Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 31 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 31] [Vân phủ] Trong lòng mọi người đều biết rõ ai mới là hung thủ thật sự, không cần nhiều lời. Uổng công ta có hoài bão lớn
Nhưng lại không có nơi để phát huy. Long gia đối đầu với ta khắp mọi nơi. Bên ngoài thì có một tên Long Nhị, trong triều thì hoàng thượng chỉ tin tưởng Long Đằng. Chỉ có diệt sạch phe cánh của Long gia, mới có thể mở ra con đường ta muốn.
Những gì ta đã bỏ ra vì quốc gia, vì giang sơn xã tắc đâu có ít hơn người khác? Nghĩ lại những gì ngài đã làm xem, ngài còn mặt mũi nói những lời này sao? Nếu lời cô nói có chứng cứ thì cứ nói cho mọi người, tấu lên hoàng thượng,
Ta đợi phán quyết là được, sao phải nhiều lời với ta làm gì? Chỉ e là cô không có bằng chứng nhỉ? Không ai có thể ngăn cản điều ta muốn. Ngài đúng là hết thuốc chữa. Đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho muội. Nếu muội quay đầu lại
Thì ta sẽ không truy cứu chuyện xưa, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, chúng ta làm lại từ đầu. Thế tử. Tình hình trong cung phức tạp, không có lợi cho chúng ta. Thêm việc Thư quý phi luôn bên cạnh hoàng thượng,
Lại có tiểu hoàng tử làm hoàng thượng lung lay, đúng là khó lòng nhẫn nhịn. Thế tử không cần lo lắng, lúc này chúng ta có sự ủng hộ của quần thần, Thư gia thì đã sa cơ lỡ vận, tiểu hoàng tử lại càng không đáng lo ngại.
Chuyện quan trọng nhất trước mắt là một chuyện khác. Vân huynh muốn nói Long gia sao? Cư Mộc Nhi vốn luôn nghi ngờ ta, giờ lại gặp được phu nhân, không biết cô ta đã nắm được bao nhiêu manh mối. Không thể giữ Long gia lại. Vân huynh có kế sách gì?
Nếu Long gia và Thư gia đều là vật cản đường chúng ta, thì chi bằng để bọn họ đấu đá lẫn nhau, chúng ta lặng lẽ quan sát rồi tính tiếp. Cha ta sao rồi? Lão gia… Lão gia sốt cao liên tục mấy ngày nay,
Ngay cả ngự y do Thư quý phi phái đến cũng đành bó tay. Ngày nào lão gia cũng nhắc đến tiểu thư, mong tiểu thư về Thư gia một chuyến. Nếu đã như vậy thì ta sẽ về một chuyến. Ngươi đi trước đi. Vâng. Có phải cha muội lâm bệnh lúc này
Vì muốn trốn tránh chuyện gì không? Dù sao ta cũng là con gái duy nhất của ông ấy, theo lý thì nên về thăm. Nhưng Thư Bác suy tính rất sâu xa. Nếu sau khi muội đi hai ngày mà vẫn chưa có tin tức gì
Thì ta sẽ lấy lý do thăm bệnh để đến Thư phủ xem sao. Ta không còn là ta của lúc trước, ta sẽ không nghe theo sự sắp xếp của cha nữa. Huynh yên tâm đi. Ước chừng thời gian thì chắc mấy người Lý Kha sắp về rồi.
Nếu lần này chúng ta về phủ thì không biết bao giờ mới có thể quay lại. Lát nữa, nếu tiện thì huynh đưa Lý Kha đến đi, để nha đầu Tô Tình không phải lúc nào cũng lo lắng nữa. Tiểu thư. Được. Ta đang tò mò là tiếng đàn của ai
Mà còn tệ hơn tiếng gẩy bàn tính, thì ra là Nhị gia về rồi. Đây… Ta học lén cũng lâu rồi sao cứ cảm thấy vẫn chưa học được? Theo ta thấy thì với tố chất và trí tuệ của Nhị gia, e là cực kỳ khó để hoàn thành một khúc nhạc.
