Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 7] Cô nương, mau tránh ra. Cô nương, cô không sao chứ? Sao chiếc xe ngựa này lại dừng lại vậy? Lẽ nào Ninh Tu Duệ từng tới đây. Huynh chờ ta với. Cuối cùng cũng tới rồi.

    Nói với Mạc lão gia, bảo ta làm gì cũng được, nhưng nhất định không được làm hại bà nội ta. Chuyện này liên quan đến Mạc gia? [Thiền Quang Phổ Chiếu] [Ninh Tu Duệ, Ninh Tu Duệ, huynh ở đâu?] Yêu quái, yêu quái, mau chạy đi. Huynh là rồng thật sao? [Ninh Phủ]

    Chỗ này an toàn rồi. Cô về phòng nghỉ ngơi đi. Ở trong đó không được đi đâu hết. Được. Vậy còn huynh thì sao, Long đại nhân? Cô đừng có gọi linh tinh. Còn nữa, chuyện hôm nay không được nói với ai, nếu không ta sẽ…

    Nếu không sẽ khiến ta vạn kiếp bất phục chứ gì. Ta biết rồi. Bây giờ giữa hai chúng ta đã có bí mật nho nhỏ rồi. Được rồi. Ta còn có việc nên về trước đây. [Lục Hợp Vấn Xuân] Long đại nhân. Không đúng, Ninh đại nhân. Nếu huynh là rồng,

    Vậy huynh có biết thông tin về con rồng cực lớn màu đen không? Tô Âm Âm, cô còn dám nói linh tinh nữa thì lập tức rời khỏi Ninh Phủ. Huynh dám? Bây giờ giữa hai chúng ta đã có bí mật rồi. Hơn nữa, Vảy ngược hiện tại đang ở chỗ ta,

    Huynh dám đuổi ta đi, nó đã đồng ý chưa? Cô yên lặng chút đi. Cô tưởng chuyện hôm nay chỉ là tai nạn bình thường sao? Cô muốn tự gây rắc rối cho bản thân à? Cũng đúng nhỉ. Vậy bây giờ vảy ngược đã kích hoạt rồi,

    Có phải huynh định lấy vảy rồi về nhà không? Đúng vậy. Nhưng trước khi vụ án của cha cô kết thúc, ta sẽ không đi. Ta cũng không phải có ý đó. Đừng có bất kỳ ý gì hết. Ninh Tu Duệ, huynh tưởng mình là rồng thì ghê gớm lắm à? Không được.

    Trước khi huynh ấy đi, mình phải đòi lại toàn bộ những thiệt thòi mà mình phải chịu trong thời gian qua. Dù sao mình cũng là người có vảy ngược mà. Ninh Mặc, ngươi cảm thấy sự kiên trì mấy năm nay của ta là đúng hay là sai?

    Từ nhỏ Ninh Mặc đã đi theo đại điện hạ, chỉ cần là lựa chọn của đại điện hạ thì Ninh Mặc có nhảy vào hố lửa cũng không tiếc nuối. Ninh Mặc, vảy ngược có động tĩnh bất thường. Ngươi đi kiểm tra xem,

    Bên cạnh nhị điện hạ chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Vâng. Thầy làm sao vậy? Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên ta thấy thầy lại có nhiều tâm sự đến thế. Lẽ nào là chuyện bị tấn công ở Quỷ Thị ngày hôm qua?

    Xem ra ngài biết chuyện này. Vụ án của Tô Bân Quyền có nhiều điểm đáng nghi, ta hy vọng có thể tham gia vào vụ án này. Tại sao thầy lại như vậy? Ta cảm thấy gần đây thầy có nhiều điểm đáng nghi đấy. Ta có gì đáng nghi? Thầy à,

    Ta nghe Lục Bảo nói, là con gái của Tô Bân Quyền vẫn còn ở trong phủ của thầy. Ngài… Ngài điều tra ta? Không dám, không dám. Ta sai Lục Bảo đi điều tra thái tử ở phủ của thầy có bướng bỉnh hay không,

    Hắn liền nói cho ta biết chuyện này. Mồm miệng của tên nô tài này càng ngày càng vớ vẩn. Tô Bân Quyền năm xưa được ta đề bạt, ta không nỡ nhìn con gái ông ta lưu lạc đầu đường xó chợ, nên mới cho ở nhờ vài ngày. Nói như vậy,

    Lần đầu tiên ta thấy thầy chủ động qua lại với nữ nhân đấy. Đó là vì có khả năng vảy ngược ở trên người cô ta, ta chỉ muốn nhanh chóng được quay về biển mà thôi. Xem ra ý tốt của người đẹp thầy cũng không thể từ chối.

