Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 5 Vào ở lúc nào? Vào ở từ thứ tư tuần trước. Ở căn phòng khu đông. Đã giao tiền đặt cọc hai tuần. Giám đốc Hoàng đang đi công tác ở Thượng Hải.
Bà Hoàng thì mời bạn đến mở party. Cho nên người của bộ phận Guest room cực kỳ bận, không ai chú ý đến đứa nhỏ. Mũ mũ. Đội lên. Đứa trẻ mất tích lúc nào? Nhận được thông báo từ 5 phút trước. Đã kiểm tra camera giám sát chưa?
Sau khi nhận được thông báo đã lập tức liên hệ với bộ phận quản lý camera. Giờ chúng ta có thể đi xem. Người của bộ phận bảo vệ đâu? Bộ phận bảo vệ đang tìm kiếm ở tại chỗ ban đầu. Vẫn đang tìm kiếm ở chỗ ban đầu?
Là vì sợ ảnh hưởng đến các vị khách khác. Cậu nghĩ nếu đứa trẻ mất tích trong khách sạn của chúng ta, sau này còn ai muốn đến ở khách sạn này nữa? Lập tức thông báo với bộ phận bảo vệ. Tất cả mọi người tìm kiếm trong phạm vi toàn khách sạn.
Bất cứ ai cung cấp được manh mối đều sẽ được khen thưởng. Hiểu chưa? Được. Chuyện đơn giản như vậy mà còn phải để tôi dạy à. Cô Lưu, để tôi cầm giúp cô. Không cần. Tôi muốn tự mang vào phòng làm việc của anh Tiểu Mẫn.
Đợi anh ấy trở về từ Bordeaux, bên ấy nhiều hoa cỏ như vậy, không thể khiến anh ấy không thích ứng. Nhưng tổng giám đốc Trương về đi làm từ hôm kia rồi. Hiện giờ anh ấy đang đi giám sát kiểm tra. Sao anh ấy lại không nói cho tôi biết?
Có lẽ tại tổng giám đốc Trương bận quá. Không sao. Đàn ông mà, phải lấy sự nghiệp làm trọng. Tôi thích nhất điểm này ở anh ấy. Tổng giám đốc Trương hạnh phúc thật đấy, có thể tìm được một người vợ hiền xinh đẹp và độ lượng như cô Lưu đây.
Anh thử ngửi xem hoa này có thơm không. Hoa cô chọn nhất định là thơm. Tôi muốn để trong phòng làm việc của anh ấy, cho anh ấy một bất ngờ. Đi thôi. Mời đi bên này. Phóng to chỗ này lên. Kia… Người giao đồ ăn kia. Tổng giám đốc Trương.
Thư ký Tiêu. Thế nào rồi? Đã xem camera giám sát chưa? Đã xem rồi. Có manh mối gì không? Trước mắt chưa có manh mối gì. Nhưng đã làm theo lời tổng giám đốc Trương nói, tăng thêm người đi tìm. Cho các anh 30 phút. Vâng.
Các nhân viên ở hiện trường chú ý, gia tăng tốc độ, trong vòng 30 phút nhất định phải tìm thấy người. Cô Lưu, hiện giờ tổng giám đốc Trương không ở trong phòng làm việc. Tôi biết. Phóng chỗ này lên cho tôi xem. Bốn hai ba bốn năm sáu bảy.
Đổi, một hai ba bốn năm sáu. Quỳ. Xoay. Hai hai ba bốn năm sáu bảy quỳ. Bốn hai ba bốn năm sáu bảy. Hiện trường báo cáo. Nói đi. Đã tìm thấy đứa nhỏ ở khu A. Thư ký Tiêu, đã tìm thấy đứa nhỏ rồi.
Tìm thấy rồi thì anh còn ở đây làm gì, đi xem xem đứa nhỏ có bị thương gì không. Được, chúng tôi đi ngay đây. Tua lại chỗ này cho tôi xem. Cậu nói xem, cậu gọi tôi qua đây rốt cuộc để làm gì? Thì là có người nhờ tôi giúp.
Anh cũng biết con người tôi kém nhất là từ chối mà. Đúng không? Đến rồi. Đến rồi. Người đó đang đợi anh ở trong. Anh tự vào đi. Tôi đi trước đây. Cố lên. Cố lên. Năm sáu bảy tám một hai ba bốn năm sáu bảy tám hai hai ba bốn.
