Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 24 | iQiyi Vietnam

[Nội dung này có phụ đề tiếng Việt] Ký ức tràn về, khó tránh kẻ đánh cắp trái tim. Nghĩ xem nên tránh thế nào, lại quên đi làm sao để vui vẻ. Trả lại vị giác cho anh. Căn phòng trống trải, không cẩn thận gọi lên với không gian.

Hợp đồng của chúng ta kết thúc rồi. Quên mất ngày sinh của em, nhưng chẳng thể thay đổi thói quen nữa. Trái tim em đã chết, còn anh thì vẫn chưa dứt lòng. Em bỏ mặc bản thân, còn anh chỉ lén lút nhìn. Đồ ngốc, anh đã đi khám bệnh rồi.

Chứng mất vị giác theo thần kinh của anh đã khỏi từ lâu, sự xuất hiện của em đã chữa lành cho anh. Tình yêu anh đã trao liệu có thể trả lại? Ông Vạn. Nghe Tiểu Chung nói khẩu vị của con gần đây không tốt. Từ nhỏ con đã thích ăn táo,

Bố gọt một quả cho con. Ăn đi. Trạch Trạch, con không thể nói một câu đàng hoàng với bố của mình sao? Đúng vậy, bố biết ông Dương cắt giảm vốn ở một số khâu Nhưng bố cũng không ngờ là ông ấy dám làm rượu giả, càng không ngờ được là

Ông ấy nghĩ quẩn và tự sát. Ông Dương theo bố đã nhiều năm, vợ ông ấy dồn hết phẫn nộ vào bố, cho rằng bố hại chết ông ấy, bố có thể hiểu được. Bố còn muốn làm gì nhóm Hà Bất Túy nữa? Không, bố… Bố có thể làm gì bọn họ chứ?

Tại saố bố cho Tiểu Chung theo dõi bọn họ? Không phải con nói với bố bọn nó là bạn con sao? Bố chỉ muốn tìm hiểu chút thôi. Có kiểu tìm hiểu như vậy sao. Trạch Trạch, sức khỏe của con không tốt, vẫn luôn dưỡng bệnh trên núi.

Từ nhỏ con đã luôn thiện lương, đơn thuần, bố chỉ sợ con chịu thiệt thôi. Bố, sau này đừng làm những chuyện như vậy nữa. Được, bố không làm thế nữa. Vậy bố hãy thề là sẽ không làm hại người khác đi. Bố xin thề. Trái táo này…

Con không mong bố của mình là người xấu. Đương nhiên là không rồi. Bây giờ anh đang ngưỡng mộ em lắm đấy. Ý gì hả? Cứ tưởng rằng em bị tình yêu che mờ mắt, ai ngờ vẫn rất tỉnh táo. Thật ra em trả vị giác lại cho anh ấy

Không phải vì không yêu anh ấy nữa, chỉ là tức giận vì anh ấy giấu em thôi. Dù em cũng biết ân oán của đời cha chúng tôi không nên trách anh ấy. Lúc nãy làm như vậy… Em nói đúng, bây giờ anh cũng nghĩ như thế.

Đây có lẽ là một loại tỉnh táo khác. Chỉ trách là em không thể nhớ lại nhiều thứ khác. Lần trước làm sao em nhớ lại được? Bóng tối và ngập nước dường như có thể kích thích ký ức trong tiềm thức của em.

Anh đề nghị một điều hơi ích kỉ một chút nhé. Nếu thử lại cách đó thì sao? Chỉ cần em có thể chịu đựng được. Loại rượu này vẫn còn rất nhiều ở xưởng rượu Bucks. Đúng vậy, năm đó ta mua rất nhiều. Lâu rồi ta không đến,

Chắc chúng vẫn còn ở đó. Tại sao? Sao lại có nhiều như vậy? Tại sao lúc ấy bố lại muốn mua lại xưởng rượu của nhà họ Hà? Bởi vì mẹ của con rất thích Lê Hoa Bạch của xưởng rượu nhà họ. Mẹ con ư? – Mời hai anh chị thử. – Được.

