Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 17 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 17] Cô đang uy hiếp ta sao? Quá lời rồi, ta chỉ có một điều kiện nhỏ thôi. Nói đi. Ta có thể vào cung dạy đàn,

    Nhưng ta muốn đàn của sư phụ. Xin thứ lỗi, ta không làm được. Đây là đàn thái hậu ban tặng, sao có thể tùy tiện đưa cho người khác? Được, Hoa đại nhân, ngài tự mình vào cung đi, xin cáo từ trước. Cũng không hẳn là không thể.

    Dù ta không thể tự quyết định chuyện cây đàn, nhưng ta có thể bảo đảm với cô rằng sau khi xong chuyện, ta sẽ đích thân xin thái hậu nương nương tặng lại cây đàn này cho cô. Thỏa thuận xong. Nếu không tận mắt nhìn thấy thì đúng là không dám tin

    Đồ đệ cưng Sư Bá Âm dạy bảo lại khó đối phó như vậy. Nghe Hoa đại nhân nói câu này thì đúng là Hoa đại nhân và sư phụ ta quen nhau. Nhưng mà sao ta chưa từng nghe sư phụ nhắc đến ngài?

    Cô chưa từng nghe sư phụ cô nhắc đến ta? Không thể nào. Ta là đối thủ duy nhất trong đời của sư phụ cô, sao hắn có thể không nhắc đến ta? Thật sự chưa từng nhắc đến ta sao? Thật sự là không.

    [Chu Du, Gia Cát Lượng là hai quân sư nổi tiếng.] Đã sinh Du, sao còn sinh Lượng? Đã sinh Du, sao còn sinh Lượng? [Long phủ] Ngươi nhẹ nhẹ thôi. Gia, ta đâu có dùng lực? Ngươi nói xem Lục Nghệ phường ngọa hổ tàng long, bên trong lại là một đàn hổ cái.

    Bên trái, bên trái. Nhị ca, rốt cuộc là ta mắc lỗi gì mà huynh phải để ta chết không nhắm mắt? Bắt nạt ta từ sáng đến tối. Lão tam, lại làm gì sai à? Đại ca, cuối cùng huynh cũng về rồi. Nhị ca lạm dụng hình phạt,

    Ta còn không biết mình đã làm gì sai, đã bắt ta phải ở đây chịu phạt. Huynh phải phân xử cho ta. Ta nói đệ này, cái thằng vừa ăn cướp vừa la làng nhà đệ, bán rẻ huynh đệ. Ta có thể thề với trời rằng

    Ta chưa nhắc đến một chữ nào với nhị tẩu. Đứng dậy đi. Đại ca, từ từ thôi. Lý Kha, đưa Tam gia đi bôi thuốc. Vâng. Lại là chuyện của em dâu à? Ta đâu cần phải lo cho cô ấy. Cô ấy có bản lĩnh như vậy, không cần ta phải lo.

    Đợi đã. Chuyện gì đây? Đau. Đúng là làm ơn mắc oán. Cô ấy không hề biết sự hiểm ác trong cung, cứ muốn đi tìm cái tên Hoa Nhất Bạch kỳ lạ đó. Ta không cho cô ấy đi thì cô ấy lại nổi giận với ta. Đại ca, huynh nói xem

    Có phải cô ấy không biết tốt xấu không? Đó là chuyện của đệ và em dâu, không thể giận cá chém thớt, liên lụy đến lão tam. Vợ mình mà còn không tự quản lý được thì trách ai? Đại ca, giờ ngay cả một đại tẩu mà ta cũng không có,

    Huynh không có tư cách dạy bảo ta. Không biết trên dưới! Muốn dùng gia pháp phải không? Thôi, thôi, thôi. Đúng rồi. Huynh có biết Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu được mua lại với giá cao, đổi tên thành Lục Nghệ phường rồi không? Có nghe sơ. Ta còn nghe nói

    Rằng Đệ Nhất Lâu bị cướp từ tay của Long gia ta. Ta biết nó bị mua đi từ tay Long gia. Ta muốn hỏi là Ô Kim vệ có biết rõ về Lục Nghệ phường không? Phường chủ của Lục Nghệ phường hình như đang cố tình lẩn trốn.

