Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 13 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 13] [Khôn điện] [Ta nhớ] cô là đồ đệ của Sư Bá Âm. Tại sao lại xông vào Khôn điện? Dân nữ đến để vào tù.

    Nếu Nhị gia không thể ra ngoài chữa bệnh, vậy thì xin đại nhân hãy cho ta vào tù chăm sóc ngài ấy. Còn về tội danh thì đại nhân muốn sao cũng được. Chuyện này càng ngày càng thú vị rồi. Ngài ấy bị thương nặng chưa khỏi, thân thể nóng hổi,

    Rõ ràng là vết thương đã bị viêm, tại sao không mời đại phu đến chữa trị vậy? Một tên phạm nhân được đổi đến căn phòng này đã là ân điển của Thư đại nhân rồi. Còn đòi mời đại phu hầu hạ ư? Nếu cô đã chủ động xin vào tù,

    Thì chăm sóc cho tốt đi. Nhị gia, ngài phải gắng gượng lên. Nếu không việc buôn bán của Long gia sẽ sụp đổ trong chốc lát đó. Nếu ngài không muốn gia sản lớn của ngài bị người khác nuốt mất thì ngài phải mau khỏe lại đi. Nước. Cái gì? Nước.

    Nhị gia nào, nước có rồi. Nào. Vân lang sao đột ngột đến thăm vậy? Cũng không nói trước một tiếng, để ta chuẩn bị sẵn điểm tâm. Một mình nàng đi tìm Cư Mộc Nhi là vì chuyện gì vậy? Ta từng nghe Vân lang nói

    Tài nghệ đánh đàn của Cư cô nương hơn người, nên chỉ đi thỉnh giáo vài vấn đề cầm phổ thôi. Ta đã nói với nàng là ta không có quan hệ gì với cô ấy cả, sau này ít qua lại thì hơn. Tại sao Vân lang lại căng thẳng như vậy chứ?

    Chàng đến để hỏi tội hay là quan tâm Hương Nhi vậy? Ta và Cư cô nương không hề nói đến chuyện khác, tại sao không thể qua lại? Ta cảm thấy lúc trước cô ấy dính đến vụ án Sư Bá Âm,

    Bây giờ lại liên quan đến cái chết của Chu Phú. Cô ấy là một người phiền phức, không cần phải qua lại nhiều với cô ấy. Vân lang nói rất đúng, nên ta đã tiện nhắc cô ta vài câu. Hy vọng cô ta thức thời, đừng lấy lý do đánh đàn

    Để tiếp cận chàng nữa. Chàng cũng nên lo cho tương lai rồi. Hương Nhi nói rất đúng. Vẫn là Hương Nhi suy nghĩ chu đáo. Ta và cô ấy vốn không qua lại nhiều, sau này chắc chắn sẽ cách xa hơn. Nhị gia, ngài tỉnh rồi. Cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi.

    Ta không sao. Không sao đâu. Còn không sao ư? Ngài sắp đi đời nhà ma luôn rồi đó. Ngài có biết Tiểu Bảo lo cho ngài lắm không? Ta thì không sao rồi. Nhưng bây giờ sắp bị cô đè chết rồi. [Túy Tiên lâu] Phượng Vũ à, ta phục muội thật đó.

    Còn tìm được đường bí mật vào Túy Tâm lâu. Đương nhiên. Không được hét. Hét nữa ta giết cô. Mau nói thật đi. Nếu nói dối nửa câu, ta tuyệt đối không tha cho cô. Xin hai người đừng giết ta. Ta sẽ kể hết cho hai người.

    Hải Quý quả thật từng đến Túy Tiên lâu. Nhưng nửa đêm hắn đã đi rồi. Ta nhớ lúc đó hắn có vẻ bất an. Hắn còn cho ta một khoản tiền, để ta giữ bí mật cho hắn. Hắn nói chỉ cần ta giữ bí mật cho hắn,

    Thì hắn sẽ cho ta thêm một khoản tiền. Những gì nên nói ta đã nói hết rồi. Ta xin hai người đó. Hai người đừng giết ta. Đi thôi. Tránh ra. Đường bí mật. Được được được. Chỉ một cuốn danh sách mà đến nay vẫn chưa tìm được.

