Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 32 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 32] Xin lỗi. Tam gia, huynh biết không? Chuyện may mắn nhất trong cuộc đời này của Phượng Vũ chính là gặp được huynh.

    Nhưng biết làm sao khi Phượng Vũ lại đang gánh trách nhiệm nặng nề. Nếu… nếu kiếp này chúng ta không có duyên gặp lại, thì Phượng Vũ hy vọng kiếp sau vẫn có thể tìm được huynh, tiếp tục mối duyên kiếp này. Phượng Vũ! Phượng Vũ, cung chủ Thiên Tinh cung

    Coi thường quy tắc, có tư tình với nam nhân, còn sinh một đứa con. Hành vi này bôi nhọ danh tiếng Thiên Tinh cung ta, lại không có lòng hối lỗi, sửa sai. Giờ tuyên bố, kể từ hôm nay,

    Tước bỏ thân phận cung chủ của Phượng Vũ, trừng phạt nghiêm khắc, đồng thời đuổi khỏi Thiên Tinh cung. Phượng Vũ, nếu cô muốn rời khỏi hẳn Thiên Tinh cung thì bắt buộc phải chịu hình phạt 40 chiếc đinh Toả Cốt.

    Xưa nay chưa có ai trong Thiên Tinh cung chịu được hình phạt này, giờ cô hối hận thì vẫn còn kịp đấy. Đa tạ ý tốt của trưởng lão. Nhưng Phượng Vũ đã quyết ý, phiền trưởng lão hành hình. Chuyện này… Đinh Toả Cốt này

    Sẽ khiến cô phải chịu nỗi đau cắt gân đứt xương. Cho dù không lập tức mất mạng thì cũng đủ để khiến máu cô chảy cạn, khiến cô đau không muốn sống nữa. Phượng Vũ đã lựa chọn như vậy thì sẽ gánh chịu mọi hậu quả,

    Xin trưởng lão tiếp tục hành hình. Mong là cô sẽ không hối hận vì hành động hôm nay. Phượng Nhi, sao muội lại ngốc thế? Có xảy ra bất cứ chuyện gì thì chúng ta cũng phải cùng nhau gánh vác, không phải sao? Tam gia,

    Làm sao huynh tìm được tới đây vậy? Muội gặp nguy hiểm, sao ta có thể không tới được? Rõ ràng ta đã thiết kế lớp lớp bẫy rập trong rừng, sao ngươi có thể… Tam gia, sao huynh phải khổ vậy chứ? Đây là cái giá mà Phượng Vũ vốn phải trả.

    Phu nhân ở đây chịu khổ, cho dù làm ta bị thương gấp nhiều lần thì ta cũng sẽ tìm đến đây. Không liên quan đến họ, đây là quyết định của chính ta. Ta bằng lòng chịu hình phạt này. Tại sao muội phải làm thế?

    Phượng Vũ và ngươi, còn cả Long Bảo nữa, đều làm trái với quy tắc ở Thiên Tinh cung. Cô ấy tự nguyện xin rút thì phải chịu đựng hình phạt đinh Toả Cốt. Sao mọi chuyện muội đều giấu ta? Sao phải tự mình gánh vác? Ta chỉ hy vọng

    Huynh có thể chăm sóc cho Tiểu Bảo thật tốt. Nếu ta gặp chuyện không may thì huynh cũng không cần tự trách mình. Đời này, có thể có nhiều hồi ức đẹp với Tam gia, Phượng Vũ đã thấy rất mãn nguyện rồi. Muội nghe rõ cho ta,

    Cho dù Long Phi ta có thế nào thì cũng sẽ không bỏ muội mà đi. Ta sẽ cùng cô ấy chịu hình phạt này. Vẫn là phu nhân thông minh, nghĩ ra cách hay giương đông kích tây, dùng xe ngựa để dẫn sát thủ đi.