    Mấy ngày nay là đại thọ của thái hậu nên ta không có thời gian, nhưng ta sẽ xem giúp đệ. Đa tạ đại ca. Đợi đã. Em dâu đã vào Âm Ti phủ rồi. Ta sẽ cho người thu xếp chăm sóc, đệ không cần lo lắng. Còn nữa. Thật ra trong chuyện này,

    Ta thấy người nên suy nghĩ lại là đệ. Ta? Ta đã làm gì sai? Quan tâm quá thì sẽ loạn. Lúc trước đệ chưa từng lỗ mãng như vậy. Nhưng lần này, đệ không những đắc tội với Âm Ti phủ mà còn mụ mị đầu óc, giận cá chém thớt.

    Đệ nói xem, có cần suy nghĩ lại không? Cư Mộc Nhi, rốt cuộc thì cô đã làm gì ta vậy? Không định quay về Long gia thật sao? Lần này Long Dược cố ý lừa gạt, hơn nữa còn nói năng càn rỡ. Dù sao thì ta sẽ không quay lại Long gia nữa.

    Có thật là vì không chịu quay về vì mấy lý do này không? Sao ta thấy muội đang nói trái lòng mình thế? Được rồi. Ta thừa nhận là ta không muốn liên lụy đến Nhị gia, càng không muốn liên lụy đến Long gia. Nhưng trong cung cực kỳ nguy hiểm,

    Không có sự bảo vệ của Long gia, thì một mình muội có đương đầu được không? Bởi vì ta biết chuyện này nguy hiểm nên mới không muốn Nhị gia nhúng tay vào. Lỡ như có chuyện gì, xin tỷ tỷ giúp ta chuyển lời cho ngài ấy,

    Nói với ngài ấy, để ngài ấy nhớ ngài ấy đã hưu thê từ lâu. [Thượng Dương môn] Long… [Sao huynh ấy lại xem ta như người lạ,] [lạnh nhạt với ta như vậy?] Thư tiểu thư, có chỗ nào không khỏe sao? Không có. Đại ca,

    Lúc nãy huynh cố tình làm lơ Thư cô nương sao? Hành động của ta lúc nãy có phải cố tình quá không? Không phải cố tình, mà là bất thường quá đấy đại ca, ai cũng nhận ra hết. Hai người có chuyện gì, mà phải giả vờ như không quen Thư cô nương?

    Nhiều chuyện. Là thuộc hạ vượt quá giới hạn, sẽ không hỏi thứ không nên hỏi nữa. [Hoàng đế nước Đại Thông] Nước cờ của hoàng thượng cao tay quá, thần bó tay bó chân, bằng lòng chịu thua. Còn chưa đến phút cuối, sao hoàng huynh lại dễ dàng nhận thua vậy?

    Thông Nhi, con qua đây. [Thế tử Đức Vương phủ] Qua giúp phụ vương của con thử xem nên đánh thế nào. Hoàng thượng, con không giỏi mấy cái này. Để phụ vương của con tự quyết định được rồi. Đúng là mất mặt quá. Thường ngày không chịu dành thời gian đọc sách,

    Chỉ biết ăn uống vui chơi. Đúng là để mẹ con chiều hư mất rồi. Không phải, phụ vương, sao người lại bôi nhọ con trước mặt hoàng thượng? Chẳng phải đánh cờ thôi sao? Ai chẳng làm được. Con đánh cho người xem. Được rồi. Tầm thường.

    Sao ta lại có đứa con không có tiền đồ như con chứ? Bổn vương tự đánh còn hơn. Vậy người tự đánh đi. Hoàng thượng, Long đại nhân đến. Vi thần tham kiến hoàng thượng, tham kiến Đức Vương điện hạ, thế tử điện hạ. Miễn lễ. Tiệc mừng thọ làm thế nào rồi?

