Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 03 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 3 Tập đoàn quyết định mở dự án bất động sản này. Chúng tôi đến theo chỉ thị của chủ tịch… Gọi điện cho chủ tịch xác nhận lại. Cậu không làm được việc,
Tất nhiên tôi phải sai người đi giải quyết vấn đề rồi. Không phải lúc trước đã bàn xong rồi sao? Đó chỉ là ý kiến đơn phương của cậu thôi, còn tôi chưa từng đồng ý. Tôi khuyên cậu, buông tay để họ hoàn thành tốt công việc của mình,
Nếu không hậu quả sẽ giống như cậu đã nói. Đừng để tôi phải lặp lại lần nữa. Chủ tịch. Con… Cô yên tâm, chuyện đã hứa tôi nhất định sẽ làm được. Anh đừng nói dối nữa được không? Lúc đầu tôi còn tưởng anh là người lạnh lùng,
Hóa ra anh còn biết nói dối nữa. Mọi người quay về trước đi, chuyện ở đây cứ giao cho tôi là được. Giám đốc Trương, xin lỗi, chúng tôi chỉ nghe theo sắp xếp của chủ tịch. Các người có thể thôi diễn đi được không? Vậy nên anh khóc trước mặt ông Ngô,
Chỉ vì để lấy được thỏa thuận chuyển nhượng đúng không? Sao anh lại là người như vậy? Vì đạt được mục đích của mình mà lợi dụng sự lương thiện của người khác. Cô nghĩ, chỉ có cô đang bảo vệ sự thiện lương của người khác, còn tôi,
Thì chỉ vì lợi ích bản thân thôi sao? Đừng chỉ nhìn vẻ bề ngoài, mà vội vàng kết luận được chứ? Thế giới này không đơn giản như cô nghĩ đâu. Nhưng tôi tuyệt đối không dùng sự kiên trì của mình để hại người khác.
Đây chính là bản chất sự khác biệt giữa chúng ta. Sự kiên trì của tôi đã làm hại đến tôi, tại sao cô vẫn tiếp tục? Tôi ghét nhất chính là loại người như vậy. Rõ ràng bản thân phạm sai lầm lại không chịu thừa nhận,
Anh có thể dũng cảm thừa nhận mình đã sai, chịu trách nhiệm cho hành động của mình, như một thằng đàn ông không? Đối với tôi, sở thích và ký ức của cô đều không có ý nghĩa gì cả. Không có ý nghĩa gì đúng không? Vậy những thứ vô nghĩa này,
Tôi sẽ cho anh cả đời cũng không với tới. Cô… Tôi chịu cô đủ rồi. Những điều kiện cô đưa ra tôi đều đồng ý rồi, mong cô đừng được đằng chân lân đằng đầu. Xin lỗi, chúng tôi có thể tiếp tục không? Tất nhiên. Thư ký Tiêu. Giám đốc Trương.
In thêm một bản hợp đồng nữa. Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không ký nữa đâu. Được, vậy tôi đi ngay. Giám đốc Trương, anh bình tĩnh lại đã. Giám đốc Trương. Chủ tịch đã dặn dò, cho dù hôm nay xảy ra chuyện gì, cho dù phải dỡ bỏ,
Cũng phải tiếp nhận lâu đài này. Chủ nhân tiếp theo muốn mở rộng diện tích lâu đài và hầm rượu, vườn nho cũng phải dẹp bớt một phần. Chúng tôi sẽ bắt đầu từ gốc nho ở ngoài cửa kia trước. Không được. Thông Thông. Thông Thông. Không. Không được chặt, không.
Chúng tôi được lệnh phải chặt nó đi. Không, dừng lại. Các người đang làm gì? Chặt đi. Cô điên rồi sao? Đừng làm mọi chuyện rắc rối hơn được không? Anh còn mặt mũi mà nói câu đó sao? Chặt đi. Để tôi giúp các anh chặt, được chưa?