Xem ra phải để phu nhân đích thân dạy rồi. Nhưng ta thấy chắc là phải dạy cả đời. Chắc cả đời này mặt ta cũng không dày được như vậy. Phu nhân đang nghĩ về chuyện của Đinh Nghiên Hương đúng không? Ta đã nghe chuyện này,
Muội không cần phải canh cánh trong lòng. Ta chỉ lo là Vân Thanh Hiền sẽ hành động trắng trợn hơn lúc trước. E là muốn bảo vệ Tiểu Bảo không dễ dàng. Muốn đối phó với Vân Thanh Hiền thì chúng ta phải chủ động tấn công. Nhưng điều chúng ta nên lo ngại
Là thế lực đằng sau Vân Thanh Hiền. Vậy nên chuyện này chúng ta phải âm thầm ra tay sau lưng. Phu nhân, muội không được tùy tiện hành động. Tên khốn nào dám đánh lén ta? Phượng Vũ cô nương, lúc trước đệ đệ ngốc đã nhiều lần đắc tội,
Bây giờ cho muội xử lý tùy thích. Nhị ca, nào có người bán rẻ huynh đệ như huynh chứ? Các ngươi còn muốn xem bao lâu nữa? Hay là ngứa da rồi? Muốn chịu phạt chung? Không muốn, không muốn. Tẩu tẩu cứ xử lý việc nhà,
Thuộc hạ xin cáo lui, thuộc hạ xin cáo lui, cáo lui, cáo lui. Mấy tên không có nghĩa khí này, xem ta xử các ngươi thế nào. Tam gia vẫn cây ngay không sợ chết đứng nhỉ? Tiểu nhân không dám. Lúc trước ta tự ý quyết định cho Long Bảo vào cung,
Hại muội và Long Bảo phải rời Long phủ, còn chưa xin lỗi muội chuyện này. Xin đại nhân muội hãy rộng lòng tha thứ. Biết sai thì tốt, nhưng đã sai thì phải chịu phạt. Chỉ cần muội chịu nguôi giận. Hình phạt gì? Tới đi. Đây là hình phạt gì? Phu nhân,
Muội tha thứ cho ta rồi, không giận nữa, đúng không? – Lười nói lý lẽ với huynh. – Đúng không? [Long phủ] Nếu chúng ta không phản công thì e là sẽ gặp nhiều tai họa hơn nữa. Giờ thế tử đang như hổ đói rình mồi,
Chắc chắn ngài ấy sẽ không tha cho Tiểu Bảo. Ta cứ cho rằng chỉ cần trốn đi thật xa, không dính đến chuyện tranh giành của hoàng gia thì có thể bảo vệ Long Bảo. Xem ra bây giờ muốn tránh cũng không được, chỉ có thể liều mạng chiến đấu
Vì Long gia, cũng vì Tiểu Bảo. Tính thêm ta nữa. Từ nhỏ tỷ tỷ của ta đã theo nề nếp, sau khi gả vào Vân phủ lại càng toàn tâm toàn ý vì hắn, nhưng lại bị Vân Thanh Hiền đối xử như vậy. Tỷ tỷ của ta chết quá oan uổng,
Ta phải trả thù cho tỷ ấy. Chuyện của San Nhi cũng là chuyện của ta, tính thêm ta nữa. Mọi người có yêu cầu gì thì cứ dặn dò ta là được. Nhưng chuyện này cần phải cẩn thận, chúng ta phải tính kế lâu dài. Đúng rồi,
Đây là thứ Vân phu nhân để lại cho ta trước khi chết. Cô ấy nói vật này là do cha của Vân Thanh Hiền để lại. Nhưng hình như miếng ngọc bội này có quan hệ rất mật thiết với Sử đại nhân. Cha của Vân Thanh Hiền?
Từ khi Vân Thanh Hiền làm học trò của cha ta, chưa từng nghe hắn nhắc đến người nhà. Nhưng ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy Sử đại nhân và Vân Thanh Hiền có mối quan hệ không thể cho người khác biết. Xem ra chỉ có thể điều tra từ manh mối này.
