Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 29 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Tập 29] Hoàng thượng, Hoàng quý phi giúp Thần phi và ngoại thần gian díu, tội trạng lớn như vậy, tại sao Hoàng thượng lại không trách tội?

    Nếu trẫm trị tội bọn họ, thì phải nói rõ việc này ra. Nhưng giờ trên triều các đại thần đều hướng về Hoàn Hoành, ngoài kia thì lòng dân không yên. Lúc này nếu hậu cung lại xuất hiện thị phi này thế chẳng phải Đại Chử ta sẽ đại loạn sao.

    Thần thiếp hiểu, hiện giờ Hoàn tướng quân có quyền có thế, Thần phi ở trong cung chính là con tin tốt nhất. Có điều nam nữ sinh tình là lúc dễ phạm sai lầm nhất. Người xưa có câu, nhà không yên thì sao bình được thiên hạ.

    Hoàng quý phi và Túc thân vương đã gây ra bao tranh luận. Nếu giờ Thần phi và Hoàng Phủ Tuấn Hưu lại gây ra rắc rối, vậy chẳng phải sẽ tổn hại đến thể diện của Hoàng thượng và thanh danh của hoàng tộc sao? Tội thần tham kiến Hoàng thượng.

    Từ lâu trẫm đã biết Thần phi có người trong lòng, nhưng không ngờ người đó lại là khanh. Có điều trẫm cũng không trách khanh, trẫm và Thần phi sớm đã có ước định rồi. Thuộc hạ tự biết đây là tội ác tày trời, Hoàng thượng muốn giết thuộc hạ,

    Thuộc hạ tuyệt đối không có nửa lời oán hận, chỉ xin Hoàng thượng tha cho Thần phi. Gì cơ? Hoàng thượng muốn phái Hoàng Phủ xuất cung làm nhiệm vụ? Vâng. Không. Hiện giờ Hoàng thượng cần thế lực của Hoàn tướng quân, không thể thả Thái Nhi xuất cung như vậy.

    Hoàng thượng có ý giết người rồi. Ân Tuyết, ngươi mau đi báo việc này cho Quân Thanh biết. Trước mắt chỉ có Quân Thanh mới giữ được tính mạng của Hoàng Phủ thôi. Vâng. Không phải đi truy bắt tội phạm bỏ trốn sao, đưa ta tới đây làm gì?

    Đắc tội rồi, thống lĩnh đại nhân. Lệnh của Hoàng thượng, ta không thể làm trái. Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng Phủ Tuấn Hưu bị kiếm độc đâm rơi xuống vực sâu không thấy đáy, chắc chắn phải chết. Hoàng thượng giá đáo. Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Thần phi miễn lễ.

    Tạ Hoàng thượng. Lui xuống cả đi. Vâng. Hoàng thượng. Thần phi à, hôm nay trẫm có một chuyện gấp muốn báo cho nàng biết. Hoàng thượng, người nói chuyện thần bí như vậy có phải Hoàng Phủ xảy ra chuyện gì rồi không? Hoàng Phủ thị vệ, hắn hy sinh rồi.

    Trẫm phái Hoàng Phủ thị vệ bí mật xuất cung làm nhiệm vụ, không ngờ lại bị kẻ gian hãm hại, rơi xuống vực sâu. Trẫm đã phái người đi tìm thi thể rồi. Thần phi hãy bớt đau buồn. Thật sự chuyện không thể ngờ. Thật ra trẫm vốn nghĩ rằng

    Đợi Hoàng Phủ thị vệ thuận lợi quay về sẽ cho hai người đoàn tụ. Không ngờ tạo hóa trêu ngươi. Hoàng Phủ thị vệ một đi không trở lại. Thần phi, trẫm vẫn luôn biết tâm ý của nàng. Có điều, đừng vì quá đau buồn mà tổn hại đến thân thể. Người đâu.

