Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 11 | iQiyi Vietnam

    [Nội dung này có phụ đề tiếng Việt] Đi theo anh. Sao cứ mỗi lần như vậy là lại bị anh bắt gặp thế? Phải làm như vậy sao? Có một số chuyện không làm thì trong lòng sẽ không yên. Đúng vậy. Có những chuyện nhất định phải làm

    Nếu không trong lòng sẽ không yên. Cậu Lục rượu của nhà máy rượu Menuts tháng này tỷ lệ trả lại hàng lên đến 70%. Hơn nữa có vài vị khách quen hình như có ý hủy hợp tác với nhà máy trong nửa năm tới. Công thêm men Brett ủ mới năm nay

    Không có bất cứ hiệu quả nào. Tình hình vốn hiện giờ cũng không mấy lạc quan rất khó để chống đỡ cho nhà máy rượu vang Rose. Với tình hình vốn hiện giờ cùng lúc vận hành hai nhà máy thì xấu nhất là chống đỡ được bao lâu nữa. Nửa năm.

    Vấn đề vốn để tôi nghĩ cách. Còn chuyện gì nữa không? Đúng rồi Hai tuần nữa nhân viên được cử đi của WSA sẽ tới có cần chuẩn bị gì không? Không đâu. Mọi thứ cứ như bình thường. Vâng. Sao vị giác của mình lại biến mất rồi?

    Tức là vị giác của Hà Bất Túy quay lại. Mình phải đi tìm cô ấy. Chú Mã tôi đi trước đây. Có chuyển biến tốt rồi. Đàn anh em vẫn còn chuyện nên em về trước nhé. Vào đi nói vài câu rồi đi. Anh Đao anh cũng uống một ly đi.

    Tiểu Bạch, cậu tan làm đi. Vâng. Vẫn đang nghĩ làm sao để giúp Lục Vi Tầm à? Không có. Em thích Lục Vi Tầm đúng không? Em cũng không biết. Vậy là thích rồi. Em đối xử với cậu ta khác với anh. Nhưng thời gian em quen biết anh nhiều hơn anh ấy.

    Tình yêu là thứ không liên quan đến việc quen biết bao lâu. Bất Túy. Anh hỏi em cái này. Em nói xem trên đời này có kiểu người mà người đó yêu một người xem người kia là cả thế giới thậm chí là vì người kia

    Mà không cần cả mạng sống của mình không? Anh nghĩ gì thế? Làm gì có chuyện gì mà quan trọng hơn cả tính mạng chứ? Làm gì chuyện gì còn quan trọng hơn cả tính mạng. Bất Túy. Em vào kho lấy giúp anh một chai vodka đi.

    Anh pha cho em một ly rượu khác. Em trai tôi chết oan uổng nhưng người hại nó vẫn đang sống rất vui vẻ. Một tấm chân tình của nó lúc đó bị người khác vứt đi như vứt giẻ rách. Lúc hai chúng tôi còn nhỏ bố tôi cũng bị người ta đổ oan

    Bị hãm hại rồi mất tích. Đi thôi. Dịch Nam Kha. Dịch Bắc Đao. Hà Bất Túy. Vodka. Vodka. Alo, Hách Dụng à? Hà Bất Túy có ở chỗ cậu không? Không có. Cậu ấy đang làm việc ở quán bar phải hơn ba giờ sáng mới về. Có ai không?

    Mở đèn giúp tôi đi. Bé thỏ ngoan mở cửa ra mau mở cửa ra tôi muốn vào. Không mở không mở tôi không mở. Mẹ vẫn chưa về. Không mở cho ai hết. Bé thỏ ngoan… Ai đó? Là tôi đây. Đàn anh. Sao… sao đèn lại tắt thế? Đàn anh?

    Tôi không phải đàn anh của cô. Đàn… đàn anh. Đàn anh. Sao đèn lại tắt thế? Hà Bất Túy. Cô sợ tối à? Tốt quá. Em xin anh mở đèn lên giúp em đi. – Đúng thế. – Em sợ lắm. Đúng là bộ dạng này. Anh là ai? Anh là ai?

    Rốt cuộc anh là ai? Rốt cuộc là anh muốn làm gì? Dịch Bắc Đao. Dịch Bắc Đao. Dịch Bắc Đao. Em trai anh cậu ấy là người thế nào? Nó rất dịu dàng không giống tôi. Có lẽ cậu ấy không hề muốn anh như thế này. Cứ phải sống trong thù hận.

