Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 14 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 14] [Đại Lý Tự] [Tù nhân] Tuy trông Ninh đại nhân có vẻ trẻ tuổi nhưng dựa theo vai vế thì lão hủ nên đứng dậy thỉnh an ngài một cái mới phải.

    Đúng không, Trương Hữu Lam đại nhân? Quả nhiên ngươi đã biết ta là ai từ lâu. Ninh đại nhân, mời ngồi. Từ ngày gặp ngài ở Tô Phủ, ta đã linh cảm báo ứng của ta sắp tới rồi. Chỉ vì lúc đó không hiểu đạo lý thiên đạo luân hồi,

    Khiến ta u mê không tỉnh ngộ nên mới rơi vào tình thế như hiện nay. Năm đó ta bất ngờ nhận được chứng cứ Mạc gia các ngươi cấu kết ngoại tộc. Ta đã sống ở nhân gian 500 năm, đã nhìn thấu tất cả từ lâu nên không muốn can dự.

    Bởi vì mọi việc đều có nhân quả, rồi các người sẽ phải chịu trừng phạt. Nhưng ngươi và phụ thân ngươi lại không kiềm chế được muốn ra tay với ta trước. Tuy ta không phải thân thể người phàm nhưng cũng không thể chịu nổi thuốc độc. Nhưng cuối cùng ngài vẫn sống,

    Hơn nữa còn trẻ trung hơn. Ninh đại nhân, có phải ngài nên cảm kích ta không? Thật ra, ta nên nói xin lỗi với ngươi. Nếu không phải ta đột nhiên xuất hiện thì ngươi sẽ không rơi vào tình trạng hiện nay. Ta muốn biết ngươi gọi ta đến đây

    Rốt cuộc là có chuyện gì? Nhi tử từ nhỏ mất mẹ, lão phu một mình nuôi dưỡng khó tránh nó quá mức kiêu ngạo, tạo nên tính cực đoan từ nhỏ. Ta sợ rằng sau này nó sẽ làm ra những chuyện trái lẽ thường hơn nữa. Nếu như có một ngày

    Thật sự đắc tội Ninh đại nhân thì xin ngài tha cho nó một mạng. Xem như nể tình năm đó ta cũng được hạng nhì do ngài khâm điểm. Được, ta hứa với ngươi. Ninh mỗ cáo từ trước. Ninh đại nhân. Ta vẫn cảm thấy bài văn năm đó của ta

    Hơn lão thất phu Tô Bân Quyền đó một bậc. [Tô Phủ] Tố ẩn hành quái. Hậu thế hữu tự yên. Ngô bất vi chi hĩ. Quân tử tuân đạo nhi hành. Bán đồ nhi phế. Đại nhân, trong ngục truyền đến một lá thư. Thư của ai? Tiểu nhân không biết. Lui xuống đi.

    Vâng. Lão già Mạc Thanh Sơn này vậy mà lại viết thư cho mình. [Tô huynh, thấy chữ như gặp mặt.] [Chúng ta quen biết đã mấy chục năm.] [Trước đây nợ huynh rất nhiều, cảm thấy ân hận.] [Con trai ta Thừa Phong tuy đã rời kinh]

    [nhưng chỉ sợ tuổi trẻ nóng tính lại sinh sự.] [Ninh đại nhân chính là Trương Hữu Lam năm đó.] [Kỳ nhân trăm năm] [không phải người chúng ta có thể với tới được.] [Nếu ngày nào đó con trai ta lại phạm phải sai lầm,]

    [xin Tô huynh niệm tình đồng liêu của chúng ta] [mà khuyên tha mạng cho con trai ta một lần.] [Xúc động rơi lệ,] [không nói nên lời.] Xem ra quả nhiên Ninh đại nhân chính là Trương đại nhân, Trương Hữu Lam năm đó.

    Hắn không phải là người chúng ta có thể cậy nhờ. [Cha con Tô gia] [sao đều có tật trèo tường nhà người khác nhỉ?] Tô đại nhân muốn nói gì với ta? Là thế này, Âm Âm nhà ta nhiều lần được Ninh đại nhân ra tay cứu giúp

    Nên mới có thể bình an thoát hiểm. Ta biết ngài và Âm Âm tình cảm thắm thiết, lại được biết ngài và nó hẹn gặp nhau vào ngày lễ Thất Tịch. Chỉ là Âm Âm nhà ta tính tình bướng bỉnh mà Ninh đại nhân lại không phải người thường…

    Tại sao Tô đại nhân không vào từ cửa chính? Ngài làm như thế có phần hơi… Ninh đại nhân nói đúng. Thế này nhé Ninh đại nhân, ngài chờ một chút nhé. Ninh đại nhân, đêm nay, Tô Mỗ thật sự quá đường đột, mong Ninh đại nhân đừng trách.

