Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫

    ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫

    ♫ Vẽ nên một tia sáng của ánh trăng để phác họa nên hình dáng người ♫ ♫ Không thể nào quên, phải thở than rằng hồng trần mênh mang ♫ ♫ Giữa biển người mênh mang, ngóng trông về trái tim người ♫

    ♫ Bước đi nghiêng ngả, trêu chọc thời gian của ta và người ♫ ♫ Đưa ra lời hứa mãi mãi bên nhau tùy tiện như thế ♫ ♫ Chưa từng tưởng tượng rằng sẽ bên nhau dài lâu như vậy ♫

    ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫

    ♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫ [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 5] Cư cô nương, những người yêu đàn các cô, bình thường

    Để nhạc cụ thế nào vậy? Nếu như người thường ngày hay chơi đàn, thì sẽ để đàn ở chỗ thuận tiện nhất, để cân nhắc ưu tiên. Vậy cây đàn này, tại sao nó lại được treo trên tường cao? Làm phiền Nhị gia lấy cây đàn đó đưa cho ta xem xem.

    Đây là cây đàn mà sư phụ ta tặng. Trạch mộc phùng xuân. Sư phụ cũng từng làm một khúc Trạch mộc phùng xuân. Chẳng lẽ phổ nhạc vì Sử đại nhân? Sư Bá Âm, Sử Trạch Xuân? Trạch mộc phùng xuân. Cô biết đàn khúc này không? Nhị gia. Ngươi để đàn ngược rồi.

    [Nha đầu thối, kĩ năng đánh đàn thật sự rất tuyệt.] Mở rồi mở rồi. Bỏ đi. Hôm nay đến đây thôi. Nương nương bớt giận. Cháu gái bất tài, không thể luyện chơi đàn cho hay được. Thần Nhi có tiến bộ. Cô mẫu nghe ra được.

    Con chỉ cần tập luyện chăm chỉ hơn, nếu cho con thêm thời gian chắc chắn con sẽ thành công. Cảm ơn cô mẫu đã nâng đỡ. Thần Nhi sẽ cố gắng tập luyện. Thật sự thì không phải cô mẫu ép con luyện đàn,

    Chỉ là thái hậu và hoàng thượng đều thích âm luật. Sau này con phải vào cung hầu hạ hoàng thượng, đâu thể qua quýt? Cô mẫu nhọc lòng rồi. Chi là con chưa thỉnh an hoàng thượng và thái hậu, phải chăng sẽ không thích hợp? Tương lai còn dài,

    Chỉ cần con luyện đàn cho tốt, đến lúc đó cô mẫu sẽ sắp xếp một buổi tiệc thịnh soạn, chắn chắn sẽ làm cho mọi người đối với con nhìn thấy là nhớ mãi không quên. Cảm ơn cô mẫu. Cẩn thận bậc thang. Đúng rồi, cô hành động không tiện như vậy,

    Chỗ này lại cách quán rượu Cư gia khá xa, cô qua đây thế nào? Ta từ nhỏ theo sư phụ học đàn, thường che mắt nghe tiếng, luyện tập cảm âm. Mặc dù bây giờ tầm nhìn mơ hồ, nhìn không rõ ràng lắm,

    Nhưng cũng đã luyện được khả năng nghe tiếng phân biệt vị trí. Nhị gia, ở đây có một bộ dụng cụ ăn uống phải không? Quả nhiên không mù. Đây là một ít đồ chơi của trẻ con. Còn có giày, và quần áo của trẻ con.

    Nói rõ có người sống lâu dài ở đây. Với lại là một đứa trẻ con. Còn có một điều. Còn gì nữa? Nhị gia, ngươi đừng có nhìn chằm chằm Mộc Nhi như vậy. Sao cô biết ta đang nhìn cô? Ngươi đoán đi. Manh mối ta có thể phát hiện

    Chỉ có thế thôi, những cái khác đành nhờ Nhị gia rồi. Ta tìm được rồi. Khói độc hẳn là phun ra từ cái lỗ nhỏ này. Nhưng mà bây giờ vì để phòng ngừa tai mắt người khác nên đã che lại rồi. Đúng rồi, Nhị gia. Ngươi có nhớ Trấn Phủ ti

    Ghi chép lại người của Sử gia. Trong hồ sơ có ghi rõ Sử đại nhân chỉ có hai người con, với lại đều đã trưởng thành. Vậy đứa trẻ kia từ đâu ra? Ngoài ra bây giờ nó đang ở đâu đây? Chẳng lẽ cái mật thất này

    Cũng có liên quan đến án mạng của Sử gia? Đây có vết máu. Mong là đứa trẻ đó không có chuyện gì. Chỉ là tại sao ngay cả Ô Kim vệ cũng không phát hiện ra mật thất này? Mà lại vì sao sống không thấy người chết không thấy xác vậy?

