Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 11 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 11] Huynh đang lẩm bẩm gì đó? Chắc không phải huynh lại đang nghĩ câu từ gì đó để giáo huấn ta đấy chứ? Ta luôn bó tay với cô. [Nhìn thấy cô, thấy nhà cô]

    [mà đến nhà của mình thế nào ta cũng không nhớ rõ.] [Lẽ nào là vì cô, người cùng sống lại với ta] [đã cho ta mối ràng buộc lớn nhất trên thế gian này sao?] Rồng ngốc, huynh đang nghĩ gì vậy? Đúng rồi, công tử thanh tao lần trước đó,

    Huynh biết nhà huynh ấy ở đâu không? Hai người là huynh đệ, lại đều là rồng, vậy huynh hãy nói cho ta biết Long cung của hai người ở đâu đi để ta bảo cha ta đi cầu thân. Cô thích huynh ấy đến vậy sao? Đương nhiên rồi,

    Huynh ấy là người chứng kiến ta sinh ra mà. Mẹ ta khó sinh, ta yếu ớt thoi thóp, là huynh ấy đã cứu ta lúc ta suýt bị nhận định là thai chết lưu. Sau đó lúc còn nhỏ, ta đùa nghịch trên bờ biển

    Suýt thì bị sóng biển cuốn đi lại là huynh ấy đã cứu ta. Giờ khó khăn lắm ta mới gặp được huynh ấy, có lẽ đây chính là định mệnh mà mọi người thường nói. Ta không tin lắm về những gì cha ta nói nhưng giờ xem ra

    Ta đúng là tân nương của rồng rồi. Tô Âm Âm, ta nói cho cô biết. Chuyện này từ đầu đến cuối đều là ta. Người gặp cô 18 năm sau là ta. Người giúp cô sống lại nhờ vảy ngược 18 năm trước cũng là ta.

    Người cộng sinh với cô bây giờ là ta. Người cộng khổ với cô cũng là ta. Tô Âm Âm, nếu cô xem thường tất cả những điều này rồi vẫn muốn gả cho huynh ấy thì cô hãy đi đi. Ta tuyệt đối không ngăn cản. Được thôi, giờ ta sẽ đi.

    Cả vảy ngược nát gì gì đó của huynh nữa, nếu huynh không muốn cho ta thì hãy lấy lại đi, lấy đi rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa. Huynh nói đi, khi nào thì huynh lấy vảy ngược nát của huynh đi? Ngay bây giờ. Huynh sao vậy? Ninh Tu Duệ.

    Huynh… huynh mọc sừng rồi. Cuối cùng huynh cũng biến hình rồi. Ta cũng rất muốn sờ thử. Ta có thể sờ chút không, Ninh Tu Duệ? Ninh Tu Duệ, Ninh Tu Duệ. Huynh cho ta sờ chút đi. Huynh đợi ta với. Cũng không biết huynh ấy mạnh miệng cái gì.

    Trước đó mình đã nói với huynh ấy rồi mà. Cho huynh ấy cơ hội thích mình mà không thừa nhận. Hôm nay vẫn không nhịn được mà. Mà còn trước mặt nhiều người như vậy nữa. Mất mặt quá. Không biết có bị ai nhìn thấy không. Mất mặt quá đi. [Tô Âm Âm.]

    [Lục Hợp Vấn Xuân] [E rằng cuối cùng cũng giống như là hoa trong gương, trăng trong nước thôi…] [Lục Hợp Vấn Xuân] [Đại Lý Tự] Mạc công tử. Sao giờ ngươi mới xuất hiện? Dù sao cũng đang làm việc ở trong đó mà. Đâu thể nói rảnh là rảnh đúng không?

    Ngươi nói câu này là ý gì? Số tiền trước kia của ta là cho chó ăn à? [Đại Lý Tự] Ta nói Mạc công tử này. Đây là Đại lý tự, không phải là nơi huynh muốn vào là vào. Giờ không giống năm đó nữa rồi. Ta đây

    Cũng là nghĩ đến tình nghĩa năm đó mà gọi huynh một tiếng Mạc công tử. Chúng ta từ từ nói chuyện không chừng sau này có thể chăm sóc cha huynh trong ngục nhiều hơn đó. Bạch Đinh. Ta tự cho rằng ngày thường đối đãi ngươi không tệ.

