Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 14 | iQiyi Vietnam

    Làm sao đây, chị Mia đã tìm xung quanh quán bar nhiều lần rồi. Không có anh Đao. Mấy ngày nay quán bar chúng ta cũng không mở cửa em đã gọi cho anh Đao vô số lần rồi. Không bắt máy. Mọi người đều nói ông chủ cuỗm tiền chạy rồi.

    Anh ấy sẽ không làm chuyện này đâu. Gần đây anh ấy ở đâu? Ở trong quán bar. Bình thường ngoại trừ mua đồ gần như không rời khỏi quán bar. Gần đây anh ấy có nói câu gì kỳ lạ hay làm chuyện gì kỳ lạ không? Nói thì không.

    Nhưng gần đây anh ấy cứ mở mấy bài hát cũ giống như đang nhớ lại quá khứ vậy. Chị Mia. Được, tôi biết rồi, tắt máy trước đây. Sao cô biết tôi ở đây? Đoán. Tôi còn tưởng cả đời này cô cứ như vậy sẽ không gặp tôi nữa.

    Vốn dĩ tôi cũng nghĩ vậy. Mia. Cảm ơn. Tôi nên cảm ơn anh mới phải. Cảm ơn tôi? Nhìn thấy anh tôi đã yên tâm hơn một chút. Sao thế? Không có gì. Đồng nghiệp an ủi. An ủi? Thân phận chuyên gia thử nếm rượu vang của Lục Vi Tầm bị nghi ngờ.

    Tất cả mọi thứ liên quan đến cậu ta đã bị bóc trần trụi. Trước mắt chuyện tôi dùng tài khoản cá nhân viết bài của cậu ta cũng bị đào ra. Tòa soạn bị ảnh hưởng không lấy được bồi thường chủ biên rất giận bảo tôi xóa tất cả.

    Xóa hết những thứ đó giống như xóa hết những giá trị mấy năm nay của tôi vậy. Hai người là phóng viên sao? Là phóng viên không lấy được tin tức. Vừa nãy nghe hai người nhắc đến Lục Vi Tầm. Đúng. Hai hôm trước tôi cũng có nghe khách nhắc đến

    Nói nhà máy rượu vang Rose không phải nhà máy rượu vang đầu tiên của cậu ấy. Xin lỗi. Chuyện hai tầng thân phận của Lục Vi Tầm là tôi nói với phóng viên. Tôi đã đoán được từ lâu. Đoán được từ lâu? Trên mạng toàn đồn là của Mộc Xuân Phong.

    Mộc Xuân Phong đã biết chuyện này từ lâu rồi. Nếu cậu ta muốn nói thì sẽ không đến giờ mới nói đâu. Hơn nữa lúc tôi và Mộc Xuân Phong bàn luận chuyện này là ở quán bar của anh. Vậy sao chắc chắn là tôi được? Vì Bất Túy.

    Thật sự không trách tôi à? Vốn dĩ là chuyện do tôi tự làm. Bây giờ tôi chỉ chịu hậu quả mà thôi. Anh biết thứ tôi không đồng ý chỉ là anh cố chấp muốn báo thù chuyện này. Chuyện này tôi không cần bất cứ ai đồng ý.

    Vì sao anh không nói chuyện rõ ràng với Hà Bất Túy? Sao có thể? Còn muốn tiếp tục không? Không biết. Tôi chỉ biết bây giờ chỉ còn lại mình tôi thôi. Nhiều năm vậy rồi những chuyện này tôi vẫn không thể quên. Mia. Tôi không buông được, cũng không quên được.

    Tôi chỉ muốn một kết quả. Vậy là sai sao? Được. Anh muốn một kết quả không sai. Chúng tôi không nghi oan cho người tốt. Nhưng cũng tuyệt đối không bỏ qua cho người xấu. Chỉ là bảo vệ chính mình cho tốt. Nam Kha đừng sợ. Tiếp tục.

