Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 32 | iQiyi Vietnam

Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Tập 32] Bôn Lôi. Quân Thanh đâu? Thuộc hạ không biết. Thuộc hạ phải đi kiểm quân số. Đứng lại! Có phải Quân Thanh một mình đến Nam Cốc xin trợ giúp rồi không?

Sao huynh có thể hồ đồ đến mức để huynh ấy hành động một mình vậy? Việc này nguy hiểm, nếu có sơ suất chúng ta làm sao ăn nói với các huynh đệ? Chủ nhân! Chủ nhân, người của quân đoàn Thiết Huyết đang lục soát gần đây.

Chúng ta phải nhanh chóng di chuyển thôi. Không ngờ chúng bám sát như thế. Chúng ta đi trước thôi. Xuất phát! Đã lâu không gặp, Túc thân vương. Ngươi còn nhớ những lời ta nói với ngươi lúc gả Đình Đình cho ngươi không? Nhớ rõ. Ta từng nói với ngươi,

Cả Nam Cốc này là hậu thuẫn vững chắc của ngươi. Nhưng xem ngươi đã trả ơn trẫm thế nào này. Nếu ngươi nhớ thì đã không để Đình Đình phòng không gối chiếc, mặc người ức hiếp ở vương phủ. Nếu ngươi nhớ ngươi sẽ không để Đình Đình của trẫm

Rơi xuống vách núi, không ai nhặt xác. Ngươi nói đi. Dạ Quân Thanh ta chưa từng nghĩ đến việc làm tổn thương công chúa. Chỉ có điều, ta đã có người trong lòng từ lâu. Công chúa cũng biết rõ lòng ta rồi. Có người trong lòng?

Người trong lòng ngươi có phải là Diêu Mạc Uyển không? Ngươi nói đi, có phải ngươi đã thông đồng với ả đàn bà ác độc đó đẩy Đình Đình của trẫm xuống vách núi không? Ta và Mạc Uyển chưa từng có ý nghĩ hãm hại công chúa.

Lúc đó, ba người chúng ta bị quân đoàn Thiết Huyết đuổi đến vách núi. Lúc đó vì muốn bảo vệ ta, công chúa đã không may rơi xuống vách núi mà bỏ mạng. Nhưng chuyện này không hề liên quan đến Uyển Nhi. Xin Vương thượng tha cho Uyển Nhi.

Chuyện của công chúa, Quân Thanh tự biết khó thoát khỏi liên quan. Dù ngài trách phạt thế nào, ta cũng chấp nhận. Lần này, công chúa cùng chúng ta đến Nam Cốc vốn là muốn thỉnh cầu Nam Cốc trợ giúp nghĩa quân. Mong Vương thượng có thể nể mặt công chúa

Giúp nghĩa quân một tay. Giúp đỡ cho nghĩa quân à? Trừ khi ngươi chết. Nếu Vương thượng có thể tha cho Uyển Nhi chi viện cho nghĩa quân, Dạ Quân Thanh chết cũng không tiếc. Được. Người đâu, ban thuốc. Nếu ngươi uống chén thuốc này, ta sẽ tha cho Diêu Mạc Uyển,

Xuất binh giúp đỡ nghĩa quân. Tạ Vương Thượng. Dạ Quân Thanh ơi là Dạ Quân Thanh, ngươi đúng là một kẻ vừa ngây thơ vừa ấu trĩ. Nực cười! Những chuyện cầm thú mà ngươi làm với Đình Đình, chẳng lẽ chỉ cần nói đôi ba câu là ta sẽ tin ngươi sao?

Giờ ta có lột da ăn thịt cho ngươi chết nghìn vạn lần, mối hận trong lòng ta cũng khó có thể nguôi ngoai. Giờ ngươi hãy tận hưởng nỗi đau đớn từ Thực Cốt Chước Tâm đi. Nỗi đau mất đi con gái này ta nhất định sẽ khiến ngươi và Diêu Mạc Uyển

Muốn sống không được, muốn chết không xong. Người đâu. Trói Dạ Quân Thanh lên cổng thành để hắn tự sinh tự diệt. Rõ. Chủ nhân. Có tin của Quân Thanh không? Vương gia bị Hàm Dục giam lỏng. Hiện trong thành canh phòng rất nghiêm ngặt. E là lành ít dữ nhiều. Vương gia.