    Ta chỉ muốn gặp cha ta một lần, chút chuyện này mà cũng không muốn giúp ta sao? Mạc công tử, huynh nói vậy ta tổn thọ quá. Huynh đường đường là công tử quyền quý, làm gì đến lượt người phẩm cấp thấp như ta giúp đỡ, có đúng không? Bạch Đinh.

    Cha ta lớn tuổi rồi. Ta chỉ muốn gặp ông ấy một lần, một lần thôi. Về sau ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi. Dù sao trong ngục cũng có quy tắc riêng, huynh cũng biết mà. Đợi trước đã. Ta phải đợi bao lâu? Cái này thì khó nói. Đợi thư đi.

    [Ninh Phủ] Sư phụ, người trong phòng sao? Sư phụ, ta muốn bàn với người. Nói đi. Người có thấy gần đây kỳ lạ không? Kỳ lạ chỗ nào? Người kỳ lạ. Hôm nay có phải… Ngươi nhìn thấy rồi? Ta thấy rồi. Đúng, chính là cái kỳ lạ này. Sư phụ.

    Bây giờ người rất hay lơ đễnh mất tập trung. Trước đây người chưa từng mắc sai lầm hiện tại dáng vẻ này của người khiến đồ đệ khó mà chấp nhận đó. Có phải bởi vì Tô Âm Âm? Sao mà nhìn ra được? Từ sau khi cô ta đến

    Mỗi ngày người đều lo lắng, mất hồn mất vía. Lẽ nào cô ta đối với người… Đối với ta thế nào? Ta biết mà. Ma nữ thần kinh Tô Âm Âm kia chắc chắn có yêu thuật gì đó. Nhất định là cô ta hạ cổ trùng gì đó cho người.

    Sư phụ, cô ta đang hại người đó. Không còn sớm nữa. Về nghỉ ngơi đi. Sư phụ, ta vẫn chưa nói xong. Ngày kia là lễ đội mũ của ta rồi. Tuy ta biết sư phụ trước giờ không quan tâm thế sự nhưng người phải đến đó. Sư phụ.

    Vẫn còn chuyện nữa là sau khi làm lễ đội mũ ta phải thực hiện lời hứa với hoàng huynh trở về hoàng cung sống. Sư phụ, người phải chăm sóc tốt cho mình đó. Đặc biệt là đến buổi tối phải cẩn thận Tô Âm Âm kia. Sư phụ,

    Tối mai ta phải về cung ở rồi. Hay là tối nay ta ở lại chỗ người nhé. Đi. Sư phụ. Đi. [Đại Lý Tự] [Tù nhân] Cha. Phong Nhi, sao con lại tới đây? Cha đã nói với con rồi mà, không được có bất cứ dính dáng gì đến ta. Không. Cha.

    Con là con trai người. Con sẽ không để người một mình chịu đựng những điều này. Người yên tâm. Những gì Ninh Tu Duệ nợ Mạc gia chúng ta, đến lúc đó con sẽ khiến hắn trả lại gấp bội. Vậy con hứa với cha, đừng cố chấp về những chuyện này nữa.

    Ta đã khai với Hoàng thượng và nhận hết mọi tội lỗi. Không. Là vì để con đi trên con đường sau này của mình. Không. Cha. Về sau đừng đến thăm ta nữa. Ta cũng không nhận con nữa. Cha, cha yên tâm. Phong Nhi sẽ cứu người ra.