    Qủy mới muốn luyện đàn. Những ngày như này đến bao giờ mới hết? [Thần cung tiễn hoàng thượng.] Long đại nhân, đã lâu không gặp. Thư cô nương vào cung là đến thỉnh an Thư quý phi? Cô vẫn muốn đi gặp hoàng thượng? Không không không.

    Ta đối với hoàng thượng chỉ là một loại hiếu kì, xuất phát từ ngưỡng mộ ấy. Vừa rồi ta nhìn thấy bóng lưng hoàng thượng đúng thật là uy nghiêm mạnh mẽ. Chắc chắn là một mỹ nam tử. Cô có biết bình luận sau lưng hoàng thượng là tội chết không?

    Long đại nhân anh hùng khí phách, không so đo chuyện nhỏ nhặt. Đừng gây khó dễ cho cô gái nhỏ như ta. Thư cô nương. Xin hãy tự trọng. Ta… Ta làm sao vậy? Tại sao lần này gặp hắn ta, ngược lại lại lỗ mãng vậy?

    Tại hạ đưa Thư cô nương ra khỏi cung. Thư cô nương không cần căng thẳng, Long mỗ trong lòng có chừng mực. Chuyện gì không nên nói chắc chắn sẽ không nói, chắc chắn không bán đứng Thư cô nương đâu. Long đại nhân giám sát tất cả các vị quan

    Hẳn là đã biết rất rõ thân thế của ta nhỉ? Ta biết. Cô là con gái nuôi của Thư gia. Thư quý phi có bệnh trong người. Thư gia đặt tất cả hy vọng lên trên người cô. Ngày sau cô nhập cung

    Chắc hẳn đã nằm trong kế hoạch của Thư gia từ lâu rồi. Bất đắc dĩ thôi. Mỗi người đều sẽ có lúc nghĩ một đằng nhưng làm một nẻo, nhưng ta tin mỗi người đều có cơ hội sống với bộ dạng mình mong muốn. Nghe lời cô nương nói

    Thì đã có tính toán khác sao? Ước mơ của ta là muốn làm một hiệp khách tự do tự tại. Hành hiệp trượng nghĩa, hành tẩu giang hồ. Anh dũng phóng khoáng biết bao. Vậy lần sau có cơ hội phải giới thiệu tam đệ ta cho Thư cô nương.

    Đệ ấy là minh chủ võ lâm liên tục ba kì rồi. Hai người chắc chắn có thể vừa gặp đã thân quen. Thật sao? Vậy khi nào ngươi đưa ta đi làm quen tam đệ? Tương lai còn dài, chắc chắn sẽ có cơ hội. Tương lai không còn dài.

    Ta sẽ vào cung nhanh thôi. Đến lúc đó cũng không còn cơ hội lang bạt giang hồ nữa. Chỉ sợ sau khi hai người gặp mặt, cô sẽ không còn suy nghĩ viển vông đến chuyện lang bạt giang hồ nữa. Thư cô nương, đi thôi. Đẹp thật. Nhị gia.

    Mặc dù dựa theo sổ sách của quán trọ đại khái có thiệt hại, nhưng trên thực tế, lợi nhuận của tháng này cao hơn ba phần so với tháng trước. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu thì sao? Mặc dù là chi nhánh của kinh thành, nhưng mọi người thừa nhận

    Vẫn là nhãn hiệu lâu đời Long gia chúng ta. Mấy loại hạt này từ đâu mà ra? Còn không phải từ đồng ruộng của Long gia chúng ta sao? Không sai. Những lời Nhị gia nói rất đúng. Này này… Không. Nhưng mà ta, ta nghe nói tên Chu Phú đó