Ta phải đi cứu Vương gia. Không được. Hiện giờ lòng quân không yên sĩ khí mệt mỏi, nếu số người cứu viện quá nhiều sẽ dễ bại lộ hơn. Ân Tuyết, ngươi bảo vệ ta vào thành. Bôn Lôi, huynh trông coi các huynh đệ trong quân chờ tin của ta.

Tam tiểu thư chỉ dẫn theo một mình Ân Tuyết, lỡ gặp nguy hiểm thì biết phải làm thế nào? Chuyện này không cần thương lượng nữa. Cứ quyết định như thế đi. [Biện Thành] [Biện Thành] Quân Thanh. Chủ nhân, trong thành canh phòng nghiêm ngặt, không thể hành động lỗ mãng. Ân Tuyết,

Ngươi lẻn vào hoàng cung thông báo cho Hàm Nguyệt công chúa biết. Hiện giờ chỉ có tỷ ấy mới có thể giúp ta cứu Quân Thanh thôi. Vâng. [Biện Thành] Mạc Uyển. Mạc Uyển. Muội một mình đến đây có biết là nguy hiểm lắm không? Hàm Nguyệt tỷ tỷ, ta xin lỗi.

Ta không thể bảo vệ Đình Đình thật tốt. Nhưng, xin tỷ hãy tin ta và Quân Thanh. Hai chúng ta chưa bao giờ muốn tổn thương cô ấy. Chưa bao giờ. Ta tin hai người sẽ không bao giờ tổn thương Đình Đình. Nhưng hoàng huynh quá đau buồn,

Dạ Hồng Dịch lại phái người đến mê hoặc hoàng huynh ta, còn dẫn theo một a hoàn ngụy tạo chứng cứ, vậy nên huynh ấy mới tin tưởng không chút nghi ngờ. Đứng lên đi. Đình Đình từ nhỏ đã được hoàng huynh cưng chiều hết mực.

Giờ huynh ấy đang chìm trong nỗi đau mất con, dù ai nói gì, huynh ấy cũng không còn tâm trí nghe nữa. Vốn ta định nói cho hoàng huynh biết sự thật qua a hoàn kia, để không bị kẻ mưu mô lợi dụng mà trách lầm người tốt.

Ai ngờ a hoàn đó lại bị hại, chết không đối chứng. Muốn gỡ dây thì phải tìm người buộc dây. Hiện tại Mạc Uyển vẫn còn một chuyện muốn nhờ Hàm Nguyệt tỷ tỷ giúp. Muội cứ nói đi đừng ngại. Chỉ xin tỷ tỷ có thể đưa ta đi cứu Quân Thanh.

Tham kiến Hàm Nguyệt công chúa. Các ngươi lui xuống trước đi. Rõ. Quân Thanh, ta đến cứu huynh đây. Uyển Nhi, sao muội lại đến đây? Không được. Ta… ta không thể đi. Nếu giờ ta… nếu giờ ta đi… chính là chứng minh với họ chúng ta đã giết công chúa.

Nếu huynh không đi, thì sao ta có thể một mình sống tiếp trên cõi đời này? Chẳng phải chúng ta đã hứa với nhau, cho dù xảy ra chuyện gì chúng ta cũng phải cùng nhau gánh vác sao? Mạc Uyển, muội đừng khóc. Không phải muội không biết,

Chưa hóa giải hiểu lầm với Hàm Dục thì Nam Cốc sẽ không giúp đỡ nghĩa quân Đại Chử chúng ta. Với binh lực của chúng ta hiện nay, đối đầu với Dạ Hồng Dịch chỉ cầm chắc thất bại. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì các binh lính theo chúng ta

Đều sẽ tử chiến sa trường, chứ đừng nói đến giải cứu lê dân bá tánh. Đây mới là việc quan trọng nhất hiện nay. Nghe lời ta, muội mau đi đi. Mạc Uyển, muội mau đi đi. Quân Thanh. Quân Thanh. Huynh làm sao vậy? Cậu ấy đã trúng độc tuyệt mệnh.

