Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 03 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 3] Lão Cư, lão Cư. Có một nhóm người nói nói là đến nhằm vào quán rượu Cư gia, ngài mau đi xem thử đi.

    Không biết là đã xảy ra chuyện gì nữa. Nhắm vào ta sao? Ai vậy chứ? [Cư tửu phòng] Ngươi còn chưa đi sao? Vâng. Cư cô nương. Thật xin lỗi. Hôm nay quán rượu đóng cửa, chẳng hay Nhị gia làm lớn như vậy là vì chuyện gì?

    Cư cô nương đoán việc như thần. Long mỗ chẳng qua chỉ giữ đúng lời hứa dâng tặng tam sinh ngũ súc*, [Tam sinh ngũ súc là những loài vật để dâng lên thần linh hoặc làm sính lễ.] mong Cư cô nương chỉ điểm nghi hoặc. Mộc Nhi, chuyện gì vậy?

    Sao con hứa hôn với người ta mà không nói cho cha biết? Cha, không phải như cha nghĩ đâu. Ngoài tam sinh ngũ súc mà Nhị gia đã hứa với ta ra hình như vẫn còn một chuyện ngươi chưa làm phải không?

    Gia, người nói là muốn quỳ xuống xin Cư cô nương. Im miệng cho ta. Nhị gia định quỳ xuống để giữ lời hứa với ta hay là lật lọng, nuốt lời với ta? Hình như dù có làm thế nào thì Nhị gia cũng sẽ mất mặt. Phải làm sao mới được đây?

    Cư cô nương. Vậy… vậy thuộc hạ xin quỳ thay cho Nhị gia. Long mỗ đã xem chữ Cư cô nương để lại cho ta. Đúng là chỗ còn thiếu ở trang đầu tiên. Long mỗ nhờ Cư cô nương giúp nhưng cũng không để Cư cô nương giúp không công.

    Cư cô nương cần Long mỗ giúp gì ta cũng sẽ giúp. Nhưng kết quả như thế nào thì Long mỗ không dám chắc. Dê con. Dù kết quả thế nào ta cũng sẽ gánh hết, sẽ không liên lụy đến Nhị gia. Mời Nhị gia. Cha, không phải như cha nghĩ đâu.

    Hai người họ có quan hệ gì vậy? Bọn họ… Không biết nữa. Không biết? [Khôn điện] Mở cửa. Ta phụng chỉ điều tra vụ án giết cả nhà Sử gia. Ai dám kháng chỉ? Vì một bản cầm phổ, có đáng không? Lần này ngươi về kinh

    Bí mật hẹn thái hậu ở ngoài cung rốt cuộc là vì chiếm đoạt Phục Hy phổ hay là còn chuyện gì khác? Huyết mạch Đại Thông của ngươi là đang ám chỉ ai? Lý do ta muốn về kinh không còn quan trọng nữa. Ta sai rồi. Đều do ta đã quá kích động.

    Bây giờ nói những điều này đều vô ích cả thôi. Ngươi đã ra nông nỗi này rồi còn muốn âm thầm chịu đựng đến bao giờ? Đây là sự lựa chọn của ta, Long đại nhân không cần nhọc lòng nữa. Ngươi cho rằng ngươi không khai ra hung thủ

    Thì sẽ không điều tra được sao? Ta sẽ điều tra, bọn họ cũng sẽ điều tra. Dừng tay. Ta đồng ý cho ngươi vào đây không có nghĩa là ngươi được tùy tiện chạm vào đồ của ta. Nếu chúng ta đã muốn hợp tác thì đương nhiên phải hiểu đối phương rồi.

    Khó khăn lắm mới sửa được dây đàn này đó. Ta khuyên Nhị gia nếu không hiểu về đàn thì đừng tùy tiện chạm vào đàn. Chẳng phải đây chỉ là một cây đàn cổ thôi sao? Cư cô nương có cần lấy làm lạ như vậy không? Nhị gia không hiểu về đàn

    Đương nhiên không hiểu được tâm trạng si mê đàn rồi. Cô xem thường ta quá rồi. Người luyện đàn sẽ luyện tâm trước. Điều quan trọng nhất của người học đàn là chú ý đến tiếng đàn. Đáng tiếc. Đáng tiếc? Chỉ tiếc là cây đàn này hơi bình thường.

    Bậc dây đàn làm từ vỏ sò bình thường. Dây đàn cũng không phải loại dây băng hạng nhất. Mặt đàn thì tạm được. Có bột mới gột nên hồ. Nên mới nói cô là người chơi đàn giỏi, nhưng nếu không có dụng cụ tốt thì cũng chẳng làm nên chuyện. Tầm thường.

