【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 23 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 23] Không ngờ Tề vương điện hạ có thể đích thân tới Đại Trần ta. Nếu tiếp đón chậm trễ, mong được lượng thứ. Hoàng huynh ta nghe nói Tinh Nhi… Tinh phi nương nương
Lâm vào cảnh ngục tù ở nước Đại Trần, nên bảo bổn vương ra roi thúc ngựa đi suốt đêm tới đây… Giải vây giúp Tinh phi. Hoàng huynh ta có thể nói là tình sâu nghĩa nặng với Tinh phi nương nương. Nếu vì suy nghĩ sai lầm nhất thời,
Mà Hoàng thượng giết Tinh phi nương nương thật, thì Đại Trần sẽ rơi vào cảnh trăm họ lầm than. Hoàng đế Đại Chu nghĩa nặng tình sâu với Tinh phi? Ta lừa ngài làm gì? Lần trước Thái tử và tam hoàng tử cùng đi sứ sang nước ta.
Hai người họ thấy rất rõ. Hoàng thượng, nếu ngài không tin bổn vương, cứ việc hỏi bọn họ. Bẩm phụ hoàng, lời Tề vương điện hạ nói là thật. Hoàng đế Đại Chu quả thực rất yêu chiều Liễu Tinh. Nếu đúng là tình sâu nghĩa nặng, vậy tại sao còn đuổi Liễu Tinh
Về Đại Trần ta? Thậm chí còn mượn cơ hội này dấy lên phân tranh với Đại Trần ta? Hoàng thượng. Điều này là do ngài không biết rồi. Tinh phi nương nương không phải do hoàng huynh ta đuổi về. Cô ấy nhớ nhà nhớ quê nên lén lút trốn về đó.
Hoàng huynh ta biết được chuyện này xong, thấy buồn bã vô cùng. Để ép Tinh phi nương nương về lại Đại Chu nên mới ra hạ sách này. Thật sao? Tất nhiên. Hoàng thượng, nếu ngài vẫn không tin, cứ để Tinh phi nương nương cùng bổn vương ra chiến trường.
Chỉ cần hoàng huynh ta nhìn thấy Tinh phi nương nương, là sẽ đình chiến ngay. Sẽ cùng Đại Trần biến chiến tranh thành hòa bình. Phụ hoàng. Nhi thần cho rằng, thử cách này cũng không mất gì. Nếu Liễu Tinh có thể chấm dứt cuộc chiến bằng năng lực của mình,
Vậy hãy miễn tội chết khi quân phạm thượng của cả nhà Liễu thị. Nếu không thể, người nhà đó dù sao cũng nằm trong tay phụ hoàng, chỉ cần phụ hoàng phái người trông chừng bọn họ, thì họ vẫn khó thoát tội. Liễu gia nghe thánh chỉ! Hoàng thượng có chỉ,
Tạm miễn tội khi quân cho gia tộc Liễu thị, nhưng Liễu Tinh, tiểu thư Liễu gia phải theo Tề vương điện hạ của Đại Chu tới quận Thiên Môn, giúp Thái tử điện hạ chấm dứt cuộc chiến với Đại Chu. Khâm thử. Liễu tiểu thư, tiếp chỉ đi. Tinh Nhi. Chiêu Nhi.
Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Vì chuyện của cô, Đại Chu ta sắp khai chiến với Đại Trần rồi. Sao lại thế? Nghe nói Độc Cô Tấn đề nghị đánh, nhưng hoàng huynh ta cũng đồng ý. Bệ hạ đồng ý đánh Đại Trần chúng ta? Đúng rồi.
Mà còn tự mình xuất chinh đấy. Tinh Nhi. Chỉ cần cô đi khuyên hoàng huynh ta, chắc chắn huynh ấy sẽ đồng ý lui binh ngay lập tức. Hoàng thượng tự mình xuất chinh? Đúng. Không biết huynh ấy nghĩ gì nữa. Lại nhìn đi này. Các tiểu thư, phu nhân,
Đi qua đi lại chớ có bỏ lỡ. Phu nhân, đi qua đi lại chớ có bỏ lỡ. Công tử. Công tử xem này. Công tử xem đi. Những món đồ này đều rất hợp với phu nhân ngài. Phu nhân? Nếu người bán đã nói là hợp với phu nhân muội,
Không định xem thử sao? Ai là phu nhân của huynh chứ? Là muội đưa ta khỏi phủ Độc Cô, cũng chính muội khiến ta mất nhà mất cửa. Lẽ nào muội không định chịu trách nhiệm với ta? Vậy ta nên… chịu trách nhiệm thế nào? Trả cho ta một gia đình. Uyển Nhi.