Nếu thấy ngon nhớ giới thiệu giúp chúng tôi nhé. Anh chị, xem thử giấy quảng cáo của chúng tôi đi. Hoan nghênh hai người đến thưởng thức. Được rồi. – Làm kĩ quá nha. – Mời hai cô. Đã tốt còn phải tốt hơn chứ. Gửi cô một tờ,

Cô tìm hiểu nhé. – Làm thế cũng tốt, Để tôi cùng anh đã tốt còn phải tốt hơn. Được được được. Chào anh. Đây là… Cùng thử rượu của chúng tôi đi. Đây là rượu gì thế? Lê Hoa Bạch, mời hai người thử. Có được không? Đương nhiên là được. Được.

Thơm thật đấy. Này, em thử đi. Vào đây. Sao cậu lại trốn trong này? Tớ đang chơi trốn tìm với bố. Tại sao chứ? Bọn họ bận một cái là quên mất mình, mình muốn xem họ sẽ quên mình đến khi nào. Rượu ngon đấy, làm em cảm thấy rất bất ngờ.

Rượu ngon, rượu ngon đó. Cảm ơn anh rất nhiều. Cậu làm vậy sẽ khiến bố lo lắng đấy. Ông ấy không lo đâu. Không biết đã bao lâu bố không gặp mình rồi, mà còn chẳng thèm tìm mình nữa. Cậu làm vậy không được đâu. Không được,

Cậu mà ra ngoài thì mình bị lộ mất. Mếu mình không ra ngoài bố mẹ mình sẽ lo lắm. Vậy cậu đợi đến lúc bố mẹ gọi thì hẵng ra, có được không? Không được. Cậu đừng đi mà. Buông ra. Chuyện gì thế? Chuyện gì vậy? Từ từ thôi.

Tiểu Tầm, cẩn thận một chút. Chuyện gì vậy, cẩn thận nào. Chuyện gì vậy con? – Bố ơi. – Con xem kìa. Tôi tìm đồ để dọn dẹp. Con làm gì vậy hả? Có bị té không? Không sao cả. Mau xin lỗi người ta đi. Xin lỗi anh nhé,

Thằng bé nghịch ngợm quá. Tôi sẽ bồi thường cho anh số rượu này. Không cần đâu, con nít cả mà, anh chị không cần đền. Lúc nãy vợ tôi nói Lê Hoa Bạch của anh hương vị thanh đạm, mùi vị đậm đà, là loại rượu ngon hiếm gặp.

Tôi chuẩn bị mua một đợt, nếu có thể bàn bạc việc hợp tác thì tốt quá. Tốt quá, tốt quá rồi, cảm ơn anh đã yêu thích. À đúng rồi, đây là danh thiếp của tôi. Được rồi, xin cảm ơn. Ông Vạn, đưa danh thiếp đi. Đúng rồi nhỉ, danh thiếp.

Đây thưa anh, đây là danh thiếp của tôi. Sau này cần đặt loại rượu nào thì liên hệ với tôi là được. Được. Gửi chị, xin cảm ơn. Đúng rồi, còn cái này xin gửi tặng anh. Không không, như thế này không ổn lắm, Ông cứ nhận đi.

Nhận đi mà, chuyện nhỏ thôi. Đừng khách sáo. Vậy được, cảm ơn nhé. Cảm ơn. Chúng ta đi thôi. Mong được hợp tác với ông. Được được được. Đi cẩn thận nhé. Đi thôi. Anh đi cẩn thận. Cẩn thận nào, cẩn thận ngã đấy. Chỗ này này. Chủ tịch?

Họ Lục, chủ tịch Lục. Cẩn thận. Chủ tịch tập đoàn họ Lục thành phố Tân Hải. Thì ra từ lúc đó đã… Vậy sau đó thì sao? Lúc đó mẹ con đang bị bệnh, bà ấy luôn nhớ đến loại rượu Lê Hoa Bạch đó.