    Rất nhiều người rất nhiều chuyện rất nhiều lời Đã từng yêu từng tổn thương từng đau khổ Sau này đã quên đi đã xoa dịu đã lành miệng Lặp lại lần nữa Vết sẹo ấy vẫn in hằn Theo đuổi, bảo vệ, tham lam Đã mất đi, đã từ bỏ, đã tan biến

    Sau này có thể an ổn tìm lại bản thân hay không Tình yêu thực ra chỉ là một trò giải trí Rất nhiều người, rất nhiều chuyện, rất nhiều lời Đã từng yêu, từng tổn thương, từng đau khổ Sau này, đã quên, đã xoa dịu, đã lành miệng Lặp lại lần nữa

    Vết sẹo đó vẫn in hằn Theo đuổi, bảo vệ, tham lam Đã mất đi, đã từ bỏ, đã tan biến Sau này, có thể an ổn tìm lại chính mình hay không Vì sao anh không nói rõ ràng với Hà Bất Túy? Sao có thể? Còn muốn tiếp tục không?

    Tôi không buông được, cũng không quên được tôi chỉ muốn một kết quả. Alo. Bất Túy. Anh rể. Anh rể, anh rể cứu em. Cút. Anh rể có người gây bất lợi với chị em. Nói. Em nợ tiền không trả nổi người ta muốn bắt chị em gán nợ.

    Tôi cho cậu biết tốt nhất hãy nói thật với tôi. Em thề em nói câu nào cũng là thật. Nợ tiền ai? Em nợ tiền vay nặng lãi. Có liên quan gì đến chị cậu? Người ta không bắt được em đương nhiên sẽ bắt chị em gán nợ rồi.

    Chị cậu biết chuyện này không? Vẫn không biết. Thế nên bây giờ chị rất ấy nguy hiểm. Chúng nói hôm nay phải bắt chị ấy đi. Dẫn tôi đến chỗ bọn cho vay nặng lãi. Đi. Còn dẫn người đến nữa. Sao nào? Đây là người trả tiền thay cậu à? Không có tiền.

    Không có tiền thì đến đây làm gì? Đến trêu tôi à? Anh phải cho tôi biết tiền này thiếu thế nào? Thiếu thế nào à? Cược nợ. Ai mở sòng bạc? Anh ta. Tôi. Chỗ của tôi, sao thế? Thì ra cậu ta thua tiền ở chỗ anh.

    Xong rồi vay lãi cao với anh không trả nổi thì anh bắt chị cậu ta gán nợ. Thì ra cậu chạy đến chỗ tôi để nói nhảm. Cậu có trả tiền không? Không trả. Các anh em, mau đuổi hắn ra ngoài giữ cậu ta lại. Ôm, ôm tao này. Thân thủ tốt đó.

    Giấy nợ. Không có chỗ tôi. Giấy nợ. Có có. Anh rể vừa nãy anh quá ghê gớm. Mấy chiêu vừa nãy nhanh quá em chưa nhìn rõ. Đúng rồi. Trước đây anh từng luyện sao? Giấy nợ. Cái này một lát em sẽ xé. Coi như cậu nợ tôi. Không. Anh rể

    Mối quan hệ của chúng ta để chị em biết… Sau này đừng đi tìm chị cậu nữa. Không. Có gì thì tìm tôi. Anh rể. Đợi lâu rồi nhỉ. Không. Tôi mới đến. Sao thế? Không có gì. Chị Mia lần này chị tìm em là để… Vì Dịch Bắc Đao.

    Có vài chuyện tôi nghĩ cô cần phải biết. Người bây giờ mà cô gặp lại không phải Dịch Bắc Đao thật sự. Anh ấy tên Dịch Nam Kha. Là em trai sinh đôi của Dịch Bắc Đao. Em trai sinh đôi? Sao có thể chứ? Tôi chưa từng nghe nói.

    – Lúc học cấp 3… – Lúc cấp 3 hai người họ dùng cùng một thân phận. Vì sao? Cha của họ mất tích gia đình khó gánh nổi chi phí của hai anh em. Còn Dịch Nam Kha nghĩ tất cả đều là do cha cô mà ra. Cha, cha tôi? Không thể nào.

    Cô nghĩ đến điều gì vậy? Dịch Bắc Đao Dịch Nam Kha? Bất Túy người này là ai? Họ Dịch mất… mất tích. phụ tá xưởng rượu của bố tôi. Là chú mất tích đó. Hóa ra là vậy. Lẽ nào người tôi gặp được năm đó là hai người. Vậy Dịch Bắc Đao đâu?

