Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 33 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Tập 34] Diêu Mạc Uyển ta chúc muội một đời bình an, thiếu ta vẫn hạnh phúc mong muội về sau không hối hận không hối tiếc quá khứ.
Mong muội và thái tử Đại Thục hòa thuận êm ấm, con cháu đủ đầy. Được. Nói hay lắm. Trẫm mượn lời lành của ngươi chúc hai con hòa thuận êm ấm, con cháu đủ đầy. Nào, cùng uống. Đây là… Nhuyễn Cốt Tán. Dạ Hồng Dịch! Sao lại là ngươi?
Nữ nhân của trẫm thành hôn, có lý nào trẫm lại không đích thân đến dự chứ? Người đâu! Người đâu rồi! Đừng gào nữa. Hôm nay, toàn bộ thị vệ của nước Thục đều bị trẫm khống chế rồi. Dạ Hồng Dịch. Ngươi là đồ bỉ ổi, vô liêm sỉ
Dám dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy. Câm miệng! Ngươi là nữ nhân của trẫm, vậy mà lại phản bội trẫm thế này. Ngươi và cả Dạ Quân Thanh đều phạm tội phản loạn, cho dù bị róc xương lóc thịt chết một trăm, một nghìn lần cũng không đáng tiếc. Dạ Hồng Dịch.
Phụ hoàng của ta đâu? Ngươi làm gì người rồi? Trẫm đã làm gì phụ hoàng của ngươi ư? Một kẻ như ngươi cũng dám động vào nữ nhân của trẫm, còn muốn liên minh đối đầu với Đại Chử ta. Đúng là mơ mộng hão huyền.
Đến cả phụ hoàng của mình mà ngươi cũng không nhận ra, lão ta chết rồi, ngươi còn không biết sao? Ngươi nói gì? Ngươi nói cái gì? Thật là đáng tiếc. Lão ta vốn có thể sống thật tốt, chỉ tiếc rằng lão còn ngu xuẩn hơn cả ngươi.
Thiên Diện của quân đoàn Thiết Huyết tham kiếm Thục Vương. Dạ Hồng Dịch bảo ngươi bí mật đến đây là có việc gì? Hoàng thượng Đại Chử viết một bức mật thư, sai ta giao cho Thục Vương, xin ngài xem qua. Trẫm không có tâm trạng để xem, cũng không muốn xem.
Ngươi cứ nói thẳng đi. Hoàng thượng muốn xin Thục Vương phái binh trợ giúp Đại Chử tiêu diệt phản tặc Mãng Nguyên. Sau khi việc này thành công, Đại Chử chỉ muốn hai người là Dạ Quân Thanh và Diêu Mạc Uyển. Toàn bộ Mãng Nguyên sẽ thuộc sở hữu của Thục Vương.
Đừng tưởng rằng trẫm không biết dụng ý của hắn. Hắn muốn mượn dao giết người, làm ngư ông đắc lợi. Ngươi quay về nói với hắn trẫm sẽ không phái binh, mà còn giúp Nghĩa quân Mãng Nguyên hợp sức tiêu diệt tên hôn quân như hắn. Trẫm cho ngươi một ngày
Để rời khỏi nước Thục. Nếu không, trẫm sẽ giết ngươi. Ngươi… Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Bây giờ, đây chính là di hài duy nhất mà phụ hoàng ngươi để lại. Phụ hoàng. Dạ Hồng Dịch. Ta phải giết ngươi! Dạ Hồng Dịch. Ngươi bày mưu tính kế
Chỉ là muốn lấy mạng của ta và Quân Thanh, có chuyện gì thì ngươi cứ nhắm vào ta, đừng làm hại người vô tội. Giết ngươi? Đúng vậy. Trẫm muốn giết ngươi đấy. Ngươi cấu kết Đại Thục, to gan phạm thượng vốn tội đáng muôn chết. Nhưng mà đúng lúc,
Trẫm muốn mượn tay ngươi để tương kế tựu kế, nếu không thì ngươi nghĩ vì sao trẫm lại cho phép thái tử Đại Thục đến cưới ngươi? Nay, tất cả đều nằm trong sự khống chế của trẫm. Trẫm phải cho tất cả mọi người biết, kết cục của những kẻ phản bội trẫm
Chính là sống không bằng chết. Người đáng chết là ngươi đấy. Cái gì? Các ngươi không trúng Nhuyễn Cốt Tán sao? Chẳng phải rất rõ ràng sao? Bôn Lôi. Dạ Hồng Dịch. Ngươi thông minh cả đời nhưng hồ đồ nhất thời. Bây giờ, ông trời muốn ngươi chết. Không thể nào.
