Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 06 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫

    ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫

    ♫ Vẽ nên một tia sáng của ánh trăng để phác họa nên hình dáng người ♫ ♫ Không thể nào quên, phải thở than rằng hồng trần mênh mang ♫ ♫ Giữa biển người mênh mang, ngóng trông về trái tim người ♫

    ♫ Bước đi nghiêng ngả, trêu chọc thời gian của ta và người ♫ ♫ Đưa ra lời hứa mãi mãi bên nhau tùy tiện như thế ♫ ♫ Chưa từng tưởng tượng rằng sẽ bên nhau dài lâu như vậy ♫

    ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫

    ♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫ [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 6] – Lý Kha. – Có. Mau báo quan. Dạ.

    Đại nhân, ở đây còn một thi thể nữ. Khoan đã. Bắt lại hết đi. Dạ. Bắt về nha phủ thẩm vấn. Khoan đã. Ô Kim vệ ở đây, ai dám làm xằng bậy? Ti chức tham kiến Chỉ huy sứ. Không biết đích thân đại nhân đến là có chuyện quan trọng gì?

    Vụ án này do Ô Kim vệ giám sát, không được có sai sót. Các ngươi còn không mau tránh ra? Dạ, lui xuống. Các huynh đệ có mắt không tròng, nên đã hiểu lầm, mong Long đại nhân và Long Nhị gia hãy tha thứ. Bổ khoái đại ca,

    Tại hạ không hiểu một chuyện. Mức độ thối rữa của thi thể cho thấy cô gái này đã chết nhiều ngày. Nhưng tại sao hôm nay bổ khoái đại ca mới lên núi tuần tra? Là thế này. Thôn phụ đó thường xuống núi đi chợ mua đồ ăn. Tuy ở ẩn trong núi

    Nhưng trả tiền hào phóng, nên những người chủ dưới núi không ai không quen người này. Cách đây không lâu, cô ấy ra ngoài không mang ngân lượng nên ghi nợ ở tiệm trang sức. Thời gian qua lâu không đến trả tiền, chủ tiệm trang sức sốt ruột nên đã báo quan.

    Dạo này người này có qua lại với ai không? Ta không để ý. Khi kết quả khám nghiệm tử thi có thì lập tức báo lên. Dạ. Cha. [Con đừng tưởng cha không biết gì cả,] [cha nghe nói cả rồi.] Con không hề đi tìm đại phu,

    Mà dám thông đồng với Nhị gia để lừa cha. Cha à, con… Con không có cố ý lừa cha đâu. Cha thả con ra trước đi. Cha, đây là cơ hội cuối cùng rồi mà. [Sư phụ vô tội thật mà.] Nếu con khoanh tay đứng nhìn, chẳng phải vong ân phụ nghĩa sao?

    Cha, chẳng lẽ cha đã quên ân tình năm xưa của sư phụ sao? Mộc Nhi, cha không phải người ăn cháo đá bát. [Nhưng vì chuyện này] mà con tổn thương bản thân thành thế này, [sao cha có thể không đau lòng chứ?] Không được.

    Lần này có nói gì cha cũng không để con rơi vào nguy hiểm đâu. Cha, con sẽ cẩn thận mà, cha tin con đi. Cha, cha thả con ra ngoài trước đi. Không thả. [Vậy cha cho con ăn miếng cơm được chứ?] Cha. Cha à. Hôm nay là ngày tốt gì

    Mà đồ ăn thịnh soạn vậy? Tam đệ, bình thường tệ bạc với đệ lắm à? Làm như Long gia chúng ta sa sút vậy đó. Đại ca, hôm nay may mà đại ca đến kịp. Nhưng mà sao đại ca lại biết bọn đệ ở trong núi ngoài thành vậy?

    Hành tung của hai đệ có bao giờ rời khỏi tầm mắt đại ca đâu? Người thủ thành đến thông báo Nhị gia Long gia và con gái quán rượu Cư gia lần lượt ra khỏi thành, có lẽ là đưa nhau đi trốn rồi. Long gia ta có tin đồn thế này

    Nên ta đã đuổi theo đến đó, may mà đến kịp. Còn không phải sao? Bà mối trong kinh thành nghe được tin này thất vọng đến độ không làm luôn, toàn đi nghe ngóng mối quan hệ của nhị ca và Cư cô nương. Người đến nhà hỏi thăm liên tục luôn.

    Đệ là Minh chủ võ lâm sao chuyện này cũng biết vậy? Nhị ca, chuyện vặt vãnh thế này cũng là chuyện trong võ lâm. Ta thân là Minh chủ võ lâm đương nhiên ta phải cẩn thận chú ý đến mọi thứ chứ. Hai đệ bớt nói lại đi. Lão nhị,

    Đệ và Cư cô nương đó có chuyện gì vậy? Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ thấy đệ lo cho ai vậy cả. Cho dù giúp người qua đường, cũng phải đòi miếng bánh mới xem như không bị thiệt. Tại sao lần này lại lo cho Cư cô nương như vậy?