    Trẫm đã đặc biệt chuẩn bị canh hạt sen cho nàng, nàng nhất định phải giữ gìn sức khỏe. Thái Nhi, chờ ngày công thành danh toại, nhất định ta sẽ đến cầu thân. Thái Nhi, ta đợi muội. Bất luận bao lâu,

    Ta nhất định sẽ đợi đến ngày nắm tay muội cùng đi tới chân trời góc bể. Tuấn Hưu, hãy đợi ta. [Phủ Túc thân vương] Túc thân vương. Tuấn Hưu huynh. Vương gia, là ngài đã cứu ta. Vương gia. Không cần đa lễ. [Nương tay, giữ mạng sống của Hoàng Phủ]

    Đa tạ ơn cứu mạng của vương gia. Huynh không cần đa lễ. Giờ vết thương còn chưa khỏi, nhớ đừng ra khỏi phủ. Nếu giờ Hoàng thượng biết huynh vẫn còn sống, chắc chắn sẽ không tha cho huynh. Bản vương đã sắp xếp trong phủ ổn thỏa rồi,

    Huynh yên tâm tĩnh dưỡng là được. Vương gia, mạng của ti chức là do vương gia cứu về, Tuấn Hưu nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp vương gia. Có điều ta còn một việc vẫn chưa hoàn thành, mong vương gia đợi Tuấn Hưu làm xong rồi sẽ báo ơn sau.

    Huynh không cần nói nhiều. Bản vương biết huynh muốn làm việc gì. Nếu Uyển Nhi đã đồng ý với huynh, vậy thì bản vương nhất định sẽ dốc hết sức giúp huynh. Đa tạ vương gia. [Quan Thư Cung] [Hoàng Phủ Tuấn Hưu bình yên vô sự] Nương nương,

    Túc thân vương nhờ người mang tín vật của Hoàng Phủ Tuấn Hưu tặng cho Thần phi nương nương. Tốt quá rồi. Chúng ta phải mau báo tin tốt này cho Thái Nhi biết. Hoàng thượng giá đáo. Có tin tốt gì muốn báo cho Thần phi biết vậy?

    Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng. Mau miễn lễ. Hãy nói cho trẫm biết rốt cuộc là tin tốt gì thế. Bẩm Hoàng thượng, hôm qua thần thiếp đánh một ván cờ với Thái Nhi. Đáng tiếc thần thiếp đánh cờ không giỏi đi sai một nước, để thua Thái Nhi.

    Vì vậy hôm qua thần thiếp đã suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ một ngày một đêm. Chính là vừa nãy đột nhiên phá được thế cờ này nên mới vui mừng khôn xiết muốn mau đi nói tin tốt này cho Thái Nhi biết.

    Thế cờ gì mà lại khiến nàng phiền não như vậy? Nào, giải cho trẫm xem nào. Vâng. Thật ra hôm nay trẫm tới đây chỉ là muốn tìm nàng nói chuyện giải khuây thôi. Không biết Hoàng thượng phiền lòng việc gì vậy? Nghe nói Hoàng Phủ Tuấn Hưu chết rồi.

    Sao có thể như vậy? Hoàng Phủ thị vệ cùng cấm vệ quân xuất cung thực hiện nhiệm vụ, nhưng không ngờ lại bị rơi xuống vực sâu. Chỉ tiếc cho Thần phi, trẫm vốn định đợi khi xong việc trở về, trẫm sẽ cho hai người đó đoàn tụ. Nhưng không ngờ bây giờ

    Hoàng Phủ thị vệ đã chết, chỉ sợ Thần phi đau lòng không thôi. Trẫm thật sự không nhẫn tâm nhìn thấy Thần phi gục ngã như vậy, nên vẫn suy nghĩ mãi xem làm sao để an ủi Thần phi. Nếu Hoàng thượng sợ Thái Nhi đau lòng

    Thì không nói cho muội ấy biết là được rồi. Thần phi đã biết rồi. Thần thiếp nghĩ Thái Nhi ôn nhu vững vàng như vậy chắc sẽ không đau lòng quá lâu, muội ấy sẽ lấy lại tinh thần nhanh thôi. Mong là như vậy. Mà thôi. Uyển Phi,

    Nàng cùng trẫm đến ngự hoa viên giải khuây đi. Hoàng thượng, hôm nay thần thiếp thật sự không được khỏe, e là không thể cùng Hoàng thượng giải khuây rồi. Xin Hoàng thượng thứ tội. Uyển phi lúc nào cũng tìm được lý do khước từ trẫm. Không sao.