Nếu không có thuốc giải thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng độc này chỉ có ca ca giải được. Mạc Uyển. Quân Thanh. Ta không sao. Muội phải nhớ, Đại Chử còn hàng nghìn hàng vạn lê dân bá tánh đang chờ muội giải cứu. Uyển Nhi,

Ta biết trong lòng muội luôn có thiên hạ này. Muội tuyệt đối không được áy náy, suy sụp vì ta. Nhất định không được khiến các huynh đệ đầy nhiệt huyết trong quân phải thất vọng. Muội nhất định phải cứu họ khỏi bể khổ. Xin lỗi, Uyển Nhi.

Kiếp này, ta không thể ở bên muội. Kiếp sau, ta nhất định sẽ không phụ muội. Mạc Uyển, chuyện cấp bách trước mắt là hóa giải hiểu lầm với ca ca. Như vậy mới có thể cứu Quân Thanh, cứu vạn dân. Mạc Uyển. Dạ Quân Thanh, ta sẽ không để huynh chết.

Không được. Muội muốn làm gì? Mạc Uyển. Hàm Nguyệt tỷ tỷ, hãy thay ta chăm sóc cho Quân Thanh. Còn một vật, mong Hàm Nguyệt tỷ tỷ có thể cho ta mượn. Diêu Mạc Uyển. Mau giao Hàm Nguyệt ra, ta có thể cho ngươi chết không đau đớn.

Hôm nay, Mạc Uyển dám đến đây thì đã sớm không màng đến sinh tử. Tính mạng này, Vương thượng muốn lấy cứ lấy. Chỉ là trước đó, Mạc Uyển hy vọng Vương thượng có thể biết được sự thật, tránh bị tiểu nhân xúi giục.

Trẫm đã nghe đủ những lời dối trá của các ngươi rồi. Diêu Mạc Uyển, ngươi thân là Hoàng quý phi Đại Chử lại lén dụ dỗ phu quân của Đình Đình. Các ngươi lén lút qua lại đúng là không biết xấu hổ. Phải,

Ta và Dạ Quân Thanh đã có tình cảm với nhau từ lâu. Có điều chuyện này Đình Đình cũng biết. Chúng ta không hề che giấu. Không phải lén lút qua lại như Vương thượng nói. Đây là thư hòa ly do đích thân Đình Đình viết. Xin Vương thượng xem.

Ngài xem là sẽ biết thật hay giả. Về tình cảm của ta và Dạ Quân Thanh, Đình Đình đã quyết định buông tay, tác thành cho chúng ta từ lâu rồi. Cô ấy cam lòng chịu uất ức như thế khiến Mạc Uyển vô cùng cảm kích,

Dù làm trâu làm ngựa cũng không thể báo đáp hết. [Thư hòa ly] Sao ta có thể làm hại cô ấy chứ? Đây là nét chữ của Đình Đình. Còn một chuyện nữa, không biết Vương thượng có từng nghĩ nếu chúng ta thật sự muốn hại Đình Đình

Thì đã sớm ra tay trong lãnh thổ Đại Chử rồi, cần gì phải chờ đến Nam Cốc để mình bị liên lụy chứ? Nhưng nếu không phải vì ngươi thì sao Đình Đình phải chịu uất ức? Nói vài ba câu định lừa gạt trẫm,

Ngươi xem thường Nam Cốc chúng ta quá rồi đấy. Mau giao Hàm Nguyệt ra đây. Bằng không, ta không những giết ngươi mà còn xuất binh khiến Mãng Nguyên chìm trong bể máu. Lệnh bài của Hàm Nguyệt không phải do ta cướp mà là tỷ ấy đích thân đưa cho ta.

Chính bởi vì Hàm Nguyệt tin tưởng nhân phẩm của ta và Quân Thanh nên tỷ ấy mới có thể nhìn rõ chân tướng sự việc. Xem ra ngươi đã quyết tâm muốn chết. Được. Vậy ta cho ngươi toại nguyện. Dừng tay! Hàm Nguyệt. Sao muội trốn ra được vậy?

Ả đàn bà độc ác này đã làm gì muội? Ca ca, Hàm Nguyệt tin rằng cái chết của Đình Đình không phải do hai người họ gây ra. Muội đã đích thân tra hỏi a hoàn đó, đúng là cô ta bị quân đoàn Thiết Huyết của Dạ Hồng Dịch bức ép.

