Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 35 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 35] Đừng tiễn nữa, hai người quay về trước đi. Vậy đợi hai người nghĩ kĩ nơi dừng chân thì phải viết thư nói cho ta đó.
Không chừng chúng ta vẫn còn cơ hội gặp lại nhau nơi đất khách quê người đấy. Quyết định vậy nhé. Lần này may nhờ có hai người, mới có thể trừng phạt Thư Bác và Vân Thanh Hiền theo pháp luật. Xem như có thể an ủi linh hồn
Của cha và tỷ tỷ trên trời rồi. Chuyện này đã qua rồi, nhưng chúng ta thì vẫn phải sống tiếp. Sau này cho dù hai người đến đâu, cho dù gặp phải vấn đề gì, chỉ cần Đinh tiểu thư mở lời thì sẽ có người trong hiệu buôn của Long gia
Đến giúp đỡ hai người. Long Nhị gia, từng không chịu bỏ ra dù chỉ một hào, cuối cùng cũng bị Cư Mộc Nhi cảm hóa rồi. Xem ra bây giờ trong mắt Nhị gia, tiền tài không xếp thứ nhất nữa rồi, đã học được quan tâm người khác rồi,
Đúng là không dễ dàng mà. Tất nhiên tiền bạc quan trọng, nhưng người trước mắt còn quan trọng hơn. Tiếc thật, lần này không thể tham gia tiệc thành hôn của hai người rồi. Tiệc thành hôn gì? Chúng ta còn chưa đâu vào đâu hết, ta còn chưa đồng ý huynh ấy mà.
Mộc Nhi. Nên suy nghĩ kĩ càng thật, nhưng cô phải nhớ một điều, địa vị trong nhà được quyết định bởi địa vị kinh tế. Cô phải giữ cho kĩ mỗi một đồng tiền của Long gia, như vậy Nhị gia mới không dám gây sự. A Thắng, ngươi mau dẫn
Đinh tiểu thư của ngươi đi đi. Còn tiếp tục vậy nữa sẽ dạy hư phu nhân của ta đó. San Nhi nói có lý, ta sẽ nhớ kĩ. Hai người đi đường phải chú ý an toàn đó. Tạm biệt ở đây thôi. Phu nhân đừng nghe lời Đinh tiểu thư nói.
Ta cảm thấy quản lý tiền tài quá hao tâm tổn sức, ta sợ phu nhân mệt quá. Vậy sao? Phu nhân. Thư Bác đã trả cái giá mình nên trả. Thư quý phi cũng chỉ bị phạt đày vào lãnh cung, ít nhất còn giữ lại được mạng.
Ông ấy quả thật đã làm sai rất nhiều. Muội cũng đùng buồn quá. Chuyện này may là không có liên lụy đến nhiều người của Thư gia. Đúng rồi, muội có gặp lão nhị không? Chắc là huynh ấy đang bận chuẩn bị cho hôn lễ.
Cái thằng đó lại dám tiền trảm hậu tấu với ta. Lần này cho dù thể nào thì chúng ta cũng không để lão nhị cướp trước được. Cướp trước cái gì? Dĩ nhiên là hôn sự rồi. Nó đã làm tiệc thành hôn hai lần rồi, vậy mà còn muốn đi trước.
Lần này, thế nào cũng nên nhường người đại ca này chứ. Nương nương, nương nương. Chúc mừng nương nương, xem như khổ tận cam lai rồi. Không biết nương nương gọi chúng ta vào cung là vì chuyện gì? Nương nương. Nương nương mau đứng lên.
Chúng ta không nhận nổi đại lễ như vậy đâu. Nương nương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trừ các ngươi ra, ta đã không còn ai có thể tin được nữa rồi. Kỷ Diễm có một chuyện muốn cầu xin. [Mùa thu cùng năm,] [Kỷ quý nhân bệnh nặng qua đời.]
[Hoàng thượng niệm tình có công sinh dưỡng hoàng tử,] [đặc biệt cho phép đưa tang về Tây Mân, hồn về quê cũ.] Công chúa, phía trước chính là biên giới Tây Mân, chỉ cần đi qua khu rừng này là cô tự do rồi. Ta đi rồi,
Không biết tình hình trong cung sẽ thế nào đây. Các ngươi nói xem Tiểu Bảo có trách ta không? Ta đã không ở bên cạnh từ lúc nó được sinh ra rồi, bây giờ khó khăn lắm mới gặp lại, ta lại bỏ trốn. Ta thật sự không xứng làm một người mẹ.
