Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 30 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tập 30] Khởi bẩm Hoàng thượng, theo tin tức hạ thần điều tra được, gần đây Hoàn tướng quân lấy lý do mở tiệc mừng thọ trắng trợn liên lạc với quyền quý ở kinh thành và trọng thần trong triều.
Hoàng thân quốc thích cũng được mời. Tiệc mừng thọ à? Tại sao trẫm chưa từng nghe nói chuyện này? Người được mời không ai bảo ai đều không để lộ tin tức gì. Hạ thần lo lắng hắn làm vậy là có ý đồ khác. Hay cho Hoàn Hoành,
Dám kết bè kết phái trắng trợn như vậy. Được thôi. Nếu đã vậy trẫm muốn xem thử bữa tiệc mừng thọ này sẽ hạ màn như thế nào. Tham kiến thừa tướng. Tướng quân, đã lâu không gặp. Sức khỏe của ngài đã đỡ hơn chưa? Đỡ nhiều rồi.
Hôm nay Diêu thừa tướng mạo hiểm đến đây, tại hạ cảm kích vô cùng. Hoàn tướng quân khách sáo quá. Chúng ta là đồng liêu. Ta cũng từng trải qua nỗi đau mất đi người thân. Thần phi nương nương đột ngột qua đời, tướng quân nhớ phải chú ý sức khỏe.
Muội muội của ta bị kẻ gian hãm hại, ta cũng rơi vào tình cảnh hiểm nguy. May nhờ Hoàng quý phi nương nương ra tay cứu giúp. Ân tình này của Diêu gia ngày sau ta sẽ báo đáp. Mạc Uyển? Tướng quân nói vậy là có ý gì? Hoàng… Hoàng thượng giá đáo.
Sao Hoàng thượng lại đến đây? Tham kiến Hoàng thượng. Hoàn tướng quân. Hôm nay, phủ tướng quân đông vui quá nhỉ. Tiệc mừng thọ của khanh long trọng thế này, sao không phái người báo với trẫm một tiếng? Lẽ nào khanh không chào đón trẫm sao? Thần không dám.
Cả thiên hạ này là của Hoàng thượng. Thần nào dám đưa ra lời mời. Ngươi tưởng trẫm không biết gì à? Trẫm đã phái người kiểm tra gia phả Hoàn thị, hôm nay vốn không phải ngày sinh của ngươi, thế thì mừng thọ ở đâu ra? Trẫm niệm tình ngươi ngày trước
Lập vô số chiến công hiển hách trên chiến trường. Không ngờ ngươi lại ngông cuồng như vậy, dám ngang nhiên kết bè kết phái. Thần không hề hai lòng, xin Hoàng thượng minh xét. Chuyện đến nước này, ngươi còn gì để biện minh nữa? Hoàng thượng. Hoàng thượng có điều không biết.
Hôm nay Hoàn tướng quân mời chúng thần đến phủ quả thật không phải để mừng thọ, mà là để tưởng niệm Thần phi nương nương. Tưởng niệm Thần phi? Theo tập tục Đại Chử, hậu phi chốn thâm cung qua đời không được làm lễ tế. Tướng quân mất đi người thân
Nỗi đau trong lòng mãi không thể nguôi, bất đắc dĩ mới phải ra hạ sách này. Xin Hoàng thượng khoan dung. Diêu ái khanh, khanh đang cầu xin cho Hoàn tướng quân sao? Khanh là thừa tướng Đại Chử, nhưng biết mà không báo. Khanh tưởng
Khanh có thể an toàn thoát tội sao? Những kẻ có mặt hôm nay đều là trọng thần trong triều ta. Các ngươi tự ý tụ tập rốt cuộc có ý đồ gì? Các ngươi cứ đợi trẫm xử lý từng người một đi. Hoàng thượng, thần có tội. Xin Hoàng thượng trách phạt thần,
Miễn tội cho những người khác. Hoàn Hoành. Ngươi dựa vào đâu mà đưa ra yêu cầu với trẫm? Hoàng thượng, người không màng tình nghĩa quân thần. Lẽ nào lễ tang của nương nương người cũng không thèm để ý sao? Chuyện hôm nay, trẫm sẽ điều tra kỹ càng. Từ nay về sau,
Nếu có kẻ mượn bất cứ lý do gì để tụ tập thì sẽ bị định tội kết bè kết phái, xử theo quốc pháp. Truyền lệnh xuống, hôm nay sẽ dựng trại tại đây. Rõ. Có chuyện rồi. Mau dậy đi, mau dậy đi. Rút. Chưa chạy xa đâu. Lên ngựa. Đuổi theo. Đừng.