Chúng ta chia ra điều tra, không được bỏ qua bất kỳ tin tức nào liên quan đến Vân Thanh Hiền. Lần này nhất định phải tóm được cái đuôi hồ li của hắn. [Ta đã đến Hình bộ để xác minh,] miếng ngọc bội này của Vân Thanh Hiền
Đúng là giống di vật Sử đại nhân để lại, là Tử Mẫu bội. Phía Tam gia có tin tức gì không? Ta đang muốn bàn chuyện này. Lão tam đã phái người đi điều tra nhà tổ tiên của Vân Thanh Hiền. Điều tra kỹ càng thì phát hiện
Vân Thanh Hiền đã thay đổi nguyên quán. Hơn nữa hắn là đồng hương với Sử đại nhân. Nhưng có một chỗ rất kỳ lạ. Trước khi làm quan, hai người họ không có qua lại gì, sau khi vào triều làm quan cũng rất ít khi qua lại. Nên ta thấy
Ta phải đích thân đi xem thử, có khi có manh mối gì đó. Mộc Nhi đi cùng phu quân. Không được. Ta sẽ phái người đi điều tra. Ta không cho phép hai đứa gặp nguy hiểm. Ta hiểu thủ đoạn của Vân Thanh Hiền hơn bất kỳ ai.
Nếu người của đại ca ra tay thì sẽ khiến hắn cảnh giác. Vậy nên chúng ta vẫn nên âm thầm điều tra. Đại ca yên tâm, ta sẽ lấy lý do đi thăm người thân với Mộc Nhi để cùng rời kinh thành.
Hơn nữa bọn ta cũng không phải người trong quan phủ, sẽ không bị nghi ngờ. Làm gì cũng phải cẩn thận. [Long phủ] Mọi người về hết đi, không cần lo lắng. Nhị gia, phu nhân, hai người đi đường cẩn thận, sớm ngày về phủ.
Mau đi thông báo cho Vân đại nhân. Ta không có nói khoác với các ngươi. Long gia là thương gia của hoàng gia trong kinh thành. Các ngươi chưa từng tận mắt nhìn thấy nhà của Long gia to như thế nào,
– khí thế như thế nào đúng không? – Lão Cư này… – lại nói khoác rồi. – Ngươi nói xem sính lễ đến vào ngày hôm đó, sính lễ nhiều đến nỗi mười mấy người cũng khiêng không hết, chất đến mấy xe ngựa, ngươi có biết không? Thật đấy.
– Thật hay giả vậy? – Đừng nói khoác nữa. Lão Cư, ông đừng nói khoác nữa. Ngươi đúng là không ăn được nho nên chê nho chua. Ta nói ông này… Người kiểu gì thế, thật là… Xe ngựa khí thế vậy là quan lại quyền quý ở đâu đến nhỉ?
– Khí thế quá. – Không biết, ai vậy? Lão Cư, Nhị gia và phu nhân đến thăm. Gia, phu nhân, đến rồi. – Về rồi à? – Cha. Nhạc phụ đại nhân, con rể đến muộn, mong nhạc phụ đại nhân thứ lỗi.
Người một nhà, không cần khách sáo, về là tốt rồi. Lý Kha. Có. Còn không mau mang hết quà chuẩn bị cho nhạc phụ đại nhân ra đây. Vâng. Các con đi đường vất vả, sau này đừng phiền phức như vậy. Việc nên làm mà.
Cha, đây là tấm lòng của Nhị gia, cha nhận đi. – Chào thúc thúc, chào thím. – Được. Con là Mộc Nhi à? Đúng là Mộc Nhi rồi. Mọi người xem, con gái lớn rồi có khác, càng lớn càng xinh đẹp. Bao nhiêu năm không gặp,
Đã trở thành cô nương xinh đẹp rồi, còn được gả cho một người tốt. Lần này cha của con hạnh phúc rồi. Mọi người đều thấy rồi chứ? Con rể ta tốt với con gái ta, toàn tâm toàn ý với nó, cũng là nhờ tổ tiên của Cư gia chúng ta
Đã tích đức. Đúng, đúng, đúng. Bà con cô bác, cảm ơn các vị đã chăm sóc nhạc phụ đại nhân của ta. Ta đã chuẩn bị một chút quà mọn cho các vị, mong các vị vui vẻ nhận lấy. Mau lên, mau lên, mau lên. Mau đi lấy quà.