    Bẩm hoàng thượng, đã chuẩn bị ổn cả rồi, tất cả đều được sắp xếp theo tiêu chuẩn của những năm trước. Năm nào cũng như nhau, chẳng có ý tưởng gì mới. Có ý tưởng gì khác không? Có đấy, hoàng thượng, hay là người đại xá cho thiên hạ đi. Hoang đường!

    Sao dám nói bậy bạ? Được, đề nghị của Thông Nhi rất hay. Cứ làm như vậy đi. Hoàng thượng anh minh. Nhị gia thấy cái nào thích hợp làm quà mừng hơn? Đều tốt cả. Rõ ràng là Nhị gia đang trả lời San Nhi cho có.

    Quán trọ Kim Long của ta mở cửa để làm ăn, sao dám thất lễ với Đinh tiểu thư? Nhưng chuyện quà mừng thì ta chỉ là người ngoài, đương nhiên phải do Đinh gia các cô quyết định rồi. Nhị gia, ta nghe nói Nhị gia đã hưu thê,

    Đuổi Cư Mộc Nhi ra khỏi Long phủ, có chuyện này không? Sao ta lại không biết vậy? Mọi người đã biết chuyện này lâu rồi. Chuyện Cư Mộc Nhi bị đuổi khỏi Long phủ có chứng cớ rành rành. Nếu không phải bị đuổi,

    Thì đường đường là nhị phu nhân Long gia, sao có thể cam lòng vào cung làm một cầm sư hèn mọn chứ? – Ta nói này… – Gia. Gia, thư trong cung gửi đến. Cái này ta đã xác nhận với Lễ bộ thượng thư rồi, cứ đóng dấu là được. Vâng.

    Nhị gia, không phải huynh… Đúng, ta lo liệu các việc liên quan đến tiệc mừng thọ thái hậu. Không thể nào. Ai cũng biết việc của hoàng gia không dễ làm, làm việc cho vua chỉ có lỗ không có lời. Nhị gia kinh doanh nhiều năm

    Chưa từng nhúng tay vào những việc làm ăn kiểu như thế này. Trước đây khi hoàng thượng nhắc đến nếu Nhị gia tránh được thì sẽ tránh. Sao lần này… Đinh tiểu thư lo chọn quà cho tiệc mừng thọ của cô đi. Long Dược ta làm ăn với ai

    Không liên quan đến cô. Nhưng ta… Gia bọn ta làm như vậy đều vì nhị thiếu phu nhân của bọn ta. Không ngờ, Nhị gia lại không ngại làm ăn lỗ vốn vì người khác. Cô ấy không phải người khác. Vậy nên chuyện cô vừa nói không tồn tại. Lý Kha. Có.

    Chuẩn bị xe ngựa. Nên đón phu nhân về phủ rồi. Đón phu nhân về phủ. [Âm Ti phủ] Xin Nhị gia dừng bước. Mong công công tạo điều kiện cho ta. Sao cô không nói tiếng nào đã vội vàng vào cung như vậy? Ngài đến đây làm gì?

    Ta đến để nói với cô rằng cô vào cung một mình thật sự không ổn. Trong cung không như bên ngoài, nếu cô gặp người xấu thì ta không bảo vệ cô được. Ta đâu có ra ngoài gây thù với ai, ở đâu ra nhiều người xấu như vậy? Chuyện trong cung,

    Không phải cứ đúng sai nhân quả là có thể nói rõ ràng. Đa tạ Nhị gia đã quan tâm, ta sẽ chú ý. Nhưng nếu hôm nay ngài đến chỉ để nói những điều này thì không cần đâu. Dù sao ngài đã có suy nghĩ hưu thê.

