Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 8] Tam gia. Sao hôm nay lại là huynh quét dọn thế? Huynh đi đâu đó? Tam gia, huynh chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã.

    Cô luyện võ công của phái nào thế? Sao lại khó đối phó như vậy? Nếu Tam gia thích thì Phượng Vũ có thể dạy huynh. Ta… Ta không thích đâu. Tam gia trốn tránh không gặp ta cả ngày, Phượng Vũ còn tưởng là Long gia không chào đón mẹ con chúng ta.

    Không ngờ Tam gia không hề máu lạnh vô tình, mà còn bằng lòng nói chuyện cùng ta. Vậy Tiểu Bảo… Long Tam ta trước giờ không thích vòng vo, cũng tuyệt đối không phải người không có nhân tính. Nhưng chuyện này không phải hai ba câu là có thể giải quyết ngay.

    Tóm lại, trước khi sự việc chưa được điều tra rõ ràng, ta sẽ không nhận cô và Tiểu Bảo đâu. Nếu đã như vậy, Tam gia có thể cùng ta về Túy Tiên lâu điều tra sẽ rõ. Ta thân là võ lâm minh chủ, đường đường là trụ cột của chính đạo.

    Giang hồ còn có rất nhiều tranh chấp, chờ ta đi giải quyết, không có thời gian để ý những chuyện tình yêu này của cô đâu. Muốn đi thì tự cô đi. Đây là chuyện của hai chúng ta, nếu ta đi một mình cũng không có tác dụng gì. Hơn nữa,

    Tranh chấp giang hồ trong lời của Tam gia, e là cũng không cấp bách như vậy. Gấp, vô cùng cấp bách. Người trong giang hồ bất đắc dĩ lắm, huống chi ta thân là minh chủ, tất nhiên phải… Vậy việc đỡ đẻ cho con lợn cái

    Cũng cần võ lâm minh chủ tự mình ra tay sao? Cô đang nói linh tinh cái gì? Lão tam nhà các người, vẫn là chưa đủ chín chắn thận trọng. Đúng vậy. Đúng là có hơi mất mặt. Nhị gia. Phượng Vũ cô nương không cần đuổi theo nữa.

    Cô hãy cho đệ ấy chút thời gian, đệ ấy tự nhiên sẽ suy nghĩ thông suốt. Hơn nữa, Tiểu Bảo thông minh hiểu chuyện như vậy, người trong phủ ai ai cũng yêu quý nó, cô đâu cần lo lắng? Tiểu Bảo không bằng một góc

    So với sự thông minh tài trí của nhị bá, Sau này Tiểu Bảo còn phải học tập nhị bá nhiều hơn. Con đó… Nhưng mà Long mỗ có một yêu cầu hơi quá đáng, Phượng Vũ cô nương có thể đến quán rượu Cư gia thay ta chăm sóc Cư cô nương không?

    Đầu tiên, Long gia nên có trách nhiệm với việc Cư cô nương bị mù. Thứ hai là cô có thể tránh được lão tam, để tránh khó xử. Cô cho đệ ấy thêm chút thời gian, ta sẽ khuyên bảo đệ ấy. Nhị gia nếu thực sự quan tâm đến

    Mắt của Cư cô nương, ta lại có một cách. Cô có cách? Phượng Vũ đến từ Tây Mân, Nhị gia chắc là biết chứ? Nghĩa là sao? Độc không giải được cũng không sao, có thể tìm một đôi mắt hoàn chỉnh không bị tổn thương, chúng ta thay nó. Sợ rồi?

    Xem ra Nhị gia đối với Mộc Nhi cô nương cũng chỉ có như vậy thôi. Tiểu Bảo, đi nào, chúng ta đi tìm Mộc Nhi tỷ tỷ chơi. Tạm biệt nhị bá. Ra đi, người đã đi rồi. Đi rồi? Nhị ca, ta thực sự xui xẻo quá. Gặp phải chuyện phiền phức này,

    Chẳng thể giữ lại được mặt mũi của minh chủ nữa. Sau này ta làm sao thuyết phục mọi người? Đệ đừng xem thường người ta. Phượng Vũ cô nương, người ta không đơn giản như đệ nghĩ đâu. Sao mà không đơn giản? Chính cô ta vừa nói cái gì mà thay mắt,

    Quá vô lý. Nhị ca chắc không phải tin rồi chứ? Lão tam à, chi bằng lấy mắt của đệ đổi cho cô ấy đi. Đừng đừng đừng. Nhị ca, đợi cô ta hết hi vọng rồi rời đi, tất cả đều dễ xử lý.

