Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 01 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 1] [Trong “Thuyết Nan” của Hàn Phi Tử có ghi chép lại,] [rồng có vảy ngược, chạm vào nhất định sẽ giận dữ,] [Mất đi vảy ngược sẽ không thể quay về biển,]

    [Vảy ngược là thánh vật của Long tộc,] [cả vạn năm chỉ xuất hiện một chiếc.] [Người có nó chính là chí tôn của Long tộc.] [Năm trăm năm trước] [Nhị điện hạ của Long tộc thân mang vảy ngược vì hẹn ước thanh mai] [mà hô mây gọi mưa cứu độ chúng sinh,]

    [nhưng lại làm mất đi chiếc vảy ngược,] [nên không thể tự trở về biển cả,] [buộc phải tồn tại ở thế gian,] [bắt đầu con đường tìm lại vảy ngược dài đằng đẵng.] Đúng là oan gia mà, lại chọn sinh ra vào lúc này. Em bé ra rồi. Cẩn thận. Dưới chân.

    Làm mau lên. Đại nhân, không thấy thở gì hết. Không lẽ đây là thai chết lưu? Vậy… bà… bà đỡ… nên làm thế nào bây giờ? Tôi đã vỗ nó lâu lắm rồi mà đứa bé vẫn không khóc, thưa lão gia. Nắm chặt lấy. Bên này.

    – Mấy người các ngươi qua đây. – Kéo chắc cánh buồm. Nắm chắc lấy. Nắm chắc rồi. Kéo về phía sau. Dùng đồ đạc để đỡ cho vững. Giúp một tay nào. Được. Cầu xin Long vương phù hộ cho con gái của ta. Sau này ta sẽ hành thiện tích đức

    Giúp đỡ dân chúng. Kiểm tra lại hết mọi thứ đi. Vâng. Rồng. Rồng phù hộ cho tiểu nữ. Rồng phù hộ cho tiểu nữ. [Ta là Tô Âm Âm,] [lúc sinh ra được rồng chiếu cố] [cải tử hồi sinh.] [Cha ta nói lúc ta cất tiếng khóc đầu tiên,]

    [cây cối đâm chồi, chim chóc cất cánh bay,] [chim đầu rìu đậu trên cây dâu.] [Cho nên ta chắc chắn] [ta chính là nữ nhân định mệnh của rồng,] [và có duyên phận không bình thường với rồng.] [Khi ta năm tuổi,] [ta còn tận mắt nhìn thấy rồng.]

    [Từ đó về sau ta và rồng không gặp lại nhau lần nào nữa.] [Trừ cha ta ra cũng không ai] [tin vào duyên phận kỳ diệu của ta và rồng.] [Nhưng ta tin] [người đó nhất định đang lặng lẽ chờ ta ở một tương lai không xa.]

    [Mà ta ắt sẽ khiến thế giới của người đó long trời lở đất.] [Mười ba năm sau] May quá thầy vẫn chưa đến. Thầy, người đến rồi ạ. Học trò ở đây cung kính chờ đợi đã lâu. Nhìn người thở dốc như vậy, chắc là mới tới đúng không?

    Hôm nay ngươi đến tìm ta có chuyện gì không? Từ sau khi đệ đệ Lý Ký được phong làm thái tử chỉ một lòng nghĩ đến việc cầm kiếm đi ngao du thiên hạ. Thầy, người có thể đến dạy bảo nó nhiều hơn được không? Ta rời hoàng cung đã lâu,

    Bây giờ hồi cung sợ là không thỏa đáng. Thầy không cần phải hồi cung đâu, ta đã sắp xếp cho người một chỗ yên tĩnh trong thành rồi. Cây tử đằng mà người thích ta cũng di dời qua đó cho người rồi. Ngươi đã có ý như vậy

    Lại thêm ngày về của ta sắp tới rồi đồng ý với ngươi vậy. Thầy phải đi rồi sao? Vậy vảy ngược mà người đang tìm đã tìm thấy chưa? Người mang vảy ngược trong người có thể sống dưới nước. Ở đây gió to chúng ta về thôi. Được. Thầy,

    Người bay sao? Ta không bay. Vậy quay về bằng cách nào? Phía sau núi có bậc thang mà. Thầy, sao người không nói với ta trước là chỗ này… chỗ này có bậc thang chứ? Trước giờ ta toàn trèo vách núi mà lên đây.

