Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 12] [Uyên Bác] Sư phụ. [Uyên Bác] Sư phụ đi đâu thế? Đồ nhi tìm người vất vả lắm. Đến đây cùng Ninh đại nhân sao? Huynh thế này… Ta… Đồ nhi số khổ. Lúc nhỏ nhà nghèo,

    Đồ nhi bèn vào cung làm việc. Về sau, nhờ Ninh đại nhân không chê bai, để ta chăm lo việc sinh hoạt hàng ngày. Hôm nay cũng là ta đi theo Ninh đại nhân vào cung để bẩm báo công việc. Thì ra thân thế của huynh khổ như vậy.

    Trước đây ta nên đối xử với huynh tốt hơn. [Uyên Bác] [Uyên Bác] Cả đời ta cô đơn khổ sở. Từ nhỏ ta đã bị người ta mặc sức đánh mắng trong cung. Ai cũng xem thường ta, khinh thường ta. Kể từ khi được Ninh đại nhân chọn trúng,

    Bọn họ, bọn họ liền nghĩ cách gây khó dễ cho ta từ trong cung ra ngoài cung. Trên thế gian này chỉ có sư phụ và Ninh đại nhân là đối xử với ta tốt nhất. Thảo nào lần đầu tiên khi ta gặp huynh huynh lại bị nhiều người đuổi đánh,

    Hóa ra là như thế. Đúng thế. Huynh cũng là người đáng thương. Đi. Sư phụ dẫn đồ đệ đi ăn đồ ngon. Thật chứ? Sư phụ muốn dẫn ta đi ăn sao? Trên thế gian này thật sự chỉ có sư phụ đối tốt với ta. Ai đó? Ta biết huynh khổ rồi.

    [Uyên Bác] Đứng lại, không được chạy. [Ca ca.] [Tại sao huynh không xuất hiện gặp đệ?] [Huynh thật sự] [không muốn đệ về nhà sao?] Duệ Nhi, hình vẽ trên này là do chính tay ca ca khắc lên, nó là hoa biển ở cổng Long cung chúng ta.

    Khi đệ ở bên ngoài ham chơi, nhìn thấy hoa biển này thì phải nhớ mau mau về nhà. Khi đệ ở trên bờ cần đến ca ca hãy cắm thanh dao găm này xuống biển, ca ca sẽ lập tức xuất hiện để gặp đệ. [Ninh Tịnh Chí Viễn]

    Sư phụ bị sao vậy chứ? Lễ đội mũ kết thúc là thành ra thế này. [Ninh Tịnh Chí Viễn] Có phải cô lại làm phiền sư phụ ta không? Chẳng phải ngươi đã dọn ra ngoài ở rồi sao? Ta không được thỉnh thoảng về thăm sao?

    Buổi sáng mới dọn đi, buổi tối đã quay về, lại còn lén la lén lút. Cô… Sao ta thấy câu này quen thế nhỉ. Có phải hôm nay chúng ta đã gặp nhau ở đâu không? Cô đừng có đánh trống lảng nhé. Ta nói cô biết, cô thế này là quấy rối.

    Ta còn muốn hỏi cô đó. Có phải cô lại làm phiền sư phụ ta không? Bây giờ còn không chịu mở cửa cho ta. Ngươi nghĩ với tính cách của sư phụ ngươi ta muốn làm phiền thì có thể làm phiền được sao? Vậy cũng phải. Thế thì thật kỳ lạ.

    Ta chưa từng thấy sư phụ suy sụp tinh thần thế này. Thật tội nghiệp. Tội nghiệp? Nói gì đấy? Không có gì. Ngươi sống cùng sư phụ ngươi lâu như vậy, ngươi có biết có cách nào có thể khiến huynh ấy cởi mở hơn chút không?