    Chẳng lẽ lão nhị Long gia chúng ta biết yêu rồi? Không phải đâu. Nếu nhị ca không phải vì cầm… Nhị ca, huynh muốn mưu sát đệ đệ ruột à? Đệ lo ăn đi. Ăn. Rốt cuộc có chuyện gì? Đại ca nói rất đúng. Cư cô nương này

    Rất tốt, là một cô gái tốt. Lão tam vừa nãy nói đúng lắm. Kĩ năng đánh đàn. Kĩ năng đánh đàn của Cư cô nương rất giỏi. Có cơ hội đệ sẽ cho đại ca nghe thử. Thích Cư cô nương thật à? Nhị gia nói có lý.

    Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Người trong mật thất dù sống hay chết cũng là điểm đột phá quan trọng nhất trong vụ án này. Cư cô nương. Tam gia, sao huynh lại ở đây? Nhị ca kêu ta đến đó. Vậy cha ta đâu? Cư cô nương không cần lo,

    Ta đã lo hết rồi. Lão Cư bây giờ chắc không thể dứt người ra rồi. Đa tạ Tam gia. Đến đây, đến đây. – Cảm ơn ông chủ. – Cảm ơn ông chủ. Mời hai vị thong thả uống. Tiệm nhỏ này đã lâu không đắt khách như vậy rồi,

    Xem ra ta phải ủ sẵn vài hũ rượu ngon. Sao vẫn chưa đến vậy? Bổ khoái đại ca, phiền đợi thêm chút nữa. Cư cô nương cẩn thận. Lão tam. Kêu đệ đi mời người mà sao đi lâu vậy hả? Ta? Đệ… Bỏ đi, bỏ đi. Phiền bổ khoái đại ca

    Thông báo kết quả khám nghiệm tử thi. Theo kết quả khám nghiệm, trước mắt đã xác nhận nạn nhân chết do trúng độc. Bọn ta còn phát hiện trong bát cô ấy thường sử dụng có nấm độc. Đây rốt cuộc là ngoài ý muốn hay là mưu sát?

    Bọn ta đã kiểm tra kĩ càng, hiện trường không có điều gì đáng nghi cả, vì thế khó mà phán đoán được. Nhưng trước đó Nhị gia từng nói nạn nhân khi còn sống có sinh một đứa con. Đúng vậy. Có tung tích của đứa bé không? Vậy cũng không đúng.

    Nếu thật sự như Nhị gia nói, vậy chuyện này lạ rồi. Khám nghiệm tử thi đã xác định nạn nhân là trinh nữ, chưa từng sinh con. Sao lại như vậy chứ? Vậy trong mật thất… Nhị gia nghĩ ra gì sao? Nếu đứa bé trong mật thất không phải của nô tỳ đó

    Thì có lẽ có hai tình huống. Tình huống thứ nhất là nô tỳ đó nói dối, muốn lấy tiền cửa Sử đại nhân. Nếu là vậy thì đơn giản rồi. Nhưng tình huống thứ hai… Nhị gia cứ nói, không sao đâu. Tình huống thứ hai là Sử đại nhân nói dối.

    Nô tỳ đó chỉ để mượn danh nghĩa. Ông ấy giấu đứa bé trong mật thất là để bảo vệ và để che giấu. Nếu đứa bé này thật sự con của Sử đại nhân thì người ông ấy muốn bảo vệ cũng bao gồm mẹ của đứa bé này,

    Nên đã mua chuộc nô tỳ. Còn khả năng khác là nếu đứa bé này không phải con cháu Sử gia, vậy rốt cuộc Sử đại nhân muốn che giấu cái gì? Dù ông ấy muốn bảo vệ người phía sau hay là đứa bé đó,

    Mà có thể dùng tính mạng của cả phủ để cược, vậy chắc chắn không đơn giản. Nếu cô gái này là trinh nữ thì e rằng cả Đặng giáo đầu cũng không biết sự thật. Ta biết cô nóng lòng điều tra vụ án. Nhưng chuyện này tạm thời đừng để người khác biết.

    Làm phiền Nhị gia rồi. Đương nhiên rồi. Mở tiệm làm ăn cũng không cần mệt đến vậy. Nếu không phải vì cô ta cần lo lắng vậy à? Ý ta là cầm phổ. Đúng lúc bây giờ manh mối đã đứt rồi, cô cứ yên tâm viết cho xong cầm phổ đi.

