Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 8 Tiên sinh anh chắc chắn cần phải làm vậy sao? Thiên Hoa, muộn thế này rồi em đi đâu thế? Em tới bệnh viện với Tiểu Mẫn. Chị Trần, chị đem đồ mang lên xe đi

    Rồi ngồi trên xe đợi tôi. Vâng thưa phu nhân. Anh quên rồi ư? Khi Tiểu Mẫn mới về nhà được một thời gian năm đầu tiên nó chẳng ngủ được giấc nào. Nó từ bé đã lạ giường là không ngủ được rồi anh mà để mình nó ở bệnh viện

    Thì sao có thể yên tâm được chứ. Chim muốn bay càng cao thì lúc còn nhỏ nó phải nhổ hết lớp lông đầu tiên đi như vậy mới có thể mọc ra lớp lông dày dặn, cứng cáp hơn. Mới có thể chống chọi được với bão táp mưa sa.

    Kể cả khi ngồi được lên ghế tổng giám đốc rồi trong mắt anh, trong cái xã hội này, Tiểu Mẫn vẫn chỉ là một chú chim bé bỏng. Được. Tối nay, em nhất định phải tới bệnh viện với chú chim bé bỏng này. Chỗ bệnh viện có nhiều bác sĩ như vậy

    Em tới đó rồi thì cũng làm được gì chứ? Cơ thể em lại yếu như vậy đừng lao tâm khổ tứ vì người khác nữa. Em thật sự không biết anh nghĩ thế nào. Dù gì con nó cũng sống cùng mình hơn 20 năm rồi. Nếu mà là con ruột của mình

    Anh có đối xử với nó như vậy không? Anh có hời hợt như vậy không? Lại còn gì mà muốn để nó bay cao hơn em thật không hiểu anh đang nói gì. Được rồi, được rồi. Không hiểu thì thôi. Vậy để anh đi với em.

    Để anh sắp xếp 1 phòng bệnh riêng em và con có thể ở đó nghỉ ngơi thoải mái một chút. Như vậy được chứ? Anh mau sắp xếp đi. Thư kí Vương. [Em là người anh trân quý nhất] Khi anh còn chưa biết tình yêu là gì anh đã bắt đầu

    Yêu em rồi. Phiền chết đi được. 2 tên đều tự cho rằng mình là đúng. La Tiểu Khê. Đêm hôm rồi, cậu có thể im lặng mà ngủ được không? Từ nay về sau cô không được không nghe điện thoại, và không trả lời tin nhắn của tôi đó. Rõ chưa?

    Sao cứ như mình đã làm sai gì đó rồi vậy. Không phải lỗi của mày mà là lỗi của tao. Chúng ta có thể đi ngủ được chưa? Sao rồi? Phòng mà chủ tịch Lưu sắp xếp là phòng bệnh vip. Trương tổng vừa tiếp nước xong thì ngủ rồi.

    Phu nhân thì ở lại phòng của cậu chủ. Bác sĩ nói không có gì đáng ngại, theo dõi 1 đêm là có thể xuất viện rồi. Về nhà thôi. Chủ tịch không lên thăm chút sao ạ? Được. Lâm Lâm tối qua ngủ không ngon giấc à?

    Tối qua, tất cả đều là lỗi của anh. Người phụ nữ trước mặt em cả đêm cứ trằn trọc, lật qua lật lại miệng còn cứ lẩm bẩm. Mình phải làm sao đây? Làm em cả đêm không ngủ được. Thế à? Vậy tối qua cậu mở mắt ngáy khò khò à?

    Ai ngáy chứ? Đào Luân Anh thấy, em giống kiểu người biết ngáy không? Giống. Ăn cơm mau đi. 2 người cãi nhau ư. Sao lại khách khí như vậy. Còn lâu ý. Vậy sao cứ thấy bầu không khí mập mờ ái muội tràn ngập ở đây nhỉ?