Chúng ta thành hôn đi. Nghe nói gì chưa? Chúng ta sắp chiến tranh với nước Trần rồi. Mà Hoàng thượng còn đích thân xuất chinh đấy! Hoàng thượng tự ra chiến trường sao? Không phải có Độc Cô tướng quân tọa trấn rồi sao? Sao còn cần Hoàng thượng ra nữa?
Ta nghe bằng hữu trong cung nói, lần này Hoàng thượng xuất chinh do bị Độc Cô tướng quân ép phải đi. Chắc là Độc Cô tướng quân này cố ý để Hoàng thượng lên tiền tuyến, rồi đợi thời cơ cướp ngôi. Chúng ta đi xem hỉ phục thôi. Đi nào.
Công tử, có lấy món đồ này nữa không? Công tử! Phu nhân đâu? Tân nương tử biến mất rồi. Biến mất là sao? Rõ ràng lúc nãy vẫn còn trong phòng. Nhưng… Mới thoáng chốc đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Nếu không thật lòng, sớm muộn cũng ra đi.
Ngay từ ban đầu, lựa chọn của muội ấy đã là Vũ Văn Ung. Hoàng thượng. Tề vương điện hạ tới. Chiêu Nhi? Sao nó lại đến? Hoàng huynh. Hoàng huynh. Không ngờ rằng đệ sẽ tới chứ gì? Có kinh ngạc không? Bất ngờ không? Hoàng huynh. Tinh Nhi tới tìm huynh
Vì có việc quan trọng cần nói với huynh. Huynh nhớ đừng làm tổn thương cô ấy. Hoàng thượng. Lần này ta cất công tới đây, vì phụng mệnh của hoàng đế nước Trần, tới để đàm phán chuyện hòa giải. Hòa giải? Trẫm đồng ý hòa giải với các ngươi từ khi nào?
Hãy đưa ra một lý do để trẫm lui binh. Người cũng biết rõ đối với hai nước và dân chúng hai nước, rốt cuộc chiến tranh có ảnh hưởng thế nào. Người còn nhớ không? Lúc chúng ta cứu tế ở Ích Châu, nhìn thấy những người dân
Vật vờ đói khổ vì thiên tai. Đối với họ, chiến tranh còn đáng sợ hơn thiên tai. Người nỡ lòng nào nhìn bọn họ lang bạt đầu đường xó chợ, ăn bữa hôm lo bữa mai sao? Hoàng thượng. Ta biết trong lòng người mang thiên hạ, người không phải kẻ hiếu chiến.
Nếu vì ta dối lừa, khiến người canh cánh trong lòng vậy người hãy trút giận hết lên người ta. Muốn giết muốn chém, tùy theo ý người. Nàng nói hết chưa? Chuyện này vô cùng hệ trọng. Chiến tranh hay hòa bình, Mong Hoàng thượng cân nhắc kỹ.
Ta không làm phiền Hoàng thượng nữa. Tinh Nhi. Cô phải đi sao? Chiêu Nhi. Ta tới để cầu hòa. Ta đã chuyển lời rồi, ta về nước Trần đây. Hoàng huynh. Huynh đồng ý lui binh rồi sao? Tinh Nhi. Không được đi. Nếu hoàng huynh không lui binh, khi cô về,
Lão hoàng đế kia sẽ không tha cho cô đâu. Hắn sẽ giết cô mất. Hoàng huynh. Huynh cho Tinh Nhi ở lại đi. Hoàng đế nước Trần sẽ không tha cho cô ấy đâu. Nếu hoàng đế nước Trần cố tình muốn giết ta, vậy là số mệnh ta có kiếp nạn này,
Trốn cũng không được. Ta chấp nhận kết quả này rồi. Ta phải đi đây. Hoàng huynh. Lẽ nào huynh nhẫn tâm nhìn Tinh Nhi về chỗ chết sao? Tinh Nhi. Tinh Nhi! Tinh Nhi! Sao ta lại ở đây? Nàng ngất đi. Sức khỏe không ổn thì đừng cố sức.
Ở lại đây nghỉ ngơi cho tốt. Tinh Nhi. Cô tỉnh rồi? Quân y bảo cô phải nghỉ ngơi cho khỏe. Mau lên, mau uống thuốc hạ sốt này đi. Đây là thuốc bôi ngoài da. Hoàng huynh. Huynh làm gì thế? Mau đưa thuốc cho ta. Ta phải bôi thuốc cho Tinh Nhi.