    Tô đại nhân cứ nói thẳng. Là thế này, trước đây có một vị cố nhân khâm điểm cho ta đậu trạng nguyên, Mạc Thanh Sơn hạng nhì. Tuy rằng năm đó ta chỉ có duyên gặp mặt ngài ấy một lần nhưng trong lòng ta

    Đã xem ngài ấy như ân sư của mình từ lâu. Ninh đại nhân, nếu ta không nhìn nhầm thì ngài chính là vị trọng thần Trương Hữu Lam, Trương đại nhân năm đó đúng không? Ninh đại nhân, ngài yên tâm. Năm đó ngài có ân tri ngộ với ta,

    Chuyện này ta tuyệt đối sẽ không để lộ ra ngoài. Chỉ là tiểu nữ Âm Âm nhà ta… Ta và cô ấy… Ninh đại nhân, tiểu nữ có thể gặp được ngài và được ngài nhiều lần chỉ điểm, đương nhiên chính là cái phúc của nó.

    Có điều tiểu nữ Âm Âm nhà ta từ nhỏ tính tình bướng bỉnh… Tuy chuyện gặp rồng năm đó là viển vông nhưng nó vẫn nhớ mãi đến nay, si mê cả đời. Mà Ninh đại nhân ngài lại là người có mệnh trời, rồi sẽ có ngày rời khỏi nơi này.

    Đến lúc đó Âm Âm nhà ta sẽ phải đắm chìm trong nỗi khổ tương tư, mãi không thể thoát ra. Chuyện này đối với hai người mà nói tuy không phải tử biệt gì nhưng chung quy sẽ phải gánh chịu nỗi khổ tương tư khắc cốt ghi tâm.

    Ninh đại nhân luôn suy nghĩ chu toàn, chắc hẳn đã biết kết cục này từ lâu. Vậy tại sao không chặt đứt tơ tình này ngay từ khi bắt đầu chứ? Tô Mỗ chỉ có một đứa con gái này đương nhiên phải tính toán nhiều cho nó. Tô Mỗ cáo từ tại đây.

    Tô đại nhân, tình cảm của ta dành cho Âm Âm sâu sắc và phức tạp hơn ngài nhìn thấy rất nhiều. Trong lòng ta cũng hy vọng cô ấy có thể ngày ngày bình yên. Ta cũng biết mình không thể mang đến cho cô ấy sự bình yên ở kiếp này.

    Ninh đại nhân. Tấm lòng phụ mẫu, trời đất chứng giám. Ngài không cần phải lo lắng, ta sẽ nói rõ với Tô Âm Âm, cũng sẽ bảo vệ cô ấy cả đời vô ưu vô lo. Này Mạc lão đầu, mau thức dậy ăn cơm đi. Hoàng thượng tha cho ngươi tội chết

    Ngươi còn không biết tốt xấu à. Ông đây đang nói chuyện với ngươi đấy. Người đâu, người đâu. Mạc Thanh Sơn chết rồi. Chết thật rồi. Công tử, công tử. Công tử, không xong rồi. Ngươi hốt hoảng gì chứ. Sao hả? Lão gia đã chết trong ngục rồi. Công tử.

    Ngươi nói cái gì? Cha ta chết rồi? Đi. Công tử, công tử, công tử. Không thể nào. Nghe nói lão gia đã bị người ta lấy mất trái tim. Rốt cuộc là người nào lại dám giết hại phụ thân ta như thế? Chỉ biết… Chỉ biết cái gì? Nói mau. Nói mau.

    Chỉ biết Ninh Tu Duệ từng đến nhà lao. Đừng tùy tiện chọc giận Ninh Tu Duệ. Hắn sẽ ăn tim người đấy. Công tử, công tử. Tại sao chứ? Tại sao đến nay hắn vẫn không chịu tha cho phụ thân ta? Mối thù giết cha, không đội trời chung.