    Ta vẫn tự biết thân biết phận. Cô không biết tốt xấu gì cả, uổng công ta lo lắng. Ngài uổng cái gì? Xem như ta tự chuốc họa vào thân. Cô có biết rằng cô vào cung giống như dê vào miệng cọp không? Cô muốn tìm lại đàn cổ của sư phụ

    Thì ta có thể tìm thánh thượng để xin chỉ. Nhưng bây giờ không phải lúc để giận hờn. Ngài không cần hi sinh vì ta. Đây là chuyện riêng của ta, ta không muốn liên lụy đến ngài, càng không muốn liên lụy đến Long gia. Cô thật sự không hiểu,

    Hay là đang giả vờ không hiểu? Thôi, về phủ với ta trước đi. Buông ra. Long đại nhân, ở đây không có người ngoài. Long đại nhân, ta có chuyện muốn nói với huynh. Đại nhân, thuộc hạ đi trước. Có chuyện gì thì mong Thư đại tiểu thư nói ngắn gọn.

    Huynh có ý gì? Chẳng hay Thư đại tiểu thư muốn nói chuyện nào? Sao huynh lại nói chuyện với ta bằng giọng điệu như vậy? Còn lúc nãy nữa, sao huynh cố ý xa cách ta? Cô là đại tiểu thư của Thư gia, ta là người chỉ huy Ô Kim vệ,

    Chúng ta phải giữ khoảng cách với nhau. Lúc trước là do ta sơ suất, suýt nữa hại tiểu thư bất nghĩa, ta thấy rất có lỗi. Hôm nay, cô mẫu triệu ta vào cung để bàn chuyện vào cung. Huynh không tỏ vẻ gì thì thôi,

    Giờ huynh còn nói với ta chuyện giữ khoảng cách gì nữa? Vậy thì chúc mừng Thư tiểu thư. Chẳng lẽ đây là kết quả mà huynh muốn? Ta đã nói những gì cần nói. Ta còn có việc, xin cáo từ. Long Đằng, huynh là kẻ hèn nhát. Cô đợi đã,

    Lúc nãy cô đã nghe thấy gì rồi? Cư Mộc Nhi, lúc nãy cô đi đâu vậy? Làm bổn cung tìm mãi. Dân nữ tham kiến nương nương. Ta vừa vào cung nên chưa quen đường, nên lúc nãy bị lạc, mong nương nương thứ lỗi.

    Không sao, chỉ cần không làm lỡ việc luyện đàn là được. Đứng lại! Ngươi lén lén lút lút ở đây làm gì? Con nhóc không biết lễ nghĩa, ngay cả bổn cung cũng không xem ra gì. Thần Nhi, con đúng là khéo tay. Kĩ thuật thêu tiến bộ rất nhiều đó.

    Thần Nhi. Thần Nhi. Sao vậy? Sắc mặt kém quá. Nhược Thần không sao, đa tạ cô mẫu đã quan tâm. Chắc là hôm nay Thư tiểu thư gặp phải Lệ phi nên tâm trạng mới bất an. Sao ngươi biết? Trong hậu cung này, có chuyện gì thoát được tai mắt của ta chứ?

    Vâng. Cô mẫu nhìn thấu mọi việc, mẫu nghi thiên hạ. Không có gì có thể thoát khỏi mắt thần của cô mẫu. Gần đây Lệ phi có động tĩnh gì không? Cô ta chăm chỉ học đàn, nhưng mãi không thấy có kết quả. Lần này tìm được một nữ cầm sư

    Ở ngoài cung đến dạy. Nghe nói, cầm sư đó là đệ tử do chính Sư Bá Âm dạy, tên là Cư Mộc Nhi. Cô ta đúng là to gan. [Cư Mộc Nhi?] Dân nữ tham kiến nương nương. Cầm sư mau ngồi vào đi. Cảm ơn nương nương.

    Không giấu diếm gì, bổn cung chuyên tâm học đàn, nhưng không biết vì sao, học bao lâu nay cũng không thấy kết quả. Nhất định là người của Âm Ti phủ dạy không đúng cách. Bổn cung dựa theo khúc phổ, rõ ràng là đánh theo sự chỉ dạy của bọn họ

    Mà khúc phổ lại không đúng. Luyện như vậy cũng vô ích. Nương nương, chẳng hay có thể xem tay của người không? Chẳng lẽ đánh đàn có liên quan đến dáng tay? Không cần vội, nương nương có thể đánh đàn tốt. Chỉ là cách của ta

