Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 07 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 7 Tiểu Khê. Chân em sao vậy? Em không có giày cao gót nên đã hỏi mượn Dương Lâm. Hình như nó không vừa chân lắm. Sao em không nói sớm?
Biết vậy anh đã mua cho em một đôi rồi. Cũng chỉ đi có một lần thôi mà. Mua làm gì cho tốn tiền. Vả lại, lần trước em mượn anh nhiều tiền như vậy, em ngại lắm. Em đấy, em đấy! Thật là… Băng cá nhân sao? Để anh giúp em. Đau không?
Được rồi, anh sẽ nhẹ tay. Em đấy… Đừng chuyện gì cũng tự gánh vác một mình. Phải học cách đón nhận sự giúp đỡ của người khác. Cứ thoải mái đi. Cảm ơn anh. Phải rồi. Đây là quà anh tặng em. Chúc em phỏng vấn thuận lợi! Đây là gì vậy?
Mở ra xem thì biết. Xem xong, nhớ cho anh biết em có thích không. Anh làm nó mất cả buổi tối đó. Anh có tâm như vậy đương nhiên là em thích rồi. Em còn chưa xem mà. Làm sao biết thích hay không? Có xe rồi kìa. Cẩn thận. Đi từ từ thôi.
Vậy anh chờ em ở nhà nhé. Tối nay anh có chuyện muốn nói với em. Vâng. Cứ tự tin phỏng vấn nhé. [Em là người mà anh yêu thương nhất!] Lâm Kiệt! Người tiếp theo là La Khê, hãy chuẩn bị nhé. Hay thật đấy. Lại còn phải nhét khăn giấy trong giày.
Đúng là đồ bủn xỉn. Đúng đấy. Đi phỏng vấn, mà còn không mua được đôi giày cao gót hẳn hoi. Bủn xỉn! Mọi người đều thấy rồi đấy. Hoạt động thu hút khách tham quan nhất luôn luôn là hoạt động ẩm thực. Vậy nên tiếp theo chúng tôi dự định sẽ hợp tác
Với các nhà hàng lớn có phong cách ẩm thực độc đáo, [La Khê, gọi lại] khai trương lễ hội ẩm thực Tứ Hải. Hy vọng tỉ lệ khách du lịch đến check-in tại các khu nghỉ dưỡng sẽ tăng lên ngay cả khi không phải mùa du lịch. Tiếp tục.
Các món ăn hấp dẫn sẽ được đi kèm với nước trái cây do các nhà dinh dưỡng học đích thân điều chế. Khách du lịch có thể yên tâm thưởng thức ẩm thực mà không sợ bị tăng cân.
Nguồn rau củ quả làm nước ép được cung cấp từ các nông trại hữu cơ… Tổng giám đốc Trương. Tôi biết đề án của chúng tôi vẫn còn nhiều thiếu sót. [Trung tâm chăm sóc khách hàng] Mong tổng giám đốc có thể cho chúng tôi thêm chút thời gian.
[Hostel Hựu An, hương vị thiên nhiên ship tận nhà] Chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức để hoàn thiện nó. Cứ làm theo phương án của cô đi. Buổi họp hôm nay kết thúc tại đây. Giải tán. Thư ký Tiêu. Cậu hãy gọi đến số điện thoại này,
Bảo họ mang một ít rau quả tươi đến nhà tôi. Đến nhà anh? Không mang đến công ty sao? Mang đến công ty, cậu nấu cho tôi ăn à? Vâng. Tôi sẽ làm ngay. Mang đến nhà anh chứ gì? OK ngay. Nhớ bảo mẹ tôi ký nhận hàng. Được.
Xin chào, hostel Hựu An xin nghe. Đặt thực phẩm ạ? Chào anh, địa chỉ của anh ở đâu ạ? Vâng, vâng. Được ạ, được ạ, tôi sẽ mang tới ngay. Vâng, cảm ơn anh. Anh. Em đến đúng lúc lắm. Này, Lâm Lâm. Nếm thử canh anh hầm đi. Vâng ạ. Nóng đấy.
Từ từ thôi. Ngon lắm, ngon lắm. Ngon chứ? Uống hết đi nhé. Anh ơi. Vừa có người gọi điện đặt thực phẩm. Lâm Lâm. Từ giờ trở đi, em sẽ là chủ của hostel này. Em là người quyết định. Họ bảo gửi đến nhà của chủ tịch tập đoàn Tứ Hải.