    Từ trước đến nay ngươi cũng có hỏi ta đâu. Cũng đúng. – Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. – To lên một chút. [Tô Phủ] Tô Âm Âm. – Tô Âm Âm. – Tô Âm Âm. Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. Một chỗ yên tĩnh.

    Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. – To lên tí nữa. – Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm.

    Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. Tô Âm Âm, Tô Âm Âm, Tô Âm Âm. Âm Âm, cuối cùng muội cũng xuất hiện rồi. Âm Âm, ta nghĩ kĩ rồi. Hôm nay ta muốn cưới muội về làm vợ.

    Ở trong Thịnh Kinh này, người xứng với Mạc Thừa Phong ta nhất chỉ có Tô Âm Âm muội thôi. Hai chúng ta bên nhau thì tuyệt đối là duyên trời tác hợp. Duyên trời tác hợp. – Duyên trời tác hợp. – Duyên trời tác hợp. – Duyên trời tác hợp. – Dừng.

    Mạc Thừa Phong, ngươi nghĩ nhiều quá rồi. Ta đã nói với ngươi lâu rồi, từ nhỏ ta đã được một con rồng đen khổng lồ bảo vệ. Mặc dù ta và huynh ấy chỉ gặp mặt nhau có một lần lúc nhỏ, nhưng ta chắc chắn

    Huynh ấy chính là chốn về của ta. Muội đọc mấy chuyện lạ hoang đường hơi nhiều rồi đó. Cố tình trêu chọc ta đúng không? Mạc Thừa Phong, hôm nay ta thực sự có việc. Hôm sau chúng ta nói chuyện tiếp nha. – Tô cô nương, Tô cô nương. – Âm Âm.

    – Đóng cửa. – Đừng đi mà. Âm Âm. Âm Âm, muội mở cửa ra đi. [Chuyện lần này Lý Tư sắp xếp cũng coi như thỏa đáng rồi.] Cái tên Mạc Thừa Phong đó, làm gì cũng rầm rầm.

    Nếu để hắn biết mình là họa sĩ, thì không biết còn xảy ra chuyện gì nữa. Bây giờ không ra ngoài bằng cửa chính được rồi. Đành phải tìm đường khác mà đi thôi. [Thế gian này lại có nam nhân đẹp trai vậy sao?] Cô là ai? Ta là ai sao?

    Ta còn đang muốn hỏi huynh đó. Trong Thịnh Kinh này còn có người không biết đến Tô Âm Âm ta sao? Cô đến nhà ta làm gì? Nhà huynh? Đình viện này ít nhất cũng phải nghìn vạn lượng bạc trắng, huynh mua được sao?

    Chắc huynh cũng có gia thế gì đó đúng không? Không liên quan đến cô. Mau rời khỏi đây đi. Nhân lúc ta còn chưa báo quan thì mau chóng rời khỏi đây đi. Chắc cô không muốn mọi người đều biết một cô gái như cô

    Lại có sở thích kỳ lạ xông vào nhà dân chứ? Không phiền huynh báo quan, ta tự đi được. Nhà huynh có cái thang hay gì đó tương tự không? Bây giờ ta không tiện ra ngoài bằng cửa chính. Vậy thôi ta miễn cưỡng đi cửa phụ là được rồi.

    [Tiệm cầm đồ Hưng Nguyên] Đi thôi. Nếu không phải phụ thân ngày ngày cứu tế người nghèo ai mà đến hiệu cầm đồ bất chính này chứ. Còn nhiều tiệm cầm đồ muốn có tranh của Tô Âm Âm ta lắm. [Cầm đồ] Ôi trời ơi. Sao huynh lại ở đây vậy?

    Lúc nãy ta chỉ bất cẩn đi qua nhà huynh thôi. Mặc dù ta có xinh đẹp thật, nhưng huynh cũng không cần thiết phải bám theo vậy chứ. Người trong bức tranh này là ai vậy? Ta nhất định phải nói cho huynh biết sao? Mau trả tranh cho ta.

    [Nhìn bộ dạng của hắn] [như thể gặp phải kẻ thù vậy.] [Không được.] [Tuyệt đối không thể để cho hắn biết] – [người trong bức tranh là mình được.] – Cô gái ấy ở đâu? Bức tranh lâu như vậy rồi sao mà ta biết được chứ.

    Huynh mau trả tranh lại cho ta đi. Đây là tranh của nhà ta mà. Buông tay ra. Bỏ đi. Cho dù có là cô ấy, thì cũng chẳng sống đến ngày hôm nay đâu. Cô ấy? Cô ấy là ai? Có liên quan gì đến huynh chứ?