    Vừa nãy ta bị mấy lời bàn luận của ngươi che mắt, suýt nữa là thay đổi suy nghĩ về ngươi rồi. Xem ra Nhị gia cũng chỉ là một thương nhân tầm thường ra vẻ đạo mạo thôi. Nói chuyện về đàn với ngươi giống như đàn gảy tai trâu vậy.

    Sao ta nghe bên trong như đang cãi nhau vậy? Có đâu, ta nghe xem. Rất yên tĩnh mà. Lão gia, gia của bọn ta đã dặn dò phải đuổi hết những kẻ nấp dưới chân tường. Muốn đuổi ta sao? Ta mở quán rượu này, ta nấp dưới cửa sổ nhà mình,

    Dựa vào đâu mà lại đuổi ta chứ? Không được. Mộc Nhi vẫn còn là một cô nương, lỡ như xảy ra chuyện gì… Ta phải đi xem. Đừng mà, lão gia. Lão gia, gia của bọn ta đã dặn không có sự cho phép của ngài ấy thì không ai được làm phiền.

    Ngài đừng làm khó ta nữa. Không được làm phiền? Không làm phiền cũng được. Vậy ngươi phải nói cho ta biết rốt cuộc thì hai người họ có quan hệ gì? Có phải Nhị gia nhà các ngươi để ý Mộc Nhi nhà ta không? Ta cũng thấy vậy. Nhưng mà

    Gia của bọn ta đã nói nếu cưới vợ thì tốn nhiều tiền lắm, ta đoán không phải như ngài nghĩ đâu. Không cưới sao? Không cưới thì ngươi đứng đây lảm nhảm gì với ta nữa? – Lão gia, lão gia. – Làm gì vậy?

    – Đắc tội rồi, lão gia. – Ngươi làm gì vậy? – Đắc tội rồi, đắc tội rồi. – Ngươi làm gì vậy? – Đi thôi. – Ngươi làm gì vậy? Thương nhân thì sao? Chỉ có thương nhân mới nhìn ra thứ gì là quý giá, thứ gì là đồ giả.

    Không giống như mấy người nho nhã các người chỉ có thể nói mấy lời đạo lý nạm vàng nạm ngọc. Nó có ăn được không? Nếu không vì cứu sư phụ thì ta chẳng muốn chịu ấm ức để hợp tác với ngươi. Ta còn chưa nói ấm ức nữa.

    Cư cô nương không cám ơn thì thôi, còn vừa ăn cướp vừa la làng. Nhị gia còn chưa cho ta biết tin tức về tình tiết vụ án của sư phụ nữa. Ngươi muốn ta phải cảm ơn như thế nào đây? Nếu chúng ta đã nói đến đây rồi

    Thì ta cũng không ngại cho cô biết để cô khỏi phải tin sư phụ cô quá, cứ bị lừa mà không biết chuyện gì. Cô có biết vì sao năm đó sư phụ cô rời khỏi kinh thành không? Tránh ra hết cho ta. Không được vào, không được vào.

    Các người không được vào, không được vào. Các người không được vào. Long đại nhân nhà bọn ta tìm lão gia của các ngươi có việc quan trọng. Mau đi thông báo đi. Long đại nhân. Thực tình không dám giấu, lão gia nhà ta không có trong phủ, ngài nên về đi.

    Cái gì? Lại không có nhà sao? Bên Khôn điện cũng nói Thư đại nhân không có ở đó. Sao vậy, vụ án lớn đang ở trước mắt, chẳng lẽ ông ấy cố tình không làm tròn trách nhiệm? Lão gia nhà ta thật sự không có trong phủ.

    Nếu các ngài không tin thì ta cũng đành chịu. Kiêu ngạo. Đại ca, đừng phí lời với hắn nữa. Có ở hay không thì chúng ta tìm là biết. Để ta xem ai dám tự tiện xông vào. To gan. Dừng tay. Lui xuống đi. Quản gia, không được vô lễ.

    Tiểu thư, người đến rồi. [Thư Nhược Thần – Đại tiểu thư Thư gia] Quản gia không biết chừng mực, mạo phạm Long đại nhân, mong đại nhân tha thứ. Hôm nay cha ta thực sự không có trong phủ. Cha đột ngột được Thư quý phi triệu kiến nên đã vào cung. Tiểu thư,

    Không phải là lão nô mạo phạm, thực sự là bọn họ ức hiếp người quá đáng. Về tình thì có thể tha thứ, không cần tính toán so đo. Long đại nhân, đợi cha ta về phủ, ta nhất định sẽ chuyển lời. Quản gia, dâng trà. Không cần đâu.