Nhà của chủ tịch tập đoàn Tứ Hải. Em quên rồi à? Hôm qua La Khê bảo không ai được nhắc đến tập đoàn Tứ Hải nữa mà. Lúc nãy anh bảo người ta là chủ mà. Sao phải sợ La Khê chứ? Vả lại, hôm nay La Khê cũng đâu có nhà.
Anh cứ đi ship một chuyến rồi về. Không sao đâu. Có tiền mà không kiếm. Ngốc à? Anh không nói, em không nói. Làm sao La Khê biết được? Phải không? Anh không đi đâu. La Khê mà biết chuyện này chắc chắn nó sẽ mắng anh chết. Anh không đi.
Châu Mạt cũng không có nhà. Ai đi đây? Cháu ship thực phẩm đến ạ. Cô là, cô Ngô phải không ạ? Sao thế? Cái này phải là cô Ngô ký nhận mới được ạ. Vậy cậu chờ một lát. Suýt thì quên hồi nhỏ người đó cũng thích các chòm sao. Cung Song Ngư?
Tiểu Mẫn. Cậu là… Xin lỗi cô, xin lỗi cô. Ừm… Lúc nãy cháu thấy ở đó có bức vẽ các chòm sao. Nó, thiếu mất một chòm sao. Cháu không kiềm chế được nên đã… Sao cậu biết ở đó thiếu một chòm sao? Cháu học đại học chuyên ngành thiên văn học.
Cậu tên là gì? Cháu tên là Đào Luân. Bố mẹ cậu ở đâu? Bố mẹ cháu? Bố mẹ cháu ở Mỹ. Mỹ sao? Xa quá nhỉ? Cái đó, cháu ship thực phẩm đến cho nhà mình ạ. Phiền cô ký nhận giúp cháu. Cô là cô Ngô phải không ạ? Đúng vậy. Vậy…
Phiền cô ký tên vào đây giúp cháu. Bên trong giỏ thực phẩm có danh thiếp của chúng cháu. Trên đó có ghi số điện thoại của cháu. Nếu thực phẩm có vấn đề gì, cô có thể gọi cho cháu bất cứ lúc nào. Cháu rất xin lỗi ạ.
Cháu sẽ xóa ngay cái đó đi ạ. Không cần đâu. Không cần đâu. Cứ để đó đi. Vốn dĩ chỗ đó có hình vẽ sao sẵn rồi mà. Chỉ là, vì cũng lâu rồi, nên… À không, ừm… Con trai tôi hồi nhỏ rất thích vẽ.
Nó coi chỗ đó là nơi cất giấu kho báu tranh của nó. Vậy… Nếu thực phẩm không có vấn đề gì, cháu xin phép về ạ. Cảm ơn. Chậm thôi, đau đấy, từ từ thôi. Cứ mạnh dạn lên, đúng, mạnh hơn chút. Càng nhẹ càng khó chịu đó. Xé đi, mau lên.
Kéo nó về một bên. Đầy đủ quá nhỉ? Mời đại ca. Dạo này mấy đại ca rảnh rỗi quá ạ. Ông chủ. Hai nhà này gộp vào làm một rồi. Chúng ta đỡ phải đi hai nhà. Chính xác. Anh cả. Anh cả. Nhìn gì? Nhìn gì hả?
Các… các… các người nói lời không giữ lời. Chúng ta đã giao hẹn rồi mà. Sao mới có vài ngày mà các người lại đến gây chuyện nữa hả? Đây là lỗi của các người đấy nhé. Nhé… Cái gì mà giữ lời với không giữ lời? Tiền còn chưa trả hết,
Mà các người dám mở quán ở đây rồi. Tôi thấy các người chán sống rồi đó. Anh cả. Cứu em. Cứu… Cứu em, cứu em. Từ từ rồi kêu. Kêu bây giờ hơi sớm, lát nữa rồi hãy kêu. Chờ thông báo… Chờ thông báo chắc chắn là bị loại rồi. Anh cả.
Em sắp về rồi. Anh cả? Tổng giám đốc Trương, mời. Hợp tác vui vẻ. Hợp tác vui vẻ. Mời đi bên này. Tôi hy vọng các hợp đồng còn lại có thể nhanh chóng được ký kết. Vâng, chúng tôi cũng nghĩ vậy đấy. Xin lỗi nhé. Cái cô này ở phòng nào thế?