Cô La, xin cô tránh ra. Tôi đã nói là không được. Vậy thì xin lỗi. Đã chữa trị xong rồi. Theo kiểm tra ban nãy, chúng tôi phát hiện thân nhiệt và huyết áp của anh không bình thường. Anh nên ở lại quan sát thêm. Không cần, cảm ơn.
Được thôi, nếu như anh muốn. Tôi không biết nói vòng vo, chỉ muốn nghe chính miệng anh nói một câu, anh làm như vậy, thật sự đang giữ lời hứa với tôi sao? Hay là đang bắt tay với họ diễn kịch cho tôi xem? Tôi làm vậy, không phải để bảo vệ cô,
Lại càng không phải bảo vệ Thông Thông của cô. Tôi chỉ sợ sau khi cô bị thương, lại gây thêm nhiều rắc rối cho tôi hơn mà thôi. Anh thật sự không hiểu tấm lòng của tôi và ông nội sao? Hiểu. Tất nhiên tôi hiểu.
Chẳng phải cô hi vọng đợi mấy năm nữa cho nông trang rượu tăng giá, thì cô sẽ càng bán được giá cao sao? Thật hết nói nổi với anh. Cho dù thế nào, chuyện anh bị thương thay tôi là thật, mặc dù bình thường tôi rất keo kiệt,
Nhưng hôm nay tôi phá lệ trả tiền viện phí thuốc men cho anh. Vậy nên anh phải truyền hết không sót giọt nào cho tôi. Vậy cô ra ngoài trước đi. Tôi phải chăm sóc anh. Phiền cô ra ngoài mua giúp tôi chai nước,
Nói nhiều với cô như thế làm tôi khát khô cả họng. Thôi chết, đã trả viện phí hết rồi. Là anh muốn uống nước mà. [Thẩm Tú Lan và con trai Trương Trì chụp ở Thiên Đàn] Trương Trì. Đừng lấy chuyện cắt giảm biên chế uy hiếp con nữa được không?
Bố có biết chỉ một câu cắt giảm biên chế của bố, mà bao nhiêu người mất việc, gần một nghìn nhân viên mất bát cơm, một nghìn gia đình bị ảnh hưởng không? Hơn nữa chuyện nông trang rượu, cũng chỉ hoãn lại một năm thôi mà. Tiền bán trang trại,
Đổ vào dự án Dubai cũng chẳng thấm vào đâu. Con hi vọng bố có thể cho con một chút thời gian, được không? Con… Cô nghĩ, chỉ mình cô đang bảo vệ sự thiện lương của người khác thôi sao? Còn tôi, chỉ vì lợi ích bản thân? Đừng chỉ nhìn bên ngoài,
Mà đưa ra kết luận được chứ? Thế giới này không đơn giản như cô nghĩ đâu. Cô La, giám đốc Trương thế nào rồi. Anh ấy không vấn đề gì. Vậy thì tốt. Để tôi cầm áo khoác cho. Cảm ơn. Thông Thông rốt cuộc là cái gì,
Mà khiến cô phẫn nộ như vậy? Anh không nhớ Thông Thông sao? [Ngô Lợi Dân] Ông, rốt cuộc cháu phải làm sao đây? Tiểu Khê, em không sao chứ? Không sao. Không sao là tốt rồi. Sau này nhất định đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Em nghĩ xem,
Ông Ngô cũng không muốn em làm như vậy đúng không? Ông nói xem anh ta, thật sự không để ý chút nào sao? Hay là, anh ta đã có thứ còn quan trọng hơn cả ông nội? Nhưng ông có biết không, hôm nay anh ta đã bị thương thay cháu và Thông Thông.
Cháu thật sự không biết anh ta nghĩ ra sao nữa? Xem ra, anh ta cũng có rất nhiều nỗi khổ tâm. Nếu như anh ta không phải Thông Thông mà ông nói, vậy thì cháu còn có thể hiểu. Sao có thể? Luật sư đã xác nhận rồi sao? Không nhận nhầm người được.