    Trẫm còn có việc, nàng chịu khó nghỉ ngơi đi. Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng. Thinh Nguyệt, mau cùng ta tới cung Thái Nhi. Nương nương, sao người phải khổ như vậy. Nương nương. Nương nương. Sao phải khổ như vậy, nương nương. Nương nương. Nương nương.

    Nương nương, tại sao người lại tự vẫn? Dù có uất ức thế nào cũng có tướng quân làm chủ giúp người mà. Hoàng thượng giá đáo. Nương nương, sao người lại nghĩ quẩn như vậy, nương nương. Hoàng thượng, Thần phi trước nay luôn vui tươi tự trọng,

    Sao có thể đột nhiên uống thuốc độc tự vẫn. Thần thiếp cho rằng, chắc chắn có người mưu hại. Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng điều tra kỹ nguyên nhân cái chết. Điều tra kỹ? Chuyện đến nước này còn điều tra thế nào? Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài cho rằng

    Nên sớm an táng Thần phi nương nương, vì Thần phi uống thuốc độc tự vẫn. Người tự vẫn luôn có tà khí rất nặng, phạm vào giới sát sinh, sẽ rơi vào tuần hoàn ác đạo. Một người chẳng lành như vậy nên nhanh chóng hạ táng vẫn hơn.

    Vậy thì tuyên bố với bên ngoài Thần phi sức khỏe yếu ớt, đột nhiên nhiễm bệnh nặng nên không qua khỏi. Ngày mai cử hành an táng. [Phủ Túc thân vương] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com

    Nghe nói Thần phi trong cung đột nhiên mắc bệnh qua đời, ngày mai an táng rồi. Việc tang lễ từ xưa đến nay thường để quan tài mấy ngày rồi mới an táng chứ nhỉ. Sao lại gấp gáp như vậy? An táng gấp gáp như vậy

    Có phải bệnh chết hay không cũng chưa biết được. Trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình. Từ nay trở đi, không cho phép bất cứ ai bàn tán tang lễ của Thần phi. Nếu còn để bản vương phi phát hiện có người lén lút nói huyên thuyên

    Thì lập tức đuổi ra khỏi vương phủ, quyết không nương tình. Vâng. Hoa vàng rượu trắng giấy rợp trời Sống thì như mộng chết như say. Thái Nhi. Thái Nhi, ta có lỗi với muội. Thái Nhi. Tuấn Hưu vô dụng, Tuấn Hưu vô dụng. Thái Nhi. Vương gia, chuyện này…

    Cứ để hắn trút hết ra đi, trút xong rồi sẽ dễ chịu hơn. Thái Nhi. Thuộc hạ tham kiến Túc thân vương. Uyển Nhi có tin tức gì truyền đến đúng không? Bẩm vương gia, chủ nhân bảo ta báo với các vị Thần phi nương nương chưa chết. Cô nói gì cơ?

    Cô nói Thái Nhi chưa chết? Các vị đừng sốt ruột, đây là mật thư của chủ nhân, xem xong sẽ hiểu lý do. Thái Nhi uống thuốc độc bao lâu rồi? Chưa đầy một khắc. Một khắc. Thinh Nguyệt, Thái Yến, hai ngươi ra ngoài canh chừng cho ta. Vâng. Vâng. Mạc Uyển.

    Mạc Uyển, muội chưa chết sao? Muội chưa chết. Nếu muội mà chết thì Hoàng Phủ phải làm sao? Mạc Uyển, Tuấn Hưu huynh ấy đã… Hoàng Phủ vẫn chưa chết. Mạc Uyển, tỷ nói thật sao? Tuấn Hưu huynh ấy chưa chết? Giờ Dạ Hồng Dịch biến thành ác ma rồi.