Hình như là người đến phỏng vấn hôm nay. Còn chưa tốt nghiệp đại học mà dám đến ứng tuyển vào phòng kinh doanh hot nhất công ty đấy. Tôi cũng đang định nhắc nhở phòng nhân sự. Tuyển chọn CV xin việc phải thật khắt khe.
Không phải ai cũng cho đến phỏng vấn được, phải không? Tổng giám đốc Trương. Để cậu chê cười rồi. Công ty lớn như tập đoàn Tứ Hải, chắc chắn sẽ không có trường hợp sơ suất trong tuyển dụng thế này đâu nhỉ? Tôi tin hai vị đây cũng từng là thực tập sinh.
Phải không? Đến giờ tôi vẫn luôn biết ơn công ty thực tập của tôi, đã không coi thường tôi, chỉ vì tôi là thực tập sinh. Vì vậy, lúc đó tôi luôn làm việc hết mình, để báo đáp lại sự tôn trọng của họ. Tôi nghĩ công ty Sembcorp
Cũng sẽ tôn trọng từng nhân viên, tôn trọng từng thực tập sinh phải không? Tổng giám đốc Trương, cậu nói rất đúng. Cậu nói rất đúng. Những việc còn lại, thư ký của tôi sẽ liên lạc với các anh. Tôi đi trước đây. Vâng. Tổng giám đốc Trương về cẩn thận nhé.
Chào tổng giám đốc Trương. Xin chào, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Có giỏi thì lại đây. Lại đây, lại đây. Lại đây, lại đây. Đừng có nói nhiều, mau lại đây, có giỏi thì lại đây.
Cả ba người lại đây xem, lại đây. Tôi thấy các anh chẳng gì cả, giỏi thì lại đây. Anh? Có chuyện gì vậy? Em…Em… Tiểu Khê, em đừng lại gần đó. Lại đây đi, lại đây. Tôi nói cho các người biết. Tôi nợ tiền các người.
Một mình tôi làm một mình tôi chịu. Không liên quan đến người nhà và hostel của chúng tôi. Có… có giỏi thì cứ nhắm vào tôi đây này. Có giỏi thì cậu trả tiền cho tôi đi. Đúng, trả tiền đi rồi tính tiếp. Có giỏi thì cậu trả tiền cho tôi đi.
Ông chính là ông chủ đó phải không? Tôi mới là ông chủ. Tôi không cần biết ai là ông chủ. Các người cứ đến đây gây chuyện, dọa khách của tôi chạy hết, tôi lấy đâu ra tiền trả cho các người? Cô nhìn cô đi, đôi giày còn không mua nổi.
Trả tiền gì? Cậu lại là ai nữa? Ông chủ tôi nói chuyện với cậu đấy. Tôi là ai? Trên danh thiếp có viết đấy. Tôi không biết chữ. Cười gì hả? Tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải. Trương Mẫn. Tổng giám đốc đấy. Bây giờ biết tôi là ai rồi chứ?
Tôi sẽ giải quyết chuyện nợ nần thay họ. Sau này đừng để tôi thấy các người đến hostel làm phiền họ nữa. Hiểu rồi thì đi được rồi đấy. Nhớ lấy lời cậu nói đấy. Trả cả gốc lẫn lãi. Đi. Đừng có đi, quay lại đây. Tôi… Đúng là người một nhà.
Dù không có quan hệ huyết thống, nhưng gen cục súc chắc cũng lây truyền cho nhau đấy. Anh đến chỗ tôi làm gì? Xem ra, cô vẫn chưa thấm thía bài học lần trước. Bọn chúng đến chọc tức mọi người. Mọi người động tay động chân trước.
Bọn chúng sẽ chuyển từ thế chủ động uy hiếp sang thế bị động phòng vệ chính đáng. Còn có thể loại đó nữa à? Lại định bồi thường thêm 500 nghìn tệ nữa hả? Chúng tôi sẽ tự trả nợ. Mời anh đi cho. Em gái.
Sao lại để tổng giám đốc Trương đi chứ? Phải không? May mà nhờ có cậu ấy chúng ta mới thoát nạn đấy. Nếu không… anh sẽ đánh nhau với chúng thật đấy. Anh chẳng sợ ai đâu, thật đấy. Anh dám không? Anh… Dám. Tổng giám đốc Trương. Tiền tôi nợ cậu,
Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng trả. Cảm ơn cậu nhé. Có trả hay không, không quan trọng. Anh Châu Vũ. Quan trọng nhất là, bảo em gái anh trả lời tin nhắn Wechat của tôi. Em phải trả lời chứ. Anh, sao em phải trả lời?