    Như thế thì huynh ấy sẽ có thể mở lòng, giải tỏa được ưu phiền rồi. Hay là… Thử dùng rượu đi. Sao có thể khiến huynh ấy uống rượu được. Đi, đi uống rượu. Huynh ấy nói muốn uống rượu. Cô còn không mau đi. [Ninh Tịnh Chí Viễn]

    Sao đột nhiên huynh ấy lại muốn uống rượu thế? Làm sao ta biết được. Chuyện gì thế này? Ta cũng chưa từng thấy sư phụ thế này, không nói rõ được. [Tế Vũ Các] Cả buổi tối huynh lắc qua lắc lại ly rượu này, uống được có vài ngụm

    Mà đã say thành thế này. Đường đường đại học sĩ, không mất mặt sao? Tô Âm Âm. Ta nói cô biết. Huynh ấy không cho ta về thì ta sẽ không về. Đã 500 năm rồi. Ta sống rất tốt ở trên đất liền. Ta chẳng sợ gì cả. Nói nhỏ thôi.

    Sợ người ta không biết huynh là rồng sao? Phải đấy. Ta là rồng, ta là rồng. Ta muốn quay về, không ai cản được ta hết. Nói nhỏ thôi. Rồng gì chứ? Mau cho chân long thiên tử ta cưỡi nào. Ngươi cũng nói năng bậy bạ.

    Mạo phạm chân long thiên tử sẽ bị chém đầu đấy. Ta là chân long thiên tử thật mà. Ta, ta ở nhân gian này, ta… Sao ta bay lên thế này? Hai người ngoan ngoãn chút đi. To gan, ngươi lại dám… Ninh Tu Duệ, huynh đi đâu vậy? Ta là rồng,

    Ta muốn đi đâu thì đi đó. Ông chủ, ông bảo người đưa vị công tử này về phủ học sĩ nhé. Được rồi. – Cảm ơn nhé. – Đi thong thả. Ninh Tu Duệ. Từ từ thôi. Đưa cho ta. Không đưa. Không nghe lời ta thì đừng có về nhà nữa.

    Thật là quá đáng. Sao có thể không cho đệ đệ về nhà? Ca ca, đệ biết huynh sẽ quay lại tìm đệ mà. Đi, ca ca dẫn đệ về nhà. Ninh Tu Duệ. Huynh có cảm thấy đèn trên con phố này hơi tối không? Ninh Tu Duệ, huynh lợi hại quá vậy.

    Nhưng huynh làm mấy con chó dữ tỉnh dậy rồi. Lúc nhỏ ta từng bị chó dữ cắn nên ta hơi sợ. Thế cô còn đứng ngây ra đó làm gì? Ninh Tu Duệ. Theo như trong tiểu thuyết, lúc này không phải huynh nên ôm lấy ta bay lên sao?

    Huynh đi chậm thôi, để ta dìu huynh đi. Chậm thôi. Chết tiệt. Trời mưa bão mà nhất quyết đòi áp giải phạm nhân đi lưu đày. Đúng vậy. Vừa lên đường đã gặp mưa bão, đúng là xui xẻo. Rõ ràng đã được xử vô tội, còn cố đi hành thích,

    Hại huynh đệ chúng ta chạy đến nơi chết tiệt này chịu khổ. Mạc Thừa Phong. Ngươi chèo cho ta. Đệ đệ ngốc. Ca ca sẽ không đích thân làm gì đệ. Cho dù ta muốn thì đám lão thần Long tộc cũng không đồng ý. Nhưng nếu đệ đã lưỡng lự như thế,

    Vậy thì hãy để ca ca giúp đệ một tay. Vảy ngược, để ta lấy giúp đệ. Chuyện của tiểu thư Đường phủ thật khiến người ta nhọc lòng. Chứ còn gì nữa. Ngay đến hôn sự cũng khó tìm. Từ nhỏ đã không có mẹ, luôn sống trong quân đội cùng với phụ thân.

    Làm gì có con gái nhà nào lớn lên ở trong quân đội chứ. Nếu để chuyện này truyền ra ngoài thì còn công tử nhà nào muốn đến bàn mối hôn sự này chứ? Nói như thế, tiểu thư Đường gia thật là đáng thương.

    Từ bé đã không có mẹ, phải học tại nhà. Lớn thế này rồi còn phải xuất đầu lộ diện lo lắng cho hôn sự của mình. Cũng khó cho cô ấy thật. Là khó cho ta mới đúng. Nói dữ lắm mới hẹn được công tử và cô cô của Liễu gia.