Anh Tiểu Mẫn. Anh đợi đã. Chào mừng anh Tiểu Mẫn quay lại trái đất. Chào mừng anh Tiểu Mẫn quay lại trái đất. Thế nào? Em tổ chức cho anh một party bất ngờ đó. Anh thích không? Thế nào? Thích không? Em chuẩn bị cho anh một party bất ngờ. Nào. Na Na.
Em biết trên đời này anh ghét nhất hai chuyện gì không? Không biết. Là gì thế? Chính là bất ngờ và party. Làm gì có ai ghét party bất ngờ. Chỉ là anh chưa quen thôi. Sau này em sẽ tổ chức thêm cho anh. Na Na. Ngại quá. Cái kẹp tóc này
Không phải tặng cho em. Vậy là tặng cho ai? Trương Mẫn. Chủ tịch. Không phải Văn Na muốn mở party chào mừng cậu về nước sao? Cậu còn ở đây làm gì? Giờ đang là giờ đi làm. Lúc bảo cậu làm việc, cậu không làm tử tế.
Dời thời hạn mua bán nông trang Bordeaux lại. Hiện giờ là lúc nên ở bên cạnh thiên kim nhà họ Lưu thì cậu lại muốn làm việc. Rốt cuộc cậu có thể làm đúng việc đúng lúc không thế? Có một số chuyện, con có suy nghĩ của… của riêng mình. Hy vọng
Chủ tịch có thể tin tưởng con. Tin cậu kiểu gì. Cho cậu ngồi lên vị trí tổng giám đốc thì cậu cho rằng cậu là người thừa kế tập đoàn Tứ Hải sao? Tôi có thể mang cậu từ bên ngoài về, cho cậu tất cả thì cũng có thể lấy lại.
Đừng đắc ý vênh váo và quên đi thân phận của mình. Đừng tưởng mình thật sự là thái tử của tập đoàn Tứ Hải. Không kết hôn được với Lưu Văn Na, không lấy được tài nguyên của BK, thì ở trong mắt tôi cậu vĩnh viễn là thằng nhóc không đủ tư cách.
Con bay một đoạn đường rất xa tới Pháp, không phải bố nên quan tâm xem con đã đến nơi an toàn hay không trước sao? Hóa ra hai người cùng lớn lên ở viện phúc lợi. Làm sao? Biết chúng tôi là trẻ mồ côi lúc anh cướp vườn nho
Không nhân từ nương tay một chút sao? Hóa ra Thông Thông lớn lên như vậy. Khó trách lại trở nên như bây giờ. À, tôi nhớ ra rồi. Lúc cậu ấy còn nhỏ, tôi rót trà không cẩn thận làm bỏng cậu ấy. Vậy vết sẹo của anh ta là sao?
Mặc dù là nhận nuôi, nhưng rốt cuộc có phải Thông Thông không? Xin chào. Xin chào. Tôi muốn hỏi một chút. Thật sự từng có người tìm được người nhà bằng cách này sao? Mấy tháng gần đây thì chỗ chúng tôi không có. Nhưng nghe nói ở phân cục khác
Vẫn có trường hợp thành công. Vậy…vậy… Phần trăm là khoảng bao nhiêu? Nói thế này đi. Thật ra có rất nhiều cách để tìm người thân. Phải tung lưới rộng ra. Ngoài đăng ký DNA, hiện giờ Internet phổ biến như vậy, cậu có thể sử dụng Internet, truyền thông,
Hoặc show trên tivi gì đó. Nếu chỉ dựa vào kho dữ liệu DNA, khả năng tìm thấy chỉ khoảng 1% mà thôi. 1% thôi sao? Vậy làm phiền chị quá. Không có gì. Cảm ơn. Đi thong thả. [Sở cảnh sát Khưu Bắc] Halo? Mẹ. Giờ con đang ở cục công an.
Mẹ biết họ nói gì với con không. Cơ hội tìm thấy bố mẹ ruột chỉ có 1%. Đừng lo lắng, con yêu. Cho dù chỉ có 1% khả năng, con cũng sẽ có được 100% sự ủng hộ của bố mẹ. Con không hề cô đơn.