    Long mỗ làm phiền rồi. Nếu đã như vậy thì, chúng ta xin cáo từ trước. Đợi Thư đại nhân về phủ thì sẽ bàn sau. [Cư tửu phòng] Thế nên năm đó, sư phụ cô không phải ra đi không nói tiếng nào mà là sợ tội nên chạy trốn. Không. Không thể nào.

    Ta cho cô biết, tin này là bí mật của hoàng gia. Ta cũng khó khăn lắm mới nghe ngóng được. Sao có thể lừa cô chứ? Bây giờ Thư quý phi đang được hoàng thượng hết sức yêu thương, anh trai bà ta lại đang đứng đầu Khôn điện.

    Nên sư phụ cô đang phải gánh nợ máu lần nữa. Nếu như rơi vào tay của người Thư gia thì nợ cũ nợ mới tính chung một lần. Nếu ta là cô thì ta sẽ không dễ gì mạo hiểm đâu. Đa tạ Nhị gia đã cho ta biết. Nhưng mà

    Dù người khác có đánh giá thế nào thì ta đều tin rằng năm đó sư phụ rời đi là vì có việc khó nói. Bao gồm cả lần này, ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng. Ta nói này, sao cô giống trâu quá vậy? Ta nói ra những điều này

    Vì muốn cô bảo vệ bản thân mình. Ta hiểu Nhị gia muốn tốt cho ta. Nhưng sư phụ chính là ân nhân cứu mạng của Cư gia chúng ta, sao ta có thể tham sống sợ chết, không quan tâm đến sự an toàn của người được? Thôi, thôi, thôi. Ta liều mạng

    Với quân tử vì Phục Hy phổ vậy. Đa tạ Nhị gia. Nếu muốn cứu sư phụ cô thì đi với ta đến một nơi. Tất cả đều nghe theo lời dặn của Nhị gia. [Thư phủ] Lão đại. Lão đại. Thư Bác không thông qua Ô Kim vệ đã tự ý dùng hình,

    Rõ ràng là không xem Ô Kim vệ chúng ta ra gì. Bây giờ Sư Bá Âm đã bị thương đến mức này, chúng ta không hỏi được gì cả, cứ thế mà đi sao? Ngươi phái người đến đây theo dõi toàn bộ Thư phủ. Thư đại tiểu thư này hơi kì lạ.

    Cô ấy có liên quan gì đến vụ án này? Lúc nãy, khi ta nói chuyện với cô ấy phát hiện có vài vết máu ở góc áo của cô ấy, rất đáng ngờ. Quản gia, dâng trà. Không cần đâu. Long mỗ đã làm phiền rồi. Ta hiểu rồi. Lão đại yên tâm,

    Tiểu Lục sẽ canh phòng nghiêm ngặt cho đến khi tìm ra bằng chứng. Sư Bá Âm rời kinh đã nhiều năm, cô cũng không liên lạc với ông ấy thì làm sao cô biết ông ấy có điều khó nói? Sư phụ ta có tấm lòng lương thiện,

    Người sẽ không giết người vô cớ. Ngươi nghĩ thử xem, Sử gia có phủ đệ lớn như vậy, nhiều người có mặt như vậy, mọi người đều bị giết. Thời gian hai chúng ta rời đi rồi lại trở lại cũng chỉ bằng thời gian uống một tách trà. Hơn nữa

    Cầm phổ đã bị hủy ngay tại chỗ. Nếu sư phụ thật sự vì cầm phổ thì tại sao người phải phóng hỏa giết người? Làm thế nào mà một người có thể làm nhiều chuyện như vậy trong khoảng thời gian ngắn như thế chứ? Cô nói sư phụ cô không phải hung thủ,

    Nhưng tại sao sau khi ông ta bị bắt lại không nói lời nào, cũng không muốn giúp bản thân lấy lại sự trong sạch? Nhất định sẽ tìm ra. Chỉ cần ta điều tra rõ tất cả thì nhất định sẽ tìm ra manh mối chứng minh sư phụ trong sạch.

    Nhưng mà dáng vẻ này của cô sợ là không tiện điều tra vụ án. Ta làm sao cơ? [Long phủ] Ta nói này, cô xong chưa? [Ta phải ăn mặc thế này thật à?] Đương nhiên rồi. Chúng ta phải đến Trấn Phủ ty. Chỉ có ăn mặc giống nha hoàn của Long gia

    Thì cô mới có thể đi vào cùng ta. Ngày nào cũng mặc như thế này thì làm việc thế nào? Thật là bái phục nha hoàn của Long gia. Chẳng có gì là lạ. Vừa nhìn đã biết là chưa trải sự đời.