    Sao lại lấy tranh của người ta mà không trả vậy? Sao mà nói mưa là mưa ngay được vậy chứ. Còn mưa to như vậy nữa. Đúng là kỳ lạ. [Tô Phủ] [Thiệp mời] Đây là gì vậy? Con gái,

    Đây là thiệp mời mà hôm nay Thừa Phong đích thân đưa tới đấy. Con gái, nói cho mẹ biết có phải hai đứa… Không phải. Con gái à, thế hai đứa con cũng coi như lớn lên với nhau từ nhỏ, thanh mai trúc.

    Ngày mai hắn mà tới mẹ cứ nói con không có nhà. Phu nhân. Phu nhân. Ông làm gì vậy? Con gái nói đúng đấy. Tô Bân Quyền, ông qua đây cho ta. Tô Bân Quyền, ông thật làm ta tức chết mất. Ông quỳ xuống cho ta, quỳ xuống. Phu nhân.

    – Ta đã quỳ hai canh giờ rồi. – Mau kiểm điểm lại đi. Vẫn quỳ sao. Con còn có tâm trạng nhàn rỗi mà thưởng trà sao? Đúng là thích chọc giận mẹ mà. Con qua đây quỳ chung với cha con đi. Mẹ nuôi con lớn từng này dễ dàng lắm sao?

    Ai mà ngờ nuôi phải một tiểu tổ tông. Hai cha con ở đấy cùng nhau chịu phạt đi. Liệu mà kiểm điểm lại mình đi. Phu nhân. Chuyện gì vậy? Một già một trẻ chẳng ai khiến ta hài lòng cả. Hôm nay mẹ sao vậy cha, sao lại giận dữ như vậy?

    Thì là hôm nay cha ở trên triều đình có thảo luận hơi sâu với Hoàng thượng một chút nên bị phạt một ít tiền. Không phải là vì cha muốn tốt cho bách tính sao. Chỉ là bị phạt chút tiền thôi mà, có đáng để mẹ làm vậy không chứ?

    Nhưng mà… Lần này bị phạt hẳn nửa năm luôn. Nửa năm? Thế con còn cần phải vẽ bao nhiêu bức tranh chữ phúc để đi cầm nữa thì mới đủ đây? Tiền quần áo ấm của cả nhà phải làm sao đây? Âm Âm, hôm nay có chuyện gì thế?

    Vừa về nhà đã ủ rũ vậy? Cha, cha từng nói lúc con sinh ra được một con rồng đen khổng lồ bảo vệ nên mới sống sót. Và hồi bé con cũng có gặp huynh ấy rồi. Cha nói xem đây có phải duyên kỳ ngộ không?

    Hay là suy nghĩ vớ vẩn thôi? Chuyện này tất nhiên là kỳ ngộ rồi. Âm Âm, người này nhất định là một người tốt. Vâng, con cũng tin đó nhất định sẽ là một người tốt. [Ninh Phủ] Ngươi là ai, tại sao lại ăn đồ ăn của ta?

    Rõ ràng số cống phẩm này là tặng cho phụ vương của ta mà. Ngươi thật biết nói đùa. Ta cũng từng gặp không ít kẻ lưu manh, vô lại rồi. Miếu Long Vương này là do ta quản, ngươi xông vào địa bàn của ta ăn đồ ăn

    Đây chính là làm mất mặt ta rồi. Ta đã nói rõ với ngươi rồi đó. Ngươi đang cải trang gì vậy? Cái sừng trên đầu này là gì thế? Đây là gì vậy? Đẹp quá. Xem ra ngươi là con cái nhà giàu rồi.

    Ngay cả trang sức trên người cũng khác biệt như vậy. Nhưng sao lại đi ăn trộm đồ ăn để ăn vậy? Có phải phạm phải tội gì rồi không? Không sao, ngươi ăn thêm chút đi. Sau này chúng ta là bạn bè của nhau rồi.

    Ngươi đói thì cứ đến tìm ta nhé. Ta đi trước đây. [Linh Hậu Hà Úy] Cẩm Nhi, ai bắt nạt muội vậy? Muội cứ nói với ta, ta sẽ dạy dỗ hắn. Trời đại hạn, trong thôn có nạn châu chấu chết rất nhiều người.