Không có gì là không thể. Dạ Hồng Dịch. Ngươi cứng đầu, ngoan cố, suy tính mọi kế sách. Tất nhiên bọn ta phải cùng ngươi diễn hết vở kịch này. Không biết ngươi có hài lòng với vở kịch này hay không? Quân Thanh đã đồng ý liên minh. Dạ Quân Thanh.
Hành động hôm nay của ta là bất đắc dĩ. Ta cũng có nỗi khổ, mong huynh có thể thông cảm. Sở Mạc Bắc. Huynh có nỗi khổ gì? Nói ra nghe xem. Tất cả những hành vi vừa qua hoàn toàn không phải ý của chính ta. Phụ vương chỉ nói
Mạc Uyển không phải nữ tử tầm thường, có được cô ấy sẽ có thiên hạ. Ta là nhi thần, chỉ có thể làm theo. Ta cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ. Phụ hoàng của huynh còn chưa gặp ta, cho dù có đề cao ta đến đâu
Thì cũng không đến mức ép huynh cưới ta. Đúng vậy. Đúng là lần này, phụ hoàng rất khác thường. Trước giờ người đều không thích xen vào chính sự của nước khác, cho nên ta đã âm thầm phái người điều tra xem trước đây người từng bí mật gặp gỡ những ai.
Nhưng tình hình cụ thể thế nào thì ta vẫn chưa biết. Lẽ nào ngài ấy và Dạ Hồng Dịch đã âm thầm thỏa thuận gì đó với nhau? Nhưng không thể nào. Với tính cách sát phạt quyết đoán của Thục Vương, ngài ấy sẽ không đồng ý như thế.
Trừ phi Thục Vương bị… Vậy… Nếu đã như thế, ta sẽ lập tức khởi hành, đưa Mạc Uyển quay về. Đợi tra rõ nguyên do, ta nhất định sẽ có câu trả lời cho hai vị. Được. Vậy phiền Sở huynh chăm sóc tốt cho Uyển Nhi.
Có tin tức gì, lập tức báo cho ta biết. Ta còn muốn hỏi huynh một chuyện nữa. Cô nói đi. Liên quan đến phụ hoàng của huynh. Đạo trời vô thường, việc không tái diễn. Năm xưa tại đại lễ phong hậu của tỷ tỷ,
Ta từng có duyên gặp mặt lệnh tôn một lần. Khi đó, ngài ấy nói năng hào hùng, khí chất bất phàm. Hôm đó gặp lại, mặc dù không khác nhau gì mấy nhưng cứ cảm thấy có điểm nào đó không đúng. Cô cũng cảm thấy như vậy à?
Từ lúc nhận được mật thư của phụ vương là ta đã nghi ngờ rồi. Trước giờ phụ vương viết chữ bằng cả tay trái và tay phải, nhưng nét bút hoàn toàn khác nhau. Lần nào viết thư cho ta, ông ấy cũng dùng tay trái, đây là chuyện ai cũng biết.
