Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫
♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫
♫ Vẽ nên một tia sáng của ánh trăng để phác họa nên hình dáng người ♫ ♫ Không thể nào quên, phải thở than rằng hồng trần mênh mang ♫ ♫ Giữa biển người mênh mang, ngóng trông về trái tim người ♫
♫ Bước đi nghiêng ngả, trêu chọc thời gian của ta và người ♫ ♫ Đưa ra lời hứa mãi mãi bên nhau tùy tiện như thế ♫ ♫ Chưa từng tưởng tượng rằng sẽ bên nhau dài lâu như vậy ♫
♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫
♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫ [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 4] Nhị gia phải chăng thật sự cho rằng
Sư phụ ta sẽ giết người vì cầm phổ không? Chuyện này thì ta không rõ lắm, có điều vì một cuốn Phục Hy phổ, có đáng sao? Nói thật thì người luyện cầm trên thiên hạ không ai là không muốn có được Phục Hy phổ. Nhưng mà
Sư phụ ta là một quân tử đoan chính, người sẽ không làm ra chuyện như vậy đâu. Lão nhị. Tam đệ, đại ca, ở đây hết à? Nhị ca, cứu ta. Lão tam, đệ nói đệ xem, đại ca chúng ta ngày nào cũng bận rộn với chuyện ở Trấn Phủ ti,
Huynh ấy lại còn phải lo chuyện của đệ nữa. Đại ca, đại ca dạy bảo rất đúng, lão tam bây giờ càng lúc càng tệ. Nhị ca! Huynh chẳng có nghĩa khí gì cả. Đừng quên mấy con gia súc đó. Có điều đại ca yên tâm, chuyện Cư Mộc Nhi
Đệ đã có kế hay. Đệ dẫn người tự ý xông vào Trấn Phủ ti chúng ta, đây chính là kế hay của đệ à? Làm gì có tự ý xông vào? Là huynh đệ của Ô Kim vệ dẫn ta vào mà. Huống hồ lần này ta đến đó
Không phải không có thu hoạch gì. Bớt lấp lửng đi, phát hiện ra điều gì mà Ô Kim vệ ta và Hình bộ đã để sót, nói mau. Là sao? Thêm một cái. Cái gì là thêm một cái hả? Nói chuyện thì đừng nói nửa chừng chứ. Đại ca, ta muốn ngủ trưa.
Chúng ta nói chuyện sau nhé. Lão nhị, có phải đệ lại có suy nghĩ quỷ quái gì không? Muốn ra điều kiện gì thì cứ nói thẳng, đừng có nói những điều đệ biết cho người khác. Hôm qua ta đến Trấn Phủ ti để kiểm tra sổ ghi chép,
Sau đó lại đến Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu, cuối cùng cũng để ta phát hiện sơ hở. Trong sổ ghi chép có viết Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu có sáu người làm công, nhưng Chu Phú bảo hắn chỉ cử năm người đi. Thế thì một người dư ra chính là vấn đề.
Khi chúng ta điều tra, đầu tiên là ra tay từ Sử gia và các quan viên, người làm công do dính dáng đến mà bị giết, nên chưa kịp thông báo cho người nhà đi nhận xác. Không ngờ vấn đề này lại xuất hiện ở đây.
Cái tên Chu Phú này lo chuyện đó ảnh hưởng đến việc làm ăn, nên mới nhanh chóng đưa tiền trợ cấp cho người nhà nạn nhân. Do đó hắn không có lý do nói nối. Thế một người dư ra lại là ai? Đây chính là điều kiện của ta,
Ta muốn đi khám nghiệm tử thi với huynh. Ta muốn nhìn xem rốt cuộc cái kẻ không nên xuất hiện này là ai? Yên tâm đi, ngày mai ta nhất định sẽ cố gắng bảo vệ sư phụ của muội, không để Thư Bác tùy tiện tra tấn. [Cư tửu phòng]
Sao còn chưa về? Nhị gia. Sao cô về muộn như thế? Mắt cô chưa khỏi thì không được tùy tiện đi lại. Ta đến đây là để giúp đại phu đưa thuốc cho cô. Cô phải dùng thuốc đúng giờ mới có thể loại bỏ hết chất độc còn sót lại trong mắt.