    Con đi đi, Phong Nhi. Không cần phải cố gắng vô ích nữa. Thế này chỉ hại bản thân con thôi. Cha. Đi đi. Cha. Bảo trọng. [Ninh Phủ] [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] [Đây là sao vậy?] [Đã quen chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt cả 500 năm]

    [mà lúc này lại cảm thấy chút cô đơn.] [Xem ra đây là điều người ta thường nói,] [già rồi.] Sao huynh lại ở đây? Giờ ta về đây. Đợi đã. Ta đi. Vừa rồi ta không ngủ được, ta về ngủ tiếp đây. Sao huynh cứ chặn đường ta làm gì?

    Lời ta nói với huynh hôm đó vẫn có hiệu lực. Ta đồng ý cho huynh thích ta. Rốt cuộc thế giới của người lớn là thế nào vậy? Sư phụ. Hôm này là lễ đội mũ của ngươi. Về sau làm bất cứ việc gì thì phải nhớ thận trọng đó.

    Ký Nhi tuân lệnh sư phụ. Có người luôn ở bên cạnh bầu bạn, giám sát ta, ta nào dám tùy tiện hấp tấp chứ. Sư phụ có thể sẽ luôn giám sát ngươi đến già. Thật sao? Nói phải giữ lời đó. Thái tử điện hạ. Có một câu ta muốn nói với ngươi.

    Từ trước đến nay sư phụ không giống người khác. Hy vọng sau này ngươi có thể chấp nhận mọi thứ của sư phụ. Ý sư phụ là tương lai sư mẫu của ta có thể là ma nữ thần kinh Tô Âm Âm kia?

    Sư phụ, người đừng dễ dàng chịu khuất phục như vậy. Trong lễ đội mũ của ta hôm nay chắc chắn sẽ có rất nhiều mỹ nữ tuyệt sắc của Thịnh Kinh. Lúc đó người có thể chọn lựa thoải mái. Trời sắp sáng rồi, để ta tiễn ngươi về nhé.

    Sư phụ, người không đi cùng ta sao? Ta vẫn nên vào cung một mình thì tốt hơn. Sư phụ, nhưng mà… Thật ra trong lòng ta luôn có một thắc mắc có phải là lúc nhỏ ta đã từng gặp người rồi không? Không được qua đây, cúi đầu xuống hết cho ta.

    Chỉ cần nhảy ra khỏi lan can này là ta có thể tự do rồi, sau đó ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa. Điện hạ, cẩn thận. Tiểu điện hạ, tiểu điện hạ. Tiểu điện hạ, ngài mau xuống đi, nguy hiểm lắm. Tiểu điện hạ.

    Ta cũng có một con dao găm giống như vậy. Đây là thái tử ca ca của ta đưa cho ta, cái của ngươi cũng là do ca ca đưa cho sao? Nhà ngươi không đến nỗi xấu, sao lại phải che mặt vậy? Chỉ là không muốn gặp người quen thôi.

    Ta cũng vậy, bọn họ ngày nào cũng quản ta. Ta cũng không muốn gặp bọn họ. Đứng yên ở đó cho ta, không được qua đây. Ta muốn người này đưa ta về tẩm cung. Vâng, vâng. Lần sau nhớ đem con dao của ngươi đến nha, chúng ta so sánh một chút.

    Lần đó người ở dưới tường thành đón ta chính là người đúng không? Chính là nụ cười này. Chính là nụ cười này. Sư phụ, nếu người cười sớm hơn là ta đã sớm nhận ra người rồi. Sư phụ, người vẫn còn nhớ chuyện người đã hứa với ta chứ? Người nói…

    Người sẽ đem con dao găm mà ca ca của người tặng cho người cho ta xem. Ký Nhi. Sư phụ nhất định sẽ tặng con dao găm đó cho ngươi. Nhưng bây giờ… có thể đối với ta, con dao đó vẫn còn tác dụng. Thôi được. Vậy đến lúc đó

    Ta sẽ dùng con dao mà hoàng huynh ban cho ta để đổi với người. Được. Không còn sớm nữa. Ngươi mau đi đi. [Thượng Dương Môn] Ngài là Ninh đại nhân đúng không ạ? Không phải… Sao ngài lại đi cùng bọn họ vậy? Sáng sớm nay