    Và cách của Hoa đại nhân không giống nhau. Hôm nay chúng ta khoan hãy luyện đàn. Không luyện đàn? Vậy chúng ta phải làm gì? Cầm sư có ý gì? Chơi dây. Cầm sư đang đùa với bổn cung sao? Bổn cung mời cô đến để dạy đàn,

    Chứ không phải để lãng phí thời gian. Chẳng lẽ cô không sợ chết sao? Nương nương bình tĩnh đừng nóng. Có bột mới gột được hồ. Nếu dân nữ dạy không tốt, thì ta bằng lòng chết để tạ tội. Chán, không chơi nữa. Chúng ta đã chơi dây cả buổi chiều rồi,

    Rốt cuộc khi nào mới có thể luyện đàn? Nương nương, mời. Bây giờ có thể thử, đoạn thứ nhất là được. Bổn cung có thể đàn được rồi. Vì sao vậy? Lúc trước nương nương học đàn vì quá nóng lòng, mà càng nóng lòng thì càng đánh không tốt. Luyện tập cơ bản

    Rất quan trọng trong việc luyện đàn. Cộng thêm việc nương nương ở trong cung đã lâu, luôn có người hầu hạ bên cạnh, đương nhiên ngón tay sẽ không linh hoạt. Nên lúc nãy ta cho nương nương chơi dây để tinh thần người được thả lỏng, khí huyết hai tay tuần hoàn.

    Như vậy thì người sẽ đánh đàn trôi chảy thôi. Cầm sư đúng là tinh tế tỉ mỉ. Cuối cùng lần này bổn cung cũng tìm đúng người rồi. Có cầm sư ở đây, chắc chắn bổn cung sẽ đạt được thành tựu trong tiệc mừng thọ. Mộc Nhi sẽ giúp đỡ hết mình.

    Nương nương, Thư Nhược Thần cầu kiến. Cô ta đến làm gì? Tâm trạng của bổn cung hôm nay rất tốt, không muốn gặp ngôi sao chổi đó. Xin hỏi nương nương, Thư Nhược Thần có phải thiên kim tiểu thư của Thư đại nhân Khôn điện không? Thiên kim cái gì,

    Chỉ là nha đầu được nhặt về thôi. Lệ phi nương nương đã khởi giá về cung, cô đến chậm một bước rồi. Chẳng hay vị cầm sư bên cạnh Lệ phi nương nương, Cư Mộc Nhi, có thời gian để gặp không? Người bên cạnh Lệ phi nương nương

    Nói gặp là gặp được sao? Thư cô nương thật là biết đùa. Sao lại đi rồi? Cư cô nương. Cô cố tình đợi ta ở đây sao? Thư tiểu thư, xin yên tâm, sẽ không có người thứ tư biết chuyện hôm nay ta nghe được. Không phải, không phải.

    Ta muốn giải thích với cô rằng ta chẳng có gì với Long đại nhân hết. Ta tin cô, càng tin con người của Long đại ca. Đúng rồi, hay nghe Tô Tình nhắc đến cô, không ngờ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau lại trong tình cảnh thế này.

    Lúc nãy may mà có cô, nếu không ta sẽ không thoát được. Không có gì. Ta cũng hay nghe Tô Tình nhắc đến cô, muội ấy nói tính tình của Thư tiểu thư rất rộng lượng. Đúng rồi, cô đã gả vào Long phủ, sao lại vào cung làm cầm sư? Chuyện này…

    Nói ra dài lắm. Nhưng cô làm việc trong cung nhất định phải cẩn thận hơn. Đặc biệt là Lệ phi, lòng dạ ác độc, bụng dạ nham hiểm, cô ở bên cạnh cô ta nhất định phải cẩn thận. Đa tạ Thư tiểu thư đã nhắc nhở, Mộc Nhi sẽ ghi nhớ trong lòng.

    Không còn sớm nữa, ta cũng phải đi rồi. Cô có điều gì muốn nhờ ta chuyển cho Long Nhị gia không? Hai người vừa mới thành thân đã chia cách hai nơi, chắc chắn có rất nhiều điều muốn nói. Hay là cô giao cho ta nói hộ.

