Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 17 | iQiyi Vietnam
♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu ♫ ♫ Trăng biết tĩnh mịch ♫ ♫ Tiếng thở dài vẫn không giải quyết được nỗi buồn cũ ♫ ♫ Vừa bước lại gần tim ♫ ♫ Vừa trốn chạy thật xa ♫
♫ Chưa từng nghĩ đã ở bên nhau lâu đến vậy ♫ ♫ Chỉ sợ sau khi tỉnh mộng sẽ đau đớn ♫ ♫ Mới biết cuộc đời đã bị người tác động ♫ ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫
♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫ ♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim ♫ ♫ Đau đến rơi nước mắt ♫ ♫ Hay là nói trái với lòng mình ♫ ♫ Hay là dịu dàng nói thật ♫ [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 17] Nương nương.
Con làm ta tức chết mà! Giơ tay ra đây! Này thì ham chơi! Này thì ham chơi, không học hành đàng hoàng. Này thì ham chơi, không học hành đàng hoàng. ♫ Gió muốn thổi lại thôi, sợ khơi lên nỗi buồn chia ly ♫ ♫ Nếu biển khơi vẫn như cũ ♫
Thấm Nhi tỷ tỷ, đừng khóc nữa. Ta mang một thứ rất thú vị đến cho tỷ này. ♫ Khắp chân trời chỉ có một con tàu lại tin tưởng có thể bên nhau đến bạc đầu ♫ Ta mất rất lâu mới bắt được ở sân sau đấy. Có đẹp không? Đẹp.
Đẹp hơn đèn trong phòng ta nhiều. Vậy tặng cho tỷ đấy. Nhưng tỷ đừng khóc nữa, được không? ♫ Lá buồn thương thu ♫ ♫ Trời đất chẳng còn, tấm lòng son có thể bảo vệ cho nhau ♫ Cha của tỷ cũng ác thật đấy.
♫ Hỏi rằng năm tháng có thể quay lại? ♫ ♫ Năm tháng ung dung mà rằng chén nước hắt đi khó lòng lấy lại ♫ ♫ Lá vàng luôn tiêu điều ♫ Cha đã nói nếu đánh đàn không tốt thì đừng nói là vào cung làm phi tử,
Đến công tử nhà bình thường cũng sẽ coi thường ta. Nhưng ta không hề muốn vào cung làm phi tử. Sao lại vậy chứ? Trong mắt ta, Thấm Nhi tỷ tỷ là tốt nhất. Thật sao? Đúng vậy. Bình thường biểu tỷ chơi cùng ta, đọc sách cùng ta, luyện kiếm cùng ta.
Trừ mẹ ta ra, Thấm Nhi tỷ tỷ là người tốt nhất với ta. Vậy sau này tỳ tỳ sẽ tốt với đệ cả đời, được chứ? ♫ Đời sau chẳng còn mong gì hơn ♫ ♫ Đã nói bên nhau sáng cùng đất trời nhưng lại mỗi người một phương ♫
♫ Đôi khi nỗi cô đơn này cũng là một kiểu dịu dàng ♫ ♫ Sau khi người đi, lá buồn thương thu ♫ [Từ khoảnh khắc ấy,] [trong lòng ta chỉ có một mình đệ.] [Những năm qua,] [người ta ban ngày nhớ mong là đệ,] [người gặp trong mơ cũng là đệ.]
[Ta và đệ là thanh mai trúc mã,] [duyên tốt trời ban,] [cớ sao phải rơi vào kết cục như ngày hôm nay?] [Hoàng thượng muốn tách hai chúng ta ra,] [một người là phi,] [một kẻ là thần.] [Ta đã chấp nhận số phận này.] [Nhưng bây giờ,]
[đệ lại bị nữ tử đê tiện như vậy] [mê hoặc tâm trí,] [vứt bỏ tình cảm của ta và đệ ra sau lưng.] [Ta sẽ không cam chịu chờ đợi nữa.] [Quân Thanh,] [đệ phải thực hiện lời hứa của mình.]
