Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 02 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 2] [Cô ta không biết bơi.] [Cứu cô ta trước rồi tính.] Xem ra vảy ngược lại xuất hiện rồi. Không ngờ huynh dám sàm sỡ ta. [Nhờ ta truyền không khí cho mới phục hồi được.]
[Xem ra vảy ngược không ở chỗ cô ta.] Huynh có nghe thấy ta nói gì không? Ta mặc kệ huynh là người hay ma, bắt nạt Tô Âm Âm ta thì ta sẽ cho huynh đẹp mặt. Buông tay. Ta không buông. Miếng vảy này trông quen quá. Huynh đừng đi.
Nếu không, ngày mai ta sẽ cho cả Thịnh Kinh biết trên người huynh có vảy kỳ lạ. Buông tay. Cô mà dám tiết lộ nửa câu, ta sẽ khiến cô vạn kiếp bất phục. Đại điện hạ, chúng thần đang đến chỗ ngài để nói kết giới nứt vỡ
Là nhị điện hạ sắp hiện thân, bảo ngài mau chóng chuẩn bị cho lễ sắc phong nghênh đón chính chủ vảy ngược quay về biển. Đúng vậy. Duệ Nhi sắp về rồi. Được. Chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chờ nhị điện hạ hồi cung. [Tô Phủ] Làm gì đấy?
Người đàn ông hôm nay rốt cuộc là ai? Hắn là ai làm sao ta biết được. Chẳng phải muội nói hắn là người trong lòng muội sao? Đúng rồi, hắn là người trong lòng ta. Vậy ngươi còn ở đây làm gì? Còn không mau về đi. Chắc chắn là muội lừa ta.
Mạc Thừa Phong, ngươi có biết xấu hổ không hả? Mau về đi, về đi. Công tử, mau mau mau. Ta… Âm Âm. Tô cô nương. Âm Âm. [Tô Phủ] – Muội mở cửa ra đi, Âm Âm. – Tô cô nương. Nhìn gì mà nhìn, cười gì mà cười? Đừng cười nữa.
Mọi người đừng cười nữa. Âm Âm à, cuối cùng con đã về. Cha mẹ đã tìm con rất lâu, tìm khắp nơi cũng không thấy con. Vừa rồi đang yên đang lành, sao con đột nhiên biến mất như bốc hơi vậy? Con gái à, con làm mẹ sợ chết khiếp. Lúc nãy…
Vảy ngược vẫn ở trên người cô đúng không? [Rốt cuộc hắn có lai lịch gì?] [Còn cả vảy ngược mà hắn nói là gì?] Đúng đấy, Âm Âm, Rốt cuộc con quen biết người đó như thế nào? Sao cha cảm thấy người này có vẻ quen quen? Phải không?
Con cũng cảm thấy hoa văn trên người hắn ta nhìn rất quen. Hoa văn? Hoa văn nào? Con và cha đang nói cùng một chuyện sao? [Thượng Dương Môn] Thầy, tại sao người lại lỗ mãng như vậy? Năm trăm năm qua đây là lần đầu tiên
Người để lộ năng lực đặc biệt trước mặt mọi người. Ta cũng không biết tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở đó. Ta và cô gái kia chưa từng quen biết nhưng lại xảy ra chuyện như vậy. Nếu đã bị lộ, vậy thì không thể che giấu thêm nữa.
Học trò đã chuẩn bị sẵn thân phận lần này cho người. Lễ đội mũ của thái tử sắp đến, người hãy xuống núi với danh nghĩa đại học sĩ trong triều thầy của thái tử Lý Ký. Cũng chỉ có thể làm vậy. Nghe nói gần đây ngoại bang nhiều lần rục rịch.
[Thượng Dương Môn] Nếu chúng đã có ý nhòm ngó bức tranh “Thanh Long Quy Hải Đồ” của ta năm xưa, vậy thì hãy tặng cho chúng bức ở trong cung, để thể hiện phúc trạch của triều ta, ân huệ dài lâu. Đa tạ thầy.
Vậy lần này người dùng tên gì để xuống núi? Cứ dùng Ninh Tu Duệ đi. Tại sao lần này lại dùng tên thật của người? Kiếp này ta muốn sống với tên thật một lần. [Mạc Phủ] Nếu năm đó ngươi đã muốn dồn ta vào chỗ chết,
Hôm nay bất kể ngươi là người hay ma, ta cũng sẽ ra tay trước. [Lễ Bộ] Ôi trời ơi. Đã hơn mười năm rồi, mới được thấy nó ở đây. Đây chính là tác phẩm để lại của Đan Thanh Giới Bắc Đẩu Thái Sơn Trương Hữu Lam từ 18 năm trước.