Chỉ là, con người sẽ thay đổi, ký ức của con người cũng sẽ thay đổi. Đã hơn 20 năm rồi, em không thể bắt anh ta, cũng yêu trang trại như em được. Anh nghĩ anh ta đang dùng cách của mình, để tưởng nhớ ông Ngô. Thật tò mò,
Anh ta rốt cuộc lớn lên trong hoàn cảnh nào, mới có thể trở thành như bây giờ? Tiểu Khê, buổi tối, cùng uống một ly đi. Sao tự nhiên lại muốn uống rượu? Bởi vì tối nay, có mưa sao băng chòm Song Ngư, rất hiếm gặp. Thật sao?
Vậy chúng ta có thể cùng ngắm trong sân. Được. Hơn nữa em biết anh phát hiện được gì không? Tôi phát hiện Alex, giấu mấy chai rượu ngon trong phòng. Anh cũng biết rồi à? Em đã phát hiện từ lâu, cũng muốn lấy ra uống từ lâu rồi.
Vậy buổi tối chúng ta có thể uống cùng nhau. Được. Mưa sao băng và rượu vang, vui quá. Thấy không? Thấy gì? Mưa sao băng. Thật không đấy? Thật mà. Ở đâu? Vừa nãy ở bên kia kìa. Đâu có. Ở, bên kia. Không có. Anh lại lừa em đúng không? Đào Luân,
Anh lại thế rồi. Lúc nào cũng lừa em, anh lúc nào cũng thế. Em không thấy, không có nghĩa là không có. Có muốn biết, ý nghĩa của mưa sao băng chòm Song Ngư không? Nó đại diện cho sự đẹp đẽ hiếm hoi, và cả, sự xuất hiện tốt đẹp. Được.
Sự đẹp đẽ hiếm hoi, và sự xuất hiện tốt đẹp đều thuộc về anh hết. Kiểu người bình thường như em, cả đời cũng không nhìn thấy được. Vậy nên vừa nãy anh mới lấy chữ V mưa sao băng Song Ngư chiếu ra, cố định lại trên người em. Và cả,
Chiếc chìa khóa em luôn mang bên người, cũng vừa hay có một hình Song Ngư. Thật này. Có thể cho anh mượn xem được không? Tất nhiên là được. Đây là ông Ngô cho em, nhưng em thật sự không biết, nó có thể mở được cái gì?
Cạn ly vì sự đẹp đẽ hiếm hoi. Vậy xin kính cho sự đẹp đẽ hiếm hoi. Cạn ly. Đào Luân, cảm ơn anh ở bên em lúc này. Cảm ơn anh. Tiểu Khê, Tiểu Khê, ngủ thật rồi à? Anh sắp đi Nam Cực rồi, đi một chuyến, là đi những 5 năm.
Có lẽ anh sẽ rất nhớ em. Em không nói gì, là đang níu kéo anh đấy nhé. Hay là anh không đi nữa. Ngủ ngon. Đây là ông Ngô cho em, nhưng em không biết, nó có thể mở được cái gì? Trên tai mẹ là cái gì vậy? Là báu vật sao?
Mẹ đi mua kem mà con thích nhất, có được không? Con đợi ở đây, đừng đi lung tung, đợi mẹ quay lại. Mẹ đi nhanh về nhanh. Giám đốc Trương, điều hòa trong phòng tôi hỏng rồi, tôi ở nhờ phòng anh một đêm được không? Nào, nằm sang bên kia. Nào, nào.