    Ta đã sắp xếp xe ngựa trong cung đến đón ngài rồi. Không cần phiền vậy đâu. Xem ngài nói kìa. Không phiền, không phiền đâu. Vậy nô tài xin cáo lui trước. Đúng là phiền Ninh đại nhân ở đây đợi cùng ta rồi. Im lặng Nhìn phía trước đi. Công tử,

    Người của chúng ta đã chuẩn bị hết rồi. Ninh Tu Duệ, hôm nay ta sẽ khiến ngươi lên trời không được, xuống biển không xong. Công tử, Ninh Tu Duệ cao thâm khó đoán ta sợ người của chúng ta không phải đối thủ của hắn đâu.

    Chúng ta đã sắp xếp mai phục trong cung rồi, chỉ cần có bất cứ động tĩnh gì thì ngự tiền thị vệ sẽ tới ngay lập tức. Cho dù Ninh Tu Duệ hắn có bản lĩnh cao bằng trời cũng không dám ra tay trước mặt nhiều người như vậy.

    – Nhưng trước đây lão gia có dặn dò… – Đừng nhiều lời nữa. Cứ cho là vì cha ta đi, lần này ta cũng phải liều mạng với hắn. Chúc mừng thái tử, chúc mừng thái tử. Đây là tiểu nữ Trần Lâm Song. Đây là tiểu nữ Triệu Linh Nhi.

    [Đừng mà, Đường Lâm Lâm.] [Đừng để cô ấy biết ta là thái tử,] [cô ấy sẽ nghĩ là ta lừa cô ấy.] [Tất cả nỗ lực trước kia sẽ đổ sông đổ biển hết.] [Trời ơi, trời ơi.] [Lại còn để cô ấy phải cúi đầu bái lạy ta,]

    [thì đúng là tội càng thêm tội.] Chúc mừng thái tử, chúc mừng thái tử. Đây là tiểu nữ Đường Lâm Lâm. Chúc mừng thái tử điện hạ. Mau, mau, mau. Nghĩ cách gì cho ta ra ngoài đi. Thái tử, đây là lễ đội mũ, ngài không thể đi được. Mau nghĩ cách đi.

    Nếu không ta sẽ trị ngươi tội không hoàn thành nhiệm vụ đấy. Ta sẽ đánh cho mông ngươi nở hoa luôn. Vậy chúng ta chỉ có thể dùng kế ve sầu thoát xác thôi. Chuyện này… Điện hạ, chuyện này… Điện hạ này sao vậy nhỉ?

    Hôm nay là lễ đội mũ của điện hạ mà còn có chuyện gì nữa chứ? Cái tên Ninh Tu Duệ này sao vừa vào cung cái liền không thấy đâu rồi. Hoàng cung to như vậy đi lạc thì làm sao đây? Đúng thật là… Tiểu thái giám kia

    Ngươi lén lén lút lút làm gì vậy? Qua đây. Tô cô nương có dặn dò gì ạ? Ta… Trước giờ ta chưa hề vào cung lần nào sao ngươi lại biết ta họ Tô? Chuyện này… Tiểu nhân biết được từ… Nhưng mà cũng không trách được.

    Dung nhan mỹ miều của Tô Âm Âm ta từ nhỏ đã truyền khắp Thịnh Kinh này rồi, mặc dù ngươi chỉ là một tiểu thái giám nhưng mà biết được mấy chuyện này cũng không có gì là lạ. Tô cô nương nói đúng quá ạ. Trong ngoài cung này

    Ai mà không biết đến danh tiếng của Tô cô nương chứ. Vậy thì… Nếu không có chuyện gì nữa tiểu nhân xin cáo lui trước ạ. Ngươi đợi đã. Ta vừa vào cung thì Ninh đại nhân đã đi đâu mất tiêu rồi. Ngươi giúp ta đi tìm ngài ấy đi.

    Vâng, tiểu nhân đi ngay. Cô nương đợi chút nhé. Đi đi. Đi đâu rồi nhỉ? Xem ra sợi dây trói rồng này đúng là rất có ích đấy. Ninh Tu Duệ, không phải ngươi thích lo chuyện bao đồng sao? Ta xem hôm nay ai lo được chuyện của ngươi.