Đình Đình là cháu gái ruột của muội đấy. Sao muội có thể biện minh cho đám hung thủ này? Muội chỉ không muốn nhìn thấy huynh tiếp tục bị người khác mê hoặc làm hại người tốt. Dù thế nào đi nữa Dạ Quân Thanh cũng là phu quân của Đình Đình.

Hắn không làm tròn trách nhiệm bảo vệ con bé. Hắn chết không hết tội. Muội đừng cầu xin cho hắn nữa. Mạc Uyển cam lòng chịu phạt thay huynh ấy. Được đấy. Ngươi muốn cứu hắn, vậy hãy vượt qua ba câu hỏi của Nam Cốc ta đã rồi nói. Nói,

Có phải ngươi đã hãm hại Trường Phong công chúa không? Mạc Uyển dùng tính mệnh bảo đảm cái chết của Trường Phong công chúa không hề liên quan đến ta. Chờ ngươi bước qua con đường côn trượng này, ta xem ngươi còn ngụy biện thế nào. Diêu Mạc Uyển,

Giờ ngươi còn dám kiên trì rằng lời nói của mình là thật không? Còn. Còn. Được. Diêu Mạc Uyển, ta hỏi lại ngươi lần cuối. Rốt cuộc ngươi có giết hại Trường Phong công chúa không? Chưa từng. Tuyệt đối không nhận tội. Hành hình.

Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Ca ca, Diêu Mạc Uyển và Dạ Quân Thanh chịu đủ hình phạt cũng không nhận tội, mọi nghi ngờ đã được rửa sạch rồi. Rõ ràng huynh đã sớm tin rằng họ không phải hung thủ.

Tại sao còn tiếp tục giày vò người vô tội? Vô tội? Chẳng lẽ Đình Đình không vô tội? Trẫm đã mất đi Đình Đình, chẳng lẽ trẫm đáng phải chịu nỗi đau này sao? Nỗi đau thể xác của họ không bằng một góc nỗi đau trong lòng trẫm.

Muội biết mất đi Đình Đình khiến huynh đau thấu tâm can. Người làm cô cô như muội, chẳng lẽ không chịu giày vò? Nhưng người đã mất, cho dù huynh có đau lòng hơn nữa thì con bé cũng không thể quay về. Khi nào huynh mới chịu tỉnh táo lại đây?

Trẫm tha chết cho họ đã là khai ân rồi. Muội đừng cầu xin cho họ nữa. Ca ca, Diêu Mạc Uyển và Dạ Quân Thanh chịu mọi đau khổ còn kẻ gian thì vẫn nhởn nhơ bên ngoài. Nếu Đình Đình biết rằng hai người con bé liều mình bảo vệ

Chết trong tay phụ vương của mình thì con bé ở trên trời có thể yên lòng không? Sở dĩ ta đặt tên cho con bé là Đình Đình chính là vì ta hy vọng sau này con bé xinh đẹp như hoa như ngọc dịu dàng hiền thục.

Con bé cũng không làm ta thất vọng. Con bé đã trở thành một tiểu công chúa đáng yêu đến thế. Nhưng lại qua đời khi đang ở tuổi 16 tươi đẹp. Ta là phụ vương mà lại không thể giúp được gì, ngay cả hung thủ thật sự mà ta cũng không tìm được.

Trên đời này làm gì có người phụ thân nào như ta. Huynh đã là người cha hiền từ hiếm có trong thiên hạ này rồi. Huynh yên tâm. Hung thủ thật sự sẽ phải nợ máu trả bằng máu. Ca ca đã hạ lệnh không trách phạt muội nữa.

Muội đang bị thương nặng, không thể cứu chữa chậm trễ. Ta bèn đưa muội về chữa trị. Hàm Dục… ngài ấy tin cái chết của Đình Đình không liên quan đến bọn ta rồi sao? Ca ca vốn không phải người ác độc tuyệt tình.

Những lời nói trước đó của muội đã lay động được huynh ấy, lại thêm muội đang bị thương thế này, tất nhiên huynh ấy cũng không nhẫn tâm làm khó muội nữa. Quân Thanh thì sao? Quân Thanh… Hàm Dục có đồng ý giải độc cho Quân Thanh không? Tỷ cứ nói thẳng đi.