Nhưng bức mật thư đó lại là nét bút viết bằng tay phải. Hôm đó, ta muốn hỏi riêng phụ vương, nhưng ông ấy lại thờ ơ. Thậm chí không cho ta bất cứ ám thị nào. Điều này rất không bình thường. Dù không nói gì
Nhưng chí ít cũng nên ra hiệu bằng ánh mắt với ta mới phải. Thái tử điện hạ, huynh xem thứ này trước đi rồi ta sẽ nói rõ cho huynh sau. Đây là cái gì? Thứ này dùng trong thuật dịch dung. Tuy có phần mạo phạm, để nhanh chóng điều tra chuyện này
Ta đã lén sai người vào tẩm điện của lệnh tôn và tìm thấy vật này. Thái tử phi. Đây là hỉ phục hôm nay phường thêu mang tới. Xin người xem qua. Được. Ta thấy hai người họ rất đáng yêu, để họ ở lại thay y phục cho ta là được.
Ma ma, bà lui xuống trước đi. Vâng. Thái tử phi, chúng nô tỳ đều đáng yêu, không biết người muốn ai giúp người tắm gội thay y phục đây? Có gì buồn cười đâu. Đừng đùa nữa. Uyển Nhi. Thời gian qua, muội sống có tốt không? Ta sống rất tốt.
Nói chuyện chính đi. Gần đây, ta cảm thấy Sở Hi kia có gì đó lạ lắm. Ta cho muội xem một thứ. Đây là cái gì vậy? Đây là dịch rửa tủy. Khi nãy, ta và Cẩm Y tìm thấy trong tẩm điện của Thục Vương. Nó có tác dụng làm mềm da thịt
Khi dịch dung. Dịch dung? Ý huynh… Thục Vương là do người khác giả mạo? Rất có khả năng này. Vậy xem ra chúng ta phải chú ý tên Sở Hi này rồi. Đúng rồi. Ta đã sai người lẻn vào hoàng cung Đại Chử, tên đó báo lại rằng
Dạ Hồng Dịch đã ba ngày không lên triều. Vậy xem ra, chuyện này hẳn là mưu kế của Dạ Hồng Dịch. Mạc Uyển. Muội phải nói với Sở Mạc Bắc trước. Chúng ta phải hành động trước bố trí người ở trong cung. Giờ xem ra chỉ có một kết quả.
Đó là Thục Vương hiện tại không phải là lệnh tôn. Ý của cô là… bây giờ phụ vương của ta… Chúng ta không được đánh rắn động cỏ. Nếu không phụ vương của huynh sẽ càng nguy hiểm hơn. Có kẻ giăng bẫy khắp nơi để dụ tất cả mọi người vào.
Ta và huynh đã là người cùng hội cùng thuyền, nhất định phải quan sát tình hình rồi tùy cơ hành động. Được. Vậy tiếp theo cô định thế nào? Tương kế tựu kế. Mong thái tử sẽ liên thủ với ta. Hay lắm. Đây đúng là một vở kịch hay. Diêu Mạc Uyển,
Ngươi không hổ là muội muội của Mạc Tâm. Không ngờ ngươi lại thông minh nghĩ ra một kế như vậy. Có điều, các ngươi quá xem thường trẫm rồi. Hôm nay, trẫm làm sao không có chuẩn bị trước chứ. Xem ra bọn ta quá xem thường tên cẩu Hoàng đế như ngươi rồi.
Dạ Hồng Dịch, ta với huynh lớn lên bên nhau từ nhỏ. Trong bốn huynh đệ, chỉ có huynh mạnh nhất, có tham vọng nhất. Đó cũng là lý do tại sao huynh có thể ngồi lên ngai vàng. Nhưng bây giờ, huynh thành công vì thế, mà bại cũng vì thế.
