Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 9] Khởi bẩm Hoàng thượng. Vụ án bức danh họa kia mất tích đã được làm rõ. Việc đó không phải do Tô Bân Quyền làm ra.
Mà là vì nhà họ Mạc liên hôn với nhà họ Tô không thành nên rắp tâm hại người. Nhân chuyện lễ đội mũ của thái tử thực hiện mưu đồ cá nhân của mình. Vì vậy mà không tiếc đổi trắng thay đen vu oan cho các trung thần của triều đình ta.
Những kẻ như vậy cần phải trừ khử. Hoàng thượng. Bây giờ chứng cứ rành rành thần khẩn cầu phải trừng trị nghiêm khắc cha con nhà họ Mạc. Chuẩn. Hoàng thượng anh minh. [Mạc Phủ] Cha, cha. Các ngươi thật to gan. Dám xông vào phủ của công tước nhất đẳng.
Mau tới bắt người. Đúng là chán sống rồi. [Niêm phong] Chúng ta phụng mệnh tới đây bắt giữ hung phạm. Ăn nói vớ vẩn. Phong Nhi, không được vô lễ. – Cha. – Mạc đại nhân. Nhà họ Mạc có ý mưu hại trọng thần triều đình
Tiêu hủy cống phẩm của quốc gia. Bây giờ đã tra rõ tất cả mời Mạc đại nhân và Mạc công tử đi theo tại hạ về Đại lý tự để điều tra. Người đâu. Đeo gông lên. – Ta xem các ngươi kẻ nào dám động tay. – Mạc công tử,
Ngươi vẫn ngoan cố kháng lệnh sao? Phong Nhi. Chuyện này đều do cha làm ra. Không. Cho dù vào đó họ có thẩm vấn con thế nào thì con nhất định phải nhớ chuyện này không liên quan gì tới con cả. Ta sẽ xin Hoàng thượng khoan hồng với con. Phong Nhi.
Có những tình cảm không thể cưỡng cầu được cuối cùng người bị tổn thương chỉ là con thôi. Với cả Ninh Tu Duệ không phải kẻ bình thường con không được dây dưa với hắn đâu. Biết chưa? Cha. Cha. Đều tại Phong Nhi cả.
Nếu như không phải ban đầu Phong Nhi cố chấp muốn cưới Âm Âm thì có lẽ những chuyện sau này sẽ không xảy ra. Đều trách cha quá cố chấp. Nhưng đến giờ ta mới phát hiện sự liều lĩnh của mình đã hại con. Không. Phong Nhi. Đừng khóc. Phong Nhi.
– Phong Nhi. – Cha. Cha. Bảo trọng. Cha. Đi thôi. Mạc đại nhân, đắc tội rồi. Đưa đi. Đi. Đi. Mau đi đi. Công tử, công tử. – Thiếu gia, người không sao chứ? – Thiếu gia. [Tại sao lại như thế, tại sao lại như thế?]
[Cho dù cha có làm sai thì ông ấy vẫn là cha của ta.] [Cha làm vậy cũng là vì ta.] [Cha, người yên tâm.] [Con nhất định sẽ nghĩ cách] [cứu người ra.] [Hậu Đức Bác Gia] Di mẫu. Lâm Lâm tới rồi. – Di mẫu. – Biểu tiểu thư.
Mau ngồi đi, mau ngồi đi. Mọi thứ trong kinh thành vẫn ổn chứ? Vẫn ổn lắm ạ. Hôm nay con đến đây để nói cho người biết vụ án của di phụ đã kết thúc rồi. Con đến đây để đón mọi người về. Tốt quá, tốt quá rồi.
Cũng không biết ông già cứng đầu đó ở trong ngục thế nào rồi? Đây là lần đầu tiên ông ấy ở trong ngục lâu như thế đấy. Âm Âm thế nào rồi? Muội ấy vì chuyện của di phụ mà bôn ba khắp nơi. Muội ấy gầy nhiều lắm.