Công chúa đừng nghĩ như vậy, cô làm tất cả cũng là vì Tiểu Bảo. Từ nhỏ Tiểu Bảo đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, chắc chắn nó sẽ nhớ kĩ nỗi khổ tâm của công chúa. Từ nay về sau, công chúa có thể trở về quê cũ
Sống cuộc sống của một người bình thường rồi. Ta chỉ là một công chúa tiền triều, cho dù có trở về cũng sẽ không có ai nhớ. Mấy năm nay, ta có thể khổ cực kiên trì ở đây, động lực duy nhất chính là Tiểu Bảo. Bây giờ
Giao Tiểu Bảo cho thái hậu, chắc chắn nó sẽ được chăm sóc tốt hơn. Mà ta ở trong cung cũng chỉ mang lại nhiều nguy hiểm hơn cho nó. Tiểu Bảo có hoàng thượng và thái hậu chăm sóc, dĩ nhiên không có gì đáng lo.
Còn không ổn nữa thì vẫn còn chúng ta mà, công chúa yên tâm đi. Mấy năm nay may nhờ có các ngươi, còn cả Bá Âm và Sử đại nhân nữa, mọi người là ân nhân cứu mạng của ta và Tiểu Bảo. Sau này Tiểu Bảo ở trong cung,
Vẫn phải xin các ngươi chăm sóc nhiều hơn. Công chúa, cô cứ yên tâm đi, Tiểu Bảo có nhiều người trông nom như vậy, nó sẽ không bị bắt nạt đâu. Long Phi, thay ta cảm ơn Nhị gia và Mộc Nhi, nếu như không có họ,
Ta sẽ rất khó đi được đến bước đường ngày hôm nay. Phía trước là nước Tây Mân rồi, đưa đến đây thôi. Ngày sau còn gặp lại. Công chúa bảo trọng. Thật ra đây là sự lựa chọn của công chúa, với lại tương lai còn dài,
Đâu phải mãi mãi không gặp lại đâu, muội đừng rầu rĩ không vui nữa. Ta chỉ cảm thấy thương tiếc thay cho công chúa thôi, cô ấy âm thầm chịu đựng cả đời, đến cuối cùng lại vẫn chỉ có một mình. Địa vị giữa nam và nữ trên đời này,
Bất công vậy đấy. Là người phụ nữa của Long Phi ta đây, muội không nên uất ức như thế. Bây giờ mọi chuyện đã kết thúc rồi, muội nên nhìn về tương lai, chứ không phải chỉ nghĩ về quá khứ. Bớt ba hoa đi. Không phải… Phượng Vũ, ta nghiêm túc đó.
Huynh học mấy lời sến súa này từ ai vậy? Có thấy xấu hổ không? Không phải… Lúc này không phải muội nên vui sao? Đây toàn là do nhị ca dạy ta đó, ta còn phải nộp một hào học phí cho mấy lời này đó. Nhị ca cũng thật là…
Cả tiền của đệ đệ ruột mình cũng lừa gạt cho được. Về ta sẽ tìm huynh ấy tính sổ. Sao thế, ta lại nói sai cái gì sao? Phượng Vũ thích dáng vẻ vốn có của Tam gia. Làm, làm gì? Đừng hối hận đó. – Đi thôi. -Tam gia.
Huynh làm gì đó? – Thả ta xuống. – Ta không thả. – Thả ta xuống. – Ta không thả đó. Các huynh đệ, hôm nay nhờ phúc của lão đại, trước giờ có lúc nào mà Trấn Phủ ti náo nhiệt như vậy? Đúng không? Đúng đó, đúng đó.
Đại ca, cho bọn ta chơi với. Cho bọn ta chơi với. Đúng thế, đúng thế. Chơi cái gì? Mau tản ra hết đi, lát nữa Nhược Thần phát hiện bây giờ. Không phải chỉ là chuẩn bị quà sao? Sao lại làm cho đại ca chúng ta trở thành một người
Trọng sắc khinh bạn vậy? Đúng đó, đại ca trọng sắc khinh bạn. Chơi một lúc thôi, một lúc thôi mà. Đừng có qua đây. Đại ca. Các ngươi đừng có quậy nữa. Đi làm việc đàng hoàng nghiêm chỉnh đi. Đừng đụng vào ta. Các ngươi, đợi đó cho ta, cái đám này.