    Cho dù Mạc Thừa Phong ta bị hồn bay phách tán thì cũng tuyệt đối không tha cho hắn. Mạc Tiểu. Có. Đi trông chừng Ninh Phủ, một con ruồi cũng không được bỏ qua. Vâng, thưa công tử. Mạc Tiểu. Thiếu gia. Phụ thân ta đã chết rồi

    Ta chỉ còn lại một mình ngươi. Bảo vệ tốt bản thân nhé. [Đại Lý Tự] Đại nhân. Khởi bẩm đại nhân, Mạc Thanh Sơn chết quá mức kỳ quặc. Hàng chục năm qua tiểu nhân chưa từng gặp tình trạng như vậy. Mạc Thanh Sơn hoàn toàn không còn tim

    Nhưng xung quanh lại không có quá nhiều máu tươi bắn ra. Hung thủ xử lý vết thương không chê vào đâu được như thế, không phải chuyện con người có thể làm được. Ăn nói hàm hồ. Trừ con người thì còn có thể là ai chứ? Ngươi là người khám nghiệm tử thi,

    Sao có thể nói ra những lời hoang đường mê tín như thế này? Tiểu nhân không dám. Trước khi sự việc chưa được kết luận, không được truyền ra ngoài nửa lời để tránh gây hoảng loạn. Tiểu nhân hiểu rõ. Ngươi lui xuống đi.

    Trên đời này sao lại có chuyện kỳ lạ như thế? Chẳng lẽ thật sự không phải do con người làm? [Ngự Thư Phòng] Thầy, ta chưa từng nhìn thấy chén rượu này bao giờ. Đây là bình rượu lúc còn trẻ phụ hoàng ngài cất giữ đấy. Sau này đã ban cho ta.

    Nay ta sắp đến ngày về nên tặng lại cho ngài. Thầy, người sắp đi rồi sao? Đến lúc nên đi rồi. Đã biết vảy ngược đang ở chỗ Âm Âm. Kỳ đại hạn trên đất liền của ta đã đến, phải rời khỏi thôi. Thầy, không phải thầy chưa từng uống rượu sao?

    Trên đời này không có chuyện gì mãi không thay đổi cả. Cuộc đời chẳng qua là trong phút chốc, thời gian như thoi đưa, đột ngột bất ngờ. Thầy ở bên vua các triều đại từ lúc sinh cho đến khi chết, cũng ở bên ta từ nhỏ đến lớn, hơn 30 năm rồi.

    Vốn nghĩ là người có thể cùng ta đến già. Không ngờ ta lại đưa người về biển trước. Người còn sống mà phải ly biệt, trong lòng ôm hận khó nói thành lời. Thầy, cơn đau của người tái phát nghiêm trọng, tại sao trước đó không chịu sớm lấy vảy ngược ra

    Để loại bỏ nỗi đau xác thịt? Phải. Nên kết thúc từ lâu rồi. Bằng không người chịu tổn thương sẽ không chỉ là ta và Tô Âm Âm thôi đâu. Vậy mà mấy hôm trước, ta còn sinh ra ảo giác được mãi mãi ở bên cô ấy. Thật buồn cười.

    Hoàng thượng, Đại lý tự có việc quan trọng cần bẩm báo. Việc gì? – Hôm qua… – Nói. Hôm qua Mạc Thanh Sơn chết trong ngục, tim cũng bị người ta lấy mất, chết rất ly kỳ. [Ninh Phủ] Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn]

    Sao cô vào đây được? Mặc kệ ta. – Ninh… – Cô đừng qua đó. Sư phụ ta không gặp người khác đâu, tự nhốt mình trong phủ, cả ta cũng không gặp. Ta là người khác sao? Ta là Tô Âm Âm đấy. Cô đừng phí sức uổng công nữa.

    Sư phụ ta không mở cửa, không gặp bất kỳ ai đâu. Ninh Tu Duệ. Giờ ta đang cảm thấy rất khó chịu. Đồ của huynh đang ở trong người ta. Huynh phải chịu trách nhiệm. Mau tìm danh y trị bệnh cho ta đi. Tô Âm Âm, cô mang thai rồng à? Thai rồng?

    Ngươi nói gì thế? Sao ta có thể mang thai rồng chứ? Sư phụ ta là rồng, nếu cô mang thai thì chính là thai rồng còn gì. Ý ta là sư phụ ta trông giống… Ngươi biết Ninh Tu Duệ là rồng? Cô cũng biết sao? Cô biết khi nào?