    Con còn bé thì hiểu được gì chứ? Con hiểu. Con không hiểu. Con hiểu mà. Màn thầu, Màn thầu. Ăn cơm đi. Anh thấy Tiểu Màn Thầu cũng hiểu nhiều chuyện phết đó. Ít nhất, so với một số người còn hiểu nhiều hơn. Đúng rồi, Tiểu Khê.

    Lần trước kêu em đi mua bóng đèn led đâu rồi? Đèn ở phòng kính không sáng nữa rồi. Hỏng rồi hay sao ạ? Em đi xem xem. Em đi giúp em ấy. Có vấn đề. Có vấn đề gì vậy? Cô quan tâm vậy làm gì chứ?

    Cô chỉ cần cân bằng tốt mối quan hệ giữa bố con và cậu hai là được rồi. Để anh giúp em. Không cần. Cẩn thận. Đừng động vào em. Em xem. Chỉ làm em căng thẳng quả nhiên có lợi. Bị anh dọa sợ chết rồi. 2 đứa sao rồi?

    Tình hình là thế này. Tối qua, thật ra em đã tỏ tình với em ấy rồi. Em ấy chưa đồng ý với em. Nhưng cũng không phải là không đồng ý. Vì vậy nên bây giờ có chút ngại ngùng. Con nói rồi mà

    Quá dễ bị nhìn ra, không có chút thách thức nào cả. Con đi làm bài tập đây. Vậy tại sao lại là La Khê Cô ấy có gì tốt chứ? Đào Luân. Giao Tiểu Khê cho cậu. Chúng tôi đều yên tâm. Còn Trương tổng của tập đoàn đó phải làm sao giờ?

    Gì mà phải làm sao không biết anh ta đã có bao nhiêu cô bạn gái rồi. Các người chỉ muốn xem chuyện cười của em thôi. Bọn anh sao xem được chuyện cười của em được chứ? Đây là tin tốt nhất mà chúng ta nghe được suốt mấy ngày nay đó. Thật đó.

    Mau nói xem Cậu rốt cuộc chọn ai? Cậu còn nói mình. Cậu cứ chọn 1 người ở chỗ hai anh mình trước đi. Ai mình cũng không chọn. Em gái xấu hổ rồi kìa. Có hi vọng. Được. Chủ tịch BK

    Từ sáng sớm đã gửi bản kế hoạch hợp tác của dự án Dubai rồi. Nói là tối qua ở nhà Trương tổng cuối cùng cũng thuyết phục được ông ấy. Hôm nay Trương tổng đã tới công ty chưa? Đến từ sớm rồi ạ.

    Đã bắt tay vào làm công việc kết nối với Dubai gửi thông báo của hội đồng quản trị và còn khởi động lại bảng kế hoạch của dự án. Việc hôm nay đã sắp xếp xong chưa? Vâng, đều sắp xếp xong rồi ạ. Giai Nặc,

    Không phải mẹ đã nói với con là không được chạy lung tung rồi ư? Gặp phải người xấu thì sao? Cái này…ai cho con đó? Cô là mẹ của cháu nó à? Đúng vậy, tôi chính là mẹ nó. Nhớ nha, phải nghe lời mẹ. Sau này không được chạy lung tung nha.

    Thật ngại quá. – Không sao, em bé không sao là tốt rồi. – Cảm ơn anh. Mẹ nói với con rồi không được ăn đồ người lạ cho. Sao con lại không nhớ vậy? Cho con đó. Chủ tịch Ngô đây là vé máy bay của anh. Chủ tịch nói

    2 năm nay anh ở công ty con vất vả rồi thưởng cho anh 1 kì nghỉ dài đến Hawaii nghỉ dưỡng. Giờ em đưa anh về nhà. Đừng. Đưa tôi đi gặp anh rể đã. Tôi đến hỏi thăm anh ấy. Nhưng phu nhân đang ở nhà đợi anh đó ạ.