    Rắc rối của bản thân ta, không làm phiền nhị ca nữa. Ngược lại bên phía đại ca, không được để Vân Thanh Hiền bắt nạt. Hay là ta tìm vài người trong giang hồ, dạy dỗ hắn ta. Đánh đánh giết giết cũng chỉ là bất đắc dĩ mới làm.

    Mọi người đều là người đọc sách, phải dựa vào đây. Xem ra Vân Thanh Hiền này sắp gặp xui xẻo lớn rồi. [Cư tửu phòng] Tiếng đàn của Mộc Nhi tỷ tỷ, nghe có chút bi thương. Có chuyện gì không vui à? Tiểu Bảo lớn rồi, có thể chia sẻ cùng tỷ.

    Tuổi nhỏ mà lanh lợi thế. Tiểu Bảo cũng hiểu về đàn? Đương nhiên. Mẹ cũng biết đánh đàn, Tiểu Bảo từ nhỏ nghe nhiều thành quen, tất nhiên có thể nghe ra vài chỗ khác nhau. Chỉ có điều tài nghệ đánh đàn của mẹ so với Mộc Nhi tỷ tỷ còn kém xa.

    Vậy nếu Tiểu Bảo cũng hiểu về đàn, sau này Mộc Nhị tỷ tỷ dạy đệ đánh đàn được không? Thật tốt quá, cảm ơn Mộc Nhi tỷ tỷ. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo lại quấy rầy Mộc Nhi tỷ tỷ rồi? Không có. Tiểu Bảo rất hiểu chuyện,

    Là tự ta muốn dạy đệ ấy đánh đàn. Tiểu Bảo ra ngoài chơi trước được không? Mẹ cùng Mộc Nhi tỷ tỷ có chuyện phải nói. Cẩn thận. Cảm ơn. Phượng Vũ tỷ tỷ tìm ta có việc gì sao? Khoảng thời gian này may mà có cô thu nhận và giúp đỡ,

    Nếu không ta và Tiểu Bảo cũng không biết phải đi đâu ở. Phượng Vũ tỷ tỷ quá khách sáo rồi. Chúng ta có duyên, Tiểu Bảo cũng rất hiểu chuyện. Còn có, người của Long gia cũng không phải người vô tình vô nghĩa. Ta tin bọn họ nhất định

    Sẽ chấp nhận mẹ con tỷ nhanh thôi. Vậy… cô nương với Nhị gia thì sao? Ta và Nhị gia? Thật ra ta và ngài ấy không có gì. Thực sự? Tỷ đừng hiểu lầm. Ngài ấy, chỉ là vì cầm phổ. Tương lai còn dài, dần dần cô sẽ biết thôi.

    [Đại Âm Cầm Phổ] [Khê Sơn Cầm Phổ] Tiểu Bảo tuổi còn nhỏ, đệ ấy phải luyện từ căn bản lên, đợi luyện xong lại đổi nhạc phổ là được. Cảm ơn cô nương, còn phiền cô phải cất công ra ngoài này chọn cầm phổ cho Tiểu Bảo.

    Phượng Vũ tỷ tỷ không cần xa cách như vậy. Hai người vừa mới đến, không quen thuộc với cuộc sống nơi đây, tất nhiên ta phải làm tròn trách nhiệm chủ nhà. Đúng vậy. Nhiều năm không về, kinh thành này sớm đã xưa không bằng nay,

    Rất nhiều nơi đã thay đổi rồi, huống chi là con người. Phượng Vũ tỷ tỷ không cần lo lắng, Tam gia chắc chắn không phải người bạc tình bạc nghĩa. Chỉ là sự việc xảy ra quá bất ngờ, huynh ấy không cách nào chấp nhận ngay được,

    Tỷ cho huynh ấy chút thời gian là được rồi. Huynh ấy chấp nhận cũng được, không chấp nhận cũng được. Long Bảo là con trai huynh ấy, một giọt máu đào hơn ao nước lã, đây là sự thực không thể chối cãi. Vì thế hai người tạm thời cứ ở lại đây,

