Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 10 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 10] Không ngờ cảnh đêm ở Thịnh Kinh cũng đẹp quá nhỉ. Từ trước đến nay, đi qua đây chưa từng chú ý đến. Ninh Tu Duệ, lần này cảm ơn huynh nhé. Tuy huynh không biến hình được,
Nhưng huynh là một con rồng tốt. Đương nhiên, không cần cô nói. Ninh Tu Duệ, ta thấy huynh ở cùng với người nhà ta lâu rồi nên giờ biết nói đùa nữa. Cha mẹ cô là người rất tốt. Đương nhiên, không cần huynh nói. Ninh Tu Duệ, sao ta chưa từng nghe huynh
Nhắc đến cha mẹ của huynh vậy? Cha mẹ huynh sống ở đâu? Huynh có mấy người huynh đệ tỷ muội? Sao họ không đến thăm huynh gì hết vậy? Ta là người có tội. Được rồi. Chúng ta mau chóng về thôi. Ta nói huynh biết một bí mật. Vào ngày 15 hàng tháng,
Chỉ cần ôm trăng tròn trên tay thì huynh sẽ được đoàn tụ với cha mẹ mình dù họ ở cách xa huynh đến mấy. Bây giờ, ta đỡ giúp huynh một bên. Đợi đến khi huynh đoàn tụ với họ, huynh nhất định phải cho ta ở bên cạnh đấy nhé.
Có thể đoàn tụ thật sao? Ừ. Ninh Tu Duệ, ta có lời muốn nói với huynh. Cô muốn nói gì? Ta, ta nghĩ ta hơi thích huynh rồi thì phải. Ninh Tu Duệ, vậy mà huynh lại dám từ chối ta. Con rồng ngốc kia, huynh đợi đó cho ta. [Lục Hợp Vấn Xuân]
Thật mất mặt. Tô Âm Âm, mày điên rồi à? Lần đầu tiên tỏ tình với một nam nhân vậy mà ngươi lại bị từ chối, sau này gặp người ta thế nào đây? [Lục Hợp Vấn Xuân] Huynh ấy nghĩ mình là ai chứ? Nếu huynh ấy mà khiến ta tức giận,
Có tin là ta sẽ nói chuyện huynh ấy là rồng cho tất cả mọi người ở Thịnh Kinh biết không? Ta không tin huynh ấy sẽ không quỳ xuống cầu xin ta. [Âm Âm,] [xin lỗi.] [Có những chuyện giờ ta vẫn chưa thể nói cho cô biết được.] [Lục Hợp Vấn Xuân]
Thật mất mặt, thật mất mặt. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Cô sao vậy? Sư phụ. Bình thường nhìn thấy sư phụ ta cô đâu có kích động như vậy? Cô đang bị làm sao vậy? – Cô sao vậy? – Đừng nói nữa. Không được nói nữa. Cô đang làm gì vậy? Kệ ta đi.
[Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Hai người trốn sau tấm bình phong làm gì vậy? Cô trốn sau tấm bình phong làm gì vậy? Sao mà ta biết được? Ninh Tu Duệ, ta sắp phải chuyển đi rồi, huynh có lời gì muốn nói với ta không? Ninh Tu Duệ, ta thật sự phải đi rồi.
Huynh thật sự không có gì muốn nói với ta sao? Ninh Tu Duệ, ta thật sự, thật sự phải đi rồi. Sau hai cơn mưa nữa là ta phải đi rồi, giờ huynh có gì muốn nói với ta thì vẫn còn kịp đấy. Đợi đã.
Ta biết là huynh không nỡ xa ta mà. Đừng để quên đồ. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Rồng ngốc. Ký Nhi, ăn cháo đi. Sư phụ về phòng đây. Xem ra sư phụ vẫn chiều ta lắm. [Thượng Dương Môn] Thầy à. Thầy à. Thầy à. Về thôi.
Không phải chứ, chưa nói câu gì đã về rồi sao? [Thượng Dương Môn] Ca ca, là huynh thật sao? Ca ca. Duệ Nhi. Ninh Tu Duệ, sao huynh lại triệu hoán ta nữa vậy? Hay là huynh lại sử dụng yêu pháp gì để khiến ta không chuyển đi nữa hả?
Đây là ca ca của ta. Huynh là ca ca của huynh ấy sao? Vậy tức là huynh cũng là rồng hả? Nói như vậy tức là huynh chính là người lúc nhỏ… Vậy hôm nay huynh đến đây là để đón ta sao? Huynh, huynh không thể ở lại đất liền quá lâu.