    Long Nhị ở trước mặt ngươi mà ngươi cũng không giết được. Ta cần ngươi có ích gì chứ? Đại nhân, sau khi Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu xảy ra vụ án đã bị Hình bộ phong tỏa, quan binh canh phòng nghiêm ngặt, bất cứ ai vào

    Cũng phải cần Vân Thanh Hiền phê chuẩn. Nhưng mà, như vậy cũng chứng minh rằng họ không tìm được bất kì manh mối nào trong cuốn danh sách đó. Tên Vân Thanh Hiền đó suy nghĩ thấu đáo, tính cách bảo thủ và cố chấp. Hắn là người điều tra chính vụ án này,

    Nếu có một chút manh mối, sẽ không chịu để yên đâu. Tuyệt đối không thể giữ tên Long Nhị này được. Xin đại nhân hãy cho ta thêm một cơ hội nữa. Lần này ta chắc chắn sẽ giết Long Nhị, loại bỏ tại họa về sau. Không gấp.

    Sau khi trải qua chuyện này, Khôn điện và Long gia chắc chắn sẽ đề phòng hơn. Việc khẩn cấp bây giờ là mau chóng tìm người gánh tội thay, che giấu sự thật việc Chu Phú bị giết. Nếu chuyện này bị lộ thì ngươi và ta sẽ khó mà thoát chết được.

    Đại nhân, chuyện này ta đã có người thích hợp. Nếu lần này thành công, chẳng những có thể loại bỏ phiền phức hiện nay của chúng ta, mà còn có thể lót sẵn đường sau này cho đại nhân. Một công đôi việc. Ta cũng không biết

    Khi nào ta mới có thể có tay nghề như ngươi nữa. Tiểu thư, cô đừng nản lòng. Công việc cần tay nghề này chỉ cần quen tay sẽ đẹp. Chỉ cần cô luyện tập nhiều là được. Đúng rồi, mấy ngày trước

    Ngươi xin nghỉ để đi với hàng xóm của ngươi là Cư Mộc Nhi, vậy có xảy ra chuyện thú vị gì không? Nói nghe đi. Tiểu thư có điều không biết đó thôi, hôm trước ông chủ của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu chết oan uổng rồi. Nghe nói chuyện này

    Có liên quan đến Nhị gia của Long gia. Nha môn và Trấn Phủ ti đang điều tra chuyện này, làm xôn xao khắp cả kinh thành. Chuyện này sao liên quan đến Long phủ vậy? Vậy Long đại nhân thì sao? Huynh ấy có sao không? Thần Nhi. Cha.

    – Sao hôm nay cha rảnh đến thăm con vậy? – Lão gia. Dạo này cha bận công việc, đã hời hợt với con, nên hôm nay đến thăm con. Cha yên tâm. Dạo này con gái chăm chỉ tập thêu thùa, nên đã tiến bộ rất nhiều.

    Mà cha, dạo này bận công việc suốt đêm không ngủ. Không biết vụ án của Long phủ đã tiến triển thế nào rồi? Sao con lại biết cha đang lo vì vụ án của Long gia? Con quen với người của Long gia từ khi nào?

    Bẩm lão gia, do Tô Tình nhiều chuyện nên đã kể cho tiểu thư chuyện Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Tiểu thư cũng vì lo cho thân thể của lão gia nên mới hỏi như vậy. Dạ dạ dạ. Con gái phải có dáng vẻ của tiểu thư khuê các, chuyện triều đình

    Không nên hỏi thì đừng hỏi nhiều. Dạ, cha dạy rất đúng. [Đại thiếu gia.] Chuyện Vân Thanh Hiền điều tra và niêm phong các cửa hàng không hề trình công văn. Hắn rõ ràng là lấy việc công làm việc tư, lạm dụng chức quyền

    Muốn nhân cơ hội này gây khó dễ cho Long gia chúng ta. Bên các cửa hàng tạm thời không cần lo nhiều. Điều tra manh mối dầu mè thế nào rồi? Điều tra và loại trừ hơn nửa số tiệm dầu mè trong kinh thành mà vẫn không có manh mối.

