Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 28 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 28] Nhị gia. Cho dù xảy ra chuyện gì muội cũng không thể hành động một mình nữa. Ta sẽ luôn ở bên cạnh muội.
Chúng ta trải qua nhiều chuyện như vậy cũng xem như không sợ gì nữa, nhưng mà muội, không cho phép muội rời khỏi tầm nhìn của ta nữa. Vân Thanh Hiền vì đuổi bắt Nhã Lê Lệ mà đến, vốn dĩ ta muốn tự mình đối phó
Nhưng không ngờ vẫn phải để Nhị gia ra mặt. Chuyện của muội là chuyện của ta, chuyện đến nước này rồi mà muội còn chưa rõ ràng à? Rõ ràng cái gì? Muội lại giả ngốc với ta rồi. Hôm đó Nhị gia vì cứu ta mà không màng đến tính mạng,
Còn bị thương nặng nữa, đều do ta cứ luôn từ chối. Nếu như hôm đó huynh thật sự có sơ xuất gì sợ rằng cả đời này ta sẽ phải sống trong hối hận. Cho nên muội đã nghĩ kĩ rồi, sẽ không trốn tránh ta nữa? Huynh đã xin thánh thượng rồi,
Vậy ta còn trốn đi đâu được đây? Ta đến ấy, vốn là để đón nàng về Long phủ. Lần này trừ khi là thái hậu hạ lệnh ngăn cản, không thì không có ai có thể cướp nàng khỏi ta đâu. Lần này là do thánh thượng ban hôn,
Cho nên tiệc thành hôn không thể qua loa được. Ta phải để cả thiên hạ biết được nàng là người của Long gia, là nhị thiếu phu nhân được cưới hỏi đàng hoàng. Cho nên tiệc thành hôn lần này, Nhị gia định phô trương hả?
Huynh không sợ thu vào không đủ những gì bỏ ra sao? Lần trước ta lấy việc công làm việc tư, còn lần này là thật sự. Chỉ cần có thể cưới phu nhân về nhà, thì chẳng có thiệt gì cả. Chỉ là… Chỉ là? Chỉ là cái gì?
Chỉ là người giống như phu nhân đây, thích so đo từng li từng tí, hay giận hay hờn, không chịu nói lý lẽ, là người không thích nghĩ cho người khác, cho dù gia không chịu thiệt về tiền, cũng sẽ không có ngày lành nữa.
Ta thấy Nhị gia không tính toán là sẽ khó chịu, không chịu thiệt về tiền bạc thì cũng thôi đi, với Mộc Nhi mà cũng không chịu nhường nhịn chút. Nhưng mà, ta tình nguyện chịu thiệt cả đời. [Long phủ] Chúc mừng. – Chúc mừng chúc mừng. – Cùng vui cùng vui.
Hoan nghênh hoan nghênh, hoan nghênh các vị. Mời vào trong, mời vào trong. Hoan nghênh hoan nghênh, mời vào trong. [Úy Khởi Gia Thanh] Chúc mừng chúc mừng. Ngày vui của Long phủ, mời vào trong. Cùng vui cùng vui. [Được.] [Đa tạ đa tạ.] [Mời các vị vào trong. Mời ngài vào trong.]
Đa tạ đa tạ. Cùng vui cùng vui. Thứ Vân Thanh Hiền ta không có được, thì người khác cũng đừng hòng được như ý nguyện. Phu nhân. Đây là ta đặc biệt chuẩn bị cho muội đó, quà tân hôn. Bí mật như thế, Nhị gia lại định giở trò gì đây?
Chắc chắn phu nhân sẽ thích. Đây là dây đàn Thiên Tằm. Mặc dù ta không hiểu về đàn nhưng ta biết dây đàn tốt khó tìm, tương lai sẽ có lúc muội dùng đến, lúc đó không cần phải tìm kiếm khắp nơi. Ngoài cái này ra,
Sau này muội đi đến đâu chỉ cần báo ra ba chữ Cư Mộc Nhi thì mỗi một tiệm đàn đều sẽ cung cấp dây đàn thượng đẳng cho muội. Cảm ơn Nhị gia. Nhưng mà món quà thứ hai, thì muội phải tự mở ra rồi. [Tập hợp đàn phổ của Sư Bá Âm]
[Tập hợp đàn phổ của Sư Bá Âm] Cái này, là tập hợp tất cả các cầm phổ mà sư phụ Sư Bá Âm của muội làm ra khi còn sống. Ta tìm kiếm khắp nơi tìm rất lâu [Tập hợp đàn phổ của Sư Bá Âm] mới tập hợp được hết 28 khúc.