Bà ấy cho rằng loại rượu đó đã bị đánh giá thấp. Nhưng với năng lực sản xuất thời đó của xưởng rượu nhà họ Hà, thì không thể đáp ứng được nhu cầu của thị trường. Còn ta thì chỉ muốn thực hiện nguyện vọng của mẹ con,

Thế nên ta mới muốn mua lại nó. Vậy nên bố liên lạc với Hà Vong Ưu? Không. Lúc đó mua rượu, danh thiếp ta cầm là của Vạn Nhiễm, nên liên lạc với ông ta. Vạn Nhiễm? Vậy sau đó bố liên lạc với Vạn Nhiễm để mua lại xưởng rượu,

Nhưng lại không thành công. Sau đó nhà họ Hà đóng cửa xưởng rượu… tại sao lại thế? Ta không mua lại được thì những chuyện sau đó làm sao ta biết? Nhưng mà… Alo? Alo, anh Lục, tình hình của Bất Túy với Nam Kha thế nào rồi? Ý cậu là sao?

Trạch Trạch đâu? Sao trông có một người cũng không xong vậy? Mau tìm đi! Giờ tôi không có thời gian nói nhiều, mau đến bãi giữ xe bệnh viện nhân dân thành phố đón tôi. Sao thế? Bố có biết hiệu ứng cánh bướm không? Ý con là gì?

Bọn con vô tình tạo nên một tai họa. Alo? Giám đốc Vạn, Trạch Trạch… Trạch Trạch mất tích rồi. Không… Sao có một người cũng không trông chừng được vậy? Uống nước đi. Bố tôi có làm chuyện gì tổn hại đến mọi người không? Ý cậu là sao?

Trước đây ông ấy từng cho người theo dõi cô Hà và anh Dịch, nói là vì lo lắng cho tôi, nhưng tôi không tin những lời đó. Tôi cũng không hiểu cô Hà và anh Dịch có quan hệ gì với ông ấy. Lê Hoa Bạch. Bố của Dịch Nam Kha

Sau khi bị đồn là ăn cắp bí quyết ủ rượu của nhà họ Hà, đã biến mất không rõ tung tích. Mãi cho đến gần đây, mới phát hiện ra xác của ông ấy trong nhà kho của bố cậu. Báo cáo khám nghiệm tử thi của cảnh sát cho thấy,

Người chết đã tử vong gần hai mươi năm. Ý anh là những việc này do bố tôi làm? Hiện tại vẫn chưa có bằng chứng rõ ràng, nhưng mức độ tình nghi của ông ấy là rất lớn. Chết rồi cũng phải yêu, không yêu sâu sắc sẽ không vui vẻ.

Tình cảm sâu đậm bao nhiêu chỉ thế này mới có thể bày tỏ. Chị à, ăn quýt đi. Ngồi yên một chỗ, đừng làm phiền chị. Thái độ gì vậy, lâu lâu mới đến thăm chị mà. Cái gì mà thái độ gì?

Không phải đã nói với em là chị thấy rất phiền sao? Chơi một mình đi, đừng làm phiền chị. Chị ăn trúng thuốc nổ à? Chẳng phải mấy ngày không thấy chị đến quán bar, cũng không ở chung với anh rể, lại còn mặc đồ xanh lá à.

Nhất định là có chuyện gì rồi. Chị bị anh ấy cắm sừng chứ gì? Em bị khùng hả? Chuyện này liên quan gì tới em? Suốt ngày em cứ xen vào chuyện của chị, chuyện của mình giải quyết xong chưa? Ấy… Cái gì? Không phải là em quan tâm chị sao? Không cần.

Im miệng cho chị. Chị, nói cho em nghe, có phải anh ấy ăn hiếp chị không? Nếu anh ấy dám làm thế, thì em đi báo thù cho chị liền. Chị nhờ nhé, em đi tìm anh ấy đây. Đánh lại anh ấy chắc. Lê Hoa Tuyết em cần đây,

Nhờ Mộc Xuân Phong lấy đấy. Ổn chứ? Em thử xem sao. Không ngờ là cô lại chọn chỗ này. Nơi đây đã em chịu ám ảnh tâm lí có lẽ đời này khó mà quên được. Xin lỗi nhé. Anh thay đổi rồi. Thay đổi? Thay đổi như thế nào?

