Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 13] [Từ nhỏ ta đã được một con rồng đen khổng lồ bảo vệ.] [Mặc dù ta và huynh ấy chỉ gặp mặt nhau có một lần lúc nhỏ.] Nhưng ta chắc chắn
Huynh ấy chính là chốn về của ta. Âm Âm, đây là ai vậy? Huynh ấy là người trong lòng ta. [Trừ ta ra không ai được động vào cô ấy,] [bao gồm cả ngươi.] Ý muội nói là Ninh đại nhân, hai người… Lâm Lâm, nói nhỏ thôi. [Nếu Tô Âm Âm]
[đã nghĩ mình cao quý] [xem thường con.] Vậy thì chúng ta sẽ khiến Tô gia rơi xuống vực sâu. Họ nói cha con tư tàng, đầu cơ trục lợi cống phẩm [Hiền Thanh Phúc Cư] [Đại lý tự]
Bây giờ ông ấy đã bị cách chức, giam ở Đại lý tự để điều tra rồi. [Tù nhân] [Nhà họ Tô chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa từ lâu rồi.] [Lý Phủ] Trong mắt ta, cô chẳng qua chỉ là trò hề. [Đại lý tự niêm phong]
Những gì Ninh Tu Duệ nợ Mạc gia chúng ta, đến lúc đó con sẽ khiến hắn trả lại gấp bội. Mau tránh ra, tránh ra. Huynh là rồng thật sao? Ca ca. Ca ca. Huynh nói đi, khi nào thì huynh lấy vảy ngược nát của huynh đi? Ngay bây giờ.
Giờ ngươi đã đi vào đường cùng chỉ ta mới có thể giúp ngươi. Nếu sau này chúng ta gặp lại vì vảy ngược, hãy vờ như không quen biết đi. [Ninh Phủ] [Lục Hợp Vấn Xuân] Tiểu thư, thu dọn xong hết rồi. Chúng ta phải về thôi.
Tiểu thư, thu dọn hết đồ rồi. [Ninh Tịnh Chí Viễn] Mang đi trước đi. Vâng. Chúng ta đợi lát nữa hẵng về, vẫn còn một vài thứ chưa chuyển xong. Huynh ấy nói rồi, bảo ta mang hết đồ đi không được để lại gì hết.
Cô đi rồi, về sau Ninh Phủ cuối cùng cũng được yên tĩnh. Cô không có việc gì thì nhất định đừng quay lại nhé. Biết rồi, biết rồi. Sau này không còn ai tranh giành sư phụ với ngươi nữa. Tiểu thư, chuyển hết đồ rồi. Chúng ta phải đi thôi.
Chuyển đồ nhanh vậy à? Xem ra không còn lý do gì để ở lại nữa rồi. Tiểu thư. Được rồi. Đi thôi. Thu dọn xong rồi thì mau đi đi. Không tiễn nhé, không tiễn. [Lục Hợp Vấn Xuân] [Tô Phủ] Tiểu Như. Tiểu Như. Tiểu thư, sao thế ạ?
Bên cạnh có ai đến hỏi thăm ta không? Tiểu thư đã hỏi nhiều lần lắm rồi. Ở bên cạnh không có ai đến hết. Không có một ai sao? Không có ai hỏi xem ta có bình an về tới phủ không à? Tiểu thư,
Ninh Phủ ở ngay bên cạnh nhà chúng ta. Chắc chắn là tiểu thư bình an về tới phủ rồi. Nhưng kể cả sống cùng cũng gặp nguy hiểm mà. Tiểu thư người không sao chứ? Không sao, không sao. Em lui xuống đi. Làm sao đây? [Tô Phủ] Ninh Tu Duệ. [Ninh Phủ]
Ninh Tu Duệ. Đợi em với, tiểu thư. Thời tiết đẹp quá. Hôm nay thời tiết rất đẹp. Tiểu Như, chúng ta trở về từ Ninh Phủ bao lâu rồi? Tiểu thư, chúng ta vừa mới về lúc sáng. Mới nửa ngày sao? Sao ta cảm giác như trở về mấy ngày rồi.
Tiểu thư lúc nãy đã hỏi em rồi mà. Người phấn chấn lên đi, tiểu thư. Đúng, ta nhất định phải phấn chấn lên. [Ninh Phủ] Rời khỏi Ninh Phủ rời khỏi con rồng ngốc nghếch này ta sẽ càng suôn sẻ. Tiểu Như em đi hỏi xem Lâm Lâm có ở nhà không.