Buông ra. Các người đang xem gì mà náo nhiệt vậy? Có thể cho ta xem với không? Hành lễ. Chào tẩu tẩu. Đừng có gọi lung tung. Gọi tẩu tẩu cái gì chứ… Không gọi tẩu tẩu thì kêu cái gì? Đây không phải là chuyện sớm muộn thôi sao? Đúng đó đúng đó.
Rồi rồi rồi, đừng quậy nữa. Các ngươi mau lui xuống hết đi, đừng có ở đây làm lỡ thời gian huấn luyện. Đúng đúng đúng. Đại ca đã nói rồi, chúng ta mau đi huấn luyện đi. Vậy không làm phiền đại ca và tẩu tẩu nữa. Đi đi đi.
Huynh giấu cái gì sau người đó? Không, không có gì… Không có gì? Không nên chứ, huynh đứng kì lạ như vậy, chắc chắn có gì đó. Không có. Không có gì hết. Thật sự không có gì hết. Nó giống y hệt với Lão Bạch lúc nhỏ luôn. Vốn dĩ ta…
Muốn tìm một con chó trắng nhỏ giống như Lão Bạch, nhưng gần đây không có màu trắng cho nên… Ai nói Lão Bạch là một con chó trắng? Nó là một con chó nhỏ màu vàng. Lão Bạch không phải chó trắng? Dĩ nhiên không phải.
Đó chỉ là tên của nó mà thôi. Từ nay về sau, chúng ta là người một nhà rồi, chúng ta sẽ không chia cách nữa. Cho dù gặp chuyện gì, muội vẫn còn có ta. Nhưng mà… Ta thật sự lo đây là một giấc mơ, ta sợ tỉnh giấc rồi,
Ta lại trở về không có gì cả. Đồ ngốc, sao đây có thể là mơ được? Không phải ngay cả Tiểu Bạch cũng thật sự tồn tại sao? Muội làm gì? Ta chỉ muốn xác định ta không nằm mơ thôi. Con chó này đang sống sờ sờ thì nằm mơ cái gì?
Nhược Thần, đau. [Long phủ] Hai người mau lên chút đi. Cô có thấy nhà ai mà ba vị thiếu gia cùng làm hỉ sự không? Đúng đó, lần đầu tiên luôn. Hai người xem, trong đó còn chỗ nào cần tưới nước, – mau đi đi. – Vâng. Lúc này nếu như
Tên đầu gỗ Lý Kha có ở đây thì tốt rồi. Không biết khi nào huynh ấy mới có thể quay về. Sao huynh về rồi? Không phải huynh và Nhị gia đi cầu thân tỷ tỷ sao, sao rồi? Sao lại thở dài? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lần thành thân này của Nhị gia và Cư cô nương sợ là không thành rồi. Cái gì? Sao lại không thành? Không phải tỷ tỷ và Nhị gia vẫn tốt sao? Huynh nói với ta đi, rốt cuộc hai người họ sao rồi? Xảy ra chuyện gì thế hả?
Ta giúp muội thu dọn trước đã nhé. Rốt cuộc tỷ tỷ nghĩ thế nào vậy? Rõ ràng trong lòng tỷ ấy có Nhị gia mà. Không được, hôm nay ta không thể để ngươi vào cửa dễ dàng được. Trên đời này làm gì có chuyện hời như vậy chứ?
Nói đến là đến nói đi là đi, đi hay ở toàn là do ngươi quyết định, con gái ta là cái gì hả? Nhạc phụ đại nhân, con biết ngài tức giận, nhưng chuyện xảy ra đột ngột, con đã thương lượng kĩ với Mộc Nhi rồi. Này…
Nhưng mà tâm ý của bọn con chưa từng thay đổi. Con đã mang cả sính lễ theo rồi đây, vì để có thể cầu thân lần nữa. Mong là nhạc phụ đại nhân rộng lượng bỏ qua, cho con vào đi. Không được. Diễn kịch cái gì?
Đó là thư ly hôn do chính thái hậu hạ chỉ, là tự ngươi chạy đến trong cung xin, vậy mà giả được sao? Con… Từ lâu chuyện này đã là chuyện mà người trong thiên hạ đều biết, ngươi đừng hòng lừa gạt ta nữa.
