Full HD | Phim Ngôn Tình Siêu Hot Năm 2022 | Tình Cờ Yêu Em Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tình Cờ Yêu Em] [Tập 6] Giật cả mình. Sao cậu về mà cũng không nói tiếng nào vậy? Hôm nay hẹn hò thế nào rồi? Không có gì, chỉ ăn cơm rồi xem phim. Đơn giản thế thôi sao? Giày cũng không thay,
Túi thì để trên đất. Cậu nói không xảy ra chuyện gì hết, cậu xem mình là trẻ lên ba à? Đôi giày này khó đi quá, đau muốn chết. Chẳng phải do cậu tự chọn sao? Dù gì cũng là lần hẹn hò đầu tiên mà. Hiểu, hiểu, hiểu. Này.
Đừng có đổi đề tài chứ. Thành thật khai báo. Cậu với Trịnh đẹp trai đã làm gì mà mặt cậu phơi phới thế kia? Cậu có thể nói cái gì trong sáng hơn được không? Cũng chẳng làm gì cả, lúc nãy anh ấy muốn lên đây ngồi chơi nhưng mình từ chối,
Rồi anh ấy xông vào thang máy… Dồn vào góc? Hôn kiểu pháp? Hay là hai người ở trong thang máy đã… Cậu đang nghĩ cái gì vậy Trần Mạn Mạn? Không có làm gì cả. Chỉ… hôn một chút. Hả? Cụt hứng thế. Hai người có phải học sinh đâu.
Kiểu gì thì cũng phải… có một nụ hôn say đắm, triền miên, nồng cháy đầy lưu luyến chứ. Thôi thì chờ cậu từ từ khai sáng vậy. Mình đi ngủ đây. Tạm biệt. [An Nhiễm: Đang làm gì thế?] [Tối nay ăn gì?] [Trịnh Mẫn Duy: Đang tìm cảm hứng trong nhà vệ sinh.]
[Em đói rồi à?] [An Nhiễm: Anh như thế nguy hiểm lắm đấy.] [Tìm hiểu về Mã Ứng Long đi.] [Trịnh Mẫn Duy: Không nói với em nữa,] [anh phải đi giải quyết công việc rồi.] [Tối anh đến đón em.] [An Nhiễm: Được.] Đánh thức em à? Em ngủ lâu lắm không? Không có.
Vừa rồi kẹt xe, mới đến được một lát. Hay là lên nhà ngồi một lát nhé. Được. Anh muốn uống gì, sữa, cà phê, nước ngọt? Anh uống cái này là được rồi. Em vào phòng. Làm gì mặt mày bực bội thế? Khó khăn lắm mới vào nhà em được một lần,
Vậy mà còn bị đuổi ra để không làm phiền người khác. Được rồi, sau này còn nhiều cơ hội làm khách mà. Lần này mời anh ăn chút gì đó xem như đền bù trước vậy. Thật không? Gạt anh làm gì? Ngon quá. Khoan đã. Khoan đã.
Anh muốn nói với em chuyện này. Chuyện lần trước anh hỏi em, em đã suy nghĩ đến đâu rồi? Cái gì mà suy nghĩ đến đâu rồi chứ? Chuyện kết hôn đó. Anh đã suy nghĩ rất kĩ rồi. Anh muốn kết hôn với em, rồi cùng nhau xây dựng gia đình của mình,
Cùng nhau đi tiếp. Anh đâu có bị sốt đâu. Đùa cái gì vậy? Em chỉ muốn yêu đương với anh, chứ không muốn bị hôn nhân gò bó. Bây giờ đột nhiên đề nghị kết hôn với em, ban đầu chúng ta đâu có thống nhất như thế. Không,
Nhưng thời gian qua ở bên em, anh đã thay đổi rồi. Anh muốn cùng em đi tiếp như vậy. Anh à. Lúc đầu ở bên anh, em cảm thấy sẽ có rất nhiều niềm vui. Nhưng bây giờ xem ra, nhu cầu của chúng ta không giống nhau.