    Đàn anh của tôi đi đâu rồi? Anh ta đã qua đời 7 năm trước rồi. Qua đời rồi? Rốt cuộc năm đó xảy ra chuyện gì sự thật không phải như Dịch Nam Kha nói, đúng không? Bất Túy tôi muốn cô đi tìm Dịch Bắc Đao nói chuyện.

    Cô và anh ấy là hai người Dịch Bắc Đao yêu nhất. Chắc chắn Dịch Bắc Đao không muốn nhìn thấy hai người như vậy. Anh ấy hận tôi hận không thể để tôi biến mất. Tôi không thể làm gì cả. Nhưng ít nhất cô nên biết năm đó đã xảy ra chuyện gì.

    Về rồi à. Bố. Sao lại ỉu xìu thế? Mệt rồi hả? Công việc vất vả quá. Nào nào, ăn chút táo đi. Nào. Táo bố mới cắt đó. Há miệng. Gần đây con hơi gầy đó. Có sao? Nào. Ăn thêm một miếng. Tối nay muón ăn gì bố làm cho con. Bố

    Bố biết… Sườn xào chua ngọt. Được. Vậy chúng ta ăn sườn xào chua ngọt. Cầm lấy. Bố đi mua sườn. Một lát sẽ quay lại. Được. Con nghỉ ngơi trước đi. Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì? Bạch Cảnh. Công việc ở Tân Hải của em đã kết thúc rồi

    Nên về tổng bộ WSA báo cáo lại rồi. Em không muốn về. Tối nay là nguyệt thực toàn phần hiếm có anh đi xem cùng em đi. Cùng lắm em xin Patrick nghỉ hai ngày là được rồi. Hai hôm nay anh rất nhiều việc không có thời gian đi với em.

    Vậy Hà Bất Túy đâu? Cô ấy làm sao? Cô ấy không phải trợ lý của anh sao? Anh tìm cô ấy làm là được rồi mà. Những chuyện này đều cần đích thân anh xử lý. Tiểu Tầm, em là vợ chưa cưới của anh anh phải đi với em.

    – Hơn nữa… – Bạch Cảnh em đừng có bướng. Anh đi đâu thế? Việc gấp anh bảo chú Mã đưa em về. Sau khi về Pháp hỏi thăm Patrick thay anh. Em không cần chú ấy tiễn em. Ngon không? Ngon lắm. Bất Túy. Gần đây làm việc ổn không? Ổn.

    Bất Túy, con xem bệnh của con khỏi rồi cuộc sống của chúng ta dễ thở hơn rồi tốt, thật tốt. Bố. Bức ảnh cũ chúng ta treo trong phòng khách chú đứng bên cạnh bố là ai thế? Lão Dịch. Chú Dịch của con. Bố nói này chú Dịch con giỏi lắm.

    Đã giúp bố rất nhiều việc. Vậy chú ấy đi đâu rồi? Đi đâu rồi. Đi ủ Lê Hoa Bạch. Mất phương pháp chế rượu rồi cũng không thấy ông ta nữa. Rượu xui xẻo. Đây là rượu xui xẻo, con biết không? Bố, chúng ta không nói chuyện này nữa.

    Chúng ta ăn cơm đi. Bố vậy bố đóng cửa xưởng rượu có phải là vì mất phương pháp chế rượu không? Bất Túy Bố nói này rượu có tốt cách mấy cũng không quan trọng bằng người, biết không? Bất Túy ở nhà à? Chú Thôi. Tôi đến tìm anh đánh cầu.

    Không phải tối mai đánh sao? Đổi thành tối nay rồi. Ngày mai nguyện thực toàn phần tôi phải đi thả hoa đăng với con gái. Nguyệt thực toàn phần thả hoa đăng? Đây là tập tục gì thế? Nguyệt thực toàn phần thả hoa đăng còn có thể ước nguyện đó.

    Lão Hà ăn nhanh nhé, tôi đợi anh ngoài cửa. – Được được. – Nhanh lên nhé. Một lát tôi đến. Nhanh nhé. Chú mã, con đã nói không cần chú đến tiễn con có thể tự đi. Đây là nhiệm vụ sếp Lục giao cho tôi.