    Các thôn dân được bình an là tốt rồi. Chỉ là, mục tiêu của họ là chúng ta, lần này nhất định sẽ không chịu bỏ qua. Chúng ta nhất định phải về kinh trước khi trời tối mới được. Không ngờ tới,

    Vân Thanh Hiền lại thật sự là con riêng của Sử đại nhân. Hắn ra tay độc ác với Sử gia, xem ra lòng dạ hắn đã biến thái từ lâu. Chỉ trách ta không sớm phát hiện ra bộ mặt thật của hắn. Nếu như bắt hắn chịu tội theo luật sớm,

    Thì cũng không đến mức sẽ liên luỵ nhiều người vô tội như vậy. Lòng người khó đoán, sao muội có thể biết rõ được? Nhưng cũng may là lần này có phát hiện quan trọng, chỉ chờ chúng ta về kinh thành rồi, vạch trần bộ mặt thật của hắn,

    Là có thể trị tội hắn theo luật. Đúng rồi, Nhị gia, chẳng phải Lý đại ca đi lấy nước sao? Sao lâu vậy rồi mà vẫn chưa trở về? Ừ nhỉ. Gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra, sợ bóng sợ gió. Gia. Sao lại đi lâu thế?

    Đường đi hơi dài nên hơi tốn thời gian. Muội uống trước đi. Trong nước có độc! Đi! Giết! Lên! Ô Kim vệ ở đây, ai dám làm càn? Mau rút! Nhị gia, ngài không sao chứ? – Không sao chứ? – Không sao, Tiểu Lục. Không sao.

    Long đại nhân mãi không nhận được tin tức, lo lắng cho an nguy của mọi người, bèn phái chúng ta tới tiếp ứng. Không ngờ, chúng ta vẫn tới muộn. Không muộn, vừa đúng lúc. – Lý Kha! – Lý đại ca! Tình hình sao rồi?

    Độc mà huynh ấy trúng có thuốc nào giải được không? Sẽ không phải là không có thuốc nào giải được độc này như lời đại phu nói chứ? Ta biết mọi người đã gắng sức trở về thật nhanh, chỉ là huynh ấy đã hôn mê rất sâu,

    Không thấy tỉnh lại, có thể thấy bọn họ dùng độc rất mạnh. Hiện giờ, tâm mạch huynh ấy suy yếu, e rằng độc đã vào sâu trong nội tạng, trừ phi có thuốc giải, nếu không chỉ đành nghe theo ý trời.

    Nếu là như trước kia thì ta chắc chắn có thể giải độc, chỉ là ta bị thương sau hình phạt đinh Toả Cốt, trước mắt không giúp được gì cả. Không ngờ vì muốn giết ta diệt khẩu, hắn lại dùng cách độc ác như vậy. Lý đại ca,

    Xin lỗi, là ta liên luỵ huynh. Lý Kha trung thành bảo vệ chủ. Vì cứu hai người, huynh ấy có thể hy sinh bản thân, người lương thiện như vậy, hy vọng ông trời có thể phù hộ huynh ấy qua được kiếp nạn này. Long Dược tham kiến thế tử.

    Trước nay Long gia chỉ trung thành với hoàng thượng, chưa từng kéo bè kết cánh, hôm nay lại vì chuyện gì mà đến cầu xin bản thế tử? Ta muốn thuốc giải. Ta không biết ngươi đang nói gì. Chúng ta không cần phải vòng vo. Chuyện của Sử gia thôn,

    Thế tử nên biết, Vân Thanh Hiền đối xử với cha ruột còn như vậy, thì lòng trung thành với thế tử có thể kiên cố đến đâu chứ? Trong tay thế tử có thứ ta muốn có, nhưng chuyện gì cũng cần phải trả giá.

    Thế tử có điều kiện gì thì cứ nói ra. Nếu ngươi đã thẳng thắn như vậy thì bản thế tử sẽ nói thẳng luôn. Ta muốn Long Bảo. Long mỗ biết rõ mong muốn của thế tử. Long mỗ bằng lòng dốc hết gia sản Long gia

    Giúp thế tử đạt được thứ mình muốn có. Chỉ là Long Bảo… nó chỉ là một đứa trẻ, mong thế tử giơ cao đánh khẽ, tha cho Long Bảo. Long Dược, ngươi trước nay vốn rất tỉnh táo, thông minh, nhưng sao cứ phải giả ngốc về chuyện này với ta chứ?