Hay là bây giờ chia tay đi. Tốt cho cả đôi bên. Vậy xem như anh chưa từng nói gì, chúng ta vẫn giống như trước đây. Không cần đâu. Bây giờ anh nên về đi. Mời. Trần Mạn Mạn. Mặt trời mọc ở đằng Tây rồi hay sao mà cậu lại tập yoga thế?
Hơn nữa lại là bây giờ. Không phải lúc nãy hai người… Mình chia tay rồi. Giờ mình đang thực hành phương pháp điều chỉnh cảm xúc của cậu xem có tác dụng thật hay không. Hai người cãi nhau à? Không phải cãi nhau, là chia tay. Cắt đứt thật rồi. Tạm biệt.
“Sayonara”. Rõ ràng cậu không nỡ thì đừng có chia tay. Không được. Lần này anh ấy đã chạm đến giới hạn của mình. Anh ấy đòi kết hôn, điên rồi chắc. Ngô Hoằng Ký đáng ghét. Bình thường đều là bà đây chơi đã rồi mới nói chia tay.
Còn bây giờ bà đây đang rất cao hứng. Hừ. Nhưng không sao cả. Sẽ sớm có trai trẻ đến lấp chỗ trống cho mình thôi. Này. Người muốn quen với bà đây đầy ra. Thế gian này thiếu gì đàn ông cho bà đây. Nào.
Mọi người dừng hết công việc đang làm lại. Sếp, có chuyện gì mà vui thế? Tôi phát hiện ra một món cực kỳ ngon nên đặc biệt mang đến chia sẻ với mọi người. Thật sao? Là món gì vậy? Món này cho vào miệng mềm mịn, ngọt ngào.
Dư vị ấn tượng khó quên, nhiều tầng lớp cảm xúc, hương vị lại tuyệt vời. Điều quan trọng nhất nó có thể kích thích bài tiết dopamine, khiến tâm trạng của mọi người vô cùng vui vẻ. Là món gì vậy? Chắc không phải là cà phê đấy chứ? Ây da.
Có thể tưởng tượng cao xa hơn được không? Sếp đã nói thế mà, sao có thể là mấy thứ thông thường như thế được. Đúng thế. Sếp à, đừng lấp lửng nữa. Mau nói chúng tôi biết là món gì đi. Được rồi. Mọi người cứ thưởng thức đi. Tôi đi làm việc đây.
Lấy cho tôi với. Đúng là hiếm thấy thật. Mọi người có phát hiện gần đây sếp có gì đó kỳ lạ không? Ngày nào mặt cũng tươi rói. Quan trọng là hôm nay chỉ số thông minh còn hạ thấp nữa kìa. Chắc chắn là anh ấy đang yêu rồi. Thật sao?
Chắc chắn mà. Tôi đoán thế. Anh đẹp trai, làm một ly không? ♫Chia tay vui vẻ♫ ♫Chúc bạn vui vẻ♫ ♫Bạn có thể tìm được người tốt hơn♫ Đây. Cherry cậu thích ăn nhất đây. Mình không ăn. Ngọt lắm, mình muốn giảm cân. Mình quyết định rồi.
Mình phải tìm một người cực kì, cực kì đẹp trai để bắt đầu một tình yêu mới. Cách chữa trị vết thương lòng đó của cậu vô ích với mình thôi. Người xưa nói đúng lắm. Cách tốt nhất trị thất tình chính là thời gian. Còn có hoa tươi nữa.
Sao lại nhìn mình như thế? Chỗ này của cậu bị sao thế? Không phải chứ. Á! Nhan sắc của mình bị hủy rồi. Làm sao đây? Cậu nhìn mình thế này được chưa? Làm lố quá. Cậu có cần đeo kính râm không? Không muốn đi khám bác sĩ thật sao?
Hôm nay tuyệt đối không được. Mình có hẹn với tổng giám đốc Trương. Còn thất hứa nữa thì dự án này đi toi mất. Hơn nữa mình cũng không thể để cậu cứ ra mặt xông pha mãi thế. Chiến tướng của bộ phận tiếp thị cũng phải ra sức xông lên chứ.