Cảm tạ, cảm tạ, cảm tạ. – Nào nào nào. – Cảm tạ. [Thư phủ] Chẳng hay gần đây Thư đại nhân có khỏe không? Đa tạ Long đại nhân đã lo lắng. Từ khi Thần Nhi về phủ, bệnh của lão phu đã đỡ nhiều rồi.
Long mỗ có một yêu cầu hơi quá đáng. Ta muốn rước Nhược Thần về Long phủ, mong đại nhân tác thành. Bây giờ, con gái ta đã đến tuổi bàn chuyện cưới xin, bên ngoài cũng có rất nhiều lời bàn tán. Nếu Long đại nhân thật sự muốn tốt cho con gái ta
Thì cũng nên chú ý đến thể diện của Thư gia ta. Cha, con tự nguyện vào Long phủ. Thư đại nhân nói rất phải. Long mỗ đã suy nghĩ không chu toàn. Nhưng Long mỗ đã có dự tính cho chuyện Thư đại nhân lo ngại. Đợi một thời gian nữa,
Chắc chắn sẽ dập được những lời bàn tán này, cho Nhược Thần một lời giải thích. Thần Nhi, xuống bếp xem thử thuốc đã sắc xong chưa. Long đại nhân và lão phu cũng không phải người ngoài, ta nói thẳng nhé. Mời Thư đại nhân nói.
Gần đây hoàng thượng hơi không được khỏe, cũng đã đến lúc lập người kế vị. Ta biết tình cảm của Long đại nhân với con gái ta. Lão phu mong rằng Long đại nhân có thể dốc chút sức nhỏ vì Thư quý phi và Thư gia.
Lẽ ra Thư đại nhân phải hiểu rằng xưa nay Long gia ta không thích tham gia vào chuyện này. Ô Kim vệ cũng chỉ dốc sức cho hoàng thượng. Long Đằng ta không thể kiểm soát được sự thay đổi tình hình, chỉ hoàn thành sứ mệnh mà thôi.
Mong Thư đại nhân thứ lỗi. Sao lão phu lại không hiểu tính cách của Long đại nhân chứ? [Không biết điều!] Cha, được rồi. Con nói này, cha đừng so đo với mấy người bà con nữa. Ta và bọn họ đâu có cùng đẳng cấp. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng nhạc phụ đại nhân. Chào buổi sáng. Huynh thức sớm vậy? Ta còn định để huynh ngủ thêm một chút. Nếu vậy thì cùng ăn đi. Gia, tối hôm qua núi lở đã chặn lại đường núi, e là chúng ta phải ở lại thêm mấy ngày.
Các con có việc gấp phải đi sao? Thật ra cũng không có chuyện gì quan trọng. Nhị gia chỉ đang lo chuyện làm ăn của huynh ấy mà thôi. Bọn con ở lại thêm mấy ngày cũng không phải là không được. Đúng không Nhị gia? Như vậy sao được,
Đương nhiên là chuyện làm ăn quan trọng. Con rể có thể đến thăm ta bất cứ lúc nào, nhưng không kiếm tiền thì làm sao nuôi con và con cái? Ta nói này, tuổi của các con không còn nhỏ nữa, các con phải tranh thủ thời gian
Mau sinh một đứa cháu trai mập mạp cho ta. Cha. Ăn cơm thôi. Lý Kha, mang ghế qua đây rồi cùng ăn. – Ta đi lấy ngay đây. – Mau lên. Cùng ăn cơm thôi. Để ta làm cho, tay của Nhị gia không dùng để làm những việc nặng nhọc này.
Tay của muội cũng không dùng để làm việc nặng nhọc. Để ta. Không sao, chỉ là những việc vặt thường ngày thôi. Tay của muội dùng để đánh đàn. Sau này có ta ở đây thì muội không cần làm những việc này nữa. Nhị gia, huynh mau nhìn xem.
Cảnh đẹp thế này không thể nhìn thấy trong kinh thành đâu. Đúng vậy. Nơi này không có tường gạch ngói cao, yên tĩnh, hiền hòa, có núi cao, có nước chảy, còn có muội. Sống ở đây đúng là thoải mái. Mộc Nhi. Sao khoai lang chưa chín?