    Thứ mà bản thế tử muốn trước nay đều ngàn vàng không đổi được. Long Bảo và gia bộc, nên chọn thế nào, hẳn là lúc ngươi đến cầu xin bản thế tử, trong lòng đã tính toán cả rồi. Nếu ngươi đã muốn bảo vệ đứa trẻ đó thì phải từ bỏ gia bộc.

    Chỉ là, một gia bộc nho nhỏ lại có thể được an táng long trọng như thế, cũng coi như xứng với một chữ “nghĩa”. Hắn không chỉ là một gia bộc. Bản thế tử mặc kệ ngươi nghĩ thế nào. Nếu ngươi muốn bảo vệ Lý Kha thì phải đổi bằng Long Bảo.

    Ta có thể đồng ý với thế tử, nhưng ta có một điều kiện. Nói đi. Mong thế tử nhất định phải đảm bảo tính mạng cho Long Bảo. Đương nhiên. Ta muốn nó chỉ là để đề phòng trước thôi. Long Dược bằng lòng tin tưởng thế tử,

    Nhưng ta không tin Vân Thanh Hiền. Thế tử có thể buông bỏ Vân Thanh Hiền không? Đây là một nửa thuốc giải. Đợi ta gặp được Long Bảo, ắt sẽ cho ngươi nửa còn lại. Mau cho hắn uống, có thể làm giảm bớt triệu chứng của hắn. Nhị gia,

    Thuốc này từ đâu mà có vậy? Đương nhiên là ta bỏ ra rất nhiều tiền để mua về. [Long phủ] Tiểu thư, cô thật sự muốn để Long đại nhân uống canh gà này ư? Đương nhiên rồi. Hôm nay con cháu Thư gia vào cung cả rồi,

    Chỉ có một mình ta ở trong phủ. Long Đằng chắc chắn là sợ ta nhàm chán nên mới cho người đón ta đến Long phủ. Ta nấu bát canh này những hai canh giờ, huynh ấy nhất định sẽ cảm nhận được tấm lòng của ta. Gà đáng thương.

    Long đại nhân đáng thương. Thư tiểu thư. Lý đại ca. Trông tinh thần Lý đại ca tốt thế này, xem ra mấy hôm trước Tô Tình đã nghĩ nhiều rồi, lo lắng thừa rồi. Sao cô lại tới? Ta đương nhiên là theo tiểu thư tới rồi. Thư tiểu thư.

    Xem ra vết thương của huynh khôi phục rất tốt. Mấy hôm nay, làm Tô Tình nhà chúng ta lo lắng chết đi được. Tiểu thư! Hôm nay, xem như huynh may mắn. Canh gà bản tiểu thư mới nấu vừa khéo thừa một ít, chia cho huynh một ít nhé.

    Huynh nhân lúc nóng uống đi, đừng để Tô Tình nhà chúng ta lo lắng nữa. Được. Huynh mau uống đi. Cảm ơn Thư tiểu thư. Không được uống! Tại sao không được uống? Bởi vì đây là canh mà tiểu thư nấu cho Long đại nhân.

    Lý Kha không thể uống trước, làm vậy là vượt phép rồi. Đây đâu phải là vượt phép? Lý đại ca bị bệnh nặng mới khỏi, đương nhiên phải bồi bổ cơ thể cho tốt. Đây không coi là vượt phép. Ta nói uống được là uống được. Uống đi.

    Nếu Thư tiểu thư đã có ý tốt như vậy thì tại hạ cung kính không bằng nghe theo. Đừng. Sao nào? Ngon không? Ngon lắm. Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Vậy tự ta đi tìm Long Đằng đây. Ngươi ở lại với Lý đại ca nhé, đi đây.