Bây giờ được ghi lại hết thành một quyển. Trên đời cũng chỉ có một quyển này thôi. Nhị gia, cảm ơn huynh. Ta không ngờ huynh lại tốn nhiều tâm tư vì Mộc Nhi như vậy. Món quà quý giá như vậy chắc chắn ta sẽ giữ gìn cẩn thận cả đời. Chỉ là…
Ta không có chuẩn bị quà cho huynh. Huynh có trách ta không? Muội đó, chỉ cần luôn ở bên cạnh ta là được rồi. Cho dù xảy ra chuyện gì chúng ta cũng phải cùng nhau đối mặt. Trước đây có rất nhiều người nói với ta chữ “phu” là “thiên” nhú đầu
[Chơi chữ: chữ “phu” nhú ra một nét trên đầu so với chữ “thiên”] nên phải xem trượng phu* là trời. [Trượng phu: chồng] Nhưng ta lại không nghĩ thế, ta cho rằng có thê* [Thê: vợ] thì mới có chốn nương thân. Cho nên, chỉ cần có muội bên cạnh
Thì ta sẽ có được an ổn, có chỗ để nương thân. Nhị gia. [Long phủ] [Long phủ] Sao lại là cô? Cô có biết bây giờ kinh thành đang bày thiên la địa võng để đợi cô đến nộp mạng? Tại sao cô lại còn quay về? Thiên la địa võng
Cũng không bằng trò lừa đảo do cô thêu dệt nên. Làm người ta kinh hãi, khiếp vía. Cư Mộc Nhi, ta nhìn lầm cô rồi. Ta vốn cho rằng cô thật lòng đối đãi ta, không ngờ lại bị cô gạt xoay vòng vòng. Rốt cuộc cô sao vậy?
Nếu có chuyện gì cô có thể nói thẳng. Vì huynh ấy không yêu ta cho nên mới không nói sự thật cho ta biết. Từ đầu đến cuối chỉ có một mình ta là mịt mờ không rõ. Huynh ấy không có chết. Cô nói… Ai không chết? Cô đừng giả vờ nữa,
Sư phụ cô ở đâu? Bảo huynh ấy ra đây. Không… Không thể nào. Ta biết rồi, lần này cô về kinh là vì lấy đàn cổ của sư phụ. Không phải đàn cổ, là huynh ấy. Sư phụ cô, vẫn còn sống. A Lê, là muội thật sao?
Không phải muội đã bình an rời khỏi kinh thành rồi sao? Chỗ này nguy hiểm lắm, muội về làm gì? Ý của cô là gì? Không phải đưa ta đi gặp Bá Âm sao? Cái gì? Cư Mộc Nhi. Rốt cuộc chuyện này là sao? Trước đây muội ấy đâu có như thế.
Chẳng lẽ vì ngày nhớ đêm mong… nên ý thức không rõ? Không phải đâu, A Lê. Muội biết mà, Sư Bá Âm đã chết lâu vậy rồi muội vô duyên vô cớ tìm hắn ta làm gì? Cô nghe thấy rồi đó, cho dù tất cả mọi người đều nói dối cô
Nhưng người này sẽ không nói dối cô dù chỉ nửa câu. Người chết, không thể hồi sinh. Có bao nhiêu cặp mắt nhìn thấy sư phụ ta chết sao có thể là giả được? Toàn là gạt người. Ta chắc chắn với cô huynh ấy chưa chết.
Tận mắt ta nhìn thấy Bá Âm vẫn còn sống. Tận mắt nhìn thấy? Ta nghe được tiếng đàn dựa theo tiếng đàn mà đi tìm thật sự nhìn thấy Bá Âm. Nhưng mà sau đó ta đi nghe ngóng thì không có tin tức gì. Lần này ta mạo hiểm về kinh
Là vì muốn cùng cô chứng thực chuyện này. Ta cho rằng chắc chắn cô sẽ biết sự thật bởi vì trên đời này trừ cô ra Bá Âm không tin tưởng ai nữa hết. Không. Vẫn còn một người. Chẳng lẽ là cô ta? Muội muốn đi đâu?
