Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 14 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 14] [Long phủ] May nhờ có đại ca hết mình điều tra, mới có thể bắt được hung thủ. Huynh đệ trong nhà không nói mấy lời khách sáo.

    Tại sao là công lao của đại ca? Rõ ràng là lúc ta theo dõi phát hiện manh mối, mới biết Chu Trần Thị và hung thủ đã có gian tình từ lâu. Ta nói cho các huynh biết, đôi cẩu nam nữ này đã có âm mưu lâu rồi.

    Vào kinh đã hạ quyết tâm với Chu Phú. May mắn ta đa mưu túc trí, thân thủ tốt, mới có thể bắt được hung thủ chỉ trong một lần. Cha con lại khoác lác rồi. Tam gia không hổ danh là minh chủ võ lâm, quả nhiên anh hùng khí phách.

    Muội biết nhìn hàng đấy. Tiểu Bảo, đại bá nhị bá của con không để ý cha, cả con cũng cười nhạo cha hả? Thằng nhóc thối. Cha. Cư cô nương đang ở sân sau. Ai quan tâm cô ta chứ? Ta vì lúc trong lao nhận ân tình của cô ấy,

    Không muốn vong ân phụ nghĩa thôi. Đừng giả vờ nữa, mau đi đi. A Cường. Bây giờ Nhị gia không sao rồi, ta cũng nên về nhà rồi. Sau này ấy, ngươi ở chung với Nhị gia nha. Nhị gia về rồi. Cô muốn đi đâu đây? Trước đây ấy,

    Vì lo cho vụ án của Nhị gia, bây giờ Nhị gia đã thoát tội, với cả quán rượu cũng sửa sang xong rồi, vậy dĩ nhiên ta phải về nhà rồi. Đợi ở đây lâu như vậy là vì muốn nói tạm biệt trực tiếp với Nhị gia. Không được. Tại sao không được?

    Ý của Nhị gia là gì đây? Quân… Một lời của quân tử, tứ mã nan truy. Lúc trong lao, ta và cô đã đập tay hứa hẹn rồi, ta không thể lật lọng, càng không thể mất uy tín với người ta. Đây… Đây là đạo nghĩa của thương nhân. Ý Nhị gia là…

    Đúng vậy. Chính là… Chuyện thành thân của chúng ta. Đây chỉ là lời nói lúc nóng giận của Mộc Nhi, để cho Nhị gia chê cười rồi. Ta không quan tâm lời cô nói có phải trong lúc tức giận không, nhưng với Long Nhị ta đây

    Thì không có lời hứa giả dối nào. Dù sao thì cô cũng không thể đi. Vì sao không thể đi? Bởi vì… Vụ án này, vẫn chưa được kết án, cô lại là một trong những người có liên quan, sau này còn rất nhiều việc cần theo sát nữa.

    Dĩ nhiên cô không thể đi rồi. Nhưng mà Chu Trần Thị và Trương Viễn đã bị bắt rồi. Cô ta cũng thẳng thắng thừa nhận, ban đầu vào kinh thành không phải vì tìm phu quân mà là có gian tình với Trương Viễn.

    Sau đó hai người họ có mưu đồ với tiền tài của Chu Phú. Không ngờ, bị Chu Phú phát hiện. Nhưng bị phát hiện càng làm họ thấy không cam lòng, cho nên đến tìm Chu Phú lý luận rồi cãi nhau to với hắn ta.

    Cho dù là thời gian hay là động cơ đều hoàn toàn ăn khớp. Cho dù thời gian bọn họ xuất hiện ở Đệ Nhất Lâu và lại động cơ đều ăn khớp, thì cũng không có đủ chứng cứ để chứng minh bọn họ thật sự là hung thủ giết người.