Dịch Nam Kha của trước đây thà là chịu chảy máu chứ không bao giờ xin lỗi. Tôi chờ em ở ngoài, nếu không chịu được thì có thể gọi tôi. Được… được rồi. Bé thỏ ngoan ngoãn, mở cửa ra đi nào. Mau mở cửa ra, tôi muốn vào trong.

Không mở đâu, tôi không mở đâu, mẹ vẫn chưa về mà. Ai tới cũng không mở cửa đâu. Bé thỏ ngoan ngoãn, mở cửa ra đi nào. Mau mở cửa ra đi, tôi muốn vào trong. Mở ngay đây, mở ngay đây, mẹ đã về nhà rồi. Mau mở cửa ra đi nào.

Kiến Quốc, Kiến Quốc, Kiến Quốc! Ông nghe tôi nói được không? Ông cứ xem như không nhìn thấy gì, được không? Ông muốn trộm cách ủ rượu, sao tôi có thể làm ngơ được? Tôi cũng hết cách rồi. Ông làm như vậy có xứng với ông Hà không?

Không được, nhất định tôi phải nói chuyện này cho ông ấy biết. Kiến Quốc, Kiến Quốc! – Tôi xin ông đó! – Tránh ra! Tới đây. Không sao chứ? Tôi… tôi nhớ lại rồi. Là chú Vạn, là Vạn Nhiễm! Lúc nhỏ tôi đã từng thấy hung thủ.

Lúc đó tay ông ta bị thương… Lúc tôi gặp lại Vạn Nhiễm… Chú Vạn, chúng cháu ăn xong rồi, chúng cháu đi trước nhé. Được. Trên tay ông ta có một vết sẹo. Ông chủ Vạn, ông có biết dưới mặt đất của nơi này có thể đang chôn một người không?

Không thể nói lung tung vậy đâu. Bố… Ông ta từng tìm bố tôi. Dịch Nam Kha! Được lắm, anh còn dám ở đây tán gái cơ à? Có chuyện gì thì nói, bây giờ tôi không rảnh để ý đến cậu. Không rảnh? Được, được lắm! Tôi hỏi anh,

Bây giờ anh không còn liên quan gì đến chị tôi, đúng không? Chuyện của tôi với Mia không cần cậu lo. Vì anh mà chị ấy mới bị bắt đấy, anh có biết không? Anh còn là đàn ông không hả? Anh có cứu chị ấy không? Cậu nói gì? Mia?

Chị ấy bị bắt sao? Chuyện gì vậy? Cô hỏi anh ta đi, xem anh ta đã làm chuyện gì, hại chị tôi bị bắt. Chúng ta báo cảnh sát đi. Cô ấy đang ở đâu, tôi sẽ đi cứu. Tôi đưa anh đi. Chia thành hai hướng, em nhớ chăm sóc tốt cho mình.

Mau đi thôi! Bất Túy có nhà không? Bố! Bố ơi! Bố! Ở đây nguy hiểm lắm, chúng ta đi thôi! Bố ơi, bố! Sao ở đây lại nguy hiểm? Cô nhớ ra rồi à? Ông đã làm gì bố tôi? Các người làm gì Trạch Trạch? Chuyện này liên quan gì đến Trạch Trạch?

Cô không biết à? Bố ơi! Bố! Lên đây. – Đưa điện thoại cho tôi! – Mau đưa đây! Mau đưa đây! Trả điện thoại lại cho tôi! Trói cô ta lại. Buông ra! Bố ơi! Buông tôi ra! Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…

Số điện thoại quý khách vừa gọi… Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được… Số điện thoại quý khách vừa gọi… Mia, Mia! Làm gì thế? Anh đến đây làm gì? Không phải nói là sau này đừng liên lạc nữa à? Em không sao? Em bình thường mà.