Sư phụ. Người chạy không thoát đâu. Quả nhiên trò giỏi hơn thầy. Lời sư phụ dạy, học trò chưa bao giờ dám quên. Trước kia người dạy ta trung nghĩa, ta luôn ghi lòng tạc dạ. Thực sự chưa từng nghĩ tới có một ngày
Sư phụ cũng trở thành kẻ bất trung bất nghĩa mà người từng khinh bỉ. Ta từng dạy con rất nhiều điều hay nhưng con lại không học được cách phân biệt đúng sai. Đây là lỗi của vi sư. Vi Kỳ, nếu con có trái tim thì vi sư khuyên con thêm một câu.
Đừng cứ mãi mù quáng. Đừng tưởng rằng đôi mắt của mình có thể phân biệt được đúng sai thiện ác. Vi Kỳ. Con phải tự hỏi trái tim mình. Bản tướng không còn gì hối tiếc. Bắt lấy. Dừng tay. Hôm nay, Vi Kỳ làm việc không đến nơi đến chốn
Mới để các ngươi trốn thoát. Ân tình đã trả. Từ nay đường ai nấy đi. Đi đi. Ca ca. Muội muội. Hay tin Hoàng thượng ở trong triều chèn ép huynh đủ điều, muội thật sự rất lo lắng. Ta biết. Nếu không có Hoàng quý phi và Túc thân vương giúp đỡ,
Chúng ta rất khó được đoàn tụ. Ca ca. Tướng quân. Đây là thư tay của Hoàng quý phi nương nương. [Hoàn tướng quân,] [khi tướng quân đọc thư này] [chắc hẳn ngài đã an toàn tới Mãng Nguyên rồi.] [Ngài không đến biên ải phục mệnh đúng hạn,]
[trong vòng hai ngày, Hồng Dịch ắt sẽ phát hiện] [và có hành động tiếp đó.] [Tinh] [Cho nên trước khi có kế hoạch tiếp theo,] [tướng quân cần ở lại Mãng Nguyên đợi tin.] [Tinh Diêu là hiệu buôn do ta gầy dựng ngày trước,]
[tướng quân có thể sử dụng cửa tiệm, nhân lực ở đó.] [Ngoài ra,] [thuộc hạ cũ của Túc thân vương đã đến Mãng Nguyên trước] [bí mật chuẩn bị vật tư và binh mã.] [Mong tướng quân có thể huấn luyện ra binh hùng tướng mạnh]
[để chuẩn bị ngày sau ra trận giết địch.] – Giết. – Giết. – Giết. – Giết. – Giết. – Giết. [Muốn truy bắt thổ phỉ, chỉ có thể dùng mưu [không thể dùng bạo lực.] Người này phải hiểu rõ địa hình biên ải như lòng bàn tay mới được. Thần đề nghị,
Hoàn tướng quân từng lập nhiều chiến công ở biên ải trước kia chính là sự lựa chọn tốt nhất. Theo thần thiếp thấy chi bằng phái Hoàn Hoành đến biên ải xử lý chuyện thổ phỉ. Một là có thể mau chóng giải quyết sạch sẽ đám thổ phỉ.
Hai là có thể đẩy Hoàn Hoành rời khỏi triều đình, đỡ phải phiền lòng. Hoàng thượng. Thần tham kiến Hoàng thượng. Không biết nửa đêm người gọi thần đệ đến là có việc gì? Ngày nào chưa trừ tận gốc thổ phỉ thì ngày đó trẫm vẫn chưa yên tâm.
Hoàng thượng đã phái Hoàn tướng quân đi diệt trừ giặc phỉ, chuyến này chắc chắn sẽ đại thắng trở về. Lúc đầu, nếu không phải đệ tiến cử Hoàn Hoành trẫm sẽ không giao nhiệm vụ quan trọng này cho hắn. Đệ tin tướng quân sẽ không làm Hoàng thượng thất vọng.