    Buộc phải nhìn thấy cô bước vào sân bay. Vả lại điều này cũng thể hiện sự quan tâm của cậu ấy với cô. Nào, đưa cho tôi. Bút. Ở đây, ở đây. Được rồi. Đây là món tiền cuối cùng trên hợp đồng. Hai bên xong xuôi. Xong xuôi. Cậu được lắm

    Bản thân đã gặp nạn rồi còn biết trả tiền cho con nhóc đó. Đàn ông lắm. Không ngờ doanh nghiệp như các người cũng thích quan tâm đến tin tức của tôi. Không phải tôi biết nhờ xem tin tức đâu. Cậu biết không lần trước con nhóc đó chạy đến chỗ tôi

    Khí thế hùng hổ bảo tôi trả tiền cho nó cậu nói xem tôi có thể trả không? Không phải đang nằm mơ sao? Cô ấy đang xoay sở tiền thay tôi. Phải. Tôi trả được sao? Cậu đoán thế nào còn muốn ra tay với tôi vậy tôi không thể một bạt tai…

    Hai người đánh nhau à? Đau lòng à? Đùa thôi. Tôi chỉ đuổi con nhóc ấy ra ngoài thôi. Sao tôi có thể ức hiếp mấy cô bé được. Đi, đi à? Đi thong thả nhé. Về rồi à. Tôi đã tưới hoa lan hết rồi cá cũng cho ăn xong rồi.

    Tài liệu anh đưa tôi tôi cũng đã sắp xếp xong toàn bộ để trên bàn làm việc cho anh rồi. Hôm nay còn công việc gì cứ giao cho tôi. Thời gian này vất vả rồi. Anh uống rượu à? Giao đoạn nguyệt thực bóng mờ của lần nguyệt thực này

    Được bắt đầu khoảng 18 giờ 51 phút ngày 30 tháng 9 theo giờ Bắc Kinh. 19 giờ 48 phút mặt trăng sáng lại. Lúc này mặt trăng bắt đầu bước vào khu vực bóng đen của trái đất. Lúc này trước mặt mọi người sẽ xuất hiện

    Đầu tiên là cảnh tượng nguyên thực một phần. Đi. Đưa cô đến một nơi. Đi đâu thế? Chỗ hay ho. Hà Bất Túy Đây là… Đèn Khổng Minh. Sao anh lại có thứ này? Trên đường có một fan cứ cố nhét cho tôi. Tôi biết không phải anh tự mua mà.

    Nhiệt tình khó chối từ. Hết cách. Tôi nghe nói nguyệt thực toàn mà ước nguyện đều sẽ được thực hiện. Cũng không biết phải thật không. Thử xem đi. Anh có mang bật lửa không? Tiêu rồi quên mất. Thả hoa đăng cần bật lửa đó, anh Lục.

    Có chút thường thức cuộc sống nào không vậy? Tôi đi mua bật lửa. Anh đợi tôi nhé. Để tôi đi cho. Không cần đâu, anh chạy chậm như vậy bỏ lời thời giờ thì làm sao. Được. Chú ý an toàn nhé. Ông chủ cho tôi một bật lửa. Được. Đợi chút.

    Thôi đổi thành diêm thì hơn. Bật lửa với diêm cũng giống nhau mà. Vì tôi muốn thả đèn Khổng Minh ước nguyện. Thấy diêm có thành kính hơn chút. Được. Vậy cô đợi một lát. Bây giờ ít người bán diêm lắm. Tôi phải tìm cho cô. Phiền chú rồi. Không sao. Cô gái

    Cô may mắn đó tiệm tôi là tiệm cũ diêm được trữ mấy năm trước. Tôi tìm cho cô nhé. Ông chủ người này là… Tiểu Dịch chuyện của mấy năm trước rồi. Cậu ấy vốn là nhân viên của tiệm tôi Một thằng nhóc rất được. Nhưng không biết sao tự dưng biến mất.