    Đúng là có chỗ khả nghi. Bọn họ chỉ ham muốn tiền tài, với lại Trương Viễn là thư sinh yếu đuối, thật sự không giống có khả năng giết người. Nhưng nếu như là như vậy thì hung thủ là ai? Dù sao thì chuyện này ta đã có manh mối,

    Chỉ còn thiếu bước xác nhận thôi. [Chu Trần thị.] Ngươi có biết vì sao hôm nay gọi ngươi đến tra hỏi? Dân phụ không biết. Nhưng dân phụ và Trương Viễn thật sự vô tội. Chúng ta được biết Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu của Chu Phú

    Sắp tổ chức đại hội võ lâm nên quyết định đến lý luận. Nhưng Chu Phú bá đạo ngang ngược vô cùng, còn đánh Trương Viễn bị thương. Chúng ta chỉ có thể mặc kệ. Nói bậy. Nếu mặc kệ, tại sao sau khi Chu Phú chết,

    Các ngươi lại chạy đến Trấn Phủ ti đánh trống kêu oan? Do ta nhất thời nảy sinh lòng tham, nghĩ đến tài sản của Chu Phú, muốn mượn cớ này thừa kế tài sản của Chu Phú. Nhưng ta chắc chắn không có giết người. Mong đại nhân minh giám.

    [Cáo thị: hung thủ của vụ án Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu đã sa lưới…] Thấy chưa, ta đã nói rồi. Chuyện này chắc chắn không có liên quan đến Long Nhị gia. Lần này, cuối cùng ngươi cũng làm được một chuyện thông minh. Từ lúc bắt đầu ta đã biết

    Chu Phú đã có gia đình từ lâu, với lại không hề hòa thuận nữa. Chu Phú vào kinh làm ăn nhiều năm, nhưng chưa từng liên lạc với vợ. Lần này xảy ra chuyện, rất thuận tiện để ta lợi dụng. Cái tên khốn kiếp này, sao có thể chết như vậy?

    Ông trời ơi, ông để con một mình không nơi nương tựa, như nào mới tốt đây? Tẩu tẩu. Xin hãy nén đau thương. Tai họa ập đến đâu ai ngờ được. Chuyện quan trọng bây giờ là lo hậu sự. Ta nên làm sao mới tốt đây?

    Một ngày phu thê thì trăm ngày ân nghĩa, bây giờ Chu đại quan nhân không còn nữa, tẩu tẩu nên sớm có tính toán, không thì tiền bạc tài sản chẳng phải sẽ thuộc về người ngoài hết sao? Tài sản tiền bạc? Nhưng mà ta… Tẩu tẩu được cưới hỏi đàng hoàng, đây…

    Dĩ nhiên đều là của tẩu rồi. Với tính cách của huynh đệ Long gia, chắc chắc bọn họ sẽ truy xét. Bọn họ muốn tra, ta sẽ cho bọn họ một cái kết quả. Đến lúc đó, làm cho Chu Trần Thị và nhân tình tự chui đầu vào lưới. Nhưng lần này,

    Nhất thiết không được có sơ sót gì. Đại nhân yên tâm, lần này đã tìm được người chết thay rồi. Chỉ cần canh phòng ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu buông lỏng, ta sẽ đi lấy bản danh sách. Nhưng mà lần này không được nóng vội nhất thời,

    Chỉ cần chuyện này vẫn chưa kết án, hung thủ vẫn chưa bị xử phạt, thì chúng ta cần phải hết sức cẩn thận, tuyệt đối không được lơ là. Đinh đại nhân nhắc nhở rất đúng. Còn nữa, theo dõi sát sao hai huynh đệ Long gia. Càng đến lúc quan trọng cuối cùng

    Thì càng phải theo cho sát. Vâng. Tên hung thủ này vô cùng gian xảo, hắn biết cách dụ chúng ta mắc câu, làm mờ tầm nhìn của chúng ta. Nhưng mà, hắn không thể nào ngờ được Chu Trần thị đó vì Trương Viễn đã nói sự thật cho chúng ta.

    Ta vẫn còn một câu hỏi. Nếu như ngươi không nói thật thì sẽ không được bỏ qua dễ dàng đâu. Chuyện của ngươi và Chu Phú, cả Trương Viễn nữa, còn có người khác biết không? Người đâu. Ta… Đại nhân. Đại nhân tha mạng. Ta nói ta nói. Vẫn còn một người nữa.

