Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 19 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 19] Mộc Nhi, Mộc Nhi! Sau khi được muội xoa bóp, eo ta đúng là không đau nữa, nhưng chỗ muội đạp là ở đây mà. Chỗ này của ta có hơi…
Huynh… Vô liêm sỉ, mặt dày! Không phải mặt dày. Muội đừng giận nữa. Thế này nhé, chỉ cần muội không giận nữa thì muội yêu cầu gì ta cũng đồng ý. Được. Là huynh nói sẽ đồng ý với ta đó. Vậy thì huynh đưa ta vào cung ngay bây giờ đi. Sao cơ?
Ta… Ta chỉ nói vậy thôi. Nếu muội muốn vào cung thật thì ta cũng không ngăn muội. Nhưng ta phải đích thân đưa muội về, cùng muội gặp hoàng thượng, như vậy mới không bị lời ra tiếng vào. [Thượng Dương môn] [Lần này,]
Trẫm phải ban thưởng hậu hĩnh cho huynh đệ Long gia các ngươi. Không những trị an trong kinh được đảm bảo, mà việc chuẩn bị cho thọ yến cũng được Long Nhị làm đâu vào đấy, nên thưởng. Đa tạ hoàng thượng. Đây vốn là trách nhiệm của thần và nhị đệ,
Không dám đòi công. Lần này nhị đệ tùy ý vào cung, to gan xin phép hoàng thượng dẫn Cư Mộc Nhi đi, vốn là việc trái phép. Vậy mà hoàng thượng lại khoan dung, thần thay nhị đệ khấu tạ long ân của hoàng thượng. Tiểu biệt thắng tân hôn* mà.
[Người yêu xa cách nhau một thời gian, khi gặp lại thì ngọt ngào như mới cưới.] Long Nhị nhung nhớ phu nhân cũng là chuyện thường tình. Ơn vua cuồn cuộn. Được rồi, trẫm còn có việc triều chính cần xử lý, ngươi bảo Long Nhị không cần lo lắng,
Chỉ cần sắp xếp ổn thỏa thọ yến của thái hậu là được. Long gia nhất định sẽ cố hết sức lo liệu thọ yến. Thần cung tiễn hoàng thượng. Người đi cả rồi, ra đây đi. Vừa rồi cô cũng thấy rồi đấy. Lần trước
Chỉ là ta chợt nổi hứng, cố ý trêu chọc cô. Hoàng thượng đang ở tuổi tráng niên, bề ngoài đoan chính, người lúc trước cô thấy không phải hoàng thượng. Thì ra là vậy. Lần này, cô có thể yên tâm vào cung rồi. Ta có vào cung hay không
Vốn không liên quan đến Long đại nhân, sao huynh lại gạt ta? Ta… Lần trước, ta chỉ đùa với Thư đại tiểu thư thôi. Suýt nữa làm hỏng việc lớn là trách nhiệm của ta. Mong Thư đại tiểu thư đừng để ý quá. Huynh thực sự không có vì lý do khác ư?
Long mỗ không hề có ý khác. Được. Là ta có lỗi trước, hôm nay chỉ là giải thích hiểu lầm với cô ấy, tại sao lòng ta lại không yên như vậy? [Thư phủ] Ta không ăn đâu, ngươi dọn xuống trước đi. Tiểu thư, cuối cùng cô cũng về,
Ta lo lắng chết đi được. Rốt cuộc thì cô đã đi đâu vậy? Ta đã vào cung, đã thấy hoàng thượng. Sao cơ? Cô ăn mặc thế này đi gặp hoàng thượng ư? Tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng phải lúc đi còn yên ổn à,
Sao lúc về lại mất hồn mất vía vậy? Tiểu thư! Tiểu thư, cô muốn tìm gì vậy? Để Tô Tình tìm giúp cô. Sao áo lại rách rồi? Để ta vá giúp huynh sau vậy. Mấy việc khâu vá này đâu phải chuyện nam nhân các ngươi làm được? Giao cho ta đi.