    Cô gái, cô quen cậu ấy sao? Vậy cô và Tiểu Dịch có liên lạc không? Bây giờ cậu ta sống tốt không? Không còn liên lạc được nữa nhưng tôi tin chắc chắn anh ấy sống rất hạnh phúc. Vậy thì tốt. Gia cảnh Tiểu Dịch vốn đã không tốt

    Vẫn còn một người em trai luôn khiến nó lo lắng. Đúng là khiến người ta không yên tâm nổi. Tìm được rồi. Cô gái chú thấy con ước nguyện thành kính như vậy chắc chắn có khúc mắc không có gì không qua được cả. Mất đi rồi thì đừng dây dưa nữa.

    Chú tặng con bao diêm này. Cảm ơn chú. Nếu có tin tức của Tiểu Dịch nhớ cho chú biết nhé. Được ạ. Cô đi đâu thế? Gọi điện không bắt đi nãy giờ cũng không quay lại. Xin lỗi nhé. Tôi gặp được người quen trên đường

    Nên mới nói vài câu với người đó. Là lỗi của tôi. Để tôi thắp đèn. Đã kết thúc rồi. Mặt trăng đã ló ra rồi. Từ sau khi gặp được tôi có vẻ anh đã trở nên rất xui xẻo. Cũng đúng. Chuyện tốt không nhiều. Cũng bội phục thiên phú của cô.

    Thiên phú của tôi? Ví dụ có thể dễ dàng khiến người ta trải qua sự tuyệt vọng của cuộc đời. Rồi vào lúc người ta tuyệt vọng nhất phát hiện thực ra không hề gay go như vậy. Có lẽ vẫn có bước ngoặc.

    Khiến chuyện gay go nhất trở nên không còn nặng nề nữa có lẽ đây mới là thiên phú của cô. Vốn dĩ cô rất tốt. Đừng vì bất cứ sự ác ý của ai mà thay đổi bản thân. Đừng vì bất cứ ai, bất cứ chuyện gì

    Mà phủ định giá trị của mình. Ý anh là tôi rất tốt? Lục Vi Tầm. Tối đó cảm ơn anh xuất hiện nào, tôi kính anh. Cạn ly. Cạn ly. Đắng quá. Cô khôi phục vị giác rồi à? Vị giác của tôi đã biến mất từ hôm cứu cô rồi.

    Đây là chuyện gì thế? Tôi còn chưa phát hiện mình khôi phục vị giác rồi. Tâm trạng sa sút sẽ khiến vị giác trở nên kém nhạy bén. Hóa ra là vậy. Xin lỗi nhé. Khiến vị giác của anh chịu khổ theo tôi rồi. Chắc nó đã quen rồi đó.

    Nào, chúng ta thả đèn đi. Mong chúng tôi có thể mau chóng tìm được cách khôi phục vị giác. Còn phải thử à? Không thử sao biết chân tướng. Lúc trước chúng ta cố gắng lâu như vậy chẳng phải công cốc sao. Hay là thử cái khác đi. Cái khác gì?

    Cô nghĩ đến điều gì rồi? Tôi không nghĩ gì cả. Thật sao? Xem ra hôm trước đêm thi đấu với Mộc Xuân Phong lần hai chắc chắn chúng ta đã uống rượu đặc biệt gì đó làm ảnh hưởng vị giác. Thời gian trao đổi vị giác lần đó là

    Khoảng 10 giờ rưỡi tối ngày 23. Sau lần đó vị giác của chúng ta đã về lại một thời gian rất lâu. Cho đến khi cho đến khoảng 11 giờ tối ngày 27. Tôi nhớ ra rồi. Ở quán bar của Dịch Bắc Đao Đừng nói là do nguyên nhân cơ thể thật nhé.

    Tôi nhớ bác sĩ từng nói với tôi vị giác không nhạy có lẽ là thiếu yếu tố nào đó. Có lẽ là nguyên nhân tâm lý. Tên khoa học là rối loạn vị giác do kích thích thần kinh. Từ đó suy luận chắc chắn có một khoảng thời gian trong đó

    Có loại rượu đặc biệt ảnh hưởng đến vị giác của tôi. Vẫn còn. Lục Vi Tầm đây chính là nỗ lực của cậu sao. Nâng cao độ nhạy bén của vị giác nhờ vào tiết ra Dopamine và Hormone. Alo. Anh Mộc vô cùng xin lỗi căn nhà đó không thể cho anh thuê.