    Em đã hứa là không động vào cô ấy nữa rồi mà. Dịch Bắc Đao. Không sao chứ? Đi thôi. Bác tài, ngại quá phiền anh nhanh thêm chút nữa. Được. Anh không sao chứ? Tôi vô dụng quá. Lại không ra tay được. Người làm thuê chết đột ngột lúc đó

    Là anh anh đúng không? Dịch Nam Kha. Nhớ lúc nhỏ bố đưa tôi với anh đi chơi đu quay thú nhún mà chúng tôi thích chơi nhất. Bố còn lén mẹ cho chúng tôi kẹo nữa. Quay lại quay lại. Không được nói cho mẹ biết nhé. Với tôi mà nói

    Hạnh phúc chính là bố mẹ và anh. Tôi đã từng là người hạnh phúc nhất trên đời. Cho đến một ngày bố biến mất. Mọi người đều nói bố ôm tiền bỏ trốn. Vì không có chứng cứ gì nên cảnh sát không thể lập án.

    Tôi không tin bố tôi sẽ làm loại chuyện đó. Ông ấy yêu chúng tôi như vậy sẽ không bỏ rơi chúng tôi. Chưa được mấy ngày thì Hà Vong Ưu tới. Nói là bố tôi sẽ không về nữa. Tôi không cần tiền của anh. Anh tìm lão Dịch về đây cho tôi.

    Cô làm gì vậy? Anh tìm lão Dịch về đây cho tôi. Anh hại chết anh ấy rồi đúng không? – Anh hại chết anh ấy rồi đúng không? – Không có. – Cô nghe tôi nói đi. – Đồ hung thủ giết người. Sau đó cuộc sống của nhà ba người chúng tôi

    Càng ngày càng khó khăn. Mẹ. Để em đi đi. Em thông minh hơn con. Vì bí mật này mà tôi và anh cắt tóc giống nhau. Tôi thuận tay trái để không bị lộ nên đã bắt đầu tập viết chữ bằng tay phải. Tôi và anh ngày càng giống nhau.

    Tôi cũng dần quen với việc người khác gọi tôi là Dịch Bắc Đao. Có lúc cả mẹ cũng không phân biệt được. Tiết học hôm nay chán quá. Nhưng tới chiều là có tiết thể dục rồi. Mong là sẽ không bị đuổi ra ngoài. Hà Bất Túy, đợi mình với.

    Lúc tôi đang dần thích nghi với những cuộc sống như vậy thì cô ta đã xuất hiện. Hà Bất Túy con gái của kẻ thù. Lần đầu tiên thấy cô ta thì tôi biết tôi ghét cô ta. Nghe nói gì chưa? Bạn nữ mới tới tên nghe quê mùa lắm.

    Tên là Hà Bất Túy. Uống không say. Nghe nói nhà cậu ta mở một nhà máy rượu. Tôi biết nè. Cười lên trông rất ngọt ngào. Hôm đó lúc đang chạy bộ ở sân Dịch Bắc Đao nhìn đến ngốc người luôn. Nói cho họ biết những gì mà tôi vừa nói với cậu.

    Tôi không muốn học tiết sau đâu. Tại sao? Chán ngắt. Cứ ngủ suốt. Học có gì thú vị đâu chứ, đúng không? Tôi nói các cậu nghe nghe nói nhà máy rượu của nhà Hà Bất Túy hại chết người đó. – Hại chết người hả? – Đúng thế.

    Nghe nói người ta tìm tới tận cửa. Tôi bị bệnh hơn nữa còn là bệnh truyền nhiễm đó. Đừng bắt nạt con gái. Sao ngẩn ra thế? Anh áo khoác đâu? Để quên ở trường rồi. Để hai hôm nữa tìm rồi đưa cho em. Anh từ nhỏ tới lớn

    Anh chưa từng lừa em. Hôm nay vì đứa con gái đó mà anh lừa em đúng không? Cái gì? Anh có biết đứa con gái hôm nay anh giúp là ai không? Em đến trường à? Nếu bị người ta phát hiện… Trả lời em đi. Anh biết.