    Thân là Hoàng thượng, sao hắn có thể tha thứ phi tử của mình qua lại với người khác. Hơn nữa còn liên quan đến thế cục trong triều. Ta sớm đã đoán được hắn sẽ ra tay với muội và Hoàng Phủ. Vì thế sáng sớm ta đã sắp xếp người

    Cứu Hoàng Phủ, làm giả vết tích Hoàng Phủ đã chết. Có điều ta phải giấu muội thì mới giống như thật. Mạc Uyển, vậy tỷ hãy nói cho muội biết, giờ Tuấn Hưu đang ở đâu? Hoàng Phủ đang ở phủ Túc thân vương. Hắn ấy rất an toàn, muội yên tâm đi.

    Có điều giờ Dạ Hồng Dịch đã có ý giết muội, vừa rồi nếu ta chậm một khắc thì muội đã mất mạng rồi. Thật không ngờ, Dạ Hồng Dịch lại nham hiểm xảo quyệt như vậy. Mạc Uyển, chuyện đến nước này, muội nên làm gì đây?

    Nếu Dạ Hồng Dịch đã muốn muội chết, vậy thì chết cho hắn xem. Ta sẽ dùng thuật châm chết giả. Sau khi châm muội sẽ ngừng thở, rơi vào trạng thái chết giả. Như vậy sẽ không bị người khác phát hiện. Ngày mai lúc an táng ta sẽ giải châm cho muội.

    Đến lúc đó hoán đổi cho muội xuất cung để muội và Hoàng Phủ đoàn tụ. Mạc Uyển. Chuẩn bị sẵn sàng chưa? Vương gia, Thái Nhi chưa chết. Tuấn Hưu cầu xin vương gia, nhất định phải cứu Thái Nhi. Tuấn Hưu huynh, hãy đứng lên. Thần phi nương nương chưa chết,

    Đó là điều vô cùng may mắn. Bản vương nhất định sẽ nghĩ cách cứu Thần phi ra khỏi cung. [Linh vị Ái phi Thái Nhi Hoàn thị] Xin Hoàn tướng quân bớt đau buồn. Đa tạ nương nương. Lúc sinh thời Thái Nhi ở trong cung được người chiếu cố…

    Thái Nhi trên trời có linh thiêng, chắc chắn không muốn thấy Hoàn tướng quân đau lòng thế này đâu. Nghi lễ kết thúc. Thời khắc đã tới. Lập tức an táng. Khoan đã. Cô đến làm gì? Hoàn tướng quân, Thần phi đột nhiên chết trong cung.

    Với tính cách của Thần phi, sao có thể coi thường mạng sống chứ. Ngài không cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ sao? Bản cung cho rằng, chuyện này không đơn giản như vậy. Cô thấy có đúng không, muội muội. Cô và ta đều là nữ nhân trong hoàng cung.

    Đương nhiên hiểu rõ nỗi cô đơn trong chốn thâm cung. Không được tự do, thà rằng chết đi. Thái Nhi đoạn tuyệt trần thế cũng coi như giải thoát rồi. Nương nương nói vậy là ý gì, thần không hiểu. Người đâu, mở quan tài. Lệ phi, cô muốn làm gì?

    Muội muội hoảng hốt gì vậy? Bản cung chỉ muốn trả lại chân tướng cho Hoàn tướng quân thôi. Hôm qua Thần phi qua đời, bản cung thấy không giống chết vì trúng độc tí nào. Nương nương. Luận về tư, thần và muội muội từ nhỏ đã sống dựa vào nhau.

    Luận về công, thần cúc cung tận tụy, hết lòng hết sức vì Đại Chử. Giờ muội muội đã chết. Người chết làm trọng. – Vẫn mong nương nương… – Hoàn tướng quân từng nhìn thấy thi thể của Thần phi chưa? Nếu Hoàn tướng quân tin bản cung

    Thì có thể mở quan tài nhìn xem thế nào. Chỗ này là linh đường của Thái Nhi, sao có thể để cô xấc xược như vậy. Muội muội tốt của ta, ta chỉ muốn giúp Hoàn tướng quân thôi mà. Còn cô, sao lại hoảng hốt như vậy?