    Được rồi, thôi đừng nói nữa. Hai vị cô cô đợi lâu rồi. Vất vả rồi ạ, ta tới muộn. Đường tiểu thư đến là tốt rồi. Ta, ta thấy cũng không còn sớm nữa hay là chúng ta qua đó đi. Sao… Sao vẫn chưa tới nữa? Cô cô.

    Công tử Liễu gia vẫn chưa tới à? Đường tiểu thư, cô đợi thêm chút nữa. Công tử Liễu gia có việc chậm trễ chút. Đây là dâu tây Mão Vu do công tử Liễu gia chuẩn bị riêng cho cô đấy. Cô nếm thử trước. Ta ra cửa xem sao.

    Liễu công tử, ngài tới rồi. Giai nhân thế nào vậy? Bắt ta đi từ tận phía Tây thành xa xôi tới. Là con gái Đường tướng quân. Liễu công tử, thế này không hợp lễ nghi. Liễu công tử. Đường tiểu thư không cần khách sáo thế đâu. Liễu công tử.

    Đây là lần đầu chúng ta gặp, huynh làm thế này quả thực không hợp lễ nghi. Ta nghĩ chúng ta nên phát triển tuần tự theo quy tắc thì hơn. Đường tiểu thư chinh chiến Nam Bắc cùng Đường tướng quân từ nhỏ, ngày ngày chung đụng với đám đàn ông

    Sao hôm nay lại kỳ kèo lễ nghi với ta vậy? Nào, ngồi đi. Liễu công tử, ta nghĩ huynh chê cười ta rồi. Mặc dù ta lớn lên trong quân đội, nhưng từ nhỏ ta tuân theo lễ giáo thi thư chưa bao giờ vượt phép tắc.

    Mong huynh dẹp bỏ thành kiến của huynh đi rồi chúng ta nói, được chứ? Đường tiểu thư. Hôm nay ta tới bàn chuyện cưới hỏi. Sau này sẽ phải làm chuyện phu thê. Giờ cô cần gì phải e dè trước mặt ta như thế. Cô nương này đã nói chú ý chừng mực,

    Sao ngươi còn cứ được nước lấn tới thế? Ngươi chui từ đâu ra vậy? Dám lo chuyện bao đồng với ta? Ngươi biết ta là ai không? Tất nhiên là biết. Công tử của thị lang đương triều Liễu Thành Tông, đúng không? Ngươi đã biết sao còn không tránh ra?

    Ngươi là cái thá gì? Nào, nào, mời qua kia. Ta sẽ nói cho ngươi biết ta là cái thá gì. Nào, ngươi qua kia trước, đi đi. Đi trước đi. Huynh làm gì vậy? Sư phụ, đồ nhi kiểm định cho người. Đúng là. Liễu…Liễu thành kiến đâu rồi? Đi rồi. Đi rồi?

    Sao lại đi? Đồ nhi dùng mấy chiêu sư phụ dạy để dạy dỗ hắn một chút. Ai… Ai dạy huynh chứ? Ta học lỏm. Huynh… Sư phụ, ăn dâu tây đi. Tự huynh ăn đi. Cũng ngon đấy. Sư phụ cũng ăn đi. Ăn một quả đi. Này. Ngọt lắm. Mạc Thừa Phong.

    Chúng ta lại gặp nhau rồi. Ta nhớ ngươi. Lần trước ngươi đưa cho ta sợi dây đểu gì thế, sau cùng vẫn không trói được Ninh Tu Duệ. Xem ra… Xem ra hắn giận thật rồi. Ngươi chính là chủ nhân mà hắn nói? Một khuôn mặt tuấn tú, nhanh nhẹn biết bao.

    Tiếc là ngươi không biết chừng mực động vào Ninh Tu Duệ. Nhưng ta thích kiểu lỗ mãng coi trời bằng vung như ngươi. Ngươi cũng là kẻ thù của Ninh Tu Duệ? Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ta biết giờ ngươi đã đi vào đường cùng.