Bây giờ hoàng thượng đã nhận định muội là hung thủ giết người, đi ra là nộp mạng. Ta không đi nhưng miễn là vẫn còn một tia hy vọng thì ta sẽ không từ bỏ. Không chừng Bá Âm thật sự vẫn chưa chết. Nhã Lê Lệ. Cô tỉnh táo lại đi.
Nếu thật sự sư phụ ta vẫn bình yên vô sự, thật sự chưa chết thì chắc chắn ta sẽ truy cứu đến cùng. Nhưng mà bây giờ cô phải rời khỏi kinh thành. Ta biết bây giờ kinh thành vô cùng nguy hiểm ta cũng không muốn liên lụy các người
Nhưng mà chuyện của Bá Âm thì ta phải tra rõ ràng. Ta tin cô. Chắc chắn ta sẽ điều tra đến cùng. Nhưng mà vừa rồi cô nói vẫn còn một người hiểu sư phụ ta, người đó là ai? Cô có biết trong cung có một người tên Kỷ Diễm? [Gia Ý cung]
Ai? Là ta, Cư Mộc Nhi. Cư cô nương. Sao cô lại ăn mặc như vậy? Ta đã chính thức vào Âm Ti phủ, trở thành cầm sư rồi. Hôm nay nhân lúc trong cung có diễn tấu, nên đặc biệt đến thăm. Vậy vào đi. Cô vào cung làm quan
Long Nhị gia không phản đối sao? Nhị gia là người hiểu lý lẽ huynh ấy rất ủng hộ ta. Nhưng cũng may có sự ủng hộ của Hoa đại nhân ta mới có thể thuận lợi trở thành cầm sư. Vậy lần này cô đặc biệt đến tìm ta là có chuyện gì vậy?
Thật ra ta muốn nghe ngóng về một người từ Kỷ tỷ tỷ. Ta ở trong cung hơn mười năm, trước giờ vẫn tới lui một mình cũng không có bạn bè thân thiết nào. Vậy, Nhã Lê Lệ thì sao? Kỷ tỷ tỷ quen biết cô ấy không? Không phải cô ta là…
Tội phạm đang bị truy nã ở hoàng bảng sao? Ta ở trong cung cũng có nghe nói. Nhưng cô ấy lại nói với ta là quen biết cô. Với lại còn kêu ta đến để nghe ngóng một chuyện. Ta không biết Nhã Lê Lệ gì hết,
Cũng không biết cô đang nói cái gì. Cư cô nương, nếu như không có chuyện gì khác mời cô về cho. Vậy sau này ta phải gọi cô là Kỷ tỷ tỷ, hay là công chúa điện hạ? Không ngờ trong cung thế mà vẫn còn một vị
Công chúa của tiền triều của Tây Mân quốc. Sao trước giờ chưa nghe muội nhắc đến chuyện này? Là vì ta không muốn thừa nhận mình thua cô ta. Từ đầu đến cuối, Bá Âm chưa từng tiếp nhận ta. Cả đời này huynh ấy chỉ yêu một người con gái.
Vậy lần này Cư Mộc Nhi đi có thể tìm thấy manh mối không? Cho dù Bá Âm có còn sống hay không, sau khi huynh ấy đến kinh thành lại xảy ra nhiều chuyện như vậy chắc chắn có liên quan đến Kỷ Diễm.