Ta muốn hẹn tỷ ấy đến phường thêu. Ta muốn học thêu. Ta phải trở nên đa tài đa nghệ. Đi. Chọc chết huynh, chọc chết huynh, chọc chết huynh. Con rồng ngốc nghếch. Suốt ngày nắng mưa thất thường. Hôm qua còn mặn nồng mà hôm nay đã xa cách.
Không hiểu ra làm sao. Ta chọc, chọc, chọc nè. Tô Âm Âm, muội đang làm gì thế? Tấm vải thêu sắp bị muội chọc nát rồi. Tỷ có biết có một loại chấp niệm chỉ cần nhớ mãi không quên một người người đó chắc chắn sẽ hồi đáp lại.
Tô Âm Âm, muội muốn làm gì? Chuyện tình yêu không thể cưỡng cầu. Nếu người đó tuyệt tình, không có nhân tính, đầu gỗ thì có phải dù ta nhớ nhung kiểu gì huynh ấy cũng không đáp lại không. Muội nói Ninh đại nhân hả? Hai người vẫn ổn chứ?
Không ổn chút nào. Bọn ta ân đoạn nghĩa tuyệt rồi. Chọc chết huynh, chọc chết huynh, chọc chết huynh. [Ninh Phủ] [Lục Hợp Vấn Xuân] Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Mực nhòe hết cả rồi. Sư phụ. Dạo này người có cảm thấy Ninh Phủ có hơi yên tĩnh quá không?
Yên tĩnh tới mức làm người ta thấy sợ hãi. Yên tĩnh thì tốt. Ký Nhi không còn sớm nữa, đem bức tranh này về vẽ phỏng theo đi coi như là bài tập của ngươi hôm nay. Sư phụ, chúng ta mới chỉ vừa bắt đầu
Với lại người còn chưa vẽ gì, ta vẽ phỏng cái gì đây? – Hay là ta đi… – Đừng, đừng. Đừng đi tìm cô ấy. Ta nói là ta đi tìm bức tranh khác vẽ phỏng lại. Vậy, đi đi. Đợi đã. Ngươi tìm thêm mấy bức mà vẽ phỏng lại.
Biết rồi ạ. Đợi đã. Ngươi qua nhà bên cạnh hỏi xem tiểu thư nhà họ đã về phủ chưa. Sư phụ chẳng nói sớm, nhịn cả một buổi tối. Đợi đã. Người đừng giật đùng đùng được không? Làm ta giật hết cả mình. Đừng nói với người khác
Là ta bảo ngươi đi tìm cô ấy mà là ngươi tự đi hỏi thăm. Biết rồi ạ. Sư phụ, ta đã lớn ngần nào rồi, chút việc vặt này ta còn không xử lý được sao? Yên tâm đi. [Điều phải đến vẫn sẽ đến.] Mục tiêu của hắn là Âm Âm.
Cháy rồi, làm sao đây? Cháy rồi. Người đâu mau lại đây, dập lửa, dập lửa. Mau kiếm người dập lửa. Có nhìn thấy Tô Âm Âm không? Ở trong đó. [Tế Vũ Các] Có chuyện gì vậy? Cô không sao chứ? Ta không sao, ta vừa đi nhà xí. Lạc Khuynh Tâm đâu?
Ở bên đó. Cô ấy không sao là được rồi. Âm Âm, Ninh đại nhân vào cứu cô rồi. Ninh Tu Duệ? Mượn dùng một chút, đa tạ. Âm Âm. Đừng đi, đừng vào đó. Sao cô lại để cô ấy vào trong một mình chứ? Ninh Tu Duệ, huynh ở đâu vậy?
Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ, huynh ở đâu? Tô Âm Âm. Ninh Tu Duệ, huynh không sao chứ? Ninh Tu Duệ, huynh không sao chứ? Ta thấy huynh bị thương rồi. Có phải huynh bị thương rồi không? Huynh không sao chứ? Ninh Tu Duệ.
