng tôi đi đó. Đứng lại cho ta. Mau bắt cô ta lại, mau lên. Đứng lại. Đứng lại, đứng lại. Đứng lại.

    Cha, chuyện nhà họ Tôn làm, con trai không hề hay biết. Bằng không cũng không để Hoa Nhi rơi vào tình cảnh nguy hiểm như thế này. Sắp đến lúc chuẩn bị thắp hương đón Trung thu rồi, Lý trưởng và người trong thôn đều đang bận.

    Không biết họ có đến giúp cho không. Cha, con cảm thấy vấn đề không lớn lắm. Đứng lại, đứng lại. Không được chạy, đứng lại. Đứng lại, đứng lại. Không khéo mình mắc phải bệnh gì to lắm này. Vì một cô Liên Hoa Nhi mà lại liều mạng thế này. Không chạy nữa.

    Chạy hết nổi rồi. Thích làm gì thì làm đi. Huyện Thanh Phong chỉ cách nơi này tám dặm. Cô muốn dụ người ta chạy đến đó thật à? Nghĩ bừa vậy thôi. Đâu có nghĩ toàn diện được như vậy. Không phải huynh không giúp Hoa Nhi sao? Ta không giúp.

    Có điều tiện đường đưa cô đi một đoạn thôi. Ngựa ở đâu ra vậy? Lý trưởng. Lý trưởng. Đó chẳng phải ngựa của nhà ông sao? Kéo xe ngựa xe bò trong nhà ra hết cho ta. Đuổi theo cho ta. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Đi. Không hay rồi.

    Doanh trại Thập Tam Lý có người đến rồi. Sao phải sồn sồn lên, đến thì cứ đến thôi. Lão… lão gia… Chuyện này phải làm sao đây? Tôn lão gia, bao nhiêu đôi mắt đang nhìn thế này. Huyện lệnh cũng không dám bao che ông đâu. Đừng hòng ai ngăn cản được ta.

    Đi. Hoa Nhi. Hoa Nhi. Hoa Nhi. Đừng sợ. Chuyện gì vậy? Rốt cuộc chuyện vui hay chuyện buồn vậy? Hoa Nhi. Mẹ. Mẹ. Hôm nay quấy rầy đến tổ tiên, đều là vì Hoa Nhi. Tổ tiên trên trời có linh thiêng xin đừng trách tội con. Lý trưởng đại nhân của chúng ta

    Vừa rồi dẫn dắt người trong tộc, khí thế bừng bừng, uy phong lẫm liệt… Đúng là mồm mép trơn tru. Quỳ thẳng lên. Nể tình chuyện này còn có nguyên do khác, cô tạm thời đứng lên đi. Chuyện này đã báo lên huyện nha huyện Thanh Phong rồi. Trước mắt bao nhiêu người,

    Lão gia nhà họ Tôn không chạy trốn được nữa đâu. Cứu Hoa Nhi cũng xem như là suy nghĩ cho thể diện người cả thôn chúng ta. Chứ không truyền ra ngoài, doanh trại Thập Tam Lý bán con gái tuẫn táng, thì sẽ ảnh hưởng đến

    Chuyện cưới hỏi của bao nhiêu cô gái trẻ. Đúng vậy, đúng vậy. Lý trưởng nói phải. Man Nhi. Nhớ kĩ, sau này không được động vào bài vị của tổ tiên nữa. Còn nữa, cái thằng cướp ngựa của nhà ta… Lý trưởng yên tâm. Tuyệt đối không tái phạm. Không tái phạm đâu.

    Không tái phạm đâu. Uống chút trà không? Huynh cho bà nội ta ăn bùa mê thuốc lú gì mà bà nội ta mua cho huynh nhiều đồ tốt thế này? Không phải bà ấy mua. Huynh tự mua à? Huynh lấy đâu ra tiền chứ? Chắc không phải là…

    Lấy trong túi tiền tối đó cô móc ra để trên bàn đó. Ta quên lấy tiền đi rồi. Huynh tiêu hết rồi à? Không phải cô để đó cho ta à? Vậy còn bao nhiêu? Tiêu hết rồi hả? Xem như ta vay đi. Sau này nhất định sẽ đền gấp ba.

    Đó là 100 lượng đó. Tiêu hết rồi. Huynh có biết một trăm lượng là bao nhiêu bạc không? Thế mà huynh lại tiêu sạch hết. Huynh điên rồi đúng không Thẩm Nặc. Rõ ràng là huynh chỉ muốn ngáng đường ta thôi. Huynh ói tiền ra cho ta. Ói ra cho ta.

    Ói ra cho ta. Sao cô lại tức giận thế. Đừng kích động mà. Ói hết bạc ra cho ta. Mau nói ta biết. Quân tử động khẩu không động thủ. Đền bạc cho ta. Bà Vương, bà Vương. Chúng ta có gì từ từ nói đi.