    Giờ tôi vẫn chưa nghỉ phép mà. Tôi ấy à. Có việc quan trọng cần nói với anh rể. Nếu cậu làm lỡ chuyện thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đó. Vậy được thôi. Đi. Đưa tôi đến chỗ anh rể trước. Anh rể. Sao em lại xuất hiện ở đây?

    Nhớ anh chết mất. Em vừa xuống máy bay. Thiên Vỹ. Về rồi đó à. Chủ tịch Lưu cũng ở đây ư. Đã lâu không gặp. Cậu ấy là em vợ nhà tôi, Thiên Vỹ. Chào Thiên Vỹ. Chào mọi người. Tôi là Ngô Thiên Vỹ. Trước đây,

    Tôi ở nước ngoài giúp chị gái xử lý chuyện làm ăn năm nay về đây là để báo cáo công việc với anh rể. Xin lỗi vì đã làm ngắt quãng nhã hứng của các vị. Không sao, không sao. Thiên Vỹ, lần này cậu về thì đừng về lại bên đó nữa.

    Ở trong nước trợ giúp chủ tịch Trương quản lý tập đoàn Tứ Hải mà ông để lại. Tập đoàn Tứ Hải là tổ nghiệp của Ngô gia các cậu đó. Làm sao em nói là tính được. Tôi sẽ nghe theo anh rể. Mọi người cứ tiếp tục đi. Thiên Vỹ

    Không phải có việc cần báo với anh à? Vào đi. Thiên Vỹ, để hôm khác anh mời em ăn cơm. Tuân mệnh. Khi khác gặp. Tập đoàn Tứ Hải lần này lại náo nhiệt rồi đây. Sao mà kì nghỉ Hawaii anh sắp xếp cho em em không hài lòng à?

    Còn muốn đi đâu nữa không? Anh sắp xếp cho em. Không có, không có anh rể. Em rất hài lòng, thật đó. Em cảm ơn anh còn không hết. Chỉ là em thấy ở nước ngoài thực sự nhàn hạ quá. Em muốn về đây để phụ giúp.

    Hơn nữa, sức khỏe của chị em bây giờ không phải là không tốt ư? Em về rồi cũng có thể giúp anh gánh vác 1 phần. Em phải nhớ năm đó người đẩy em đi nước ngoài là bố em không phải anh. Anh có thể đảm đương đến ngày hôm nay

    Cũng không thiếu những thứ chốc lát. Đợi đến lúc anh thực sự không gánh được nữa thì tập đoàn ắt có sắp xếp. Đúng, đúng, đúng. Nỗi khổ tâm của anh, em biết nhưng em nghe nói, Tiểu Mẫn không phải đã ngồi lên ghế giám đốc rồi ư?

    Tin vịt của hội đồng quản trị thì nhiều lắm. Anh nói xem, em là cậu ruột của nó có em ở bên giúp đỡ đây chẳng phải là trăm đường hại không có chút lợi lộc gì à. Không phải. Là trăm đường lợi mới đúng. Khoảng cách địa lý xa xôi là vậy

    Mà chuyện xảy ra bên này em đều nghe ngóng rõ hết thế. Chuyện làm ăn của gia tộc, em có thể không để tâm ư? Anh rể bố em mất sớm. Tập đoàn Tứ Hải đều do 1 tay anh quản lý vị trí của anh bây giờ ai ai cũng nhìn thấy.

    Anh yên tâm đối với anh và Tiểu Mẫn em tuyệt đối không có chút nguy hiểm gì cả. Nếu em là loại người đó thì năm ấy em đã làm rồi. Tại sao phải chờ đến ngày hôm nay chứ? Cũng vất vả cho em rồi về nhà nghỉ ngơi trước đi.