♫ Lời tâm tình đang phiêu dạt, năm sau lại tương phùng ♫ [Người ta luôn nhung nhớ là đệ. Lúc này đệ phải thực hiện lời hứa, hãy đưa ta rời khỏi đây] ♫ Ngoài chờ đợi người, đời này chẳng nỗi cô đơn nào khác ♫
♫ Người nhường hoài bão sơn hà chẳng hề sai ♫ ♫ Thua bởi khuôn mặt người ♫ Thái Điệp. Nương nương. Giao bức thư này cho vương gia. Vâng. Thương hội Tử Hiên? Tại sao bản vương chưa từng nghe nói đến thương hội này? Nhóm người chết ngày hôm ấy
Đa phần đều không rõ lai lịch, nhưng bọn chúng đều từng làm việc tại thương hội Tử Hiên. Bọn họ làm việc khiêm tốn, chưa từng điều tra được thế lực đứng sau. Vậy thì phiền Cẩm Y điều tra rõ ràng nguồn gốc của thương hội này. Mấy ngày không gặp,
Mạc Uyển, cô gầy đi nhiều rồi đấy. Hơn nữa Quan Thư cung này tại sao lại ít đi nhiều người như vậy? Chỉ là điều chỉnh thường thấy nơi hậu cung thôi, không cần để ý quá. Ngược lại là huynh đấy. Vội vàng đến đây như vậy là có chuyện gì?
Ta đến Bình Lạc điện bàn bạc chuyện quan trọng với Quân Thanh thì phát hiện ra một người mặc đồ đen ở trước cửa [Người ta luôn nhung nhớ là đệ. Lúc này đệ phải thực hiện lời hứa, hãy đưa ta rời khỏi đây]
Và lấy được bức thư này trên người tên đó. Là thư tình của Thục phi. To gan làm xằng như vậy. Chuyện này mà bị phát hiện ra thì đúng là họa vô đơn chí với Quân Thanh. Vương Thấm Nhược luôn có suy nghĩ kín đáo, cũng chỉ có chuyện của Quân Thanh
Mới làm cô ấy mất lý trí như vậy. Quân Thanh đã đến tìm ta chưa? Nương nương, người đừng nên đợi thì hơn. Để ta đi lấy ít nước nóng cho người, sau khi tắm rửa thì nghỉ ngơi đi. Đệ ấy từng chính miệng hứa với bản cung. Dù thế nào đi nữa
Thì bản cung cũng không cho đệ ấy nuốt lời. Dù cho dùng hết đủ mọi thủ đoạn thì bản cung cũng muốn nghĩ cách đạt được mong muốn, không chừa đường lui. Nương nương, vậy ý của người là… Nếu đệ ấy đã nhìn mà như không thấy
Thì bản cung chỉ có thể đến tận nơi để nhắc nhở. [Bình Lạc điện] Nương nương. Tại sao không để ý đến thư của ta? Ta không hiểu biểu tỷ đang nói gì. Nhưng tỷ bất ngờ đến Bình Lạc điện như vậy, nếu không có chuyện gì quan trọng
Thì vẫn nên về sớm thì tốt hơn. Nếu không phải đệ nhìn mà như không thấy, nói mà không giữ lời thì sao ta lại đến đây? Quân Thanh, bao nhiêu năm nay, ta chưa có ngày nào là không trông ngóng đệ, chờ đợi đệ.
Ta đã chịu đủ chốn thâm cung này rồi. Hãy đưa ta đi đi. Bây giờ đưa ta rời khỏi đây, được không? E là nương nương suy nghĩ lung tung rồi. Bản vương là thần, người là phi tần, sao có thể đưa ra yêu cầu như vậy? Tại sao tỷ còn không hiểu?
Trước đây tỷ là tỷ tỷ tốt của Quân Thanh, bây giờ tỷ lại là phi tần của hoàng huynh. Bản vương chưa từng có một chút suy nghĩ nào khác với nương nương. Vậy tại sao đệ lại ôm suy nghĩ gặp may với Diêu Mạc Uyển? Nương nương hiểu nhầm rồi.
Dù ta có hiểu nhầm hay không thì ngày ấy đệ cũng từng hứa với ta rằng nếu ta ra tay giúp đỡ Diêu Mạc Uyển thì sẽ đồng ý với bất cứ yêu cầu nào của ta, dù là tính mạng của đệ cũng được. Bây giờ, yêu cầu của ta
Là đệ hãy đưa ta rời khỏi đây. Tính mạng này của bản vương, nếu nương nương muốn thì lúc nào cũng có thể lấy. Nhưng yêu cầu lúc này của nương nương, xin thứ cho Quân Thanh không thể thực hiện. Với đệ, yêu thương ta
Chẳng lẽ còn khó hơn từ bỏ tính mạng? Được. Nếu đệ đã vô tình như vậy thì tỷ tỷ cũng không yêu cầu nữa. Thái Điệp. Hai ly rượu này coi như là lời cáo biệt của ta và đệ. Hôm nay uống nó,
Tình cảm của ta và đệ chỉ đến đây thôi, không còn nữa. Chẳng lẽ đệ còn sợ ta hạ độc trong rượu này để hại đệ? Chuyện đã đến nước này mà ngay đã chuyện này đệ cũng không muốn tin tưởng tỷ tỷ sao? Chủ nhân. Ban nãy ta thấy Thục phi
Vội vội vàng vàng đến Bình Lạc điện. Thinh Nguyệt. Có nô tì. Ngươi hãy giữ lá thư này lại, đừng để rơi vào tay ai. Ân Tuyết, cô đi theo ta. Nương nương, người muốn đi đâu? [Bình Lạc điện] Mạc Uyển. Mạc Uyển. Sao muội lại ở đây? Mạc Uyển.