    Là hắn nói với ta, chỉ cần đến kêu oan thì tất cả tài sản của Chu gia sẽ thuộc về ta. Chúng ta nên tương kế tựu kế, dẫn rắn ra khỏi hang. Ta đã phái người loan tin hung thủ đã sa lưới.

    Bây giờ chỉ còn chờ hung thủ thật sự tự chui đầu vào lưới. Nhưng tên hung thủ này không ngốc, nếu biết mọi người đã bị hắn lừa thì tại sao hắn còn tự đưa mình đến để bị bắt chứ? Nếu là ta,

    Đã sớm cao bay xa chạy từ lâu rồi. Dán cáo thị, chỉ là bước một để hung thủ thả lỏng cảnh giác thôi. Về sau thì phải dựa vào trận chiến tâm lý với hung thủ. Nhị gia đã nghĩ ra cách dẫn rắn ra khỏi hang,

    Ép hung thủ để lộ ra dấu vết rồi sao? Ta đúng là có một cách, nhưng mà cần Cư cô nương phối hợp. Ta, phối hợp thế nào? Thành hôn với ta. Thành hôn? Thành hôn? Ta không đồng ý, kế này không thỏa đáng. Lúc trước khi ở Khôn điện,

    Không phải cô nói vì kim quyển của Long gia, cô có thể thành hôn với ta sao? Không phải sao? Lúc đó Nhị gia nói bừa như thế, ta chỉ hùa theo để đùa vui thôi. Sao có thể xem là thật chứ? Vậy sao cô biết ta chỉ nói bừa chứ?

    Thành hôn là chuyện lớn, Long mỗ cũng không thể miễn cưỡng. Chỉ là đây là cách duy nhất để thúc đẩy vụ án này. Đúng là khó xử mà. Tình nghĩa khó có thể vẹn toàn cả hai. Nhưng mà, Cư cô nương cũng không cần lo đâu.

    Long mỗ chỉ vì tra ra hung thủ thật sự thôi, không có ý vượt quá giới hạn với Cư cô nương đâu. Dẫu sao… Dẫu sao cái gì? Dẫu sao, Cư cô nương cũng không phải loại hình Long mỗ thích. Ngài! Trùng hợp quá, ngài cũng không phải loại hình ta thích.

    Cô! Cư cô nương đi thong thả, không tiễn. Nhớ thời gian thành hôn với Long mỗ nhé. Đúng là bản tính khó dời. Tính toán trong làm ăn thì cũng thôi đi, cả tình cảm cũng tính toán cho được. Người như Nhị gia sẽ thích một cô nương thế nào nhỉ?

    Đi theo ta có vui không? Vốn dĩ ấy, ta lo cô đi đường không an toàn, nhưng mà bây giờ xem ra, cô hoàn toàn không cần ta phải lo lắng. Xem như ta nhìn rõ rồi, Nhị gia ấy ở ngoài thì độc mồm nhưng trong lòng thì không như thế.

    Rõ ràng lo lắng cho người khác mà cứ không thừa nhận. Phí sức mà không được thích, là đang nói Nhị gia nhỉ? Câu này của Cư cô nương ta nghe thuận tai hơn nhiều đấy. Long mỗ cảm tạ Cư cô nương đã khen. Đúng rồi.

    Nhị gia nói tiệc thành hôn sẽ dụ được hung thủ thật ra, ngài có thật sự nắm chắc không? Vậy cô cảm thấy ta sẽ lấy mạng người ra để đùa sao? Được. Ta đồng ý với ngài, cùng ngài diễn vở kịch này. Cô đồng ý?

    Nhưng vở kịch này ta phải làm cho triệt để. Cho nên đại hôn lần này, ta sẽ làm long trọng hơn. Còn cô, đừng có nói cho ai khác, để tránh lộ ra ẩn tình. Con gái, con gái, con gái. Cha. Nào nào mau đến giúp đi, giúp cha nào. Cha.