    Mà trên thế gian này, chỉ ta mới có thể giúp ngươi. Ta còn làm gì được nữa? Sau này ngươi sẽ biết. Chỉ cần ngươi nhớ rõ, nghe lời ta, những kẻ ngươi hận đều sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế gian này. Đừng tùy tiện chọc giận Ninh Tu Duệ.

    Hắn sẽ ăn tim ngươi đấy. [Tô Phủ] Nhưng con bảo cha con… [Hiền Thanh Phúc Cư] cha con sao lại khôi phục chức quan rồi? Sao chúng ta lại dọn về vậy? Sao lại dọn về thế này? Tiểu thư, người là khuê nữ mới lớn, vốn dĩ không tiện ở Ninh Phủ.

    Giờ lão gia, phu nhân đã về rồi. Nếu người còn ở Ninh Phủ, chẳng phải không hợp tình hợp lý sao. Nhưng con nói xem cha con, tranh cãi với hoàng thượng cả đời rồi, thế mà đúng lúc đến chuyện chung thân đại sự của con

    Lại làm việc thỏa đáng đâu vào đấy. Đúng là không có mắt nhìn. Sốt ruột chết đi được. Sao con có phần không muốn dọn về thế này. Con gái. Con phải tranh thủ tận dụng mấy ngày còn ở Ninh Phủ. [Điều phải tới cuối cùng vẫn tới.] [Lục Hợp Vấn Xuân]

    Xem ra ta muốn ở lại bên muội là chuyện không thể rồi. Nhưng mọi việc sẽ nhanh chóng kết thúc. [Thượng Dương Môn] Đừng nhìn nữa. Có nhìn cũng không thấy đâu. Thầy, tại sao thầy lại làm thế? Nếu đã biết vảy ngược ở đâu,

    Lấy nó ra khỏi người cô ấy là được mà? Người cứ kéo dài như vậy, tình cảm ngày càng sâu đậm, sẽ không nỡ ra đi đâu. Đúng là nên chấm dứt. Nhưng mà, nếu thật sự người không nỡ buông tay mọi thứ trên thế gian này,

    Thực ra cũng có thể ở lại bầu bạn lâu dài bên cô ấy, tiện thể ở lại với ta. Vạn sự thế gian sao có thể như ý hết được. Không biết cô ấy gặp ta là phúc hay họa. Sao lại nói thế? Giờ ta mới là mối nguy hiểm lớn nhất.

    Chỉ khi cô ấy tránh xa ta đời này mới an ổn. [Ninh Phủ] [Ninh tịnh chí viễn] [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Ninh Tu Duệ. Mai ta sẽ dọn về. Ta biết. Vậy huynh có gì muốn nói với ta không? Dù sao lúc trước chúng ta… Ta không có. Hôm nay huynh sao vậy?

    Hình như có gì đó sai sai. Chúng ta nên chấm dứt rồi. Rồi ta sẽ phải ra đi. Cô hãy mau chóng dọn khỏi Ninh Phủ. Dù sao ở chỗ ta lâu quá cũng không tốt cho thanh danh của cô. Sau này cô còn phải cưới gả. Cưới gả? Ninh Tu Duệ.

    Đã đến lúc này rồi, huynh còn nghĩ ta sẽ gả cho người khác sao? Xin lỗi. Có lẽ ban đầu đã khiến cô hiểu lầm. Hiểu lầm? Được thôi. Vậy hôm nay chúng ta nói rõ ràng. Lần đầu chúng ta gặp, huynh nói trông ta giống một người. Đúng.

    Một người ta đã tìm 500 năm. Cô ấy là Cẩm Nhi? Phải. Cô ấy đã mang vảy ngược của ta đi. Ban đầu khi ta gặp cô, ta tưởng vảy ngược ở chỗ cô. Vậy cô ấy có xuất hiện ở bên huynh vào lúc huynh gặp nguy hiểm như ta không?

    Cô khác với cô ấy. Khác chỗ nào? Mai hãy dọn khỏi Ninh Phủ đi. Ninh Tu Duệ. Huynh nói ta rất giống cô gái mà huynh quen. Quan hệ giữa chúng ta chỉ có vậy thôi ư? Huynh nhìn ta mà nói. Đúng thế. Từ đầu đã do ta cảm giác sai.