Điện thoại. Buồn ngủ quá. Ngủ ngon. Sao cô lại ở đây? Cứng đầu? Định ăn trộm đúng không? Tất cả mọi thứ ở đây đều là của tôi, cô mới là ăn trộm. Anh mới là trộm. Cô định ngủ ở đây cả đêm thật à? Dưới đất lạnh lắm đấy. Nào,
Tôi đỡ cô dậy. Đứng dậy. Tôi đưa cô về phòng. Anh nhìn xem, đây là Thông Thông vẽ đấy. Cô uống bao nhiêu rồi? Xin lỗi, cô đụng vào tôi rồi. Cô có thể, đừng dựa gần thế được không? Đợi đã, ở bên kia còn có một cái nữa. Anh nhìn này,
Ở đây còn một cái. Đây này, đúng không? Anh không nhớ gì hết à? Là anh tự vẽ cả đấy. Trên cổ cô có gì đấy? Trên cổ, anh nói cái này sao? Vừa nãy Đào Luân ngắm sao cùng tôi, đã vẽ lên đấy. Còn có một chuyện, anh đợi chút,
[Tôi, La Khê, tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế nông trang rượu Bordeaux của ông Ngô Lợi Dân tại Pháp] anh đoán là cái gì? Tôi, từ bỏ vườn nho vô điều kiện. Cô say rồi. Không say. Vốn đã muốn đưa cho anh rồi. Đúng rồi, còn một cái nữa. La Khê.
Anh mau lại đây. Rốt cuộc cô định làm gì? Cô trốn dưới gầm giường làm gì? Anh mau vào đây đi. Ở đây còn một cái nữa. Mau lên. Mau lên. Ở đây. Không ngờ ở đây còn một cái đúng không? Tôi sẽ luôn nhớ đến Thông Thông thay anh và ông Ngô.
Vậy nên anh cứ quên hết tất cả ở đây, quên Thông Thông, quên nơi này, quên cả tôi nữa. Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi. Sau này anh phải làm một tên cứng đầu vui vẻ.
[Tôi, La Khê, tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế nông trang rượu Bordeaux của ông Ngô Lợi Dân tại Pháp] Tỉnh rồi? Sao anh lại ở đây? Cô uống say, nhất quyết bắt tôi ở cùng cô, mà giờ còn hỏi tôi? Sao có thể? Tôi mệt nhất là kiểu người
Uống say là hôm sau liền quên hết như cô. Bản thỏa thuận này, còn có giá trị không? Nghĩ cho kỹ đi. Đừng để đến lúc đó lại nói tôi lách luật. Đúng vậy, là tôi viết. Sao vậy? Đấu tranh với tôi lâu như vậy, sao tự nhiên lại nghĩ thông rồi?
Ông Ngô giao vườn nho cho tôi, vốn hi vọng tôi có thể chăm sóc Thông Thông cho tốt, để anh được vui. Nếu như sự tồn tại của tôi, lại làm cản trở anh, tôi nghĩ điều này ông Ngô cũng không ngờ đến. Xin lỗi. Mất bao nhiêu lâu mới hiểu ra,
Làm thế nào mới có thể hoàn thành tâm nguyện của ông Ngô. Tiểu Khê, anh biết chìa khóa để mở thứ gì rồi. Sao anh lại ở đây? Tối qua, có người uống say, nhất quyết bắt tôi phải ở cùng cô ấy. Anh nói lung tung gì đấy?
Đào Luân, không phải vậy đâu. Hai người có quan hệ gì? Sao chưa gõ cửa mà đã vào phòng? Không được tìm bạn bè tán gẫu à? Nếu đã là bạn, tôi khuyên anh, lần sau nên gõ cửa trước, nếu không sau khi vào, nhìn thấy cảnh tượng thế này,
Thì mọi người đều xấu hổ. Tối qua tìm thấy. Chắc là đồ của anh khi còn nhỏ. Chìa khóa, trả em. Đào Luân, không phải vậy đâu. Đào Luân. La Khê. Thông Thông anh đừng đùa nữa được không? Có phải anh cố ý gây sự không?
Chúng ta có xảy ra chuyện gì đâu, cần gì phải giải thích. Tất nhiên phải giải thích rồi. Chúng tôi là người nhà, tất nhiên phải quan tâm. Cũng đâu có xảy ra chuyện gì? Người bạn tốt không cần gõ cửa cũng được vào, có muốn nghe em giải thích chút không?