Tôi dẫn em gái anh một lát nhé. Dẫn gì chứ? Đi đâu? Đi đâu thế? Anh. Không… Chiếc túi này. Cái áo len này. Áo khoác này. Áo choàng. Khăn lụa. Đóng gói hết mấy cái này vào cho tôi. Vâng, vâng. Không cần. Còn nữa. Cô định đi đôi giày cao gót
Rộng thế này đến bao giờ nữa đây? Vứt đi giúp tôi. Vâng. Anh đùa đủ chưa? Tôi đi cái gì liên quan gì đến anh? Nếu cô thấy tôi đang đùa giỡn, thì xin lỗi, tôi đùa chưa chán. Tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tốt nhất cô nên chuẩn bị tâm lý trước đi.
Chuẩn bị tâm lý? Vậy anh tặng công việc, tặng giày cho tôi rồi, tiếp theo là gì đây? Tặng một căn nhà giống trên phim đó sao? Nếu cô muốn. Hào phóng quá. Chỉ vì tôi vay anh 500 nghìn tệ, nên anh có tư cách sỉ nhục tôi như vậy sao?
Ai bảo những thứ này đều là cho không chứ? Nếu cô không muốn nợ gì tôi, thì phiền cô làm việc cho tốt. Cô nghĩ tôi cho không sao? Cô đánh giá cao bản thân mình quá đấy. Được. Tôi hiểu rồi. Chào cô, phiền cô một chút. Cô hãy
Cho tôi trả lại đồ ạ. Mấy thứ này không hợp với phong cách của tôi. Tôi sẽ trả lại hết. Có giỏi, thì cô trả luôn đôi giày này đi. Rồi đi chân không về nhà. Chờ đã. Cô đi giày vào đi được không? Đi chân không sẽ bị cảm lạnh đó.
Sao cô cố chấp thế hả? Rốt cuộc anh định làm gì? Cô không đi giày, nhỡ bị cảm lạnh thì sao? Hơn nữa, cô cũng đâu thể đi chân không về tận nhà được, nào. Không cần anh đi giúp tôi. Nghe lời đi! Không còn gì nữa, tôi về nhà đây. Khoan đã.
Lại sao nữa? Cái này, cô không thể trả lại được đâu nhỉ? Anh mua hai chiếc? Hai chiếc gì? Không có gì. Sau này, không được phép không nghe điện thoại của tôi, không trả lời tin nhắn của tôi, biết chưa? Khó hiểu ghê! Chủ tịch Lưu. Đừng có đắc chí,
Mà quên đi thân phận của mình. Đừng tưởng, mình thật sự là người thừa kế tập đoàn Tứ Hải. Xong! Đại công cáo thành. Tiểu Mẫn. Có chuyện gì để sau hãy nói. Nếm thử món mỳ ta tự tay nấu đi. Mỳ tự làm đó. Canh cũng là ta tự hầm đó.
Nếm thử xem. Cầm đũa đi, này. Cảm ơn chủ tịch. Cậu đó. Đừng tưởng, đây chỉ là một bát mỳ đơn giản dễ làm. Thực ra không hề dễ đâu. Ta nói cậu nghe. Trước tiên, phải dùng hạt lúa mỳ của nhà nông Trung Nguyên làm ra.
Hơn nữa còn phải được xay bằng cối xay. Lúc nhào bột, tay nhất định phải đùng đủ lực. Như vậy mỳ mới mềm đủ ăn. Còn canh này, cũng phải chuẩn bị nguyên liệu tốt, hầm lên mới ngon. Quan trọng nhất là độ to nhỏ của lửa. Làm chuyện gì cũng vậy.
Không chỉ cần có nguyên liệu tốt, mà còn cần biết lúc nào nên cho lửa to lửa nhỏ. Hai yếu tố này, không được thiếu cái nào cả. Cậu tưởng, cậu tự dựa vào năng lực của mình, mà được làm tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải sao? Hoàn hảo!