Chỉ cần có thể cứu được Quân Thanh thì thế nào cũng được. Trong vòng ba ngày, nếu tìm được hung thủ giết hại Đình Đình, huynh ấy không chỉ giải độc cho Quân Thanh mà còn phái quân chi viện liên minh với nghĩa quân. Được. Tỷ giúp ta chuyển lời cho Hàm Dục,

Trong vòng ba ngày, ta nhất định sẽ báo thù rửa hận cho Đình Đình, đích thân đưa hung thủ đến trước mặt Hàm Dục. Tạm thời muội hãy nghỉ ngơi cho tốt. Đừng nghĩ nhiều quá. Ta đã sai người bôi thuốc cho muội ấy.

Vốn định giữ muội ấy ở Nam Cốc nghỉ ngơi thêm nhưng muội ấy kiên quyết đòi trở về. Hãy chăm sóc muội ấy cho tốt. Ta không tiện ở lại đây lâu. Đa tạ Hàm Nguyệt công chúa. Mạc Uyển, uống thuốc trước đi. Cẩm Y, sao huynh lại đến đây?

Cô uống thuốc trước đi. Không chăm sóc cô cho tốt ta làm sao có thể an tâm đi cứu Quân Thanh. Ân Tuyết thả bồ câu gửi thư cho ta, ta đã biết chuyện rồi. Làm sao ta có thể trơ mắt nhìn Quân Thanh phải chịu nỗi khổ này? Liên lụy đến cô

Cũng bị thương oan uổng. Ta nhất định sẽ tìm tên hôn quân đó bắt hắn giải thích rõ ràng. Cẩm Y. Huynh chớ kích động. Nếu chúng ta gây hiềm khích với Nam Cốc thì đúng ý Dạ Hồng Dịch rồi. Bây giờ, Hàm Dục đã hứa sẽ cho ta thời hạn ba ngày

Để ta tìm ra hung thủ giết hại Đình Đình. Đến khi đó, ngài ấy không chỉ giải độc cho Quân Thanh mà còn phái binh chi viện. Làm sao cô biết được lần này ông ta sẽ không giở trò? Giờ chỉ còn con đường này thôi. Chỉ là…

Hàm Dục chỉ cho ta thời hạn ba ngày. Ta biết sự lợi hại của chất độc đó, ta sợ Quân Thanh không thể trụ nổi ba ngày. Cô yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, ta đảm bảo sẽ trả lại một Quân Thanh nguyên vẹn cho cô. À phải rồi,

Hung thủ giết Đoạn Đình Đình là Thệ Hồn của quân đoàn Thiết Huyết đúng không? Có lẽ hắn vẫn còn ở Nam Cốc. Ta lập tức cử người đi do thám. Mục tiêu của quân đoàn Thiết Huyết là ta. Nếu chúng biết ta vẫn chưa chết thì ắt sẽ không để yên.

Chi bằng chúng ta cứ chủ động tấn công dụ chúng cắn câu. Thệ Hồn đại nhân. Hành động gần đây thất bại nhiều lần Hoàng thượng và Thiên Diện đại nhân khiển trách nặng nề. Nếu lần này còn xảy ra vấn đề nào nữa thì cứ cẩn thận cái đầu của ngươi đi.

Rõ. Nói mau, rốt cuộc là tin tức gì? Bẩm Thệ Hồn đại nhân, tiểu nhân do thám được Diêu Mạc Uyển bị vua Nam Cốc phạt nặng còn bị đày đến biên giới phía Bắc làm nô lệ. Khi nào thì bọn họ khởi hành?

Ngày mai, bọn họ sẽ rời khỏi thành từ cổng Bắc. Lần này, ta phải khiến Diêu Mạc Uyển tan xương nát thịt. Ta chỉ cần Diêu Mạc Uyển, nếu không muốn chết thì mau cút đi. Thệ Hồn, còn không đưa tay chịu trói. Diêu Mạc Uyển. Cô đúng là mưu mô xảo trá.