    Trước khi vào Ninh Phủ ở. Vậy mà còn biết sớm hơn ta? Rõ ràng ta mới là người gần gũi sư phụ nhất mà. Gần gũi hay xa cách chẳng phải nhìn phát là rõ rồi sao? Cô. Giờ ta sẽ đi tìm sư phụ – để hỏi rõ. – Ta cũng đi.

    Cô… Cô… Cô. Ta đi đây, ta về đây. [Tô Phủ] Tức chết đi được. Ninh Tu Duệ này mấy hôm trước còn bình thường, mấy hôm nay lại đóng cửa không gặp. – Rốt cuộc là chuyện gì vậy? – Tiểu thư. Em làm ta hết hồn.

    Em thấy tiểu thư từ khi về nhà cứ buồn bã không vui nên muốn làm cho tiểu thư vui vẻ hơn. Vui đâu không thấy mà tim thì sắp bị em hù nhảy bắn ra ngoài rồi. Tim nhảy? Ninh Tu Duệ này, huynh nghĩ huynh đóng cửa không gặp

    Thì ta không có cách trị huynh sao? Tiểu thư, người lại đang lầm bầm gì vậy? Ta phải khiến tim chúng ta điên cuồng nhảy nhót. Tiểu thư, người sẽ không làm chuyện nguy hiểm gì nữa chứ? [Ninh Tu Duệ,] [huynh đối xử với ta thay đổi thất thường.]

    [Lần này ta sẽ cho huynh nếm mùi đau khổ.] Tiểu Như, ta về phòng trước đây. Tiểu thư, người đợi em với. Mình sẽ khiến Ninh Tu Duệ biết thế nào là trở tay không kịp. [Ninh Phủ] Ninh Tu Duệ. Tô Âm Âm. Quả nhiên ta đoán không nhầm.

    Đúng là có thứ khiến huynh sợ hãi thật này. Mang hai con này đi đi. Nhanh, nhanh, nhanh. Nhanh. Được rồi. Xong rồi. Sao hả, có phải đã bị nếm mùi rồi không? Ai bảo huynh không để ý đến ta mấy ngày nay. Trước đó không phải đã hứa

    Sẽ bảo vệ ta rồi sao? Mấy hôm nay huynh sao thế? Huynh sao vậy? Huynh giận thật à? Không phải chúng ta đã hẹn gặp nhau vào lễ Thất Tịch rồi sao? Tại sao mấy hôm nay huynh không để ý đến ta? Phải, ta từng hứa. Vậy huynh sao thế?

    Vì trong ngày lễ Thất Tịch, ta phải lấy vảy ngược đi rồi. Cho nên giờ gặp hay không gặp cô đều vô nghĩa. Lấy vảy? Huynh sắp về nhà sao? Ta vốn dĩ không thuộc về nơi này, giờ đã đến lúc nên rời đi.

    Vậy tại sao hôm đó huynh còn đưa ta đến vách núi? Ta từng nói cô rất giống Cẩm Nhi. Cô ấy lừa ta, lấy mất vảy ngược của ta làm ta không thể quay về biển 500 năm nay. Giờ ta đã xác định được vảy ngược đang ở trên người cô,

    Đã không cần thiết phải ở lại nữa. Vậy nên hôm đó chúng ta hẹn gặp vào Thất Tịch chỉ là để tối đó huynh lấy vảy ngược thôi sao? Không sai. Ta phải lấy thứ thuộc về ta. Được, vậy giờ huynh lấy đi.

    Lấy rồi chúng ta không nợ nần nhau gì nhau nữa. Sau này huynh không cần phải phí công phí sức né tránh ta nữa. Ta sẽ lấy vảy ngược, vào tối hôm Thất Tịch. Mấy hôm tới cô phải bảo trọng, đừng để xảy ra sai sót gì. [Ninh Phủ] Ninh Tu Duệ,

    Đồ rồng phụ bạc, đồ phụ bạc. Cô là nữ tử mà sao cứ suốt ngày uống say thế này? Huynh là tên đáng ghét. Uống rượu thôi mà huynh cũng bay đến trêu chọc ta. Là cô gõ cửa nhà ta trước. Quan trọng không? Con người huynh chính là quá tính toán.

    Chỉ một cái vảy bé tý này mà cũng phải lấy đi, không thể để lại cho ta làm kỷ niệm sao? Huynh nói xem, ta thích huynh như thế, chủ động như thế, ta cũng đã đi 9999 bước về phía huynh rồi.