Vết thương nghiêm trọng lắm, phải mau chóng băng bó lại. [Năm trăm năm trôi qua rồi,] [không ngờ đệ vẫn như trước đây.] [Tự mình cam chịu mọi đau khổ,] [mà vẫn giao vảy ngược cho cô ta.] [Đúng là si tình.] [Nhưng đệ đệ,] [mọi sự trừng phạt này]
[không phải vì đệ làm mất vảy ngược,] [mà là đệ vốn không nên có nó.] Nhị điện hạ. Nói với đại điện hạ, nếu còn động đến Tô Âm Âm nữa, ta nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Bảo huynh ấy đừng quên
Ai mới là chủ nhân thật sự của vảy ngược. [Xem ra huynh ấy đã biết] [vảy ngược ở trên người của Tô Âm Âm.] [Sau này Âm Âm phải cẩn thận hơn mới được.] Đại điện hạ, không tìm thấy vảy ngược. Tô Âm Âm cũng không bị thiêu chết. Ta biết rồi.
Sau đó, nhị điện hạ có đến. Bảo thuộc hạ chuyển lời cho ngài. Còn động đến Tô Âm Âm nữa, ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn, đừng quên ai mới là chủ nhân thật sự của vảy ngược. Cảm động thật. Được thôi. Vậy ta sẽ tác thành cho hắn,
Để hắn cùng chết cùng sống với Tô Âm Âm trên đất liền. Phía Mạc Thừa Phong thế nào rồi? Mạc Thừa Phong đã về kinh rồi, hôm nay hắn gặp mặt thuộc hạ cũ trong phủ và biết được tin sức khỏe phụ thân hắn ở trong ngục rất đáng lo.
Nhưng Mạc Thừa Phong hình như vẫn đang do dự về chuyện mà ngài giao. Con người già đi thì cũng phải chết. So với sống tạm bợ trong ngục chi bằng tính toán cho đời sau nhiều hơn. Cái mạng già của ông ta cũng đáng lắm. Ý của đại điện hạ là…
Ngươi cho Mạc Thừa Phong biết về tin đồn rồng ăn tim người đi. Xem ra, chúng ta phải giúp người con hiếu thảo này rồi. [Tô Phủ] – Âm Âm. – Cha. Con không sao chứ? – Không sao. – Cha nghe nói Tế Vũ Các bị cháy.
Nào, cho cha xem có sao không. – Không sao đâu cha. – Không bị thương ở đâu chứ? Con gái cha là nữ tử trời chọn. Khi gặp nguy hiểm sẽ có rồng thần bảo vệ. Cha yên tâm đi. – Không bị thương là tốt rồi. – Vậy con vào trong nha. Được.
[Đều tại ta,] [ban đầu chỉ muốn cho Âm Âm một hồi ức tốt đẹp,] [không ngờ lại khiến con bé cố chấp như thế.] [Mối tình của con bé và Ninh đại nhân,] [hình như đã không thể cắt đứt được nữa.] [Ca ca,]
[ta cứ nghĩ rằng huynh và phụ vương đang đợi ta về.] [Nhưng không ngờ,] [huynh lại hận ta như vậy.] [Mỗi lần ta cố gắng trở về biển] [đối với huynh mà nói] [lại là sự uy hiếp vô cùng lớn.] [Lần này,] [huynh ra tay với Tô Âm Âm.]
[Lẽ nào huynh vẫn không yên tâm,] [muốn chiếm lấy vảy ngược mới chịu buông tay sao?] [Nhưng ta,] [đã mất nhà,] [mất phụ vương,] [mất ca ca.] [Lần này,] [ta không muốn để mất Tô Âm Âm nữa.] Không được, không được. Không được đi, không được đi.
Tô Âm Âm, ngươi phải cố nhịn chứ. Trước đó người ta đã nói dứt khoát vậy rồi, sao ngươi không nhớ gì hết, còn muốn đến Ninh Phủ tìm huynh ấy nữa. Nhưng mà, hôm nay Ninh Tu Duệ hình như bị thương nặng lắm. Đúng rồi,
Mọi người đã là láng giềng với nhau lâu vậy rồi, mình đi thăm huynh ấy một chút cũng là việc nên làm thôi. Nên làm thôi. [Ninh Phủ] Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ. Sao không có sự đồng ý của ta mà cô đã vào đây rồi.
Ta đến xem vết thương của huynh thế nào rồi. Ta muốn nghỉ ngơi, cô mau chóng về phủ đi. Giữa ban ngày ban mặt, cô là nữ tử chưa xuất giá thường xuyên ở chỗ ta còn ra thể thống gì.