Long gia nhà các ngươi ba lần bốn lượt bỏ vợ. Con gái ta hiền lương thục đức, không làm sai chuyện gì, sao có thể để ngươi làm nhục nó như thế? Nói cho ngươi biết, cơn tức này chúng ta không nhận. Đi, đi, mau đi đi.
Cha, toàn là hiểu lầm cả thôi. Không thì thế này, người gọi Mộc Nhi ra đây, chúng ta nghe sự lựa chọn của Mộc Nhi đi. Lựa chọn cái gì? Ta là cha của nó, chuyện đại sự cả đời của nó do ta quyết định.
Ta nói không thể gả là không thể gả. Nhạc phụ đại nhân. Con biết cho dù làm thế nào cũng khó làm nguôi cơn giận của ngài. Nhưng con bảo đảm, sau này con chắc chắn sẽ không phụ Mộc Nhi. Ngoài ra… Đừng nhúc nhích. Thứ gì? Đây là một tờ khế đất.
Cái này là cửa hàng tốt nhất ở đường Đông Đại đó. Con đã sai người treo lên bảng hiệu tiệm rượu Cư gia rồi. Mong là nhạc phụ đại nhân vui lòng nhận cho. Thật ra, người làm cha như ta làm bất cứ chuyện gì
Cũng đều là vì hạnh phúc của con gái mình. Những vật ngoài thân khác, hoàn toàn không quan trọng. Nhạc phụ đại nhân, bây giờ con có thể vào gặp Mộc Nhi chưa? Nể tình sự chân thành của ngươi, ta không làm khó ngươi nữa. Vào đi. Đa tạ nhạc phụ đại nhân.
Mau mau mau. Vâng. Mộc Nhi. Mộc Nhi. Mộc Nhi. Người đâu? Mộc Nhi. Cha, Mộc Nhi đâu? Mộc Nhi. Lấy rượu đến đây. Đến đây. Đây là ý gì? [Cư] Muốn làm con rể của Cư gia, dĩ nhiên phải học được uống rượu rồi. Cái này
Là cha ta đặc biệt chuẩn bị cho Nhị gia đó. Nữ Nhi Hồng lâu năm. Uống bao nhiêu rượu, phải xem Nhị gia có bao nhiêu thành ý rồi. Dĩ nhiên, nếu ngươi thấy khó khăn thì có thể không uống, ta sẽ không làm khó ngươi. Nhưng mà,
Ngươi phải cầm cả giấy hôn thú và đống sinh lễ này cút đi luôn. Không tiễn ha. Không khó khăn, không khó khăn. Không thể phụ sự kì vọng của nhạc phụ đại nhân được. Ngươi thế mà lại uống hết trong một hơi? Chuyện này không thể nào. Đi.
Cái con nha đầu thối này. Con dám gạt cha mình hả? Đúng là con gái lớn thì không giữ được mà. May là cha ta không đuổi theo. Nhưng mà ông ấy cũng không cố ý khó dễ. Ông ấy cũng chỉ muốn ta bày tỏ rõ tâm ý của mình thôi.
Biết sớm thì ta đã không làm điều thừa, để cho Nhị gia bày tỏ tâm ý rồi. May là phu nhân thông minh, đổi Nữ Nhi Hồng thành nước trà, không thì, có lẽ ta đã ngã xuống chỗ cha nàng rồi. Biết là tốt. Cha ta thích rượu, rượu đó nên để lại
Hiếu kính cho ông ấy. Cho Nhị gia uống mới là lãng phí ấy. Nhưng mà, ta thật sự thiếu muội một hôn lễ lớn. Ta muốn để người trong cả thiên hạ biết ta chỉ cưới một người làm thê tử, chính là Cư Mộc Nhi.
– Nhị ca. – Huynh đứng lại cho ta. – Đánh chết người rồi. – Muội xem họ kìa. Xem họ kìa. Thái hậu có lệnh truyền, thái hậu nói lần trước là do người hạ chỉ ly hôn, lần này ngài lại thành hôn là vi phạm ý chỉ.