    Cô giống Cẩm Nhi, nên ta mới hiếu kỳ, muốn tìm hiểu cô, làm rõ tới cùng. Lật lại vụ án giúp cha cô cũng là do áy náy với cô vì việc này. Sau đó để cô vào Ninh Phủ ở, là vì vảy ngược. Giữa chúng ta không có gì hết.

    Sau đó chúng ta xảy ra nhiều chuyện như thế, huynh không có chút cảm giác nào sao? Bây giờ ta đỡ giúp huynh một bên. Đợi đến khi huynh đoàn tụ với họ, huynh nhất định phải cho ta ở bên cạnh đấy nhé. ♫Có phải nàng cũng nghe nói♫

    ♫Người nàng gặp đời này♫ ♫đều từng xác nhận, ánh mắt kiếp trước?♫ ♫Nâng bút với mây sầu vũ hận♫ ♫Nơi nhấc bút lệ tuôn lan dần♫ Không có bất cứ khoảnh khắc nào sao? ♫Một áng văn trống nhưng kiến giải thâm sâu♫ Dù trước đó huynh hôn ta,

    Không có một lần nào sao? ♫Nước sâu lửa nóng dưới chân♫ ♫Sự ấm áp giữa đôi mắt tựa mùa xuân♫ ♫Lệ cười không hỏi chia tách hai nửa♫ ♫Nếu ta lỡ lời phủ nhận♫ Mỗi lần ta gặp nguy hiểm, ♫Nếu nàng tin là thật♫ huynh không hề lo lắng chút nào sao?

    ♫Nếu ngầm thừa nhận có thể từ chối♫ Lúc trước ta gặp ca ca huynh, ♫Dù là chừng mực tình yêu♫ lúc cố ý nói huynh ấy là người do ông trời sắp đặt cho ta, ♫Nhưng kéo dài bằng sự tàn nhẫn♫ trong lòng huynh không để ý chút nào sao?

    ♫Khó mà nỡ rời xa, tự mâu thuẫn♫ Nếu ca ca huynh có thể triệu hoán ta, vậy có phải chứng tỏ ♫Câu chuyện dừng lại ở đó♫ huynh ấy được định sẵn là con rồng lên bờ để cưới ta không? Cô đọc mấy sách nghiêm chỉnh được không? ♫Mới vừa vặn thỏa đáng♫

    Toàn xem mấy thứ tạp nham. ♫Số mệnh khó tránh khỏi việc nói đùa mà linh nghiệm♫ Không liên quan đến vảy ngược, chỉ là sự quan tâm đến ta, không có một lần nào sao? ♫Sự kiên nhẫn nhẹ tựa lông hồng♫ ♫Sự nghiêm túc mỉm cười cho qua♫ Cô cứ phải biết ư?

    ♫Đêm không chịu về khuya giấc mộng không dấu vết♫ Đúng. Ta muốn biết. Ta muốn biết. ♫Trăng lặn sao thưa mà ta trông♫ Huynh luôn ở bên cạnh ta, mỗi lần ta gặp khó khăn huynh đều xuất hiện, ♫Giữ từng chút hơi ấm còn sót lại♫ dù gặp hiểm nguy,

    Huynh cũng đứng trước mặt bảo vệ ta. ♫Đợi cái quay người nhẹ trong hồi ức của nàng♫ Huynh hôn ta khi chưa được ta cho phép. Huynh phá vỡ mọi ảo tưởng của ta về Hắc Long. ♫Đợi cái quay người nhẹ trong hồi ức của nàng♫

    Rốt cuộc huynh có cảm giác gì với ta? Nếu hành động lúc trước khiến cô hiểu lầm, ta xin lỗi. Ngày mai hãy dọn khỏi Ninh Phủ, đừng để lại thứ gì. Tất nhiên ta sẽ đem hết đi, không làm phiền huynh nữa. Nếu sau này chúng ta gặp lại vì vảy ngược,

    Hãy vờ như không quen biết đi.