    Hai ngày trước còn sống dở chết dở. Bây giờ xem ra vết thương của Nhị gia đã không sao rồi. Hay là ta đi nói người canh gác đưa Nhị gia về nhà lao nhé. Nhị gia, ngài đừng giả vờ nữa. Vừa nãy còn cử động như thường,

    Sao ta vừa nhắc đến nhà tù là thân thể ngài không khỏe vậy? Sao vậy? Vết thương lại chảy máu hả? Không sao, chắc là vết thương lại tái phát rồi. Sao lại không sao chứ? Thuốc trị thương ta mang theo chẳng còn bao nhiêu cả. Nếu vết thương lại tái phát

    Thì phải sao đây? Không sao đâu. Nếu thuốc trị thương không đủ thì kêu Lý Kha đưa đến là được. Đều tại ta. Ban đầu nghe thấy Nhị gia bị thương nặng không kịp nghĩ đã vội vã đến rồi. Bây giờ nếu Thư Bác cố ý gây khó dễ,

    Không cho người của Long gia đưa thuốc vào, vậy… vậy chẳng phải chữa tốt thành xấu sao? Đều tại ta suy nghĩ không chu đáo. Thật ra ta cũng không sao đâu, uống chút thuốc là được rồi. Bây giờ mọi người đều đang bận vụ án Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu,

    Ta cũng không giúp được gì. Nhưng dù gì cũng có chút tác dụng. Ai nói cô không giúp được gì? Cô chạy đến nơi như Khôn điện để chăm sóc ta mà. Sau khi ra tù ta phải cảm ơn cô đàng hoàng mới được. Ta không nghe lầm chứ? Miệng của Nhị gia

    Lại biết nói hai chữ cảm ơn sao? Đúng rồi, chuyện dầu mè có manh mối gì không? Chuyện này nói ra cũng lạ thật. Đã hỏi thăm hết tiệm dầu mè trong thành rồi, nhưng không thu hoạch được gì cả. Trước mắt chỉ có ta và cô từng ngửi mùi dầu mè.

    Nhưng giờ đây chúng ta đang ở trong Khôn điện, nếu đại ca và lão tam thật sự có manh mối, cũng không ăn thua gì. Đều tại ta suy nghĩ không chu đáo. Bây giờ chúng ta phải mau chóng nghĩ cách đi ra mới được. Ngươi là ai?

    Đây là Trấn Phủ ti, người ngoài không được vào. Ta đến tìm Long Đằng. Tìm lão đại? Tìm lão đại ư? Tại sao không thông báo đã đến nơi này? Xảy ra chuyện gì vậy? Lão đại, người này muốn lẻn vào Trấn Phủ ti chắc chắn không có ý tốt. Sao…

    Sao lại là cô? Sao không thể là ta chứ? Thì ra đây là nơi huynh làm việc à? Nếu cô tò mò nơi làm việc của Ô Kim vệ ta như thế nào thì cứ nói thẳng, ta sẽ dặn dò với người gác là được.

    Cô cần gì phải lén lút như vậy chứ? Huynh tưởng ta muốn đến nơi quỷ quái này à? Chẳng phải ta quan tâm huynh nên muốn đến xem huynh có bị sao không mà. Tuy cha ta không cho ta hỏi chuyện công việc, nhưng ta thấy

    Người trong giang hồ quan trọng nhất là hai chữ trượng nghĩa. Huynh là bạn của ta, trong nhà có việc sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn chứ? Đại ca, bên ngoài có người kêu oan. Kêu oan? Kêu oan không đi nha môn, mà đến Trấn Phủ ti làm gì?

    Tiểu nhân không biết đại nhân có khách đến thăm, vừa nãy đã lỗ mãng rồi. Ngươi vẫn chưa nói rốt cuộc là ai kêu oan mà? Vị công tử này sao nhìn quen vậy nhỉ? Ngươi cứ nói, không sao, Thư cô nương không phải người ngoài. Thư… Thư cô nương?

    Sao cô lại ăn mặc như vậy thế? Đại ca, vừa nãy huynh cười hả? Ngây ra đó làm gì? Còn không mau nói. Người kêu oan là một cô gái, đến đây vì vụ án Đệ Nhất Lâu. Tư xưng là vợ của Chu Phú, có chuyện oan muốn báo.