Ta lo lắng cho nó lắm. Vậy Âm Âm và Ninh đại nhân ra sao rồi? Con bé không bị đuổi ra khỏi Ninh Phủ đấy chứ? Không đâu. Di mẫu, con nói cho người nghe. Chuyện của muội ấy và Ninh đại nhân.. Chuyện của muội ấy và Ninh đại nhân.
Thân là con gái sao con có thể nói ra được chứ? Lâm Lâm à con như này là đoan trang quá rồi. Cái này có gì xấu hổ đâu chứ? Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng. Di mẫu nói con nghe chuyện tình cảm này ấy nhắm ai phải ra tay ngay.
Con nói xem mẫu thân con qua đời sớm nên cũng chẳng có ai nói với con những điều này. Sau này di mẫu phải dạy cho con đàng hoàng. Con phải nghe đấy. Chuyện của con cũng phải suy nghĩ rồi đấy. Vâng vâng vâng, di mẫu. Cứ phải để ta lo lắng.
Con nói xem các con ngày ngày ở bên nhau, tình hình thế nào con còn không biết à? Xem ra là chưa có tiến triển gì cả. Lần này đến lượt ta ra tay rồi. Con nói xem cha con lớn tuổi thế rồi còn phải chịu khổ. Bị nhốt ở nơi như thế
Ngày nào cũng khiến ta ăn không ngon ngủ không yên. Sao vẫn chưa ra thế? [Đại Lý Tự] Ra rồi, ra rồi. Cha ta đâu? Tô cô nương. Ta ra đây để báo cho cô hôm nay Tô đại nhân có lẽ là không thể về cùng mọi người được rồi.
Tại sao? Vụ án bức danh họa biến mất đã được điều tra rõ ràng là không phải cha ta làm rồi mà? Tại sao vẫn không chịu thả người chứ? Truyền Tô Bân Quyền vào yết kiến. Tội thần Tô Bân Quyền khấu kiến Hoàng thượng. Tô khanh mau đứng lên đi.
Tạ ơn Hoàng thượng. Mấy ngày Tô khanh ở trong ngục cũng ăn uống tốt đấy chứ ta không thấy khanh gầy đi chút nào. Đa tạ Hoàng thượng dặn dò Ninh đại nhân chăm sóc nên thần mới có thể sống yên ổn trong ngục.
Lần này Tô khanh phải chịu ấm ức rồi. Vì trả lại sự trong sạch của khanh trẫm đã đặc biệt lệnh cho Ninh đại nhân nhận vụ án này. Ninh đại nhân quả thực là kỳ tài hiếm thấy trong chốn nhân gian.
Quả xứng với danh Trạng Nguyên, đúng là may mắn ba đời. Nếu vụ án này đã được điều tra rõ ràng, vậy lễ đội mũ của thái tử Tô khanh sẽ tiếp tục thực hiện. Hoàng thượng xin thứ lỗi thần khó lòng phục tùng mệnh lệnh. Tô Bân Quyền
Khanh lại có vấn đề gì sao? Hoàng thượng lễ đội mũ của thái tử tuy rằng là để thể hiện phong thái của nước ta với phiên bang nhưng theo như Lễ bộ lúc trước lễ đội mũ lần này quá tốn kém. Theo thần thấy nên giảm một phần ba số tiền
Để mua thêm quân nhu cho vùng biên giới. Được rồi. Nếu như Tô đại nhân đã từ chối tổ chức lễ đội mũ của thái tử. vậy thì không cần can thiệp vào chi phí của chuyện này nữa. Hoàng thượng sở dĩ thần xin rút lui khỏi chuyện này
Là vì chuyện bức danh họa biến mất quả thực do thần mà ra. Chỉ khi thần đứng bên ngoài việc này thì mới có thể ngăn chặn miệng lưỡi thiên hạ. Nhưng lễ đội mũ là một chuyện vô cùng quan trọng
Chuyện chi phí thế nào thần tất phải dùng cái chết để khuyên can. Không thể để Hoàng thượng và thái tử bị người khác dị nghị. Ta thấy ngươi đang dị nghị trẫm thì có. Hoàng thượng, thần không dám. Được rồi. Ngươi lui xuống đi.