Chẳng qua ta chỉ là một người con gái đã mất nước, nhờ vào ân tình của thái hậu nên sống tạm bợ những tháng ngày còn lại ở trong cung. Không sai, Nhã Lê Lệ, cả Sư Bá Âm đều là người quen cũ của ta. Ta không có gì muốn che giấu hết,
Chỉ là không muốn nhắc đến chuyện xưa thôi. Cô là công chúa Tây Mân thật sao? Phụ vương bị đánh bại từ đó vương triều Kỷ Thị cũng diệt vong. Ta có thể sống đến hôm nay cũng không còn cầu mong gì khác. Chuyện của vương triều cũ
Ta đã quên từ lâu rồi. Ta chỉ mong có thể bình yên mà sống hết phần đời còn lại. Chẳng lẽ cái chết của sư phụ ta, cả chuyện lần này ông ấy về kinh cô thật sự không biết gì sao? Cư cô nương, cô đánh giá cao ta quá rồi. Chuyện này
Ta thật sự cũng không rõ. Cũng nhờ Cư cô nương giúp ta chuyển lời cho Nhã Lê Lệ, công chúa Tây Mân ngày xưa đã chết, bây giờ ở trong cung chỉ là một cung nữ Kỷ Diễm thấp hèn mà thôi. Nếu Cư cô nương không còn chuyện gì khác
Vậy xin hãy về cho, ta còn có việc. Làm phiền rồi. [Vốn dĩ ta muốn mượn chuyện cô tặng đàn để tiếp cận Lệ phi,] [mượn sức của Lệ phi để chống lại Thư quý phi.] [Không ngờ, Lệ phi lại chết thảm trong cung.] [Trước mắt ta không mong cầu điều gì,]
[chỉ hy vọng con sẽ sống bình an.] [Là ta có lỗi với Sư Bá Âm.] [Nhưng ta không có sự lựa chọn.] Ta nhớ cái chết của Lệ phi đã xác nhận do Thư Bác làm, dù Nhã Lê Lệ có liên quan đến vụ án nhưng tội không đến mức chết.
Sao lại trong một đêm Thư Bác thì phục hồi chức quan, mà Nhã Lê Lệ lại trở thành thủ phạm trong miệng hoàng thượng vậy? Dù sao chuyện này chứng cứ cũng rõ ràng còn chi tiết vụ án, quốc có quốc pháp, người ngoài không có quyền hỏi. Ta biết,
Đại ca không thể để lộ chi tiết vụ án cho ta, chuyện này thì ta không làm khó đại ca. Nhưng, an nguy của Mộc Nhi… Ta không thể để muội ấy bị người khác uy hiếp được. Mong đại ca hiểu cho. Trước đây đệ là người thấu tình đạt lý,
Làm chuyện gì cũng rành mạch rõ ràng sao vừa đụng đến chuyện của Cư Mộc Nhi là trở nên mất bình tĩnh vậy? Đại ca đụng đến chuyện của Thư Nhược Thần có thể bình tĩnh hơn ta sao? Đệ… Đại ca có nhiệm vụ nặng nề bình thường thần kinh cứ căng chặt,
Ta cũng hiểu tính cách của đại ca nữa. Ba huynh đệ chúng ta, gặp chuyện liên quan đến tình cảm thì không ai bình tĩnh hơn ai được đâu. [Quán trọ Kim Long] Gia. Tháng này, con đường thương mại Tây Mân đã bị nạn ba lần rồi.
Trước mắt thì các thương hội bản địa đang rục rịch, bọn họ sợ bị liên lụy nên đều muốn cắt đứt qua lại với Long gia. Xem ra ta phải tự mình đi một chuyến rồi. Đừng, gia. Ta dẫn người đi là được rồi, ngài đừng có tự mình đi mạo hiểm.