    Lẽ nào cái chết của Thần phi có liên quan đến cô sao? Lệ phi nương nương, Hoàng quý phi và Thần phi tình như tỷ muội. Sao người có thể vu oan cho người tốt như vậy. Lúc sinh thời, nương nương chịu mọi ức hiếp và lạnh nhạt.

    Giờ cuối cùng cũng được giải thoát. Nô tỳ hầu hạ nương nương nhiều năm, quyết không cho phép bất cứ ai bất kính với nương nương. Thứ hèn kém như ngươi là cái thá gì lại to gan ăn nói với bản cung như vậy? Người đâu, lôi cô ta xuống.

    Bản cung là Hoàng quý phi, là người đứng đầu lục cung. Cô hỗn xược không coi bản cung ra gì cũng chính là coi thường hoàng uy Đại Chử. Luận địa vị, dĩ nhiên ta không bằng cô. Nhưng luận vai vế, cô còn phải gọi ta một tiếng tỷ tỷ nữa kìa.

    Lẽ nào đến tư cách dạy dỗ một nô tài mà ta cũng không có sao? Hoàn tướng quân, bản cung chỉ muốn trả lại chân tướng cho ngài, nhưng nô tỳ này tìm đủ cách ngăn cản. Chẳng phải điều đó càng chứng tỏ

    Cái chết của Thần phi có ẩn tình khác sao? Còn không mở quan tài xem rốt cuộc là sao. Người đâu, mở quan tài. Dừng tay. Lệ phi nương nương ép người quá đáng. Tiểu thư, đây là lần cuối cùng nô tỳ gọi người như vậy rồi.

    Ân tình của người đối với nô tỳ, nô tỳ chỉ còn cách lấy cái chết để báo đáp. Tướng quân, ngài nhất định phải làm chủ cho nô tỳ và nương nương. Thái Yến. Lệ phi, cô bất kính với Thần phi, giờ lại ép cung nữ vào chỗ chết,

    Bản cung lệnh cho cô ra ngoài ngay lập tức. Bản cung… bản cung đâu có ép cô ta. Ta chỉ nói cô ta vài câu, là cô ta tự đập đầu thôi. Bỏ đi, chúng ta về. Thái y đại nhân, nô tài phụng mệnh Thiên Diện đại nhân

    Tới đây để lấy kim chi tán. Đợi một lát. Giờ ta sẽ đi lấy. Đây không phải loại thuốc bình thường. Nếu người đang sốt uống vào thì đúng là một loại thuốc tốt. Nhưng nếu người khỏe mạnh uống vào thì lại là một loại độc khó giải. Ân Tuyết,

    Thiên Diện đâu rồi? Chắc hắn sắp đến phủ Hoàn Hoành tướng quân rồi. Gay rồi, nếu có chứng cứ cho thấy Hoàn tướng quân giả bệnh thì e lần này lành ít dữ nhiều. [Hoàn Phủ] Nô tài tham kiến đại nhân. Hoàn Hoành tướng quân đang ở đâu?

    Lão gia không khỏe, hôm nay thật sự không tiện tiếp khách. Không tiện tiếp khách? Ta phụng chỉ dụ của Hoàng thượng đến thăm Hoàn Hoành tướng quân. Giờ Hoàn tướng quân sai người chặn ta ở ngoài cửa là muốn chống lại thánh chỉ sao? Nô tài không dám.

    Nô tài không dám. Hoàn Hoành tướng quân, hôm nay ti chức phụng chỉ dụ của Hoàng thượng tới hỏi thăm sức khỏe của ngài. Không biết sức khỏe tướng quân đã đỡ chưa? Kỳ lạ. Màn thăm hỏi thô bạo thế này bản tướng chưa từng nghe thấy cũng chưa từng nhìn thấy.

    Ti chức cũng là nhất thời nóng ruột nên mới quên mất phép tắc như vậy. Mong tướng quân bỏ qua cho. Hôm nay ti chức tới đây là có một thứ muốn thay Hoàng thượng giao cho ngài. Hoàn Hoành tướng quân, thuốc này trị được bách bệnh.