Đợi sau khi đệ xuống biển, chúng ta sẽ hội ngộ với nhau sau. Ta đi trước nhé. [Huynh ấy biết ta đang ở đâu] [vậy sao lại không đến thăm ta ngay từ đầu?] Ninh Tu Duệ, huynh đang nghĩ gì thế? [Ninh Phủ] Ta nghĩ, ta hơi thích huynh rồi thì phải.
Sư phụ, làm gì vậy? Ngươi đi tìm cho ta mấy cuốn sách được không? Sách? Sư phụ, trong phủ này giờ còn lại toàn là sách thôi. Có rất nhiều sách trên phố còn không có. Người còn muốn có sách gì nữa vậy? Là loại sách không được tính là phong nhã
Nhưng mọi người lại thích đọc nó một cách riêng tư đó. Sư phụ, người có hứng thú với loại sách đó à? Bảo ngươi tìm thì ngươi cứ tìm đi. Vâng. [Tố Nữ Kinh Tam Thập Pháp] [*Ba mươi bí kíp phòng the] Xem này.
[Tố Nữ Kinh Tam Thập Pháp] [*Ba mươi bí kíp phòng the] Sao vậy sư phụ? Người không thích loại này à? Trong này còn nhiều kiểu khác nữa. Loại sách mà ta bảo ngươi tìm là tiểu thuyết liên quan đến rồng mà nữ nhi khuê các thích đọc ấy.
Vậy là đồ nhi hiểu lầm rồi. Nhưng mà sư phụ, sao bỗng nhiên người lại quan tâm đến rồng thế? Gần đây nghe nói người dân trong thành thích đọc tiểu thuyết liên quan tới rồng. Vậy nên ta muốn nghiên cứu chút xem trong đó có thứ gì vượt lễ tiết,
Có phù hợp với thực tế hay không để kịp thời ngăn chặn. Sư phụ đúng là suy nghĩ sâu xa. Ta nhớ là ở chỗ Tô Âm Âm có rất nhiều. – Để ta đi lấy cho người. – Không cần. Đừng để cô ấy biết. Tại sao vậy? Ta…
Không thích dùng chung sách với người khác lắm, đừng để cô ấy biết. [Ác Long Thiếu Gia] Xem này. Ta chạy đi chạy lại mấy con phố mua cho người đấy, mệt chết mất. [Ác Long Thiếu Gia] Đúng là hoang đường, nữ tử nhân gian sao có thể cưỡi trên cổ rồng
Lên trời xuống biển chứ? Nhân gian hay đại dương đều có quy tắc riêng của mình, đúng là không ra thể thống gì. Sư phụ, đừng nói mọi thứ quá tuyệt đối như vậy mà. Nói không chừng mấy thần thoại đó đúng là sự thật cũng nên. [Tam Long Chiến Ký]
Nữ tử trong thành đọc được cái này thảo nào mà nói xằng nói bậy, nghĩ vớ nghĩ vẩn. Lại còn thành thân với Hắc Long nữa, mấy cái thứ gì đây chứ? Sư phụ, người định làm gì vậy? Trong sách viết động tác như này
Có nghĩa là nam nhân thích nữ nhân này. Chúng ta có hơi quá áp sát rồi không? Ta đã nói mà, cách thức không hợp phép tắc này đúng là không ra thể thống gì. Chưa cưới hỏi đàng hoàng, há chẳng phải là vượt giới hạn sao?
Hai người mới là vượt giới hạn đấy. Trời cũng tối rồi, có hơi bất tiện. Âm Âm, ta không giúp muội chuyển nhà nữa nhé. Ninh đại nhân, xin cáo từ. Lâm Lâm, cô đợi chút. Mọi chuyện không như cô tưởng tượng đâu. Sư phụ, người thế này chẳng phải là
Làm lỡ dở chuyện chung thân đại sự của ta rồi sao? Người như vậy, ta… Ninh Tu Duệ, huynh giải thích rõ ràng cho ta. Ninh Tu Duệ, huynh là đồ con rùa, con rùa xấu xa, con rùa rụt đầu. Ninh đại nhân, xin dừng bước. Tô đại nhân. Ninh đại nhân,
Chúng ta gặp nhau ở trong cung này đúng là không dễ dàng gì. Ngày đó ngài ở trong phủ ta làm khách, Tô mỗ vẫn chưa bày tỏ lòng cảm kích với ngài, Tô mỗ thật là có lỗi. Hôm nay Tô mỗ xin được cảm tạ ngài tại đây.