Khó lắm tai ta mới được yên tĩnh vài hôm ngươi quay về lại cằn nhà cằn nhằn. Lui xuống đi. Hoàng thượng chuyện lễ đội mũ phải tính kế lâu dài. Nếu như Tô khanh có nhiều đóng góp như thế vậy trẫm thưởng ngươi về ngục ở thêm ba ngày nữa.
Suy nghĩ cho kĩ chuyện lễ đội mũ nên thay đổi thế nào. Hoàng thượng. Thần vẫn chưa nói hết mà. Viết vào giấy ở trong ngục. Cứ nói mấy lời không đúng lúc. Được rồi. Ba bộ trừ tà lại mất công chuẩn bị rồi. Đi thôi. Tiểu thư, phu nhân.
Chúng ta, chúng ta cứ thế mà đi sao? Ngươi còn chưa rõ sao? Ông lão cứng đầu này chắc chắn ở trong ngục lâu ngày không có gì làm. Ra khỏi ngục là như con thiêu thân vậy. Tiểu Như, chúng ta đi thôi.
– Lên phố làm chuyện chính thôi. – Đi thôi, đi thôi. [Đại Lý Tự] Mọi người cứ đi như thế hả? Cả nhà họ Tô này đúng là kỳ lạ thật mỗi lần Tô đại nhân ra khỏi ngục là đều có đậu phụ để ăn. [Ninh Phủ]
Con xem, Ninh Phủ này thật là khí thế. Nào nào, ngươi qua đây. Ta? Không, không, không cần. Ta đứng đây là được rồi, bà cứ ngồi đi. Tên sai vặt đó cũng tuấn tú ghê ha. Lần này có thể làm mối cho Tiểu Như rồi. Vậy ạ? Ninh đại nhân.
Nào, nào, mau ngồi, mau ngồi. Mời ngồi, mời ngồi. Ninh đại nhân đúng là phong thái hơn người. Vụ án của đại nhân nhà ta quả thực là toàn nhờ Ninh đại nhân trợ giúp mới có thể tra ra manh mối. Ta thật sự vô cùng biết ơn.
Tô phu nhân khách sáo rồi. Chỉ là hôm nay ta đến đây còn có một yêu cầu quá đáng nữa. Mời Tô phu nhân nói. Tô gia chúng ta hiện tại đã không còn như ngày xưa. Ta chỉ vừa hồi kinh, nơi mới chuyển đến cũng bỏ không đã lâu.
Số lượng phòng ốc quả thực là có hạn. Muốn dọn dẹp thêm cũng cần một khoảng thời gian. Cho nên khẩn thiết xin Ninh đại nhân có thể thu nhận con gái ta thêm vài ngày hay chăng? Ninh đại nhân, vụ án của đại nhân nhà ta
Tuy rằng có thể chứng minh trong sạch nhưng Hoàng thượng vẫn khép tội ông ấy không làm tròn bổn phận giáng chức hai cấp. Ta và cha nó cũng không sao, chỉ là đáng thương thay con gái ta vẫn chưa xuất giá nên phải chịu khổ cùng ta và cha nó.
Còn biết diễn hơn cả Tô Âm Âm nữa. Mẹ à, từ trước đến nay Ninh đại nhân luôn có tấm lòng nhân từ mà. Nếu không thì huynh ấy cũng không giúp chúng ta rồi. Hơn nữa, con hiểu tấm lòng của huynh ấy dành cho con. Con gái à,
Vậy con ở Ninh Phủ ngoan nhé. Đợi nhà chúng ta sắp xếp thỏa đáng mọi thứ thì con hãy về nhé. Được rồi. Ninh đại nhân. Cảm ơn ngài rất nhiều. Sau này xin giao con gái ta cho ngài trông nom rồi. – Tô phu nhân… – Ba ngày sau
Chính là ngày 15 tháng này, cũng là ngày Bân Quyền nhà ta ra tù. Đến lúc đó ngài nhất định phải đến tệ xá ngồi chơi một lát. Chúng ta cùng tụ họp, uống vài ly rượu để bày tỏ lòng biết ơn của Tô gia chúng ta dành cho ngài.