    Biết mà anh vẫn còn giúp à? Chuyên bố cô ấy làm không liên quan tới cô ấy. Hơn nữa cô ấy cũng đã phải trả giá rồi. Anh đã quên tại sao bố mất tích rồi ư? Anh quên vì sao mẹ ngã bệnh rồi ư? Anh quên hai anh em chúng ta

    Vì sao không thể đi học cùng nhau rồi sao? Anh không được giúp cô ta. Lời đồn là do em tung ra đúng không? Được anh hứa với em sau này sẽ không giúp cô ấy nữa. Nhưng sau này em cũng đừng bắt nạt cô ấy nữa. Đưa tiền đây.

    Anh, anh về rồi à. Tại sao em lại phải như vậy? Em đã hứa là không động vào cô ấy nữa rồi mà. Không phải anh hứa không giúp nữa nhưng vẫn giúp đấy sao? Sao nào? Vì đứa con gái đó mà anh đánh em ruột anh à. Anh thích cô ta.

    Không có. Anh thề đi. Anh thề. Không sao chứ? Không sao. Vậy nên người thích Hà Bất Túy thật ra là anh anh. Sau đó anh tôi bắt đầu né tránh cô ta. Tôi cũng đã hứa là không bắt nạt cô ta nữa. Thật ra cũng chẳng có gì cần phải bắt nạt.

    Dù sao thì sau chuyện đó cô ta đã bị cả trường cô lập rồi. Anh có biết làm như vậy chỉ càng khiến anh anh thấy khó chịu hơn không? Tôi đang bảo vệ anh ấy. Tôi đã mất bố rồi tôi không thể để họ cướp mất anh tôi nữa.

    Người nhà đó ai cũng lòng dạ ác độc. Tôi đã nói từ lâu rồi anh tôi không thể tiếp cận Hà Bất Túy sẽ nguy hiểm đến mạng của anh ấy. Tốt nghiệp thì xong rồi chịu đựng đến ngày tốt nghiệp là xong rồi.

    Cả nhà chúng tôi sẽ rời khỏi thành phố này. Hà Vong Ưu, Hà Bất Túy sẽ không còn dính líu gì tới chúng tôi nữa. Đi thong thả. Ngày 24 tháng 6 năm 2013 việc học của Nam Kha cũng ổn định rồi. Tiền học phí học kì sau và tiền thuốc men

    Cũng đã để dành gần đủ. Không ngờ Hà Bất Túy lại là bùa đòi mạng của anh tôi. Vốn dĩ là anh ấy không hề từ bỏ Hà Bất Túy. Anh ấy liều mạng đi làm thêm kiếm tiền để chữa căn bệnh mất vị giác của cô ta.

    Thậm chí còn muốn đi gặp cô ta vào ngày sinh nhật để bày tỏ tấm lòng. Tôi phải ngăn cản tuyệt đối không thể để hai người họ quen nhau. Anh. Cái này gửi về cho mẹ đi. Anh. Anh à. Rốt cuộc một mình anh làm thêm cho mấy người đây?

    Sức khỏe anh đã như vậy rồi mà còn muốn để dành tiền cho Hà Bất Túy sao? Cô ta là kẻ thù của anh đó. Anh thích cô ấy. Anh nguyện làm tất cả những gì anh có thể làm vì cô ấy. Em không hiểu đâu. Đúng thế. Em không hiểu.

    Em không hiểu thích một người có thể làm tiêu tan hết mọi thù hận thích một người có thể khiến anh không biết đâu đúng đâu sai ngay cả mạng của mình cũng không cần nữa. Hai hôm tới anh ở quán cà phê. Em tự chăm sóc bản thân nhé.

    Sẽ có một ngày em hiểu cho anh thôi. Được rồi, được rồi. Đừng khóc nữa. Không ngờ lúc gặp lại anh ấy thì anh ấy đã là một cái xác lạnh lẽo rồi. Lúc xảy ra chuyện anh đã ở đâu? Tôi ở ngoài. Anh biết nguyên nhân sự việc không? Tôi không biết.

    Dịch Bắc Đao phải tiếp tục sống thật tốt người chết là Dịch Nam Kha. Vậy nên anh mai táng Dịch Nam Kha với thân phận là Dịch Bắc Đao? Nhưng cuối cùng tôi cũng không thể trở thành người như anh ấy được. Cô biết không?