Tô đại nhân khách sáo rồi. Ngài vẫn luôn liêm minh chính trực. Ta chỉ làm việc theo lẽ công bằng, không đáng nhắc đến. Ơn huệ lúc gặp khó khăn, Tô mỗ nhất định phải báo đáp gấp bội. Đúng rồi,
Nghe nói ngày con gái Tô đại nhân ra đời và lúc cô ấy còn nhỏ, có xuất hiện một con rồng đen lớn bảo vệ. Không biết chuyện đó có thật không? Đúng là có chuyện này, năm đó lúc vợ ta khó sinh,
Vì tiểu nữ không cất tiếng khóc sau khi sinh ra nên bà đỡ nhận định con bé là thai chết lưu. Ngay lúc ta do dự, không biết nói với phu nhân ra sao thì trên mặt biển bỗng xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ.
Cảnh tượng kỳ lạ, cảnh tượng kỳ lạ gì? Ngài trông thấy rõ con rồng lớn đó có màu đen sao? Đúng là màu đen. Nhưng lúc đó Tô Âm Âm vừa mới chào đời, sao cô ấy lại nhớ rõ như vậy,
Và còn tin rằng con rồng đen đó sẽ tới tìm cô ấy nữa? Lúc Âm Âm nhà ta còn nhỏ thì đã nhạy cảm lạ thường với vàng sáng lấp lánh rồi. Có một hôm, lúc con bé chơi trên bờ biển… Âm Âm. Sau chuyện đó,
Âm Âm liền gặp ác mộng không ngừng, không gượng dậy được. Để vỗ về con bé, ta đã nói rằng con rồng đen đó là con rồng đã xuất hiện lúc con bé sinh ra. Giờ con bé lớn rồi nên muốn tới xem con bé sống tốt không
Chứ không phải muốn ăn thịt con bé. Lúc ấy bệnh tình của con bé mới thuyên giảm. Vậy cô ấy cứ nói rồng sẽ tới thành thân với cô ấy, nghĩa là sao vậy? Hoang đường, hoang đường. Lúc nhỏ Âm Âm vô cùng nghịch ngợm.
Để hù dọa con bé, mẫu thân nó đã nói rằng nếu nó cứ tiếp tục nghịch ngợm như vậy thì chắc chắn sau này sẽ không ai cưới nó cả. Vậy nên để an ủi con bé, ta đã nói rằng lúc con sinh ra được con rồng đen bảo vệ,
Là nữ tử được trời cao chọn. Sau này sẽ không gả cho một người bình thường, nói không chừng ngày nào đó, con rồng đen to lớn đó sẽ đến thành thân với con. Vậy nên lời nói dối đó, ta càng bịa lại thành ra càng kỳ quái. Tô đại nhân,
Ngài lừa con gái như vậy liệu có hơi quá tùy tiện rồi không? Ninh đại nhân, ngài đang… Người nhìn cô ấy sinh ra chính là phu quân của cô ấy, lẽ nào không phải nên là bà đỡ sao? Hổ thẹn vô cùng, đều tại năm đó Tô mỗ quá tắc trách
Nên đến giờ Âm Âm đều nhớ rõ như in. Cũng khó trách, ngày hai mươi mốt tháng sáu. Đã 18 năm trôi qua. Giờ ta còn nhớ rõ chứ đừng nói là con bé. Ngày hai mươi mốt tháng sáu của 18 năm trước? Đúng vậy. Thầy, thầy sao vậy? Thái y, thái y.
[Thượng Dương Môn] Thầy, người lại làm sao nữa vậy? Ngài còn nhớ chuyện 18 năm trước đó không? Học trò vẫn còn nhớ. Mười tám năm trước, người vẫn mang thân phận là họa sĩ Trương Hữu Lam. Nhưng lần hôn mê đó chắc là lần đầu tiên trong 500 năm đúng không?
Đúng vậy, trước đó chưa từng xảy ra tình huống như vậy. Năm đó ta còn tưởng vì mất đi vảy ngược đã lâu nên sắp bị tan thành mây khói rồi. Năm đó mạch đập của người đã không còn nữa. Triều đình và dân chúng trong ngoài đều biết
Đại sư Trương Hữu Lam chẳng mấy khi lộ diện đã quy tiên rồi. Sau đó người tỉnh lại tới gặp ta thật sự đã dọa ta hết hồn. Giờ nghĩ lại, chắc là do vảy ngược đã trở lại nhân gian rồi, chỉ là chưa trở về chỗ ta thôi. Vảy ngược hiện thế,
Vạn vật thế gian đều bừng bừng sức sống huống chi là chủ nhân vảy ngược ta đây. Ta nên hiểu điều này từ lâu rồi mới phải. Ý của thầy là vảy ngược xuất hiện từ 18 năm trước rồi sao? Vậy giờ nó đang ở đâu?