    – Chúng ta vào trong nhà nói. – Từ từ nói. Vào trong nhà nói chuyện nhé. Có gì để nói chứ. Sau khi xong việc, ta vốn nên được phần ta nên được. Giờ Tôn lão gia đã bị bắt vào nhà lao rồi, ta biết tìm ai để đòi bạc đây?

    Hôm nay mà mấy ông không đền cho ta 500 lượng bạc, thì chúng ta chết chúng một lũ đi. Bà xem… Ta sẽ để người cả thôn, để nhà họ Tống, biết hết chuyện xấu xa của nhà họ Liên các ông. Ông còn muốn làm quan là không có cửa đâu.

    Thủ Nhân, bạc này vốn là của bất nghĩa. Trả cho bà Vương đi. Cha. Số bạc này bị con trai tiêu hết rồi. Cha. Chuyện này có nguyên nhân. Cha, mẹ. Là trong số sính lễ nhà họ Tống cho Hoa Nhi, có một miếng ngọc bội đáng giá của nhà họ,

    Cực kỳ quý báu, nên đã dặn dò rất kĩ là hôm xuất giá, nhất định phải đeo nó cho Hoa Nhi. Nhưng… Nhưng tháng trước… bọn con bất cẩn làm bể rồi. Bọn con cũng đã nghĩ rất nhiều cách rồi. Khó khăn lắm mới tìm được một miếng tương tự ở trên trấn.

    Nhưng không ngờ là chỉ một miếng ngọc bội nho nhỏ, mà lại đến 300… Năm… năm trăm lượng bạc. Nếu Thủ Nhân ra ngoài vay mượn khắp nơi, thì khó tránh khỏi việc nhà thông gia biết. Bọn con cũng vì muốn bảo vệ chuyện hôn sự của Hoa Nhi thôi.

    Bọn con cũng hết cách rồi, mới nghĩ ra cách ngu ngốc này. Vì của hồi môn, mà để cháu gái ruột mình đi chịu chết. Đây là chuyện của con người làm đó hả? Được rồi. Bây giờ cô đừng nói mấy lời châm chọc này nữa.

    Đại ca của cô sẽ tự có cách gom đủ tiền. Chúng con cũng thật sự hết tiền rồi. Vẫn xin cha mẹ nghĩ cách giúp bọn con. Cái đám đàn bà phá gia chúng mày. Ta không sống nổi nữa. Ta không muốn sống nữa. Không sống nữa. Mẹ.

    Đừng khóc nữa, là con trai bất hiếu. Con không tốt. Làm ra chuyện hồ đồ như thế. Mẹ. Con cũng là vì nhà họ Liên mình, vì mẹ thôi. Ông, bà. Chuyện này là do Hoa Nhi sẩy tay, nên mới thành họa lớn thế này.

    Vốn dĩ nhà họ Tống đã hứa với chúng ta là sau khi con gả vào nhà họ, nhất định sẽ tìm một chức quan gì đó cho cha con. Cha cũng muốn giúp nhà họ Liên mình. Thế nên mới nghĩ đến cách làm ngu xuẩn này. Là Hoa Nhi bất hiếu.

    Là Hoa Nhi bất hiếu. Hoa Nhi tạ tội với ông bà. Hoa Nhi bất hiếu. Được rồi. Cháu dập đầu thì có thể giải quyết được gì sao? Ở đây đều là người của nhà họ Liên. Chúng ta cùng bàn bạc xem làm sao để gom đủ năm trăm lượng bạc này

    Để giúp lão đại… qua được ải này. Trong nhà còn bao nhiêu bạc? Một ít trang sức. Cũng chỉ có ít bạc vụn cất đáy hòm đấy thôi. Cùng lắm cũng chỉ gom được… bốn mươi lượng, bốn mươi lượng thôi. Nhưng bà mối Vương nói nếu mấy ngày nữa không giao đủ tiền,

    Bà ta… sẽ kể chuyện này với bên ngoài. Vậy chỉ còn 30 mẫu đất đó thôi. Không được. Cha. Số tiền này theo lý phải là đại ca tự chịu. Đúng đó. Ai gây ra thì người đó bỏ ra. Nhị đệ, nhị đệ muội, chúng ta đâu có ở riêng.