    Coi như giải sầu cùng ta. Đợi huynh ấy nghĩ thông suốt rồi, tự nhiên sẽ đến đón hai mẹ con tỷ. Được rồi, đừng chỉ nói về ta nữa. Ta thấy gần đây tinh thần của cô tốt hơn rất nhiều rồi. Có tỷ cùng Tiểu Bảo

    Bên cạnh thân thiết an ủi ta như vậy, sao ta có thể khiến hai người thất vọng chứ? Thực ra hôm đó là Nhị gia Long gia đã để Tiểu Bảo đi theo cô không rời nửa bước. Huynh ấy sợ cô nghĩ quẩn. Cái gì? Sau khi cô chạy đi,

    Huynh ấy hỏi cũng không hỏi, đã quay đầu đi dọc đường tìm cô. Ta nghe nói, sau khi đưa cô về nhà, còn đổ bệnh. Ngài ấy lại có thể vì ta… Cô yên tâm, huynh ấy bây giờ đã khỏe rồi. Chỉ là những chuyện này ta đều tận mắt nhìn thấy,

    Nếu không nói với cô sợ cô hiểu lầm huynh ấy. Được rồi, ta sẽ đi thanh toán tiền sách trước. Phượng Vũ tỷ tỷ, ta có một yêu cầu hơi quá đáng. Ta muốn tự mình đến Long phủ để cảm ơn. Yên tâm, ta đi cùng cô.

    Vân đại nhân, ngài thật có mắt nhìn, đây chính là một cây đàn tốt hiếm có. Ngài yên tâm, ta đảm bảo sẽ gửi đến địa chỉ mà ngài dặn. Hôm nay là có thể mang thẳng đến nơi. Vậy thì làm phiền chưởng quỹ rồi. Nào, mời.

    Vậy lấy trước hai quyển này đã. Mộc Nhi, cô đợi ta một lát. Được. Mộc Nhi, bên kia có một vị công tử, mặc một bộ quần áo màu xanh, tóc búi cao, người đó vẫn luôn nhìn cô chăm chú, không biết cô có quen biết không? Phượng Vũ tỷ tỷ,

    Ta đột nhiên có chút không thoải mái, chúng ta đi về trước, ngày khác lại đến mua cầm phổ. Được, vậy chúng ta đi về trước. Làm gì đó? Giữa thanh thiên bạch nhật, nhìn chằm chằm cô nương nhà người ta, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

    Vị cô nương này hiểu lầm rồi. Ta và Cư cô nương quen biết đã lâu, hôm nay chạm mặt, chỉ muốn đến hỏi thăm tình hình gần đây. Nếu thật là quen biết đã lâu tại sao không trực tiếp đến chào hỏi, mà lại ở đây nhìn chằm chằm người ta?

    Ta khuyên ngươi mau chóng rời khỏi đây đi, nếu không đừng trách ta không khách khí. Phượng Vũ tỷ tỷ, là hiểu lầm thôi. Ngài ấy là Hình bộ thị lang Vân đại nhân. Hắn chính là vị giám trảm quan kia? Mấy hôm nay, muội đóng cửa không gặp,

    Ta vô cùng lo lắng, chỉ sợ mắt muội càng nghiêm trọng. Vì thế ta cũng không bỏ cuộc, vẫn đang tìm kiếm một phương pháp tốt. Không dám làm phiền Vân đại nhân. Là ta có mắt như mù, không phân biệt được tốt xấu. Giờ phút này

    Là ta tự mình chuốc lấy thôi. Sự việc không phải như muội nghĩ đâu, chức giám trảm chỉ là phụng mệnh hành sự, ta có thể giải thích. – Ta… – Chuyện cũng đã xảy ra rồi, còn có gì để giải thích đây? Người chết không thể sống lại. Bây giờ,

    Nói nhiều cũng vô ích. Ta biết, Vân đại ca đã cố gắng hết sức rồi, vì thế từ nay về sau không cần nhắc lại chuyện này nữa. Hai chúng ta sau này không cần gặp nhau, tạm biệt tại đây. – Muội… – Mộc Nhi. Mộc Nhi,

    Muội cho ta thêm một cơ hội. Muội tin tưởng ta, ta sẽ không hại muội. Ta biết ngài chỉ là phụng mệnh hành sự, nhưng lúc hành hình sư phụ, quả thật là do Vân đại nhân thực hiện. Ta và ngài mặc dù không phải kẻ thù,