    Ngài hiểu ta lắm sao? Không phải thầy chứng kiến ta từ nhỏ đến khi lớn lên sao? Hôm nay quả thực ngài nói rất nhiều, xem ra là không để tâm đến chuyện triều đình. Nếu thầy đã muốn điều tra vụ án này, vậy ta sẽ hạ lệnh xuống.

    Ta sẽ xử lý công bằng. Nói nhiều quá rồi. [Ninh Phủ] Mọi người bình tĩnh đừng vội, lát nữa Ninh đại nhân quay về sẽ thanh toán cho từng người một. Đợi thêm lát nữa, đợi thêm lát nữa. Sắp về rồi. Ninh đại nhân về rồi. [Ninh Phủ]

    Ninh đại nhân, Ninh đại nhân. Ngài đã về rồi. Ngài hãy xem cái này của tôi đi. Cái này của tôi… Ninh đại nhân, ngài xem một chút đi. Đây là chuyện gì thế? Trang trí lại Ninh Phủ. Cảnh tượng mới thế nào? Ai cho phép? Là ta.

    Chủ nhân vảy ngược quý giá nhất của huynh. Cô đừng có hiểu nhầm. Vảy ngược là của ta. Ninh Tu Duệ, huynh đừng dọa nó. Nghe nói đồ dưới biển của các huynh rất có linh khí. Lần trước huynh đã cứu nó. Nếu nó cảm nhận thấy sự uy hiếp,

    Chắc chắn sẽ tấn công huynh đấy. Tô Âm Âm, bây giờ cô càng ngày càng không biết chừng mực. Ninh Tu Duệ. Đừng có đi mà không nói gì như thế. Đừng đi chứ. Ninh đại nhân, Ninh đại nhân. Đừng đi chứ, Ninh đại nhân.

    Ninh đại học sĩ sẽ giữ chữ tín với người dân, trong vòng ba ngày huynh ấy chắc chắn sẽ trả tiền cho các người. Mọi người đợi thêm chút nữa, được không? Lại còn bắt chúng tôi đợi nữa. – Còn phải đợi thế nào nữa. – Đúng vậy.

    Đây là vảy ngược bằng phỉ thúy mà ta đặt làm. Sao cô vẫn chưa chuyển đi? Ninh Tu Duệ, ta không nhỏ mọn như huynh đâu. Vừa nãy huynh hung dữ với ta, ta đã tha thứ cho huynh rồi. Ta sẽ không giận huynh đâu. Con người, không đúng,

    Rồng chắc cũng có lòng biết ơn chứ. Bây giờ vảy ngược ở trên người ta, có phải huynh nên đối xử với ta tốt một chút không? Có phải hai chúng ta nên nói vào chuyện chính không? Ninh Tu Duệ, huynh nhìn vào đâu thế?

    Không được vô lễ có hiểu không? Cô thích chiếm đồ của người khác rồi huênh hoang thế sao? Đâu phải. Vảy ngược trên người cô, trông chừng bản thân cô cẩn thận. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] [Ninh Tịnh Chí Viễn] Ninh Tu Duệ, còn chưa nói chuyện xong mà.

    Còn chưa nói vào chuyện chính mà. Màn sương mù đen này rất quen. [Tế Vũ Các] Đó không phải là Tô Âm Âm bị tịch thu nhà cửa sao? Đúng thật đó. Sao đêm muộn rồi còn ở đây uống rượu. Âm Âm,

    Hai chúng ta thế này thực sự không được hay cho lắm. Ta còn là một cô gái chưa xuất giá, muội không cần hình tượng, nhưng ta cần hình tượng đấy. Đi, về nhà thôi. Không về đâu. Không phải muội bảo ta dạy muội mấy chiêu thức phòng thân sao?

    Chúng ta về nhà học, được không? Ta không học thuật phòng thân nữa. Ta mà học thuật phòng thân, huynh ấy sẽ không đến cứu ta nữa. Huynh ấy càng có lý do để về nhà. Bây giờ vảy ngược xuất hiện rồi, huynh ấy phải đi rồi. Muội nói linh tinh gì vậy?

    Cái gì mà vảy ngược với không vảy ngược. Tửu lượng kém thì đừng có ra ngoài uống. Thật là. Không đúng. Ta vẫn luôn có người trong lòng mà. Lâm Lâm, ta thề với tỷ, ta chung thủy một lòng với Hắc Long.