Bố mẹ mãi mãi là bố mẹ của con. Nghe mẹ nói xong, con bắt đầu cảm thấy “1” có lẽ là một con số may mắn. Đương nhiên, con chính là một ngôi sao may mắn. Đương nhiên ạ. Con yêu mẹ. Hiện giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy,
Nếu cô không tìm thấy ai đó, chắc chắn là vì người đó không muốn gặp cô, đang trốn cô. Hiện tại xem ra sự thật quả đúng như vậy. Chỉ có điều duyên phận là thứ rất kỳ diệu. Người cô càng không muốn gặp thì vào lúc nào đó cô sẽ gặp họ.
Anh tìm tôi làm gì? Xin lỗi cô. Chuyện ở Bordeaux là tôi hiểu lầm cô. Xin lỗi. Thật ra tôi cũng nói rất nhiều câu không nên nói. Ví dụ? Có thể lấy ví dụ rõ ràng không? Bỏ đi. Đều là chuyện quá khứ rồi. Tôi vẫn chưa nói xong. Alex và Betty
Sắp lên chức ông bà rồi. Anh và họ vẫn lén liên lạc sao? Ban đầu tôi hỏi địa chỉ ở trong nước của cô, họ sống chết không chịu nói cho tôi biết. Họ nhận lương tôi phát nhưng lại làm việc cho cô.
Cô xem người làm ông chủ nhà tôi có thiệt không chứ. Họ cũng là vì bảo vệ tôi. Anh đừng làm khó họ. Cô nghĩ tôi muốn làm khó họ. Họ nghĩ tôi muốn làm khó cô. Trên mặt tôi viết hai chữ “Làm khó” à?
Thật ra người và thực vật đều giống nhau. Hoa hồng có gai cũng chỉ là để bảo vệ mình. Nhưng người hái hoa lại trách nó làm người khác bị thương. Thật ra tôi có thể hiểu cho anh. Cô đến tầng mấy? Tôi xuống tầng 1. Xin chào.
Ban nãy tôi gửi quần áo ở đây, có thể lấy lại không? Đã được người khác lấy đi rồi. Lấy đi rồi? Đúng vậy. Được người ngoài hành tinh ban nãy đi cùng cô lấy đi rồi. Có cần tôi tra giúp cô không? Không cần, tôi tự giải quyết được.
Để tôi đưa cô đi. Anh còn phải làm việc mà. Cô nghĩ cô ăn mặc thế này mà đi loạn trên đường trông có được không? Tôi không bán nông trang rượu. Nếu cô muốn tiếp tục quay lại học, vẫn có thể ở lại đó. Thuận tiện chăm sóc Thông Thông.
Không bán đi? Vậy những nhân viên bị thôi việc thì phải làm sao? Ngại quá, lúc ở bệnh viện tôi nghe thấy anh nói chuyện điện thoại. Cho nên, cô vì cái này mới nhượng lại vườn nho cho tôi sao? Còn một chuyện tôi muốn nhờ cô giúp. Nói đi.
Nếu nằm trong khả năng của tôi. Chắc cô biết tôi mắc chứng đau đầu rất nghiêm trọng. Nhưng không biết tại sao chỉ cần có cô ở bên cạnh tôi sẽ cảm thấy thời khắc đó rất yên tĩnh. Cho nên tôi muốn hỏi cô
Cô có bằng lòng ở lại bên cạnh tôi không? Anh đùa đấy à. Anh có bệnh thì liên quan gì đến tôi. Tôi có thể sắp xếp một chức vụ ở tập đoàn Tứ Hải cho cô. Cô không cần làm gì hết, chỉ cần đi theo tôi là được. Còn nữa,
Chỉ cần cô chịu đồng ý tôi sẽ trả 50 vạn thay cô. Xem ra anh thật sự mắc bệnh không nhẹ đâu. Dừng xe. Dừng xe. Tôi thấy bệnh nặng nhất của anh không phải đau đầu hay ù tai mà là mắt có vấn đề.