    Chu Phú chưa kết hôn mà, vợ ở đâu ra vậy? Ta cũng thấy lạ. Tiểu Lục, thay y phục. Dạ. Đại ca, sao y phục của huynh rách vậy? Chút nữa ta sẽ vá lại cho huynh. Chuyện may vá đâu phải là chuyện đàn ông làm đâu. Giao cho ta đi.

    Sao ta có thể không biết ngại vậy chứ? Sao có thể để Thư cô nương vá y phục cho ta chứ? Không sao đâu. Long đại nhân phục vụ cho nước, những chuyện nhỏ ta làm không đáng nhắc đến. Vậy làm phiền Thư cô nương rồi. Người ở dưới công đường là ai?

    Tại sao lại gõ trống kêu oan? Dân phụ Chu Trần thị, [Công chính liêm minh] là vợ cả của Chu Phú, ông chủ Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Dân phụ có nỗi khổ khó nói, xin đại nhân hãy phân xử cho dân phụ. Cô thật sự là vợ của Chu Phú sao?

    Chắc chắn không giả. Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Cô hãy nói đúng sự thật đi. Hồi xưa Chu Phú chỉ là một tên nghèo không có tiếng tăm ở nông thôn. Sau khi thành hôn, hắn không chịu cuộc sống suốt ngày chỉ ăn cơm canh đạm bạc,

    Nên quyết tâm vào kinh thành lập nghiệp. Nhưng ai biết vừa đi là đi năm năm. Dân phụ vào kinh thành tìm người thân mấy lần, nhưng không có kết quả. Gần đây, Đệ Nhất Lâu xảy ra chuyện, ta nghe ngóng vài lần mới biết

    Người xảy ra chuyện là chồng của dân phụ. Vụ án Chu Phú vẫn chưa có kết luận. Nếu có kết quả ta nhất định sẽ thông báo. Cô còn thỉnh cầu gì không? Dân phụ ở quê còn phải nuôi cha mẹ già. Nay phu quân đã chết thảm,

    Dân phụ thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt, nên mới mạo muội xin đại nhân giúp đỡ. Tiểu Lục Tử. Tiểu Lục Tử. Chu Trần thị đáng thương như vậy, ra ngoài phải có tiền trong người chứ. Nè, cầm đưa cho cô ấy đi. Không hợp quy củ đâu.

    Có gì mà không hợp quy củ chứ? Tiền này là ta cho riêng mà. Cô hãy cầm số tiền này đi. Cô yên tâm, triều đình nhất định sẽ điều tra ra sự thật, trả lại sự công bằng cho chồng của cô. Đa tạ, đa tạ. Tiểu Lục, dẫn Chu Trần thị xuống

    Viết một bản ghi chép đầy đủ. Dạ, đại nhân. Đi thôi. Ra đi. Cô ngây thơ quá. Chỉ dựa vào lời một phía từ cô ta, còn chưa biết thật giả đã đưa một túi bạc cho người ta rồi. Người trong giang hồ

    Khi thấy chuyện bất bình phải trượng nghĩa giúp đỡ. Cô làm việc lỗ mãng như vậy, Thư đại nhân có biết không? Đang yên lành nhắc cha ta làm gì chứ? Cô đi theo ta làm gì vậy? Ta còn có chuyện quan trọng phải làm nữa. Không còn sớm nữa,

    Ta phái người đưa cô về. Ta không về, ta muốn điều tra vụ án với huynh. Nếu có tình huống đột ngột thì ta có thể giúp một tay. Đại tiểu thư, cô biết ta phải điều tra gì không? Điều tra án không phải giỡn chơi đâu. Ta không giỡn mà.

    Tuy ta quả thật không có kinh nghiệm điều tra vụ án. Nhưng võ công của ta cũng không yếu, chắc chắn có thể giúp được gì đó mà. Thêm một người thì có thêm người giúp đỡ mà. Vậy ta có một yêu cầu quá đáng,

    Không biết Thư đại tiểu thư có chịu giúp không? Đương nhiên chịu rồi. Chuyện Long đại nhân giao bổn tiểu thư không thể từ chối. [Khôn điện] Đứng lại. Khôn điện là nơi phá án quan trọng, người ngoài không được vào. – Đại tiểu thư. – Đại tiểu thư.