Cảm ơn Nhị gia. Vân đại nhân cũng ở đây à? Sao còn chưa về? Thế ta xin phép cáo từ. Ngày mai có việc gì thì ta sẽ nói cho muội biết đầu tiên. Vân đại ca, cảm ơn huynh đồng ý giúp đỡ sư phụ ta. Không cần cảm ơn.
Bản thân muội phải cẩn thận đấy. Vân đại nhân đi thong thả. Nhị gia, ngươi không đến để đưa thuốc? Ta đã đứng đây đợi cô cả buổi trời đấy. Đi theo ta. Ơ không… đi đâu thế? Cô không muốn cứu sư phụ mình à? Muốn. [Trấn Phủ ti]
Tin tức quan trọng như thế sao ngươi không báo cho ta biết sớm? Ta cũng đâu biết cô với Vân Thanh Hiền đi đến đâu rồi, ta đợi cô cả một ngày là đã được lắm rồi. Ta đã điều tra mấy đêm liền,
Cái xác bị dư ra không phải là người bên ngoài, mà là thuộc hạ của Thư Bác, Đốc chủ Khôn điện. Nếu chuyện này có liên quan đến Khôn điện, vậy chắc chắn trong đó có âm mưu. Cư cô nương hãy phân biệt thật rõ,
Đây có phải là kiếm pháp của sư phụ cô không? Cái này… Cái này… hình như quả thật là kiếm pháp của sư phụ ta. Đây chắc chắn là kiếm pháp của Sư Bá Âm, chỉ là tại sao người Khôn điện lại ở Sử phủ chứ? Nếu là kiếm pháp này
Thì ta cũng đã từng nhìn thấy một người nữa ở nơi khác, Thư Bác. [Trấn Phủ ti] Là lửa ma. Cô không sao chứ? Nơi này nguy hiểm, chúng ta rời khỏi trước thôi. Được. Không được, đây là manh mối duy nhất đấy. Mấy cái xác cũng chẳng đủ để chứng tỏ
Vụ án này không liên quan đến sư phụ cô. Còn không đi nữa thì sẽ chẳng đi được đâu. Hai người đi đi, ta không thể từ bỏ! Đại ca. Đi. Mau lên. [Long phủ] Nằm ngoan, đừng cử động, chờ đại phu đến rồi nói. Nhị gia,
Tình hình bên phòng chứa xác thế nào rồi? Ta bảo này, cô đã ra nông nỗi này rồi thì hãy mặc kệ chuyện ở phòng chứa xác đi. Chứng cứ thì sao? Bị thiêu rụi cả rồi. Chuyện này là do đại ca ta không tốt,
Bình thường huynh ấy tập võ nên tay chân ẩu tả, mới bất cẩn mà ra tay đánh ngất cô. Nhưng đại ca ta cũng là vì muốn cứu cô thôi. Cư cô nương đừng chấp nhặt với huynh ấy. Ta tự biết tình hình của mình, không liên quan gì đến hai người cả.
Điều cô phải làm bây giờ là nghỉ ngơi thật tốt. Phòng chứa xác đã bị đốt thành tro rồi, chắc chắn hung thủ cũng đã bỏ trốn mất dạng. Cho dù cô đi cũng chẳng thu hoạch được gì đâu. Nhị gia, Vân đại nhân đến.
Mau, xem vết thương của muội ấy thế nào rồi. Vâng. Không phải đây là Long phủ của chúng ta à? Sao hắn lại tùy tiện dẫn người đến chứ? Vân đại ca, hỏa hoạn lần này quá kỳ lạ, huynh mau đi điều tra đi, vụ án này có điểm đáng ngờ.