    Sắp mở chi nhánh của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu khắp cả nước rồi. Vậy thì bảng hiệu Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu sắp mở đến Tây Mân rồi. Không thể nào. Hắn làm gì có con đường? Chu Phú rảnh rỗi đều đến nhà Đinh đại nhân,

    Đại thần thủ phụ nội các để nịnh bợ ông ấy. Ta còn nghe nói hắn còn đút lót lễ lớn, kết giao với mấy vị đại thần, này… Này tự nhiên sẽ có con đường thôi. Một đám ô hợp. Đây toàn là hành vi của tiểu nhân. Nhị gia. Ta thấy,

    Không thì ngài nên hi sinh một chút, cái cô nhị tiểu thư của Đinh gia, hai người… Hoang đường. Long gia chúng ta toàn là làm ăn chân chính, tuyệt đối sẽ không dùng mấy loại thủ đoạn bất chính đó. Chân chính? Nhị gia. Với thủ đoạn của ngài

    Chu Phú gặp còn phải kêu một tiếng sư phụ. Ngươi! Được được được. Ngài nói cái gì thì là cái ấy. Ta đi làm việc đây. Đi. Nhị ca. Tam gia đến rồi. Chưởng quỹ. Nhị ca, ta nói cho huynh biết, ta tra được rồi.

    Cái ấm đó của ta giá trị không nhỏ đâu. Nhẹ thôi, đặt trở về. Không phải chỉ là cái ấm nát thôi sao? So với tin ta tra được thì chả là cái gì. Nhị ca. Nhị ca. Chẳng lẽ huynh không muốn biết ta tra được gì sao?

    Nói đi, tra được cái gì? Làm gì? Đương nhiên là lợi ích rồi. Chạy việc này, hỏi thăm tin tức. Không tiêu xài sao? Chẳng lẽ ta lỗ vốn à? Ta thấy đệ không tra ra được manh mối gì, đến tìm ta đòi phí sinh hoạt thì có.

    Ai nói không có thu hoạch? Trên đời này không có chuyện ta tra không được. Vậy thì đệ nói đi, đệ tra được cái gì? Trên dưới Sử phủ không có chỗ đặc biệt, thậm chí nhiều năm rồi ngay cả một tôi tớ người làm cũng chưa từng xin nghỉ.

    Nhưng mà có một ngoại lệ, nửa tháng trước, Đặng giáo đầu của Sử phủ, vì tuổi đã cao cáo lão hồi hương rồi. Cũng vì thế mà tránh được một kiếp. Ông ta là bạn tốt nhiều năm của Sử đại nhân, chắc chắc biết không ít chuyện.

    Đặng giáo đầu đó bây giờ ở đâu? Nguyên quán Thanh Châu. Còn gì nữa? Hết rồi, chỉ có nhiêu thôi. Thanh Châu to như vậy đệ kêu ta tra sao đây? Huynh chỉ kêu ta tra, đâu có kêu ta phải tìm thấy người. Lấy về. Không được. Lấy về. Không được.

    Buông tay buông tay buông tay. Quay lại đây. Thanh Châu… Nhị gia yên tâm, ta không cần phải gạt ngươi. Cầm phổ này thật sự đã thuộc rồi. Xem như cô có chút lương tâm. Vậy mấy này xem như là tiền lãi. Còn lại hai trang tìm cô bổ sung sau.

    Còn sư phụ cô, trước mắt xem ra Đặng giáo đầu này là manh mối duy nhất của cô. Mà ông ta làm việc ở Sử phủ hơn 20 năm, rất thân thiết với Sử đại nhân. Nhưng mà có một chuyện ta phải nhắc cô chút. Lần này đi

    Không chắc sẽ tra ra được manh mối gì. Dù sao thì Đặng giáo đầu ông ta chỉ là một võ sư thôi. Rất có thể ông ta không biết chuyện mật thất. Nhưng đây là hi vọng duy nhất. Nếu đã không tìm thấy xác trong mật thất

    Vậy thì nói rõ hẳn là vẫn còn nhân chứng sống. Nói không chừng sư phụ vẫn còn đường sống. Ta nói này, Sư Bá Âm rốt cuộc có ân tình gì với cô mà cô phải cố chấp vậy? – Sư phụ, người ấy… -Mộc Nhi. Vân đại ca. Vân đại ca.