    Thuộc hạ mắt mờ không nhận ra đại tiểu thư. Không biết đại tiểu thư hạ mình đến đây là có dặn dò gì? Dạo này chứng hàn hoành hành trong thành, nên ta đã đặc biệt mang đến thuốc tiêu bớt khí lạnh, tăng sức khỏe để phòng bệnh.

    Đa tạ đại tiểu thư quan tâm. Không chỉ mọi người, mà các phạm nhân trong tù cũng có phần. Dù gì cũng là vụ án của cha ta, nếu xảy ra chuyện gì thì không chỉ liên lụy mọi người, mà còn tổn hại đến uy nghiêm của cha ta hơn.

    Đại tiểu thư đúng là tốt bụng thật. Thuộc hạ sẽ kêu người phân phát. Đây là thuốc tiêu bớt khí lạnh trong tù phát, mau uống đi. Thuốc họ đưa tuyệt đối không được uống bậy. Tên Thư Bác này chắc chắn có âm mưu. Cô điên hả? Nhị gia khoan đừng lo.

    Chúng ta đã là phạm nhân của Thư đại nhân từ đời nào rồi. Nếu ông ấy muốn hại chúng ta thì nhiều cách lắm, cần gì phải vẽ thêm chuyện đưa thuốc độc đến? Cũng đúng. Cô sao vậy? Ta đùa ngài thôi, không sao. Đúng rồi, trong thuốc

    Có dược liệu Nhị gia cần gấp. Sau khi nấu những vị thuốc này với nhau thì không chỉ tiêu bớt khí lạnh trong cơ thể, mà còn có tác dụng cầm máu trị thương. Xem ra là có người có lòng dốc lòng sắp xếp. [Thư phủ] Đã lâu không thấy tiểu thư

    Cười vui như vậy rồi. Thì ra cảm giác làm chuyện sau lưng cha ta lại đã như vậy. Ta thấy bản thân giống như hiệp khách giang hồ vậy đó. Hành hiệp trượng nghĩa, không sợ chết. Cuộc sống của Thư Nhược Thần ta phải vậy mới đúng. Đã.

    May mà đại tiểu thư thông minh nên nghĩ ra cách như vậy đưa thuốc cho Long Nhị gia. Lần này Long đại nhân phải cảm ơn tiểu thư rồi. Thật ra có thể giúp huynh ấy, ta đã rất mãn nguyện rồi. Đúng rồi tiểu thư à. Chuyện như vậy

    Chúng ta nên làm một lần mà thôi. Nếu thật sự bị lão gia phát hiện thì không hay đâu. Nếu ta không phải là con gái của cha thì tốt biết mấy. Cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại huynh ấy nữa.

    Ta không tin hắn sẽ không lộ sơ hở. Đi theo thôi. Muội nói xem tên Hải Quý này cả buổi sáng chẳng làm gì cả, chỉ biết đi dạo khắp nơi, ăn và mua đồ thôi. Ta thấy hắn đang giấu đầu hở đuôi. Đệ Nhất Lâu xảy ra chuyện lớn như vậy,

    Mà hắn còn rảnh rỗi đi dạo ở đây, chắc chắn có vấn đề. Hai vị, rốt cuộc hai vị có muốn mua đồ không vậy? Đi thôi. [Quán trọ Kim Long] Tên khốn Hải Quý này đi giỏi thật. Từ sáng đến tối không làm chuyện nghiêm túc nào,

    Uổng một ngày của ta. Chẳng lẽ bị hắn phát hiện ư? Hắn phát hiện có người đi theo hắn nên mới dắt chúng ta đi vòng vòng như vậy. Không thể nào. Nói đến theo dõi thì khinh công của ta đứng đầu thiên hạ, hắn có thể phát hiện sao? Vậy sao?