Vậy cậu tự liệu sức mình đấy. Đừng miễn cưỡng bản thân quá. Được. Tổng giám đốc Trương. Là tôi, Mạn Mạn đây. Mạn Mạn. Sao cô lại thế này? Tôi sợ cháy nắng. Mời ông ngồi. Phục vụ. Chào cô. Một cốc Americano. Cho cô gái này một cốc…
Không cần đâu, tổng giám đốc Trương. Ông gọi là được rồi. Mạn Mạn. Cô như vậy là không nể mặt tôi rồi. Lần trước là cô thất hứa. Lần này đến một cốc cà phê cũng không muốn uống sao? Cho tôi một cốc Latte, cảm ơn. Vâng. Tổng giám đốc Trương,
Dự án của chúng tôi… Này. Tôi vừa mới ngồi xuống mà ta đã bàn công việc nhanh vậy sao? Tôi thấy ánh sáng trong phòng này cũng đâu quá gắt. Không cần như vậy đâu. Cô thấy đó, giờ người ta hay nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn.
Chúng ta thế này mà nói chuyện cũng không tiện. Tổng giám đốc Trương nói phải lắm ạ. Ha ha. Cảm ơn. Sao thế? Cô không thích sao? Không có. Cô bị sao thế? Bị dị ứng sao? Có cần đến bệnh viện không? Không cần đâu, tổng giám đốc Trương. Tới bệnh viện nhé.
Phải đến bệnh viện thôi. Tổng giám đốc Trương. Ông còn không buông ra là tôi la lên đó. Ơ… Hay là hôm nay anh về đi. Lát nữa em sẽ giải thích với anh. Đi, đi, đi. Sao thế? Ở nhà mà cũng làm vậy à?
Sợ ảnh phản chiếu của mình trên tivi quá xấu. Đến bệnh viện khám chưa? Bác sĩ nói thế nào? Nói sức đề kháng kém quá nên bị dị ứng. Ngoài bị xấu ra thì không có gì. Vào đi. Evan. Vé buổi hòa nhạc của anh đây. Được. Được rồi, để ở đó đi.
Làm phiền cô rồi, cảm ơn cô. Còn chuyện gì nữa sao? Không có, hết rồi. Anh có hẹn với ai à? Tôi thấy anh có hai vé. Đúng vậy. Với An Nhiễm. An… Hai người… Đúng vậy. Tôi và An Nhiễm đang hẹn hò. Chúc mừng Evan. Cảm ơn. Còn nữa,
Phiền cô xin lỗi tổng giám đốc Lưu một tiếng, giải thích với ông ấy. Vất vả cho cô rồi. Được rồi, không thành vấn đề. Không còn chuyện gì nữa, tôi đi trước. Được. Năm ngoái có công chiếu vở kịch này. Lần nào cũng bị lỡ.
Không ngờ năm nay vẫn còn cơ hội. Thích vậy sao? Phải. Trước kia, lúc học đại học có xem rồi. Hồi đó còn nhỏ, xem chẳng hiểu gì cả. Cuối cùng đợi đến tuổi có thể xem được thì lại không có thời gian đến rạp xem.
Em thật sự rất thích câu chuyện lấy đề tài kiểu này. Mỗi người chúng ta giống như Grizabella vậy. Dù có vẻ vang đến thế nào cũng đều sợ bị hết thời. Hơn nữa, người càng vẻ vang, cảm giác đó càng mãnh liệt. Anh nghe điện thoại. Emine gọi. A lô, Emine.
A lô, Evan. Anh có tiện không? Có chuyện gì sao? Tổng giám đốc Lưu nói có dự án muốn bàn trực tiếp với anh. Thế này đi. Lát nữa tôi sẽ đích thân giải thích với họ. Cô không cần lo đâu. Chuyện này… A lô. Không sao. Tôi sẽ tìm cách ứng phó.
Anh không cần gọi cho tổng giám đốc Lưu đâu. Anh cứ lo việc của mình đi. Được. Nếu anh có việc cần giải quyết, không cần ở với em đâu. Tự em đi xem cũng được. Phía khách hàng anh đã lo liệu từ trước rồi.
Khó khăn lắm mới có cơ hội cùng em xem vở kịch quay về tuổi thơ, anh không muốn bỏ lỡ đâu.