    Không phải sáng sớm nay cha đi mua thức ăn sao? Sao cha lại mua vải vóc son phấn điểm tâm vậy? Cha mua mấy thứ này làm gì? Đây không phải mua. Toàn là hàng xóm láng giềng tặng đó. Bọn họ nói để bày tỏ tấm lòng đấy. Tấm lòng?

    Sau này con là thiếu phu nhân rồi, đừng làm mấy việc dơ bẩn nặng nhọc này nữa. Mộc Nhi à. Cha thấy Long Nhị gia làm việc hiệu suất cũng được, không có tìm sai người. Nào nào nào. Con biết không? Vì để chúc mừng chuyện thành hôn của hai đứa,

    Long gia cho dán bảng hỉ sự đó. Bảng hỉ sự đó nói gì? Kể từ ngày đại hôn của hai đứa, tất cả cửa hàng trên con đường này được giảm ba tháng tiền thuê. Lúc nãy cha vừa đi ra, cái cảnh tượng đó ấy, hàng xóm đều nói

    Nhờ phúc của Cư gia chúng ta đấy. Không phải chứ. Giảm tiền thuê? Cha nói cái tên Long Nhị gia keo kiệt đó hả? Cha không có nghe sai đó chứ? Cái con nha đầu chết bằm này, sao có thể nói phu quân của mình vậy chứ? Thật là. Nha đầu chết bằm?

    Cha, không phải cha bị tiền tài làm điên đảo rồi đấy chứ? Bị chút đồ này mua chuộc rồi. Với lại chuyện thành hôn lần này, thật ra ấy… Thật ra cái gì? Thật ra không có gì. Cha. Con thấy cha bị tiền tài làm điên đảo rồi,

    Bị chút đồ này mua chuộc. Con nói cái gì đó? Không thẹn với lòng nhé. Cha cha cha, cha con là loại người đó sao? Cha nói con biết, cha thấy con gái mình vừa ý Long Nhị gia đó nên mới miễn cưỡng chấp nhận chuyện thành hôn.

    Con gái nhà họ Cư ấy, cho dù làm hoàng hậu thì hoàng đế cũng không với được. Cha. Được rồi được rồi được rồi. Không nói nữa, con gái của cha đỏ mặt hết rồi. Đi đây. Đi đây. Gia, này… Như này có được không? Ngài đã giảm ba tháng tiền thuê rồi,

    Không giống cách làm của ngài trước đây. Cách làm trước đây? Trước đây cách làm của ta là gì hả? Không, không có gì không có gì. Có phải ngươi muốn hỏi bình thường gia chỉ chịu lời không chịu lỗ, sao tiệc thành hôn lần này lại ra nhiều vốn như vậy không?

    Hôm nay ấy, gia sẽ dạy cho ngươi một bài học. Chỉ có ra nhiều vốn mới có thể câu được con cá to. Tiền học hôm nay sẽ trừ vào tiền lương của ngươi, không trừ cũng được, đi phát hết chỗ thiệp cưới này đi. Nhị gia không tiếc gì như vậy,

    Không sợ không lấy lại được vốn à? Gia, ta lui ra đây. Phu nhân. Phu thê gặp mặt trước khi thành hôn, không phải điềm tốt gì đâu. Nhị gia dán bảng hỉ sự khắp nơi ta còn cho rằng ngài đột nhiên có lương tâm

    Định trả mấy đồng tiền xấu xa đó lại cho người dân chứ. Xem ra Mộc Nhi nghĩ nhiều rồi. Tính nết gian thương của nhị gia có chết cũng không ăn năn ấy. Xem ra vẫn là phu nhân hiểu rõ ta. Ngài bớt hơn thua bằng cái mồm đi. Nói đi,

    Tại sao lại dán bảng hỉ sự? Gì mà giảm tiền thuê cùng vui? Chắc chắn có tính toán khác. Chuyện này thì cô trách oan ta rồi. Ta chỉ tốn ít vốn tuyên dương không e dè gì, mới có thể diễn giả mà như thật làm cho tên hung thủ hiện thân chứ.