[Sao huynh cứ bày ra vẻ mặt trông như bị ta sàm sỡ thế.] Được rồi, vậy thì ta đi đây. Đợi đã. Sao vậy? Tại sao hôm đó cô lại ở Tế Vũ Các? Còn chẳng phải vì những tỷ muội ngày trước sao. Họ nói sắp đến lễ thất tịch rồi,
Bảo ta giúp họ nghĩ kế sách. – Cho nên… – Nói trọng điểm. Ta nhìn thấy lúc sau cô chạy từ bên ngoài vào. Hôm đó đột nhiên ta cảm thấy có điều bất thường nên không kiềm chế được đi ra ngoài. Sau đó, khi ta quay lại,
Thì Tế Vũ Các đã bị cháy rồi. [Xem ra mục đích của lần phóng hỏa này đúng thật là Âm Âm.] [Ca ca lo rằng nếu thẳng tay cướp đoạt] [vảy ngược sẽ ra mặt bảo vệ Âm Âm.] [Nên cố ý tạo ra những tai nạn này,] [để Âm Âm mất mạng.]
Ninh Tu Duệ, ta đang nói chuyện với huynh đó. Sao huynh không nghe ta nói gì hết vậy. Ta nói huynh hay ta chỉ đến thăm huynh vì phép lịch sự thôi huynh đừng có nghĩ nhiều. Những gì huynh nói trong phủ ngày đó ta còn nhớ rõ lắm.
Còn nữa, Ninh Tu Duệ sao huynh cứ khẩu thị tâm phi vậy? Cô đừng hiểu lầm. Hôm ấy ta chỉ tình cờ đi ngang qua đó thôi. Ninh Tu Duệ lý do của huynh qua loa quá. Được rồi, huynh còn biết nói dối là ta biết huynh không sao rồi. Ta đi đây.
Tô Âm Âm. Sao vậy? Nếu cô còn gặp lại người ở bờ biển hôm đó thì nhất định phải tránh xa hắn ra. Đó là ca ca của huynh ư? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ… Chẳng lẽ gì? Cô biết gì rồi? Chẳng lẽ huynh ấy coi trọng ta rồi?
Đừng bảo huynh đệ các huynh định trở mặt thành thù nhé. Tô Âm Âm này cũng không phải là người nhớ mãi không quên một người đâu. Sau này khi nào ra ngoài cô có thể nói với ta một tiếng không?
– Ta có thể… – Để xem tâm trạng của ta đã. [Ninh Phủ] [Hiền Thanh Phúc Cư] Ta luôn có cảm giác có người đang theo dõi chúng ta. Không sao đâu. Nữ tử đi trong biển người mà vẫn tỏa sáng như ta
Thì người hâm mộ ta ở Thịnh Kinh nhiều lắm. Tỷ quen là được. Dễ thương quá. Khóa đồng tâm, khóa một đời. Cô nương, mua một cái đi. Khóa đồng tâm? Cái này mà tỷ cũng tin? Trong lòng phải luôn mong chờ vào điều tốt đẹp.
Thất Tịch lần này không dùng được biết đâu sau này cần dùng thì sao? Đúng vậy cô nương. Cô đừng coi thường cái khóa này. Chỉ cần đến lễ Thất Tịch hai người yêu nhau khóa cái khóa này lại thì có thể khóa chặt nhân duyên bên nhau trọn đời.
Ta mua hai cái. Được. Cô cầm lấy. Tặng Ninh đại nhân à? Sao thế được? Ta chỉ thấy thú vị mà thôi. Thì ra muội cũng như ta. Cô đơn một mình. Vậy chúng ta so xem ai tìm được lang quân như ý trước đi. Quyết thế nhé. Quyết thế.
[Lễ Thất Tịch vốn tràn đầy mong đợi] [mà bị phá rối rồi, mất cả hứng.] Đường Lâm Lâm, tỷ đi chậm thôi. Đợi ta với. Đợi ta với Đường Lâm Lâm. Lên. Sư phụ. Người không sao chứ sư phụ? Sư phụ… Không phải là người. Làm ăn kiểu gì vậy?
Cẩn thận một chút. Nguy hiểm quá. Khối gỗ to như vậy rơi vào người khác thì làm sao? Sao huynh lại ở đây? Ninh Tu Duệ, huynh chán sống rồi sao? Huynh không quan tâm đến vết thương cũ sao? Nhỡ đâu vết thương nghiêm trọng hơn thì làm thế nào?