    Ta đến đây vì Mộc Nhi. Không biết nhị gia có thể bỏ qua cho cô ấy không? Ngươi là gì của cô ấy? Chuyện này có liên quan gì đến ngươi? Vả lại, ta là dẫn Cư cô nương đi cầu người trị bệnh. Này… Cô ấy cũng đồng ý rồi.

    Cầu người trị bệnh? Chỉ sợ là trộm đi tra án nhỉ? Liên quan gì đến ngươi? Không phải. Chuyện này là ta nói cho Vân đại ca. Vân đại ca có thể cho chúng ta vài đề nghị. Nữ nhân ngu ngốc. Ta đã nói từ lâu rồi, chuyện này liên quan to lớn,

    Sao cô có thể nói cho hắn ta? Nhưng mà Vân đại ca… Nhị gia nặng lời rồi. Ta với Mộc Nhi không phải người ngoài. Mà là Nhị gia, muốn một mình dẫn Mộc Nhi đi, sợ là không thích hợp. Bây giờ

    Vụ án của Sư Bá Âm, triều đình đã kết án rồi. Các người điều tra như vậy chắc chắn sẽ đắc tội không ít người. Nhị gia không chú ý đến Long gia, nhưng cũng xin đừng liên lụy đến Mộc Nhi. Không, không phải. Cho nên lần này Vân đại nhân đến

    Là vì cản chúng ta ra khỏi thành điều tra à? Ta là đến giúp Mộc Nhi. Đây là ta nhờ người của hộ bộ tra ra nơi ở bây giờ của võ sư họ Đặng. Sau khi ông ta rời khỏi Sử gia không hề về nhà, mà ở ngoài thành

    Mở một quán trọ. Ta vội đến trước khi hai người xuất phát, là vì sợ hai người trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Được được, rồi rồi rồi. Vân đại nhân, nếu chuyện nên nói đã nói xong rồi vậy ngươi đi trước đi. Chúng ta còn có chuyện. Đợi đã đợi đã.

    Vân đại ca nhọc lòng rồi. Cảm ơn Vân đại ca. Giữa hai chúng ta không cần nói cảm ơn. Chuyện của muội chính là chuyện của ta. Ta nói này rốt cuộc có đi không? Đi. Vân đại ca, đi về cẩn thận. Yên tâm đi. Vậy ta đi trước. [Long phủ]

    Nữ nhân ngu ngốc. Đi. Gia, này… Nhị gia, Nhị gia. Đợi ta với, Nhị gia. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Các ngươi đây là trao nhận lén lút. Hối lộ quan viên triều đình là bị chém đầu đó. Cha ta sao lại để ý chút tiền tài đó của các ngươi?

    Nhị tiểu thư nói rất đúng. Đinh đại nhân chính trực thanh liêm, chuyện đó ai cũng biết. Mấy món đồ chơi nhỏ này toàn là mấy thứ con gái dùng để mang mặc. Là chút tâm ý của Chu đại quan nhân. Mong nhị tiểu thư vui lòng nhận cho.

    Mấy món này thì độc đáo đấy, hàng phường chợ không so được. Ánh mắt nhị tiểu thư thật tốt. Đây toàn là châu báu mang về từ Tây vực, kiểu dáng đặc biệt, kinh thành không thấy nhiều. Mấy món trang sức này rất phù hợp

    Với khí chất của hai nha hoàn của ta. Nếu Chu đại quan nhân đã khách sáo như vậy các ngươi nhận đi. Cảm ơn nhị tiểu thư. Này… Ông chủ Chu rảnh rỗi để a dua nịnh hót như vậy không bằng học tập Long Nhị gia

    Xem xem người ta làm ăn thế nào. Chẳng lẽ nhị tiểu thư còn chưa biết? Biết cái gì? Nhị thiếu gia của Long gia cùng với Cư Mộc Nhi của quán rượu Cư gia hẹn ước chung thân rồi. Nói bậy. Mấy tin đồn chốn phường chợ sao có thể tin dễ dàng được?

    Long gia là thế gia danh môn vọng tộc, sao có thể lén lút hẹn ước với người con gái khác? Nhị tiểu thư. Chu Phú xin thề với trời, cả đời này sẽ không nói dối nửa câu với muội. Người trong thành đều nhìn thấy rồi. Vừa sáng sớm,

    Cư Mộc Nhi xuất hiện ở cổng Long gia, nghe nói là do Long Nhị muốn dẫn cô ta ra khỏi thành. Đại thiếu gia Long gia phụng mệnh điều tra vụ án Sử gia, không cho phép Long Nhị có giao tình gì với đệ tử của hung thủ.