Chuyện cấp bách bây giờ là để đại phu khám vết thương cho muội trước. Nếu muội còn xảy ra chuyện gì nữa thì sao có thể lật lại bản án cho sư phụ muội chứ? Phía vụ án đã có ta rồi, ta sẽ đi điều tra. Vân đại ca, có phải ngày mai
Sư phụ sẽ ra nhận xét xử không? Phải. Vân đại ca, huynh không cần lo lắng cho ta đâu, huynh mau đi chuẩn bị đi. Có huynh đứng cạnh nghe ngóng thì lòng ta mới cảm thấy an tâm đôi chút. Muội yên tâm, có tình hình gì mới
Ta sẽ sai người báo cho muội biết ngay. Nhưng bây giờ phải để đại phu khám mắt cho muội đã. Này… Vân đại nhân có chuyện gì thì cứ đi giải quyết trước đi, cô ấy ở Long phủ chúng ta thì Long mỗ nhất định sẽ chăm sóc thật tốt.
Làm phiền Nhị gia chăm nom nhiều thêm. Không phiền, không phiền. Đại phu, vết thương của Cư cô nương thế nào? Công tử, qua bên kia nói nhé. Bệnh mắt của Cư cô nương là do chất độc còn sót lại trong cơ thể cô ấy gây ra.
Trước đây đã từng bị mù tạm thời. Chưa được chữa trị kịp thời, bây giờ lại bị lửa đốt làm bỏng, e rằng khó có thể loại bỏ tận gốc chất độc này. Thế thì phải làm sao mới ổn? Hết cách rồi. Chất độc sẽ hủy hoại toàn bộ thị giác,
Sau này e rằng sẽ bị mù triệt để. Đại phu. Nhị gia. Lui xuống trước đi. Cáo từ. Nhị gia không cần nhọc lòng vì chuyện của ta đâu. Trước kia vì đôi mắt này nhìn rõ quá nên mới thấy Nhị gia chướng mắt. Lần này thì hay rồi,
Không cần phải trông thấy dáng vẻ tính toán chi li của Nhị gia suốt ngày nữa rồi, lòng ta sẽ thoải mái lắm. [Thư phủ] [Long đại nhân, ngài không thể vào.] [Long đại nhân!] [Long đại nhân!] Ngài không được vào, Long đại nhân! Long đại nhân! Lão gia, ngài ấy…
Lui xuống đi. Vâng. Long đại nhân mới sáng sớm đã đến Thư phủ ta, không biết là vì chuyện gì nhỉ? Vụ án Sư Bá Âm sắp được khai đường thẩm vấn, Long đại nhân nên chuẩn bị sẵn sàng. Khéo quá, không ngờ Thư đại nhân cũng biết đánh đàn.
Chắc không phải là có kiếm trong đàn giống như Sư Bá Âm đấy chứ? Ngươi nói vậy là sao? Qua thẩm tra thì trong số nạn nhân của Sử gia có một ám vệ Khôn điện. Tại sao Đốc chủ biết mà không báo? Thì ra là chuyện này. Chuyện đã đến nước này,
Ta cũng không cần phải giấu diếm nữa. Ta quả thật biết chơi đàn, cũng giỏi múa kiếm, kiếm thuật của ta được Sư Bá Âm truyền dạy. Ta tin rằng Long đại nhân cũng biết vụ thảm án đã xảy ra vào nhiều năm trước. Nương nương! Nương nương! Nương nương! Nương nương!
Sao thế nương nương? Ái phi! Ái phi! Bụng thế nào rồi? Đau bụng quá. – Mau truyền ngự y. – Nương nương. Vì thế ta không muốn để ai khác biết Sư Bá Âm dạy cầm nghệ và kiếm thuật cho ta. Không giấu gì Long đại nhân,
Ta quả thật đã có hình phạt riêng cho Sư Bá Âm, nhưng nếu đổi lại là người khác thì đã lấy mạng của hắn để giải mối hận trong lòng rồi. Nếu đã là như thế thì Đốc chủ giải thích thế nào về việc giấu diếm chuyện ám vệ Khôn điện?
Nếu Long đại nhân đã phát hiện thì ta cũng không cần phải giấu tiếp nữa. Cái người chết đi quả thật là ám vệ do Khôn điện ta sắp xếp. Vốn muốn âm thầm theo dõi Sư Bá Âm, nhưng không ngờ lần này hắn về kinh lại điên cuồng như thế.