    Ta và ngài ấy đã nói hết những gì cần nói rồi. Đa tạ Thư tiểu thư. Sao đệ biết ta ở đây? Đây là nơi từ nhỏ hai huynh đệ chúng ta đã thích đến. Mỗi lần tâm trạng của đại ca không tốt thì sẽ đến đây ném đá. Người hiểu đại ca

    Không phải nhị đệ sao? Nhìn dáng vẻ này của đệ thì tâm trạng hôm nay chắc cũng chẳng ra sao. Xem ra hai huynh đệ chúng ta cùng cảnh ngộ nên biết thương nhau. Ta vẫn vì chuyện của Mộc Nhi. Nhưng nguyên nhân bệnh của đại ca là gì

    Thì tiểu đệ không biết rồi. Hôm nay hình như ta đã lỡ lời, làm cô ấy không vui. Đại ca mở mang đầu óc từ khi nào vậy? Nói đi, là cô nương nhà nào? Sao đệ biết là một cô nương? Chẳng lẽ lại là vì Ô Kim Vệ? Đại ca,

    Huynh thích cô ấy thật à? Ta không có cửa đâu, cũng không bao giờ có cửa. Đệ vẫn nên lo cho vợ mình đi. Lần này em dâu vào cung để dạy đàn cho Lệ phi, chuyện này liên quan đến sự tranh đấu trong hậu cung,

    Nếu để lộ tài năng, sau này sẽ gặp tai họa. Ta cũng khuyên cô ấy rồi, nhưng cô ấy không cảm kích. Ta đã hi sinh tiền bạc, nhận việc của hoàng gia vì cô ấy. Huynh nói xem ta còn có thể làm gì nữa? Lần đầu tiên ta thấy đệ

    Lo lắng không yên vì nữ nhân như vậy. Xem ra lần này nhị đệ lún sâu vào rồi. May mà đại ca cũng đã đoán được từ trước. Ta thấy không đúng. Có lẽ vì Cư Mộc Nhi thấy ta là thương gia đệ nhất kinh thành,

    Phong độ ngời ngời, dáng vẻ hiên ngang, cô ấy tự thấy mình không xứng với ta, cho nên mới làm chuyện thế này. Được rồi, đại ca, huynh hãy mau chóng tìm một đại tẩu cho ta với tam đệ đi. Chuyến đi lần này

    Thật sự vất vả cho hai vị đại ca rồi. Ngươi đúng là gặp may, đúng lúc hoàng thượng đại xá cho thiên hạ, cũng xem như được thoát chết. Lần này đi đày ở biên ải, cũng không biết khi nào mới được về. Sau này cũng không biết có cơ hội

    Để báo đáp cho hai vị đại ca không? Ngươi là ai? Là kẻ thù hay là bạn? Đinh đại nhân bảo ta đến. Đinh đại nhân? Đúng là Đinh đại nhân không quên tiểu nhân. Đinh đại nhân có ra lệnh bảo ta tiễn ngươi lên đường. Tại sao? Ngươi đã biết quá nhiều,

    Chỉ có người chết mới giữ được bí mật. Đa tạ ơn cứu mạng của Vân đại nhân. Thật không ngờ, hoàng thượng đại xá thiên hạ nên giữ lại được mạng sống, nhưng lại bị người xấu hãm hại. Ngươi phải nghĩ đến chuyện

    Đinh Thịnh là người thế nào từ lâu rồi chứ. Ngươi bán mạng cho ông ta thì sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ. Hắn lấy tính mạng người nhà ta ra uy hiếp, nên ta mới bất đắc dĩ chịu mọi tội thay hắn. Đây là một bài học.