    Đỡ chạy lung tung khắp nơi, không tìm được cô. Tuy manh mối đã đứt, nhưng vụ án này có rất nhiều điều đáng nghi, không thể kết án qua loa vậy được. Ta không thể để sự phụ ta chết không rõ ràng. Nhị gia đã giúp Mộc Nhi rất nhiều rồi,

    Về chuyện cầm phổ, Mộc Nhi nhất định sẽ dâng lên. Chỉ là ba ngày sau là ngày hành hình, chuyện của sư phụ rất gấp. Mong Nhị gia thư thả hai ngày. Cô vẫn muốn tiếp tục điều tra à? Chuyện này rất quan trọng,

    Kị nhất là hành động thiếu suy nghĩ như cô. Hơn nữa bây giờ manh mối đã đứt, cô còn muốn điều tra thế nào? Với lại tình hình của cô bây giờ, cô có thể xoay chuyển triều đình sao? Cư cô nương, Nhị ca ta không tiễn cô à?

    Nhị gia bận rộn công việc, Mộc Nhi không tiện làm phiền nên cáo từ trước. Tam gia. Mộc Nhi có chuyện muốn hỏi. Cư cô nương không cần khách khí. Ta ở trong giang hồ cũng là người có máu mặt, chắc chắn sẽ xử lí ổn thỏa cho cô nương.

    Nhị gia là người thế nào vậy? Nhị ca ta à? Huynh ấy là một người cực kì keo kiệt. Nếu có thể chọn thì huynh ấy thà làm huynh đệ với ngân phiếu. Bình thường có chuyện luôn tỏ vẻ kiêu ngạo, chuyện đó không liên quan đến mình.

    Nhưng lần này là ngoại lệ đó, huynh ấy rất để tâm đến chuyện của cô. Xưa nay chưa từng có, lần đầu tiên luôn. Đa tạ Tam gia đã nói. Chuyện hôm nay mong Tam gia đừng nói cho Nhị gia biết. Đó là đương nhiên, ta hiểu mà.

    Mộc Nhi xin cáo từ trước. Lão tam, nãy đệ thưởng cho bổ khoái đó bao nhiêu tiền? Mười lượng. Nhiều vậy à? Nhị ca, người ta đi tới lui cũng không dễ dàng, phải thưởng tiền chứ. Đệ tưởng kiếm tiền dễ lắm hả? Đệ đúng là tiêu tiền như rác.

    Ta nói đệ biết, ta sẽ trừ hết vào tiền của đệ. Nhị ca, vừa nãy Cư cô nương hỏi ta bình thường tính tình nhị ca thế nào. Huynh đoán ta nói thế nào? Đệ nói thế nào? Đương nhiên nói nhị ca tốt rồi. Nhị ca kiếm tiền nuôi cả phủ.

    Nhị ca còn nghĩa khí giúp người, rất nhiệt tình. Nhất là chuyện của Cư cô nương. Đệ chắc chắn còn nói cái khác nữa. Ta không nói gì cả. Lão tam, đệ quay lại cho ta. Nếu đệ không trả lời đúng sự thật có tin ta cắt tiền tháng của đệ không?

    Ta không cho đệ một đồng nào cả. Nhị ca. Huynh thành thật nói ra, rốt cuộc huynh đã làm gì Cư cô nương vậy? Cái gì mà làm gì? Đệ đừng nói bậy bạ nhé. Vậy sao? Vậy tại sao Cư cô nương lại hỏi ta thông tin của huynh chứ?

    Còn không cho ta nói với nhị ca nữa. Ta thấy cô ấy yêu thầm huynh mà ngại nói thẳng ấy mà. Đệ đừng nói bậy bạ. Cư cô nương hỏi thăm đệ tính tình của Long Nhị ta là để suy nghĩ xem Long Nhị ta

    Có tiếp tục tra vụ án giúp cô ấy hay không. Hơn nữa bây giờ tình hình mắt của Cư cô nương không tiện đi lại, không quyền không thể nên cô ấy đương nhiên cần hậu thuẫn rồi. Nhưng về tình về lý, cô ấy cảm thấy không thể phiền ta,

    Vì thế mới hỏi như vậy. Là vậy à? Sao ta không nghe ra nhỉ? Đệ… Vả lại Cư cô nương người ta kêu đệ giữ bí mật mà chưa gì đệ đã nói ta biết, đệ đúng là giang hồ hào kiệt. Nhưng vụ án này không thể điều tra nữa rồi mà,

    Cư cô nương không muốn từ bỏ à? Cô ấy có cố gắng thế nào, mà Sư Bá Âm đã điểm chỉ nhận tội, thì đây là bằng chứng thép rồi. Ông ấy chỉ muốn chết thì bất cứ ai muốn giúp cũng không ăn thua gì. Vậy nhị ca định làm sao?