Ta mới xử lí xong nhạc phụ, bây giờ còn phải đi xử lí với thái hậu. Như này đi, ta vào cung trước một chuyến, nói rõ mọi chuyện. Gia, ngài đừng vội. Thái hậu vẫn chưa nói hết. Người nói, muốn Cư cô nương, Thư cô nương
Và Phượng cô nương cùng vào cung. Tại sao? [Gia Ý cung] Mẹ. Tiểu Bảo, nhớ con muốn chết, nhớ muốn chết rồi. Nào, xem xem. Tiểu Bảo nghe nói cha thi làm hộ vệ, nhưng thi không đỗ, có chuyện này sao? Con đó, bây giờ khác hẳn ngày xưa rồi.
Sau này không được gọi ta và Tam gia là cha và mẹ nữa, đây là điều cấm kị đó, biết chưa? Dù sao chỗ này cũng đâu có người ngoài, mẹ không cần lo đâu. Đúng rồi, về mẹ nhớ phải nói với cha, phải học hành đàng hoàng mới được,
Chỉ dựa vào võ lực thôi là không được. Ông cụ non này. Vậy con có biết tại sao huynh ấy lại thi hộ vệ không? Dĩ nhiên là vì Tiểu Bảo rồi. Ba vị, thái hậu cho mời. Thái hậu. Ngoan. Tham kiến thái hậu nương nương. Miễn lễ. Thái hậu nương nương,
Trước đây Nhị gia xin người hạ chỉ ly hôn, thật ra là đã thương lượng với Mộc Nhi rồi mới ra kế sách đó. Không phải thật sự muốn ly hôn, mà là… Ai gia biết hết. Lần này là Tiểu Bảo cầu xin ai gia, nên mới gọi cả ba ngươi vào cung.
Các ngươi không tiếc mạng sống, bảo vệ chu toàn cho Tiểu Bảo, Tiểu Bảo rất cảm kích. Nó cân nhắc thấy Long gia to lớn, sự nghiệp cũng đồ sộ, mà nhà mẹ đẻ các ngươi thì lại không đầy đủ người. Nó lo,
Các ngươi vào Long phủ rồi sẽ chịu uất ức, bèn cầu xin ai gia, nhận ba ngươi làm con nuôi. Về sau nếu người nhà Long gia dám bắt nạt các ngươi thì sẽ để ai gia ra mặt làm chủ cho các ngươi. Như vậy,
Sau này các ngươi cũng có thể thường xuyên dẫn theo người nhà vào cung thăm Tiểu Bảo. Sao? Các ngươi không chịu? Tạ ơn đức của thái hậu. Bình thân. Theo ý kiến của Tiểu Bảo, Tam gia của Long gia muốn thi làm hộ vệ sợ là thật sự không dễ.
Như vậy, ngài ấy không cần phải thi nữa. Lúc muốn vào cung, có thể dựa vào danh nghĩa của ba cô mẫu rồi. Truyền ý chỉ của ai gia, khen thưởng lớn cho ba người Cư Mộc Nhi, Phượng Vũ, và Thư Nhược Thần. Vâng.
Hôm khác, các ngươi có thể từ chỗ ai gia nở mày nở mặt mà xuất giá. Đã là con gái của ai gia, thì của hồi môn không thể ít được, chuyện này ai gia sẽ chuẩn bị thay các ngươi. Còn về hôn lễ,
Ai gia cho phép ba đôi phu phụ các ngươi cử hành tiệc thành hôn trong cung. Tạ ơn đức của thái hậu. Còn gọi thái hậu cái gì? Tham kiến mẫu hậu. Đứng lên, mau đứng lên. Mẹ. [Quán trọ Kim Long] Hôm nay, là ngày vui của hoàng cung và Long phủ,
Tất cả mọi người cùng vui đi. Được được. Tất cả đều tốt. Cùng vui cùng vui. Có nên đổi kiểu tóc không? Nhị ca. Cùng là hôn lễ, sao huynh và đại ca mặc quần áo mới, còn ta thì phải mặc quần áo sửa lại từ lần thành hôn trước của huynh?