Tiểu thư, không sao chứ? Tiểu thư, rốt cuộc sao vậy? Tô Tình, ta thích huynh ấy rồi, phải làm sao đây? Tiểu thư. Đừng khóc nữa. Đừng khóc nữa. Tiểu thư. Nhị gia, chú ý lễ nghi. Nhưng bây giờ đang ở ngoài cung,
Muội là phu nhân của ta, hoàn toàn hợp lẽ. Có điều, đi qua bức tường này thì ta không thể bảo vệ muội nữa, vậy vên muội phải cẩn thận hơn trong mọi việc. Yên tâm đi. Tuy rằng đây là lần đầu ta vào cung
Nhưng vẫn có khả năng tự bảo vệ mình. Gặp chuyện gì cũng đừng quá khoe khoang. Ngày nào ta cũng sẽ đến đây đón phu nhân về phủ. Đừng ở lại hoàng cung nữa. Nếu như muội muốn vào cung thì muội phải hứa với ta điều này.
Long Dược, huynh đừng được nước lấn tới. Ta thấy là muội không muốn vào cung nữa. Muốn muốn muốn, muốn mà. Được rồi, đi đi. Đi đây. [Chiêu Lệ cung] Dân nữ tham kiến nương nương. Thời gian cấm túc chưa hết, dân nữ lại tự ý rời cung,
Xin nương nương trách phạt. Mau đứng dậy đi. Tạ ơn nương nương. Cô đâu có tội gì, bổn cung nên thưởng cô mới đúng. Dân nữ không dám nhận. Cô có công dạy đàn. Những ngày qua, khả năng đánh đàn của bổn cung có tiến bộ lớn. Hôm nay,
Hoàng thượng còn khen bổn cung đàn hay, đương nhiên là công của cô. Nương nương tư chất thông minh, lại thêm bình thường khắc khổ luyện tập, đây đều là công của chính nương nương. Cô đó, không cần từ chối nữa. Cô có công dạy đàn, phải thưởng hậu hĩnh.
Tạ ơn nương nương. Đại ca, cuối cùng huynh cũng về rồi. Có chuyện gì mà sốt sắng vậy? Một lời khó nói hết. Người đang ở trong đó, huynh vào hỏi là biết ngay. Tô Tình tham kiến Long đại nhân, xin Long đại nhân cứu mạng!
Có phải Thư tiểu thư gặp chuyện gì không? Hôm qua tiểu thư ra ngoài đi dạo, sau khi về thì người cứ thẫn thờ, chỉ ôm áo của Long đại nhân chẳng nói chẳng rằng, đuổi hết người hầu ra khỏi phòng. Buổi tối lúc ta đi đưa cơm
Thì phát hiện tiểu thư không ở trong phòng, chỉ để lại áo của Long đại nhân và một tờ giấy nhắn, nói là trả lại cho Long đại nhân. Đã tìm hết những nơi tiểu thư thường tới chưa? Đã tìm hết rồi, không có tin về tiểu thư.
Nếu như lão gia trở về rồi phát hiện tiểu thư không có nhà thì chúng nô tỳ đều khó lòng thoát chết. Đại ca, Thư đại tiểu thư là tú nữ được chọn, nếu để người khác biết được chuyện này, thì e rằng… Đại ca! Gặp nhau khó, biệt ly cũng khó.