Trong mắt anh chỉ có tiền bạc và giao dịch. Cô là pháo đốt à? Châm một tí là cháy. Vậy anh chính là cây hương, lúc nào cũng muốn châm tôi. Cô không biết sao. Cô cũng rất thơm. Lên xe. Đào Luân,
Cậu nói xem chỗ rau này của chúng ta có bán được không? Đương nhiên có thể. Đại ca, rau chúng ta trồng đều là rau hữu cơ, rất bảo vệ môi trường. Ngoài ra em còn có ý này. Nếu chúng ta có thể hợp tác với các đài,
Thì sẽ không chỉ bán hết sạch, mà còn có thể làm ăn lớn hơn. Anh thấy chưa chắc. Tại sao? Cậu nhìn người ta hàng trăm mẫu đất, thu nhập một tháng cũng chỉ có mấy nghìn tệ. Còn kiểu nhỏ bé như chúng ta, biết bao giờ mới trả được nợ.
Cũng không thể nói như vậy. Em thấy chúng ta phải làm chút gì đó mới có thể chia sẻ gánh nặng với Tiểu Khê. Cậu nói đúng. Màn Thầu, nghe chú ba con nói gì chưa. Hiện giờ cả nhà chúng ta đồng tâm hiệp lực trả nợ. Đừng như chú hai con.
Tay không nâng được, vai không gánh được, chỉ khoa chân múa tay, không làm gì ra hồn. Cổ tôi đây này. Màn Thầu, nếu đã là đồng tâm hiệp lực, con hãy làm từ công việc cơ bản nhất đi. Con đếm xem ở trong cái thúng này có bao nhiêu củ cải,
Được không? Bố, muốn con đếm củ cải phải trả phí đó. Nếu không con sẽ kiện bố tội ngược đãi lao động trẻ em. Bảo bối, bố thấy con nói rất đúng. Lo đọc sách, lo học hành đi. Sau này nhà mình còn phải trông chờ vào con. Đọc sách đi.
Nghe tiếng này chắc chắn là buôn may bán đắt đấy. Châu Mạt, nếu cậu không giúp, thì mau đi tiếp đón đi. Châu Mạt. Cậu có biết không cần làm việc gì mà vẫn có lương là điều bao nhiêu người mơ ước không? Cảm ơn anh. Tiểu Khê.
Đến bây giờ, tôi chỉ tin chắc chắn một điều. Sao lại là anh ta? Đó là anh thật sự bị bệnh. Sao lại là người đó nữa? Cậu quen người đó sao? Người đàn ông đó chính là chủ nhân nông trang Bordeaux, đuổi theo Tiểu Khê từ Pháp về đến tận đây.
Chỉ lúc nào cô ở bên cạnh tôi, tôi mới cảm thấy dễ chịu một chút. Nếu cô đã không muốn tới tìm tôi, vậy tôi chỉ có thể tới tìm cô. Dù sao thì bây giờ tôi đã biết đi đâu để tìm cô rồi. Anh bị điên hả? Biến thái à?
Đừng tới làm phiền tôi nữa được không? Anh. Tôi nói cho cậu biết, đừng quấn lấy Tiểu Khê nhà tôi nữa. Nghe rõ chưa? -Anh. -Nghe rõ chưa? Làm gì thế? Mưa rồi. Nghe rõ chưa? Nghe rõ chưa? Mưa rồi, mau trú đã. Tổng giám đốc Trương. Tổng giám đốc Trương.
Lau tóc đi. Ướt hết cả rồi. Lau tóc đi. Đầu tôi khô rồi. Không cần lau nữa. Cảm ơn. Ban nãy ngại quá. Tôi nhận nhầm người. Mấy người có nhiều bạn lái xe thể thao quá nhỉ. Anh có biết tôn trọng người khác không hả. Còn nói vậy nữa
Anh tôi sẽ không tha cho anh đâu. Nói gì thế. Người ta nói đúng mà. Chúng ta hiếm lắm mới có người bạn thế này. Tổng giám đốc Trương đại giá quang lâm mà em cũng không nói trước một tiếng. Tí nữa chúng tôi sẽ chiêu đãi món ngon
Để đền cho cậu, được không? À đúng rồi… Ban nãy tổng giám đốc nói tập đoàn Tứ Hải là sao thế? Em sẽ không đến đó đâu. Anh đừng nghe ngóng. Con bé còn nhỏ, không hiểu chuyện. Đừng nghe nó nói. Nếu như tập đoàn Tứ Hải cần La Khê nhà chúng tôi,
Chúng tôi dù phải khiêng cũng khiêng nó qua đó. Anh cả chuyện của Tiểu Khê cứ để cô ấy tự quyết định đi. Người anh em, anh nói cậu nghe, cậu ở nước ngoài quá lâu, không biết tập đoàn Tứ Hải là thế nào. Hiểu chưa?