    Chẳng lẽ, phu nhân nghĩ lần thành hôn này là thật sao? Ngài! Ngài là cái đồ keo kiệt. Ta lười tranh cãi với ngài. Ngài và ta thành hôn là giả, sau khi chuyện này xong phiền ngài trả lại trong sạch cho Mộc Nhi.

    Vậy phải xem Cư cô nương biểu hiện thế nào. Dù sao thì vẫn chưa đưa đủ cầm phổ cho ta mà. Đây là tâm bệnh của ta đấy. Vô sỉ. Nhớ ngày thành hôn của chúng ta đó. [Long phủ] Long Nhị gia thành hôn, có phải đại nhân định đến đó không?

    Hôm nọ hai người đó tranh cãi trong nhà lao chẳng qua là diễn kịch thôi. Lần này ta muốn đi xem thử, trong hồ lô của họ đang bán thứ thuốc gì. Ti chức nghe nói, hung thủ thật sự của vụ án Đệ Nhất Lâu đã sa lưới.

    Cũng nhờ có Cư Mộc Nhi âm thầm giúp đỡ, Long Nhị gia mới có thể thoát tội được nhanh như vậy. Cô gái đó thật sự không đơn giản. Đúng vậy, xem ra lần thành hôn này của bọn họ không đơn giản. Vậy đại nhân còn định đi đến đó không?

    Vở kịch của trẻ con, có thể làm ra trò trống gì? Nhưng mà vẫn phải cho Long gia mặt mũi. Ngươi cho người đi chuẩn bị đại lễ, đến ngày thành hôn thì đưa qua. Vâng. Ta không tin. Sao đột nhiên Nhị gia lại thành hôn chứ?

    Trong chuyện này chắc chắn có lừa gạt gì đó. Chắc chắn là Cư Mộc Nhi đã sử dụng chiêu trò gì đó lừa gạt Nhị gia. Nhị tiểu thư đừng nôn nóng, có lẽ do Nhị gia mới ra khỏi nhà lao, cần xung hỉ nên mới vậy.

    Vậy cũng không thể là cô ta chứ? – Đại tiểu thư. – Đại tiểu thư. Tỷ tỷ. Tỷ nói xem tại sao Nhị gia lại đột ngột quyết định như vậy? Có phải huynh ấy có nỗi khổ bất đắc dĩ gì không? Muội đó,

    Gặp chuyện gì cũng hấp tấp như thế. Sao ta có thể không nôn nóng chứ? Ta không muốn tham gia hôn lễ của Nhị gia và nữ nhân khác đâu. Lui xuống đi. Vâng vâng. Tại sao không đi? Muội không những phải đi,

    Mà còn phải đi một cách đầy thể diện, đầy phóng khoáng kìa. Tuyệt đối không thể vì chuyện như này mà mất đi sự đoan trang của tiểu thư khuê các. Bằng không người ngoài nhìn thấy sẽ nói nhị tiểu thư của Đinh phủ không bằng người ta.

    Chuyện đã như vậy, muội không thể thua phí khách nữa. Đi đến tiệc thành hôn của Nhị gia, mặt phải tươi cười chào đón, chúc mừng người ta. Vân lang. Hương Nhi. Sao nàng lại đến đây? Mấy ngày này ta thấy chàng bộn bề công việc, không được ngơi nghỉ chút nào,

    Nên bảo đầu bếp hầm canh sâm cho chàng, mang qua cho Vân lang bồi bổ. Có Hương Nhi quan tâm, ta có mệt hơn nữa cũng đáng. Mau nếm thử xem vị thế nào. [Thiệp cưới] Sao đột nhiên Hương Nhi lại thở dài? Trong phủ xảy ra chuyện gì sao?

    Lần này đúng là khổ cho tiểu muội, Long Nhị gia thành hôn nhưng là lấy người khác. Tấm lòng của tiểu muội với Nhị gia ai ai cũng biết. Như này, ngày sau muội ấy biết làm sao đây? Vậy mà Long phủ còn đưa thiệp mời đến,

    Ta lo muội ấy một mình sẽ gây ra chuyện gì mất. Vì sao Vân lang lại than thở? Ta cũng cảm thấy không đáng thay cho nhị tiểu thư. Đúng rồi. Hương Nhi có một yêu cầu quá đáng. Không bằng Vân lang cùng tiểu muội đi tham gia tiệc thành hôn đi.