Lão Bạch, khi xưa, nếu không để chúng ta gặp nhau thì giờ đây ta sẽ không có những phiền não này. Đến nước này rồi, ta phải lựa chọn thế nào? Sao cô ra ngoài mà không nói gì với Tô Tình? Nếu còn không tìm thấy cô
Thì cả Thư gia sẽ phải gặp nạn vì cô đấy. Ta chỉ ra ngoài hóng gió, không phiền Long đại nhân quan tâm. Cô đang giận hờn gì vậy? Chẳng phải ta đã giải thích hết nỗi đắn đo trong lòng cô rồi đấy sao? Nếu còn chuyện gì khác
Thì ta cũng sẽ dốc hết sức giải quyết giúp cô. Cô còn gì không vừa ý? Không vừa ý? Ta có quyền không vừa ý gì chứ? Thư gia nhận nuôi ta cũng chỉ vì muốn lợi dụng ta. Ta chỉ là một quân cờ trong tay Thư gia. Đã có ai hỏi ta
Điều ta thực sự muốn là gì đâu? Đã quyết định ai là tú nữ, nhưng ta không muốn vào cung. Hoàng thượng già hay xấu, hay vẻ ngoài đường hoàng thì liên quan gì đến ta? Long Đằng, vấn đề của ta, huynh không thể giải quyết được. Có lẽ
Sau khi gặp được hoàng thượng, cô sẽ đổi ý. Hoặc có lẽ thực ra chính cô cũng không biết rốt cuộc thì mình muốn gì. Ta biết. Ta biết điều ta muốn là gì, còn biết rất rõ rằng hoàng thượng không phải người ta thích, mà là huynh. Là huynh không biết.
Huynh không biết mỗi lần ra ngoài, ta muốn gặp huynh đến nhường nào. Huynh không biết, được đi theo huynh ta vui đến nhường nào. Là huynh không biết. Huynh không biết khi ta biết huynh sẽ hộ tống ta vào cung, ta buồn đến nhường nào. Cô có biết
Mình đang nói những lời bậy bạ gì không? Ta không nói bậy. Ta biết người ta thích là huynh. Huynh đã nói dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ dốc hết sức giúp đỡ. Tại sao? Tại sao chuyện ta thích huynh, huynh lại tránh né? Nhược Thần, cô bình tĩnh một chút.
Cô có biết những lời cô nói, nếu để người khác nghe được thì sẽ có hậu quả gì không? Long Đằng, ta mặc kệ, ta cũng không quan tâm. Huynh có bằng lòng bỏ lại tất cả mọi thứ ở đây để đưa ta đi không? Chân trời góc bể,
Chỉ cần có huynh ở bên, đi đâu ta cũng không sợ. Xin lỗi, ta không làm được. Nhược Thần! Tỷ tỷ, hôm nay y phục này màu sắc đẹp thật đấy. Muội muội cũng đẹp mà. Tỷ tỷ quá khen. Muội muội thỉnh an tỷ tỷ. Tỷ tỷ vạn phúc.
Dân nữ tham kiến các vị nương nương. Ban ghế ngồi. Đây chính là vị cầm sư ngoài cung đó ư? Ta nghe nói cô ấy là đồ đệ duy nhất của Cầm Ma Sư Bá Âm khi xưa. Lệ phi, ta thấy hôm nay sắc mặt tỷ tốt lắm.
Hôm qua nghe hoàng thượng nói tài đàn của tỷ rất tuyệt. Không biết hôm nay có thể để các tỷ muội được thỏa tai nghe không? Đúng vậy, ngự hoa viên trăm hoa khoe sắc, chi bằng nhân lúc này đàn một khúc, coi như góp vui. Người đâu,
Mang đàn Lưu Ly do thái hậu ban thưởng tới đây. Vâng. Cung kính không bằng nghe theo. Nhược Thần! Nhược Thần! Cô tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Mau! Cô có ổn không? Sao huynh lại cứu ta? Ta không muốn vào cung, ta không muốn vào cung!
– Sao huynh lại cứu ta? – Nhược Thần! Tại sao? Ta thà chết đi, cũng không mong muội tự làm hại mình một chút nào. Muội đừng làm chuyện ngốc nghếch. Muội còn có ta! Lệ phi, mời. Sao lại như vậy? Nhạc không ra nhạc, điệu không ra điệu.
Lệ phi, tỷ biểu diễn cho hoàng thượng thế nào vậy? Ta… Lệ phi, xem ra cầm sư muội mời tới cũng chỉ là có hư danh mà thôi. Hôm nay tài đàn của tỷ chưa đạt, thật đáng tiếc, chúng ta không có đàn để thưởng thức nữa.
Học đàn cũng phải xem thiên phú, Lệ phi có thể đàn thành tiếng đã không dễ dàng gì, e rằng khó mà tiến bộ. Cư Mộc Nhi, rốt cuộc thì là chuyện gì? Dân nữ đáng chết, không điều chỉnh âm đàn trước cho nương nương, đây là lỗi của dân nữ.