Dẫn theo Âm Âm nữa, đến lúc đó nhất định phải đến nhé. Đúng rồi, cái này là hôm nay ta lên phố đặc biệt chọn cho ngài đó. Ninh đại nhân, ngài xem thử đi. Đúng rồi, Tiểu Như, mang sang đây. Ngài xem chú chim nhỏ này có đôi có cặp
Xinh xắn biết bao. Vừa nhìn thấy là ta đã thích rồi. Được rồi, vậy ta về trước nhé. Đi thôi Tiểu Như. Tạm biệt mẹ nhé. Tạm biệt Tiểu Như. Tô phu nhân, bà quá khách sáo rồi. Mang theo quà làm gì chứ. Huynh thích không? Đặc biệt chọn cho huynh đó.
[Vảy ngược xuất hiện,] [nhị điện hạ sắp về biển cả kế thừa ngai vị rồi.] [Đại điện hạ,] [chúng ta phải mau chuẩn bị đại lễ mừng nhị điện hạ về biển cả thôi.] [Long vương ở trên trời có linh] [nhất định sẽ rất vui mừng.] [Nhị điện hạ.]
[Vảy ngược trở về biển cả.] [Long vương chân chính.] [Nhị điện hạ mới là Long vương chân chính.] [Long vương chân chính.] [Nhị điện hạ mới là Long vương chân chính.] [Nhị điện hạ, vảy ngược trở về biển cả.] [Nhị điện hạ, vảy ngược trở về biển cả.]
[Nhị điện hạ mới là Long vương chân chính.] Đại điện hạ, ngài không sao chứ? Tình hình gần đây của nhị điện hạ trên đất liền thế nào? Mấy ngày trước, dường như đã xảy ra xích mích với con người. Xảy ra xích mích với con người? Thật đúng là chuyện lạ.
Nhị điện hạ ít giao du với bên ngoài, vậy mà bây giờ lại dính phải phiền phức với con người. Ninh Mặc, ngươi đi tra xem người dám cả gan gây hấn với nhị điện hạ của Long cung là ai. Thời điểm thích hợp thì thúc đẩy hắn một chút.
Ý của đại điện hạ là… Ta đã không có cách nào tự mình ra tay vậy thì phải tìm một vũ khí sắc bén để làm chuyện này thôi. Ngươi hãy nhớ không được để lộ ra bất cứ tin tức gì. Hiểu không? Thuộc hạ hiểu. Ngoài ra, đại điện hạ,
Những lão thần đó lại cùng nhau bẩm tấu lên, mong ngài sớm ngày tìm được vảy ngược. Lên bờ đón nhị điện hạ về biển khơi. Được. Vậy ta sẽ thỏa mãn những lão thần đó, làm một đại ca tài đức sáng suốt trong lòng mọi người,
Đến gặp đệ đệ đã lâu không về biển khơi kia của ta. Ngài thực sự muốn đón nhị điện hạ về ư? Đương nhiên phải đón rồi. Nhưng lúc này đây nhị điện hạ có bằng lòng lấy vảy ngược về biển hay không, lại là một chuyện khác.
Công tử, hôm nay có lẽ ngài đã uổng công đến rồi. Tiểu thư nhà ta bề bộn nhiều việc, không có thời gian tiếp khách. Sao lại vậy chứ? Ngươi có nói với cô ấy là đồ nhi của cô ấy cầu kiến không? Lão nô nói rồi. Tiểu thư chuyển lời,
Nói rằng chưa từng nhận đồ đệ. Công tử, có phải ngài nhầm rồi không? Vậy à. Vậy hôm khác ta lại đến. Ngài đi thong thả. [Quan Xá] Ưỡn ngực. Bước chân uyển chuyển. Mắt nhìn thẳng. Tốt lắm. Tốt. Đi chậm thôi, tốt lắm. Chậm thôi.
Không ngờ sư phụ còn có dáng vẻ thế này. Tốt lắm, xoay người. Sư phụ. Ta nè. Tiểu thư của ta ơi. Thế này thì làm gì có dáng vẻ tiểu thư khuê các nữa. Tiếp tục nào. [Đại Lý Tự] Ngươi đi ra đi. Đi ra cho ta. Ra ngoài.