    Tại sao huynh không thể đến gần ta thêm một bước hả? Chỉ cần huynh đến gần ta, chỉ cần huynh đến gần ta thêm một bước thì ta sẽ bất chấp tất cả chạy về phía huynh. Cô say rồi, ta đưa cô về. Ta không về.

    Huynh không đồng ý lời bày tỏ của ta thì cũng thôi đi, còn hẹn lễ Thất Tịch lấy vảy gì chứ? Huynh nói xem ngày nào lấy không được, sao cứ phải là ngày đấy? Có phải huynh muốn phá hoại ngày ta mong đợi nhất không? Huynh nhìn ta đi.

    Hôm đó huynh đã hôn nó. Nếu huynh muốn đi thì ta sẽ trả lại nụ hôn đó cho huynh. Sao mình đau đầu thế này? Tối hôm qua mình đã làm gì thế? Tiểu Như ơi, rốt cuộc tối qua ta đã làm gì thế? Ôi trời ơi.

    Sao mình có thể làm chuyện mất mặt như thế trước mặt con rồng ngốc đó chứ? Ôi danh tiếng cả đời của mình. Ta sẽ lấy vảy ngược vào tối hôm Thất Tịch. Mấy hôm tới cô phải bảo trọng, đừng để xảy ra sai sót gì. Không đúng.

    Tại sao chỉ một mình mình buồn thế này? Chẳng lẽ huynh ấy không có chút phản ứng gì sao? [Ninh Phủ] Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ, cuối cùng người cũng chịu gặp ta rồi. Ta còn tưởng người đến kỳ ngủ đông chứ. Ngủ đông? Đúng đấy.

    Giống như rắn có kỳ ngủ đông gì đó. Rồng các người không cần nghỉ ngơi lấy lại sức sao? Đúng thật, ta sắp phải rời khỏi đây một thời gian rồi. Tặng cho ngươi bức tranh này. Lạc Thần Phú Đồ? Sư phụ thật có nghĩa khí.

    Ta thích bức tranh này rất lâu rồi. Sư phụ, nếu người phải rời khỏi một thời gian, mà nơi này người có nhiều tranh vẽ thế này, người có mang đi được không? Ngươi cũng muốn có những bức tranh này sao? Muốn chứ. Lúc ta sống ở đây,

    Ta luôn muốn mang chúng đi. Nhưng đó không phải việc làm của chính nhân quân tử cho nên ta vẫn không thực hiện kế hoạch này. Những bức tranh này đều tặng hết cho ngươi. Sư phụ, quả nhiên so với Tô Âm Âm thì người vẫn thương đồ nhi nhất đúng không?

    Nhưng sư phụ muốn đi đâu thế? Đến nơi ta nên đến. Ta sẽ luôn luôn nhớ về người. Chúng ta làm sư đồ nhiều năm, ta biết người chưa bao giờ tặng đồ cho người khác. Ta chắc là người đầu tiên người chủ động tặng quà đúng không?

    Nói một đằng nghĩ một nẻo. Triệu đại nhân, xin ngài sau này chiếu cố Tô gia nhiều hơn. Cảm ơn Ninh đại nhân. Diệp đại nhân, cha con Tô gia tính tình ngay thẳng, dễ gây ra họa. Khi cần thiết, xin ngài đưa tay giúp đỡ. Cảm… Món đồ quý giá thế này

    Mà người nói tặng là tặng à? Ký Nhi. Ngài bảo quản cho tốt nhé. Ninh đại nhân. Xin ngài sau này chiếu cố Tô gia nhiều hơn. Nếu cần thiết, xin ngài đưa tay giúp đỡ. Được. Cái này không thể tặng, cái này thật sự không thể tặng.

    Cái này, cái này, cái này quý lắm. Ký nhi. Sư phụ. Cảm ơn Ninh đại nhân. Cái này, cái này ta thích lắm. Cái này ta muốn lắm… Sau này xin chiếu cố Tô gia nhiều hơn. Cái này không được, cái cuối cùng rồi, để lại cho ta đi, ta xin ông đấy.

    Ông đừng động vào. Động thủ đúng không? Ông biết ta là ai không hả? Cảm ơn thái tử. Cảm ơn Ninh đại nhân. Ông biết ta là thái tử mà còn dám giành, có nhầm không vậy? Sư phụ, chẳng lẽ đối với người mà nói,

    Ta không phải là người đặc biệt nhất sao? Ngươi đúng là người đó. Nói một đằng nghĩ một nẻo.