    Ban đầu ta giới thiệu ngươi cho Đinh Thịnh là vì hi vọng ngươi có hoài bão. Nhưng không ngờ hai người lại cấu kết làm việc xấu. Đinh Thịnh đã bị quyền thế danh lợi che mất lương tri từ lâu. Ngươi lại một lòng trung thành,

    Không ngại gánh bao nhiêu tội giúp ông ta. Chẳng những ông ta không biết ơn báo đáp mà còn giết ngươi để bịt miệng. Chuyện đến mức như hôm nay mà ngươi còn che giấu cho ông ta. Nếu hắn không lấy tính mạng của già trẻ trong nhà ta ra uy hiếp,

    Thì sao ta lại cam lòng như vậy? May mà có Vân đại nhân cứu giúp, ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Mọi chuyện sau này sẽ nghe theo sự sai bảo của Vân đại nhân. Bây giờ, hãy về quê trốn một thời gian, đợi khi nào tin tức lắng xuống

    Thì nghe theo sự sai bảo của ta. Đa tạ Vân đại nhân. Tiểu nhân xin cáo từ. Vân khanh đúng là nhiều thủ đoạn. Vẫn là thế tử tài trí hơn người. Chỉ tiếc là kế hoạch lần này không thành công.

    Ta cố ý để lại danh sách bè phái của Đinh Thịnh cho Khôn điện nhằm khơi dậy cuộc đấu tranh giữa hai người họ. Nhưng không ngờ, Thư Bác từ đầu đến cuối không chịu hành động. Xem ra chúng ta đã đánh giá thấp ông ta. Ngày tháng còn dài,

    Với năng lực của Vân khanh thì sau này chắc sẽ giúp được bổn thế tử làm chuyện lớn. Không giấu diếm gì, tại hạ đã chuẩn bị xong kế hoạch đối phó. Cách tốt nhất để hai con chó điên cắn xé nhau là ném một khúc xương còn dính máu ra. Được,

    Vậy bổn thế tử sẽ yên lặng chờ đợi tin tốt từ Vân khanh. [Vân phủ] Canh nguội rồi, hâm nóng lại đi. Phu nhân, trời đã tối rồi, có khi đại nhân đã ngủ lại vì công việc rồi cũng nên. Hay là người nghỉ ngơi sớm đi. Không sao,

    Ta sẽ đợi tiếp. Ta ra sân hít thở không khí. Phu quân, chàng về rồi. Muộn như vậy rồi, sao còn chưa nghỉ ngơi? Mấy ngày nay không đợi được phu quân về phủ, Hương Nhi luôn khó ngủ. Đúng rồi, ta đã hầm canh, vừa khéo làm đồ ăn khuya cho phu quân.

    Hương Nhi, nàng không cần vất vả như vậy. Gần đây công việc bận rộn, ta còn nhiều việc cần xử lý. Nàng về phòng trước đi, không cần đợi ta. Nhưng hai chúng ta đã lâu lắm rồi chưa ăn cơm cùng nhau. Phu quân không có cả thời gian ăn cơm sao?

    Việc triều chính không được sơ suất. Đợi ta bận rộn hết đợt này, thì sẽ đền bù cho nàng. Nào. Nàng mau vào phòng nghỉ ngơi đi, đừng để bị lạnh. Phu quân chú ý sức khỏe, đừng làm việc muộn quá. [Lục Nghệ phường] Hay, hay, hay!

    Hôm nay Lục Nghệ phường chính thức khai trương. Mời. Mời vào trong. Chúc mừng. Hoan nghênh, hoan nghênh. Mời. Chu Phú vừa đi thì Lâm Duyệt Dao lại đến, đúng là năm hạn xui xẻo. Ai nói không phải chứ? Lão Thiết, ta nghe nói Lục Nghệ phường

    Nói với bên ngoài rằng sẽ công khai giảng dạy, chuyên truyền dạy sáu loại kĩ năng. Hơn nữa còn là nam nữ học chung, làm tổn hại thuần phong mỹ tục. Ta nói này, Lục Nghệ phường khai trương lớn như vậy mà Nhị gia không làm gì sao?

    Ngài ấy đi đâu rồi? Không biết. Gần đây bí mật lắm, cả ta cũng không được đi theo, không biết ngài ấy làm cái gì. [Trấn Phủ ti] Đệ đã ở đây cả ngày rồi, chơi đủ rồi thì mau về đi. Đúng là bản chất đẹp thì mặc cái gì cũng đẹp.