    Bỏ mặc Cư cô nương lâm vào nguy hiểm à? Đệ gấp gì chứ? Nhị ca ta lại có cách rồi. Sư phụ, Mộc Nhi đến thăm người đây. Mộc Nhi, mắt của con. Sư phụ. Sư phụ, nếu người quan tâm Mộc Nhi, vậy tại sao lại nhận tội danh

    Không có căn cứ chứ? Có tội thì phải nhận tội chứ. Ta đã nói từ lâu rồi. Ta con ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn là sư đồ nữa. Con không cần đến đây nữa. Sư phụ không cần phải nói những lời kích động con, dù người nói thế nào

    Thì con cũng sẽ không tin đây là người làm. Nếu sư phụ nói người có tội, vậy người chứng minh thế nào? Có nói nữa cũng không có ích gì. Mau về đi. Sư phụ, con đã phát hiện mật thất Sử gia. Lần này người về là vì người này đúng không?

    Con nói bậy gì vậy? Chuyện của ta không liên quan đến con. Cho dù con muốn lật lại vụ án, ta cũng sẽ không cảm ơn con đâu. Con mau đi đi. Sư phụ, rốt cuộc người có nỗi khổ bất đắc dĩ gì vậy? Người không biết có mật thất,

    Hay không biết trong mật thất có đứa bé? Con mau đi cho ta. Sư phụ, đây là thuốc của người. Con để ở dưới đất cho người. Sư phụ, con sẽ không từ bỏ đâu. Ta đã cảnh cáo ngươi từ lâu, không được để cô ta vào thăm.

    Đó là vì ngươi làm việc do dự, nên mới xảy ra rắc rối như vậy. Ta để Cư Mộc Nhi vào thăm chính là muốn biết rốt cuộc cô ta đã biết cái gì. Nếu nha đầu này tiếp tục điều tra thì không thể giữ cô ta.

    Nếu thật sự có ngày này, ta phải tự tay động thủ. Vân đại ca. Vài ngày không gặp muội đã học được cách nghe tiếng phân biệt người rồi. Xem ra trước đây ta lo lắng là dư thưa rồi. Vân đại ca nói đùa rồi.

    May mà lúc trước có nghe âm thanh luyện đàn, nếu không bây giờ ta cũng không biết thế nào. Nay thế này, cũng không phải chuyện xấu gì. Đúng rồi, sao Vân đại ca lại biết Mộc Nhi ở đây vậy? Khi muội không vui sẽ một mình đến đây.

    Ta và muội luyện đàn nhiều năm nay, ta đương nhiên sẽ biết điều này. Vừa nãy đến quán rượu Cư gia không gặp được muội, nên ta muốn đến đây thử vận may. Vân đại ca phải ăn ý với muội chứ. Muội vẫn lo vụ án của Sư Bá Âm à?

    Lần trước vẫn chưa cảm ơn Vân đại ca. May có Vân đại ca nhắc nhở nên bọn ta đã điều tra được đứa bé đó có thể là con của Sử đại nhân. Chỉ là tình hình vụ án phức tạp, tạm thời không biết bắt tay từ đâu. Chuyện này nói ra

    Vô cùng đáng tiếc. Con cháu cuối cùng của Sử gia cũng không thể tránh khỏi kiếp nạn. Ta và Sử đại nhân là bạn chơi đàn có chung chí hướng. Nếu ban đầu ông ấy không đề cử thì ta chưa chắc đã được Đinh đại nhân khen ngợi.

    Thật ra chuyện này không đơn giản như vậy. Bọn ta tìm được Đặng giáo đầu thì biết được đứa bé đó là con của Sử đại nhân và một nô tỳ. Nhưng lúc chúng ta đến hiện trường thì nô tỳ đó đã chết nhiều ngày rồi. Mà khám nghiệm tử thi xác thật

    Nô tỳ đó không phải mẹ ruột đứa bé đó. Muội còn phát hiện gì khác không? Ta suy nghĩ rất lâu, cứ cảm thấy chuyện này rất lạ, nhưng không nghĩ ra. Đúng lúc Vân đại ca đến rồi thì phân tích giúp ta nhé. Thời tiết hôm nay mát mẻ

    Ta dẫn muội đi vòng vòng quanh đây, chúng ta vừa đi vừa nói. Cẩn thận. Ta đỡ muội nhé. Không sao, ta còn có con đường rất dài phải đi, Vân đại ca không thể giúp ta cả đời được. Huống hồ, ta gắng gượng vẫn có thể nhìn thấy,

    Chứ không phải người mù. Bọn ta điều tra đã phát hiện, Sử đại nhân không tiếc bỏ số tiền lớn để mua chuộc nô tỳ đó mạo danh mẹ đứa bé, là rất đáng nghi rồi. Chỉ là trong chuyện này rốt cuộc có ẩn tình gì mà chúng ta không biết nhỉ?