    Nhưng Long Nhị và Cư Mộc Nhi thật sự có tình riêng, hai người đó quyết định bỏ nhà đi rồi. Đúng vậy. Rất nhiều người dân đều nhìn thấy, nhị tiểu thư không tin có thể đi hỏi. Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau đuổi theo cho ta?

    Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư. Gia, Cư cô nương đến rồi. Nhị gia đợi ở đây là do trong lòng cảm thấy hổ thẹn sao? Ta… Cư cô nương. Gia của bọn ta cảm thấy mắt cô không tiện, đường núi hoang vu quá nguy hiểm,

    Cho nên dừng ở đây đợi. Cô lên xe ngựa nghỉ ngơi trước đi. Gia của bọn ta biết sai rồi. Có nói chuyện đàng hoàng được không hả? Nhờ Lý đại ca chuyển lời cho Nhị gia, cảm ơn Nhị gia đã đợi ở đây, Mộc Nhi có thể tự đi. Gia.

    Lý Kha, chuyển lời cho Cư cô nương, xe ngựa của gia cô ta không ngồi cũng được. Nhờ Lý đại ca chuyển lời cho Nhị gia, xe ngựa của người không hiểu chuyện, không ngồi cũng được. Gia. Hình như không cần ta chuyển lời rồi. Lý Kha. Chuyển lời cho Cư cô nương,

    Cô ta không biết tốt xấu. Đây là tin tức ta hỏi thăm khắp nơi mới có được. Rốt cuộc ta đang tra án cho ai? – Ngay cả việc làm ăn ta cũng không làm đấy. – Vâng. Ngươi lại chuyển lời cho Cư cô nương, hỏi cô ta

    Tên Vân Thanh Hiền đó rốt cuộc là ai? Rốt cuộc là tên Vân Thanh Hiền đó quan trọng, hay sư phụ cô ta quan trọng? Chuyện nào ra chuyện đó, ta không hiểu sao Nhị gia cứ gộp chuyện sư phụ ta với chuyện Vân đại ca lại để nói vậy? Gỗ mục*.

    [Mắng người, ví với những kẻ vô dụng, không thể uốn nắn nên người.] Lý Kha. Chuyển lời cho Cư cô nương, ta không cách nào nói chuyện với cô ta. Gia. Không hợp ý nhau nói nửa câu cũng thấy thừa. Ta cũng không cách nào nói chuyện với ngươi. Này

    Trời không còn sớm nữa, không thì hai vị lên xe đã nhé. Chúng ta vừa đi vừa cãi nhau. Không, vừa đi vừa nói. Được không? Không cần. Gây thêm phiền phức cho Lý đại ca rồi. Xe của Nhị gia, Mộc Nhi ngồi không nổi. Gia. Đứng lại. Chân ở trên người ta

    Đi hay không sợ là Nhị gia nói không có tác dụng. Cư Mộc Nhi! Cư Mộc Nhi cô đừng ép ta. Ngươi buông ta ra. Ngây ra đó làm gì, đánh xe đi. Tiểu nhị. Tiểu nhị. Ba vị khách quan, thành thật xin lỗi, quán nhỏ của ta chỉ còn lại một phòng.

    Chúng ta không phải đến ở trọ, là đến tìm người. Nghe nói, có một võ sư họ Đặng sống ở đây. Có người này không? Lão Đặng à? Ông ấy là chưởng quỹ chỗ này. Nhưng mấy ngày trước ông ấy đã ra ngoài rồi, phải ngày mai mới về.

    Vậy chúng ta ở lại đây, đợi lão Đặng quay lại. Khách quan, chỉ còn có một phòng thôi. Các người… Gia, ta ở tạm ngoài chuồng ngựa một đêm là được. Vậy… chịu oan ức một chút tạm một đêm để Cư cô nương… Ta bỏ tiền. Ta ngủ giường.