    Ở bên chị em lâu chút. Sức khỏe chị em ngày càng xấu đi. Còn chuyện chức vị để hôm khác nói tiếp. Vâng, em nghe lời anh. Vì vậy em nghĩ mình có thể quay phòng kính của chúng ta làm thành 1 cái video ngắn rồi post lên các trang mạng.

    Đào Luân siêu quá đi. Hostel mà không có anh thì sao được. Ngoài phòng kính ra còn có nội dung khác có thể quay không? Em nghĩ cần những thứ có chủ đề. Đúng vậy. Có thể đem những thứ đặc sắc của Hostel làm nổi bật lên, khiến nhiều người biết tới. Nghèo.

    Sao cậu không nói ngốc nữa? Cũng ngốc. Lâm Lâm. Em cẩn thận chút đừng để bị ngã nha. Nói tiếp đi. Đúng. Đến cái thời đại này rồi chúng ta tuyệt đối không thể xem nhẹ sức mạnh của internet được. Khiến mọi người nghĩ đến việc muốn đi

    Giới thiệu cho nhau về Hostel này. Vậy chúng ta làm sao để làm được điều đó? Chúng ta thực sự cần sửa chữa lại địa điểm này cho thật đẹp. Để mọi người thông qua internet có thể nhìn thấy được những thứ đặc sắc của Hostel. Em xem cái này đi. Đào Luân.

    Nói tiếp đi. Nói đến đâu rồi nhỉ? Đúng rồi, cậu trông giống… Đồ khỉ đeo hoa. Xin chào. Tập đoàn Tứ Hải? Chúng ta chỉ cần cố gắng dọn dẹp mọi ngóc ngách Hostel là có thể quay được tư liệu rất tốt rồi. Đến lúc đó giới thiệu đi mọi người sẽ thấy

    Hostel của chúng ta là 1 nơi rất tốt. Anh, em ra ngoài một chút. Đi làm gì đó? Có cần anh đi với em không? Không cần đâu. Em đến Tứ Hải phỏng vấn. Em không muốn vì những người không quan trọng mà lãng phí cơ hội tốt thế này.

    Em có thể nghĩ vậy đã là rất tốt rồi. Cố lên! Màn Thầu à con ở nhà nhớ trông chừng kĩ bố và cậu hai nhá. Trương tổng kế hoạch cho lễ hội ẩm thực vẫn đợi anh kí đó. Phía bên Dubai sao rồi?

    Chủ tịch Lưu và chủ tịch Trương đã kí thoả thuận rồi. Tháng sau là chính thức bắt đầu rồi. Lương của công nhân cũng đều thanh toán cả rồi. Đều đã trở về nơi làm việc. Còn có việc gì không? Tôi có một người bạn muốn… Cậu cười gì chứ? Trương tổng

    Chính là cậu còn bạn bè gì chứ. Đã xem tài liệu tôi đưa cậu chưa? Tài liệu? Cô La à? Cậu xem xem công ty có vị trí gì phù hợp với cô ấy không? Phù hợp? Vậy còn phải xem cậu yêu cầu những gì.

    Có loại công việc nào phải làm việc với tôi không? Không, không, không. Đợi một chút. Mau lên, cầm giúp tôi. Cầm đi. Cảm ơn nhé. Cậu nói xem. Sao vậy? Công việc phải làm việc với tôi, vị trí công việc nào có thể cùng tôi đi công tác và thị sát.

    Cậu sắp xếp đi. Có đó. Cậu nói như vậy công ty chúng ta đích thực có 1 vị trí đó là thư kí giám đốc. Là tôi đó. Trương tổng. Tôi đó, đường đường là sinh viên tốt nghiệp Top đầu của học viện kinh doanh Columbia.