    Nha hoàn cũng chia thành nha hoàn đi theo bên cạnh và nha hoàn làm việc nặng nhọc. Với lại cô nên biết hài lòng đi. Biết bao nhiêu người tranh giành nhau, muốn vào Long gia làm nô tì đó. Tranh giành nhau vào cũng là để làm đầy tớ,

    Có gì mà đắc ý chứ? Cô xoay hai vòng đi. Có gì đáng nhìn đâu? Mau làm việc… việc chính đi. Cô có còn muốn đi Trấn Phủ ty không? Muốn. Nhị gia. Nhị gia nhìn đủ chưa? Đúng là khi cô im lặng thì cũng khá ngoan ngoãn đáng yêu. Cầm đồ lên,

    Đi với ta một chuyến. Nhị gia. Đại ca. Tiểu Lục thật sự phục sát đất khả năng nhìn nhận sự việc của huynh. Đúng là không nằm ngoài dự đoán của huynh, cô ta lén lút đi ra từ cửa sau, còn đánh xe một mình đều là để giấu xác. Hỏng rồi,

    Cô ta muốn hủy xác để làm mất dấu vết. Bình tĩnh. Đại ca. Là một con chó. Ta nhìn ra rồi. Nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục canh chừng Thư phủ để phòng chuyện lỡ may. Lão Bạch đáng thương, ai bảo ngươi lỡ làm cha ta bị thương

    Nên mới rơi vào kết cục như thế này. Cũng do ta không tốt, không thể ra cứu ngươi kịp lúc. Những gì ta có thể làm cũng chỉ là chôn ngươi ở đây thôi. Nhưng cũng tốt hơn là làm mồi nhậu cho cha ta. Đại ca, đại ca.

    Huynh làm gì vậy, đại ca? Phi lễ không được nhìn. Không. Không phải huynh nói ta theo dõi sao? Ta không nhìn thì làm sao canh được? Không được nhìn. Không phải, đại ca. Ta chỉ nhìn một cái thôi. Không, nhìn… nhìn một cái thôi. Không được nhìn. Ta nhìn…

    – Ai đó? – Không được nhìn. Dâm tặc ở đâu ra vậy? Ta nhìn xong rồi, huynh nhìn đi. Quay lại. Dâm tặc, đứng lại. Cô nương bớt giận, tất cả chỉ là hiểu lầm. Bọn ta chưa nhìn thấy gì cả, cũng không có ý mạo phạm. Xin lỗi, xin lỗi.

    Ta không cố ý. Ta… May mà ta chạy nhanh. [Trấn Phủ ti] Long đại nhân ra ngoài giải quyết công việc, có lẽ vài canh giờ nữa mới về, Nhị gia có thể đợi ở đây. Dạo này đại ca bận rộn, không có thời gian nghỉ để về nhà.

    Là đệ đệ, ta thật sự không yên tâm nên tiện đường qua thăm huynh ấy. Các vị quan gia theo đại thiếu gia nhà ta phá án vô cùng cực khổ nên Nhị gia đã chuẩn bị một chút điểm tâm cho mọi người.

    Hạ quan thay mặt các huynh đệ đa tạ Nhị gia đã khoản đãi. Vậy Nhị gia nghỉ ngơi ở đây trước đi, ta đưa số điểm tâm này cho các huynh đệ. Không ngờ đấy, vẫn là Nhị gia suy nghĩ chu đáo. Đồ ngốc dùng vũ lực, người thông minh dùng đầu óc.

    Không có ai nữa, mau hành động thôi. Cô muốn làm gì? Kiểm tra hồ sơ. Chúng ta đến đây không phải để tìm điểm đáng nghi sao? Ta đưa cô đến đây không phải để tìm điểm đáng nghi. Ta đưa cô đến gặp đại ca để chính tai cô nghe

    Toàn bộ tình tiết của vụ án này. Cho dù các ngươi ai cũng nói sư phụ là hung thủ thì ta cũng không tin. Trừ khi chính miệng sư phụ nói với ta. Ta nhất định phải chứng minh sư phụ trong sạch. Nhưng chúng ta đã có hẹn

    Rằng mọi hành động đều phải nghe theo ta mà. Bây giờ, cô mà như vậy ta có thể ngừng hợp tác, cô tự chơi đi. Không thành vấn đề, vậy không cần cầm phổ nữa nhỉ? Ta nói này, con người cô sao lại cứng đầu như vậy?