    Tiểu thư, chú ý an toàn. Ta đã nói là không được uống, không được uống. Tiểu thư bỏ cả hơn nửa lọ muối vào đó, ta ngăn không nổi luôn. Uống thêm đi, uống thêm đi. Đúng là dở thật đấy. Lần này đại gia thảm rồi. Năm nay có thêm muội,

    Phượng Vũ cô nương, Tiểu Bảo, còn cả mấy người Thư tiểu thư, cảm giác cả Long phủ náo nhiệt lên nhiều. Canh này ta nấu những hai canh giờ đó, huynh mau uống nhân lúc nóng đi, xem xem tay nghề của ta có tiến bộ không. Muội chắc chắn là uống được sao?

    Đương nhiên rồi. Sao lại không uống được chứ? Canh này là đích thân ta nấu cho huynh đó. Thơm lắm. Sao? Xin lỗi, xin lỗi, ta không cố ý đâu. Huynh không sao chứ? Xin lỗi, xin lỗi. Long Đằng, huynh sao thế, Long Đằng? Lúc ta nấu canh này,

    Ta đâu có rời khỏi bước nào? Long Đằng, huynh sao thế? Huynh tỉnh lại đi, Long Đằng! Trêu muội đó, đồ ngốc! Canh ngon như thế, sao ta có thể ngất đi được? Cho dù có ngất đi cũng là vì vui thôi. Sao có thể đùa vui chuyện như thế này được?

    Huynh quá đáng lắm! Xin lỗi. Ta không nên trêu muội. Chỉ là, nếu ta không làm vậy thì làm sao biết được trong lòng muội lại quan tâm ta như thế chứ? Tự tay ta làm đó, không biết có vừa lòng Thư đại tiểu thư không? Cha, mau lại đây,

    Con muốn vẽ tranh cả nhà chúng ta. – Mau lại đây! – Được! Tiểu Bảo, con vẽ mẹ con không giống. Không giống chỗ nào? Thế này mới giống. Long Phi, có phải huynh to gan ra rồi không? Xem ta xử huynh thế nào!

    – Cha mau chạy đi, mau chạy! – Đứng lại! Huynh đứng lại cho ta! [- Phu nhân tha mạng! – Đứng lại!] [- Không tha cho huynh được! – Sắp đuổi kịp rồi!] [Long phủ] Pháo hoa này đẹp hệt như bầu trời sao Tây Mân vậy.

    Pháo hoa trong mắt muội đẹp hơn. Pháo hoa đẹp như vậy không xem, huynh đang xem gì thế? Không có gì. Lần này gặp nạn lớn mà không chết, ta bỗng dưng nghĩ thông suốt rất nhiều điều. Ta cảm thấy mình vẫn còn rất nhiều chuyện chưa hoàn thành, nên thử

    Thay đổi một chút. [Nếu không mau chóng lấy một nửa còn lại của thuốc giải] [thì e là độc mà Lý Kha trúng] [rất nhanh sẽ tái phát.] Đợi qua tết rồi ta sẽ làm chủ cho ngươi, để ngươi thành hôn. Cũng có nghĩa là

    Tiểu Bảo tiếp tục ở lại Long phủ cũng sẽ có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào ư? Trước mắt, với thế lực của Long gia thì không thể tiếp tục bảo vệ Tiểu Bảo nữa. Cả nước này chỉ có một người mới bảo vệ được nó. Ý huynh là thái hậu?

    Vậy chuyện này trước mắt chỉ có thể để Kỷ Diễm đồng ý trước đã. Con đường sau này chúng ta đi cũng chỉ có thể tính toán từng bước. Chỉ cần ngày nào Vân Thanh Hiền còn đó thì ngày đó Tiểu Bảo vẫn còn gặp nguy hiểm. Nhưng ta đã ly gián

    Mối quan hệ giữa Vân Thanh Hiền và thế tử trước mặt thế tử. Như vậy, con đường sau này sẽ càng nguy hiểm hơn. Chúng ta nhất định phải cẩn thận mọi đường. Ta sẽ tìm cơ hội đi gặp thái hậu trước. Chuyện này không thể kéo dài được. Nhưng trước mắt,

    Muốn diệt sạch ngay thế lực muốn làm hại Tiểu Bảo, thì cái giá phải trả sẽ lớn hơn tưởng tượng nhiều. Có điều, cho dù có dốc hết mọi thứ của Long gia thì cũng không tiếc gì. Nhị gia, Mộc Nhi thay sư phụ cảm ơn huynh.