Huynh có biết giờ huynh đã trở thành thế nào rồi không? Tàn bạo, ngang ngược máu lạnh vô tình. Nếu về sau ta còn tiếp tục để huynh cai trị thiên hạ, vậy thì ta có lỗi với tất cả huynh đệ đã chết. Nếu hôm nay huynh buông kiếm,
Ta còn có thể niệm tình huynh đệ mà tha cho huynh một mạng. Tam đệ, bây giờ ngươi bớt giả vờ nhân từ, bày đặt ra vẻ ở đây đi. Từ nhỏ đến lớn, ngươi có được hết tình thương. Phụ hoàng cưng chiều ngươi. Quần thần yêu mến ngươi. Chỉ cần có ngươi,
Cho dù trẫm có cố gắng hàng nghìn hàng vạn lần cũng đều là vô ích. Ngươi có hiểu cảm giác này không? Hiểu cảm giác cả đời phải chịu nhục chịu khổ, phải gánh trọng trách hay không? Trẫm muốn giang sơn, ngươi liền giành giang sơn với trẫm. Trẫm muốn Mạc Tâm,
Ngươi cũng cướp Mạc Tâm khỏi trẫm. Nay Mạc Uyển cũng bị ngươi giành mất. Ngươi bảo trẫm buông tay thế nào đây? Được. Hôm nay hai huynh đệ ta sẽ giải quyết dứt điểm. Không phải ngươi chết thì là ta chết. Đừng phí lời với hắn nữa. Chúng ta xông lên!
Giết bọn chúng. Bảo vệ Mạc Uyển. Giết bọn chúng! Chăm sóc cho Mạc Uyển. Vương gia, chúng chạy mất rồi. Kiểm tra các con đường trọng yếu ở Đại Thục, phải bắt bằng được Dạ Hồng Dịch. Bôn Lôi. Triệu tập thống lĩnh các nước cùng thương nghị việc chống Chử. Rõ.
Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Dạ Quân Thanh. Sớm muộn cũng có ngày trẫm giết được ngươi. Trẫm phải giết ngươi. [Bản đồ địa hình Cửu Châu] Đại chiến nổ ra, Nam Cốc, Đại Thục, nghĩa quân Mãng Nguyên kết thành đồng minh.
Sau khi thành lập liên quân, họ liên tục tấn công hai thành trì của Đại Chử. Dạ Quân Thanh thân là chiến thần Đại Chử, anh dũng thiện chiến. Còn Diêu Mạc Uyển là sợi dây gắn kết giữa các bên, mưu trí không kém nam nhi. Hai người cùng giữ chức
Chủ soái liên quân, [Mãng Nguyên] [Du Lâm Quan] [Kỳ Thành] [Ôn Thành] [Nam Cốc] kề vai tác chiến với Hàn Cẩm Y, Sở Mạc Bắc. Giết! Báo. Bẩm Hoàng thượng, tiền tuyến báo tin, Lạc Thành thất thủ rồi. Báo. Bẩm Hoàng thượng, Lý Ngọc, đô thống Nội Hà đã đầu hàng giặc.
Phản quân tiến về phía bắc, tiến thẳng đến Kinh Thành. Truyền lệnh xuống, trọng binh trấn thủ Kỳ Thành, trẫm muốn đích thân đôn đốc chiến sự. Rõ. [Kỳ Thành] [Bản đồ địa hình Cửu Châu] Nếu có thể lấy được Kỳ Thành, dù Dạ Hồng Dịch có năng lực xoay chuyển trời đất
Cũng không giữ nổi giang sơn Đại Chử. Kỳ Thành từ xưa đến nay là nơi nhà binh ắt phải tranh. Nơi này địa hình phức tạp, phòng thủ nghiêm ngặt, không dễ tấn công đâu. Hoàn tướng quân nói đúng. Địa hình Kỳ Thành hiểm trở, dễ phòng thủ khó tấn công.
Dạ Hồng Dịch chắc chắn sẽ phái trọng binh trấn thủ. Chuyện này vẫn phải tính kế lâu dài. Khởi bẩm chủ soái, chúng ta vừa thăm dò được tin chiến báo quân đội Đại Chử đã đóng quân ở Kỳ Thành. Quân ta liên tiếp toàn thắng, sĩ khí trong quân đang hừng hực,
Chi bằng chúng ta nhân cơ hội này đoạt lấy Kỳ Thành. Đoạt lấy Kỳ Thành không phải chuyện dễ. Chúng ta không được hành động lỗ mãng. Hiện tại, mau chóng bàn bạc đối sách mới là việc quan trọng hàng đầu. Không biết hai vị có dự tính gì?