    Rõ ràng là Nhị gia không biết phải trái. Chúng ta đến đây vốn là để tìm manh mối. Không vào trong thăm dò thì sao tìm ra chứng cứ? Những chỗ này đều là vị trí của người chết. Kỳ lạ thật. Phát hiện ra gì rồi?

    Lại còn có người của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu mất mạng ở Sử phủ. Tên Chu Phú này gặp xui xẻo rồi. [Phúc Lý Nhân, Vân Thanh Hiền – Thừa Quang nước Đại Thông ngày 11 tháng 5 năm 9] Vân đại ca?

    Chẳng lẽ huynh ấy cũng đang điều tra vụ án này? Cô quen hắn sao? Vậy cô nhờ hắn điều tra giúp cô là được rồi. Hắn là Hình bộ thị lang, chắc chắn sẽ điều tra tốt hơn ta. Vân đại ca với gian thương như Nhị gia không giống nhau.

    Huynh ấy công chính liêm minh ta không muốn liên lụy đến huynh ấy. Công chính liêm minh không phải hợp ý cô sao? Ta biết rồi. Hay là trong lòng cô cũng cảm thấy sư phụ cô là hung thủ giết người? Ngươi… Ngươi có muốn cầm phổ nữa không? Trong lòng cô,

    Vân đại ca là người trên cả tầng mây, còn ta là một gian thương nhỏ trong vũng bùn. Nếu như vậy, cô đi nhờ Vân đại ca của cô điều tra vụ án đi. Còn cầm phổ thì ta không cần cũng được. – Ai đó? – Mau lên.

    Sao ngươi trẻ con vậy? Rõ ràng là ta không có ý đó. Ai đó? Bắt lại! [Vân Thanh Hiền – Hình bộ thị lang] Vân đại ca. Đúng là huynh thật rồi. Đa tạ huynh vừa nãy đã cứu giúp. Không có gì. Chỉ là tại sao Cư cô nương lại đến đây?

    Ta nói này, tại sao các ngươi chưa nhìn rõ đã ra tay vậy? Lỡ như ngươi làm Nhị gia ta bị thương thì ai trong các ngươi chịu trách nhiệm nổi? Thì ra là Nhị gia. Nhưng đây là nơi Long đại nhân xử án,

    Chưa có sự cho phép thì không được tự ý vào. Mời Nhị gia về phòng nghỉ ngơi một chút. Không sao. Hai người họ được ta và Long đại nhân hẹn đến nói chuyện, không phải là tự ý vào. [Quốc thái dân an] Long đại nhân. Là do Nhược Thần không nhìn rõ,

    Lỡ làm Long đại nhân bị thương, xin Long đại nhân tha thứ. Thật ngại quá, làm phiền Long đại nhân phải tiếp tục đưa ta về. Hay là đưa đến đây thôi, ta tự đi được rồi. Là tại hạ mạo phạm đến cô nương nên phải xin lỗi.

    Vả lại gần đây an ninh trong kinh thành không tốt, ta có trách nhiệm đưa cô nương về phủ. Long đại nhân, Nhược Thần còn một chuyện muốn nhờ. Mời cô nương nói. Có thể giữ bí mật chuyện hôm nay cho ta được không? Cô muốn nói đến chuyện Lão Bạch

    Hay là chuyện bất ngờ đó? Cả hai. Cả hai. Cha và cô đặt rất nhiều kỳ vọng vào ta, nếu như để bọn họ biết ta đi quá giới hạn như vậy ở bên ngoài thì bọn họ chắc chắn sẽ rất thất vọng. Ta cũng không muốn cha ta

    Khó xử trước mặt cô của ta. Cô nương yên tâm, Long mỗ nhất định sẽ giữ bí mật. Nhưng kiếm pháp của cô nương rất cao siêu, dùng kiếm rất giỏi. Là cha cô dạy sao? Không phải, không phải. Là ta lén học. Bộ kiếm pháp này đúng là của cha ta,

    Nhưng ta chỉ học được một chút thôi. Cha ta mới được gọi là nhuần nhuyễn cao siêu. Thì ra Thư đại nhân cũng biết kiếm pháp. Long đại nhân, ngài là chỉ huy của Ô Kim Vệ chắc là hay gặp hoàng thượng lắm. Vậy thì thế nào? Không biết rốt cuộc hoàng thượng

    Trông như thế nào? Cái gì? Không có gì. Long đại nhân, nơi này cách nhà ta không xa, ngài không cần đưa ta về nữa, ta tự về được rồi. Đi thôi. Đi. Ngoan. Vừa nãy may mà có Vân đại ca giúp, nếu không chắc chắn chúng ta