Vấn đề bên Dubai, không nhờ liên hôn với nhà họ Lưu, tự cậu giải quyết được sao? Tôi nghe nói chủ tịch Lưu muốn mua lại cổ phần của công ty Sembcorp. Nhưng đám cổ đông của Sembcorp, lại không hề muốn bán đi số cổ phần trong tay.
Vì vậy chuyện này vẫn chưa có tiến triển gì. Đúng lúc tôi đang có một số cổ phần của Sembcorp. Nếu chủ tịch Lưu không chê, tôi sẽ nhượng lại cho chủ tịch. Theo giá thị trường. Có điều, tôi hy vọng, tập đoàn Tứ Hải
Và tập đoàn BK sẽ hợp tác sâu rộng hơn nữa trong dự án ở Dubai. Thằng nhóc này. Đúng là toàn thừa kế ưu điểm của bố mình. Thông minh. Tập đoàn Tứ Hải hiện giờ ra sao, ai ai cũng biết. Cậu định để tập đoàn BK chúng tôi
Gánh vác thay cho tập đoàn Tứ Hải, nối lại chuỗi tài chính đã bị đứt đoạn của các cậu sao? Nói dễ nghe quá. Chẳng lẽ tôi không hiểu? Quả thật. Chủ tịch Lưu nói rất đúng. Tập đoàn Tứ Hải, quả thật có chút vấn đề về tài chính,
Trong dự án ở Dubai. Nhưng, liệu chủ tịch Lưu có từng nghĩ, nếu tập đoàn Tứ Hải, không dùng nguồn vốn từ tập đoàn BK, mà là của một tập đoàn tài chính khác, hay nói cách khác, nếu tập đoàn Tứ Hải không hợp tác với tập đoàn BK,
Mà sẽ hợp tác lâu dài với một tập đoàn tài chính khác thì sao? Tôi không biết… Tiểu Mẫn. Có phải lâu rồi cậu không gặp Na Na không? Nhân lúc Văn Na vẫn chưa quá ghét cậu, hãy nắm bắt cơ hội, nhanh chóng kết hôn đi. Tiểu Mẫn.
Hai công ty muốn hợp tác sâu rộng hơn nữa, thì phải là người một nhà mới được. Đào Luân. Lúc nãy bọn chủ nợ lại đến đấy. Chủ nợ? Rồi sao nữa? May mà có tổng giám đốc Trương, nếu không em sẽ bị bắt đem bán đó.
Sao tổng giám đốc Trương lại tới chỗ chúng ta chứ? Đến cùng Tiểu Khê. Vậy Tiểu Khê đâu? Đi cùng tổng giám đốc Trương rồi. Em vào được không? Vào đi. Sao thế? Sáng nay các anh vẫn ổn chứ? Vẫn ổn. Sáng nay Lâm Lâm còn khóc lóc kể với anh là,
Người đó đã giải quyết giúp em. Ngày mai anh đưa em đi mua đôi giày khác là được. Sao ai cũng muốn mua giày cho em thế? Anh ta cũng định mua giày cho em sao? Tiểu Khê, chẳng phải em nói sẽ cắt đứt quan hệ với anh ta sao?
Em cũng không biết tại sao lại thành ra như vậy. Anh đã nói với em rồi mà. Họ không cùng một thế giới với chúng ta. Phải rồi. Quà anh tặng em lúc sáng, em đã xem chưa? Không sao. Nếu em chưa mở ra xem,
Thì bây giờ anh nói em nghe là được. Tiểu Khê này. Lúc anh còn chưa biết yêu là thế nào, anh đã bắt đầu yêu em rồi. Em cũng biết đó. Anh không còn nhớ gì về những chuyện xảy ra trước khi anh gặp em. Vì vậy yêu em,
Là hồi ức duy nhất của anh. Nhưng anh không cần em phải trả lời anh ngay bây giờ. Anh chỉ cảm thấy anh nhất định phải nói với em những điều chân thật nhất, những cảm giác chân thật nhất trong lòng anh. Đào Luân.
Có phải anh thấy cả ngày hôm nay em đều xui xẻo, nên cố ý chọc em vui không? Không. Anh rất nghiêm túc mà. Anh sợ nếu anh không nói ra, cả đời này em sẽ chỉ coi anh như một người thân trong nhà.
Lẽ nào chúng ta không phải người một nhà sao? Tiểu Khê. Em có thể từ chối tình cảm của anh. Nhưng xin em đừng phủ nhận tình yêu của anh. Được không? Đào Luân, anh đừng như vậy. Sến sẩm quá. Em nổi hết cả da gà da vịt rồi này.