Nương nương vạn phúc kim an, không biết có thể cho dân nữ một cơ hội không? Còn không mau lại đây. Nương nương, đàn đã bị giở trò. Nghe nói cô là đồ đệ của Sư Bá Âm, chắc là đánh đàn rất giỏi. Cô có nhận ra manh mối gì không?
Lệ phi không hiểu tiếng đàn, chắc chắn là cô xúi giục, để cô ta biểu diễn bậy bạ trước mặt hoàng thượng. Đàn này là đàn Lưu Ly chính thái hậu ban, cô đàn bậy ở đây là bất kính rất lớn với thái hậu. Cô biết tội chưa? Cư cô nương,
Nếu cô nhận tội chịu phạt thì nể mặt Lệ phi, ta cũng có thể phạt nhẹ. Đánh 60 trượng, miễn tội chết cho cô. Đánh 60 trượng thì có khác gì người chết? Nương nương. Bẩm nương nương, vừa rồi Lệ phi nương nương vì căng thẳng nên mới có sai sót,
Nhưng đúng là lỗi của dân nữ. Chỉ là nếu các nương nương đều đến đây để thưởng thức đàn thì không biết dân nữ có thể lập công chuộc tội, đánh một khúc góp vui cho các vị nương nương không? Còn không mau đi lấy đàn của ngươi tới đây?
Cần gì phải bỏ gần lấy xa? Đàn này là đàn Lưu Ly chính thái hậu ban. Lệ phi, có phải cô không hài lòng với nó không? Thần thiếp không dám. Cư cô nương, mời. Cư cô nương. Hay, đánh hay lắm. Khúc này là tiên đế viết trước khi xuất chinh,
Tên là Liệt Trận khúc, khúc nhạc gốc được biểu diễn bằng tiếng trống. Không ngờ cô lại biểu diễn bằng tiếng đàn ngay lúc này, hơn nữa khí thế oai hùng. Đúng là có một ý vị khác. Bổn cung thấy tài đánh đàn của ngươi không thua kém gì
Hoa Nhất Bạch của Âm Ti phủ. Đa tạ quý phi nương nương khen ngợi. Dân nữ bất tài, đã bêu xấu trước mặt các vị nương nương. Mời ngài. – Đại nhân. – Long Nhị gia. Cáo từ.
– Chào Long Nhị gia. – Lưu đại nhân đi cẩn thận. Đã sắp hoàng hôn, sao Nhị gia còn ở đây? Ta ở đây chờ phu nhân về phủ. Nhị gia và phu nhân thường ngày đúng là gắn bó như keo như sơn, khiến người khác ngưỡng mộ.
Tại hạ xin cáo từ. Gia, ngài thế này có phải hơi rêu rao quá không? Ngươi còn chưa nắm tay ai bao giờ, lại xoi mói ta gì chứ? Ngươi nên học theo gia đi. Học gì cơ? Học… làm sao để các cô nương vui lòng.
Ngươi nói xem, nếu Vân Thanh Hiền ở đây lúc này thì tốt biết bao. Hắn sẽ được thấy ta và phu nhân ân ái đến mức nào. Gia, ngài cũng đã lấy phu nhân về nhà rồi, ngài lo lắng Vân Thanh Hiền làm gì nữa?
Ta đây là thương hộ số một kinh thành, ta không thể nhìn nhầm người được. Tên Vân Thanh Hiền này tuyệt đối không phải người tốt. Trong lòng hắn chắc chắn còn thương nhớ Mộc Nhi. Gia, phu nhân hình như có gì không đúng. Mộc Nhi. Lý Kha, tìm đại phu.
[Long phủ] Nhị gia. – Nhị gia. – Nhị gia. Chuyện này… Thực ra huynh nên đưa ta về quán rượu. Muội ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi cho ta, đừng chạy lung tung nữa. Ta không nên mềm lòng, để muội làm bậy. Ta không làm bậy.