Thiên Hoa. Đưa đi. Thiên Hoa. Đưa đi. Anh đừng nghĩ tùy tiện mang một đứa bé về, là có thể thay thế được con trai chúng ta. Bây giờ con trai không biết sống chết thế nào, anh đã hứa với tôi phải tìm được nó về.
Sao anh có thể từ bỏ nó chứ? Anh sẽ không bao giờ từ bỏ tìm kiếm con trai chúng ta, anh nhất định sẽ làm mọi cách, tìm con trai chúng ta về. Bây giờ bố em đang nguy kịch, chúng ta không để đổ thêm dầu vào lửa nữa, Thiên Hoa.
Tôi không quan tâm. Cho dù anh dùng cách nào, cũng phải tìm con trai chúng ta quay về. Thiên Hoa. Thiên Hoa. Vậy mới nói, em uống say rồi thì anh nên trông chừng em chứ, không thể để tên khốn kia được lợi.
Kỳ lạ, rõ rành anh đã đưa em về phòng rồi. Lần sau nhất định phải khóa cửa phòng em lại, không để em chạy lung tung nữa. Lần sau em sẽ không uống nhiều như vậy nữa đâu. Anh nhìn này, sáng sớm dậy mặt phù cả lên rồi. Nghe thư ký Tiêu nói,
Cô La đã ký thỏa thuận này khi đang uống say? Tôi nghĩ, chắc là do một thư ký Tiêu khác nói. Đúng rồi, vừa nãy có người tìm tôi. Cô La vẫn luôn không chịu ký thỏa thuận, sao tự nhiên lại đồng ý? Tôi cứ cảm thấy không hợp lý lắm.
Tôi thấy không vấn đề gì cả. Bản thỏa thuận viết tay này không đủ tiêu chuẩn, nếu cô La đã đồng ý chuyển nhượng quyền thừa kế, tôi đề nghị, anh Trương có thể dùng một bản thỏa thuận với cách diễn đạt tiêu chuẩn hơn, đúng quy tắc hơn cho cô ấy ký.
Nếu một ngày nào đó cô La trở mặt, nói anh Trương lợi dụng lúc cô ấy uống say để dụ dỗ ký tên, tôi sợ mọi chuyện sẽ càng rắc tối hơn. Nếu anh có bất cứ câu hỏi nào, có thể tự đến tìm cô ấy nói chuyện.
Khi còn sống ông Ngô cũng có vài lần định bán nông trang rượu, nhưng cuối cùng trước lúc ra đi, ông nói cô La làm ông ấy cảm thấy rất dễ chịu, cho nên đã để lại vườn nho cho cô ấy. Tôi cũng đã tiếp nhận rất nhiều vụ án tương tự,
Cô gái trẻ tuổi chăm sóc người già sắp qua đời, đều là để thừa kế tài sản của họ. Cuối cùng đã hoàn thành rồi. Chúc mừng em. Cuối cùng cũng đặt được bức cuối cùng lên rồi. Đúng vậy, anh ở đây đợi em một chút, em tìm giáo sư đến xem thử.
Được. Làm lành nhanh vậy? Làm lành gì? Hai chúng tôi, vốn dĩ không cãi nhau. Đều là tại tôi không chăm sóc cô ấy uống say, làm ai đó đục nước béo cò. Đục nước béo cò? Cho dù cô ta say ở đâu, thì cũng là say trong nông trang rượu của tôi,
Ở trong lâu đài của tôi. Là hai người, nhất quyết mặt dày đòi ở lại đó. Tiểu Khê không phải loại con gái tùy tiện như vậy, một ngày cô ấy làm thêm ở 3 chỗ, luôn cố gắng sống dựa vào bản thân mình. Đó, mới là La Khê.
Bao gồm cả chăm sóc người sắp qua đời đúng không?