    Phượng Vũ, chúng ta là người một nhà mà. Muội đứng đầu cũng là ta đứng đầu mà, đừng phân biệt nhau. Ai đứng đầu không quan trọng. Quan trọng là tên Hải Quý này khó giải quyết hơn chúng ta tưởng nhiều. Nếu không tìm được chứng cứ nữa,

    Một khi tội danh của Nhị gia bị xác định thì muốn lật lại vụ án càng khó hơn. Nếu Hải Quý đáng nghi như vậy thì ta tìm các huynh đệ bắt hắn lại, giải đến chỗ đại ca nghiêm hình bức cung. Ta không tin hắn không nói gì.

    Tam gia bình tĩnh khoan nóng nảy. Huynh làm như vậy chỉ sẽ rút dây động rừng. Đã không hỏi được gì còn dễ làm hư việc. Bên đại ca có tiến triển gì không? Đã điều tra hết tiệm dầu mè trong thành, cũng không thấy ai đáng nghi. Vả lại,

    Mấy ngày nay chúng ta đều đi theo tên khốn Hải Quý, cũng không thấy hắn tiếp xúc với người có liên quan đến vụ án. Rốt cuộc xảy ra vấn đề ở đâu vậy? Chỉ có Nhị gia và Mộc Nhi mới từng ngửi mùi dầu mè ở hiện trường vụ án,

    Nếu không có họ thì dù chúng ta tìm được manh mối cũng khó mà phán đoán. Tuy là vậy, nhưng nơi quỷ như Khôn điện vào thì dễ mà ra thì khó, đừng nói đến việc tìm manh mối. Nếu không phải Cư cô nương ở trong đó chăm sóc huynh ấy,

    Thì nhị ca ta có thể vẹn toàn đi ra như ban đầu không? Cha, mẹ. Ăn cơm thôi. Sao Tiểu Bảo lại đến đây vậy? Đứa nhóc Tiểu Bảo này biết hai người vì chuyện của Nhị gia mà chạy đôn chạy đáo, chắc chắn chưa ăn cơm,

    Nên cứ khóc hét đòi giúp đỡ. Nói phải góp chút sức của mình. Con đó. Bây giờ Nhị gia không có ở đây, Đại gia lại không biết đi đâu rồi. Chúng ta cũng không biết khi nào mới có thể ăn bữa cơm đoàn tụ nữa? Hai người không cần lo.

    Nhị bá ở hiền gặp lành, chắc chắn sẽ biến nguy thành an. Ngoan. [Khôn điện] [Ngươi nghĩ xem ngày nào cũng kêu chúng ta canh chừng ở đây.] [Canh đến bao giờ mới xong đây?] [Nói đúng lắm.] Nhị gia, ngài đã nghĩ kỹ thật sự phải làm như vậy sao?

    Chuyện đến nước này, cũng chỉ có thể ra hạ sách này thôi. Chỉ là đừng đánh mặt là được. Làm như vậy được thật à? Lỡ có sai sót… Nhanh lên đi. Lỡ Thư Bác đến sớm thì sẽ có sai sót đó. Vậy ngài chịu đựng nhé. Người đâu, mưu sát rồi.

    [Mau vào xem đi.] Người đâu, mưu sát rồi. [Long Dược.] [Người đâu rồi?] Bình thường ngài – Cứu ta với. – kiêu căng tự đại, ngang ngược lắm mà. [Người đâu.] [Cứu ta với.] Dừng tay. Ở đây là Khôn điện, sao có thể để hai người quậy phá chứ?

    Ta dạy dỗ người đàn ông của ta, không cần các ngươi lo. Càng không đến lượt Khôn điện lo. Chuyện này… Ta nói các ngươi mau đi tìm Thư đại nhân đi, nếu không ta mất mạng thật đó. – Mau đi kêu người đi. – Ngươi trông họ nhé.

    Ta đi bẩm báo với Thư đại nhân. Được. Được rồi, được rồi. Không phải đã nói không đánh thật sao? Vụ án Đệ Nhất Lâu lần này đã làm phiền Vân đại nhân rồi. Thư đại nhân khách sáo rồi. Vụ án Đệ Nhất Lâu có ngài đích thân giám sát,

    Chắc chắn sẽ không có sơ suất, tại hạ chẳng qua chỉ là góp chút sức mà thôi. Sự thông minh và tài năng của Vân đại nhân, tương lai chắc chắn trò giỏi hơn thầy. Nếu nói phải nói con mắt tinh tường của Đinh đại nhân biết nhìn người tài.