    Tại sao Long vương lại không giúp bọn ta chứ? Đại hạn hán như thế này Long vương cũng hết cách rồi. Thế thì phải làm sao? Có lẽ ta có thể giúp muội. Thật ra ta là nhị điện hạ của Long tộc,

    Ta có một miếng vảy ngược độc nhất vô nhị. Cẩm Nhi, muội là người bạn đầu tiên của ta. Ta không muốn muội buồn. Ta sẽ giúp muội cứu người trong thôn. [Tô Phủ] [Hiền Thanh Phúc Cư] Mạc Công, Thừa Phong à. Hôm nay ta tới

    Chính là muốn xác định chuyện hôn sự ngày hôm qua. Đúng là thẳng thắn. Hôm nay nhà con mang đến bao nhiêu là vàng bạc châu báu như vậy hy vọng bá mẫu thích. Vàng bạc châu báu gì chứ. Chủ yếu là bá mẫu thích đứa trẻ như con thôi.

    Vâng, vâng, vâng. Đúng rồi, còn nữa. Bá phụ, bá mẫu. Âm Âm gả cho nhà con nhất định sẽ được đối xử tử tế. Mạc Thừa Phong. Âm Âm. – Ngươi lại nói linh tinh cái gì thế? – Mau lên, mau lên.

    – Âm Âm, muội quay về rồi. – Buông ra, buông ra, buông ra. Nhiều tiền như vậy. Âm Âm, ta đã suy nghĩ kĩ rồi. Hôm qua ta cầu hôn với muội thực tình cũng có chút hấp tấp, chưa đủ long trọng.

    Muội xem hôm nay ta đã đem đến đây biết bao nhiêu sính lễ quý giá như vậy. Hôm nay muội có thể gả cho ta được rồi chứ? Mạc Thừa Phong, không phải ta đã sớm nói với ngươi rồi sao? Từ nhỏ ta đã được rồng thần phù hộ,

    Huynh ấy chính là duyên phận kiếp này của ta. Trên thế gian này làm gì có rồng chứ, nhất định là muội đang đùa ta đúng không? Không phải ta đang kiếm cớ. Ngươi đừng hòng dùng tiền bạc mua chuộc lòng người. Ta không cần biết. Muội phải gả cho ta.

    Ngươi… ngươi buông ta ra, buông ra. Đừng, buông tay ta ra. Đừng. Công tử, người không sao chứ? Này… Này… [Hiền Thanh Phúc Cư] Ở đâu ra vậy? Đây là ai vậy? Rốt cuộc cô là ai? Tại sao có thể triệu hồi ta tới đây? Huynh nói gì, ta nghe không hiểu.

    [Chẳng lẽ là do vảy ngược sao?] [Quả nhiên vảy ngược ở trên người cô ta.] Ai mà lại làm càn như vậy? Bổn công tử còn chưa nói hết mà. Sao ngươi lại xông vào đây hả? [Trương Hữu Lam, là hắn sao?] [Không phải 18 năm trước hắn đã chết rồi sao?]

    [Sao hắn vẫn còn sống vậy?] Âm Âm, đây là ai vậy? Muội quen hắn sao? Đây… đây là ai vậy? Quen. Huynh ấy là người trong lòng ta. Hả, cái gì? Chuyện này… Công tử. Người không sao chứ? – Âm Âm đâu, Âm Âm đâu rồi? – [Không thể nào.]

    [Sao hắn vẫn còn sống được?] Thế này là sao? Sao chúng ta lại ở đây? Sao huynh lại nhìn ta như vậy? Ta nói cho huynh biết, từ nhỏ ta đã được rồng thần phù hộ, huynh đừng có mà ức hiếp ta. Cô biết rồng sao? Đúng, đúng đó.

    Huynh đừng cho rằng lúc nãy ta nói huynh là người trong lòng ta mà động tay động chân với ta. Người trong bức tranh đó chính là cô, đúng không? Đúng, đúng, đúng. Trước cửa tiệm cầm đồ lại lừa ta. Lại sao? Có phải huynh điên rồi không?

    Hai chúng ta quen biết nhau sao? Vảy ngược vẫn ở trên người cô đúng không? Vảy ngược gì chứ? Bản tính khó đổi. [Để ta xem xem cô còn lừa ta bao nhiêu lần nữa.] [Người mang vảy ngược có thể thở dưới nước.] [Nhưng cô ta lại không biết bơi.]

    [Có lẽ nào ta đã nhận nhầm người?]