Đệ xem đi. Mấy thứ này toàn là phải chi tiêu. Nếu không phải vì tiết kiệm, sao ta có thể để bản thân chịu uất ức, thành hôn cùng ngày với hai người chứ? Nhưng mà… Đệ bớt lải nhải đi. Cả ngày ấy, đệ không kiếm được tiền cho nhà cũng thôi đi,
Còn tiêu xài nhiều như vậy. Chẳng lẽ sau này đệ tự nuôi các huynh đệ trong bang hội của mình à? Nhưng những lúc quan trọng, huynh đệ của ta ra sức đâu có ít, huynh nói vậy quá không công bằng rồi đó. Với lại ta là lão tam,
Cho dù là thành hôn cùng ngày thì huynh và đại ca cũng phải cho ta tiền mới phải. Bộ y phục này cũng không kịp làm lại rồi. Nhưng mà, người khác cũng đâu nhìn ra, đệ mặc tạm đi. Sính lễ này, sau khi thu lại,
Đệ cứ mang phần của mình đi đi. Thật chứ? Quân tử nhất ngôn. Được. Mà sao hôm nay không nhìn thấy đại ca? Gia, gia. Đại thiếu gia kêu ta đến truyền tin ngài ấy nói mình là lão đại trong nhà,
Cùng làm tiệc thành hôn đã uất ức cho ngài ấy lắm rồi, ngài ấy nói muốn là người đầu tiên đón tân nương về. Ngài ấy đã đi đón tân nương trước rồi. Này… Tiêu rồi. Đây là lần thành hôn thứ ba của ta,
Ta không thể chậm hơn đại ca được. Nếu không thì mất mặt biết bao. Lý Kha, đi. Được. Không, ta cũng thành thân mà. Con à, trong hoàng cung, chưa từng náo nhiệt như vậy. Ba huynh đệ Long gia, có thể xem như là người có phúc. Đúng vậy. Ba đôi đó
Thật sự cũng không dễ dàng gì. Xem như cuối cùng thì người có tình cảm với nhau cũng thành người nhà. Phụ vương, hôm nay thái hậu nương nương cho phép, chúng ta mượn không khí vui vẻ này, không say không về nhé. Không say không về. Đức vương, thế tử.
Hôm nay tiếp đãi không chu đáo, xin hãy bỏ qua. Hai người từ từ dùng. Lý Kha. Phạm đại nhân, chào mừng chào mừng. Lý đại ca. Ta nói này, sao ta càng nghĩ càng thấy không đúng. Sao vậy? Chúng ta uống một lượt rượu hỉ, thì phải trả ba phần tiền,
Quá không thích hợp rồi! Chúng ta có bao nhiêu bổng lộc đâu, vậy thì tháng sau không có gì để ăn rồi. – Không phải… – Đúng đó. Cái ý bủn xỉn này chắc chắn là do Long Nhị gia nghĩ ra. Huynh xem, nói không sai chút nào.
[Chuyện này trong cả kinh thành, chỉ có Nhị gia của các người] có thể nghĩ ra thôi. Đúng là không gian thì không buôn bán được mà. Phạm đại nhân, ngài ăn uống no say đi. Các huynh đệ, mời vào trong. Cũng gần đến giờ rồi,
Sao bọn họ còn chưa đến? Không phải đến lúc này lại hối hận đấy chứ? Bọn họ dám? Lễ nghi của Trung Nguyên nhiều thật đấy, ta ngồi không nổi nữa rồi. Xem một lát thôi mà. Hình như ta nghe được động tĩnh. Hình như bọn họ đến rồi. Đến rồi.
Bọn họ thật sự đến rồi. Thật sự đến rồi sao? Chúng ta ngồi xuống đi. Không thì, giống như chúng ta gấp gáp lắm vậy đó. Đúng đúng đúng. Bình tĩnh bình tĩnh. Ta nghe nói, lúc con gái Trung Nguyên thành thân, kín đáo chút vẫn tốt hơn.
Muội cũng nên kín đáo chút, nào nào nào. Kín đáo chút, kín đáo chút. Được. Không chỉ cần kín đáo, còn phải đoan trang, hào phóng nữa. [Gia Ý cung] Đại ca. Vội cái gì? Đại ca. Đã nói cùng nhau đón dâu mà. Huynh không thấy xấu hổ sao? Đúng đó.
Hai thằng nhãi con này, huynh trưởng như cha, hai đệ nên tôn kính huynh trưởng. Ta là người làm đại ca, mấy năm nay luôn chăm sóc, nhường nhịn hai đệ. Thế mà hai đệ chẳng biết ơn gì cả. Bình thường nuông chiều hai đệ thế nào cũng được,
Nhưng hôm nay có nói thế nào cũng không nhường nữa. Nếu đã như thế, chúng ta đành dựa vào bản lĩnh của mỗi người đón thê tử của mình về. – Lão nhị. – Hai người lại cướp… Đứng lại cho ta. Cha Long Phi. Tiểu Bảo.