    Ta tuyệt đối không vì Ninh Tu Duệ xuất hiện mà có chút dao động nào. Ý muội nói là Ninh đại nhân, hai người… Lâm Lâm, nói nhỏ thôi. Huynh ấy mà nghe thấy ta đang nói về huynh ấy, huynh ấy sẽ vụt cái qua đây ngay. Vụt… Âm Âm, ta biết

    Chuyện cha của muội gây đả kích rất lớn với muội, nhưng muội phải mạnh mẽ lên, hiểu không? Cha ta, ta nhớ cha ta quá. Đại điện hạ, cho dù kết giới đã bị phá, ngài cũng không thể đích thân lên bờ mạo hiểm chứ.

    Ta muốn tận mắt nhìn xem Duệ Nhi sống có tốt hay không. Ngài định gặp mặt nhị điện hạ sao? Vốn dĩ định gặp mặt, nhưng trước khi gặp mặt, thì lại phát hiện ra một chuyện thú vị. Bên cạnh Duệ Nhi có một cô gái, cảm giác vô cùng quen thuộc,

    Giống như Cẩm Nhi năm đó. Duệ Nhi không rời cô ta nửa bước. Xem ra, manh mối của vảy ngược, có thể ở trên người của cô gái đó. [Ninh Phủ] [Năm trăm năm rồi,] [phụ vương vẫn còn giận mình sao?] [Lần này ca ca tới,] [là định đưa mình về sao?]

    [Phụ vương.] [Ca ca.] [Hai người vẫn khỏe chứ?] Cái tên Ninh Tu Duệ đó, có phải huynh ấy về biển rồi không? Sao huynh ấy có thể về biển được chứ? Vảy ngược rõ ràng ở chỗ của ta, huynh còn chưa giúp ta cứu cha ta về mà.

    Huynh không thể về biển được. Ninh Tu Duệ. Huynh không thể về biển được. Ta phải tìm được huynh, không cho huynh… Cái cột này mềm quá. Có phải là do có vảy ngược không? Uy lực của vảy ngược quả nhiên rất lớn. Mình phải dùng vảy ngược tìm Ninh Tu Duệ về.

    Vảy ngược ở đâu? Ta phải bắt Ninh Tu Duệ mang về. Ồn ào cái gì? Ồn ào cái gì chứ, đêm muộn rồi mà không ngủ à? [Lục Hợp Vấn Xuân] Sư phụ. Nữ ma đầu đó rốt cuộc đã làm gì người rồi.

    Hắc Long ca ca, hình như ta thay lòng đổi dạ rồi. Xin lỗi nhé, ta không thể đợi huynh được. [Ninh Phủ] Đây là Ninh Phủ? Chúng ta xác nhận mấy lần rồi. Chính là Ninh Phủ. Thầy gắn bó với ta mấy chục năm rồi,

    Không ngờ thầy ấy lại thích phong cách này. Lục Bảo, hôm nay ngươi mang theo bao nhiêu người? Một trăm người. Ta nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, ra ngoài phải khiêm tốn, sao ngươi lại đưa theo một trăm người nữa? Hoàng thượng yên tâm,

    Cứ giao… giao cho nô tài đi. Đi đi. Ninh đại nhân có ở nhà không? Ai vậy? Sáng sớm ra mà không để cho người ta ngủ. Hôm nay Ninh đại nhân không có ở nhà. Thái tử điện hạ. Điện hạ. Điện hạ. Chuyện gì vậy, thích khách lại tới rồi sao?

    Đám thích khách này cũng thật là to gan. Ngươi thật là ngốc, mau nghĩ cách gì đi. Người này tuyệt đối không đơn giản như vậy. Trên đời này, không ai có thể làm gì nổi hắn. Thích khách bây giờ lại điên cuồng thế sao? Không được, ta không thể sợ bọn chúng.

    Cô đừng có đi. Đi nói với họ, ta lệnh cho mở cửa ra. Người bên trong có lẽ sẽ giả vờ như không nghe thấy. Vậy ngươi nghĩ ra cách gì đi chứ. Hai người đến tìm người sao? Lâm Lâm. Lâm Lâm.

    Lâm Lâm mau cứu bọn ta, có người giết bọn ta. – Không phải, thực ra họ là… – Ngươi đừng có nói nữa. Người đâu? Nô tài chính là nô tài một mình đánh bại trăm… – Ngươi… Ngươi to gan. – Lục Bảo, khiêm tốn.