    Nhị gia không cần lo lắng, không ai tranh với ngươi. Ta ngủ trên xe ngựa là được. Tiểu nhị, quán trọ này của các ngươi, sao cả một cái bảng hiệu thôi cũng không có vậy? Khách quan, ngài không biết Đặng chưởng quỹ đã bán lại cái quán trọ này rồi,

    Bảng hiệu mới vẫn chưa lấy về, ngày mai sẽ treo lên lại. Nhưng mà, người mua lại cái quán trọ này đúng là có mắt nhìn. Chỗ này của các ngươi là đường giao thông quan trọng, – mà chỉ có một cái quán này, – Vâng vâng vâng.

    Lo gì làm ăn không tốt. Đợi đã. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Gia, này này này… tiệm của ông chủ Chu à? Ta biết rồi. Xin hỏi quán này là do Chu đại quan nhân của kinh thành mua lại hả? Đúng vậy.

    Chu đại quan nhân này là một người rất tốt, sau khi ngài ấy mua lại quán trọ này, không hề đuổi một người làm nào, còn giữ Đặng chưởng quỹ lại để dưỡng lão nữa. Đúng là người có lòng tốt sẽ được báo đáp mà. Thảo nào Chu đại quan nhân

    Có thể phát triển chuyện làm ăn của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu lớn như vậy. Đúng là khác hẳn một vài gian thương khác. Lý Kha. Ta không ở nữa. Khách quan. Không phải, gia. Ngài xem mưa to gió lớn, nhịn, nhịn đi nha. Ta có khí phách sợ gì mưa gió?

    Đừng đừng đừng. Gia. Sao mưa càng ngày càng lớn vậy? Gia, chúng ta vẫn nên ở lại thôi. Hắn ta không ở thì ta ở, cảm ơn. Được thôi. Cô! Khách quan mời vào trong. Nam tử hán đại trượng phu thà chết không khuất phục.

    Đến sau thì xếp sau, giường đã là của ta rồi. Nhị gia không có phúc thì cố chịu nha. Cư Mộc Nhi! Gia nói cho cô biết, chuyện hôm nay gia ở lại Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu nếu cô dám nói ra thì Lý Kha có làm ma cũng không tha cho cô.

    Nhị gia. Chuyện gì? Nếu ngày mai Đặng giáo đầu quay lại mà chúng ta vẫn không hỏi được manh mối gì thì nên làm sao đây? Cô… cô sao vậy? Sư phụ ở trong lao ngục chịu nhiều hình phạt đau khổ, ta không dám nghĩ, càng không dám ngủ.

    Một khi nhắm mắt lại thì toàn là cảnh sư phụ bị tra tấn bức cung. Nhưng mà Sư Bá Âm này ông ta là thần thánh phương nào vậy? Tại sao cô vì ông ta mà không quan tâm đến cả mạng của mình? Ta mất mẹ từ nhỏ, kí ức về mẹ

    Chỉ có một cây đàn. Cha nói, mẹ đàn rất hay. Ta bèn học đàn từ nhỏ. Năm ta mười tuổi, cha dùng bạc cực khổ tích cóp được mua cho ta cây đàn đầu tiên trong đời. Ai biết được đó lại là cây đàn mà cầm thánh Sư Bá Âm tự tay làm,

    Gần như vô giá. Người bán đàn không biết hàng, sau khi biết được thì cấu kết với quan binh du đãng đến cướp. Nói cây đàn đó là cha ta trộm. – Buông ta ra, Mộc Nhi. – Trả đàn cho ta. Trả đàn cho ta. Đừng làm Mộc Nhi bị thương. Cha.

    – Mộc Nhi. – Cha. Ngoan. Ngoan. Nếu không phải năm đó sư phụ đứng ra chủ trì công đạo, cha ta chắc chắn sẽ chịu oan mà vào lao tù. Là người ấy nói cho chúng ta bất cứ chuyện gì có thị phi đúng sai,

    Tự nhiên cũng sẽ có công bằng lẽ phải. Ban đầu, tất cả mọi người đều không tin cha ta, chỉ có sư phụ đứng ra chứng minh trong sạch cho chúng ta. Bây giờ, người trong thiên hạ đều không tin người ấy, sao ta có thể ngồi nhìn không quan tâm đây?

    Ta có thể cảm nhận được sư phụ có nỗi khổ trong lòng. Ta có thể không cần đôi mắt này, thậm chí có thể dùng cái mạng này để đổi lấy người ấy. Nhưng mà, ta càng muốn giúp sư phụ tra ra sự thật. Xin lỗi Nhị gia. Mộc Nhi thất lễ rồi.