Nếu tổng giám đốc Trương không chê bai, thì ở lại đây ăn cơm. Tôi nấu cơm rất ngon. Món tủ tôi nấu…. Tổng giám đốc Trương trăm công nghìn việc, anh ta rất bận. Có phải anh muốn đi rồi không? Tạm biệt, không tiễn. Tôi đã nói với cô rồi.
Tôi muốn cô ở bên cạnh tôi. Anh có ý gì? Ý tôi là tối nay tôi sẽ ở lại ăn cơm. Được. Tối nay ăn món gì? Chúng ta đi xem xem. Được. Đi thôi. Anh. Tiểu Khê, phải hiểu chuyện. Tổng giám đốc Trương, mời đi bên này. Nào nào. Tiểu Khê,
Lúc ở Bordeaux người đó đã khiến em chịu bao nhiêu thiệt thòi, anh ta là người chúng ta không chọc vào được đâu. Con gái đều giống nhau. Nếu thật sự ghét người nào đó thì sẽ không phí lời với anh ta như vậy. Đánh là thân, mắng là yêu.
Ầm ầm ĩ ĩ mới tốt. Nhóc con, biết cái gì. Anh từng đọc các tác phẩm nổi tiếng thế giới chưa? Từng đọc một ít. Anh thích bộ nào nhất? “Đồi gió hú”. Cùng sở thích. Em tên gì? Châu Màn Thầu. Nhà em ấy à, bố em Châu Vũ
Bị người ta đưa tới cửa viện phúc lợi vào ngày thứ 6, chú hai Châu Mạt được viện trưởng viện phúc lợi ôm về hôm chủ nhật, còn em vẫn còn chưa dứt sữa thì mẹ đã đi rồi. Bố em và chú hai nuôi lớn em bằng màn thầu.
Cho nên mọi người đều gọi em là Màn Thầu Nhỏ. Ăn cơm. Vậy tại sao cô ấy lại tên là La Khê. Cô ấy nên gọi là Châu Pháo mới đúng. Anh cả tôi chỉ khách sáo với anh một chút, anh liền mặt dày ăn cơm ở đây thật à.
Ăn cơm. Ăn cơm đi. Ăn cơm. Ăn đi ăn đi. Có người từng nói ký ức người một nhà cùng ngồi ăn cơm với nhau là quý giá nhất mà. Nhưng người ngồi bên cạnh lại không phải người nhà của mình. Vậy thì làm sao cảm nhận được tình thân. Nói đúng lắm.
Có người còn từng nói cho dù không có quan hệ huyết thống nhưng cùng chung sống trở thành người một nhà như vậy mới là ý nghĩa thực sự của hai từ “người nhà”. Ăn cơm của anh đi. Nào, mọi người ăn cơm, động đũa đi. Nào nào, ăn đi.
Tổng giám đốc Trương, cái này ngon lắm. Món tủ của tôi đấy. Đào Luân ăn cơm đi. Hôm nay tổng giám đốc Trương đại giá quang lâm. Đây là một cơ hội rất hiếm có. Tôi nâng một chén. Tổng giám đốc Trương. Tiểu Khê,
Tổng giám đốc Trương cho em cơ hội làm việc đúng không? Em không cần thì có thể không cảm kích, nhưng không được giở thói ra đây. Xin lỗi tổng giám đốc Trương đi. Nào, chúng ta uống một hớp. Nào. Nếu tổng giám đốc Trương không để bụng,
Tôi sẽ uống chén này thay Tiểu Khê. Xin cạn trước. Ơ kìa, cậu… Đào Luân. Cảm ơn anh đã trả tiền hộ bọn em. Em kính anh một chén. Không cần… Chén rượu này của La Khê, tôi uống thay cô ấy. Anh không có rượu à. Sao lại cướp của tôi.
Con gái con đứa mà uống rượu gì. Đúng vậy. Con gái mà uống rượu gì. Tại sao con gái lại không được uống rượu. Hôm nay em nhất định phải uống. Vậy em cũng uống một chén. Đứa nhóc như con uống rượu cái gì. Trẻ con không được uống rượu.