Đệ có biết nam nữ thụ thụ bất thân không? Trong quân doanh, không có nữ tử nào khác mà. Hơn nữa, đệ và Tinh Nhi có quan hệ tốt như vậy, Tinh Nhi không để bụng đâu, Tinh Nhi nhỉ? Chiêu Nhi. Để ta tự bôi thuốc. Tự bôi được chứ? Chiêu Nhi.
Đệ ra ngoài trước đi. Hoàng huynh. Huynh không ra ngoài sao? Trẫm vẫn còn chuyện khác cần bàn bạc với Tinh Nhi. Hoàng thượng… Đừng đuổi ta đi. Chiêu Nhi. Huynh ở đây với ta cả đêm sao? Không. Ta mới tới thôi. Tinh Nhi. Hôm nay cô đã khỏe hơn chưa?
Đã không sao nữa rồi. Huynh vừa nói huynh mới tới thôi? Sao ta có cảm giác có ai đó ở trong doanh trướng này cùng với ta cả đêm… Ta biết rồi. Chắc chắn là hoàng huynh. Huynh ấy bảo ta đừng ở lại với cô,
Vậy mà bản thân thì ở bên cô cả đêm. Tinh Nhi. Cô sao thế? Nhìn có vẻ không được vui lắm. Có phải vẫn còn lo chuyện chiến sự hai nước? Yên tâm đi. Hôm qua ta hỏi Hỏa Dực rồi. Hắn nói hoàng huynh sẽ không đánh nước Trần đâu.
Lần này huynh ấy xuất chinh chỉ là để làm ra vẻ, cho Độc Cô Tấn nhìn thôi. Vậy sao? Thế nên, cô đừng lo lắng nữa. Hôm nay trời đẹp, ta đưa cô ra ngoài đi dạo nhé. Hôm qua Hỏa Dực đưa ta đi săn,
Ta còn săn được hai con sói hoang đấy. Ngây ra đấy làm gì? Đi thôi. Nào. Đưa bức thư này cho Thái tử nước Trần. Ngươi tự đi đi. Đừng để kẻ nào biết hành tung của ngươi. Hoàng thượng. Người đã quyết làm thế này sao? Lỡ như…
Bọn họ gây bất lợi cho người… Nếu họ muốn khai chiến, sẽ không để Tinh Nhi tới đây hòa giải. Yên tâm đi. Hiện tại nước Trần còn sợ trận chiến này hơn chúng ta. Thuộc hạ sẽ xuất phát ngay. Nhất định sẽ tự tay đưa bức thư này cho Trần Doãn.
Trẫm chờ ngươi quay về. Tinh Nhi! Mau tỉnh lại đi! Hoàng huynh xảy ra chuyện rồi! Sao vậy? Hoàng thượng làm sao? Hoàng huynh… Dẫn một đội quân đi tập kích đại doanh nước Trần. Kết quả bị trọng thương, được khiêng về. Hỏa Dực nói e là không qua khỏi. Sao cơ?
Tinh phi nương nương. Sao người lại ra đây? Hoàng thượng sao rồi? Hoàng thượng… Đi rồi. Cái gì? Tinh phi nương nương. Tinh phi nương nương. Chuyện này vô cùng hệ trọng. Giờ tuyệt đối không được nói với kẻ nào. Nếu không, trong triều ắt sẽ đại loạn. Vũ Văn Ung chết rồi?
Chuyện ngươi nói có thật không? Tin tức do tiền tuyến truyền tới. Vô cùng chính xác. Quá tốt. Trời giúp ta mà. Lập tức khởi hành đi tới tiền tuyến, nghênh tiếp di thể của Vũ Văn Ung. Chúc mừng tướng quân. Chỉ là… Lần này đi,
Chúng ta cần chuẩn bị bao nhiêu người? Chuyện này không nên phô trương. Tránh lộ tin tức, để kẻ khác lợi dụng sơ hở. Một đội đón tang là được. Tướng quân suy nghĩ chu toàn. Thuộc hạ đi giải quyết ngay. Thiếu chủ. Người về rồi! Cha ta đâu? Thiếu chủ.
Người chưa biết phải không? Hoàng thượng băng hà trên chiến trường rồi. Lão gia đang đưa đội ngũ đi nghênh đón linh cữu Hoàng thượng về. Ngươi nói sao? Hoàng thượng băng hà? Vâng. Từ nay… Trời đất này là của lão gia và thiếu chủ rồi! Thiếu chủ.