    Cảm ơn Nhị gia nghe ta nói nhiều như vậy. Thật ra, cô đó, đừng nghĩ nhiều như vậy. Ta vẫn luôn không tin mỗi người có số mạng của mình, ta chỉ tin, con người sẽ thắng trời cao. Rất nhiều chuyện chỉ cần có cố gắng

    Thì đã là kết cục tốt nhất rồi. Những chuyện khác đừng nên nghĩ nhiều như vậy. Vả lại sư phụ cô chủ động nhận tội chắc chắn có lý do của ông ấy. Ông ấy một lòng mong chết thì cô lại giúp ông ấy thế nào đây? Được rồi.

    Nghỉ ngơi sớm chút đi. Ngày mai gặp Đặng lão đầu, mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi. Cảm ơn Nhị gia. Tiểu thư, cô nghỉ chân hay ở lại? Tìm người. Lại tìm người à? Có nhìn thấy một vị thiếu gia rất cao quý với một cô nương bị mù không? Có có có.

    Hôm qua có một vị gia, với một cô nương mắt bị mờ, đến ở trọ trong quán nhỏ của ta. Nhưng mà chỉ còn lại một phòng nên hai người đã ở chung rồi. Một phòng… Tiểu thư. Tiểu thư người có sao không, tiểu thư? Tiểu thư, nhị tiểu thư. [Tiểu thư.]

    [Người đừng dọa ta mà, nhị tiểu thư.] Đúng đó. Không sao không sao mà. Nhị tiểu thư. Là nhị tiểu thư của Đinh phủ hả? Nhị tiểu thư đừng khóc nữa. Tiểu thư người đừng khóc. Cô ta hẳn là đã hiểu lầm chúng ta rồi. Nhưng mà thanh giả tự thanh,

    Cư cô nương không cần nói nhiều, xem như giúp ta một việc, thoát khỏi phiền phức này. Long mỗ vô cùng cảm kích. Đinh tiểu thư đúng là thích phải tên tồi tệ. Không sao đâu tiểu thư. Tiểu nhị. Làm phiền thanh toán. Được. Tiểu thư. Ta lau cho người.

    Các người quá đáng lắm. Nhưng mà, cho dù hai người ở chung một đêm thì cũng không sao. Dù sao đàn ông tam thê tứ thiếp rất bình thường. Nhưng mà ta nói trước ta đường đường là nhị tiểu thư Đinh gia, chắc chắn phải làm bà lớn.

    Này cô cũng có thể chấp nhận à? Cha. Ngươi ngươi ngươi, ngươi kêu huynh ấy là gì? Cha, hôn hôn ôm ôm nhấc lên cao. Bé con, ngươi nhận nhầm người rồi. Ta không phải cha ngươi. Sao người biết nhũ danh của tiểu Bảo là Bảo Bảo? Người chính là cha con.

    Với lại, trên người của người có mùi tiền tiểu Bảo ngửi cái là biết ngay người là cha con. Nhị gia đúng là hết chuyện này đến chuyện khác. Cô! Ngươi! Tiểu Bảo. Mẹ, con tìm được cha rồi. [Phượng Vũ] Cô! Cô! Nhị tiểu thư. Tiểu thư.

    Dìu tiểu thư đi tìm đại phu. Tại hạ Phượng Vũ, đây là con trai ta, Tiểu Bảo. Mũi của thằng bé này rất nhạy, ngửi cái là biết ai là người có tiền. Vì từ nhỏ không có cha cho nên tự cho rằng người có tiền là cha nó.

    Gây ra chuyện cười thế này thật sự xin lỗi. Lần này mẹ con ta đến đây là vì tìm cha của thằng bé. Thằng bé nóng lòng tìm cha đã làm phiền rồi. Đây là đang xem gì thế? Thật sự nhận sai rồi, người không anh minh uy phong như cha con.

    Không chừng cũng không có nhiều tiền bằng cha con. Người này sao càng nhìn càng quen mắt vậy. Tiểu Bảo. Rốt cuộc mình đã gặp ở đâu nhỉ? Không thể vô lễ như thế, mau xin lỗi. Xin lỗi đại thúc, Tiểu Bảo không nên vô lễ. Đại thúc?