Đối phó với hạng tiểu nhân như ngươi thì phải dùng đến chiêu trò xảo trá thôi. Cô thân là Hoàng quý phi, lại thông đồng với địch phản quốc cấu kết với thân vương, có khác gì hạng tiểu nhân như ta? Câm miệng! Chết tới nơi rồi mà còn già mồm à?

Mau giải hắn đến Nam Cốc giao cho Hàm Dục xử lý. Rõ. Đi. Vương thượng. Kẻ này chính là hung thủ giết hại Đình Đình. Ca ca. Nay hung thủ đã bị trừng trị, mọi hiểu lầm đều được hóa giải. Linh hồn của Đình Đình ở trên trời sẽ được yên nghỉ.

Tuy đã giải độc, nhưng những ngày vừa qua hắn bị tổn thương nguyên khí nặng nề. Mong rằng hắn sẽ nghỉ ngơi điều dưỡng nhiều hơn. Đa tạ Vương thượng. Diêu Mạc Uyển đã bắt được hung thủ thật sự, trẫm chỉ thực hiện lời hứa mà thôi. Vương thượng.

Thệ Hồn chỉ làm việc theo mệnh lệnh, hung thủ chủ mưu thực sự chính là Hoàng đế Dạ Hồng Dịch của Đại Chử. Chẳng lẽ ngài không muốn diệt trừ hung thủ thực sự sao? Thù giết con gái, không đội trời chung. Chỉ là… Hôm đó Vương thượng từng hứa,

Nếu chúng ta bắt được hung thủ thật sự thì Nam Cốc sẽ phái binh trợ giúp nghĩa quân tấn công Đại Chử, không biết lời này còn giá trị hay không? Vương thượng miệng vàng lời ngọc tất nhiên sẽ giữ lời hứa. Không phải trẫm nuốt lời, trẫm chỉ lo lắng

Một khi giao chiến với Đại Chử sẽ khiến lê dân bá tánh của Nam Cốc rơi vào cảnh lầm than. Chuyện này phải vô cùng thận trọng. Vương thượng, dù cho ngài không muốn đánh trả nhưng Dạ Hồng Dịch tuyệt đối sẽ không để yên. Ca ca.

Dạ Hồng Dịch tàn bạo, vô nhân đạo, đánh mất lòng dân nên mới bị quay lưng, xa lánh. Nếu trận chiến này là điều không tránh khỏi thì chỉ có tấn công từ sớm mới có thể giúp bách tính Nam Cốc tránh được kiếp nạn. Nếu cuối cùng, Vương thượng vẫn không muốn

Thì chúng ta cũng không làm khó ngài. Nhưng sau khi chúng ta rời đi, nghĩa quân sẽ vạch rõ ranh giới với Nam Cốc, tránh để Nam Cốc chịu liên lụy vô cớ. Ngươi muốn ta vạch rõ ranh giới để bảo vệ bản thân, ngươi không sợ ta bắt các ngươi lại

Tặng cho hắn ta để tranh công sao? Ta không phải Dạ Hồng Dịch, ta tin rằng chỉ có gửi gắm sự chân thành mới được đối đãi bởi sự chân thành. Được. Quyết đoán đấy. Bây giờ ta mới biết, lý do vì sao chỉ với hai người các ngươi

Mà có thể thống lĩnh được ba quân. Được! Nếu Dạ Hồng Dịch đã bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa với hắn. Xuất binh trợ giúp nghĩa quân, thực hiện lời hứa. Khốn kiếp! Khi Nam Cốc và phản quân đối địch tại sao ngươi không thừa cơ truy kích

Bắt lấy hai bọn chúng? Hoàng thượng bớt giận. Thuộc hạ làm việc không chu đáo, cam tâm chịu phạt. Nhưng xin Hoàng thượng cho thần một cơ hội nữa, thần nhất định sẽ đích thân bắt giữ phản quân. Hiện nay, chúng đã có được viện quân của Nam Cốc.

Dù là sĩ khí hay thực lực cũng không thể xem thường. Đối đầu chính diện không phải là kế hay. Ý của Hoàng thượng là… Bây giờ chỉ cần giành trước một bước chiếm được cơ hội trước mới có thể tiêu diệt tận gốc bọn chúng. [Hiệu buôn Tinh Diêu]

Đặt ở bên đó đi. Vâng. Binh lực Đại Thục hùng mạnh, quân nhu hùng hậu. Nếu chúng ta có được chi viện, quân lực ắt sẽ tăng mạnh. Nếu ba đội quân liên hợp sớm muộn gì cũng có thể bao vây tiêu diệt Đại Chử.