    Đã thành tù nhân của Ô Kim vệ rồi. Ta biết muội đã bị thương, cũng vì sư phụ muội dính đến vụ án này. Để tránh bị nghi ngờ, ta mới chưa từng đến thăm, mong Mộc Nhi thứ lỗi. Vân đại ca chỉ đang làm đúng với chức vụ,

    Làm việc công bằng thôi, Mộc Nhi hiểu mà. Chỉ là sư phụ ta… Muội yên tâm. Chỉ cần là chuyện đúng với pháp luật. thì Vân mỗ sẽ giúp đỡ hết mình. Đa tạ Vân đại ca. Ở đây vẫn còn một người còn sống đó. Ngươi bớt phiền đi.

    Tại hạ vẫn phải đa tạ Nhị gia đã chăm sóc Mộc Nhi giúp ta. Cái gì mà đa tạ chăm sóc Cư cô nương giúp ngươi? Ngươi có tư cách gì mà cảm ơn thay cho Cư cô nương? Đúng rồi. Hai người bị liên lụy khá nhiều vì vụ án này,

    Mấy ngày này vẫn nên lặng lẽ hành động, đừng rêu rao quá. Nhưng muội yên tâm, chỉ cần có ta thì sẽ không để muội phải chịu oan ức đâu. Vậy chuyện của sư phụ ta phải phiền Vân đại ca rồi. Yên tâm, ta chắc chắn sẽ tìm ra chân tướng

    Để sự thật được phơi bày. Mộc Nhi thay sư phụ đa tạ Vân đại ca. Đúng rồi, Mộc Nhi vẫn còn một yêu cầu hơi quá đáng. Mộc Nhi đừng ngại, cứ nói thẳng. Ta… Ta muốn gặp sư phụ một lần. Không biết có tiện không? Thế này đi,

    Hay là chúng ta đổi sang nơi khác nói chuyện? Cô nam quả nữ không biết liêm sỉ. Tại sao không thể dẫn ta theo chứ? [Vậy ta sẽ tự điều tra.] Ta đã sắp xếp một số người thân cận, nhân lúc rối loạn, mau đưa đứa bé ra khỏi Sử phủ.

    Ta khua chiên gióng trống đến lấy cầm phổ chỉ là diễn kịch như thật, nếu không thì sao giấu được Thư Bác? Sư phụ. Sư phụ. Con đến làm gì? Đây không phải nơi con nên đến, con mau đi đi. Khôn điện lại ra tay độc ác vậy sao? Sư phụ,

    Mộc Nhi bất hiếu không có cách nào đưa người đi nếu không sẽ liên lụy đến Vân đại ca. Sư phụ, xin người hãy kiên trì thêm vài ngày, con nhất định sẽ tìm ra hung thủ thật sự, lật lại vụ án cho người. Nhưng mà sư phụ,

    Người phải nói với con đã xảy ra chuyện gì? Vi sư không có gì để nói. Đây không phải là nơi con nên đến, sau này không được đến nữa. Sau này cũng không cần điều tra tình hình vụ án này nữa. Sư phụ,

    Rõ ràng là người bị oan, tại sao không giải thích? Tiểu chất phụng chỉ điều tra vụ án này, nếu Sư đại nhân bị oan thì có thể nói thẳng, tiểu chất nhất định sẽ phân xử. Sư phụ. Sư phụ. Mộc Nhi, con có sao không? Đốc chủ, ngài có ý gì?

    Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi. Vân đại nhân, thì ra là ngươi dẫn theo người ngoài tự ý vào ngục của Khôn điện. Chẳng hay có phải đây cũng là ý chỉ của thánh thượng không? Không phải ý chỉ của thánh thượng, nhưng thánh thượng cũng không cấm thăm tù.

    Ngược lại, Thư đại nhân bỏ tù phạm nhân, nghiêm cấm hỏi cung. Chẳng hay Thư đại nhân có ý gì? Ai dám to gan mượn danh nghĩa Khôn điện ngăn cản việc hỏi cung chứ? Ta phụng mệnh thánh thượng tạm giam phạm nhân, những việc điều tra khác

    Ta sẽ phối hợp hết sức. Nếu Vân đại nhân muốn hỏi cung thì ta luôn kính cẩn chờ đợi. Nhưng hình như phạm nhân không thấy cảm kích đâu. Chúng ta đi thôi. Sư phụ. Đi thôi. Sư phụ. Mộc Nhi đi đây. Vài ngày nữa ta sẽ hỏi cung Sư Bá Âm,

    Vân đại nhân nhất định phải đến đấy. Đi thôi. Đồ đệ này của ngươi rất thú vị. Nếu ông dám động vào nó thì ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Ngay cả ngươi còn khó bảo vệ được mình, ta muốn xem thử ngươi bảo vệ cô ta như thế nào.