May mà ta đến kịp lúc. Là phấn mê tình. Thật không ngờ người trong hoàng tộc lại sử dụng thủ đoạn hạ lưu như thế này. Có vẻ dược hiệu của phấn mê tình không thể phát ra khỏi cơ thể ngài ấy, e là khi tỉnh lại sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Vương Thấm Nhược không trúng độc. Vậy vương gia phải làm thế nào? Ân Tuyết, cô đưa Vương Thấm Nhược về cung đi đã. Lần này cô ấy đã dùng cả phấn mê tình, giữ lại ở trong cung thì e là sẽ chỉ gây thêm phiền phức thôi.
Cô hãy đưa bức thư tình chính tay cô ấy viết đến Đôn Thân Vương phủ, phải để Đôn Thân Vương đọc được. Vâng. [Người ta luôn nhung nhớ là đệ. Lúc này đệ phải thực hiện lời hứa, hãy đưa ta rời khỏi đây] Người đâu. Có nô tài. Sáng sớm mai,
Lập tức thay bản vương vào cung xin chỉ để Thục phi nương nương nhanh chóng về phủ. Nhưng thân phận của nương nương không thể dễ dàng về phủ. Cứ nói là mẹ bị bệnh nặng, mong nhớ con gái. Tóm lai thì không cần biết dùng cách nào,
Phải lập tức đón nương nương về cho ta. Vâng, nô tài sẽ đi làm ngay. Mạc Uyển. Sao cô lại ở đây? Ngài trúng phấn mê tình của Vương Thấm Nhược. Vậy nên cô cứu ta? Nói như vậy là hai chúng ta… Vương gia yên tâm,
Chúng ta không xảy ra chuyện gì cả. Không phải là cô… sợ ta áy náy nên mới cố tình nói dối đấy chứ? Cô yên tâm, bản vương chắc chắn sẽ cho cô một câu trả lời. Vậy vương gia muốn cho ta câu trả lời như thế nào? Được rồi,
Không đùa ngài nữa. Không dối gạt gì ngài, đêm qua chúng ta thật sự không có chuyện gì cả. Có lẽ là vì ngài trúng độc khá ít, kéo dài quá lâu nên tác dụng của thuốc cũng đã hết, ta không lợi dụng gì ngài ngài cũng không lợi dụng gì ta,
Ngài có thể yên tâm. Được. Bản vương biết rồi. Rõ ràng cô để ý đến ta, lo lắng cho sự an toàn của ta, tại sao lại làm chuyện trái với lòng mình, cũng không muốn quay đầu lại? [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com]
Sao ta lại về rồi? Để ý hành động của Quân Thanh như vậy không thể là ai khác ngoài Diêu Mạc Uyển. Chắc chắn lại là cô ta phá hỏng chuyện tốt của ta. Diêu Mạc Uyển, ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô. Nương nương.
Đôn Thân Vương phủ đến báo, vương phi bị bệnh nặng, hoàng thượng đã đồng ý cho người về phủ thăm người thân. Mẹ. Đang nghĩ gì vậy? Ta chẳng nghĩ gì cả. Nghe nói đêm qua huynh trúng độc. Đúng vậy. Mạc Uyển đã cứu ta. Vậy chẳng phải là hai người…
Ta và Mạc Uyển chẳng xảy ra chuyện gì cả, hiệu lực của thuốc đã hết và tự hóa giải. Ai hỏi huynh điều này chứ. Chẳng phải huynh còn có ta à? Yên tâm, ta chắc chắn sẽ ở bên cạnh huynh, tuyệt đối không vào cung làm phi.
Được rồi, đừng náo loạn nữa. Đêm nay huynh có rảnh đi để đến thương hội Tử Hiên điều tra sổ sách của bọn họ để xem có manh mối gì không? Được. Hôm nay bản cung mời các muội muội đến đây là vì chuyện yến hội giữa năm.