Ngay cả ám vệ cũng chẳng may mắn thoát khỏi. Hôm nay tại hạ đã đắc tội, mong đại nhân tha thứ. ♫ Năm tháng khắc nên từng chữ ♫ ♫ Là cách ý nghĩa nhất mà năm tháng để lại ♫ ♫ Cơn mưa muộn rơi rả rích ♫
♫ Để lại những giọt thấm ướt viền mắt khi đọc nỗi lòng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ [Yên tâm,] ♫ Đều là nỗi tương tư ♫ [ta nhất định sẽ bảo vệ đứa nhỏ vì nàng.]
♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫ ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Ngày nào đó hoa lê phủ trắng bia đá ♫ [Dân chúng an yên] Vụ án này
Sẽ do chỉ huy sứ của Ô Kim vệ, Long đại nhân thẩm tra chính. Thư ban hãy ghi chép nội dung thẩm vấn tỉ mỉ để trình lên thánh thượng. Vâng thưa đại nhân. Nghi phạm Sư Bá Âm, về vụ án giết nhà diệt môn của Lại bộ thượng thư Sử Trạch Xuân,
Có lời gì muốn nói? Ta có lời muốn nói. Mắt của cô chưa khỏi hẳn, còn đang đắp thuốc đấy. Huống hồ đã đến Trấn Phủ ti rồi, cũng không gấp gáp ngay lúc này. Đa tạ Nhị gia quan tâm. Chỉ là Mộc Nhi thật sự nôn nóng muốn gặp sư phụ.
Ai quan tâm cô chứ? Ta là lo cô xảy ra chuyện gì nữa thì cầm phổ của ta sẽ toi luôn. Huống hồ nếu có tình huống nào thật thì đại ca ta sẽ ra ngoài thôi. [Trấn Phủ ti] Sử gia bị diệt môn là do mình ta gây ra. [Trấn Phủ ti]
Long đại nhân, kết quả thấm vấn thế nào? Sư phụ ta sao rồi? Đại ca, xảy ra chuyện gì? Bổn quan hỏi ngươi, cái đêm trước hôm vụ án xảy ra thì ngươi đã tiếp xúc với Sử đại nhân ngay tại quán rượu Kim Long. Tại sao khi đấy ngươi không ra tay?
Ta chỉ muốn cầm phổ, ta đã từng khuyên nhủ hết lời nhưng hắn lại không biết điều. Thế nên ngươi đã ra tay độc ác! Ngay cả những người không liên quan đến Sử gia cũng không tha. Chỉ vì một quyển cầm phổ. Ngươi quả thật là mất hết tính người!
Cầm phổ tuyệt thế, chỉ có người đàn giỏi mới có thể đọc hiểu nó. Nếu không thì chỉ là một trang giấy bỏ đi, một vật trang trí mà thôi. Ngươi tự cho là mình là thanh cao, cho rằng khắp thiên hạ này, ngoại trừ ngươi
Thì chẳng còn ai có thể hiểu được Phục Hy phổ. Lại không ngờ rằng hành vi của ngươi đã khiến cho cẩm phổ mất hết giá trị. Bây giờ cầm phổ đã bị hủy, kẻ giết người chết đi, ta bằng lòng điểm chỉ nhận tội. Vâng. Sao lại như thế? Không… không đâu…
Sư phụ ta chắc chắn có nỗi niềm khó nói. Ta phải đi gặp người. Ta nói cho cô biết, tự ý xông vào Trấn Phủ ti là tội chết đấy. Nếu cô đi thật thì không chỉ không cứu được sư phụ mà còn chẳng cứu được bản thân mình đấy. Thế này đi,
Ta sẽ đưa cô về nhà trước, chúng ta bàn bạc kỹ hơn. [Cáo thị: Sư Bá Âm nhận tội diệt gia Sử gia, năm ngay sau xử chém] Sư Bá Âm giết hại trung lương, năm ngày sau chém đầu thị chúng. Chính là con gái của Lão Cư đấy,
Cô ta đã cấu kết với cầm ma giết người. Thật không vậy? Thật đấy. Lão Cư, nghe nói lệnh ái có quan hệ với cầm ma giết người, rốt cuộc là chuyện gì thế? – Có chuyện gì vậy hả? – Phải đấy. Liên quan gì đến ngươi? Con gái ta rất tốt,
Không cần kẻ như ngươi hỏi thăm. Ăn nói kiểu gì thế hả? Làm ăn kiểu gì thế? Ta chẳng muốn làm ăn cho những kẻ như các ngươi đâu. Ta nói này, ông có còn muốn làm ăn… Ai đó? Vân đại nhân. Vân đại nhân. Đi thôi. – Đứng lại. – Đi nào.