Đang ở trên người Tô Âm Âm, người cộng sinh với ta. Vậy lấy lại từ trên người cô ta thì người có thể trở về biển rồi. Kể từ lần đó người quyết chí không xuống núi nữa là vì sợ liên lụy quá nhiều đúng không?
Lòng người vì đố kỵ mà sinh hận, hận quá sâu thì tự nhiên sẽ trở nên tàn nhẫn, đa nghi, thậm chí mất đi lý trí. Phong ba của Tô gia, Mạc Thanh Sơn vì muốn che giấu tội ác của mình, bảo vệ mọi thứ của mình,
Hắn không ngần ngại hại người vô tội. Nghĩ lại thì đây đều là vì ta mà ra. Nhưng lần này sư phụ cũng dốc toàn bộ sức lực hỗ trợ điều tra vụ án này. E là trong lòng cũng có món đồ gì đó muốn bảo vệ rồi đúng không?
Cô ấy không phải món đồ. Đúng vậy. Ta đang nghĩ sao gần đây người có chút khác thường. E rằng cuối cùng cũng giống như là hoa trong gương, trăng trong nước thôi. [Thượng Dương Môn] Ninh Tu Duệ. Huynh cười cái gì? Muộn thế này rồi còn đi dạo phố à?
Ta đang làm chuyện nghiêm chỉnh. Đêm muộn rồi còn làm chuyện nghiêm chỉnh gì chứ? Ta đang chuẩn bị của hồi môn. Còn huynh thì sao? Đêm muộn rồi không về nhà, còn ở đây giả vờ sầu muộn gì chứ? Đúng vậy, ta biết rõ như vậy rồi
Sao còn chần chừ không về? Huynh đang lẩm bẩm gì đó? Chắc không phải huynh lại đang nghĩ câu từ gì đó để giáo huấn ta đấy chứ? Ta luôn bó tay với cô. [Nhìn thấy cô, thấy nhà cô] [mà đến nhà của mình thế nào] [ta cũng không nhớ rõ.]
[Lẽ nào là vì cô,] [người cùng sống lại với ta] [đã cho ta mối ràng buộc lớn nhất trên thế gian này sao?] Rồng ngốc, huynh đang nghĩ gì vậy? Đúng rồi, công tử thanh tao lần trước đó, huynh biết nhà huynh ấy ở đâu không?
Hai người là huynh đệ, lại đều là rồng, vậy huynh hãy nói cho ta biết Long cung của hai người ở đâu đi để ta bảo cha ta đi cầu thân. Cô thích huynh ấy đến vậy sao? Đương nhiên rồi, huynh ấy là người chứng kiến ta sinh ra mà.
Mẹ ta khó sinh, ta yếu ớt thoi thóp, là huynh ấy đã cứu ta lúc ta suýt bị nhận định là thai chết lưu. Sau đó lúc còn nhỏ, ta đùa nghịch trên bờ biển suýt thì bị sóng biển cuốn đi lại là huynh ấy đã cứu ta.
Giờ khó khăn lắm ta mới gặp được huynh ấy, có lẽ đây chính là định mệnh mà mọi người thường nói. Ta không tin lắm về những gì cha ta nói nhưng giờ xem ra ta đúng là tân nương của rồng rồi. Tô Âm Âm, ta nói cho cô biết.
Chuyện này từ đầu đến cuối đều là ta. Người gặp cô 18 năm sau là ta. Người giúp cô sống lại nhờ vảy ngược 18 năm trước cũng là ta. Người cộng sinh với cô bây giờ là ta. Người cộng khổ với cô cũng là ta. Tô Âm Âm,
Nếu cô xem thường tất cả những điều này rồi vẫn muốn gả cho huynh ấy thì cô hãy đi đi. Ta tuyệt đối không ngăn cản. Được thôi, giờ ta sẽ đi. Cả vảy ngược nát gì gì đó của huynh nữa, nếu huynh không muốn cho ta thì hãy lấy lại đi,
Lấy đi rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa. Huynh nói đi, khi nào thì huynh lấy vảy ngược nát của huynh đi? Ngay bây giờ. Ninh Tu Duệ, huynh sao vậy?