    Nhưng sẽ không thể nào làm bạn nữa. Mộc Nhi. Sức khỏe Cư cô nương vẫn chưa bình phục, không nên ở bên ngoài quá lâu. Nhị gia đã dặn dò ta chăm sóc tốt cho cô ấy, Vân đại nhân chắc không làm khó chứ? Vậy làm phiền vị cô nương này

    Đưa Mộc Nhi về nghỉ ngơi, ngày khác ta lại đến thăm. Cư Mộc Nhi. [Nhị gia.] Nhị gia. Mộc Nhi tham kiến Nhị gia. Sao cô lại đến đây? Nghe giọng điệu của Nhị gia, là không chào đón Mộc Nhi sao? Không có, không có, không có. Ta… mấy ngày nay không gặp,

    Đột nhiên qua đây là có chuyện gì sao? Thực ra hôm nay ta đến, là muốn chính miệng nói với Nhị gia một tiếng cảm ơn. Cảm ơn Nhị gia hôm đó đã hết lòng khuyên bảo. Sau đấy ta có nghe nói Nhị gia dầm mưa bị bệnh một trận,

    Không biết đã đỡ hơn chưa, lòng Mộc Nhi không yên nên muốn qua đây thăm Nhị gia. Ta chỉ bị nhiễm phong hàn thôi, không nghiêm trọng, không cần để bụng. Không, những lời Nhị gia nói hôm đó, Mộc Nhi đều nhớ kĩ trong lòng rồi.

    Từ nay về sau, Mộc Nhi nhất định sẽ không liều lĩnh làm việc. Phần ân tình này của Nhị gia Mộc Nhi đã nhớ kĩ. Thực ra thì… bình thường cô đều là mồm miệng lanh lợi, đột nhiên khách sáo như vậy, ta có hơi không quen. Đúng rồi,

    Hôm nay ta đến là còn có một việc xin nhờ. Cô nói đi. Thực ra hôm nay là Phượng Vũ tỷ tỷ cùng ta đến đây, tỷ ấy sợ làm phiền việc buôn bán của Nhị gia, không dám vào, chỉ dám đợi ở bên ngoài. Cho dù thế nào

    Phượng Vũ tỷ tỷ và Tiểu Bảo cũng coi như là người Long gia. Mặc dù ta chỉ là một người ngoài, thực không nên hỏi, càng không nên nhúng tay vào. Nhưng Tiểu Bảo ngoan ngoãn hiểu chuyện, Phượng Vũ tỷ tỷ có lòng dạ thiện lương, ta thực sự không nhẫn tâm

    Nhìn hai mẹ con họ bơ vơ không nơi nương tựa. Nếu Long gia tạm thời không tiện chăm sóc, thì ta để bọn họ ở lại quán rượu Cư gia, đợi Tam gia đổi ý. Nhị gia, có phải Mộc Nhi nói những lời này làm Nhị gia tức giận rồi? Chuyện này…

    Là lão tam quá đáng. Có điều cô yên tâm, chuyện này giao cho ta. Ta nhất định cho hai mẹ con họ một câu trả lời. Đa tạ Nhị gia. Có những lời này của Nhị gia thì ta yên tâm rồi. Nếu không còn chuyện gì nữa,

    Thì Mộc Nhi xin đi trước. Cha. Mộc Nhi về rồi à? Cha. Mộc Nhi à, cha cho con xem, sờ cây đàn này xem. Con sờ thử xem. Đàn này âm sắc trong trẻo, giá cả nhất định rất cao. Cha, đàn này đâu ra thế? Đàn này đắt biết bao nhiêu,

    Chứng minh con gái ta ở trong lòng người ta quan trọng bấy nhiêu. Cây đàn này là Vân đại nhân cất công nhờ người mang đến tặng. Cha, trả đàn về đi. Mộc Nhi à, sao con phải thế? Vân đại nhân có ý tốt, tại sao con cứ từ chối người ta?

    Ngài ấy mỗi ngày đến quán thăm con, con đóng cửa không tiếp khách, cũng không gặp mặt, làm thế là rất không thỏa đáng. Không chỉ cây đàn này, mà ngài ấy còn tặng rất nhiều dược liệu quý. Tâm ý của Vân đại nhân, cha đều thấy trong mắt,

    Con không thể quá nhẫn tâm. Muộn như vậy rồi, ai còn đang đánh đàn vậy? Là ngài ấy. Âm thanh đàn của Mộc Nhi tỷ tỷ nghe có chút bi thương. Chuyện tình cảm này là khó nói nhất. Ý của mẹ là Mộc Nhi tỷ tỷ bị nam nhân khác cướp đi rồi?