Bản cung phát riêng một số ngân lượng cho mọi người để mọi người mua một vài trang sức kiểu mới. Tỷ tỷ, những năm trước đều là tiên hoàng hậu toàn quyền tổ chức. Nay tỷ tỷ nắm chuyện của lục cung, tại sao không làm việc theo quy tắc cũ?
Nếu bản cung đích thân tổ chức mà không hợp ý mọi người thì chẳng phải là chuyên quyền độc đoán? Như vậy thì mọi người có thể tự mua hoặc chế tác, có thể làm việc theo sở thích của mình, chẳng phải sao? Vẫn là tỷ tỷ suy nghĩ chu đáo.
Quý phi nương nương. Thần thiếp vừa vào cung, vẫn chưa biết yến hội giữa năm có những điều gì cần đặc biệt chú ý không? Muội muội không cần lo lắng. Yến hội giữa năm là yến hội của hoàng thượng và phi tần hậu cung,
Chỉ để vài người không được gặp hoàng thượng được gặp hoàng thượng một lần, nói chuyện an ủi thôi. Thật ra hoàng thượng đến cung của ai cũng không quan trọng, quan trọng là hoàng thượng có thể để ý đến ai. Vậy nên, bản cung mong các muội muội
Có thể thường xuyên tu văn luyện đức. Chỉ dựa vào sủng hạnh thì cuối cùng cũng chỉ là một phi tử có cũng được không có cũng chẳng sao. Còn về yến hội giữa năm cũng chẳng có gì phải đặc biệt chú ý. Chỉ có một điều
Cũng là quy định bất thành văn. Đó là khi ấy, phi tử nào ăn mặc nổi bật thì hoàng thượng sẽ sủng hạnh phi tử đó. Nương nương. Người xem, những người ngày hôm nay luôn châm chọc khiêu khích. Chẳng lẽ người định im lặng mãi sao? Chẳng lẽ đã quên
Tại sao ban đầu người lại vào cung? Bản cung sẽ không quên. Vậy thì nương nương phải nắm bắt cơ hội yến hội giữa năm này đấy. Cần chuẩn bị trang sức gì, Thinh Nguyệt sẽ lập tức đi làm.
Các phi tần sẽ tập trung đầy đủ trong yến hội giữa năm này, phải là một lần nổi bật, không ai bì được. Bản cung nghe nói trước kia tỷ tỷ dùng một bộ trâm Cửu Thái Phượng Thê để lấy được sự yêu thích của hoàng thượng. Vậy là
Nương nương định bắt chước hoàng hậu? Tiếc là thứ này đã xuống mồ cùng tỷ tỷ, bây giờ chỉ có thể nghĩ cách khác. Yến hội giữa năm đã chuẩn bị ổn thỏa chưa? Nô tài đã cho người đi sắp xếp. Nghĩ lại thì yến hội giữa năm này
Là khi hoàng hậu còn sống đã làm ra để trẫm sủng hạnh đồng đều, săn sóc cho các phi tần trong hậu cung. Nô tài đang gấp rút luyện chế Cửu chuyển hoàn hồn đan, đã bước đầu có hiệu quả. Nô tài nghĩ không lâu nữa,
Hoàng thượng sẽ có thể gặp lại hoàng hậu. Thật sự là như vậy? Vâng. Vậy thì đúng là rất tốt. Có thiếu gì thì cứ đến quốc khố nhận là được. Vâng. Hai người kia chẳng phải là tì nữ của Lệ quý phi và Uyển phi sao? Nô tài nghĩ
Lại là Lệ quý phi âm thầm cho người chăm sóc Uyển phi. Cô cô, con không nỡ rời xa Quân Thanh ca ca. Lần này đi thì e là sẽ không bao giờ gặp lại huynh ấy nữa. Cớ sao phải hao phí chân tình cho một người không yêu con chứ?