    Người mà sư phụ muốn bảo vệ, Mộc Nhi cũng nhất định sẽ hết sức bảo vệ. Dù sao thân thế của Tiểu Bảo cũng có ý nghĩa quan trọng. Ta có một kế, nhưng mà cần phu nhân phối hợp. Thư đại nhân là khách quý. Xem ra

    Ngươi vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì. Vân đại nhân có biết gần đây Long Nhị và thế tử qua lại khá thân thiết? Nếu hai người họ cùng một chiến tuyến thì vụ án diệt môn Sử gia và chuyện Sư Bá Âm sẽ khó mà che giấu được.

    Long gia trước nay chỉ ra sức vì hoàng thượng, Long Nhị này chỉ là một thương nhân, sao có thể qua lại với thế tử? Sao ngài lại biết được hành tung của họ chứ? Trong thành này, có nơi nào không có tai mắt của ta đâu?

    Việc tranh giành vị trí thái tử trong triều, ngoài hoàng tử mà Thư quý phi nhận nuôi thì còn một người nữa là thế tử. Long Nhị này đang trải thảm trước cho con đường sau này của hắn. Dựa vào tiền tài, quan hệ của Long gia,

    Ngươi làm sao mà sánh được? Đừng bao giờ đánh giá quá cao bản thân, coi thường kẻ địch. Đối với thế tử, chỉ cần có thể đạt được mục đích, thì ai giúp đỡ cũng có khác gì đâu? Đối với hắn, Vân Thanh Hiền ngươi cũng chỉ là

    Một con cờ có cũng được mà không có cũng được thôi. Lão phu đến tận đây báo tin, mấy hôm nữa, thế tử sẽ đích thân tới Long gia. Chỉ cần hai người họ liên thủ, tới lúc đó ngươi còn muốn ra tay thì e là cũng đã muộn rồi.

    Ngươi tự nghĩ cho rõ ràng bên nào mới là bên ngươi nên ra sức ủng hộ. Mộc Nhi, Mộc Nhi. Kỷ tỷ tỷ. Ta nghe nói, thái hậu phá lệ nhận người, cho muội làm chủ Âm Ti phủ? Đúng là có chuyện này. Sao lại như thế? Chỉ có như vậy

    Thì ta mới có lý do chính đáng để tự do ra vào cung. Nhưng rõ ràng mọi người đã hứa với ta là sẽ bảo vệ an toàn cho Long Bảo, rời xa mọi chuyện ở đây mà. Nếu muội và Long gia đều bị cuốn vào trận phong ba này

    Thì làm sao che giấu được thân thế của Long Bảo nữa? Ta đang định tìm tỷ, không giấu nổi thì không cần giấu nữa. Tỷ nên đứng ra chứng minh thân phận của Tiểu Bảo. Chỉ có như vậy mới bảo vệ được an toàn cho Tiểu Bảo.

    Nếu tỷ đồng ý thì ta sẽ sắp xếp người đưa tỷ ra khỏi cung. Chuyện Đinh Thịnh không có tiến triển gì, e là phải đi gặp Đinh đại nhân một lần rồi hỏi rõ hơn về tình hình vụ án.