    Hai người chúng tôi giống như hai mặt của đồng tiền vậy. Anh ấy là ánh sáng anh ấy tốt đẹp như vậy. Còn tôi chỉ xứng sống trong bóng tối. Anh nghĩ như vậy thật sao? Chẳng lẽ không phải ư? Người sống trong bóng tối

    Là người không nhìn thấy được mọi thứ xung quanh. Nhưng anh thì có thể. Tôi chưa làm gì cả. Anh đã bỏ qua cho Hà Bất Túy đó. Là Lục Vi Tầm đưa cô ta đi. Anh giống với Dịch Bắc Đao. Hai người đều là người tốt.

    – Tôi không phải người tốt. – Anh chỉ đang lạc mất chính mình thôi. Anh chỉ không biết trừ việc trả thù ra – thì anh có thể làm gì thôi. – Là do cô không biết. Cô không biết lúc nhỏ tôi đã phải trải qua những gì.

    Vốn dĩ là không hề phức tạp như anh nghĩ. Cô không biết mẹ và anh tôi… Vốn dĩ là không… Cô câm miệng đi. Người nên câm miệng là anh đó. Đừng tự lừa mình dối người nữa được không? Có thù gì mà phải báo cho bằng được chứ?

    Bù đắp lại bằng nửa đời sau của anh thì có đáng không? Cô là gì mà lại khoa tay múa chân về cuộc đời tôi chứ? Được. Tôi không khoa tay múa chân nữa. Anh tự suy nghĩ cho kĩ đi. Lúc trước ở trường đàn anh luôn giúp đỡ mình.

    Thậm chí là không quan tâm đến tính mạng của mình. Mặc dù bảy năm không gặp nhưng anh ấy vẫn nhớ sinh nhật mình. Nhưng hôm nay anh ấy sao thế? Sao lại muốn giết mình? Rốt cuộc là anh ấy đã xảy ra chuyện gì? Cô không sao chứ? Có bị thương không?

    Trễ lắm rồi tôi phải về nhà. Không thể để bố tôi lo lắng được. Cô về như vậy thì bố cô không lo nữa ư? Đợi đã. Cảm ơn anh. Cũng cảm ơn cô đã đi mượn tiền anh Đức giúp tôi.

    Tôi đã bảo với Hạ Phàm là đừng nói cho anh biết rồi mà. Cậu ta nhiều chuyện quá. Cô ghét tôi vậy sao? Lần này coi như anh tới kịp lúc nên cũng không coi là ghét. Xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên tới sớm hơn. Lục Vi Tầm. anh đang… Đi thôi.

    Về nhà. Nhưng tôi… Đừng nhưng nhị nữa. – Lục Vi Tầm, anh đang… – Bố cô. Chào chú chú Hà. Con là Lục Vi Tầm. Không không không. Con không phải là tên đàn anh khốn nạn của cô ấy. Con là ông chủ công ty cô ấy. Là như vầy

    Hôm nay công ty tăng ca nên Bất Túy phải ở công ty một đêm. Thật là ngại quá. Chú yên tâm giờ Bất Túy đang ở cạnh con. Vì bận quá nên không nghe điện thoại của chú. Chú đừng lo Bất Túy là nhân viên xuất sắc nhất công ty con đấy ạ.

    Vâng. Chúc chú ngủ ngon. Tạm biệt. Sữa nguội rồi kìa. Tôi không hấp thu được đường sữa anh uống đi. Ừm, tôi nhớ rồi. Rõ ràng là làm chuyện tốt nhưng lại cứ như trộm ấy. Do tướng ngủ của cô xấu quá nên không nỡ nhìn thẳng thôi. Tôi biết là tôi xấu.

    Trừ tôi ra thì không ai được nói cô xấu. Cả cô cũng không được. Cảm ơn bữa sáng có tâm của anh. Nhưng tôi không đói. Tôi tôi không làm vì cô đâu. Là do tôi ăn không nổi mà đổ đi thì tiếc nên mới mang vô cho cô.

    Không phải cố ý làm cho cô đâu. Tôi biết anh sẽ không cố ý nấu cho tôi ăn. Ai nói là không chứ. Tôi cố ý nấu cho cô đó. Không đủ thì cô tự thêm vào. Bữa sáng rất ngon. Để tôi đi rửa bát. Tôi có chuyện phải ra ngoài một chuyến.

    Hôm nay cô nghỉ phép ở nhà nghỉ ngơi đi.