    Hơn nữa, năm đó khi ở trường học giáo viên của chúng tôi nói, tôi là hạt mầm tốt trong top 500 giám đốc trên thế giới. Hơn nữa, ban đầu là do cậu đem tôi từ nước ngoài về đó. Tôi thấy để cậu là trợ lý giám đốc

    Có tài mà không được phát huy. Thật sự là có chút. Đã đến lúc để cậu tự mình cất cánh bay đi theo đuổi ước mơ của bản thân. Người kế nhiệm của cậu sắp tới phỏng vấn rồi đó. Cậu chuẩn bị kĩ một chút. Giao nhận tài liệu. Trương tổng

    Tôi sai rồi được chưa? Sau này tôi không chơi game nữa. Không phải, tôi cũng không nói cậu không có bạn bè gì cả. Cậu khổng thể đối xử với tôi như vậy được. [Hostel Hựu An live stream] Hi, xin chào mọi người.

    Mình là cô lễ tân xinh đẹp của Hostel Hựu An Dương Lâm. Bây giờ, mình muốn giới thiệu với mọi người Hostel Hựu An của chúng mình. Đại ca! Làm anh giật cả mình. Làm gì đó? Em đang PR cho hostel Hựu An của chúng mình. PR à? Giới thiệu mau đi nào.

    Cái đó… Xin chào mọi người Tôi là đầu bếp chính của Hostel Hựu An. Tôi tên Châu Vũ. Mời mọi người xem. Những món ăn của chúng tôi sao lại hấp dẫn đến vậy. Đó là vi nước sốt đặc chế do chính tay tôi chế biến.

    Hi! Hostel Hựu An hoan nghênh quý khách! Tránh xa em ra. Mình đang đến phòng hoa xinh đẹp có thể chữa trị mọi vết thương có thể chữa trị mọi vết thương. Lúc đó vẫn chưa xuất hiện liệu có phải vẫn đang lưu lạc trên mây xanh.

    Em đang quay tư liệu cho hostel. Anh…anh tiếp tục đi. Nhưng mà anh vẫn cần thay quần. Không sao. Không hề gì, tiếp tục đi. Lâm Lâm. Sao lại không có ai thế này. Xin chào. Có ai không? Răng cô dính rau à? Ý cô là sao, thưa cô?

    Nếu răng cô không dính rau cô cứ chẹp chẹp gì vậy? Sếp của cô không nói với cô lúc khách xem đồ không được líu ríu theo sau hả? Rất phiền đấy. Vậy mời cô xem tự nhiên. Đừng có mà làm mình làm mẩy với khách hàng. Lỡ mà là khách hàng lớn

    Thì chúng ta không đắc tội nổi đâu. Nhìn cô ấy chắc không có ý định mua đâu. Khách hàng lớn sao lại xem lâu như vậy. Khách hàng lớn lần trước không phải tới mua mà không nói gì đó à. Cứ mỗi mẫu lấy một cái rồi gói mang về.

    Xét cho cùng thì vẫn là giống nhau. Cô gái được đưa đi cùng vừa nhìn là biết nghèo rớt mùng tơi rồi. Hàng mua về, tất cả đều trả lại rồi. Sau đó tôi mới biết anh đó là người kế nghiệp của tập đoàn Tứ Hải. Thật hay giả vậy?

    Đúng đó, cậu xem Đúng không? Lúc nào vậy á? Tiểu thư, xin hãy trả lại điện thoại cho tôi. Sử dụng điện thoại trong giờ làm việc. Hợp lý không? Cô có tài như vậy sao lại làm nhân viên bán hàng thế? Sao không đi săn tin đi. Người này

    Đầu sao lại to vậy chân thì thô. Sao được như anh Tiểu Mẫn của tôi chứ. Bây giờ, gọi quản lý của mấy người ra đây. Nói xem tại sao lại tung tin đồn vu khống? Sao lại là anh. Tôi là giám đốc tập đoàn Tứ Hải. Tôi sẽ phỏng vấn cô.