    Muội phân tích rất hợp lý. Có lẽ mẹ ruột đứa bé xuất thân rất cao quý, Sử đại nhân không muốn để người khác biết, tránh bị người khác nắm thóp. Điều kiện trong mật thất rất tốt. Nếu nha đầu này tiếp tục điều tra thì không thể giữ cô ta.

    Không giống tạm thời che giấu, mà giống ở một khoảng thời gian hơn. Nhưng không phải ở lâu dài. Chẳng lẽ thật sự như Nhị gia nói, vẫn còn một khả năng là đứa bé này không phải con của Sử đại nhân? Vân đại ca. Vân đại ca nghĩ ra gì sao?

    Những gì chúng ta nói chỉ là suy đoán không có chứng cứ. Chỉ nhờ vào những suy đoán này, muốn lật lại vụ án còn khó hơn lên trời. Mộc Nhi đừng quên, người thẩm tra vụ án này là trưởng từ Long gia, Long Đằng.

    Hắn đã từng viết giấy bảo đảm thực hiện quân lệnh trước mặt hoàng thượng. Nếu bây giờ lật ngược vấn đề, chẳng khác nào tự đào mộ, nhanh chóng kết án mới là kết quả hắn muốn. Hèn chi. Hèn chi Nhị gia lại đẩy trách nhiệm đi.

    Rõ ràng phát hiện manh mối lại không cho ta nói ra. Thì ra là lo Long gia bị liên lụy, lo cho đại ca sẽ bị thánh thượng trách phạt. Nhưng nếu họ thật sự phán quyết sai vụ án, chẳng lẽ còn muốn giết nhầm người tốt hay sao?

    Thị phi giới quan lại phải đành chịu thôi, sao có thể dùng đúng sai để phán xét chứ? Hiện nay, với thực lực của Long gia ở kinh thành, họ không thể sai. Càng không cho phép bất cứ ai đến chỉ trích sai lầm của họ.

    Tuy ta không hiểu thị phi giới quan lại, nhưng ta biết trên thế giới này sao có thể không có tiếng nói công bằng chứ? Tâm nguyện ban đầu của ta vào triều đình là vì công bằng. Ta đã phụng mệnh giám sát vụ án này,

    Nếu bây giờ không nói giúp cho Mộc Nhi, thì ta còn mặt mũi nào là quan phụ mẫu chứ? [Long phủ] Đại ca. Sao hôm nay đại ca rảnh rỗi mà về sớm vậy? Không chỉ hôm nay rảnh, mà sau này ngày nào cũng rảnh. Không biết là chuyện gì vậy?

    Hôm nay ở trên triều Vân Thanh Hiền trước mặt các văn võ trong triều làm một bản vạch tội ta. Nói ta xử án không tận lực, không làm tròn trách nhiệm. Thánh thượng sau khi xem tấu thư giận tím mặt.

    Lập tức hạ lệnh ta tạm thời cách chức để tự kiểm điểm, cả việc giám sát hành hình ngày mai cũng không cần đi nữa. Đổi hết thành Hình bộ bọn chúng sắp xếp. Tên Vân Thanh Hiền không biết đang có âm mưu gì? Kì lạ thật.

    Thật không hổ là môn đệ đắc ý của Đinh đại nhân. Vừa lên chức Hình bộ thị lang đã bắt đầu loại bỏ kẻ thù, trải đường cho bản thân rồi. Nhưng hắn nói chuyện gì mà khiến hoàng thượng nổi giận như vậy? Chẳng phải là chuyện Sử gia?

    Nói ta biết tình hình mà không báo, che giấu chứng cứ. Đây rõ ràng là chuyện vô căn cớ. Trong đầu đuôi câu chuyện hắn chỉ dâng tấu chương những chuyện mà ta không hề biết. Ta biết. Chắc chắn là hỏi thăm thông tin từ Cư Mộc Nhi.

    Ta định tấu lên thánh thượng nói vụ án Sư Bá Âm còn điều đáng nghi, hoãn lại ngày giám sát trảm, sau khi điều tra rõ sự thật rồi hãy định đoạt. Giờ thì hay rồi. Để Vân Thanh Hiền nhanh chân đến trước, còn để hắn nói xấu nữa.