    Cò chàng bên cạnh trông nom ta mới yên tâm hơn. Để tránh cho nha đầu ngốc đó nhất thời nóng giận, lại gây ra chuyện gì. Nhưng mà hôm đó ta có việc, sợ là không thể tham gia tiệc thành hôn của Long gia.

    Chẳng lẽ Vân lang vẫn chưa quên được Cư cô nương? Dĩ nhiên không phải. Hương Nhi nghĩ nhiều rồi. Trước kia nàng đâu có đùa như vậy. Ta nói đùa thôi. Hương Nhi biết Vân lang và Cư cô nương trong sạch mà. Nhưng nếu chàng không đi,

    Chẳng phải để cho người ta chỉ trỏ? Đến lúc đó không chỉ Long gia không vui, chỉ sợ là cha cũng sẽ khó tránh khỏi nghi ngờ. Dẫu sao lời nói cũng rất đáng sợ. Hương Nhi nói rất đúng, là ta suy nghĩ không toàn vẹn. [Hỉ]

    – Chúc mừng chúc mừng chúc mừng. – Mời vào trong. Chúc mừng chuyện vui của Long phủ. – Cảm tạ cảm tạ. – Chúc mừng. [Long phủ] Chúc mừng chúc mừng. Đa tạ, mời hai vị vào trong. Các vị mời vào trong. Mời ngài vào trong. Đa tạ đa tạ.

    – Chúc mừng chúc mừng. – Cùng vui cùng vui. [Triều Càng Tịch Thích] Đa tạ đa tạ. Chúc mừng lão Cư, chúc mừng Long đại nhân. Đa tạ mọi người đã đến. Lão Cư có phúc thật đấy. Bao nhiêu người trông mong được gả vào Long phủ,

    Mà ông lại được giải nhất đấy. Sau này chắc chắn hưởng thụ không hết vinh hoa phú quý. Trước giờ ta không để ý đến những thứ này, chỉ cần con gái ta sống tốt, mấy thứ khác sao cũng được. Có thể lấy được Cư cô nương

    Là tổ tiên Long gia tích đức, cũng là phúc của lão nhị. Lão Cư, ông cứ yên tâm, Long gia sẽ chăm sóc tốt cho Cư cô nương, sẽ không để cô ấy chịu uất ức gì đâu. Mọi người vào chỗ ngồi hết đi. Mời ngồi mời ngồi. Tùy ý tùy ý.

    Mọi người cứ tùy ý nhé. – Đa tạ đa tạ. – Đúng là chuyện vui mà. Đa tạ Vân đại nhân. Chúc mừng Long Nhị gia. Cùng vui cùng vui. Mấy tên đáng ghét còn tụ tập kéo nhau đến. Chúc mừng chúc mừng chúc mừng. Đa tạ, mời vào trong.

    Không ngờ Đinh nhị tiểu thư cũng đến. Long Nhị gia đang ở đâu? Dĩ nhiên là đi đón tân nương rồi. Đa tạ Vân đại nhân đã đến. Ngày xưa may mà có Vân đại nhân chăm sóc cho con gái ta.

    Mộc Nhi thành hôn sao ta có thể không đến được chứ? Mời. Vân đại nhân, mời. Chúc mừng chuyện vui của phủ, chúc mừng Long Nhị gia. Cùng vui cùng vui. Mời vào trong mời vào trong. Long đại nhân.

    Hải đại quan nhân đến, thất lễ không đón được từ xa. Long đại nhân khách sáo rồi. Chuyện Đệ Nhất Lâu, ta thật sự xin lỗi, ta cũng không ngờ Chu đại quan nhân vì chuyện phong lưu mà bị giết hại. Trước đây oan ức cho Nhị gia rồi.