Ngươi đúng là đầu gỗ mà. Cả ngươi cũng biết là đi mạo hiểm nếu ta không tự mình đi sợ khó mà thành chuyện lớn được. Lần đầu là trùng hợp, lần hai lần ba thì chắc chắn là âm mưu rồi. Thương hội bên đó cũng không phải đồ ngốc
Chắc chắn đã nghe được gì đó mới không dám mạo hiểm. Nhưng một khi đã hình thành tiền lệ thì các thương hội khác cũng sẽ ào ào làm theo. Nếu như vậy, Long gia chúng ta bị chặt đứt không chỉ con đường thương mại Tây Mân này mà còn
Sẽ liên lụy đến các cửa hàng khác cũng chịu ảnh hưởng. Lý Kha, đi thu dọn cho ta đi. Ta đưa Mộc Nhi đi cùng. Vậy cũng không thể giải quyết vấn đề căn bản được. Đúng rồi. Ngài cảm thấy lần này quá nguy hiểm, lành ít dữ nhiều,
Nên muốn dẫn phu nhân cao bay xa chạy hả? Ngươi bớt phí lời, mau đi thu dọn đồ đạc cho ta đi. Thiết chưởng quỹ, ông đi cùng hắn ta đi. Vâng. Đi đi đi. Mau đi thôi. Xem ra chỉ có như vậy
Mới có thể làm cho Mộc Nhi rời xa nguy hiểm. [Long phủ] Nhị gia, ăn chút trái cây đi. Lát nữa rồi ăn. Đúng rồi. Chuyện làm ăn của Long gia xảy ra chút vấn đề, ta cần phải tự mình đi giải quyết, không biết phu nhân có chịu
Cùng đi với ta không? Ta và muội vừa kết hôn ta cũng không muốn vì những chuyện rối ren mà đi xa nhà. Chỉ là chuyện này liên quan đến lợi nhuận của hơn một nửa các cửa hàng của Long gia, ta không thể không đi được. Huống hồ,
Ta cũng không muốn để phu nhân ở nhà một mình. Muốn đi thì cũng không phải không được, nhưng huynh phải đợi ta vài ngày ta xử lí xong chuyện trong cung đã. Vậy ta sẽ đi vào cung xin cho muội nghỉ vài ngày là được. Vậy đâu có được
Cho dù là người đã gả đi rồi cũng không thể làm lỡ sự nghiệp của bản thân, đúng không? Ta không muốn làm người xòe tay xin quần áo, há miệng chờ đút cơm. Nhị gia đừng nên can thiệp vào chuyện trong cung để lỡ như hủy đi tương lai tốt đẹp
Của Mộc Nhi thì làm sao đây? Được, nhị thiếu phu nhân của Long gia ta là giỏi nhất. Không chỉ độc lập tự túc mà còn giành lấy vinh quang cho Long gia. Vậy thì phu nhân muốn mấy ngày nữa thì đi đây? Đợi ta vài ngày tới
Làm xong chuyện là có thể đi rồi. Đúng rồi, chúng ta đi đâu vậy? Nước Tây Mân. Bảo ca, Bảo ca. Cha con gặp phải vấn đề khó khăn trước mắt chỉ có con có thể giúp được cha. Vị đại hiệp này không biết có chịu ra tay giúp đỡ không?
Cha đã là người lớn rồi nên độc lập chút đi, gặp chuyện gì cũng dựa vào người khác giúp hết thế. Nhưng mà cha… Cha tìm con giúp đỡ cũng là vì mẹ con. Chuyện là thế này chuyện này nếu chỉ dựa vào mình cha thì không thể hoàn thành được.
Nhưng nếu có Bảo ca ra tay giúp đỡ thì chắc chắn sẽ như hổ mọc thêm cánh. Cha cũng có thể long trọng chính thức cưới mẹ con về Long gia. Tiểu Bảo, con cũng hi vọng mẹ mình có thể vui vẻ hạnh phúc nhỉ? Bây giờ mẹ không vui sao?
Không… không phải. Chỉ là như vậy thì mẹ con sẽ vui hơn. Bảo ca, hôm hôn lễ của nhị bá con con cũng nhìn thấy rồi đó. Chắc chắn cha sẽ cho mẹ con còn tốt hơn thế. Chỉ là đại bá của con đê tiện vô sỉ, gian manh xảo trá,
Muốn nhanh chân đến trước. Chắc chắn cha sẽ không để huynh ấy đạt được ý đồ. Đại bá lớn tuổi rồi cha nhường đại bá là chuyện nên làm mà. Không, mẹ con cũng lớn tuổi rồi. Mẹ còn có thể đợi vài năm nữa. Với lại cha vẫn còn trẻ
Không nên vội vã. Long công tử, bây giờ con kiên quyết không giúp cha đúng không? Được rồi được rồi, con sẽ cố hết sức. Bảo ca, đến lúc đó con cứ… [Gia Ý cung] Thỉnh an thái hậu và Thư quý phi. Về sau nên sửa lại gọi mẫu phi.