Xem ra Túc thân vương vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Hoàn tướng quân mà đệ hết lòng tiến cử đáng lẽ phải đến biên ải từ mấy ngày trước. Nhưng đến hôm nay vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Theo lời của Vi Kỳ, hắn đã bị Hoàn tướng quân đánh bị thương
Phải vội vàng tháo chạy về đây. Chuyện này quá kỳ lạ. Trẫm chỉ sợ hai sư đồ bọn họ có ý thông đồng làm phản. Hoàng thượng. Nếu Vi Kỳ đã thông đồng với Hoàn tướng quân từ trước, vậy tại sao sau khi thành công, hắn lại quay về kinh thành?
Huống hồ hiện nay, vẫn chưa tìm ra tung tích Hoàn tướng quân. Lúc này đã định tội hai người họ là loạn thần, có phải là hơi sớm không? Túc thân vương, đệ tin tưởng hai người họ đến vậy sao? Thần đệ không dám chắc chắn.
Chỉ là Hoàn tướng quân và Vi tướng quân đều từng lập nhiều công lao cho Đại Chử. Thần đệ chỉ sợ Hoàng thượng cùng một lúc mất đi hai đại tướng. Thôi vậy. Chuyện này đúng là có nhiều điểm khả nghi, cần tính kế lâu dài. Đệ lui xuống trước đi. Vâng.
Thần đệ cáo lui. Hoàng thượng đang nghi ngờ việc này liên quan đến Túc thân vương? Việc này quá kỳ lạ, người nào cũng khả nghi. Nên lần điều tra này nhất định phải tiến hành bí mật, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Chỉ trong một đêm,
Trẫm đã mất đi hai đại tướng, đúng là tổn thất quá lớn. Ngươi lập tức tra khảo Vi Kỳ cho kỹ rồi tính tiếp. Rõ. [Tĩnh Đức Cung] Hoàng thượng uống chút canh đi. Hoàng thượng nghỉ ngơi ở chỗ thần thiếp mấy canh giờ nhưng đôi mày vẫn còn nhíu chặt.
Do thần thiếp hầu hạ không chu đáo làm cho Hoàng thượng phiền lòng sao? Không sao. Chỉ là chính sự trong triều thôi. Ái phi không cần cả nghĩ. Là chuyện Hoàn tướng quân sao? Thần thiếp ngu dốt. Thần thiếp chỉ muốn san sẻ cùng Hoàng thượng mà thôi. Chuyện Hoàn tướng quân
Trẫm chưa từng công bố ra ngoài. Cũng chỉ vỏn vẹn vài người biết chuyện. Lệ phi từ đâu biết được? Việc này… Hoàng thượng. Thần thiếp không hiểu chính sự, có phải thần thiếp đã nói gì sai không? Trẫm nhớ là, trước nay Diêu gia và Hoàn gia rất thân thiết với nhau.
Xưa nay Hoàn tướng quân làm người ngay thẳng, son sắt chân thành. Gia phụ xem trọng những phẩm chất đó nên mới thân thiết với ngài ấy. Nếu hai nhà đã thân thiết như vậy, nàng và Hoàng quý phi đã quen biết Hoàn tướng quân từ trước? Thế thì không.
Nữ tử ít khi gặp người ngoài. Có điều, Hoàng quý phi và Thần phi có quan hệ thân thiết, do đó cũng thường qua lại với Hoàn gia. Thần thiếp nghe nói, trước kia lúc Uyển Nhi về phủ thì đúng lúc gặp Hoàn tướng quân đến thăm,
Uyển Nhi còn khen Hoàn tướng quân gan dạ hiểu biết nữa. Mạc Uyển. [Ngưng Tường Tụ Thụy] Lão gia. Thế nào rồi? Theo lời dặn của ngài, vừa rồi ta đã hỏi thăm các phủ khác. Bây giờ không chỉ Diêu Phủ bị bố trí đầy tai mắt, các đại thần khác
Đều bị Hoàng thượng giám sát. Quả nhiên. Quả nhiên. [Ngưng Tường Tụ Thụy] Xem ra lần này Hoàng thượng quyết chí muốn tra xét triệt để cả trong cung ngoài cung rồi. Bản cung là phi tần hậu cung, không tiện can thiệp vào việc trong triều.