    Lần này đến để bồi tội. Hải đại quan nhân theo ông chủ Chu lâu như vậy, gấp gáp bắt hung thủ cũng là chuyện thường tình. Với lại nếu không phải vào ngục thì nhị đệ của ta cũng không lấy được Cư cô nương nhanh như thế. Nói như vậy,

    Ngược lại là Hải đại quan nhân tác thành, đây là chuyện vui Long đại nhân nói rất đúng. Đúng rồi. Ta còn một chuyện muốn nói, Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu qua mấy ngày nữa sẽ buôn bán trở lại, đã giao cho Trấn Phủ ti sắp xếp rồi. Ta đã ra lệnh

    Rút hết canh phòng rồi. Đa tạ Long đại nhân đã giúp đỡ. Đa tạ. Ta đi chiêu đãi khách khứa trước. Xin lỗi không thể tiếp. Ta thấy cũng được rồi đó. Lão tam. Có phải sắp đến giờ rồi không? Nhị ca à. Huynh đã nói câu này mấy chục lần rồi đó.

    Thời gian vẫn còn kịp. Với lại tính trước sau, thì cũng phải là ta và Phượng Vũ thành hôn trước, thế nào cũng không đến lượt huynh. Huynh đừng có thúc giục nữa. Này… Ta là nhị ca của đệ, huynh trưởng dĩ nhiên phải đi trước rồi

    Nếu so tuổi thì trước đó vẫn còn đại ca mà. Lão tam, ta và Mộc Nhi diễn kịch thôi. Người khác không biết thì thôi đi, đệ còn không hiểu sao? Huynh xem huynh đi, thay đổi xưng hô tự nhiên quá. Lúc thì Cư cô nương lúc thì Mộc Nhi.

    Huynh lấy việc công làm việc tư. Này… Huynh làm lớn như vậy, sợ người ta không biết chắc? Chuyện này thì đệ không hiểu rồi. Ta phải làm hôn lễ lớn một chút, như vậy ta mới thu được nhiều sính lễ, thu về hết những thiệt hại dạo gần đây.

    Đại ca của chúng ta phụ trách tra án, vậy thì nhị ca như ta đây dĩ nhiên phải kiếm tiền rồi. Mộc Nhi tỷ tỷ đẹp quá đi. Nếu không thì… Không thì thôi bỏ đi. Làm gì có ai nói thôi bỏ đi lúc này chứ?

    Sắp đến thời khắc quan trọng rồi nói bỏ đi, là đào hôn đó. Đây không phải chuyện nhỏ, với lại cô và Nhị gia không phải tâm đầu ý hợp sao? Thật ra ta và Nhị gia, ta… Mộc Nhi tỷ tỷ, khách khứa đến hết rồi đó. [Long phủ] Nhất bái thiên địa,

    Nhị bái cao đường, phu thê giao bái. Kết thúc buổi lễ, đưa vào động phòng. Tốt tốt tốt. Chúc mừng Mộc Nhi tỷ tỷ. Chúc mừng Nhị gia. Chúc mừng, chúc mừng Mộc Nhi tỷ tỷ. Tốt. Tốt tốt tốt. – Chúc mừng nhé. – Tốt lắm. Tình hình bên ngoài thế nào?

    Cắn câu chưa? Sao cô lại ăn nhiều vậy? Đợi cả một ngày, ngài ở phía trước có rượu có món ngon, ta mà đói rồi thì làm sao bắt được hung thủ? Nữ trung hào kiệt, tại hạ bái phục. Ngài làm gì vậy? Nghe lời ta đừng nhúc nhích. Ta nói cô biết

    Diễn kịch thì phải diễn cho trót, không thì sẽ bị tên Hải Quý phát hiện. Loại như cô ấy, trước không lồi sau không vểnh, gia còn chịu thiệt đây. Lúc bình thường có cho bạc gia cũng không thèm nhìn ấy. Tên khốn, cách xa ta ra chút. Đồ keo kiệt. Cô xem.

    Nhanh như vậy. Cắn câu rồi. Bắt được hắn rồi ta tính sổ với ngài sau. Trước đây đã nói rõ quy ước rồi. Tiền sính lễ ta sẽ không trả một phần nào. Ngài là cái đồ gian thương. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Trời hanh khô, cẩn thận đèn đuốc.