Hôm nay, nếu không phải vì bất đắc dĩ thì ta cũng sẽ không tùy ý sử dụng cấm thuật của sư phụ. Bây giờ muội có thể nói thật với ta chưa? Cuối cùng thì tại sao muội lại thành thế này? Ta sử dụng nội lực
Để điều chỉnh tiếng đàn rối loạn lại cho đúng, hoàn thành biểu diễn. Nhưng công lực của ta còn yếu, nếu cưỡng ép biểu diễn thì chỉ làm kinh mạch bị tổn thương. Cố chấp cứng đầu, tự làm tự chịu. Vậy việc muội làm lần này có cuốn muội vào chuyện
Vốn không nên bị cuốn vào không? Từ khi ta vào cung dạy đàn cho Lệ phi, thì ta đã rơi vào đó rồi. Nhưng Nhị gia yên tâm. Long gia có ơn với ta, ta sẽ không làm Long gia bị liên lụy. Ta… Gia, đại phu đến rồi.
Đại phu, phu nhân ta bị bệnh không nhẹ, mau xem kỹ cho cô ấy, nhất là đầu óc của cô ấy. Vâng vâng vâng. Mời phu nhân. Được được được. Hải Quý đã bất ngờ chết trên đường bị áp giải? Ta cũng vừa nhận được thư của nha môn nơi đó.
Nghe nói mưa lớn nhiều ngày liền làm sập nhà, Hải Quý và hai nha dịch áp giải hắn đi ngang qua, không may gặp phải thiên tai, thi thể đã được chôn cất. Xem ra ông trời không muốn tha cho hắn. Thôi vậy, chết rồi cũng tốt,
Miễn cho sau này sinh chuyện, lại càng phiền phức. Chuyện này nếu thực sự đơn giản như vậy thì đại ca sẽ không gọi hai ta đến bàn bạc. Đúng như lời Phượng Vũ nói. Hôm nay đại ca gọi hai người tới đúng là có chuyện quan trọng muốn bàn.
Người một nhà với nhau, đại ca sẽ không vòng vo nữa. Lần này ta muốn nhờ hai người đến nha môn nơi đó một chuyến. Không có lợi thì không làm. Nhiệm vụ mất sức lại không có kết quả tốt này nếu làm không tốt thì sẽ mất cả chì lẫn chài.
Ta không đi. Thằng nhóc thối, ta là đại ca đệ đó. Với ta mà còn nói về lợi ích, đệ học ai vậy hả? Đương nhiên là học nhị ca. Nhị ca nói rồi, huynh đệ ruột thì tính toán rõ ràng, chuyện nào ra chuyện đó. Hơn nữa, đại ca à,
Huynh có nhiều thuộc hạ như vậy, phái bất kỳ Ô Kim vệ nào đi cũng dễ làm việc hơn ta. Đại ca, tuy ta không còn cha mẹ già nhưng có con thơ. Tiểu Bảo mới nhận ta, đương nhiên là không thể rời xa cha mẹ. Thế nên đại ca vẫn nên
Mời nhân tài khác đi. Ta coi như không trông mong được gì vào đệ đệ này rồi. Vậy đành phiền em dâu ra tay giúp đỡ thôi. Xin lỗi, đại ca. Chuyện của Phượng Vũ đương nhiên sẽ do phu quân quyết định. Không giấu diếm gì,
Sắp tới đại thọ của thái hậu, khách đến từ khắp nơi, trị an trong kinh không thể có sơ sót. Ô Kim vệ đã được phái đi canh gác cả, nay không còn ai nữa. Cái chết của Hải Quý lại quá đột ngột,
Trong đó còn liên lụy đến hai nha dịch vô tội, không phải chuyện nhỏ. Ta luôn cảm thấy có điều bí ẩn trong chuyện này. Ta muốn tìm người có thể tin cậy đến đó âm thầm điều tra. Nếu thật sự là ngoài ý muốn thì đương nhiên là tốt nhất.