    [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] – Mời ngài qua bên này. – Tránh ra, tránh ra, tránh ra. Tránh ra hết cho ta. [Đinh Nghiên San – Nhị tiểu thư Đinh gia] Đa tạ, đa tạ, đa tạ Chu đại quan nhân. Đinh nhị tiểu thư đến rồi. Mau mau mau. Đứng lại.

    San Nhi, sao đến mà không cho người báo một tiếng? Ta còn đích thân ra cửa đón tiếp. Từ khi Đệ Nhất Lâu của ta khai trương đến nay, đây là lần đầu tiên muội đến đây, không ngờ lại trịnh trọng như vậy, ta thật sự rất cảm động.

    Đã nói bao nhiêu lần rồi, gọi ta là Đinh tiểu thư. Còn nữa, ta mất công trải thảm đỏ này chỉ là vì không muốn nơi này của ngươi làm bẩn giày của ta thôi, không có ý khác. Được, Đinh tiểu thư nói rất phải. Lần sau, trước khi muội đến

    Ta sẽ cho người chuẩn bị sẵn thảm đỏ. Hôm nay muội muốn ăn gì? Cứ việc gọi, cửa tiệm sẽ tiếp đãi. Ta không đến đây để ăn cơm. Hôm nay ta dẫn theo một người bạn đến. Sao lại là ngươi? Hôm nay có cơn gió quỷ quái nào

    Thổi cả Nhị thiếu gia Long gia đến tiệm của Chu mỗ vậy? Hay là mắt của Long Nhị gia không tốt nên đi nhầm chỗ? Ta hoàn toàn nghĩ cho Chu đại quan nhân. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu trông có vẻ không mở được lâu nữa đâu.

    Hay là Chu đại quan nhân ra giá đi, bán lại cho ta? Vụ án giết cả nhà Sử gia ảnh hưởng rất rộng, chắc là tổn thất trong đó cũng ảnh hưởng không nhỏ đến tửu lâu nhỉ? Đừng nhắc đến nữa, cực kỳ xúi quẩy.

    Đệ Nhất Lâu nhận thầu tiệc rượu của Sử gia vốn là một vụ làm ăn tốt. Bỗng dưng xảy ra sự cố chẳng ngờ, người làm ta phái đi cũng chết thảm ở đó, Thế nên bây giờ Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu kinh doanh trượt dốc,

    Đó là chuyện hàng xóm láng giềng đều biết. Chu đại quan nhân bán nó cho ta còn có thể kiếm được một khoản tiền lớn. Không phiền đến ngươi phải lo. Ta đã phát tiền trợ cấp cho nhà của những người làm đó rồi. Cả năm nhà không thiếu một đồng,

    Không cần lo có người xằng nói bậy. Ngươi nói cái gì? Năm nhà? Đúng vậy. Năm người chết. Nhưng ta nói cho ngươi biết, tuy vậy [cũng không đến lượt ngươi thừa cơ hãm hại người đang gặp nguy.] Lại có người của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu mất mạng ở Sử phủ.

    [Không nằm ngoài dự đoán, đúng là có chỗ kì lạ.] Đa tạ Chu đại quan nhân, cáo từ. Chẳng phải nói là muốn bàn chuyện làm ăn à, sao bỗng dưng lại đi rồi? Nhị gia. – Đi đâu vậy? – Nhị tiểu thư, Nhị gia. Nhị tiểu thư.

    [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Nhị gia. Nhị gia. Nhị tiểu thư. Chẳng lẽ Nhị gia tìm San Nhi không phải để bàn với Chu Phú chuyện chuyển nhượng Đệ Nhất Lâu sao? Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu này được ưa chuộng như vậy, Chu Phú sẽ không chuyển nhượng đâu.