Nào, cầm lấy. Cầm cho cẩn thận. Cầm chắc vào. Cái đồ hậu đậu. Mau nhặt lên. – Ta đánh chết ngươi. – Nô tài sai rồi. – Đánh chết ngươi. – Đừng đánh nữa, công công. Cái đồ hậu đậu. Tổng quản đại nhân. Tô đại nhân. Tổng quản đại nhân.
Bây giờ là thời điểm đại cát làm lễ đội mũ cho thái tử, không nên thấy máu tanh. Vậy ta sẽ tha cho nó một lần. Danh sách cống phẩm đây, ngài cầm lấy. Đứng lên rồi nói. Cho hỏi tiểu công công tên gì? Ta, ta… Ta tên Gia Lại.
Bây giờ không còn sớm nữa. Vậy ta làm phiền tiểu công công theo ta đem cất “Thanh Long Quy Hải Đồ” vào kho nhé. [Tô Phủ] [Long Chiến Thiên Hạ] Phần mặt, phần cổ có vảy, [Truyền thuyết nuôi rồng] còn có vết sẹo. Vảy mọc ngược trên cổ.
Không phải gã này là rùa biến hình đấy chứ? Tiểu thư. Tiểu Như. Người đang làm gì thế? Ta đang xem… Bao nhiêu năm qua, ta chưa từng thấy người đọc sách nghiêm túc thế này. Rùa. [Sưu Thần Ký] Tiểu thư muốn cầu phú quý chứ gì.
Nếu rùa có thể mang đến phú quý, vậy thì gã đó cũng hữu dụng đấy. Đúng rồi, tiểu thư. Bên cạnh nhà chúng ta có hàng xóm mới chuyển đến. Nghe nói chủ nhân nhà đó tên Ninh Tu Duệ, là đại học sĩ Hoàng thượng vừa sắc phong.
Bề ngoài quả là anh tuấn. Nhìn các loại chi phí khi họ chuyển nhà, chắc chắn không phải người tầm thường. Gã đó tên Ninh Tu Duệ? [Rồng thần] Thì ra gã đó tên Ninh Tu Duệ à. Lần đầu ta gặp hắn đã biết hắn không phải người tốt rồi. Hễ gặp hắn
Là có rất nhiều chuyện kỳ lạ cổ quái xảy ra. Còn sàm sỡ ta như thế. Không được. Ta phải dạy cho hắn một bài học. Không ngờ Ninh Phủ xa hoa đến vậy. Ai nhìn xong mà chẳng muốn chuyển đến sống ở đây chứ. Thật ngưỡng mộ quá đi mất.
Mau rời khỏi nhà ta ngay. Tại sao cô lại rơi xuống nhà ta? Sao ta biết được? Ta đang nằm bò trên tường Tô gia ta ngắm trăng huynh đột nhiên xuất hiện làm ta giật mình, hại ta rơi xuống. Huynh tưởng ta muốn đến chỗ huynh à?
Cánh hoa phủ khắp mặt đất, giống hệt nơi để nữ nhân sống. Mau rời khỏi đây. Được rồi. Ta không nên tự ý đột nhập vào nhà huynh. Nhưng bây giờ ta thế này rời khỏi đây kiểu gì? Huynh bảo một cô gái chưa xuất giá như ta
Bước ra từ cổng nhà đàn ông sao? Cô tự liệu mà làm đi. Mấy ngày trước huynh làm vậy với ta, không phải huynh nên bồi thường cho ta sao? Dùng kỳ môn độn giáp gì đấy của huynh, đưa ta về nhà. Không đưa ta về nhà vậy ta tự đi.
Đừng lôi lôi kéo kéo. Im lặng. Đứng yên tại chỗ, đừng chạy lung tung. Đợi ta quay lại. Bảo ta đợi hắn quay lại? [Lẽ nào kiếp này lại không được yên ổn?] [Không thể để người vô tội lại bị cuốn vào chuyện của ta.] Nhiều tranh vẽ rồng thế.
Con rồng đen này trông giống hệt con mình từng thấy lúc nhỏ. Không lẽ Ninh Tu Duệ có cùng trải nghiệm với mình hoặc là thần tượng giống nhau? Con rồng xanh này vẽ còn sống động hơn mình thêu nữa. Có điều vẻ ngoài của con này so với rồng đen
Thì hơi kém một chút. [Thanh Long Quy Hải Đồ – Trương Hữu Lam] “Thanh Long Quy Hải Đồ”. Trương Hữu Lam. Mùi của bức tranh này đặc biệt quá. Ai cho cô vào đây? Huynh làm ta giật cả mình, Ninh Tu Duệ. Cô vào đây làm gì? Là cửa tự mở ra.