Anh… anh đọc sách tiếp đi. Em đi đây. Tiểu Khê. Tiểu Khê, anh nghiêm túc đấy. Nghiêm túc cái đầu nhà anh. Anh không đùa với em đâu. Anh Tiểu Mẫn. Canh hôm nay là em tự tay đổ thêm nước đó. Chắc chắn rất ngon. Này. Anh nếm thử đi. Cảm ơn.
Đúng đúng đúng. Trước giờ cô chủ chưa bao giờ xuống bếp. Vì hôm nay cậu đến nên mới tự tay làm đó. Chỉ biết múc canh cho bạn trai. Còn ông bố già này thì mặc kệ. Nào nào nào, múc cho bố một bát đi. Bố già gì chứ?
Bố toàn bắt nạt anh Tiểu Mẫn thôi. Người ta lần đầu tiên đến nhà mà. Bố tự múc đi, lại còn nói nữa. Nào nào nào, để tôi. Anh Tiểu Mẫn, anh mau nếm thử đi. Cảm ơn. Ngon không? Canh này, có nấm sao? Đó là nấm thông.
Vừa được vận chuyển bằng đường hàng không từ Vân Nam đến đó. Tươi lắm đó. Ngon lắm phải không? Nấm thông không phải nấm sao? Bố có biết kiến thức thông thường không vậy? Nấm thông mà là nấm sao? Cho dù nó là nấm đi chăng nữa,
Nó cũng là loại nấm rất đắt. Làm sao mà giống nhau được? Tiết sinh học của con là thầy giáo thể dục dạy hả? Anh Tiểu Mẫn, sao anh lại tháo cà vạt thế? Bố nhớ ra rồi. Hình như Tiểu Mẫn dị ứng với các loại nấm. Từ nhỏ đã vậy rồi.
Mau lên, mau lên. Gọi tài xế, gọi tài xế. Vâng vâng vâng. Anh Tiểu Mẫn, không sao chứ? Gọi điện cho chủ tịch Trương và cả phu nhân nữa. Mau lên, mau lên. Vâng vâng vâng. Xuôi đi, xuôi. Không đúng. Nôn ra đi. Anh Tiểu Mẫn. Cố nôn ra đi.
Nôn hết ra đi. Bác sĩ, lúc đầu chỉ dị ứng trên cổ thôi. Sao bây giờ cánh tay cũng đỏ hết lên vậy? Một mũi tiêm có đủ không vậy? Hay là cô tiêm thêm một mũi nữa cho anh ấy đi. Cổ anh ấy sẽ không bị vàng đó chứ? Na Na.
Nghe lời bác sĩ đi con. Yên lặng đi. Thưa cô, nếu tăng liều tiêm quá mức, có thể sẽ dẫn đến hiện tượng dị ứng nghiêm trọng hơn đấy. Anh này, trông anh có vẻ cũng không có gì đáng ngại lắm đâu. Anh hãy ở viện quan sát thêm một buổi tối nữa.
Nhớ uống thuốc đúng giờ. Không phải chứ? Thế này mà còn không đáng ngại? Vậy thế nào mới là đáng ngại hả? Na Na. Yên lặng đi, yên lặng. Ở bệnh viện mà, Anh Tiểu Mẫn, em xin lỗi. Anh có ngứa không? Em thổi giúp anh nhé. Lão Trương. Tôi đây. Đúng vậy.
Tình hình là thế này. Tiểu Mẫn, phải ở viện một buổi tối để quan sát thêm. Lát nữa tôi sẽ bảo tài xế đến đón anh và chị dâu. Không cần đâu. Tôi không đến nữa. Sao lại không đến? Cậu ấy là con trai anh mà. Con trai anh nhập viện
Mà anh không đến xem thế nào sao? -Anh hà khắc quá đấy. -Anh đừng giận nữa nhé. Em sai rồi, em biết em sai rồi. Được được. Anh thật là… Được được được. Quyền anh. Anh Tiểu Mẫn, em bảo đảm sau này tuyệt đối không ăn nấm nữa. Em cùng anh.
Không ăn nữa, em thề. Ta hỏi con. Con tên là gì? Trương Mẫn. Ngoan! Thưa ông. Ông có chắc ông định làm vậy không?