Hành động vội vã thế này, là có chuyện gì? Thuộc hạ phát hiện một hiện tượng kỳ lạ. Gần đây Quách Hoài điều động một lượng lớn quân Tây Bắc hướng về phía tiền tuyến. Thuộc hạ đang chuẩn bị báo cho Đại tướng quân. Chuyện xảy ra lúc nào? Khoảng… Mười ngày trước.
Mười ngày trước? Không ổn. Có bẫy ở đây! Lưu Nguyên. Mau điều động binh mã theo ta đi tiền tuyến. Vâng. Độc Cô tướng quân. Hoàng thượng đâu? Độc Cô tướng quân tới vào lúc này chắc là để giúp Hoàng thượng một tay để giành được quận Thiên Môn nhỉ?
Giờ lão phu không rảnh nói mấy việc này. Tránh ra. Hoàng thượng bận chiến sự mỏi mệt, cơ thể suy yếu, hiện đang nằm nghỉ, không gặp ai hết. Nực cười. Lão phu muốn gặp là gặp. Ai ngăn được? Tướng quân. Nếu ngài tiến thêm một bước, đừng trách Hỏa Dực ta
Không khách khí. Hỏa thống lĩnh. Ngươi không muốn để lão phu gặp Hoàng thượng tới mức này, lẽ nào Hoàng thượng xảy ra chuyện gì rồi? Hoàng thượng rất ổn. Để Độc Cô tướng quân nhọc lòng rồi. Rất ổn? Theo lão phu thấy, Hoàng thượng đã băng hà rồi. Hiện này ngươi
Bí mật không phát tang. Bụng dạ khó lường. Người đâu. Bắt hắn! Độc Cô tướng quân. Vũ Văn Ung? Xem ra Đại tướng quân một lòng muốn trẫm chết. Giỏi cho tên Vũ Văn Ung ngươi. Dám cài bẫy lừa lão phu mắc bẫy? Nếu trẫm không diễn màn kịch này,
Sao Đại tướng quân có thể mang có mấy người vội vàng tới đây được? Lão phu luôn tưởng rằng ngươi chỉ là một con hổ lão phu nuôi ở trong lồng. Nhưng giờ xem ra hổ mọc vuốt sắc rồi. Hổ thì mãi mãi là hổ. Chỉ tiếc rằng tướng quân biết muộn quá.
Người đâu. Bắt Độc Cô Tấn lại. Tướng quân. Mau rút lui. Thiếu chủ sắp đến rồi. Rút! Tướng quân. Người đi trước. Thuộc hạ bọc hậu. Cha! Thành Nhi. Sao con lại ở đây? Cha trúng kế rồi. Nếu con đoán không nhầm, Quách Hoài sẽ tới ngay thôi.
Hắn chi viện cho Vũ Văn Ung, giết quân Độc Cô chúng ta. Quách Hoài? Là hắn? Thì ra bao nhiêu năm nay, ta vẫn luôn nhìn lầm. Hoàng thượng. Lão phu tới đây! Lão thất phu này giao cho hai người. Ta đi giết Vũ Văn Ung. Cha, nguy hiểm! Tránh ra. Cha!
Hoàng huynh! Chiêu Nhi! Chiêu Nhi! Bảo vệ Hoàng thượng! Chiêu Nhi! Đệ phải sống! Trẫm không cho phép đệ có mệnh hệ gì! Hoàng huynh. Chiêu Nhi đã đồng ý với huynh và Tinh Nhi sẽ bảo vệ hai người. Đúng không? Vậy giờ Chiêu Nhi đã làm được rồi. Phải không?
Đệ làm được rồi. Đệ làm được thật rồi. Vậy Chiêu Nhi đã trưởng thành rồi đúng không? Trưởng thành rồi. Đúng là trưởng thành rồi. Vậy sau này Chiêu Nhi có thể bảo vệ huynh, Tinh Nhi và mẫu hậu chu toàn rồi. Đúng. Hoàng huynh. Đừng khóc. Chiêu Nhi! Chiêu Nhi! Chiêu Nhi!
Bắt nghịch tặc Độc Cô Tấn cho trẫm! Giết không tha. Thành Nhi! Độc Cô Thành. Tên nghịch tử này! Đã là lúc nào rồi mà con vẫn bảo vệ ả tiện nhân này! Con đã nói, cô ấy không phải tiện nhân. Cô ấy là nữ nhân của con. Nữ nhân của con?
Con nhìn cho rõ đi, giờ kiếm của ả đang chĩa về phía cha con. Lão tặc Độc Cô. Ngươi giết toàn bộ 72 người trong Đường gia ta. Đến đứa bé bảy tuổi cũng không tha. Nay ta phải giết ngươi báo thù rửa hận! Thành Nhi!