Ta không muốn vào đâu. Có điều ta muốn hỏi huynh, phòng này là phòng gì vậy? Sao bên trong lại có nhiều hình vẽ rồng thế này? Ninh Tu Duệ, không phải là huynh… Ninh Tu Duệ, huynh nhẹ thôi. Nhẹ thôi, nhẹ thôi. [Ninh Tịnh Chí Viễn] Buông ta ra, buông ta ra.
Mau về nhà đi. Huynh bảo ta ở đây đợi huynh không phải là muốn đưa ta về sao? Đi. Ninh Tu Duệ, ta có một chuyện muốn hỏi huynh. Đừng hỏi. Không được, ta cứ muốn hỏi đấy. Ninh Tu Duệ, có phải huynh rất tôn sùng rồng không? Ước mơ của huynh
Có phải cũng là muốn trở thành một con rồng có thể hô mưa gọi gió không? Được rồi, đừng ngượng mà. Ta hiểu. Con người luôn có những suy nghĩ tốt đẹp. Nhìn huynh phong độ phi phàm thế này, chắc huynh cũng từ biển đến? Liên quan gì đến cô sao?
Nếu chúng ta đã có duyên với biển như thế, không giấu gì huynh, ta đây cũng được sinh ra cùng những hiện tượng lạ của biển đấy. Lúc đó mẹ ta khó sinh, đột nhiên có một con rồng khổng lồ màu đen bay lên trời, mây tía ngợp trời.
Mau về nhà đi, đừng nói nữa. Ta không có hứng thú gì với rồng cả. Đi thì đi. Sau này huynh mang kiệu tám người khiêng đến rước ta cũng không đến. Đi đi. [Mạc Phủ] Cái gì? Không một ai sống sót trở về
Đến một cọng tóc cũng không chạm được vào hắn? Vâng, lão gia. Nếu đã không giết được hắn, vậy thì tranh thủ chặt đứt vây cánh tiềm năng là Tô Bân Quyền, vậy mới có thể yên tâm. Đi, đi, đi. Công tử. Cha. Cha mau xin Hoàng thượng ban hôn cho con,
Con muốn cưới Âm Âm. Không muốn đợi thêm một chút nào nữa. Con không tin Âm Âm không gả cho con. Nếu Tô Âm Âm đã nghĩ mình cao quý xem thường con, vậy thì chúng ta sẽ khiến Tô gia rơi xuống vực sâu. Cha, cũng không cần phải làm vậy.
Phong Nhi chỉ muốn cưới Âm Âm mà thôi. Phải đấy, lão gia. Tay nghề thêu thùa của Tô cô nương quả là siêu phàm thoát tục. Bức thần long ra biển này mới thêu ba phần đã khiến tranh thêu của những người khác bị lu mờ hẳn. Âm Âm giỏi quá.
Có thời gian nhất định phải đến nhà ta làm khách, để ta được học hỏi cô. Âm Âm, cô thêu đẹp thật. Chẳng trách Mạc Thừa Phong công tử thích cô đến vậy. Cô quan tâm Mạc công tử quá nhỉ? Tiếc thay, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Có Âm Âm ở đây, Mạc công tử nào có nhìn thấy cô. Khuynh Tâm. Hạ Phiên Nhược, xưa nay ta thân thiết với Khuynh Tâm, cô vẫn biết mà. Cô không cần phải đâm thọc đủ điều như vậy, cũng đừng ỷ vào gia thế mà bắt nạt bất cứ ai.
Tô Âm Âm ta tuyệt đối không dung túng cho hành vi này của cô. Tiểu Như, Tiểu Như. Lát nữa nghĩ cách chúng ta về sớm thôi. Tiểu thư, sao lần nào người cũng chỉ thêu đuôi rồng vậy? Chúng ta thêu xong hẵng đi không được sao?
Nếu ta có thể thêu xong thì còn về làm gì. Người thật sự nên học hỏi biểu tỷ đi. Cô ấy làm chuyện gì cũng luôn thong dong từ tốn. Đúng rồi. Hình như mấy hôm nay cô ấy vào kinh. Hay là chúng ta đi thỉnh giáo cô ấy?
Nào, nào, nào, đặt ở đây, đặt ở đây. Nào. Cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận. [Ninh Tịnh Chí Viễn] Nào, từ từ thôi. Nào, đặt ở đây. Cẩn thận một chút. Sắp xếp những thứ này xong, các ngươi lui xuống cả đi. Vâng, đại nhân.