Nhưng nếu có người làm ra thì cũng không được rêu rao. Ta nghĩ đi nghĩ lại, thấy chỉ có hai người là hợp nhất. Không biết minh chủ võ lâm có thể ra tay bảo vệ lẽ phải không? Nếu đại ca đã nói vậy
Thì người là minh chủ võ lâm như ta đương nhiên không thể khoanh tay nhìn kẻ tặc làm loạn. Đại ca, chuyện này cứ để ta lo. Chắc đại ca tối qua đi ngủ bị cảm lạnh, không sao, không sao. Sao thế? Nhìn gì vậy?
Trong phòng đại ca hình như có giấu một nữ nhân. Sao có thể chứ? Nếu đại ca giấu nữ nhân thì lợn nái cũng biết trèo cây. Nhưng vừa rồi rõ ràng ta đã nghe thấy mà. Chắc chắn là muội nghe lầm. Chúng ta về phủ sắp xếp cho Tiểu Bảo trước
Rồi lập tức ra ngoài điều tra chuyện đại ca nói. Người đi cả rồi, ra đây đi. Suýt nữa thì bị lộ. Trời dần trở lạnh, muội lại vừa rơi xuống nước, khó tránh khỏi bị cảm lạnh, phải nhanh chóng đi khám mới được. Uống chút nước nóng đi đã. Ta không sao.
Muội định trốn trong Trấn Phủ ti bao lâu? Ta không định trốn mãi. Huynh nhảy xuống nước cứu ta chứng tỏ trong lòng huynh có ta. Ta nói với huynh rằng huynh hãy đưa ta đi cũng không phải là nổi hứng nhất thời. Chỉ là ta không biết
Rốt cuộc thì huynh tính toán thế nào? Ta là chỉ huy sứ Ô Kim vệ, lại là trưởng tử Long gia, về công, có trách nhiệm bảo vệ đất nước, về tư, có trách nhiệm bảo vệ gia đình. Còn rất nhiều chuyện cần ta làm, sao có thể nói đi là đi?
Ta biết. Ta chỉ là đang chờ câu trả lời của huynh. Cho dù bao lâu đi nữa thì ta vẫn sẽ chờ huynh. Đợi qua thọ yến của thái hậu, huynh xử lý xong chuyện ở đây, chúng ta đi đến vùng biên cương phía bắc nhé? Nơi đó có dê, có ngựa,
Có tự do chúng ta muốn. [Đại ca.] Vào đi. Đại ca, Thư đại nhân đã đến. Cha ta? Sao cha ta lại đến đây? Là ta nhắn cha muội đến. Phiền Long đại nhân rồi. Tiểu nữ tính tình bướng bỉnh,
Lần này bỏ nhà đi là do Thư mỗ không biết dạy dỗ. Thư đại nhân nặng lời rồi. Còn không lại đây? Cha. Con to gan thật đấy. Sắp phải vào cung rồi, còn dám tự ý chạy lung tung. Thư phủ loạn đến nỗi gà bay chó sủa
Vì chuyện con mất tích đấy. Đúng là vớ vẩn. Có lẽ Thư tiểu thư buồn chán quá nên ra ngoài dạo chơi. May mà không việc gì, quay về là tốt rồi. Đã quyết định ai là tú nữ, hẳn là Thư tiểu thư trong lòng thấy không nỡ,
Thư đại nhân đừng trách móc cô ấy nữa. Thư mỗ đang muốn thỉnh giáo. Tiểu nữ mất tích, cả Khôn điện lật tung khắp kinh thành cũng không tìm được. Không biết Long đại nhân thấy tiểu nữ ở đâu? Cha, con chỉ đến rừng trúc ngoại thành đi dạo,
Tình cờ gặp được Long đại nhân thôi. Ta nói chuyện với Long đại nhân, đến lượt con xen vào sao? Đúng như lời Thư tiểu thư nói. Ô Kim vệ đang tra xét mọi con đường dẫn vào kinh, thấy Thư tiểu thư đi một mình, lo lắng cho an nguy của cô ấy
Nên về Trấn Phủ ti trước. Thư mỗ thay tiểu nữ cảm tạ Long đại nhân. Xin cáo từ.