    Khởi bẩm hoàng thượng, chúng thần có thông tin quan trọng về vụ án muốn bẩm rõ với hoàng thượng. Còn có phát hiện gì khác, mau chóng báo lại. Chúng thần phát hiện vụ án của Đinh Thịnh lại có thêm manh mối mới. Chỉ là… Long đại nhân,

    Ngươi lui xuống trước đi. Thần xin lui. Khởi bẩm hoàng thượng, Đinh Thịnh đã viết giấy khai trong ngục, thừa nhận còn có đồng bọn khác trong vụ án mua bán chức quan. Đồng bọn là ai? Hoàng thượng, vụ án này là âm mưu chung của thế tử

    Và Long Dược của Long gia. Vương đại nhân cố ý để ta rời khỏi, e là chuyện không đơn giản như vậy. Có lẽ vụ án Đinh Thịnh sẽ dính dáng đến Long gia ta. Nhưng vụ án này chẳng phải đã có chứng cứ đanh thép từ lâu rồi sao?

    Chân tướng còn là do đại ca và nhị ca cùng nhau tra ra. Vậy mà cũng hãm hại được à? Đại ca, nhất thì không làm chỉ huy sứ nữa, chúng ta cùng nhau về quê trồng ruộng. Trước mắt, ta đã không thể tự lựa chọn nữa rồi.

    Chuyện này không nên chậm trễ, ta phải đi thăm dò tin tức trước, không thể bó tay chờ chết. Đại ca, mọi chuyện nên cẩn thận hơn. Theo lời Nhị gia thì chuyện này đúng là có điểm kỳ lạ. Chúng ta phải mau chóng tra rõ ngọn ngành sự việc.

    Không biết vì sao, ta cứ cảm thấy hơi bất an. Chuyện này đã được sắp xếp ổn thoả, mọi người trong Long gia sẽ về quê tránh trước. Như vậy cũng tốt, có thể bảo vệ sự an toàn của Tiểu Bảo. Còn ta sẽ ở bên Nhị gia,

    Cùng vượt qua sóng gió. Chuyện ngày mai cũng đã sắp xếp cả rồi. Nhưng mọi thứ phải cẩn thận trước nhất. Nếu lần này có thể an toàn vượt qua, sau này, ta sẽ cùng Nhị gia kinh doanh thật tốt việc buôn bán của Long gia,

    Sẽ không nhúng tay vào việc khác nữa. Cha. Cha. Cha. San Nhi, sao con lại tới? Đây… đây không phải là nơi con nên đến. Cha yên tâm, San Nhi đã nhét bạc cho đám thủ vệ rồi, họ sẽ không làm khó con đâu.

    Đây là điều duy nhất mà San Nhi có thể làm lúc này. Cha nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân. Chuyện hậu sự của Hương Nhi lo liệu thế nào rồi? Tất cả đều là một tay Vân Thanh Hiền lo liệu,

    San Nhi không thể tiễn tỷ tỷ đoạn đường cuối cùng. Tỷ tỷ con từ nhỏ đã thích sạch sẽ, luôn luôn chăm nom cho bản thân một cách tỉ mỉ, cẩn thận. Hy vọng Vân Thanh Hiền có thể nể tình phu thê,

    Lo liệu ổn thoả cho hậu sự của tỷ tỷ con. San Nhi à, hai tỷ muội các con tính cách hoàn toàn khác nhau. Con thực chất là một nha đầu nghịch ngợm, nhưng tỷ tỷ con… Cha, tỷ tỷ đi rồi, San Nhi chỉ còn cha thôi. Cha yên tâm,

    San Nhi nhất định sẽ nghĩ cách rửa nỗi oan cho cha. Con đừng nhúng tay vào chuyện của cha. Mong ước duy nhất của cha bây giờ là hy vọng con có thể bình an. Tỷ tỷ con đã đi rồi, nhưng cuộc đời của con mới vừa bắt đầu thôi. Có lúc,

    Nhìn người không thể nhìn vẻ ngoài, phải tìm một người đối xử với con thật lòng thì mới phó thác cả đời được. Với tình hình hiện giờ của Đinh gia, nếu con còn có thể gặp được một người không bao giờ rời xa con,

    Thì đó mới là người có thể dựa dẫm, có thể phó thác cả đời thật sự. Con biết không? Cha yên tâm đi, cho dù con gái có gặp phải bất kỳ khó khăn gì thì bên cạnh vẫn luôn có một quý nhân giúp đỡ, đều có thể hoá giải nguy nan.