Ngoài Kỳ Thành có một hộ thành hào. Dù địa hình hiểm trở cách mấy phòng thủ nghiêm ngặt đến đâu cũng chắc chắn sẽ có lỗ hổng. Để đề phòng bất trắc, chúng ta chia quân hành động theo bốn đường. Hoàn tướng quân, Cẩm Y mỗi người thống lĩnh một đội ngũ
Xâm nhập Kỳ Thành từ hai đầu hộ thành hào. Sở huynh, huynh thống lĩnh quân đội Đại Thục canh giữ chặt chẽ ở đây đánh gọng kìm từ phía sau, đề phòng chúng chạy thoát. Ta và Mạc Uyển thống lĩnh hai nghìn kỵ binh một nghìn cung thủ tấn công chính diện.
Lần này, mọi người phải đoạt bằng được Kỳ Thành. Rõ. Cẩu Hoàng đế, mau ra đây chịu chết đi. Kẻ phản loạn còn dám ngông cuồng. Hôm nay ta sẽ khiến các ngươi chết không chỗ chôn thân. Vương gia, làm sao đây?
Chắc chắn Dạ Hồng Dịch đã nghĩ ra kế sách đối phó. Hãy cẩn thận. Cung thủ chuẩn bị. Đi. Nhanh lên. Nhanh lên. Đi. Nhanh lên. Đi nhanh. Các tướng sĩ nghe lệnh, nhất định phải giữ được Kỳ Thành. Nếu phản quân không rút lui thì hãy để chúng
Bước qua xác những gian tế này. Bọn ta không phải gian tế. Bọn ta không phải gian tế. Bọn ta không phải gian tế. Oan uổng quá! Dạ Hồng Dịch, đồ tiểu nhân bỉ ổi. Những người này nào phải gian tế. Hắn lôi bách tính ra làm khiên chắn,
Ép chúng ta rút lui. Thật kinh tởm. Bôn Lôi. Đừng rối loạn. Các ngươi nhìn cho rõ đi. Không phải trẫm không muốn tha mạng cho các ngươi mà là Dạ Quân Thanh, hắn không chịu cứu các ngươi. Xem ra, đây chính là sự lựa chọn của hắn. Xin hãy tha mạng!
Chúng ta bị oan, bị oan! Chúng ta bị oan. Xin hãy tha mạng! Oan uổng quá. Chúng ta bị oan. Oan uổng quá. Xin hãy tha mạng! Làm sao đây, vương gia? Có rút không? Rút đi, Quân Thanh. Dạ Hồng Dịch đã tóm được điểm yếu của chúng ta rồi.
Nếu bây giờ rút quân, Dạ Hồng Dịch chắc chắn sẽ được nước lấn tới được đằng chân lân đằng đầu. Lúc đó sẽ có thêm nhiều bách tính rơi vào bể khổ. Nhưng chúng ta chiến đấu vì bách tính mà. Nếu không rút quân, chúng ta có khác gì Dạ Hồng Dịch đâu.
Rút đi, Quân Thanh. Rút! [Túc] Tại sao người chịu khổ luôn là những bách tính vô tội? Kỳ Thành vốn là cơ hội chiến thắng lớn nhất của chúng ta. Chỉ là không ngờ Dạ Hồng Dịch lại vô liêm sỉ, độc ác đến vậy. Ta cũng không ngờ
Chúng ta đã hại nhiều bách tính vô tội đến vậy. Muội khoan hẵng nghĩ nhiều như vậy. Bây giờ, việc chúng ta phải làm là mau chóng quay về bàn bạc đối sách. Có mai phục. Bảo vệ chủ soái. Giết. Giờ là canh mấy rồi? Điện hạ, bây giờ là giờ Mùi rồi.