Nào, đến bên mẫu phi. Mẫu phi. Ngoan lắm. Chúc mừng quý phi nương nương có được hoàng tử. Chúc mừng quý phi nương nương có được hoàng tử. Nhận nuôi hoàng tử xem như cũng đã xác định rồi, cũng xem như ai gia giải quyết được một chuyện.
Chuyện này sẽ thuận tiện cho việc lập trữ sau này. Qu ýphi nên dốc lòng dạy dỗ, đừng phụ tấm lòng của ai gia và hoàng thượng. Thái hậu nói rất đúng, thần thiếp sẽ tự mình chăm sóc thật tốt cho tiểu hoàng tử, xem tiểu hoàng tử như con ruột của mình.
Cảm tạ ân huệ của thái hậu nương nương. Khởi bẩm thái hậu, bạn học của tiểu hoàng tử đang đợi ở ngoài, lần này sẽ do hoàng thượng và thái hậu tự mình lựa chọn. Nào nào, uống đi uống đi. Con trai của Long Phi ta
Lần này chắc chắn sẽ giành lấy vinh quang cho Long phủ. Nó là thần đồng đệ nhất thiên hạ được chọn vào cung làm bạn học của tiểu hoàng tử. Nhìn khắp cả kinh thành xem có ai tài năng hơn con của ta? Đúng thế. Hổ phụ vô khuyển tử.
[Ý chỉ cha tài giỏi thì con cũng không thể vô dụng] Chắc chắn di truyền trí dũng song toàn của minh chủ rồi. – Đúng không? – Đúng đúng đúng. Minh chủ có cách dạy con. Đúng đúng đúng. Nào nào nào. – Kính minh chủ, kính minh chủ. – Nào nào nào.
Sao Tam gia có thể không được ta đồng ý đã đưa Tiểu Bảo vào cung rồi? Chuyện này tốt xấu gì cũng phải thương lượng với ta chứ, sao huynh có thể tự ý làm chủ như vậy? Không. Tiểu Bảo là con của ta, ta thân là tam thiếu gia của Long gia
Tính toán tương lai cho con trai của mình thì sai chỗ nào? Nào nào nào, muội có cần đến mức kéo đến hỏi tội không? Muội không xem trường hợp à? Tiểu Bảo là con trai của ta không đến lượt huynh làm chủ. Hoang… hoang đường. Tiểu Bảo họ Long,
Ta là cha của nó không thể làm chủ thay con mình sao? Ta giải thích không rõ với huynh, dù sao nó cũng không thể vào cung được. Ta để Tiểu Bảo vào cung còn không phải vì muội sao? Nếu như nó được khen ngợi kiếm được thể diện thay cho chúng ta,
Sau này ta cưới muội không phải sẽ vinh quang hơn à? Muội không hiểu cho ta thì cũng thôi, lại còn hung hăng như vậy nữa. Hai vị tiểu công tử, mau thay quần áo đi. Làm phiền cô cô. Là con? Cô biết Tiểu Bảo sao? Con biết cô là ai rồi.
Hôm đó nhị bá bảo vệ con không có làm cô bị thương chứ? Nhị bá con vì bảo vệ an toàn cho con, tình hình đêm đó nguy cấp mà. Nhưng sao ta chưa từng nghe nói Long tam thiếu gia cưới vợ lúc nào mà sinh ra một đứa con
Dễ thương ngoan ngoãn như vậy. Tên con là Long Bảo, tên của mẹ con là Phượng Vũ. Phượng Vũ? Sao vậy, cô biết mẹ con sao? Trên đời này người trùng tên rất nhiều có lẽ là trùng hợp thôi. Nào, tiểu công tử chúng ta thay quần áo đi. Ta…
Năm nay con mấy tuổi? Sinh ra vào ngày nào? Mẹ từng dặn không được nói ngày sinh của Tiểu Bảo cho ai hết. Con là… Ngày 18 tháng chạp… Đêm hôm đó có trận tuyết to. Sao cô biết? Cô làm sao vậy? Mẹ con nói rất đúng.
Mẹ con nói với con rất đúng. Con phải nhớ kĩ ngày sinh của con không được nói cho bất cứ ai biết, biết chưa? Quý phi nương nương đến. Tham kiến quý phi nương nương. Bổn cung đi qua chỗ này đặc biệt đến xem những người tham gia, miễn lễ cả đi.