Tiêu rồi. Bảo vệ bản thân đấy! Anh ấy nói tiêu rồi là sao? Chẳng phải do em thấy ngày nào chị cũng mượn rượu giải sầu nên mới lừa anh ấy đến thăm chị hay sao? Tiêu à, có thể không tiêu sao? Nhắc đến chuyện này là em lại bực.

Chị có biết không, lúc nãy đi tìm, anh ta còn đang tán một cô gái hình như tên là Hà Bất Túy nữa. Hay thật đấy. Ai cơ? Hà Bất Túy. Em gây chuyện rồi! Gây chuyện gì chứ? Hà Bất Túy! Hà Bất Túy! Hà Bất Túy! Hà Bất Túy! Hà Bất Túy!

Alo. Alo, bố cậu có liên quan gì đến số 87 không? Sao thế? Không thấy Hà Bất Túy đâu. Cậu mau nghĩ xem 87 có nghĩa là gì. Tôi… Vạn Trạch Trạch, mạng người quan trọng, cậu muốn bố mình mang tội thêm ư? 87 có ý nghĩa gì?

Đây là cơ hội duy nhất để ngăn bố cậu lại! Biên số xe… Tôi nghĩ chắc là biển số xe. Tân Hải AE0587. Tốt nhất là em nên báo cảnh sát đi. Vậy bố hãy thề sẽ không làm hại người khác nữa. Bố thề. Con không muốn bố mình là người xấu đâu.

Đương nhiên là không rồi. Alo, mau gọi Hách Dụng, tôi đến gặp hai người ngay, có việc gấp. Số điện thoại quý khách vừa gọi… Hà Bất Túy gặp chuyện rồi. Tôi biết, là do Vạn Nhiễm làm. Đều tại tôi. Cô ấy sẽ không có chuyện gì đâu. Không có chuyện gì đâu.

Lục Vi Tầm đâu? Anh ấy nói có chuyện gấp cần gặp chúng ta, sẽ tới ngay. Hà Bất Túy đâu? Xin lỗi, do tôi không bảo vệ cô ấy. Anh làm gì cô ấy hả? Hách Dụng, bình tĩnh đã. Cô ấy bị bắt cóc. Cậu bình tĩnh lại đi.

Lục Vi Tầm, tên khốn nạn này! Hách Dụng, cậu bình tĩnh đi! Hà Bất Túy gặp chuyện, mọi người đều lo lắng, bây giờ vấn đề quan trọng nhất là làm sao để tìm ra cô ấy. Đúng thế. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là tìm ra cô ấy. Tìm thế nào?

Biển số xe là Tân Hải AE0587, gặp chuyện vào 20 phút trước ở số 18 đường Hà Sáo. Hiểu rồi! Xin chào các bạn, bây giờ tôi có một thông báo tìm người gấp. Vào 20 phút trước, ở số 18 đường Hà Sáo,

Có một cô gái tên Hà Bất Túy bị bắt cóc, biển số xe của nhóm bắt cóc là Tân Hải AE0587. Những ai nào nhìn thấy chiếc xe có biển số này hãy chia sẻ vị trí của các bạn cho tôi. Hạ Phàm vô cùng cảm ơn và sẽ hậu tạ.

Các bạn đang trong phòng livestream thân mến, tôi muốn nhờ các bạn tìm một người. Tên của cô ấy là Hà Bất Túy, bị bắt cóc ở số 18 đường Hà Sáo, biển số xe của nhóm bắt cóc là Tân Hải AE0587. Những ai nào nhìn thấy chiếc xe có biển số này

Xin hãy báo vị trí cho tôi. Cảm ơn. Đại lộ Xuân Hiểu? Idol, xe đã ra khỏi nội thành. Idol, chỗ em dò theo được, hiển thị là một khu phố cổ. người xem livestream ở đó rất ít, có lẽ là không theo được nữa. Tôi sắp vào khu phố cổ rồi. Idol,

Anh đừng gấp, nguy hiểm lắm, chờ cảnh sát tới rồi tính tiếp. Không chờ được đâu, một giây cũng không được. Idol! Idol! Hà Bất Túy, em không được gặp chuyện gì đâu đấy.