Đợi thêm một nửa canh giờ nữa là được. Nhưng mà vẫn còn thiếu một thứ. Đi theo ta. Đi đâu? Qua đây, qua đây, qua đây. Bên đó. Nhẹ thôi. Cha. Cha. Mộc Nhi. Cha. Mau sinh một đứa cháu trai mập mạp cho cha. Đi, đi, đi. Cảnh đẹp cùng đồ ăn ngon,
Sao có thể thiếu rượu ngon được? Cha ta giấu rượu này rất kỹ. Đây là rượu ngon tuyệt đỉnh hiếm có được ông tổ của ta để lại. Vì nước suối cạn kiệt nên không thể ủ ra rượu ngon như thế này nữa. Vì vậy uống một giọt sẽ vơi đi một giọt,
Nên cha ta rất quý. Đúng là rượu ngon. Rượu ngon thế này sao cha muội lại không mang ra khi muội xuất giá? Vậy mới thấy rằng rượu này khó có được. Cẩn thận bỏng. Đúng rồi, muội nói xem chúng ta đã uống rượu ủ nguyên chất của cha muội,
Liệu cha muội có tức giận nên không nhận ta là con rể nữa không? Sao như vậy được? Rượu ngon thì nên chia sẻ với người mình yêu thương. Hơn nữa, nếu để rượu lại cho cha ta uống một mình thì chẳng có ý nghĩa gì.
Lúc trước Nhị gia đã tặng quà cho ta, lần này xem như là Mộc Nhi trả lễ cho huynh. Còn có cảnh đẹp có một không hai này nữa. Người có một không hai như muội mới là món quà tốt nhất cuộc đời ta. Uống rượu thôi. [Chỉ mong từ nay về sau,]
[ngày nào cũng được nhìn thấy muội cười.] [Nếu có thể sống bình thường như vậy mãi] [thì tốt biết mấy.] Đại thiếu gia, đã chuẩn bị xong thiếp cầu thân rồi, chỉ đợi gia đích thân đến nhà thôi. Tốt. Đại ca, sớm ngày cưới Thư cô nương vào nhà đi.
Câu đó nói sao nhỉ? Đêm dài lắm mộng! Đừng để bọn ta ngày ngày lo lắng cho huynh. Bớt lo chuyện bao đồng đi. Sao lại bao đồng chứ? Đây là chuyện lớn cả đời của đại ca, – bọn ta không được nôn nóng giùm huynh sao? – Đúng vậy.
Rốt cuộc Long Đằng có đến không? Không phải huynh ấy đột nhiên nuốt lời chứ? Tiểu thư, tiểu thư. Sao rồi? Cha ta đồng ý chưa? Đồng ý rồi, đồng ý rồi. Lão gia đồng ý ngay lập tức. Tiểu thư, cô đi đâu vậy? Đừng tìm nữa.
Người đến cầu thân đã về rồi. Thần Nhi, con có dự định thế nào về hôn sự này? Tùy cha quyết định mọi việc. Hôn sự môn đăng hộ đối như vậy, đương nhiên là vi phu đồng ý. Đa tạ phụ thân đã tác thành.
Lão gia, Long đại nhân của Ô Kim vệ đến rồi. Hôm nay ta đến vì muốn Thư đại nhân gật đầu đồng ý cho hôn sự của bọn ta. Đại nhân. Cha, rốt cuộc chuyện này là sao? Chuyện này phải làm sao mới được đây? Long đại nhân,
Ngài đến chậm một bước rồi. Lúc nãy phủ Lục Hiền Vương cũng đến cầu thân nạp thiếp, lão phu đã đồng ý chọn ngày gả con gái, cho Thần Nhi vào vương phủ làm cửu phu nhân. Cha, sao cha lại quyết định như vậy? Chính con nói là tùy vi phu quyết định.