Chỉ có điều địa thế Đại Thục hiểm trở con đường xin viện quân chắc chắn sẽ rất gian nan. Nhiệm vụ lần này phải hành động cẩn thận. Trận Liên Thành trước đó Thái tử Đại Thục Sở Mạc Bắc từng một mình xuất binh tương trợ,

Cũng xem như có giao tình với quân ta. Nhưng chỉ có một cơ hội mà thôi. Là sao vậy? Bẩm báo. Thống soái, có chuyện không hay rồi! Chuyện gì? Hôm nay, Thái tử Đại Thục Sở Mạc Bắc đột nhiên dẫn mấy chục nghìn quân tinh nhuệ tiến vào lãnh thổ Mãng Nguyên.

[Mãng Nguyên] Khởi bẩm Thái tử. Theo bố trí của người quân ta chia thành bốn nhóm bao vây Mãng Nguyên. Phía Dạ Quân Thanh có động tĩnh gì không? Giờ nghĩa quân Đại Chử có chắp thêm cánh cũng không thoát. Không biết Thái tử tính làm gì tiếp theo? Đừng vội tấn công,

Đợi chỉ thị tiếp theo của phụ hoàng. Trước giờ phụ hoàng không muốn nhúng tay vào chính sự của Đại Chử. Lần này không biết tại sao lại hạ lệnh đối đầu với nghĩa quân Đại Chử. Chẳng lẽ phụ hoàng muốn bắt tay với Dạ Hồng Dịch?

Hạ thần ngu dốt, không dám đoán bừa. Thái tử điện hạ, ở đây có một bức mật thư. Ý của phụ hoàng là sao? Lại còn nét bút này nữa. [Hiệu buôn Tinh Diêu] Ta thực sự nghĩ mãi mà không hiểu. Nghĩa quân và Đại Thục không hề có hiềm khích.

Tại sao họ lại đột nhiên tấn công chứ? Hành động lần này của Đại Thục không hề có một chút dấu hiệu nào trước đó. Thực sự quá kỳ lạ. Chẳng lẽ họ đã liên minh với Dạ Hồng Dịch? Ta lo cứ tiếp tục thế này, chúng ta chưa có được

Sự trợ giúp của Nam Cốc, thì đã bị quân Thục bao vây tiêu diệt rồi. Chúng ta không thể cứ ngồi không chờ chết được. Vương gia. Thái tử Đại Thục Sở Mạc Bắc gửi thư đến. Gặp nhau ở rừng cây ngoài thành. Đại Thục Sở Mạc Bắc. Gặp nhau ở ngoài thành?

Có khi nào họ muốn giở trò không? Chắc là không đâu. Ta hiểu tính của Sở Mạc Bắc. Hắn tuyệt đối không phải loại người thừa cơ hãm hại người khác. Giờ chúng ta chỉ có thể đích thân dò la ra ngoài thành xem rốt cuộc là thế nào. Thái tử.

Trận Liên Thành trước đó nhờ Thái tử ra tay ứng cứu kịp thời, bản vương vẫn chưa kịp đích thân nói lời cảm ơn với ngài. Ngài đừng hiểu lầm. Đại Thục ta không muốn nhúng tay vào chuyện chính sự của nước khác. Sở Mạc Bắc ta

Cũng chưa từng có ơn với ai. Hôm đó, ta ra tay trợ giúp chỉ là để trả lại món nợ ân tình của Diêu Mạc Tâm khi xưa. Cô nói có phải không, Diêu Mạc Uyển? Nếu đã như thế, ta muốn hỏi Thái tử. Nghĩa quân Đại Chử ta và Đại Thục

Vốn không có chút ân oán nào, tại sao các người phải hằn học chèn ép bọn ta? Đánh lén không thành, còn bố trí quân bao vây tiêu diệt. Đánh lén? Lời xấc xược ấy của ngài cũng được xem là thái độ cần có khi đàm phán sao?