Giờ Mùi. Vâng. Không hay rồi. Các tướng sĩ nghe lệnh, theo ta đi cứu Mạc Uyển. Đi. Vương gia, hai người đi trước để ta bọc hậu. Muốn đi thì cùng đi! Giết! Giết! Khởi bẩm Hoàng thượng, liên quân trúng mai phục của quân ta, thương vong nặng nề. Có điều,
Giữa chừng Sở Mạc Bắc chạy đến, cứu hai người kia đi. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi. Mọi chuyện chúng đã làm, trẫm sẽ đòi lại hết thảy. Hoàng thượng. Vậy tiếp theo nên làm sao đây? Theo dõi đám phản quân kia cho trẫm. Có tin tức thì lập tức báo cáo.
Rõ. [Đại Thục] Dạ Hồng Dịch dùng bách tính làm khiên chắn để kìm chân liên quân. Lần tới nếu giao chiến chính diện, chắc chắn hắn sẽ dùng chiêu cũ. Dạ Hồng Dịch tàn bạo bất nhân, đúng là nỗi đau của đất nước bất hạnh của con dân. Nếu liên quân
Ồ ạt tấn công bất chấp sống chết của bách tính, dù có thắng trận cũng sẽ mất đi lòng dân. Cho nên không thể dùng vũ lực, chỉ có thể dùng mưu. Hiện tại tướng quân nào trấn thủ Kỳ Thành của Đại Chử? Là tướng quân Vi Kỳ. Vi Kỳ.
Vi Kỳ từng là học trò và thuộc hạ của ta. Ta có thể lén xâm nhập Kỳ Thành, khuyên người này đầu hàng. Xin hai vị chủ soái cho phép. Không được. Gã Vi Kỳ này quá ngu xuẩn. Hơn nữa trước kia, hắn từng bị phạt vì tướng quân
Khó tránh khỏi tâm lý oán hận và muốn báo thù. Hiện giờ tình thế chúng ta nguy cấp, làm vậy quá mạo hiểm. Quân Thanh. Hiện tại Dạ Hồng Dịch đã nắm rõ mọi tình hình của chúng ta. Chuyện đến nước này, đây là cách duy nhất mà chúng ta có thể thử.
Huynh cứ để Hoàn tướng quân thử xem. Xin hai vị chủ soái yên tâm. Ta và Vi Kỳ có tình nghĩa nhiều năm, hắn không phải là kẻ không hiểu lý lẽ đâu. Ta có nắm chắc. Nhất định sẽ đi nhanh về nhanh. Nếu đã vậy, Hoàn tướng quân, ta sẽ phái người
Có võ công cao cường bảo vệ an toàn cho ngài. Nhưng lần này ngài đi nhất định phải tự lượng sức. Nhớ kỹ, an toàn là trên hết. [Kỳ Thành] Ai đang ở đó? Sư phụ. Sao ông lại đến đây? Sao ông lại xuất hiện ở nơi này? Vi Kỳ.
Trước kia ta đã liên lụy con. Sư phụ không bảo vệ được cho con còn làm con chịu khổ. Ta xin lỗi con. Lần này ta mạo hiểm đến đây là có chuyện muốn bàn. Ta không có gì để bàn với ông. Ông nhận hoàng ân nhưng lại đầu quân cho phản tặc,
Đó là hành vi bất trung của kẻ bề tôi. Hôm nay bản tướng sẽ thay triều đình hỏi tội ông. Ta không định sống sót quay về. Hai ta có tình nghĩa thầy trò, có vài lời ta không thể không nói. Lẽ nào lần này ông đến là để khuyên ta đầu hàng?
Đạo làm vua bắt đầu từ lập chí. Thế nào gọi là chí? Khí phách lớn lao, có cương có nhu. Độ chúng sinh, bình thiên hạ, chính là chí. Dạ Hồng Dịch giờ đây tàn bạo vô nhân đạo. Đại Chử nằm trong tay hắn sẽ bị chôn vùi uổng phí thôi.
Con là học trò một tay ta bồi dưỡng nên. Ta biết, con cương trực công chính, hiểu rõ lý lẽ. Giờ đây thiên hạ đại loạn, ta hiểu rằng con muốn dốc sức vì quốc gia bách tính. Con phải đưa ra sự lựa chọn đúng đắn vì đại nghĩa trong thiên hạ.