Chẳng lẽ ta lại hại con sao? Cha, người… Thư đại nhân, sao lại để chuyện triều chính dính vào chuyện này? Đây là chuyện lớn cả đời của Nhược Thần, sao có thể qua loa như trò trẻ con được? Sao Long đại nhân lại nói vậy? Hôn sự của con gái ta
Đương nhiên phải do người làm cha như ta quyết định. Ta quyết định như vậy là có dự định riêng của mình. Nói qua nói lại thì Thư đại nhân vẫn trút giận lên tại hạ vì chuyện triều chính. Long đại nhân, ngài là người thông minh,
Chắc là hiểu phải làm thế nào mới là tốt nhất cho Thần Nhi. [Long phủ] [Triêu Kiền Tịch Thích] Đại ca, lần này chắc chắn là Thư Bác cố ý gây khó dễ. Bây giờ Thư quý phi đã có tiểu hoàng tử, dù không phải con ruột, nhưng cũng rất được yêu thương.
Hiện tại thế tử đang là mối đe dọa lớn nhất. Thư Bác cũng từng nói bóng gió với đại ca, dù đại ca có thái độ trung lập nhưng thực ra là từ chối. Hành động lần này của ông ta là muốn đe dọa Long gia, để đại ca ủng hộ Thư gia
Trong chuyện lập người kế vị. Chuyện đã đến nước này, đại ca có dự định gì không? Chỉ e là để Thư cô nương ở lại Thư phủ lúc này không ổn. Đã làm thì phải làm đến cùng. Nếu Thư Bác đã khăng khăng như vậy
Thì ta sẽ cướp Thư cô nương khỏi Thư phủ. Không được làm càn. Lục Hiền Vương là vương gia của hoàng tộc, chuyện này cần phải cẩn trọng. Đại ca, chuyện này liên quan đến hạnh phúc của huynh, ta cũng nghĩ cho huynh thôi. Nếu huynh vẫn tiếp tục cẩn trọng
Thì Thư cô nương đã thành cửu phu nhân của người khác, đến lúc đó huynh đừng có hối hận muộn màng. Được rồi, bớt nói vài câu đi. Từng câu từng chữ ta nói đều là sự thật xuất phát từ tận đáy lòng. Ta có một kế hoạch,
Nhưng cần đệ muội giúp đỡ. Đại ca có kế sách gì? Chỉ cần giúp đại ca giải quyết được chuyện khẩn cấp này thì Phượng Vũ sẽ giúp đỡ hết mình. Đại ca, ta cũng có thể giúp, nhất định sẽ giúp được đại ca cứu đại tẩu về. [Báo Ân tự]
Ta nghe nói vương gia đã bắt đầu chuẩn bị cho việc nạp thiếp. Nạp thiếp? Lại là cô nương nhà ai đây? Không biết là cô nương nhà ai? Chỉ nghe tiếng người mới vui cười mà không hỏi thăm người cũ đang khóc.
– Dù là cô nương nhà nào… – Lại nạp thiếp. thì vào phủ cũng là chuyện sớm muộn thôi. Ra ngoài không được nhắc đến chuyện trong nhà. Vâng. Cô khỏe vậy sao? Đến rồi, đến rồi. Tám vị phu nhân của Lục Hiền Vương đều đến rồi.
[Chàng đứng lại cho ta!] – Không được chạy. – Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Ta đánh chết chàng, ta đánh chết chàng. Vương phi cẩn thận. Chàng già rồi mà không biết xấu hổ, dám ra ngoài tìm bồ nhí,
Rốt cuộc chàng có xem lão nương ra gì không? Phu nhân, phu nhân, không… không có chuyện này, không có chuyện này. Chắc chắn là người ta ăn không nói có. Vừa nãy Thông Thiên thánh nữ của Tây Mân đã bói rằng chàng nuôi bồ nhí ở bên ngoài.
Chàng còn không thừa nhận? Phu nhân, phu nhân, phu nhân, phu nhân, ta biết lỗi rồi. – Tránh ra. – Ta… ta… Ta… nếu biết trước ta đã không làm vậy. Thánh nữ Tây Mân ghê gớm quá, không giấu được cô ta điều gì. Chàng có dám tìm nữa không?
Không dám, không dám. – Ta không dám nữa. – Ta đánh chết chàng. – Phu nhân, phu nhân. – Nếu chàng còn dám nữa… – thì xem ta xử lý chàng thế nào. – Đây… Xảy ra chuyện gì vậy? Thánh nữ người này nói đến là ai?