    Người trong nhà gặp khó khăn, sao lại đi chia người này người kia? Không phải công tử nhà họ Tống đã nói rồi sao? Nhất định là phải lấy Hoa Nhi. Đúng đó. Hoa Nhi, hay là cháu đi nói chuyện với công tử nhà họ Tống đi. Năm trăm lượng,

    Ở nhà mình là chuyện lớn, chứ ở nhà người ta, chẳng qua chỉ là chút tiền chảy qua kẽ tay là đủ. Hoa Nhi là hoàng hoa khuê nữ, còn không đáng 500 lượng chắc? Đúng đó. Còn không đáng 500 lượng chắc? Nhưng cháu còn chưa gả vào nhà họ

    Mà đã giơ tay đòi tiền, vậy sau này Hoa Nhi còn cách gì ngẩng đầu làm người nữa chứ. Hoa Nhi gả vào nhà họ Tống, nếu có thể được nhà chồng yêu thương, đến lúc đó chẳng phải cả nhà mình sẽ được thơm lây sao? Chắc chắn cũng không thiếu phần

    Nhị đệ, nhị đệ muội đâu. Được rồi, được rồi. Tỷ thôi đi. Mấy người sống trên trấn, đại ca thì có lương thực của tú tài, có tiền làm quan. Không những không mang về cho nhà được một văn nào, mà mỗi năm trong nhà còn phải cung phụng tiền

    Cho mấy người hưởng thụ. Cứ nói chờ đại ca được thăng tiến, để huynh đệ được hưởng phúc theo. Cuối cùng, phúc thì không được hưởng, mà bán hơn nửa đất đai trong nhà. Còn bán nữa, là mấy người chúng ta chết đói hết luôn. Chết đói hết luôn. Nhị đệ.

    Đệ kiên quyết không chịu giúp đại ca đúng không? Vay nhiều thế mà. Người có tiền thì không đòi. Lương tâm huynh ấy có còn nữa đâu. Huynh ấy muốn bán hết ruộng đất tổ tiên. Vậy dứt khoát trói mấy người phụ nữ chúng ta lại rồi bán hết luôn đi. Dù sao

    Mặt mũi Hoa Nhi đáng tiền, Kế Tổ nhà mình cũng có phải cháu ruột của ông bà nó đâu. Lão nhị, bảo vợ con im miệng đi. Mấy con cũng đứng lên đi. Có chút chuyện mà quỳ đầy nhà còn ra thể thống gì nữa. Ông ơi,

    Hay là đi vay Lão Kim thúc đi. Lão Kim thúc làm chưởng quầy của tiền trang đó thôi. Con ơi, đừng nói linh tinh. Không ai dám vay tiền trong tiền trang đâu. Lãi suất cao, trả không nổi. Cha, cha từng nói không được hỏi vay tiền ở tiền trang còn gì.

    Ai vay thì đánh gãy chân kẻ đó. Không, không. Ta thấy được đó. Ta thấy được đó. Ban đầu cha nói kiên quyết như vậy là vì đệ hay cá cược. Đệ đã cược hết công việc ở phòng tính tiền với của cải trong nhà. Nên cha mới nói kiên quyết như vậy.

    Giờ thì khác rồi. Giờ là cấp cứu mà. Mẹ. Quyết định vậy đi. Lão gia. Lão đại. Đi hỏi Lão Kim thử xem. Vâng, vâng. Làm gì đấy? Tưới cây đó. Giải quyết chuyện ngọc bội rồi à? Huynh biết tin nhanh nhỉ. Ông nội ta muốn sang vay tiền chỗ Lão Kim thúc.

    Chuyện ở đây đều không liên quan đến ta, cứ để ông làm thôi. Vậy giấy nợ tiền trang sẽ ghi tên ai? Đương nhiên là lão gia rồi. Vẻ mặt kiểu gì vậy? Có gì cứ nói thẳng. Nếu ta nói ra thì cô lấy gì báo đáp ta? Ta… Ta chỉ bảo cô

    Quét dọn phòng củi, lấy chăn ra phơi giúp ta thôi. Cô nghĩ gì vậy? Còn có thể nghĩ gì nữa chứ. Phòng củi vừa bẩn vừa ẩm, chăn cũng ẩm. Tối nào ngủ cũng như bị cực hình. Còn nữa, mạng nhện ở xà nhà… Được rồi, ta biết rồi. Ta biết rồi.

    Bệnh thiếu gia tái phát đúng không? Ta hứa với huynh. Vậy nên rốt cuộc vay tiền tiền trang có vấn đề gì vậy? Giấy nợ tiền trang ghi tên ai là phải có lý do. Nếu là vay dưới tên Liên lão gia, thì sau này nếu Liên Hoa Nhi không trả,

    Thì cả nhà cô phải lấp lỗ hổng này thay cô ta. Đúng ha. Sao ta không nghĩ ra nhỉ? Này là ý của ta. Nguy hiểm quá. May là huynh thông minh. [Nhiệm vụ: 1000 lượng vàng] [Thu: 0] [Chi: Thẩm Nặc mua đồ dùng 100 lượng]