Tạ quý phi nương nương. Tên ngươi là gì? Bẩm quý phi nương nương, ta tên Long Bảo. Ngươi có biết vào cung làm gì không? Tiểu Bảo biết, làm bạn học của hoàng tử. Cha có dạy, được hay mất do người, phải tự lực tự cường, luôn cố gắng học hỏi
Vào cung rồi phải lấy hoàng tử làm gương. Không sai, không ngờ ngươi còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như vậy. Đợi ngươi thông qua kiểm tra bổn cung sẽ lưu ý đến ngươi. Tạ nương nương. Hoa đại nhân. Lần này có việc nhờ,
Tại hạ cố ý đến đón Cư cô nương cùng vào cung. Cố ý? Hoàng tử tuyển chọn bạn học quan trọng ở thơ từ ca phú, và cả những người đạt được tư tưởng của các đời thánh hiền. Kiểm tra âm luật chỉ là thứ yếu,
Một mình Hoa đại nhân tham gia là được sao lại cứ phải đưa Mộc Nhi cùng đi? Mấy lời này sai rồi, âm luật cũng là một phần đặc biệt quan trọng trong kì kiểm tra này. Tuyển chọn bạn học cho hoàng tử là chuyện lớn trong cung, sao có thể xem thường.
Với lại ta muốn nhân cơ hội lần này rèn luyện cho cô luôn. Sau này chức vị Âm Ti, chắc chắn ta sẽ đề cử cô trước mặt thái hậu. [Long phủ] Ta theo đuổi cả đời cuối cùng mới biết rốt cuộc bản thân mình muốn gì. Nghe thế này,
Hoa đại nhân đã biết bản thân muốn theo đuổi cái gì rồi? Đợi làm xong mọi chuyện ta sẽ dẫn A Lê rời khỏi kinh thành, tìm một chỗ yên tĩnh không ai quấy rầy để sống. Không can dự vào chuyện của thế gian nữa. Sợ là,
Nhã Lê Lệ tỷ tỷ không muốn vậy. Còn không phải vì Sư Bá Âm sao, người đã đi rồi mà sao vẫn cứ âm hồn không tan. Sao hắn không mang tình cảm của A Lê đi cùng luôn đi chứ? Ta nói này Hoa đại nhân,
Ngài đang nói về sư phụ của ta ở trước mặt ta đấy. Dù sao trong lòng các người thì địa vị của ta cũng không so được với một người đã chết. Ta đã nhờ người nghe ngóng chỗ chôn xương cốt của sư phụ cô rồi. Tin là không mất mấy ngày
Sẽ có tin tức thôi. Thật sao? Cảm ơn Hoa đại nhân. Đi thôi. Mộc Nhi. Phượng Vũ có chuyện muốn nhờ. [Úy Khởi Gia Thanh] Ta biết lần này trong cung tuyển chọn bạn học cho hoàng tử, muội phụ trách phần thi đàn. Phượng Vũ bạo gan xin muội
Phải để Tiểu Bảo thất bại, dẫn nó rời khỏi hoàng cung. Tại sao Phượng Vũ tỷ tỷ lại căng thằng như vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao? Mạng của Tiểu Bảo còn quan trọng hơn cả ta, chuyện này Phượng Vũ phải cầu xin muội rồi. Đủ rồi đủ rồi,
Đàn đến đây thôi. Đây là đứa cháu do cô dạy đó hả? Tiểu Bảo còn nhỏ, thiên phú có hạn. Đâu phải chỉ có hạn rõ ràng là tai họa. Chuyện này là do cha con kích động không biết suy nghĩ, lát nữa gặp chắc chắn phải xử huynh ấy.