Tiền rượu. Đa tạ Vân đại nhân. Những kẻ nghèo hèn nhàm chán này chỉ biết bàn ra tán vào ở đây thôi. May mà Vân đại nhân đến đây kịp thời, không thì… không biết bọn họ sẽ nói Mộc Nhi như thế nào. Lão Cư không cần khách sáo,
Không biết bệnh mắt của Mộc Nhi đã khá hơn chưa? Xin Vân đại nhân hãy đi khuyên nhủ nó thêm, có lẽ nó sẽ nghe lời ngài. Mộc Nhi, Vân đại nhân cất công đến thăm con này. Con mở cửa ra được không? [Mộc Nhi.] Mộc Nhi. Ta là Vân đại ca,
Muội mà không mở cửa thì ta sẽ vào đấy. Mắt của Mộc Nhi đã chẳng thể nhìn rõ nữa rồi, đại phu được mời đến cũng không thể nói được kết quả. Thứ mà lòng nó luôn bảo vệ chính là người sư phụ đó của nó.
Không ngờ lại là kết quả như vậy. Thật là tạo nghiệt mà. Người yên tâm, mọi chuyện đều sẽ qua đi thôi. Ta nhất định sẽ không mặc kệ Mộc Nhi đâu. Vụ án Sư Bá Âm này, ta có biết ngọn nguồn, đợi ta vào trong đấy nói chuyện riêng với muội ấy
Để cởi bỏ gút mắc. Mộc Nhi còn trẻ như thế, chưa thành thân, bây giờ nó như vậy sau này phải làm thế nào mới ổn? Mộc Nhi. Ta không sao, khiến Vân đại ca lo lắng rồi. Mắt của muội… Chỉ là có lúc không nhìn thấy rõ mà thôi.
Còn sau này ra sao thì cũng chỉ có thể thản nhiên chấp nhận. Có lẽ đây chính là số phận, giống như bây giờ ta không thể cứu được sư phụ vậy. Hai chuyện này há có thể đánh đồng với nhau? Sư Bá Âm là bị trừng phạt đúng tội,
Uổng cho hắn làm sư phụ người khác, không đáng để muội phải hi sinh như vậy. Muội có nghĩ đến chuyện lỡ như muội gặp bất trắc gì thì Lão Cư phải làm thế nào không? Muội giày vò bản thân mình như vậy
Chính là đang giày vò những người quan tâm đến muội. Vân đại ca, tại sao ngay cả huynh cũng nói như thế? Cho dù ta cũng không tin, nhưng Sư Bá Âm đã nhận tội rồi, chính tai ta nghe thấy, chính mắt ta nhìn thấy. [Trấn Phủ ti]
Rốt cuộc sai ở đâu nhỉ? Ta biết ngay mà, chắc chắn là có vấn đề. Gia! Gia! Cái… cái tên Vân Thanh Hiền đó đến quán rượu Cư gia tìm Cư cô nương rồi. Hắn đi tìm Cư cô nương thì ngươi nói cho ta biết làm gì? Ơ không,
Không phải ngài bảo ta trông chừng Cư cô nương sao? Có bất cứ động tĩnh gì cũng phải báo cáo với ngài ngay. Thế à? Không. Thế thì cũng phải biết phân biệt cái nào nặng cái nào nhẹ chứ! Ta đang giải quyết chuyện quan trọng, đứng qua một bên đi.
Lại là cái tên Vân Thanh Hiền đó. Vụ án này đã có bằng chứng chắc chắn. Tại sao? Rõ ràng không phải do người, tại sao sư phụ lại nhận tội? Cho dù hai ta không muốn tin cỡ nào nhưng sự thật đã chiến thắng sự thuyết phục,
Sư Bá Âm chính là hung thủ thật sự. Năm ngày sau sẽ bị xử chém. Mộc Nhi! Vụ án Sư Bá âm, muội đã cố gắng hết sức rồi, không cần phải tự trách. Việc cấp bách lúc này là chữa khỏi mắt cho muội.