    Vậy nhị bá của con phải làm sao? Tuổi nhỏ không được xen vào chuyện của người lớn. Mẹ nói cái gì Tiểu Bảo không nghe thấy? Được rồi, Tiểu Bảo có bản lĩnh rồi, còn dám trêu mẹ của con phải không? Mẹ, bao giờ cha đến đón chúng ta?

    Tiểu Bảo có thích cha không? Ba huynh đệ Long gia, cha là người kém nhất, chẳng giống với giang hồ hiệp khách gì đó mà mẹ miêu tả. Hơn nữa, người còn ngốc ngốc, so với nhị bá còn kém xa. Nhưng mà, chỉ cần người tốt với mẹ,

    Tiểu Bảo miễn cưỡng thích người. Tiểu quỷ, tuổi nhỏ nghịch ngợm. Lão nhị, rốt cuộc đệ muốn làm gì? Đại ca, huynh đừng lo nhiều như vậy. Bao năm nay huynh xoay quanh công việc, không dễ dàng nhàn rỗi như lúc này, hôm nay cùng nhị đệ ta uống vài chén,

    Cứ xem như giết thời gian. Uống rượu giữa ban ngày sẽ khiến Ô Kim vệ bị bàn ra tán vào. Dù không có nhiệm vụ quan trọng, ta cũng không thể đi. Không uống, không uống. Thánh thượng đều cho huynh nghỉ ngơi rồi, thì huynh nên thư giãn chứ.

    Ngày ngày quanh quẩn trong phủ, sắp buồn phiền đến hỏng rồi. Hơn nữa, lần này chúng ta đến, cũng không chỉ là uống rượu, mà còn phải thay lão tam xem xem Phượng Vũ và Tiểu Bảo. Thay lão tam? Vậy tại sao đệ không kéo lão tam đến?

    Kéo ta đến làm chi? Lão tam và Phượng Vũ, không thể gặp mặt trong thời gian này, bọn họ cần có khoảng cách mới có thể nhớ đến nhau. Ta đoán đại ca cũng không nghe hiểu những gì ta nói. Chúng ta phải cùng nhau uống rượu, thư giãn một chút. [Thư phủ]

    Tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư. Tiểu thư, ta hỏi thăm được rồi. Con gái thì phải nên có dáng vẻ của con gái. Mặc dù ngươi là nha hoàn, [Tô Tình, nha hoàn Thư phủ] nhưng tốt xấu gì cũng là nha hoàn của Thư đại tiểu thư ta.

    Sao ngươi không học được khí chất của ta vậy hả? Cứ hấp ta hấp tấp. Còn không phải là học tiểu thư sao? Ngươi nói gì? Ta nói tiểu thư dạy bảo rất đúng. Nói đi, chuyện gì mà hấp tấp thế? Liên quan đến thông tin của Long đại nhân. Thông tin gì?

    Không phải ta bảo ngươi đi Trấn Phủ ti đưa chút bánh ngọt sao? Là vì… vì chuyện lần trước quản gia cãi nhau với Long đại nhân đưa quà xin lỗi, sao ngươi lại đi thăm dò tin tức? Việc tiểu thư dặn Tô Tình tất nhiên phải làm ổn thỏa rồi.

    Có điều hoàng thượng sớm đã hạ lệnh cho Long đại nhân nghỉ việc để tự kiểm điểm. Ngài ấy không có ở Trấn Phủ ti. Bánh ngọt của tiểu thư chỉ có thể uổng phí cho những người khác. Nhưng mà, ta hỏi thăm được một thông tin vô cùng lớn,

    Cũng coi như không uổng chuyến này. Thông tin gì? Hôn sự của ba vị thiếu gia Long gia luôn là một đề tài mà các bà mai trên phố để ý. Hôm nay ta hỏi thăm được nguyên nhân mà đại thiếu gia Long gia

    Tuổi không còn nhỏ mà chậm trễ chưa kết hôn. Ngài ấy cả ngày bận công việc, các bà mai đều nói có bệnh ngầm. Ngài ấy mượn công việc để che mắt. Tiểu thư, cô không ngạc nhiên sao? Không cần để ý, không cần để ý.