Ta nghe nói thánh nữ Tây Mân tu Phật ở đây mấy ngày nay, thỉnh thoảng sẽ tính bát tự cho người có duyên, đoán chuyện cực kỳ chính xác. rất nhiều người đến vì nghe danh tiếng. – Thật sao? – Thật sao? Chính xác vậy à?
Mấy ngày nay vương gia thiếu ngủ mơ nhiều, trong phủ lại sắp đón thiếp, phải đến bói thử mới được. Đúng vậy. Cha, xin người hãy thu hồi mệnh lệnh. Con gái thà ở giá cả đời, cũng không muốn đến phủ Lục Hiền Vương làm cửu phu nhân.
Vi phu đã nhận thiếp cầu thân của vương phủ, sao có thể lật lọng được? Nếu Thư gia hủy hôn thì sau này làm sao đứng vững trong triều được? Cha, cha đừng ép con nữa, dù sao thì con cũng không gả, dù có chết con cũng không gả. Thần Nhi,
Cha cũng không làm gì được. Lục Hiền Vương là người của hoàng tộc, địa vị có ảnh hưởng lớn trong triều, ông ấy đề nghị kết thông gia, ta cũng không thể chống lại. Con thông cảm cho cha đi. [Lão gia!] Lão gia, phủ Lục Hiền Vương gửi thư.
Chắc là vương phủ đã chọn được ngày thành thân nên báo cho ta. Bát tự không hợp, có số khắc phu, bổn vương không có phúc hưởng. Hủy hôn? Đây… đây… [Trấn Phủ ti] Huynh không nhìn thấy biểu cảm lúc đó của cha ta đâu, giận đến mức bốc khói luôn.
Lần này may mà đệ muội có tài ăn nói nên mới được vương phi tin tưởng, rồi thuyết phục Hiền Vương hủy hôn. Huynh nói xem, ta không có số khắc phu thật chứ? Đồ ngốc, đương nhiên là không. Đệ muội muốn muội thoát thân nên bịa ra những chuyện này thôi.
Sao muội lại nghĩ như vậy? Nhưng mà, chẳng phải ta sợ liên lụy đến huynh sao? Chuyện số phận sao có thể là thật chứ? Hơn nữa, nếu là thật thì ta cũng không vứt bỏ người ta yêu chỉ vì vài ba câu này. Nếu đã chọn
Thì ta sẽ kiên định đến cùng, nhất quyết không thay đổi. Đại ca, bọn ta đang chuẩn bị gõ cửa. – Đúng đúng. – Đúng đúng đúng. Không phải đại tẩu đó sao? – Đại tẩu. – Tẩu phu nhân. Không biết bao giờ
Bọn ta mới được uống rượu mừng của hai người? Đúng đó. Phu nhân, muội đúng là có nhiều mưu kế, thật sự thuyết phục được vương phi khiến Hiền Vương bỏ suy nghĩ nạp thiếp. Ta có công lao gì đâu, là ý của đại ca, ta chỉ phối hợp thôi.