Bây giờ không thể gọi như vậy. Bây giờ ba người chúng ta là cô phụ nuôi của con, biết chưa? Cô phụ cả, cô phụ hai, cô phụ ba. Cô mẫu hai nói hôm nay Tiểu Bảo sẽ nhận được bao lì xì, không biết… Tiểu Bảo, bao lì xì của ai
Cũng không to bằng của cô phụ hai đâu. Tiểu Bảo, bình thường quan hệ của ta và con là tốt nhất, con phải giúp ta đó. Cô phụ cả, của người đâu? Tính tới tính lui vẫn sơ ý quá. Tiểu Bảo… Tiểu Bảo còn nhỏ, không thể tự mình quyết định.
Con chỉ đến nhận bao lì xì thôi. Chuyện này phải giao cho ông Cư xử lí. Tiểu Bảo à, con biết trong cung này cái gì ăn ngon nhất không? Trong cung cái gì cũng ngon hết. Để con dẫn ông đi nếm thử. Đi thôi, đi. [Gia Ý cung] Lão nhị, đứng lại.
Rút đao. Này… Phục Hy phổ là một khúc hay khó có được, nhưng lại bị hiểu lầm là ma khúc. Nếu như thất truyền thì thật sự đáng tiếc. Ai gia chỉ nhân ngày lành tháng tốt này để mọi người nghe thử chỗ thanh cao trong cầm khúc của Sư Bá Âm.
Cũng muốn nhân cơ hội này phục hồi chức vị Âm Ti cho Sư Bá Âm. Mộc Nhi, muội nghe thấy chưa? Phục Hy phổ của sư phụ muội có thể lưu truyền nghìn đời rồi. Hôm nay ai gia cho phép, các vị cứ vui vẻ hết mình đi.
Tất cả tiêu phí trong cung hôm nay sẽ do Long Nhị chi trả. Các vị, ăn uống thỏa thích đi. Được được được. Không phải nói là thái hậu ban tặng sao? Ai gia chỉ nói ban tặng của hồi môn, còn chuyện tiệc thành hôn, ai gia chưa từng hứa. Long Nhị,
Trước đây ngươi tặng một viên dạ minh châu mà cũng tính rõ ràng với ai gia, không thiếu một đồng. Vậy khoản tiền chi tiêu hôm nay, dĩ nhiên ai gia cũng phải tính cho rõ ràng. Còn không mau cảm tạ Long Nhị gia? Mau cảm tạ Nhị gia. Cảm tạ Nhị gia.
Cảm tạ Nhị gia. Cảm tạ cô phụ hai, cảm tạ cô phụ hai. Tạ Nhị gia. Tạ thái hậu. Phu nhân làm gì đấy? Nhị gia, sao huynh có thể tùy tiện như vậy? Có phải do Mộc Nhi gả ba lần nên không được coi trọng không?
Ta coi trọng đều ở trong lòng. Chúng ta đã là lão phu thê rồi, còn để ý mấy cái này làm gì? Nhưng mà, chúng ta trải qua nhiều chuyện như vậy, hôm nay cũng xem như đã cưới nhau rồi. Mộc Nhi, uất ức cho muội rồi. Đúng là uất ức thật.
Đại tẩu, với cả Phượng Vũ nữa đều có quà do phu quân dày công chuẩn bị, nhưng ta không có. Huynh thay lòng đổi dạ rồi à? Ta chỉ có trái tim này, ta thay đổi thế nào hả? Ba hoa. Được rồi. Ta không cãi nhau với muội nữa.
Chúng ta đã thành hôn nhiều lần vậy rồi, mỗi lần ta đều phải chuẩn bị quà cho muội, ta… Huynh… Ta không nghĩ ra quà gì nữa rồi. Xem ra Nhị gia để tâm đến ta cũng chỉ có thế thôi. Ta, thật sự không nghĩ ra nên tặng cái gì, cho nên
Chỉ có thể đưa chìa khóa kho vàng Long gia cho phu nhân thôi. Phu nhân muốn cái gì, tự mình mua là được. Trước giờ Nhị gia xem tiền như mạng, huynh không sợ ta mang tiền bỏ trốn, sau đó cuỗm hết tài sản của Long gia hả?
Vậy ta phải ôm chặt hơn một chút rồi.