Dù con có ở bên cạnh cả đời thì hắn cũng sẽ không thay lòng. Con đã không mong muốn có được tình yêu của huynh ấy nữa. Chỉ cần có thể nhìn huynh ấy từ xa là con đã mãn nguyện rồi. Con là công chúa của Nam Dụ ta,
Sao có thể yêu đến mức không còn khí phách như vậy. Tìm cơ hội tạm biệt hắn đi. Con biết rồi, cô cô. Nương nương. Nô tì đã lấy được hình vẽ của trâm Cửu Thái Phượng Thê từ Nội Vụ phủ. Ngươi hãy nhanh chóng cho thợ chế tác
Rồi giao nó cho Thinh Nguyệt. Vâng, nương nương. Muốn bay lên cành làm phượng hoàng? Bản cung cho cô cơ hội này đấy. [Chấn Tốn Ly Khôn Đoài Càn] Khảm, chấn, ly. [Ba quẻ trong bát quái]
[Số tiền thu vào hàng tháng, số tiền chi ra hàng tháng] [Sổ sách] [Số tiền thu vào hàng tháng, số tiền chi ra hàng tháng] [Bình Lạc điện] Trường Phong công chúa. Lại một mình uống rượu giải sầu à? Nào, ta uống với huynh. Cô làm sao thế?
Quân Thanh ca ca, ta phải đi rồi, sau này sẽ không có ai quấn lấy huynh nữa. Có phải huynh rất vui không? Thật ra bản vương không ghét cô, cô cũng chẳng làm sai điều gì. Có lẽ điều duy nhất cô làm sai là yêu sai người.
Bản vương cũng biết rất rõ cảm giác bỏ ra trái tim chân thật lại bị tùy ý giẫm đạp. Vậy nên bản vương không muốn cuối cùng cô phải chịu hết đau khổ. Chỉ có từ chối thì ta mới làm cô sớm được giải thoát. Đúng vậy.
Bây giờ ta mới hiểu tại sao dù Diêu Mạc Uyển phản bội huynh, làm tổn thương huynh nhưng huynh vẫn một lòng như vậy. Vì trong mắt huynh chỉ có cô ấy, không liên quan đến người khác, không có thuốc chữa.
Trường Phong công chúa có thể cởi mở vui vẻ thì tốt. Được rồi, không nói những chuyện này nữa. Dạ Quân Thanh, ta cho huynh biết. Từ bây giờ, ta sẽ không thích huynh nữa, huynh hãy hối hận đi. Quân Thanh ca ca,
Ngày mai ta phải lên đường rời khỏi Đại Chử, huynh có thể ôm ta không? Quân Thanh ca ca, sau này nhất định đừng để ta nhìn thấy huynh nữa, không thì ta sẽ dùng mọi cách để không cho huynh đi. Trùng hợp thế, lại đến à? Sao vậy?
Lại làm tổn thương trái tim cô nương nhà người ta rồi à? Đau dài không bằng đau ngắn, cuối cùng thì cô ấy cũng sẽ hiểu thôi. Chuyện huynh điều tra có manh mối gì không? Thương hội Tử Hiên lấy buôn bán thuốc làm chính,
Nhưng số tiền bán được trong sổ sách của họ rất không khớp với cuống phiếu được giữ lại ở tiền trang, phải đến hơn trăm lần. Chỉ bán thuốc thì sao có thể kiếm nhiều tiền như vậy? Vậy nên thương hội Tử Hiên này là trạm trung chuyển
Đậu gia dùng để lưu chuyển tiền tham ô buôn bán thuốc nổ. Hơn nữa, ông chủ Vương chính là một quân cờ của Đậu Sĩ Minh. Chi bằng bắt hắn lại để hỏi là giải quyết được thôi. [Quan Thư cung] Hôm nay muội muội rất rực rỡ. Có vẻ
Đã quyết tâm lôi kéo lòng thánh thượng bằng lần này. Uyển Nhi nào bằng được tỷ tỷ. Tỷ tỷ thành thục lão luyện, khác với mọi người, chắc hẳn sẽ làm hoàng thượng vui lòng. Bản cung muốn nhắc nhở muội muội một câu. Đừng làm khí thế quá mạnh.
Khí thế mạnh sẽ không thể sống lâu trong hậu cung. Vậy thì muội muội muốn so với tỷ tỷ, xem ai có thể sống lâu hơn. [Hoàng thượng giá đáo.] Thần thiếp tham kiến hoàng thượng. Miễn lễ. Tạ hoàng thượng. Mạc Tâm. Uyển phi. Hỗn xược! Ai cho nàng
Tự ý cài trâm hoàng hậu dùng? Trẫm thấy nàng càng ngày càng to gan đấy. Thần thiếp không biết trâm này là vật của tiên hoàng hậu, vô tình mạo phạm, mong hoàng thượng tha tội. Nàng… Uyển phi, sao muội có thể cài trâm của tiên hoàng hậu?
Chẳng lẽ muội không biết tình cảm của hoàng thượng rất sâu đậm, sẽ thấy vật sinh lòng bi thương? Hoàng thượng,