Buông ta ra. Ra ngoài. Ra ngoài. Các ngươi dựa vào đâu mà không cho ta gặp cha ta? Ta muốn gặp cha ta, ta muốn gặp cha ta. Đứng lại, ngươi đàng hoàng chút đi. Được đấy. Các ngươi dám đối xử với ta như vậy.
Để xem sau khi cha ta ra tù xử các ngươi theo pháp luật thế nào. Cha ngươi không ra được đâu. Bọn ta khuyên ngươi đừng phí công vô ích nữa. Phạm phải tội lớn như vậy mà còn dám ngông cuồng như thế. Đúng là không biết tốt xấu.
Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với ta như thế? Trước đây ngươi còn không xứng xách giày cho ta. Ngươi đừng có mà giang hồ. Đủ rồi, Mạc công tử. Cha ngươi khó khăn lắm mới bảo vệ được ngươi khỏi phải chịu cảnh ngục tù.
Ta khuyên ngươi nên yên phận đi. Đừng kiếm chuyện nữa. Không. Ta muốn gặp cha ta. – Ta muốn gặp cha ta. – Ngươi nhìn vào sự thật đi. Ta cảnh cáo ngươi. Còn gây chuyện nữa thì ta bắt cả ngươi luôn đấy. Đi thôi. Ngươi là Mạc Thừa Phong đúng không?
Ngươi là ai? Là Ninh Tu Duệ phái ngươi đến để đối phó với ta đúng không? Mạc công tử đừng lo. Lần này, ta đến để giúp ngươi đối phó hắn. Giúp ta? Ngươi giúp ta thế á? Đây là dây trói rồng được tạo ra trong biển
Là vũ khí dùng để trói người cho dù có sức mạnh hồng hoang cũng khó thoát khỏi. Huống hồ ngươi chỉ là con người tầm thường. Ngươi nói với ta những thứ này để làm gì? Hôm nay ta thay mặt chủ nhân của ta đến tìm ngươi.
Nếu ngươi đồng ý nghe theo bọn ta, nhất định sẽ để ngươi báo được thù. Chủ nhân? Các ngươi là cái thá gì mà dám làm chủ nhân của Mạc Thừa Phong ta. Ta nói ngươi biết
Trong Thịnh Kinh này người có thể làm chủ nhân của ta còn chưa ra đời đâu. Mạc công tử đừng trả lời vội. Sau này, chúng ta vẫn còn gặp nhau. Còn sợi dây trói rồng này, giao cho Mạc công tử [Trà]
Lúc quan trọng nó có thể giúp ích cho ngươi đấy. Rốt cuộc bọn họ là ai? Lẽ nào Ninh Tu Duệ còn có kẻ thù khác? Chi bằng thử dùng dây trói rồng này. [Ngự Thư Phòng] Ninh đại nhân đâu? Bẩm Hoàng thượng, Ninh đại nhân… Đứng im. Nói.
Ninh đại nhân bảo hôm nay có việc nên không vào cung trò chuyện với Hoàng thượng được ạ. Mỗi tháng vào ngày này thầy đều đến ở cạnh ta. Hắn đi đâu vậy? Nghe nói, chỉ là nghe nói thôi. Nghe nói là Tô đại nhân mời ngài ấy đến nhà.
Tô Bân Quyền? Lão già cổ hủ này đến đại học sĩ còn muốn tranh với trẫm. Lòng tham không đáy. Thái tử đâu? Thái tử điện hạ… nghe mật thám nói ngài ấy đến Quan xá rồi. Bảo đi gặp nữ sư phụ gì đó. Đến giờ chưa về.
Đi hết đi, lui xuống hết. Hoàng thượng, hay là để Lục Bảo ở lại với ngài. Lục Bảo, cung nữ của lục cung chẳng phải còn đang đợi ngươi sao? Hoàng thượng, Lục Bảo chỉ muốn ở cạnh ngài thêm thôi ạ. Đến đây. Nói lại lần nữa.