Cha ta đã mời các lang trung khắp kinh thành nhưng bọn họ đều bảo đã để lỡ quá lâu. Bây giờ đã hết thuốc cứu chữa. May mà thỉnh thoảng ta cũng còn có thể nhìn thấy được, như vậy đã rất là may mắn rồi. Ta đã biết đủ.
Mặc kệ bệnh mắt của muội có được chữa khỏi hay không, chỉ cần muội gật đầu thì Vân đại ca sẽ bằng lòng chăm sóc muội cả đời. Xin lỗi, là do ta mạo phạm. Cảm ơn Vân đại ca đã quan tâm, chỉ là dạo này đã xảy ra quá nhiều chuyện,
Mộc Nhi không có lòng dạ nào để nghĩ đến chuyện khác. Chỉ muốn yên tĩnh một mình mà thôi. Yên tĩnh một mình thì được, nhưng phải ăn uống đàng hoàng, cũng không thể không chữa bệnh mắt. Đừng để người quan tâm đến muội lo lắng cho muội nữa.
Nhất là cha muội đấy. Cảm ơn Vân đại ca đã quan tâm, Mộc Nhi sẽ chăm sóc bản thân thật tốt. Sao thế gia? Ngươi đứng ngây ra đó làm gì? Ngài bảo ta đứng đây mà. Ta bảo ngươi đứng đây canh chừng. Nhưng mà… Ngươi không tò mò
Ta đã tra ra được thứ gì à? Gia, ta… nên tò mò sao? Ơ không gia, không có sự căn dặn của ngài thì ta không dám tò mò. Ta không cho ngươi tò mò khi nào hả? Cũng… cũng đúng. Ngài chờ tí nhé. Gia! Vụ án của Sư Bá Âm
Rõ ràng đã kết thúc rồi, tại sao ngài còn đến nơi này? Được chưa? Hôm ấy phòng chứa xác bị cháy, ta đã cảm thấy vô cùng đáng ngờ. Bởi vì ta không tin trên đời này có quỷ thần gì đó. Ta chỉ tin
Mọi chuyện đều có thể nhìn ra được từ góc độ nào đó. Ta nhớ lúc ấy có một ngọn lửa màu xanh, vô cùng kỳ lạ. Hôm nay ta đã qua đây điều tra, cuối cùng cũng phát hiện ra điều kỳ diệu trong đấy. Xem cái này này. Bột lân (phốt-pho)?
Rồi ngươi đi kiểm tra ngọn đèn dầu sau lưng mình đi. Gia, có thật này. Có vẻ ta đã đoán đúng rồi. Ngày hôm ấy sự chú ý của mọi người đều đặt lên cái xác. Cộng thêm việc phòng chứa xác khá là âm u đáng sợ, nên lúc cái xác bốc cháy
Mọi người đều cho là lửa ma. Chứ chẳng hề chú ý đến chi tiết bên trong đấy. Vậy theo ý ngài là có người cố tình đốt lửa thiêu rụi cái xác. Cho dù là thế cũng chẳng có tích sự gì, bây giờ Sư Bá Âm đã chủ động nhận tội rồi.
Đến ngày xử chém thì chẳng ai cứu được hắn cả. Nhưng quan phủ chưa có điều tra ra sự thật mà. Tại sao Sư Bá Âm lại vội vàng nhận tội như vậy chứ? Chẳng lẽ hắn vẫn còn đồng lõa? Sư Bá Âm bị bắt,
Để tiêu diệt thi thể xóa hết dấu vết thì đồng lõa của hắn đã đốt xác. Họ muốn giấu diếm một sự thật quan trọng hơn nữa. Long Nhị ta đã từng gặp người thông minh, hiểu biết sâu rặng, thế sao lại có một tên tùy tùng ngu ngốc như ngươi chứ?