    Chuyện này là chuyện riêng của Long đại nhân, không liên quan đến ta. Ta chỉ cần biết Long đại nhân là một người tốt là được rồi. Những việc khác, Long đại nhân vui vẻ là được. Vẫn là tiểu thư sáng suốt. Lúc trước ta còn lo

    Long đại nhân sẽ ham muốn khuôn mặt xinh đẹp của tiểu thư. Xem ra là Tô Tình nghĩ nhiều rồi, tiểu thư của chúng ta là người phải gả vào hoàng cung mà. Nói linh tinh. Chuyện này sao có thể nói lung tung được? Nhưng mà,

    Khó có được hôm nay lão gia không ở nhà, quý phi nương nương cũng không triệu kiến, tiểu thư có sắp xếp gì không? Chuẩn bị xe. Chúng ta ra ngoài chơi? Là ta ra ngoài, ngươi… ở lại. [Cư tửu phòng] Những cái này

    Đều là Nhị gia tặng cho hai mẹ con ta? Cư gia thu nhận hai mẹ con cô, Long phủ tất nhiên phải cảm ơn. Những cái này đều là quà cảm ơn. Thu nhận mẹ con họ là bởi vì Phượng Vũ tỷ tỷ là bạn của Mộc Nhi,

    Không liên quan đến Long gia. Những món quà này Cư gia không thể nhận, mong Nhị gia thu về. Quà mà ta đã tặng đi thì không có lí gì mà thu về. Những món quá này mặc dù không lớn, vẫn mong Cư cô nương vui lòng nhận cho. Ta…

    Cư cô nương, thật ra ý của nhị đệ ta là quà nhỏ nhưng tình nghĩa lớn. Những món quà này là đệ ấy đặc biệt chuẩn bị cho cô, chỉ là ngại nói ra, cô cứ nhận lấy đi. Đại ca, huynh nói linh tinh cái gì vậy? Ta nói linh tinh sao?

    Đúng rồi, Tiểu Bảo đâu, lâu như vậy rồi sao không nhìn thấy nó? Tiểu Bảo đi học lớp tư thục rồi, lát nữa ta đi đón nó. Mộc Nhi. Mộc Nhi, cô không sao chứ? Có lẽ bệnh ở mắt lại tái phát rồi. Không sao, ta đã quen rồi. Cô yên tâm,

    Cho dù dùng cách gì, ta nhất định sẽ chữa khỏi mắt của cô. Sao, Nhị gia đã nghĩ thông suốt rồi? Bằng lòng dùng cách của ta rồi? Cách của tỷ? Nhị gia muốn dùng mắt của mình đổi cho mắt của cô. Cô nói gì? Không có gì.

    Ta phải đi đón Tiểu Bảo rồi, cáo từ. Nhị gia. Cư cô nương. Nhị gia. Cư cô nương, tối qua ta làm rơi mất một miếng ngọc bội ở đây, không biết cô có nhìn thấy nó không? Có, cha ta nói vật này rất quý giá,

    Bảo ta phải giao tận tay chưởng quỹ. Miếng ngọc bội này ngươi lấy từ đâu? Cái này là một vị khách dùng để thế chấp, hôm qua hắn không mang đủ ngân lượng, vì vậy thế chấp miếng ngọc bội ở chỗ ta, nói là sẽ lập tức chuộc về.

    Người này tên là gì, từ đâu đến? Chuyện này… Long đại nhân, cho dù các người có dây mơ rễ má gì cũng xin đừng ở đây làm khó khách của cha ta. Cô hiểu lầm rồi, tiệm đàn của Giả chưởng quỹ cũng là tài sản của Long gia ta.

    Hơn nữa đại ca chỉ là muốn hỏi một chút miếng ngọc bội này từ đâu mà có thôi. Đây là vật của Hình bộ Vân đại nhân. Hôm qua, ngài ấy đến tiệm của ta chọn một cây đàn tốt, nhưng không mang đủ ngân lượng mới đặt miếng ngọc bội lại,

    Hẹn hôm nay chuộc về. Được rồi, miếng ngọc bội này ta sẽ đưa cho Vân đại nhân, ngươi cứ đi trước đi. Vâng. Long đại nhân, miếng ngọc bội này có gì không ổn? Miếng ngọc bội này do thánh thượng ban thưởng. Vân Thanh Hiền làm quan trong triều

    Lại dám tự ý thế chấp ngọc bội, đây là đại bất kính. Ta vốn định lấy chuyện bôi nhọ đại ca dạy dỗ tên tiểu tử đó một trận. Kết quả, hắn lại tự mình dâng đến cửa. Ta nghĩ đi nghĩ lại cáo trạng sau lưng là việc tiểu nhân hay làm.