Huynh nhìn ta chằm chằm làm gì? Ta càng nhìn càng thấy đẹp, thảo nào Long Bảo luôn nói mẹ là tiên nữ. Sao ta không rước muội về sớm hơn? Giữa chúng ta cũng chẳng có gì cản trở. Dẻo miệng! Bớt đem ta ra làm trò đùa. [Mẹ.] Tiểu Bảo,
Sao con lại ở đây? Bọn họ đưa con đến. Hai vị trưởng lão. Chắc hẳn cung chủ biết vì sao bọn ta lại đến. Lẽ ra cung chủ phải biết nếu làm trái quy tắc của Thiên Tinh cung thì sẽ như thế nào. Tam gia, xin hãy tin Phượng Vũ,
Huynh đưa Tiểu Bảo về trước đi, ta đi một chút rồi sẽ về. Phượng Vũ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không cần giấu ta. Ta đi cùng muội. Người ngoài không được can thiệp vào việc của Thiên Tinh cung, xin Tam gia hãy về trước. Mời cung chủ. Cha,
Mẹ phải đi đâu vậy? [Sử gia thôn] Tại hạ là trưởng thôn của Sử gia thôn, trước khi ở rể mang họ Vân. Vậy ngài và Vân Thanh Hiền có quan hệ gì? Thôn bọn ta thật sự không có người nào tên Vân Thanh Hiền. Nhưng người hai người nói
Chắc là con của Vân Chi, muội muội ta. Ngài là cữu cữu của Vân Thanh Hiền? Không ngại hai người chê cười. Vân Chi muội muội ta đã đến tuổi bàn chuyện cưới xin nhưng cứ chần chừ không chịu thành thân. Cho đến một hôm
Có người trong thôn phát hiện muội ấy có thai, thì ta mới biết rằng muội ấy tự quyết định chuyện cả đời với một tú tài họ Sử. Trong thôn có một tập tục bất thành văn, muội ấy không giữ mình, chưa thành thân đã sinh con,
Là điều chẳng lành. Dù khi đó cha ta ra sức bảo vệ, nhưng cuối cùng Vân Chi muội muội ta và cháu trai vừa mới ra đời vẫn bị đuổi khỏi thôn. Sau đó, ta đã nhiều lần nghe ngóng nhưng cũng không có tin tức gì. Nếu người hai người nói
Thật sự được sinh ra ở Sử gia thôn, vậy thì chắc chắn là huyết thống của Vân gia. Vậy thì đúng rồi. Đứa con muội muội ngài mang chính là con của Sử đại nhân? – Sử đại nhân? – Nếu vậy thì Vân Thanh Hiền ôm hận với Sử đại nhân
Cũng hợp tình hợp lý. [Gia!] Gia, có động tĩnh ở gần khu rừng trên núi, hình như có nhiều người đang đuổi về phía này. Cái gì? Đây… [Sử gia thôn] Bẩm báo, không điều tra được gì. Bên này cũng không có. Chắc chắn bọn họ chưa đi xa.
Tam gia, tam gia. Bình tĩnh đừng nóng vội, bình tĩnh đừng nóng vội. Đã phái người đi nghe ngóng rồi, giờ ngài ra ngoài, không những không làm được gì, còn dễ lỡ mất tin tức. Ta thấy hay là kiên nhẫn đợi ở đây đi. Kiên nhẫn đợi đi.
Nhưng sao đến giờ này vẫn chưa có tin tức gì? Ta… chuyện này… [Minh chủ!] Đến rồi. Sao rồi? Minh chủ, phu nhân đã rời kinh thành với người của Thiên Tinh cung, đi về hướng nam của kinh thành. Không được. Ta đi tìm cô ấy.
Đừng đừng, không được đâu minh chủ. Bọn ta đi theo họ rời thành, nhưng không biết tại sao vừa vào núi thì có rất nhiều sương mù. Bọn ta quanh quẩn hồi lâu vẫn chỉ xoay quanh chỗ cũ, từ đầu đến cuối không thấy bóng dáng ai, rất kì lạ. Tam gia,
Theo ta thấy nếu Tam phu nhân không muốn ngài đi thì ngài nên tin cô ấy, đợi cô ấy ở đây. Đúng đó minh chủ. Tiểu thiếu gia còn đang ở nhà, vẫn cần minh chủ chăm sóc, không thể không có cả cha lẫn mẹ kề bên. Đúng vậy.
Nhưng ta không yên tâm. Ta sợ lần này cô ấy đi thì sẽ không về nữa. Nào. Cha, có phải mẹ về rồi không? Muộn như vậy rồi, có khi nào mẹ không cần Tiểu Bảo và cha nữa không? Không được nói bậy. Không ai có thể chia rẽ nhà chúng ta.
Hơn nữa mẹ yêu thương con như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ rơi chúng ta, mẹ chắc chắn sẽ quay về. Nhưng người trong cung đều nói cung chủ không thể có con. Bọn họ còn nói… Còn nói gì? Còn nói con không phải con của Long gia,
Cũng không phải con của mẹ. Tiểu Bảo ngoan. Bọn họ toàn nói xằng bậy, không có bằng chứng. Con là đứa con tuyệt nhất của cha và mẹ. Ngoan ngoãn ngủ đi, nào. Đợi sáng mai thức dậy là mẹ sẽ về.