    Ta mặc kệ các ngươi là ai. Giữa thanh thiên bạch nhật lại xông vào nhà dân, không thể chấp nhận được, may mà đã gặp được ta. Cô thật là, cô thật là. Ngươi không sợ nữa sao? Đều là hiểu nhầm. Hiểu nhầm, hiểu nhầm, hiểu nhầm. Hiểu nhầm, hiểu nhầm.

    Lâm Lâm, cô không sao chứ? Cô không bị thương chứ? Để ta xem nào. Sao tỷ lại đến đây? Đây là bí quyết giải rượu ở biên giới ta mang tới cho muội. Ta nói cho ngươi biết, Lý Ký. Hôm nay ta nhất định phải đưa ngươi về.

    Ngươi là ai, ngươi dựa vào đâu mà đòi đưa hắn về. Người này là… Là người quen. Người quen, hai bọn ta vô cùng thân. Chắc chắn là hiểu nhầm, hiểu nhầm lớn. Hiểu nhầm à? Lâm Lâm, là hiểu nhầm thôi. Xin lỗi nhé, vậy chúng ta vào trong thôi.

    Hai người này thật là kỳ lạ. Đi, đi, đi. Sao hoàng huynh cũng bại dưới tay cô nương đó thế? Không phải huynh nói mình văn thao võ lược sao? Hai người vừa nãy chính là hai chị em họ của Tô gia và Đường gia? Đúng vậy.

    Lý Ký, đệ thật là to gan lớn mật đấy. Chưa được sự đồng ý của ta mà tự ý xuất cung. Đệ có biết hậu quả của nó là gì không? Hoàng huynh, đệ ở trong cung như ếch ngồi đáy giếng. Tuy thân là thái tử,

    Nhưng đệ lại không hiểu gì về cuộc sống người dân. Huynh nói xem, đó chẳng phải là đệ không làm tròn bổn phận sao? Ta thấy đệ ham chơi mới đúng. Hoàng huynh. Hoàng cung như một cái lồng,

    Ngày nào cũng theo đúng quy tắc, cẩn thận ngôn ngữ cử chỉ, lo sợ từng bước. Thực sự đệ thấy rất mệt. Đệ muốn sống cuộc sống có thể hành hiệp trượng nghĩa, không bị bó buộc mà thôi. Vậy ta hỏi đệ, đệ định khi nào về cung?

    Hoàng huynh yên tâm, cứ để đệ ở dân gian rèn luyện vài ngày, đợi đến lúc làm lễ đội mũ, đệ nhất định sẽ về cung, gánh vác trách nhiệm. Tạm thời như vậy đi. Một mình ở bên ngoài, làm gì cũng phải cẩn thận. Hoàng huynh, hoàng huynh,

    Đệ còn có chuyện chưa rõ. Nói đi. Hoàng huynh. Tuy huynh không có con cái nối dõi, nhưng đang còn trẻ, tại sao lại lập đệ làm thái tử sớm thế? Đệ có ý gì? Đệ không có ý gì hết. Đệ là con chính cung, ngày trước vì để ổn định triều đình,

    Thầy đã để con trưởng là ta lên kế thừa hoàng vị, bây giờ đệ đã lớn rồi, trách nhiệm này đệ phải gánh vác. Đã hiểu chưa? Hóa ra hoàng huynh có dự định như vậy. Đúng là hiểu rõ nghĩa lớn. Nhưng thế là đệ mất tự do rồi.

    Hay là hoàng huynh có bí mật gì khó nói, không thể kéo dài… Ta thực sự không muốn nói câu nào với đệ nữa. Nếu như thầy không ở nhà, vậy thì ta về trước đây. Hãy nhớ, một mình ở bên ngoài, làm gì cũng phải cẩn thận, chú ý an toàn.

    Vừa nãy đệ cũng nhìn thấy rồi, người đẹp hung dữ, vô cùng hung dữ. Nhất định phải chú ý hai cô gái đó. Nhân tiện đệ nói với thầy, bảo là ta nói, phong cách trước đây vẫn thích hợp với thầy ấy hơn. Đệ còn bạc không? Hết rồi. Lục Bảo,

    Lát nữa mang qua đây cho thái tử ít bạc. Rõ. Huynh đi cẩn thận nhé, hoàng huynh. Còn có bạc để tiêu nữa. [Đại Lý Tự] Hạ quan bái kiến Ninh đại học sĩ. Nghe danh đại học sĩ đã lâu, hôm nay may mắn được làm việc cùng, thật là vinh hạnh.