    Bây giờ ta đã bị đá khỏi vụ án này rồi. Đúng là quá ngu xuẩn. Uổng công ta suy nghĩ cách dụ ra hung thủ phía sau. Bây giờ để lại hết cho tên Vân Thanh Hiền tự cho mình thông minh rồi. Đúng là một con sâu làm rầu nồi canh.

    Rốt cuộc đệ có chứng cứ gì xác định thi thể biến mất trong mật thất là mấu chốt của vụ án này? Đại ca theo ta đi. [Bản đồ Sử phủ] Mời đại ca xem. Đây là mật thất trong thư phòng Sử phủ. [Mật thất] Hôm xảy ra vụ án,

    Hơn 30 người trong Sử phủ bị giết hại trong chớp mắt. Chỉ có thi thể trong mật thất không cánh mà bay. Như đại ca thấy, tại sao chỉ thiếu thi thể đứa bé trong mật thất? Có lẽ đứa bé không chết, may mắn thoát được. Không đúng.

    Hung thủ này có chuẩn bị từ trước. Nếu ta đoán không lầm thì đứa bé đó mới là mục đích thật sự của hắn. Mà cả nhà Sử gia chỉ là đánh lừa dư luận mà thôi. Nếu họ muốn giết đứa bé giết khẩu

    Thì tại sao còn quay lại mang thi thể đi chứ? Chứng tỏ thân phận của đứa bé này rất quan trọng. Thậm chí quan trọng đến mức không thể để người khác phát hiện thi thể. Vậy Sư Bá Âm thì sao? Ông ấy về vì Phục Hy phổ.

    Nếu ông ấy không giết người vậy tại sao lại điểm chỉ nhận tội? Hay là hung thủ chính là Sư Bá Âm? Ông ấy còn có đồng bọn. Chắc hẳn ông ấy có nỗi khổ của mình. Đại ca, thử hỏi khắp thiên hạ có ai lại ôm đại tội giết cả nhà

    Vào người mình chứ? Chỉ có một khả năng là để bảo vệ người còn sống. Hơn nữa chỉ có như vậy, mới khiến hung thủ thực sự yên tâm. Nhưng cả nhà Sử gia không ai còn sống cả, trong vụ án này ông ấy muốn bảo vệ ai?

    Vấn đề là nằm ở đó đó. Chúng ta đến bây giờ vẫn không biết mẹ của đứa bé là ai. Có lẽ cô ấy là mấu chốt để hiểu vụ án này. Lần này đệ phân tích quả thật rất hợp lý. Chỉ là ngày mai Sư Bá Âm đã bị chém đầu rồi,

    Chúng ta không có chứng cứ thì sao cứu vãn được? Đại ca yên tâm, người thông minh sẽ có cách thôi. Ta đã giao cho lão tam xử lý rồi. Bây giờ chúng ta chỉ cần ngồi yên đợi đối phương lộ đuôi hồ ly ra là có thể không đánh mà thắng rồi.

    Được rồi đại ca. Ta còn chút chuyện, ta đi trước đây. Giờ này rồi đệ còn muốn đi đâu? Đại ca tính tình cương trực, không thích tính toán. Nhưng Long Dược ta thích nhất là tính toán với người khác. Mời ngài. Mộc Nhi, Nhị gia Long gia đến thăm con nè.

    Đa tạ Nhị gia quan tâm. Tiểu nữ thật sự không hiểu chuyện, thúc xin lỗi Nhị gia thay Mộc Nhi. Không sao, không sao. Mộc Nhi. Nhị gia đến thăm con, không được vô lễ. Nhị gia là người cao quý, không biết đến đây ta giúp được gì cho ngươi?

    Nói chuyện kiểu gì vậy? Cha. Thúc thúc, quán rượu của thúc buôn bán rất tốt. Chi bằng thúc đi làm, ta và Mộc Nhi nói riêng vài câu. Ta ra phía trước trông đã. Ta vừa thử rượu của Cư gia. Đúng là rượu ngon.

    Không biết rượu chém đầu Sư Bá Âm ngày mai có ngon như vậy không nhỉ? Nhị gia đừng có được voi đòi tiền. Cho dù ngươi không giúp thì ta cũng có thể nghĩ được cách lật lại vụ án cho sư phụ ta.

    Cô để Vân Thanh Hiền giúp cô lật lại vụ án đúng không? Cô có biết đại ca ta định tấu lên hoàng thượng trì hoãn vụ án này, đợi điều tra rõ đầu đuôi mới định đoạt. Nhưng Vân Thanh Hiền lại làm một bản vạch tội, cản trở từ bên trong.