Thật ra cha cũng vì tốt cho mẹ thôi. Mẹ đừng giận cha nha. Đi. Đúng rồi. Hôm nay ở trong cung gặp được một cung nữ tốt bụng. Cô ấy là người hôm đó… Tam thiếu phu nhân. Tam thiếu phu nhân, cô về rồi. Có người đến tìm
Nói là một người bạn cũ của cô, bây giờ đang đợi trong đại sảnh. Được. Ngươi đưa Tiểu Bảo đi ăn chút gì trước đi. Vâng. Có đồ ăn rồi. Xin hỏi cô là… [Hôm nay ta theo lệnh thái hậu ra ngoài mua sắm] mới có cơ hội đến đây,
Nhưng ta không thể ở lâu. Phượng Vũ. Ta có một chuyện cần phải hỏi cô, là chuyện liên quan đến Long Bảo. Bá Âm… Sao huynh ấy lại giao nó cho cô và sao lại đưa hai người vào Long phủ? Ban đầu, ta không biết thân phận thật sự của Tiểu Bảo
Mãi cho đến khi Sư Bá Âm kiên quyết về kinh thành mới nói sự thật cho ta. Lần này ta đến vốn là muốn giúp đỡ huynh ấy nhưng không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy.
Ta chỉ có thể mượn thế lực của Long gia để bảo vệ an toàn cho Tiểu Bảo, để tránh cho có người nghi ngờ. Nhưng Tiểu Bảo là con ta, ta đã mất một đứa con rồi ta không thể để cho Tiểu Bảo có sơ suất gì. Hai người ở lại kinh thành
Cuối cùng cũng sẽ gặp nguy hiểm, như hôm nay vậy, như chuyện ngoài ý muốn hôm nay đấy. Cô bảo vệ Tiểu Bảo thế nào? Nhưng mà công chúa điện hạ, cô có từng nghĩ Tiểu Bảo muốn có cuộc sống thế nào chưa? Nó muốn cả nhà ở cùng nhau,
Nó không muốn làm một đứa con không có cha. Cho dù ta đưa nó về Tây Mân, với thân phận của ta, nếu nó ở cạnh ta không phải càng khiến cho người ta nghi ngờ sao? Bây giờ ta không lo được nhiều như thế. Ta chỉ cần Tiểu Bảo sống an toàn,
Cô phải đưa nó đi khỏi. Sao còn chưa đến? Sao còn chưa đến? – Long đại nhân. – Long đại nhân. Sao giờ huynh mới đến? Muội không thể quay về. Ta không thể để muội bị cuốn vào vòng nguy hiểm nữa. Với tính cách của cha muội
Nếu như hôm nay muội quay về thì sợ là sau này khó mà ra được. Lần này ấy, không phải ta về một mình. Cha ta đã biết ta ở đây rồi vậy thì sao ta cần phải trốn tránh nữa chứ? Không bằng cứ tự nhiên mà quay về
Sẵn đó nhân cơ hội này nói rõ tâm ý của ta cho ông ấy luôn, không thể để ông ấy làm khó chúng ta nữa. Như vậy cũng tốt. Muội nên cảm ơn, ơn nghĩa dưỡng dục của ông ấy. Nhưng mà cho dù ông ấy có quyết định thế nào,
Hôm nay muội cứ cùng ta về Long phủ, sau này đó sẽ là nơi để muội trở về. Về Long phủ? Nhưng mà chúng ta… Sợ cái gì? Trước sau gì cũng phải vào thôi, Long phủ cũng không quan tâm đến mấy cái lễ tiết đó đâu. Quan trọng nhất là
Bây giờ cũng không có chỗ nào an toàn hơn Long phủ. Chỉ có giữ muội ở bên cạnh ta mới cảm thấy yên tâm. [Thư phủ] Nào. [Thư phủ] Cha, con và Long Đằng có vài lời muốn nói với cha. Ta hiểu cả rồi. Ta có thể bình an ra khỏi nhà lao
Toàn dựa vào Long đại nhân tra rõ vụ án này, thuận lợi kéo Đinh Thịnh vào ngục. Thư Bác ta cũng không phải người vong ân phụ nghĩa, ân tình của Long gia với ta chắc chắn ta sẽ khắc cốt ghi tâm. Ta chỉ làm chuyện ta nên làm thôi,
Thư đại nhân thanh giả tự thanh* [Người trong sạch không cần chứng minh, tự ắt sẽ trong sạch] nếu không liên quan đến chuyện này tự nhiên sẽ lấy lại được công bằng thôi. Hôm nay ta đến đây là để nói với ngài về chuyện của Nhược Thần.