    Nhìn ta lớn tuổi vậy sao? Đặng chưởng quỹ, người về rồi. Mấy vị khách này hôm qua đến, nói là có chuyện cần tìm người. Nếu các vị vẫn còn việc, vậy chúng ta xin phép cáo từ. Ngày sau có duyên gặp lại. Đi thôi. Khách quan mời đi bên này.

    Đặng giáo đầu. Các người là ai, tìm ta có chuyện gì? Hai người chúng ta là cố nhân của Sử gia, biết ông làm việc ở Sử gia hơn 20 năm, có vài chuyện muốn hỏi thăm ông. Trong phủ Sử đại nhân liên tục xuất hiện tai họa đã truyền khắp kinh đô.

    Ta vô cùng đau lòng, nhưng ta từ lâu đã không phải người trong Sử gia. Ta thấy hai vị cũng không giống người quan phủ, không biết đến đây hỏi thăm chuyện gì? Không biết ông có từng nghe qua khúc Trạch mộc phùng xuân chưa? Hai vị, mời theo ta nói chuyện.

    Cô nương là ai? Có quan hệ gì với Sử đại nhân? Ta… Chúng ta và Sử đại nhân kết bạn nhờ đàn, vô ý ở trong thư phòng của Sử đại nhân phát hiện một cái mật thất. Sau khi chuyện xảy ra, chúng ta phát hiện vết máu ở bên trong.

    Không biết Đặng giáo đầu có ấn tượng về chuyện này không? Xem phản ứng của ông, hẳn là người biết chuyện. Chúng ta là vì vụ án giết cả nhà Sử đại nhân mà đến đây. Mong Đặng giáo đầu sẽ nói tình hình cụ thể.

    Để tránh cho cả nhà Sử đại nhân chết không nhắm mắt. Vậy… Vậy đứa bé đó đâu? Đứa bé đó là… Chuyện đến nước này cũng không có gì để giấu nữa. Người sống trong mật thất ở thư phòng là con riêng của Sử đại nhân. Nhưng trong mật thất

    Không tìm thấy xác của đứa bé đó. Đặng chưởng quỹ. Ông có biết mẹ của đứa bé là ai, bây giờ đang ở đâu không? Cô gái đó là nô tì của Sử gia, đã bị phu nhân đuổi đi từ lâu rồi. Nhưng cô ấy vì đứa con nên mãi không đi,

    Mà vẫn luôn một mình sống ở trong núi gần đó. Tính toán thì khoảng cách chỗ này đến đó không đến nửa ngày đường. Mẹ, Tiểu Bảo đi không nổi nữa. Vậy làm sao đây? Đều tại mẹ không tốt, làm mất lộ phí rồi,

    Hại Tiểu Bảo nhà ta không thể ngồi xe ngựa. Nào, để mẹ cõng con. Đến lúc nào chúng ta mới gặp được cha? Có cha rồi, mẹ sẽ không cực khổ nữa. Tiểu Bảo để cho cha cõng. Vậy Tiểu Bảo hy vọng cha sẽ là người thế nào? Phải lợi hại.

    Thật ra đại thúc vừa rồi cũng được đó, rất giống dáng vẻ của cha. Chỉ là hơi hung dữ một chút thôi, không thân thiện lắm. Xem ra yêu cầu của Tiểu Bảo cũng không thấp nhỉ? Vậy mẹ phải đi mau một chút tranh thủ cho Tiểu Bảo gặp được cha sớm nhé?

    Tiểu Bảo, có vui không? Vui. Mẹ, chúng ta chơi thêm lần nữa đi. Được. Gia, hẳn là ở đây rồi. Chậm thôi. Có ai không? Gia. Người này đáng lý đã chết mấy ngày rồi. Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy? Lý Kha. Có. Mau đi báo quan. Vâng.

    ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Năm tháng khắc nên từng chữ ♫

    ♫ Là cách ý nghĩa nhất mà năm tháng để lại ♫ ♫ Cơn mưa muộn rơi rả rích ♫ ♫ Để lại những giọt thấm ướt viền mắt khi đọc nỗi lòng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫

    ♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫ ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫

    ♫ Làm loạn con tim này ♫ ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi ♫

    ♫ Và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫ ♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫

    ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫ ♫ Làm loạn con tim này ♫

    ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫

    ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫ ♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫

    ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫

    ♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Ngày nào đó hoa lê phủ trắng bia đá ♫