Chỉ là hiện nay Đại Chử hủ bại đã lâu, mong Hoàn tướng quân và phụ thân có thể ra mặt yên ổn lòng dân, khuyên giải quân chủ, trả lại sức sống cho Đại Chử. Muội muội của ta bị kẻ gian hãm hại, ta cũng rơi vào tình cảnh hiểm nguy.
May nhờ Hoàng quý phi nương nương ra tay cứu giúp. Ân tình này của Diêu gia ngày sau ta sẽ báo đáp. Ngươi cất kỹ bức thư này. Bây giờ hãy dùng danh nghĩa lão phu gửi vào cung. Lão gia, ngài muốn làm gì vậy? Ngoài cửa bố trí đầy tai mắt.
Ngài làm thế này chẳng phải… Ngài chớ làm chuyện dại dột đấy. Nếu ta không làm thế, sớm muộn việc này sẽ tra đến Mạc Uyển. Cứ làm theo lời ta nói đi. Lần này, dù có chết lão phu cũng không thể mất thêm bất cứ người thân nào nữa.
[Ngưng Tường Tụ Thụy] Lão Diêu Chấn Đình này đúng là to gan. Đường đường là thừa tướng Đại Chử lại dám sai khiến phi tử hậu cung làm loạn triều chính. Thiên Diện. Có thần. Truyền lệnh xuống, lập tức bắt Diêu Chấn Đình vào cung. Rõ. Dừng tay. Cút đi.
Các ngươi làm gì vậy? Cút. Các ngươi có biết ngài ấy là thừa tướng Đại Chử không? Sao các ngươi dám làm vậy với ngài ấy? Bẩm nương nương, hạ thần cũng chỉ phụng lệnh Hoàng thượng thôi. Cút đi. Vâng. Cha. Cha. Cha. Chuyện này vốn dĩ không liên quan đến cha.
Sao cha lại gánh tội thay con? Hoàng quý… Hoàng quý phi nương nương tôn quý khôn cùng, chớ bận tâm vì kẻ mang tội như ta. Diêu gia chúng ta rơi vào tình cảnh hôm nay đều do lúc trước cha quá ám ảnh với quyền lực và địa vị.
Cứ xem như ta tự làm tự chịu vậy. Cha. Cha, cha hãy tin con, Uyển Nhi sẽ không để cha gặp chuyện gì. Cha hãy tin con. Con nhất định sẽ cứu cha ra ngoài. Xem ra triều đình không bạc bẽo với ta. Cuối cùng cũng cho ta cơ hội để chuộc tội.
Để ta có thể làm vài chuyện mà một phụ thân nên làm. Ta không còn cầu mong gì khác. Chỉ xin ông trời phù hộ cho hai đứa con gái của ta bình an vô sự. Cha đây cũng được an lòng mà đi. Cha, cha đừng nói vậy. Hoàng thượng giá đáo.
Hoàng thượng. Hoàng thượng. Hoàng thượng. Mọi chuyện đều do thần thiếp làm, không liên quan đến cha. Ta xin người tha cho cha. Ta cầu xin người, Hoàng thượng. Chuyện Hoàn Hoành bỏ trốn đúng là do tội thần bày mưu. Tội thần không cầu xin được sống,
Chỉ mong Hoàng thượng đừng đổ hết tội lỗi lên người Mạc Uyển. Câm miệng. Chuyện đến nước này, ngươi còn mặt mũi nào mà cầu xin. Hoàng thượng. Hoàng… Hoàng thượng. Sự việc… Sự việc tuyệt đối không như lời cha ta nói đâu. Mọi chuyện đều do một mình ta gây ra,
Không liên quan đến cha ta, ta cầu xin người. Uyển Nhi. Hoàng thượng, ta xin người tha cho cha ta. Con không cần gánh tội cho cha. Hoàng thượng. Xưa nay Hoàng quý phi nương nương không dính líu đến tranh chấp phe phái. Huống hồ,
Uyển Nhi không hay biết gì về chuyện này. Không biết gì cả. Hoàng thượng. Hoàng thượng. Hoàng thượng. Hay cho một màn cha hiền con thảo. Nàng biết chuyện mà không báo. Việc đến nước này, nàng tưởng có thể an toàn thoát thân sao? Ân Tuyết. Vương gia, không hay rồi.