    Ngươi nói bậy bạ gì vậy? Vân đại ca giống như ca ca ruột của ta vậy, huynh ấy tấu lên chắc chắn là để bảo vệ sư phụ. Chẳng lẽ Vân đại ca đã cản trở tương lai xán lạn của Long gia? Vân Thanh Hiên cản trở

    Không phải tương lai xán lạn của Long gia ta. Mà là tính mạng của sư phụ cô, Sư Bá Âm. Rõ ràng là Long gia không chịu làm, sao Nhị gia vẫn ngụy biện như vậy? Vân đại ca nói huynh ấy sẽ tiếp tục điều tra chuyện này,

    Chứng minh sư phụ ta trong sạch. Còn Vân đại ca nói nữa chứ. Vân Thanh Hiền này muốn cướp công thăng quan. Cô có biết người giám sát hành hình ngày mai là ai không? Chính là Vân đại ca trong miệng cô, Vân Thanh Hiền đó. Cô đi đâu vậy?

    Ta phải tìm Vân đại ca hỏi rõ ràng, ta không tin huynh ấy là người như vậy. Cô muốn đi thì đi đi. Chỉ sợ cô hỏi rõ rồi thì đầu sư phụ cô cũng rơi xuống đất rồi. Nếu Nhị gia đến thì chắc chắn có cách đúng không?

    Ngươi giúp sư phụ ta đi. Chắc kiếp trước ta đã nợ cô rồi. Ta đã phái người cố ý bày mê trận thông tin ở trong thành, truyền rộng rãi thông tin tìm con trai Sử đại nhân rồi. Nhưng đứa bé này sống không thấy người, chết không thấy xác,

    Nhị gia làm vậy để làm gì? Chính vì như vậy, chứng minh đối hương rất kiêng dè sự tồn tại của con trai Sử đại nhân. Thì ra Nhị gia muốn dụ rắn ra khỏi hang. Nhưng hung thủ thật sự ở phía sau rất mưu mô, chỉ chiêu đơn giản như vậy

    Họ thật sự sẽ xuất hiện sao? Càng đơn giản càng có thể khiến kẻ xấu chột dạ. E là còn thiếu một liều thuốc mạnh. Phiền Nhị gia đi tìm một người làm con trai Sử đại nhân. Còn ta ra khỏi thành tìm Đặng giáo đầu để diễn một vở kịch.

    Cùng nhau làm, không sợ họ không lộ sơ hở. Ba ngày không gặp mà đã khiến ta nhìn cô với cặp mắt khác xưa đó. Vậy như này đi, chúng ta chia ra hành động. Nhưng mà chuyện này rất quan trọng, lần này cô không được nói với cái gì mà

    Vân đại ca của cô đó. Mộc Nhi biết rồi. Như này đi, ta sẽ phái người đi với cô bảo vệ cô an toàn, phòng khi cần đến. Đa tạ Nhị gia. Tham kiến Minh chủ. Chuyện ta giao các ngươi đã làm thế nào rồi? Minh chủ yên tâm,

    Đã xử lý ổn thỏa rồi. Đây. – Thông báo tìm người – Mọi người đều phải xem nhé. Hiện đang tìm bé trai bảy tuổi đang bị thương, quần áo rách rưới, có liên quan đến vụ án chết cả nhà Sử phủ. Sau đó đã lưu lạc trong thành,

    Nếu gặp được người này, lập tức đến nha môn báo, được thưởng 100 lượng vàng. Nếu có kẻ bao che, giết chết không luận tội. Minh chủ, chúng ta lấy cáo thị này để làm gì? Đứa bé nam này là ai vậy? Các ngươi không cần biết người này là ai,

    Chỉ cần tung tin khắp nơi trong kinh thành và dán cáo thị này lên. Nhớ đó, làm càng ầm ĩ càng tốt. Còn nữa, tìm các cô các bà bàn tán chuyện này lên. Nhưng Minh chủ à bé trai bảy, tám tuổi đầy ngoài đường mà. Đúng vậy. Kêu các huynh đệ

    Đi đâu tìm đứa trẻ lão đại cần chứ? – Đúng vậy. – Đúng vậy. – Đúng vậy, đi đâu tìm đây? – Nhiều lắm luôn. Ngay cả ngươi cũng dám chất vấn ta? Để ngươi làm Minh chủ luôn nhé. Đại Hổ không dám. Lão đại nói gì là cái đó. Chẳng lẽ

    Minh chủ lén các huynh đệ làm chuyện xấu, đã làm cha luôn rồi? Không biết lớn nhỏ. Có coi quy tắc ra gì không? Minh chủ bớt giận. Tiểu Hổ ăn nói vụng về, không biết nói chuyện. Minh chủ xưa nay luôn giữ mình trong sạch,

    Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Đây là chuyện cả kinh thành đều biết đó. Vết nhơ duy nhất chính là hoa khôi cô nương năm đó, Phượng Nhi. Chỉ đáng tiếc Phượng Nhi cô nương sau đó không từ mà biệt, lão đại chỉ có thể chăn đơn gối chiếc thôi.