[Sử phủ] Chuyện đời khó đoán. Công danh, cầm phổ gì đó đều bị hủy bằng một bó đuốc. Nếu biết trước có ngày hôm nay thì sao khi đấy lại làm? Tất cả già trẻ lớn bé của Sử gia, ta đang điều tra vụ án giúp mấy người đấy,
Xin đừng làm khó ta nhé. Sao lại là cô? Nhị gia? Đúng là âm hồn không tan mà. Mới mấy ngày không gặp mà Nhị gia vẫn chẳng có tiến bộ gì. Cô ra tay nặng như thế ta sắp bị cô ghìm chết đấy. Nếu ta không đề phòng
Thì đã thấy máu rồi. May mà chưa bị thương. Ta đâu có cố ý, ai bảo Nhị gia lén lút vào đây làm gì? Bây giờ hai mắt ta không rõ, tất nhiên sẽ càng cảnh giác hơn lúc trước. Nếu cô cố tình thật
Thì ta sẽ trở thành cái xác cuối cùng của Sử gia. Xin lỗi. Cô nói cô xem, hai mắt không rõ mà còn tùy tiện đi lại. Nơi này nếu có bè đảng còn sót lại của hung thủ giết Sử gia thì cô phải làm sao?
Trước khi chưa chứng minh sự trong sạch cho sư phụ thì Mộc Nhi sẽ bảo vệ bản thân mình. Dù sao thì lần nào gặp cô cũng chẳng có chuyện tốt gì. Ta cũng buồn bực lắm, tại sao lần nào cũng đụng mặt Nhị gia được? Cơ mà cô đến đây làm gì?
Sư Bá Âm… Tôi bảo này, sao cô chưa chết tâm đi hả? Thế tại sao Nhị gia lại đến đây? Chắc là quân tử có ý kiến giống nhau, Nhị gia cũng chú ý đến căn nhà này che giấu càn khôn. Ai có cùng ý kiến với cô chứ? Ta
Trước đây lười đến thôi. Nếu không phải vì cầm phổ thì ta mới không đến cái nơi xui xẻo này đâu. Thế thì làm phiền Nhị gia rồi, không biết Nhị gia có phát hiện gì thế? Hôm ấy cô bị khói độc làm bị thương, khi đấy ta cảm thấy kỳ lạ,
Tại sao trước lúc đó khói độc không bị phun ra mà ngay tại lúc cô bước lên nó mới phun ra ngoài? Nhưng khi đấy chúng ta bước ra khỏi Sử gia cũng không rảnh để mà quan tâm đến. Nhưng sau đó ta càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ,
Nên đã quyết định hôm nay qua đây để nhìn cho tường tận. Nhị gia có lòng rồi. Hôm ấy ta phát hiện phía sau cầm phổ có một lỗ nhỏ. Khi ta nhìn thật kĩ thì bị khói độc làm bị thương. Bây giờ nhớ lại thì không giống tai nạn
Mà là cố ý cảnh cáo hơn. Chắc là không có bẫy đấy chứ? Cái lỗ đó mất rồi. Không những như thế, ta còn có một phát hiện to lớn khác. Vừa nãy ta đã dùng dây đàn để thử, phía sau bức tường này là khoảng trống. Nếu ta đoán đúng
Thì trong căn nhà này hẳn là có phòng bí mật. Thế thì cái cơ quan đó chắc là ở gần đây. Ta đi tìm xem. Cô đứng ngây ra đó làm gì? Tìm giúp đi chứ. Ý ta là cô đừng đứng ngây ra đó, hãy suy nghĩ giúp ta xem
Cơ quan sẽ ở đâu. Nhị gia, xung quanh đấy có đồ trưng bày kỳ lạ nào không? Hay là món đồ chướng mắt nào đó. Cho dù có cũng bị lửa thiêu thành tro cả rồi. ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫
♫ Ta muốn vẽ từng nét cùng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Năm tháng khắc nên từng chữ ♫ ♫ Là cách ý nghĩa nhất mà năm tháng để lại ♫
♫ Cơn mưa muộn rơi rả rích ♫ ♫ Để lại những giọt thấm ướt viền mắt khi đọc nỗi lòng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫
♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫ ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫
♫ Làm loạn con tim này ♫ ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi ♫
♫ Và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫ ♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫
♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫ ♫ Làm loạn con tim này ♫
♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫
♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫ ♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫
♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫
♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Ngày nào đó hoa lê phủ trắng bia đá ♫