Chủ nhân có chuyện rồi. Sao vậy? Hoàng thượng bắt Diêu thừa tướng vào cung vì tội mưu phản. Giờ chủ nhân cũng bị giam lỏng trong cung. Chỉ dựa vào sức của một mình thuộc hạ thực sự không cứu nổi chủ nhân ra ngoài. Mong vương gia ra tay cứu giúp. Mưu phản?
Sao chuyện này lại dính tới Diêu thừa tướng? Xem ra Diêu thừa tướng đã phát hiện ra đầu mối gì đó, lo cho an nguy của Mạc Uyển nên mới đưa ra hạ sách này, chủ động để lộ chuyện và gánh tội. Chuyện này nghiêm trọng, không thể kéo dài. Ân Tuyết,
Cô mau đi báo cho Cẩm Y, bảo huynh ấy chuẩn bị người ngựa đợi sẵn ngoài cung. Bôn Lôi, đi. Vương gia. Vương gia. Lưu công công đến, nói Hoàng thượng triệu ngài lập tức vào cung, không được chậm trễ. Ngươi đi chuyển lời với Lưu công công
Bảo hắn đợi một lát, bản vương ra ngay. Vâng. Vương gia. Ngài cứ thế mà vào cung sao? Hiện tại Mạc Uyển ở trong tay huynh ấy, bản vương không thể không đi. Ta không cho huynh đi. Hoàng thượng biết chắc huynh sẽ có hành động
Nên mới triệu huynh vào cung ngay lúc này. Biết rõ đây là Hồng Môn Yến có đi không về, huynh vẫn khăng khăng muốn đi sao? Dù lần này có đi không về, ta cũng bắt buộc phải đi. Quân Thanh, huynh đang đi nộp mạng đấy.
Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không tha cho huynh. Nếu huynh có chuyện gì, ta phải làm sao đây? Nếu bây giờ, bản vương không xuất hiện Mạc Uyển sẽ khó mà thoát chết. Xin lỗi. Mọi người đứng lên cả đi. Nương nương, người đang… Sao vậy?
Lễ phục này không hợp với bản cung sao? Hợp, tất nhiên là hợp. Chỉ là nếu kẻ khác nhìn thấy người ăn mặc thế này, nô tài lo… Lo? Lo cái gì? Bản cung mặc y phục của mình, ai dám nói một câu không được? Nô tài không có ý đó. Chỉ là
Hoàng quý phi vẫn còn đó. Có phải chủ nhân hơi nóng lòng rồi không? Cô ta? Hậu cung can thiệp triều chính là điều tối kỵ. Có là thần tiên cũng không cứu nổi cô ta. Diêm Vương bắt cô ta chết vào canh ba, ai dám giữ cô ta lại đến canh năm?
Đại sự của bản cung đã thành công. Được rồi. Ngươi lui xuống đi. Vâng. Diêu Tố Loan. Đây mới là dáng vẻ mà ngươi nên có. Xinh đẹp biết bao. Ngươi ở bên cạnh Dạ Hồng Dịch bao năm nay, ngươi mới xứng đáng là nữ nhân duy nhất trong mắt chàng.
Trừ ngươi ra, còn ai có tư cách ở bên chàng chứ. Sắp rồi. Sắp nếm được trái ngọt rồi. Bộ y phục lộng lẫy này, cả vị trí Hoàng hậu này đến lúc phải trả về với chủ rồi. Từ nay về sau, nữ nhân bên cạnh Dạ Hồng Dịch
Chỉ còn một mình ngươi. Nương nương. Không hay rồi. Diêu thừa tướng vào cung, một mình gánh chịu mọi tội trạng. Cái gì? Phụ thân gánh tội thay Diêu Mạc Uyển? Phải. Hoàng thượng. Cấu kết đại thần, làm loạn triều chính đều do một mình thần thiếp làm. Hoàng thượng muốn trách phạt
Thì phạt một mình ta là được. Xin Hoàng thượng tha cho phụ thân ta. Trẫm phải xử lý thế nào không đến lượt nàng quyết định. Hậu cung không được can thiệp triều chính. Đến bây giờ, nàng vẫn muốn nhúng tay vào chuyện triều chính của trẫm sao? Không.