    Sau này không ai được nhắc chuyện này, nếu không sẽ hầu hạ bằng nắm đấm. Dạ, Minh chủ uy vũ. Cô ra khỏi thành thì mang này theo đi. Thuốc này tốt cho mắt cô, nhận lấy đi. Thuốc này thật sự có thể chữa mắt của ta à? Cô không tin thì thôi.

    Nhị gia hiểu lầm rồi. Không phải ta không tin ngươi, chỉ là Nhị gia không chỉ nguyện giúp Mộc Nhi rửa oan cho sự phụ, mà còn bỏ số tiền lớn để tìm thuốc khắp nơi giúp ta. Mộc Nhi thật sự cảm thấy hổ thẹn. Biết thì tốt.

    Ta đương nhiên biết rồi. Cho dù ta là một người không hiểu về thuốc, nhưng ta cũng biết giá trị của thuốc này không nhỏ. Giá trị không nhỏ thì sao chứ? Chỉ sợ nó không có hiệu quả thôi. Xin lỗi, khiến Nhị gia lãng phí tiền rồi. Nhưng cô yên tâm,

    Cho dù khuynh gia bại sản thì Long Dược ta sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Nhị gia nặng lời rồi. Mộc Nhi thật sự không biết lấy gì để báo đáp. Cô… Cô nhanh chóng viết xong Phục Hy phổ là báo đáp tốt nhất với ta rồi. Nhưng cô không cần lo.

    Long mỗ buôn bán bao năm nay, chưa bao giờ buôn bán lỗ cả. Được, xem ra Mộc Nhi tự làm phiền mình rồi. Nhị gia vẫn là Nhị gia của khi xưa. Vậy ta sẽ không khách sáo mà nhận thuốc nhé. Đa tạ Nhị gia. Nhớ là không được quá mệt mỏi,

    Nếu không độc sẽ thấm vào phổi, càng bất lợi cho vết thương của cô. Mộc Nhi nhớ rồi, cảm ơn Nhị gia quan tâm. [Quán trọ Kim Long] Lão đại, chúng ta dán cáo thị cũng thôi đi. Bây giờ đi đâu tìm một đứa bé hoạt bát, khỏe mạnh đây? Đúng rồi,

    Chúng ta có thể đi xung quanh thôn bắt cóc một người. Ý hay đó. Được chứ? Tam gia, quán trọ Kim Long chúng ta không phải quán trọ giết người cướp của, gạt bán trẻ em là phạm pháp đó. Mấy vị muốn nói thì ra ngoài nói đi. Lỡ ảnh hưởng làm ăn,

    Nhị gia trách tội xuống thì ta không gánh nổi đâu. Xem như ta chưa nói gì cả. Chưa nói, chưa nói. Các ngươi nói xem nhị ca nghĩ ra cách quỷ gì đây? Huynh ấy nghĩ ra gì là làm luôn, ta đi đâu tìm đứa bé sẵn vậy chứ? Nếu ban đầu

    Minh chủ và hoa khôi cô nương quen nhau đến bây giờ chắc đứa bé cũng lớn vậy rồi. Vậy thì chúng ta không cần lo nữa rồi. Ngươi… chuyện không được nhắc thì cứ nhắc. Còn dám trốn? Qua đây. Cha. Đại ca à, gọi ai vậy?

    Gọi cha đó, cha là cha con mà. Cái gì? Gì vậy? Cha, cha thiếu tiền sao? Gì lung tung vậy? Khoan đã, ngươi từ đâu ra vậy? Không lẽ chuẩn vậy à? Nói gì có đó. Tiểu tử ta nói ngươi biết,

    Ăn có thể ăn bậy nhưng cha không nhận bậy được đâu. Đứa nhóc này đâu ra vậy? Minh chủ không nhớ ta nữa sao? Hoa khôi? Tiểu Bảo, không sai đâu, đây là cha con. Trời ơi. Đùa hả? Cha ơi.

    ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Năm tháng khắc nên từng chữ ♫

    ♫ Là cách ý nghĩa nhất mà năm tháng để lại ♫ ♫ Cơn mưa muộn rơi rả rích ♫ ♫ Để lại những giọt thấm ướt viền mắt khi đọc nỗi lòng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫

    ♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫ ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫

    ♫ Làm loạn con tim này ♫ ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi ♫

    ♫ Và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫ ♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫

    ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫ ♫ Làm loạn con tim này ♫

    ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫

    ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫ ♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫

    ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫

    ♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Ngày nào đó hoa lê phủ trắng bia đá ♫