    Có gì lạ… lạ lắm ư? Xin chào Trương tổng. Tôi là La Khê. Khoa thực vật học đại học UPPA sinh viên năm 4 đã ra trường. Lần này tới tôi muốn apply vào phòng kĩ thuật nông nghiệp của tập đoàn Tứ Hải. Anh có gì muốn hỏi tôi không?

    Tài liệu tôi không cần xem nữa. Năng lực của cô tôi biết. Để tôi nói qua chút nếu sau này tôi tới làm việc tôi sẽ làm ra những cải cách gì mới cho phòng kĩ thuật nông nghiệp tập đoàn Tứ Hải. Đây là phân bón hữu cơ do chính tôi chế ra.

    Thành phần trong đó là rau thừa, vỏ trái cây, vỏ trứng. Trong đó còn có hỗn hợp nước gạo và nội tạng động vật. Sau quá trình lên men thì ta sẽ thu được phân bón hữu cơ. Nếu tôi được tuyển vào

    Tôi sẽ để các loại hoa phát triển một cách khoa học mà không ảnh hưởng đến khách hàng thưởng thức cây cảnh. Phòng kĩ thuật nông nghiệp của khách sạn là để khách hàng thưởng thức. Một khách sạn 5 sao của tập đoàn Tứ Hải

    Cô lại làm ra loại phân bón thúc ra hoa như vậy. Cô có từng nghĩ tới khách hàng sẽ cảm thấy thế nào chưa? Cái này vẫn chưa hoàn tất quá trình lên men còn cần 3-5 ngày nữa là sẽ không còn mùi gì nữa. Cô rốt cuộc có gì không hài lòng?

    Tới tập đoàn Tứ Hải làm việc là cơ hội hiếm có ngàn năm có một. Chẳng lẽ một công ty lớn lại phải xin cô tới làm việc ư? Thưa cô hay là cô xuống trước đi cô như vậy, chúng tôi rất khó xử. Hôm nay hoặc là

    Các người đưa ra chiếu video camera giám sát hoặc là đem lịch sử chi tiêu của anh Tiểu Mẫn ra đây. Nếu không hãy đợi thư mời của luật sư đi. Đây là đời tư của khách hàng không thể cho quý khách xem được

    Nhưng cửa hàng chúng tôi nhất định sẽ xác thực lại thông tin. Đời tư? Tôi là vợ sắp cưới của anh Tiểu Mẫn cô nói với tôi là đời tư ư? Nếu thực sự đúng là vợ sắp cưới sao cô không trực tiếp hỏi chồng sắp cưới của cô cho nhanh?

    Cô nói gì? Lão Lưu à, không sao, tôi thì có thể làm sao được chứ? Có bao nhiêu mượn bấy nhiêu. Tới lúc đó để anh Cương trả cho anh. Mua gì ư? Mua sự tôn nghiêm của con gái bố. Gặp được người đối xử tốt với mình làm việc tốt cho mình

    Thì nói câu cảm ơn rồi sau đó nhận lời, vậy không tốt ư? Nếu tôi không hỏi cho rõ thì tôi sao biết được đó là cơ hội hay là cạm bẫy chứ? Cạm bẫy? Cô có gì đáng để tập đoàn Tứ Hải giăng bẫy tóm gọn à? Đúng vậy. Tôi không đáng.

    Giống như anh nói biết bao người chen chúc muốn đến tập đoàn Tứ Hải là nơi ai cũng muốn tới làm. CV của tôi cũng không mấy nổi trội giữa đám đông vậy thì tại sao Trương tổng lại chọn tôi? So với CV cái tôi xem trọng hơn cả là năng lực.

    Năm đó, lúc tôi ngồi lên cái ghế tổng giám đốc này chẳng lẽ phải giống như cô đi chất vấn chủ tịch liệu có phải vì tôi là con trai ông nên ông mới để tôi làm tổng giám đốc? Lúc cơ hội còn đang bày ra trước mắt

    Thì điều tôi quan tâm hơn cả đó là tự hỏi bản thân mình. Có xứng đáng hay không? Có năng lực hay không? Chứ không phải đi hỏi ông ấy tại sao. Tôi cần cô. Tôi chỉ có thể chịu trách nhiệm với thực vật của khách sạn.