    Chắc chắn sẽ giúp tướng quân sớm bình phục khỏe mạnh trở lại. Đa tạ thánh ân. Phiền Thiên Diện đại nhân quay về chuyển lời, Hoàng thượng quan tâm tới sức khỏe của ta như vậy, bản tướng cảm kích vô cùng. Hoàn tướng quân chắc có điều không biết.

    Thuốc này sau khi sắc xong dược tính sẽ dần giảm bớt. Vì vậy Hoàng thượng đặc biệt dặn dò ti chức sau khi mang thuốc đến phủ thì ngài phải uống ngay, quyết không thể chậm trễ được. Tướng quân, ngài nên uống ngay đi thì hơn,

    Như vậy ti chức cũng dễ quay về báo cáo. Thuốc này tuy tốt, cũng khó mà giải được nỗi đau mất người thân của ta. Ngươi về hồi bẩm với Hoàng thượng, đợi sức khỏe ta bình phục nhất định sẽ diện kiến tạ ơn Thánh thượng. Tiễn khách.

    Hoàn tướng quân sao lại vội vàng tiễn khách như vậy? Chắc không phải có ý che giấu bệnh tình với Hoàng thượng đấy chứ? Nếu đã như vậy tại hạ cũng không làm phiền nữa. Cáo từ. Tướng quân cảm thấy thế nào, có khó chịu ở đâu không? Không sao.

    Đa tạ vương gia kịp thời ra tay cứu giúp. Tại hạ mới không bị vạch trần bởi kim chi tán này. Xin hãy nhận của tại hạ một lạy. Tướng quân hãy khoan, vừa rồi tình thế cấp bách chưa thể nói rõ. Chuyện này nếu không có Mạc Uyển

    Thăm dò được tin tức trong cung, và giao thuốc giải này cho bản vương trước Thiên Diện một bước, với sức của mình bản vương cũng khó mà bảo toàn cho tướng quân được. Hoàng quý phi sao? Không ngờ một nữ tử lại có thể tính toán tài tình như vậy.

    Trong số những nữ tử mà tại hạ biết, cũng chỉ có Tiên Hoàng hậu mới quyết đoán được như vậy. Đa tạ ơn cứu mạng của vương gia và Hoàng quý phi. Tướng quân không cần đa lễ. Muội muội tại hạ sao rồi? Tướng quân yên tâm.

    Lệnh muội và Hoàng Phủ đã đến Mãng Nguyên an toàn. Đến khi thoát khỏi sự giám sát của Hoàng thượng tướng quân có thể đến đoàn tụ với họ. Vương gia và Hoàng quý phi nương nương dốc hết sức lực bảo vệ cả nhà tại hạ,

    Tại hạ không biết lấy gì báo đáp. Có điều giờ Hoàng thượng đã nghi ngờ đề phòng tại hạ khắp nơi. Nếu xảy ra sai sót thì phủ Tướng Quân sẽ trở thành mục tiêu chỉ trích. Tại hạ lo lắng vương gia và Hoàng quý phi nương nương

    Sẽ bị liên lụy, không… Tướng quân, không cần lo lắng cho chúng ta. Tướng quân chiến công hiển hách, được mọi người ngưỡng mộ. Trước đó, chuyện ngài và Diêu tướng cùng dâng tấu điều lệ cải cách lại càng được lòng dân hơn.

    Hiện giờ Hoàng thượng không có chứng cứ trong tay sẽ không hành động thiếu suy nghĩ đâu. Nếu lòng ngờ vực của Hoàng thượng đã ngày càng lớn, lại thấy áy náy với Thần phi. Vậy chi bằng chúng ta tương kế tựu kế lợi dụng một phen. Tướng quân yên tâm,

    Bản vương nhất định sẽ để ngài đến biên ải an toàn. – Nhưng mà… – Tướng quân, nghĩa quân chống Chử chúng ta quyết không thể để lỡ một vị tướng giỏi như ngài được. Dù vì Đại Chử hay là vì dân chúng, mong ngài đừng dễ dàng chùn bước.

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com