    Ta nghe nói Đinh đại nhân đã đồng ý thiên kim tiểu thư của ông ấy đính hôn với ngươi rồi. Thêm một khoảng thời gian nữa thì tương lai của ngươi đầy hứa hẹn rồi. Cảm ơn lời hay của Thư đại nhân. Thật ra hôm nay ta đến

    Là vì quan binh canh gác Đệ Nhất Lâu đến báo rằng hôm qua có người của Khôn điện vào điều tra. Không biết có phát hiện quan trọng gì không? Đã điều tra hiện trường vụ án vô số lần, nếu có manh mối thì đã phát hiện từ lâu rồi.

    Chỉ là làm theo phép ở Khôn điện mà thôi. Sao vậy? Vân đại nhân cũng có hứng thú với công việc ở Khôn điện bọn ta à? Nào dám. Nếu làm theo phép vậy thì ta yên tâm rồi. Tại hạ cáo từ. Đúng rồi, hỏi thăm Đinh đại nhân thay ta nhé.

    Hôm nay tại hạ vẫn còn một chuyện bạo gan muốn hỏi Thư đại nhân. Cứ nói không sao. Hồi trước chuyện tại hạ bị mất ngọc bội bị người khác vạch trần, không biết Thư đại nhân có biết chuyện này không? Ta chỉ biết sơ,

    Vân đại nhân muốn hỏi chuyện gì? Vậy không biết chuyện này có liên quan đến Đinh thái sư không? Chuyện này ta không tiện nói nhiều. Nhưng nể tình cảm sâu đậm của ngươi và Khôn điện, ta có thể cho ngươi một tin chính xác. Vân đại nhân

    Còn thắc mắc gì không? Đa ta Thư đại nhân nhắc nhở. Lúc trước chỉ là suy đoán, không ngờ thật sự là ông ấy. Đinh đại nhân cũng là tốt cho ngươi thôi. Muốn để ngươi đi một ngày đàng, học một sàng khôn, ngươi cần gì phải để ý chứ?

    Ân tình của Thư đại nhân, tại hạ suốt đời không quên. Đại nhân, không xong rồi. Nhị công tử Long gia và Cư Mộc Nhi đánh nhau ở trong tù rồi. Long Dược, ngài đừng chạy. Ngài đợi đó cho ta. Sao người canh cửa vẫn chưa về vậy?

    Không lẽ nhìn ra kế hoạch của chúng ta rồi? Vậy chẳng phải uổng công ta bị đánh sao? Đại nhân. Mở cửa. Đến rồi kìa. Nhanh lên. Ta phải bóp chết ngài. Hai người làm gì vậy? Mộc Nhi. Long Dược, ngươi đang làm gì vậy? Thư đại nhân,

    Ngài phải phân xử giúp ta. Cô gái này có âm mưu đen tối, muốn vào Long phủ lấy tiền nên mới chạy đến Khôn điện chăm sóc ta. Long Dược, ngài bớt vu oan cho người tốt đi. Đừng tưởng ngài kiếm được vài đồng tiền dơ bẩn

    Thì ai cũng ham tiền của ngài. Ta nể tình ngài từng cứu mạng ta nên mới tốt bụng đến chăm sóc ngài. Ngài chẳng những không cảm kích, mà còn hiểu lầm người tốt. Ta không thèm sự chăm sóc vờ vịt này của cô đâu. Ngài… Ngài ăn cháo đá bát.

    Ngươi thấy lợi quên nghĩa. – Ăn cháo đá bát. – Thấy lợi quên nghĩa. Im lặng. Nơi quan trọng như Khôn điện sao có thể để các ngươi đùa giỡn? Long Nhị gia, xem bộ dạng của ngươi thì vết thương đã phục hồi rồi,

    Không cần có người chăm sóc đâu. Cư cô nương, mời cô nhanh chóng rời khỏi Khôn điện. Mời Vân đại nhân về cho. Chắc hẳn người của Long gia đã nhận được tin, sẽ phái người đến tìm ta, không cần Vân đại nhân tiễn đâu. Mộc Nhi, cô xa lánh ta,