Nhưng đồ đạc nhiều hơn lúc trước kiểm kê rất nhiều. Mở cửa, mở cửa, mở cửa. Mở cửa. Đám cẩu nô tài này, dám quẳng ta à. Ta đánh mông ngươi. Cả ngươi nữa. Người chính là đại học sĩ mới nhậm chức Ninh Tu Duệ phải không?
Trước lễ đội mũ ta sẽ ở lại chỗ người nhé. Từ lâu đã nghe nói chí hướng của sư phụ không ở trong triều. Đúng là tình cờ lại giống hệt ta. Hai chúng ta tuy chưa từng quen biết nhưng ta đã rất có thiện cảm với người.
Sau này cuộc sống của sư phụ sẽ có ta bầu bạn. Đại nhân, nếu hôm nay không còn chỉ thị gì khác vậy bọn ta lui trước. Lui xuống đi. Không phải chứ. Những người này đi hết rồi căn nhà lớn như vậy ai sẽ dọn dẹp? Ai sẽ chuyển những thứ này?
Chẳng phải ngươi đến rồi sao? Ta á? Sư phụ. Dù gì ta cũng đường đường là thái… Không làm được thì ngươi hồi cung đi. Đừng, đừng, đừng. Ta làm được mà, sư phụ. Chỉ cần người đừng bảo ta hồi cung là được. Mau, bảo vệ cẩn thận cống phẩm trong tay. Mau.
Không hay rồi, không hay rồi. Thái tử mất tích rồi. Ngươi chú ý vào. Hoàng thượng, thái tử mất tích rồi. [Hoàng huynh, cáo từ, đừng mong nhớ.] Lễ đội mũ của thái tử sắp đến, đúng là làm càn mà. Các ngươi thật vô tích sự. Đi tìm. Vâng. Khoan đã.
Chuyện này hệ trọng, sau khi xuất cung phải bí mật điều tra. Bí mật điều tra, biết chưa? Đã gặp người này bao giờ chưa? Chưa gặp bao giờ. Đã gặp người này bao giờ chưa? Chưa, chưa gặp. Chưa gặp bao giờ. Lâm Lâm à, sắp đến Thịnh Kinh rồi.
Cha, nơi này là Thịnh Kinh, một cô gái khuê các đến tuổi gả chồng như con sao có thể tùy tiện lộ diện chứ? Từ nhỏ con đã theo cha chinh chiến Nam Bắc, có cảnh tượng nào mà chưa từng thấy. Cần gì phải học mấy cô gái khuê các kia,
Làm bộ làm tịch. Cha, cha không hiểu. Nơi đây là Thịnh Kinh, rất xem trọng lễ nghĩa. Lần này thái tử làm lễ đội mũ, phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói, để dễ tìm một người môn đăng hộ đối cho con. Con gái nói đúng. Chuyện này
Con có thể thảo luận sâu hơn với biểu muội Tô Âm Âm. Có gì mà phải thảo luận với muội ấy chứ. Cha vào triều báo cáo trước đây. Cha, chuyện gì cũng không được thất lễ, đừng để người khác chê cười đấy. Yên tâm đi. Bán rượu đây.
Rau cải, củ cải tươi đây. Sư phụ biết cách hành hạ người khác quá. Trời nắng chang chang thế này, bảo ta đi mua đá lạnh gì chứ. Mệt chết đi được. Đại ca, cho ta hỏi, ở đâu có bán đá lạnh vậy? Đá lạnh? Chưa nghe bao giờ. Không có thứ đó.
Có mua rau không, không mua rau thì đi đi. Đừng cản trở ta buôn bán. Củ cải của cô không tươi. Ngươi ăn nói kiểu gì đấy? Gắt gì chứ. Củ cải tươi ngon đây, xem hàng đi. Củ cải, rau cải tươi đây. Nhìn đâu đấy, nhìn ta.
Nhìn ta làm gì, nhìn chân dung. Có gặp người này không? Tranh này giống ta phết. Thái, thái, thái… Hoàng huynh. Tham kiến điện hạ. Tránh ra, tránh ra. Mau đuổi theo cho ta. Tránh ra, tránh ra. Thái tử, thái tử, đừng chạy, đứng lại. Đi theo bọn ta đi, thái tử.
Đợi bọn ta với. Đừng chạy. Ta nói ngươi nghe, ta sẽ cho các ngươi bạc. Ngươi bỏ ta xuống. Bỏ ta xuống. Mau lên, ta cho các ngươi… Cứu với, cứu với. Chuyện gì thế? Tiểu thư, có kẻ bắt cóc. Đi phía kia. Huynh đệ, cứu ta với. Giết người, cứu ta với.
Cứu mạng.