    Chi bằng bỏ qua việc này đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Đệ mang ngọc bội trả lại cho ông chủ Giả đi. Tên Vân Thanh Hiền này, hắn đã ức hiếp lên đầu Ô Kim vệ rồi. Nếu lại không cho hắn chút bài học,

    Những ngày sau chỉ sợ sẽ có vô vàn tai họa. Việc của ta, tự ta có thể xử lý. Ngược lại, cách đổi mắt mà Phượng Vũ nói rốt cuộc là chuyện gì? Đệ sẽ không phải thực sự tin cách nói hoang đường này chứ?

    Đại ca sẽ không phải thực sự nghiêm túc như vậy chứ? Đừng lừa ta. Ta đi đâu tìm một đôi mắt cho cô ấy? Chẳng lẽ dùng mắt của chính mình? Hay là dùng của đại ca huynh? Không phải thì tốt. Tên tiểu tử đệ

    Trước giờ không làm việc buôn bán lỗ vốn. [Nguyệt Kính Hiên] Người phía trước tránh đường. – Đứng lại! – Đứng lại! Đứng lại! – Mau tránh đường! – Đứng lại! Đứng lại! Là người của Ô Kim vệ. – Đi. – Đi. Đa tạ. Đại ca, vị này…

    Tiểu ca này là bạn huynh? Đúng, một người bạn. Bạn gì vậy? Sao ta không biết huynh có người bạn như này vậy? Quen biết khi nào? Quen biết ở đâu? Làm sao quen biết? Quen bao lâu rồi? Nhà ở đâu, họ tên là gì? Ta còn có việc,

    Lần sau lại giải thích với đệ. Đây rõ ràng là một cô gái. Thật không ngờ, mỗi lần gặp Thư đại tiểu thư, đều là một cảnh đánh giết như vậy. Hôm nay ta đi ngang qua chợ, nhìn thấy mấy người bọn họ

    Trộm tiền của một bà lão trong lúc mua thức ăn, bị ta bắt được tại chỗ. Vỗn dĩ ta muốn đưa bọn họ đi gặp quan, không ngờ tự dưng có rất nhiều kẻ chạy ra. Một mình ta đánh không lại nhiều người, chỉ có thể chạy thôi. Được rồi.

    Vừa nãy, cũng coi như là huynh giúp ta, từ nay về sau, huynh chính là bạn của Thư đại tiểu thư ta rồi. Sau này nếu huynh có chuyện gì, cứ nói thẳng với ta, ta nhất định sẽ giúp huynh giữ bí mật. Đa tạ Thư đại tiểu thư. Long đại nhân,

    Lần này ta nghe nói huynh bãi quan ở nhà, ta cố ý cải trang ra ngoài gặp huynh. Thấy huynh không sao thì ta yên tâm rồi. [Đinh phủ] Tiểu thư giỏi quá! Cao thêm chút nữa. Cao thêm chút nữa. Cao thêm chút nữa. Cao thêm một chút nữa. Vui không?

    – Đại tiểu thư. – Đại tiểu thư. Tỷ tỷ. [Đinh Nghiên Hương, đại tiểu thư Đinh gia] San Nhi, muội mau xuống đi, cẩn thận đừng ngã xuống. Tỷ tỷ, cái này chơi vui lắm, ngồi lên giống như là đang bay, tỷ lên thử xem. Muội đó,

    Từ nhỏ đã hiếu động, nghịch ngợm, lớn rồi cũng không thấy bớt chút nào. Đi mang trà hoa đã pha lên đến đây. Vâng. Nói thế nào cũng là thiên kim của thái sư phủ, lẽ ra nên đoan trang, thận trọng một chút mới phải.

    Muội cũng không còn là trẻ con nữa, còn ngang bướng như thế, sau này ai dám cưới nha đầu muội vào cửa? Đó là bọn họ không có phúc. Tỷ tỷ, chỉ một lần, tỷ thử một lần thôi, thực sự chơi rất vui. Đi mà. Ta không được. Nào. Ta không được.