Lục Bảo chỉ muốn ở cạnh Hoàng thượng thêm thôi ạ. Nói lại lần nữa. Lục Bảo chỉ muốn ở cạnh Hoàng thượng thêm thôi ạ. Lời thật lòng. Tạ Hoàng thượng. Đi đi. Nô tài cáo lui. – Ăn thêm chút nữa. – Phu nhân vất vả rồi.
Ninh Tu Duệ, ăn món này. Nào. Ăn đi. Thử món này nữa. Nào, ăn nhiều một chút. Ăn nhanh lên, đừng khách sáo. Cứ xem như ở nhà mình vậy đó. – Ăn đi, ăn đi. – Nào. Khoảng thời gian này, gặp phải tai họa như vậy quả thật rất đáng buồn.
Hôm nay có thể đoàn tụ với người nhà, Tô mỗ vô cùng xúc động. Nào, tại đây… Nào, Ninh đại nhân, ăn nhiều một chút, thử món canh này nữa. Ngài vất vả nhiều ngày rồi. Phải giữ gìn sức khỏe cho tốt đấy. Đúng rồi, Ninh Tu Duệ,
Món này do mẹ ta đích thân nấu đó, chắc chắn rất ngon. Cơm canh đạm bạc ở Ninh Phủ các huynh không so được đâu. Con gái, cái gì bọn ta, các huynh chứ. Là chúng ta. Ăn nhiều chút đi. Mẹ, mẹ gắp đầy bát của huynh ấy rồi kìa.
Khi ăn, khi ngủ không được nói. Món này. Có thể ăn cơm cho tử tế không? Đừng làm phiền đến Ninh đại nhân dùng bữa. Ngon không? Nào. Này. Món này, món này nữa. Sao ông tự uống vậy? Ông đưa đây, còn ra thể thống gì nữa. Còn tự uống nữa.
Hai người không ai quan tâm ta, xem ta là không khí. Không phải bảo là chúc mừng ta được ra ngục sao? Chúc mừng ông được ngồi tù lâu vậy đó. Chứ còn gì nữa. Bây giờ cha của con gừng càng già càng cay
Vừa ra khỏi ngục thì đã tranh cãi với Hoàng thượng rồi. Thật sự không kém lúc đỗ trạng nguyên năm xưa ha. [Người nhà này tuy ồn ào,] [nhưng có lẽ đây là dáng vẻ hạnh phúc nhất ở nhân gian rồi.] Nào. Đừng khách sáo. Sao vậy mẹ?
Mẹ, sao tự nhiên bị giật giật vậy? Trời cũng tối rồi, con gái à, con và Ninh đại nhân ăn xong thì về sớm đi. Mẹ và cha con cũng lâu rồi không gặp có nhiều điều cần nói lắm. Các con về nhà nghỉ ngơi sớm đi. Phu nhân, ta đã về rồi,
Còn để Âm Âm đến phủ của Ninh đại nhân. Không hay lắm đâu. [Đại Lý Tự niêm phong] Huynh ấy chính là người trong lòng ta. Không ngờ cảnh đêm ở Thịnh Kinh cũng đẹp quá nhỉ. Từ trước đến nay, đi qua đây chưa từng chú ý đến.
Ninh Tu Duệ, lần này cảm ơn huynh nhé. Tuy huynh không biến hình được, nhưng huynh là một con rồng tốt. Đương nhiên, không cần cô nói. Ninh Tu Duệ, ta thấy huynh ở cùng với người nhà ta lâu rồi nên giờ biết nói đùa nữa.
Cha mẹ cô là người rất tốt. Đương nhiên, không cần huynh nói. Ninh Tu Duệ, sao ta chưa từng nghe huynh nhắc đến cha mẹ của huynh vậy? Cha mẹ huynh sống ở đâu? Huynh có mấy người huynh đệ tỷ muội? Sao họ không đến thăm huynh gì hết vậy?
Ta là người có tội. Được rồi. Chúng ta mau chóng về thôi. Ta nói huynh biết một bí mật.