Trong đạo quân thần, không được nghĩ cho bản thân. Năm đó chính ông đã dạy ta câu này mà. Ta nghĩ, đã là kẻ bề tôi thì tuyệt đối không thể phản bội Hoàng thượng, phản bội bách tính Đại Chử. Người con đang giúp đỡ không phải minh quân,
Con đang giúp kẻ xấu làm điều ác. Con có từng nghĩ đến hậu quả không? Không cần nhiều lời. Tình nghĩa thầy trò, ta đã trả hết rồi. Không chung đường thì không thể đàm đạo được. Ngày sau sẽ cùng phân cao thấp trên chiến trường. Vi Kỳ.
Trước khi ta chưa thay đổi ý định, thì hãy đi đi. Nếu đã vậy thì ta không cưỡng ép nữa. Cáo từ. Mở cửa. Mau mở cửa ra. Mau lên. Mở cửa. Nghịch tặc Hoàn Hoành to gan. Sao vậy? Chuyện đến nước này, còn muốn chạy đi đâu? Tham kiến Hoàng thượng.
Vi Kỳ. Ngươi biết chuyện mà không báo, còn cấu kết với phản tặc. Ngươi đáng tội gì hả? Hoàng thượng thứ tội. Thần một lòng trung thành với Hoàng thượng, có trời đất chứng giám không hề có ý mưu phản. Dạ Hồng Dịch, ngươi tàn bạo vô nhân đạo. Vi Kỳ,
Ngươi vong ân phụ nghĩa, giúp kẻ xấu làm điều ác. Hôm nay ta sẽ giết súc sinh nhà ngươi. Truyền lệnh xuống, treo đầu Hoàn Hoành lên cổng thành. Trẫm muốn cho đám phản tặc kia nhìn xem kết cục của việc mưu phản lại trẫm. Rõ. Gọi ta đến có việc gì?
Sở huynh, hôm nay gọi huynh đến vì muốn nói với huynh một việc. Cô nói đi. Chuyện của lệnh tôn lúc trước, ta và Quân Thanh vô cùng thương tiếc, lại thêm dạo này chiến tranh loạn lạc nên cứ kéo dài chuyện này mãi.
Trước kia, để vạch trần quỷ kế của Dạ Hồng Dịch, ta và huynh đến Đại Thục, – chuyện thành thân… – Mạc Uyển. Cô không cần lo. Chuyện thành thân của cô và ta cứ xem như chưa từng xảy ra. Xin lỗi. Không cần nói vậy. Thật ra từ lâu ta đã biết
Cô và Quân Thanh huynh tình đầu ý hợp. Sao ta nỡ cản trở đôi uyên ương chứ. Ta cũng truyền lệnh rồi, cô không còn là thái tử phi Đại Thục nữa. Sở huynh. Đa tạ huynh. Đồng ý nhanh như vậy là vì sợ bị từ chối chứ gì. Cũng phải.
Đường đường thái tử Đại Thục nếu mà bị từ chối thì sau này làm sao sống nổi. Ta… Ngươi có tư cách gì mà nói? Ngươi cũng không nghĩ lại xem ngươi có gì tốt đẹp hơn ta đâu. Trên thế gian này,
Thứ không có được và thứ đã mất đi là khó có được nhất. Tại hạ biết tự thỏa mãn. Không cần ngài quan tâm đâu. Ta… Khởi bẩm chủ soái, không hay rồi. Hoàn Hoành tướng quân bị hại. Dạ Hồng Dịch hạ lệnh treo đầu ngài ấy trên tường thành. Thi thể…
Nghe nói thi thể cũng bị đem cho chó ăn rồi. Là ta… Là ta đồng ý cho Hoàn tướng quân đi. Uyển Nhi. Bây giờ không phải lúc để đau lòng. Không thể để Hoàn tướng quân chết uổng, phải khiến Dạ Hồng Dịch nợ máu trả bằng máu. Mạc Uyển. Mạc Uyển.
Thù này nhất định phải báo. Nhưng trước đó cô phải sống mạnh khỏe đã.