    Rất vui đó. Ta, ta… – Ta căng thẳng. – Không sao. Đại tiểu thư đừng sợ. San Nhi, mau dừng lại! San Nhi, mau dừng lại! Không sao đâu tỷ tỷ. Không sao đâu. Mau dừng lại, mau dừng lại. Sao vậy tỷ tỷ? Là San Nhi dọa tỷ rồi sao?

    Vậy sau này San Nhi không đùa với tỷ tỷ nữa. Công tử, chiếc khăn này là của ta. Là tại hạ đường đột rồi. Không phải chỉ là đánh đàn thôi sao? Sao còn phiền hơn cả Chu Phú phố đối diện vậy? Gia, Cư cô nương đến rồi. Lui xuống.

    Hôm nay không tiếp khách. Nhị gia vì sao lại không tiếp? Lý Kha. Có. Hôm nay ngươi và gác cổng, mỗi người bị phạt nửa tháng tiền công. Nhị gia cần gì phải ép người quá đáng? Là ta tự xông vào, không liên quan đến bọn họ.

    Ta còn nghĩ là cô không biết. Cô có biết tự ý xông vào trạch phủ là tội danh nặng như nào không? Có cần ta nhắc cô không? Nhị gia nếu muốn truy cứu, tiểu nữ không còn gì để nói. Nhưng có một số việc, xin Nhị gia cân nhắc kĩ càng.

    Nếu cô là vì chuyện của Vân Thanh Hiền, vậy thì không cần nói nhiều nữa, mời về đi. Không phải, ta đến lấy cầm phổ. Gia. Ai cho cô lấy cầm phổ đi? Cô làm vậy là nói không giữ lời. Người nói không giữ lời chỉ sợ là Nhị gia đây.

    Ý gì hả? Nhị gia vẫn chưa thực hiện lời hứa tìm ra hung thủ thực sự. Bây giờ sư phụ đã mất, tất cả mọi việc đều đã kết thúc, lời hứa giữa hai chũng ta cũng không còn hữu hiệu nữa. Cô một mình đến đây, cũng chắc chắn không phải

    Vì chuyện lời hứa của chúng ta. Ta chỉ là đến lấy cầm phổ, những việc khác không liên quan đến Nhị gia. Cô vẫn còn lo lắng cho tên nuốt lời kia. Cô đã quên lúc trước hắn lừa cô như nào sao? Còn hành hình sư phụ cô

    Trước mặt cô như thế nào sao? Im miệng. Cô… Quấy rầy Nhị gia rồi, cáo từ. Cẩn thận. Nhị gia. [Thả ta ra!] [Thả ta ra!] [Long Dược,] ngài tự ý giam giữ tự do của người khác, đây là phạm pháp, [đây là hành vi bắt cóc.] [Mở cửa!]

    Cô tự ý xông vào nhà dân, trộm cắp đồ vật, cũng là phạm pháp. Một ngày ba bữa chăm sóc tốt cho ta. Không được lơ là. – Vâng. – Vâng. Long Dược, Long Dược. Ngài tên tiểu nhân bỉ ổi. Trăm hoa đua nờ, khắp nơi lộ ra muôn vàn sắc xuân.

    Ai gia thấy vẫn là mẫu đơn xinh đẹp áp chế các loài hoa thơm cỏ lạ, vô cùng xứng đáng với khí chất của quý phi. Tạ ơn lời khen của thái hậu. Trong lòng thái hậu có muộn phiền gì sao? Không biết thần thiếp có thể cùng người san sẻ?

    Trăm hoa tuy rằng tốt, nhưng trong lục cung vẫn không có ai giúp hoàng thượng nối dõi tông đường. Đây là chuyện đại sự quốc gia, trong lòng ai gia rất là lo lắng. Thái hậu nói phải,

    Chuyện con nối dõi trong hoàng gia liên quan đến thể diện của cả một nước. Mùa xuân đang đến tại sao không nhân cơ hội này tuyển tú nữ vào cung? Con có thể nghĩ như vậy thì ai gia yên tâm rồi. Khúc nhạc này hình như có chút quen tai.

    Là ai đang ở đây đánh đàn à? Người đâu, còn không đưa người đánh đàn kia diện kiến thái hậu? Vâng. Nô tì tham kiến thái hậu nương nương. Thái hậu nương nương vạn phúc kim an.