    Long Dược, sao ngươi lại ở đây? Nếu không như vậy, sao có thể dụ rắn ra khỏi hang? Còn muốn chạy? Dựa vào cô mà đòi cản ta à? Không được nhúc nhích. Đứng lại. Không được nhúc nhích. Thủ phạm lẫn vật chứng đều đã có, ngươi còn gì để ngụy biện?

    Thì ra đại hôn của Long phủ chỉ là mượn danh nghĩa, Nhị gia đúng là nhọc lòng. Ngươi rắp tâm giết hại Chu Phú còn cố ý đổ tội cho Nhị gia, rốt cuộc là có mục đích gì? Ăn nói hàm hồ,

    Các ngươi có chứng cứ gì chứng minh ta giết người? Hôm đó ta vẫn luôn ở Túy Tiên lâu, Mẫu Đơn cô nương có thể làm chứng cho ta. Hải đại quan nhân đúng thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Mẫu Đan cô nương đã thừa nhận rồi,

    Sau nửa đêm ngài rời khỏi Túy Tiên lâu, ngài giải thích sao đây? Lời của một cô gái chốn thanh lâu sao có thể làm lời khai được? Cho dù sau nửa đêm ta có đi khỏi thì làm sao? Cũng đâu thể chứng minh ta là hung thủ giết người.

    Rõ ràng Nhị gia muốn thoát tội, tùy tiện vu oan người khác. Có phải vu oan hay không, đến Trấn Phủ ti là biết ngay. Ngươi! [An Dân Hòa Chúng] Hải Quý. Ngươi giết người thế nào? Rốt cuộc có mưu đồ gì? Chi bằng khai thật đi. Ta không có giết người.

    Long Dược mới là hung thủ. Ngươi là đại ca của hắn dĩ nhiên sẽ bênh vực hắn. Các người đừng hòng vu oan giá họa. To gan ngông cuồng. Ngươi ở trên công đường mà còn dám ăn nói ngang ngạnh. Tiểu Lục. Nhân chứng vật chứng có đủ,

    Nếu ngươi vẫn không chịu khai, chúng ta có thể từ từ nói chuyện. Mẫu Đơn cô nương của Túy Tiên lâu đã khai nhận, ngươi không ở lại cả đêm. Từ khi ngươi rời khỏi, ngươi có đủ thời gian quay lại Đệ Nhất Lâu giết người.

    Những chuyện này ngươi có gì để nói không? Đêm đó lúc ngươi giết Chu Phú, cố ý để lại mùi dầu mè của cửa tiệm Chu Trần thị, còn xúi giục cô ta đến báo quan. Lừa chúng ta tra đến Chu Trần thị và Trương Viễn,

    Từ đó ngươi có thể thoát tội. Đây chỉ là suy luận của các ngươi, ta theo Chu Phú nhiều năm như vậy, nếu muốn giết thì ta đã ra tay từ lâu rồi, cần gì phải chờ đến lúc này? Vì sao giết người, trong lòng ngươi rõ ràng nhất. Chứng cứ,

    Ở trong phòng của Chu Phú. Bây giờ ta cho ngươi cơ hội khai thật, nếu ngươi còn ngu ngốc hồ đồ, đợi ta nói ra sự thật thì không còn đường lui đâu. Nếu các ngươi đã biết hết, thì cần gì phải hỏi ta nữa? [Không đúng,]

    [nếu danh sách đã rơi vào tay Ô Kim vệ] [thì lúc này Thái sư phủ đã bị bao vây rồi,] [sao bọn họ lại vì một cái tội danh giết người] [mà làm điều thừa ép mình nhận tội chứ?] Hải Quý. Rốt cuộc ngươi và Chu Phú có ân oán gì,

    Vì sao lại ra tay ác độc như vậy? Thành thật khai ra hết đi. Nếu không như vậy, người đâu? Có. Sử dụng đại hình. Vâng. Đại nhân. Đại nhân minh giám. Thảo dân nhận tội.