    Làm phiền Đinh nhị tiểu thư phải đi một chuyến rồi. Long mỗ còn có việc, cáo từ trước. Rốt cuộc Nhị gia có chuyện gì, có khi San Nhi giúp được đó. Không có gì, Long mỗ không làm phiền Đinh cô nương nữa. Đúng rồi. Ta nhớ là Vân Thanh Hiền

    Vừa được chọn làm Hình bộ thị lang, còn là do Đinh thái sư tiến cử nữa. Vân Thanh Hiền là học trò cha ta rất hài lòng, nghe nói rất được lòng thánh thượng. Cha tiến cử huynh ấy cũng là lẽ tự nhiên thôi. Vậy hắn với Cư Mộc Nhi

    Có quan hệ thế nào? Gần đây San Nhi nghe rất nhiều tin đồn liên quan đến Cư Mộc Nhi. Sao tự nhiên Nhị gia lại quan tâm đến một người ngoài vậy? Nhị gia. Gần đây trên phố đồn đại rất sôi nổi về huynh với Cư Mộc Nhi.

    Nhị gia thân thiết với cô ấy từ khi nào vậy? Tin đồn nhảm. Đều là tin đồn nhảm thôi. Ta biết mà, với mắt nhìn của Nhị gia sao có thể để ý con gái một quán rượu được? Con gái quán rượu thì sao? Cô là ai? Chúng ta có quen nhau không?

    Đúng là oan gia ngõ hẹp. Cô là Cư Mộc Nhi? Ta là nhị tiểu thư của phủ Đinh thái sư, ta với cô không hề quen biết nhau. Nếu đã không quen biết thì sao lại nói xằng bậy như thật vậy? Cô đúng là một nha đầu không lễ phép,

    Dám nói chuyện như vậy với bổn tiểu thư. Ta đến tìm Nhị gia, cũng không muốn nói nhiều với Đinh tiểu thư. Hôm qua ta đi vội quá, chưa kịp đa tạ Nhị gia đã đưa ta điều tra vụ án, còn tìm đại phu giúp khi Mộc Nhi bị thương nữa.

    Nên, đa tạ Nhị gia. Cô không cần cảm ơn ta. Nếu cô thật lòng muốn cảm ơn ta thì giúp ta giải quyết phiền phức này đi, Long mỗ hết sức cảm kích. Ta với Nhị gia quen nhau đã lâu, ta biết Nhị gia luôn tốt bụng,

    Cho dù gặp con chó hay con mèo thì Nhị gia cũng đứng ra giúp đỡ, giúp cô cũng vì thấy cô tội nghiệp thôi. Lẽ ra cô nên biết điều, đừng gây rắc rối bôi nhọ danh tiếng của Nhị gia nữa. Vậy thì Đinh tiểu thư không biết rồi. Ta ấy mà

    Thật sự cảm kích trong lòng. Nhị gia nhiều lần tự tay bón thuốc cho ta vì lo lắng bệnh tình của Mộc Nhi kéo dài, hơn nữa còn giám sát Mộc Nhi nhất định phải uống thuốc. Mộc Nhi làm sao có thể quên ân tình này được? Nên khi nào Nhị gia cần,

    Chỉ cần mở lời Mộc Nhi nhất định sẽ không tiếc mọi thứ để báo đáp Nhị gia. Tự tay bón thuốc? Nhị gia luôn bận chuyện làm ăn, sao có thể nhờ cô nương giúp đỡ được? Nếu đã cảm ơn xong thì cô nương mau về dưỡng bệnh đi,

    Đừng trêu ghẹo ong bướm ở bên ngoài nữa. Nhị gia còn có việc quan trọng, để ta đưa cô về giúp Nhị gia. Đa tạ cô, sao ta dám làm phiền Đinh nhị tiểu thư đưa về chứ? Không dám. Không phiền. Không cần. Không cần. Không cần cô đưa về.

    Ôm ôm ấp ấp, chẳng ra thể thống gì cả. Ta tức chết mất. [Cư tửu phòng] Lần trước cô đi vội quá, độc tố còn lại chưa được giải. Nghe đại phu nói mắt của cô bị khí độc làm tổn thương, nếu không trị kịp thời thì e là sẽ mù.

    Giờ không có ai ở đây, Nhị gia giả vờ từ bi, mèo khóc chuột làm gì? Cô… Ta chẳng muốn so đo với cô. Nhưng có một chuyện chắc là cô hiểu lầm. Ta không có tình ý gì với Đinh Nghiên San cả, ngay cả tình huynh muội cũng chưa đến.

    Vở kịch này chỉ là giải vây giúp ta thôi. – Ngươi… – Còn nữa. Ta cũng không rõ sau khi cô đắc tội với nhị tiểu thư của Đinh gia sẽ gặp phải phiền phức gì. Đừng tự mình đa tình. Nhưng lần này ta đến

    Vẫn là lo cho sức khỏe của cô. Dù sao cô cũng phải giúp ta viết Phục Hy phổ. Có phải Nhị gia thật sự cho rằng sư phụ ta giết người vì cầm phổ không?