Tại sao trẻ con lại muốn uống rượu. Trẻ con mà uống rượu nỗi gì. Ăn cơm đi. Tại sao? Mọi người đều uống cả, tại sao con vẫn ở tầng đáy của chuỗi thức ăn. Ăn ít rau đi. Nào nào. Ăn nhiều rau vào. Em ăn bí đỏ đi. Uống rượu gì chứ.
Hại người đấy. Nếu cứ uống như vậy. Anh đừng uống nữa. Rót cho tôi một chén, sắp hết rồi. Nào nào, rót tôi một chén. Đừng uống nữa. Đưa anh, đưa anh. Đừng uống nữa. Giữ lại cho anh một ít. Đây. Cho anh uống ít. Anh uống đi. Anh uống đi.
Đang làm gì thế không biết. Làm gì thế. Đại ca. Anh em tốt. Cậu còn uống được không? Tôi uống được. Tốt. Đương nhiên. Vậy chúng ta uống cạn chén này. Cạn. Cạn. – Cạn. Cạn. – Nào. Anh đừng uống nữa. Tiểu Khê, để hai bọn anh uống. Cạn.
Rất tốt, tôi còn muốn uống thêm. Đừng uống nữa. Địa chỉ nhà anh ở đâu? Tôi gọi người lái thay cho anh. Quan tâm nhà tôi ở đâu làm gì. Cô mặc kệ nhà tôi ở đâu đi. Tôi không về. Hôm nay tôi sẽ ở lại đây.
Hôm nay tôi sẽ ở lại đây. Cầu xin anh đừng bám lấy La Khê nữa được không? Nghe thấy chưa? Đừng bám lấy La Khê nữa. Mấy người tự ầm ĩ đi, em đi đây. Cô đợi tôi đã. Vẫn chưa nói xong. Đứng lại. Cô đi chậm thôi.
Tại sao cô không chịu đồng ý? Đợi anh chút. Đừng đi theo tôi nữa. Đây là phòng tôi. Đợi anh chút. Tôi tới rồi. Tôi cũng hơi buồn ngủ. Đây là phòng tôi. Tôi muốn đi ngủ. Tiểu Khê. Em mau vào đi. Anh phải bảo vệ em.
Đào Luân, anh tỉnh táo lại đi. Đã nói là sẽ bảo vệ em rồi. Mau đi đi. Ai cùng đừng hòng vào phòng cô ấy. Cho tôi vào. Tối nay tôi sẽ canh ở đây. Tôi sẽ hạ anh. Không đâu. Xem tôi đây. Không đánh trúng. Không đánh trúng.
Tôi vào rồi. Tôi vào rồi. Tiểu Khê. Màn Thầu Nhỏ, Tiểu Khê đâu? Sáng sớm đã ra ngoài rồi. Đây là số điện thoại của em. Hoan nghênh anh tới làm khách trong cuộc đời em. Ờm… Tôi biết cậu chủ nhà giàu mấy anh có thể sẽ cảm thấy tươi mới…làm sao đó.
Nhưng mong anh nhớ kỹ Đây… Nơi đây là cuộc sống của chúng tôi. Cho nên đừng vì cảm giác tươi mới nhất thời của anh mà nghĩ có thể tùy tiện bước vào cuộc sống của chúng tôi. Được không? Điện thoại. Màn Thầu Nhỏ. Màn Thầu Nhỏ.
Em còn nhớ lúc nhỏ em từng nói lớn lên sẽ gả cho anh không? Con người ai cũng phải trưởng thành mà. Tổng giám đốc Trương, tâm trạng tốt thế. Chuyện gì khiến anh vui như vậy? Nói ra cho tôi vui với. Thông báo cho người này đến công ty làm việc.
Tổng giám đốc Trương, anh tìm được cô La rồi à? Chủ tịch Lưu. Đến rồi à. Phòng làm việc của bố tôi ở tầng trên. Tôi không tìm bố cậu. Tôi tới để tìm cậu. Tiểu Mẫn à, gần đây rất bận sao? Đúng rồi, có phải lại giận dỗi với Na Na không?
Lưu Chí Cương tôi không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ cô con gái bảo bối này giận dỗi với tôi.