    Cô vẫn ghi thù ta đúng không? Ta không dám. Ta và Vân đại nhân chỉ là bạn đàn với nhau. Chỉ vậy thôi mà ghi thù gì chứ? Mộc Nhi. Chuyện ngọc bội ta đã hiểu lầm cô, ta… Vân đại nhân. Ta đã buông bỏ chuyện quá khứ rồi,

    Vân đại nhân không cần phải để ý. Nếu không có chuyện gì khác thì Mộc Nhi đi trước một bước. Mộc Nhi. Để ta tiễn cô cho. Thật sự không cần đâu. Vân đại nhân đã có hôn ước với đại tiểu thư Đinh phủ. Cộng thêm thân phận hai ta khác biệt,

    Còn liên quan đến vụ án. Thật sự không tiện tiếp xúc nhiều đâu. Vậy cô thì sao? Chuyện của cô và Long Nhị là thật sao? Ta và Nhị gia thế nào càng không cần Vân đại nhân lo đâu. Mộc Nhi. Chúng ta mau về thôi,

    Mọi người trong Long phủ đang đợi muội đó. [Vân Thanh Hiền,] [ngươi muốn làm việc lớn] [sao có thể để tình cảm nam nữ cản đường chứ?] [Mộc Nhi, ta xin lỗi.] [Quán trọ Kim Long] Đúng là tốn bao công sức cũng không tìm được, giờ thì lại vô tình tìm thấy.

    Chu Trần thị này chủ động đến kêu oan, ta vẫn luôn thấy lạ, nên đã để tâm. Phái người đi theo thì phát hiện cô ta đi làm ở tiệm dầu mè ở ngoài thành. Trước kia chúng ta chỉ tìm ở trong thành, không chú ý tiệm nhỏ ngoài thành

    Nên mới không điều tra được gì. Vậy bây giờ tiệm đó ở đâu? Ta muốn đi kiểm chứng. Muội khoan đừng gấp. Tam gia vẫn luôn ở ngoài tiệm canh chừng, sẽ không bỏ qua bất kì biến động nhỏ nào đâu. Nhưng vụ án này đã kéo dài quá lâu rồi,

    Ta sợ Nhị gia sẽ không chống đỡ nổi. Chuyện không thể chậm trễ, ta sẽ đi gặp Chu Trần thị. [Tiệm dầu mè Lý Ký] Có số tiền này, chúng ta có thể cao chạy xa bay rồi. Không có triển vọng gì cả. Sản nghiệp của Chu Phú ở kinh thành

    Đâu chỉ nhiêu đây? Chỉ nhiêu đây mà làm chàng vui như mở hội rồi à? Đúng đúng đúng. Nàng nói đúng lắm. Vậy mấy ngày này chỉ có thể ít thăm nàng lại, dù gì tên Chu Phú vừa chết, nên tình hình bây giờ rất căng thẳng. Đợi tất cả tiền tài

    Vào tay chúng ta, rồi chúng ta hẵng nói. – Quỷ sứ. – Mau để ta hôn nào. Ta nhớ nàng chết đi được. Có người kìa. [Không sao.] [Chàng gấp gì vậy?] [Tiệm dầu mè Lý Ký] [Dầu] Ngươi là ai vậy? Ngươi làm gì thế? Ngươi bị điên à?

    Các người là ai vậy? Ta và các ngươi không thù không oán, sao lại cản đường ta? Các người rốt cuộc là ai? Giữa ban ngày ban mặt mà không sợ ta báo quan sao? Là mùi này. Là hắn. Ta còn sợ ngươi không báo quan nữa đó. Ngươi nóng lòng như vậy,

    Thì ta dẫn ngươi đi gặp quan. Buông ta ra. [Long phủ] Hoan nghênh Nhị gia về phủ. Nhị gia về rồi. Nhị gia về rồi. – Nhị gia. – Nhị gia. Nhị gia. Nhị gia. Cuối cùng nhị bá cũng về rồi. Sao vậy? Con nhớ nhị bá rồi đúng không?

    Nhớ lắm luôn ạ. Vì nhị bá không ở đây thì không có ai cho Tiểu Bảo tiền tiêu vặt cả. Quỷ nhỏ này. Về là tốt.