    Ban đầu cha muốn đệ đi thi lấy công danh thì đệ không đồng ý. Sao giờ lại hối hận rồi? Hối hận? Cũng không đến nỗi hối hận. Chẳng qua, tiểu đệ đến tìm đại ca là có một chuyện muốn nhờ. Đệ đừng làm chuyện không đâu nữa.

    Chơi đủ rồi thì mau về đi, đừng cản trở ta xử lý công việc. Huynh trưởng như cha. Đại ca, huynh không thể thấy chết mà không cứu. Nói nhiều cũng vô ích, tóm lại, ta sẽ không đưa đệ vào cung đâu. Không phải, ai nói ta muốn vào cung?

    Đệ và em dâu vừa thành thân đã bị chia ra hai nơi, chẳng lẽ không phải là muốn ta đưa đệ vào cung tìm cô ấy? Ta luôn cho rằng đại ca là người hiểu ta nhất. Ai ngờ… Sao ta có thể không quan tâm đến

    Chuyện làm ăn của Long gia vì Cư Mộc Nhi? Ta đến tìm đại ca để mượn sức của Ô Kim Vệ điều tra rõ về Lục Nghệ phường. Đệ không cần mượn cớ chuyện làm ăn của Long gia. Đệ vừa nhận một vụ làm ăn lỗ vốn từ chỗ hoàng thượng.

    Quên nhanh như vậy sao? – Ta… – Còn nói không phải vì em dâu? Ta chỉ lỗ ít thôi, sau này ta sẽ kiếm lại. Nói mà không biết ngượng. Vậy đệ nói đi, đệ định điều tra Lục Nghệ phường bằng cách nào? Ta muốn mượn một đội quân

    Của Ô Kim vệ. Làm càn! Đây không phải là trò trẻ con. Ta không làm càn, ta chỉ mượn bọn họ để đi tuần trên phố, sẽ không gây rắc rối đâu. Phải đưa tất cả về trước giờ Ngọ. Đa tạ đại ca. Đại nhân. Đại nhân, Nhị gia.

    Đây là danh sách tú nữ sắp vào cung, xin ngài xem. Ngươi đưa người đi, nhất định phải bảo vệ an toàn cho Thư tiểu thư. Làm chuyện dư thừa. Người ta là con gái của Thư Bác, còn cần huynh phải trông chừng sao?

    Tú nữ vào cung không phải là chuyện nhỏ. Hơn nữa, tăng cường đề phòng cũng không sai. Thuộc hạ xin cáo lui. [Lục Nghệ phường] Nghe nói chủ của Lục Nghệ phường – là một bà chủ. – Thật sao? Tránh ra! Sao lại đẩy người? Làm gì vậy nhỉ? Nói nhỏ thôi.

    Ô Kim Vệ đến đây thì chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn. Đi thôi, tránh rước họa vào thân. – Đi thôi, đi thôi. – Đừng nhìn nữa. [Lục Nghệ phường] Đi thôi, đi thôi. Xảy ra chuyện gì ngoài cửa vậy? Chủ tử, nhất định là Long Dược

    Không muốn thấy Lục Nghệ phường làm ăn phát đạt nên âm thầm phá rối. Bỗng dưng có rất nhiều Ô Kim vệ đến trước cửa chúng ta, nói là đi tuần, nhưng lại đứng ở cửa mà chẳng làm gì. Làm gì có khách nào dám đến nữa? Không sao.

    Trò vặt mà thôi. Rồi sẽ có người đòi lại công bằng cho chúng ta. Có khách đến. Người đến đây là khách mà cô nương không ra đón tiếp, có kiểu tiếp khách thế này sao? Lễ nghi của Lục Nghệ phường đương nhiên là chu đáo,

    Chẳng qua phải xem người đến có phải khách không. Lục Nghệ phường khai trương đạt cát, ta đến để tặng quà mừng, đương nhiên ta là khách. Nhị gia, mời ngài vào trong ngồi.