    Cha ngươi vì bảo vệ ngươi đã nhận hết tất cả về mình. Ngươi còn không biết hối cải sao? Người nên hối cải là ngươi đó. Hôm nay ta phải khiến ngươi chết không có chỗ chôn. Chuyện này là sao vậy? Im miệng. Âm Âm. Sao muội lại ở đây?

    Sao vậy, sợ rồi à? Ta nói rồi, ta là nữ tử được trời chọn. Bây giờ ngươi tin chưa? Không, không. Các ngươi làm gì vậy? Các ngươi đang làm gì vậy? Đám các người không hiểu gì cả. Ninh Tu Duệ không phải là người, hắn là quái vật.

    Các người hãy bắt tên quái vật đó đi. Ninh đại nhân. Đưa hắn đi. Đi. Thả ta ra. Đi. Ninh Tu Duệ, huynh không sao chứ? Có phải huynh bị thương rồi không? Để ta xem xem. – Không phải ta. – Huynh còn chỗ nào khó chịu không? Là cô đó. Ta?

    Ta bị thương rồi. Ninh Tu Duệ, mau… mau giúp ta gọi thái y. Ta không thể bị sẹo được. Ta còn chưa được gả cho rồng nữa, mau lên. Mau giúp ta gọi thái y. Đại điện hạ. Tin tức được truyền về từ trên đất liền

    Lúc nãy nhị điện hạ bị ám sát ở trong cung. Xem ra cái tên đó cũng gan dạ thật. Duệ Nhi sao rồi? Dây trói rồng mà chúng ta đưa đi vẫn chưa gây khó được nhị điện hạ. Cô gái thường xuyên bên cạnh nhị điện hạ cũng đột nhiên xuất hiện.

    Không ngờ, Duệ Nhi vì đứa con gái đó mà đến mạng sống cũng không cần. Thật giống nó lúc nhỏ. Ninh Mặc, ngươi phái người theo dõi cái tên muốn giết Duệ Nhi đi. Vâng. Biết đâu sau này hắn có tác dụng lớn.

    – Ninh Tu Duệ, huynh đợi ta với. – Tô cô nương, cô đợi ta với. Uổng công ta vừa rồi liều mình cứu huynh, làm sao huynh không biết cảm ơn chút nào vậy? Tô cô nương, cô để ta băng bó vết thương của cô trước đi.

    Lui xuống đi, cô ấy không chết được đâu. Cô biết ta là rồng, tại sao còn liều mình đỡ tên cho ta? Ta đâu có đỡ giúp huynh đâu. Chỉ là ta không cẩn thận chạy nhầm hướng thôi. Lần này cô lại bị ta triệu hoán đến.

    Thì ta cảm thấy trong người bồn chồn, tim đập càng lúc càng nhanh, sau đó ta chẳng biết tại sao lại xuất hiện ở đó. [Nguy hiểm.] [Lẽ nào lần trước gặp ca ca đã bị triệu hoán] [là bởi vì vảy ngược cảm nhận được nguy hiểm sao?]

    Lần này cô bị ta triệu hoán đến với lần trước gặp ca ca ta cảm giác có giống nhau không? Hình như giống nhau. Có phải là vảy ngược cảm nhận được nguy hiểm, muốn cứu chủ nhân không? Nhưng mà nó cũng không suy nghĩ xem

    Chủ nhân mới có muốn hay không chứ. Huynh nói xem có khi nào sau này chỉ cần huynh gặp nguy hiểm là sẽ cần sự bảo vệ của ta không? Vậy thì sau này huynh không rời xa ta được rồi. [Xem ra dây trói rồng lúc nãy]

    [không phải vô duyên vô cớ mà ở trong tay của Mạc Thừa Phong.] [Lẽ nào ca ca không muốn…] [Không thể nào.] Huynh… Huynh làm gì vậy? Vết thương của huynh…