    Đối với tổng giám đốc, tôi chẳng thể làm gì cả. Hơn nữa dưới tay anh còn có biết bao nhân tài còn có thư kí Tiêu cần tôi làm gì? Cơ thể tôi cần cô. Rốt cuộc anh có ý đồ gì? Không phải tôi đã nói với cô rất nhiều lần rồi ư?

    Mỗi lúc cô tiến sát gần tôi chứng đau đầu với mất ngủ của tôi đều giảm đi trông thấy. So với việc đi tìm cô tôi càng muốn giữ cô bên mình. Như vậy cô vừa có thể kiếm tiền trả nợ vừa có thể giúp được cho tôi.

    Đó không phải nhất cử lưỡng tiện ư? Thì ra anh là vì điều này mới âm hồn bất tán như vậy. Được. Tôi đồng ý với anh. Tôi sẽ chăm chỉ làm việc. Cho đến khi trả được hết nợ. Anh còn gì muốn dặn dò không?

    Vốn dĩ tôi cũng muốn đi tìm anh. Trả lại cho anh. Những thứ tôi đã tặng đi từ trước tới nay chưa bao giờ nhận lại. Nếu cô không thích thì vứt đi. Những thứ đó vốn dĩ không thuộc về tôi. Cứ cảm giác như đang lấy đi quà tặng của người khác.

    Ý gì đây? Vật về với chủ thôi. Anh Tiểu Mẫn. Cô Lưu, cô Lưu. Trương tổng không có đây. Không sao, tôi tới phòng làm việc đợi anh ấy. Đừng. Đừng. Đừng. Cái này không được. Thư kí Tiêu, dạo gần đây có cô nào ve vãn anh Tiểu Mẫn không?

    Chắc chắn không có rồi. Trương tổng, cô hiểu mà. Vậy dạo gần đây anh Tiểu Mẫn có gần gũi với cô nào không? Không có. Trương tổng ngày nào cũng quấn lấy tôi. Vậy… Vậy thì đó là ai? Cô Lưu,

    Cô cần đợi thì cô có thể tới phòng làm việc của tôi đợi. Tôi không đi. Trương tổng không có ở đây, cô…. Cô ở đây thì không hợp lý lắm. Tôi. Sao mà không hợp lý? Các người tiếp đãi khách kiểu gì vậy? Giờ tôi muốn uống nước. Thấy hơi nóng.

    Được rồi, tôi rót nước cho cô. Cô Lưu, cafe được không? Đều được. Cô Lưu. Cafe. Ai đây? Đây là nhân viên mới tuyển của công ty. Bây giờ tổng giám đốc phải đích thân tuyển nhân viên ư? Đúng vậy. Trương tổng bây giờ đặc biệt xem trọng vấn đề này.

    Vì vậy phải đích thân làm. Xem trọng. Đặc biệt xem trọng. Cô Lưu, vậy cô cứ ngồi đây đi. Tôi đi trước đây. Vậy tôi đặt ở đây nhé. Tôi đi trước đây. Mỗi lúc cô tiến sát gần tôi chứng đau đầu

    Với chứng mất ngủ của tôi đều giảm đi trông thấy sao? So với việc tôi đi tìm cô thì tôi càng muốn để cô bên cạnh mình hơn. Có chuyện gì đó? Không thể nói trong điện thoại ư? Mẹ gọi điện cho con mãi mà con không bắt máy.

    Rốt cuộc con có chuyện gì vậy hay là đã xảy ra chuyện gì? Xin chào tổng giám đốc. Không phải tôi đã từng nói với bà sau này không được đến khách sạn tìm tôi ư?