Chẳng phải ta đã nói trước khi ra cửa thì nói với ta một tiếng sao? Huynh tự quan tâm bản thân mình trước đi. Đi theo ta. Đi đâu? Buông tay ra. Nhanh như vậy đã tìm được lang quân như ý rồi? Đi cũng không nói với ta một tiếng.
[Ngự Thư Phòng] Hoàng huynh. Hoàng huynh, hoàng huynh. Hoàng huynh, hoàng huynh. Hoàng huynh, hoàng huynh. Hoàng huynh. Sư phụ đệ, sư phụ đệ… Sư phụ đệ làm sao? Sư phụ đệ không phải là người. Đừng mắng người ta. Các ngươi lui xuống đi. Vâng.
Ta nói này Lý Ký đệ lớn thế này rồi mà sao làm việc vẫn cứ lỗ mãng như vậy? Huynh biết không? Hôm nay đệ thấy sư phụ ngồi đó xong sau đó biến mất.
Trước đây đệ đã thấy sư phụ khá kì lạ nhưng hôm nay thật sự sợ chết đi được. Sợ hãi vớ vẩn. Hoàng huynh, sao huynh bình tĩnh vậy? Có phải huynh đã biết trước rồi không?
Đợi đến khi đệ ngồi lên vị trí này của ta thì đệ sẽ biết nhiều hơn. Với cái tính nhát gan của đệ không phải ngày nào đó sẽ chết vì sợ đấy chứ. Bao giờ đệ mới có thể vững vàng trước sóng gió như ta?
Ta vốn định nói với đệ chuyện này sau khi đệ đăng cơ. Thôi vậy, giờ ta nói luôn. Đệ nghe kĩ này. Sư phụ đệ đúng thật không phải là người. Ngài ấy là một con rồng lớn. Rồng? [Ninh Phủ] Ninh Tu Duệ. Ninh đại học sĩ.
Rốt cục huynh muốn giám sát ta đến khi nào? Đến khi cô có thể chủ động nói cho ta biết tất cả hành động của cô mới thôi. Trời ạ. Đây là lời mà Ninh đại học sĩ có thể nói ra sao? Nếu ta nhớ không lầm
Thì mấy hôm trước, cũng ở trong cái sân này Ninh đại học sĩ nói chưa từng để ý đến ta giúp ta chỉ là vì vảy ngược bảo ta nhanh chóng rời khỏi Ninh Phủ. Hôm nay làm sao vậy, thế mà lại không cho ta đi. Ta làm vậy
Cũng chỉ là muốn tốt cho cô. Nhưng bây giờ ta thấy không tốt một chút nào. Cô không được đi. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Ninh Tu Duệ đợi ta nghĩ được câu nào sắc sảo hơn ta sẽ đáp lại huynh. Với số lượng sách cô đọc
Còn phải đợi mười năm nữa cô mới nghĩ ra được. Ninh Tu Duệ mấy hôm không gặp từ một con rồng nói năng ngắc ngứ đến giờ huynh đã biết cách mắng người khác rồi? [Hiền Thanh Phúc cư] Âm Âm nha đầu này hấp ta hấp tấp cái gì đấy? Từ từ thôi.
Tiểu Như. Lão gia. Lại đây. Lão gia, ngài có gì cần dặn dò ạ? Gần đây tiểu thư làm sao mà lại khác thường vậy? Chẳng phải là sắp đến lễ Thất Tịch sao ạ. Có lẽ tiểu thư đang vạch kế hoạch cho chuyện chung thân đại sự đấy ạ.
Chuyện chung thân đại sự? Với ai? [Sao đến cuối cùng vẫn là hắn?] [Ninh Phủ] [Gửi Ninh đại nhân. Tội nhân Mạc Thanh Sơn trước đây không biết trời cao đất dày đã đắc tội với đại nhân]
[Mong đại nhân nể tình đồng liêu ngày trước mà tha thứ cho sự lỗ mãng này.] [Nay Thanh Sơn viết thư này những mong trong những ngày cuối đời, thể gặp đại nhân một lần.] [Thanh Sơn cảm động rơi nước mắt, không nói nên lời.] [Mạc Thanh Sơn kính thư.]
[Mùng ba tháng sáu]