    Lạc đại nhân khách sáo rồi. Gia Lại đã bị Mạc thiếu khanh bắt rồi. Tài liệu vụ án đã được sắp xếp xong, kính mời Ninh đại nhân xem. Nhân chứng quan trọng nhất của vụ án này đã quy án, chúng ta tiến hành thẩm vấn trước đi. Được. Gia Lại,

    Ngày bức tranh nổi tiếng bị mất “Thanh Long Quy Hải Đồ” là ngươi phụ trách trông giữ đúng không? Bẩm đại nhân, là tiểu nhân. Vậy vào giờ nào khắc nào thì phát hiện không thấy “Thanh Long Quy Hải Đồ” đâu nữa? Tiểu nhân chỉ biết ngày hôm đó

    Tô đại nhân bỗng nhiên quay lại nói là phải kiểm kê lại một chút những vật phẩm mà các sứ thần mang tới, bảo tiểu nhân về nghỉ ngơi trước, khi nào đổi ca thì quay lại, nên tiểu nhân bèn về. Vậy hôm đó ngoài Tô đại nhân ra

    Còn có ai tiếp xúc với bức tranh đó nữa? Ngoài tiểu nhân và Tô đại nhân, không còn ai khác nữa. Như vậy không phải rõ ràng rồi sao? Tô Bân Quyền lợi dụng chức quyền trục lợi, tự ý tiêu hủy đi báu vật quan trọng của quốc gia,

    Bây giờ nhân chứng vật chứng đầy đủ, sao nào? Ninh đại nhân vẫn còn muốn thẩm vấn gì nữa? Vụ án này có nhiều điểm nghi vấn. Ta quản lý toàn bộ việc này, nên là trách nhiệm của ta. Mạc công tử có ý kiến gì không? Ta?

    Đương nhiên ta chẳng có ý kiến gì hết. Nhưng người ta đồn rằng, Ninh đại nhân và Tô Âm Âm con gái độc nhất của Tô Bân Quyền có quan hệ thân mật bất thường. Ninh đại nhân nói thân mang chức trách, thật là khó khiến người ta tâm phục khẩu phục.

    Không phải Mạc công tử cũng có tiếng là thanh mai trúc mã của Tô Âm Âm sao? Được rồi, được rồi. Hôm nay tạm thời thẩm vấn đến đây. Tình trạng sức khỏe của Gia Lại kém, cho dù chúng ta có tiếp tục thẩm vấn,

    Cũng chẳng lấy được thông tin quan trọng nào hết. Chi bằng đợi Ninh đại nhân xem xong tài liệu vụ án, rồi thẩm vấn, như vậy sẽ công bằng hơn chút. Ý của hai vị thế nào? Được. Giờ này ngày mai sẽ thẩm vấn tiếp.

    Vậy ta cũng không có ý kiến gì hết. Người đâu. Đưa Gia Lại xuống dưới cho ta. Rõ. Người đâu. Có. Kiểm tra xem người nhà của Gia Lại ở đâu, tình trạng thế nào. Vâng, đại nhân. [Ninh Phủ] – Sư phụ, ăn mộc nhĩ. – Ăn nhiều một chút. Để ta.

    Ăn nhiều một chút nhé. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Ninh đại nhân. Ninh đại nhân. Nói. Khởi bẩm đại nhân, nghe hàng xóm nói, [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] bà của Gia Lại trước đây vẫn sống một mình ở ngoại ô. Gia Lại hàng tháng nhờ người đưa bạc đến cho.

    Hàng xóm mua đồ giúp, cung cấp cho bà cụ sống qua ngày. Tháng này khoản tiền của Gia Lại bỗng nhiên ngừng. Bảy ngày trước có một đám người đón bà cụ đi, nói là được Gia Lại nhờ, đưa bà cụ đến nơi sống tốt hơn.

    Hàng xóm cảm thấy người này ăn mặc đẹp đẽ, nên không hỏi nhiều, liền để họ đưa bà cụ đi. Vậy có ai nhìn thấy đám người đó đi đâu không? Chỉ biết là đi vào trong thành. Những cái khác thì không rõ. Được, vậy ngươi về trước đi. Rõ.

    Có phải vụ án của cha ta có manh mối gì rồi không? Cô ngoan ngoãn ở nhà chờ, đừng có đi lung tung, ta sẽ trả lại sự trong sạch cho cha cô. Huynh dẫn ta đi cùng đi, xem ta có thể giúp được gì không? Cô đi làm gì.

    Sư phụ đừng đưa cô ấy theo, người có thể đưa ta theo. Ngươi đi làm gì? Đưa ta đi đi. Được. Vậy chúng ta đi ăn cơm trước đã. Được, đi, ăn cơm đã. Sư phụ của ta đâu rồi?