    Tôi có thể hỏi nguyên nhân là gì không? Có người ra giá gấp đôi. Anh làm vậy là vi phạm hợp đồng. Chuyện là như vầy vị khách đó nói rồi có thể trả gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng theo như hợp đồng. Vậy làm sao đây?

    Căn nhà này tôi có lý do phải ở cho bằng được. Anh Mộc. Như vầy đi ba bên chúng ta gặp mặt nói chuyện tôi cũng rất muốn biết nguyên nhân đối phương không tiếc trả cái giá cao như vậy để thuê căn nhà đó là gì. Nói thẳng đi.

    Tôi muốn thuê căn nhà này. Đề phòng chồng chưa cuối của tôi bị phụ nữ xấu cướp mất. Nhưng cô Bạch này làm chuyện gì cũng phải chú ý trước sau. Vả lại cô ngăn chặn chồng chưa cưới của cô bị cướp đi

    Lẽ nào không nên ở trong nhà của chồng chưa cưới sao? Cô và tôi giành căn nhà này có ý gì? Chồng chưa cuối của tôi và người phụ nữ đó đang ở ngay đối diện căn nhà này. Tôi muốn quan sát họ. Đã ở cùng nhau rồi à?

    Tôi muốn ở đây quan sát họ. Quan sát? Cô ơi cô cũng hào phóng quá đó. Tóm lại tôi phải ở đây cho bằng được. Vậy làm sao đây? Tôi cũng phải ở đây cho bằng được. Vì sao? Trùng hợp chồng chưa cưới của cô là đối thủ lớn nhất của tôi.

    Tôi cũng muốn ở đây để quan sát cậu ta. Anh là ai? Mộc Xuân Phong. Tôi nhớ ra rồi. Bại tướng dưới tay chồng chưa cưới của tôi. Anh có âm mưu không đứng đắn với Lục của tôi tôi càng không thể cho anh ở đây. Chủ nhà

    Tôi trả gấp ba tiền thuê, đuổi anh ta đi. Gấp ba? Tôi cũng có thể trả nổi tiền thuê gấp ba nhưng cô Bạch hiểu lầm thật rồi. Tôi không có âm mưu không đứng đắn nào với Lục Vi Tầm. Tôi ở đây chỉ muốn xem thử

    Rốt cuộc điều gì khiến hắn phát triển nhanh như vậy. Vậy còn cần xem sao? Đương nhiên là thiên phú rồi. Tôi thấy chưa hẳn. Đó là vì anh thua đến nỗi không phục. Tôi lại thấy là người phụ nữ xấu mà cô nói khiến cậu ta giỏi lên. Không thể nào.

    Theo quan sát gần đây của tôi… Anh quan sát không khách quan. Vậy tôi nên quan sát thế nào? Để tôi chỉ anh. Được. Nếu đã như vậy cô dọn vào theo dạng ở ghép đi. Nếu cô không để ý tôi không có ý kiến. Được. Ở ghép thì ở ghép.

    Tôi và cô Bạch đã đạt được ý kiến chung chúng tôi sẽ cùng thuê căn nhà này. Đúng, cùng thuê. Cùng thuê? Anh đừng nói nhảm nữa. Mau lấy hợp đồng ra đây phân chia ranh giới cho rõ ràng. Vẫn, vẫn gấp ba? Được. Mối quan hệ của thanh niên bây giờ

    Phức tạp quá. Người ở đối diện là thần thánh phương nào thế. Anh đừng có bị cảm đó. Trọng tâm công việc sau này của chúng ta sẽ lặp lại những chuyện này. Bỏ đi. Tôi mệt quá. Do anh nói muốn bắt đầu làm lại sao giờ lại nuốt lời? Không được.

    Chẳng qua tôi chỉ muốn hôn… Bỏ đi. Có nói cô cũng không hiểu. Hôn, hôn cái gì? Tôi nghe thấy hết rồi nhé. Vẫn còn. chỉ còn lại Margarita và Bloody Mary thôi. Cách cuối cùng là tôi đi tìm Dịch Bắc Đao điều chế hai ly rượu đó. Không được. Tôi không đi.

    Cô cũng không được đi.