    San Nhi à, nghe lời này của cha, sau này nếu có cơ hội thì hãy mau chóng rời khỏi nơi này đi. Đừng như cha và tỷ tỷ con, cả đời này bị nhốt trong cái lồng giam này. Cha, cha đừng nói những lời bi thương này. Đợi cha ra ngoài rồi,

    Chúng ta cùng nhau rời khỏi đây. Chỉ là trước mắt, tình hình vụ án này cha rốt cuộc biết được bao nhiêu thì nên nói thật ra hết, như vậy mới tự cứu được mình. Chuyện này cha tự biết cân nhắc. Nhớ lấy, có cơ hội thì hãy rời khỏi đây.

    Ta không tin được người khác, con hãy tìm Long Đằng đại nhân, ta có chuyện muốn nhờ hắn. Vâng. Con gái sẽ đi ngay bây giờ. Nào. Long Bảo tham kiến thế tử. Thuốc giải mà ngươi muốn. Đa tạ thế tử. Tiểu Bảo, chi bằng con đi thay bộ đồ thượng hạng

    Rồi lại chơi với thế tử, được không? Vâng. Dân phụ tham kiến thế tử. Xin thế tử để dân phụ đưa Tiểu Bảo đi thay một bộ đồ. Dù sao cũng là ra ngoài với thế tử, cũng không thể ăn mặc tuỳ tiện thế này chứ? Đi thôi. Yên tâm đi,

    Bản thế tử nhất định sẽ đối xử với Tiểu Bảo thật tốt. Xem ra, thế tử không phải người lòng dạ độc ác, hơn nữa, chắc là cũng nghĩ thông suốt một số chuyện rồi nhỉ? Hiện giờ trước và sau Long phủ đều có người của thế tử,

    Cũng không vội vã làm gì. Cứ để Tiểu Bảo ở cùng thê tử ta lúc nữa, Long mỗ cũng có thể nhân cơ hội này trò chuyện với thế tử một phen. Nhị bá mẫu, người vội vã đi như vậy là muốn đưa Tiểu Bảo đi đâu? Đi gặp một người

    Rất quan trọng với Tiểu Bảo. Gặp rồi con sẽ biết thôi. Đi. Nhị bá mẫu, bà ấy là người mà người dẫn con tới gặp ư? Tiểu Bảo. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo, con còn nhớ ta không? Còn nhớ, từng gặp một lần trong cung. Người là Kỷ cô cô.

    Con trai đáng thương của ta. Kỷ cô cô, người hồ đồ rồi hả? Tiểu Bảo, ta không phải là Kỷ cô cô, ta mới là mẹ ruột của con. Mọi người gạt con, con không tin! Tiểu Bảo, Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Yên tâm đi, ta sẽ trông chừng nó. Kỷ tỷ tỷ,

    Tỷ đừng buồn bã quá. Dù sao Tiểu Bảo vẫn còn nhỏ tuổi, chúng ta nhất định sẽ gắng hết sức để bảo vệ sự an toàn của Tiểu Bảo. Chỉ là trước mắt, thực sự đã có quá nhiều người phải hy sinh vì chuyện này. Nếu tỷ cứ mãi trốn tránh

    Thì tình hình của Tiểu Bảo sẽ chỉ càng ngày càng nguy hiểm. Chúng ta đã sắp xếp người rồi, sẽ đưa tỷ về cung bằng đường hầm bí mật. Vì Tiểu Bảo, chúng ta có thể đặt cược tất cả. Trước mắt phải xem tỷ lựa chọn thế nào,

    Có bằng lòng phối hợp với chúng ta không. Đinh đại nhân, Đinh cô nương mời ta tới đây. Đinh đại nhân. Đinh đại nhân. Đinh đại nhân! Ngài sao thế? Mau phong toả cửa lớn, bắt lấy Long Đằng! Vâng! Hỏng rồi!