Bây giờ Diêu Phủ các ngươi không một ai có thể thoát khỏi liên can. Trước kia trẫm nói nàng giống Mạc Tâm. Xem ra trẫm đã sai thật rồi. Dã tâm của nàng quả là đáng sợ, đáng hận. Diêu Phủ các ngươi ai ai cũng lừa gạt trẫm,
Rốt cuộc các ngươi rắp tâm điều gì? Hoàng thượng bị mọi người quay lưng, xa lánh, không thể trách người khác. Trái tim người từ lâu đã bị mục nát bởi quyền lực. Chuyện này chỉ có thể nói là do người tự chuốc lấy. Hỗn xược. Nàng tưởng trẫm
Không dám giết nàng thật sao? Được. Vậy người cứ giết ta đi, để ta sớm được đoàn tụ với Mạc Tâm dưới suối vàng. Bẩm Hoàng thượng, đã đưa Diêu Chấn Đình đến. Cha. Cha. Cha. Cha. Cha. Túc thân vương đến. Cha. – Diêu thừa tướng. – Cha. Tam đệ đến rồi.
Nay Diêu Chấn Đình cấu kết loạn thần, làm loạn triều cương, đã phạm phải tội chết. Tam đệ thấy trẫm nên làm thế nào? Người giết ta là được rồi. Hãy tha cho cha ta. Nàng muốn cứu cha nàng đến vậy sao? Được. Được thôi. Nàng muốn cứu mạng cha cũng được.
Chỉ cần nàng chính tay giết Túc thân vương, trẫm có thể cân nhắc giữ lại cái mạng của cha nàng. Dạ Hồng Dịch. Tam đệ. Xem ra từ đầu đến cuối vẫn luôn như vậy, dù là trước kia hay bây giờ, ngươi luôn làm bộ không tranh với đời
Nhưng lại luôn cướp đi những thứ thuộc về trẫm. Bây giờ ngươi thấy trẫm bị thần dân xa lánh, bị người người cô lập, chắc là ngươi vui lắm. Chính ngươi đã khiến trẫm mất hết tất cả. Đều tại ngươi. Bao lâu nay ta vẫn luôn nhẫn nhịn, luôn nhún nhường,
Để huynh hiểu được tình nghĩa nặng hơn quyền lực. Nhưng huynh thì sao? Huynh bị quyền lực mê hoặc ngày càng lạnh lùng. Được. Huynh đã muốn giết ta như vậy thế thì huynh tự làm thử xem. Ngươi nghe rõ cho trẫm. Trẫm là vua, ngươi là thần.
Bất kể là Mạc Tâm trước kia hay Mạc Uyển bây giờ, đã là nữ nhân của trẫm thì ngươi đừng hòng cướp khỏi tay trẫm. Dạ Hồng Dịch. Từ đầu đến cuối, tất cả mọi việc đều là kế hoạch của một mình ta. Xin người tha cho Quân Thanh và phụ thân ta.
Có gì thì người cứ nhắm thẳng vào ta đây này. Nàng im đi. Tại sao? Trẫm đã trao hết yêu thương cho nàng. Tại sao? Tại sao nàng lại làm vậy với trẫm? Được. Nếu đã vậy, trẫm muốn hắn chết. Trẫm muốn hắn chết. Đừng mà, Hoàng thượng.
Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng tha cho phụ thân. Tại sao nàng lại mặc lễ phục của Hoàng hậu? Đúng là đại nghịch bất đạo. Mau cởi ra cho trẫm. Nàng không nghe thấy gì sao? Cởi ra cho trẫm. Thần thiếp một lòng trung thành với người. Hoàng thượng.
Ngay cả mạng của thần thiếp mà người cũng không quan tâm sao? Bao năm qua, Hoàng thượng, lẽ nào người chưa từng dành cho thần thiếp một vị trí nào trong lòng ngài sao? Chưa bao giờ xem thần thiếp là thê tử, lập thần thiếp làm Hoàng hậu sao?
Nàng mơ giữa ban ngày sao? Lập nàng làm Hoàng hậu? Trẫm cho nàng biết, trong lòng trẫm chỉ có Mạc Tâm là Hoàng hậu duy nhất. Lẽ nào nàng quên rồi sao? Trước đây phụ hoàng gả nàng cho trẫm cũng do nàng cưỡng ép cầu xin, không phải sao? Cưỡng ép?
Là do ta cưỡng ép. Thì ra tình yêu là không thể cưỡng ép.