【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 17 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 17] Châm lửa. Châm lửa cho ta. Thiêu chết đám tiện dân này! Không được thiêu. Mau gọi người tới dập lửa, nếu không ta giết ngươi. Đừng làm người dân bị thương. Nữ hiệp.

    Ta không biết cô là người phương nào. Ta khuyên cô tốt nhất đừng lo việc bao đồng. Ích Châu này là phạm vi quản lý của Thứ sử đại nhân Dương Hàm. Dương đại nhân là đại thần tâm phúc của Độc Cô Đại tướng quân. Nếu cô đối đầu với chúng ta,

    Sẽ không yên ổn đâu. Thiếu tướng quân, thuộc hạ nghe nói tên tặc tử Ngô Đạt đã bị Thiếu tướng quân bắt rồi. Hơn nữa còn bị Đại tướng quân giết chết ngay trên triều đường. Hai vị tướng quân đúng là dũng mãnh vô cùng.

    Ngươi có biết tại sao cha ta lại bảo ta đến giải quyết hậu quả không? Thuộc hạ làm việc không tốt, khiến Thiếu tướng quân mệt mỏi. Đại nhân. Còn không mau quỳ xuống bái kiến Độc Cô Thiếu tướng quân? Tiểu nhân Hướng Định Khôn bái kiến Thiếu tướng quân.

    Muộn thế này rồi ngươi đến tìm hắn có chuyện gì không? Là… Là Dương đại nhân đen đủi, đưa người đi thiêu xác chết của những nạn dân kia, kết quả có kẻ ra tay ngăn cản. Tiểu nhân đã cho người bắt lại rồi. Thiếu tướng quân,

    Có phải Hoàng thượng cử người từ Trường An đến không? Chắc là không phải đâu, đó là một nữ nhân. Tuy võ công cao cường nhưng dù thế nào Hoàng thượng cũng không cử nữ nhân đến đâu. Tiểu nhân cho rằng có lẽ đó là một hiệp khách

    Tình cờ đi ngang qua. Cô ta đang ở đâu? Đang được canh chừng trong phòng chứa củi ở bên ngoài. Đại ca, trông cô gái này đẹp thật đấy. Đúng vậy. Đây là lần đầu tiên ta thấy cô gái đẹp thế này. Các ngươi làm gì vậy? Đi ra! Đi ra!

    Buông ta ra! Ai đấy? Tha mạng, tha mạng. Tha mạng, tha mạng. Cô không sao chứ? Thiếu tướng quân. Tiểu nhân sai rồi, xin ngài tha mạng. Móc mắt những người nhìn thấy cô ấy ở trong căn phòng này. Chặt tay những người chạm vào người cô ấy. Thuốc này đắng quá.

    Thì ra công chúa cũng sợ uống thuốc đắng ạ? Nhưng mà Hoàng thượng đặc biệt mang đến ít mứt hoa quả. Người nếm thử xem. Ăn rồi sẽ không thấy đắng nữa. Người làm gì vậy công chúa? Người không có ý định tha thứ cho Hoàng thượng thật sao?

    Em đừng nói những chuyện không nên nói chứ? Hoàng thượng giá đáo. Hoàng thượng, người đến có chuyện gì không? Tinh Nhi, nàng nhất định phải nói chuyện với trẫm bằng thái độ này sao? Hoàng thượng thấy câu này của Tinh Nhi không phù hợp, Tinh Nhi sẽ sửa.

    Mấy hôm nữa trẫm phải xuất cung rồi. Đây là chuyện của Hoàng thượng, người nói với Tinh Nhi làm gì? Nói đến xuất cung, có phải người cũng nên đưa ta và Nguyệt Nha Nhi xuất cung không? Người đã từng hứa với ta mà, không phải sao? Hôm đó trẫm hồ đồ,

    Sao nàng phải lấy chuyện đó ra làm khó trẫm chứ? Thần thiếp không dám. Tinh Nhi, nàng không chịu tha thứ cho trẫm thật sao? Hoàng thượng còn có chuyện gì nữa không? Nếu không có chuyện gì, thứ cho Tinh Nhi không đón tiếp nữa. Nguyệt Nha Nhi,

    Tiễn Hoàng thượng giúp ta. Cô thấy thế nào rồi? Móc mắt những người nhìn thấy cô ấy. Chặt tay những người chạm vào người cô ấy. Sao cô lại nhìn ta như vậy? Chiếc vòng này vốn là do đích thân ông chủ của chúng ta chế tạo nên.

    Định làm của hồi môn cho đại tiểu thư Chắc hẳn… cô là… người trong lòng của Thiếu tướng quân rồi. Ta không sao. Cô đừng cử động. Cô bị nội thương, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tạm thời không thể sử dụng võ thuật. Để ta tự uống,

    Ta không cố ý đeo nó đâu. Ta đã đến Tàng Trân Lâu, ông chủ nói đeo cái vòng này vào sẽ không tháo ra được nữa. Cô lạnh lùng thông minh như vậy chắc chắn biết cách đơn giản nhất để tháo nó ra là đập vỡ nó. Ta…

    Ta chỉ nhất thời quên mất cách này. Bây giờ ta sẽ đập vỡ nó. Đừng cử động. Ngươi buông tay ra. Ta đã buông tay rồi, là cô tự chạy đến trước mặt ta chọc giận ta. Không phải. Ta lại cứu cô lần nữa, từ hôm nay trở đi,

    Cô là người của Độc Cô Thành này. Ta không phải. Dương Hàm đáng chết, đúng là gan to bằng trời. Hoàng thượng, bây giờ tội chứng rành rành có phải chúng ta có thể bắt Dương Hàm về chịu án không? Bây giờ tình hình Ích Châu thế nào? Thưa Hoàng thượng,

    Bây giờ nạn đói xảy ra trên khắp ích Châu, không biết có bao nhiêu người chết đói rồi, tình hình hết sức thê thảm. Tình hình nghiêm trọng như vậy sao? Vậy thì, hình như bắt Dương Hàm không giải quyết được vấn đề gì. Trẫm sẽ đích thân đến Ích Châu

    Cứu tế bách tính. Hoàng thượng thánh minh. Người nói cái gì? Hoàng thượng muốn đích thân đến Ích Châu cứu tế? Vâng. Hoàng thượng lo người không đồng ý, đặc biệt bảo nô tài đến đây nói với người một tiếng. Rõ ràng Hoàng thượng

    Không cho ai gia phản đối quyết định của nó. Nhưng Ích Châu là nơi nguy hiểm sao Hoàng thượng có thế đến đó? Hoàng thượng nói rồi, bậc quân vương phải tạo phúc cho dân chúng trong thiên hạ. Bây giờ tình hình thiên tai ở Ích Châu nghiêm trọng, người vốn dĩ đã

    Không làm tròn bổn phận của thiên tử. Bây giờ, nếu không làm gì đó cho dân chúng, trên hổ thẹn với liên tổ liệt tông Vũ Văn gia, dưới hổ thẹn với dân chúng trăm họ. Nhưng đó không phải lỗi của nó, mà là Độc… Được rồi. Ai gia biết,

    Hoàng thượng đã đưa ra quyết định, cho dù ai gia nói gì cũng không ngăn cản được nó. Xin Thái hậu cứ yên tâm, Hoàng thượng là chân long thiên tử, được ông trời phù hộ. Chắc chắn có thể gặp dữ hóa lành, an toàn vượt qua.

    Ngươi cũng đừng an ủi ai gia nữa, ngươi quay về nói với Hoàng thượng. Nếu nó đã quyết tâm muốn đi thì cứ yên tâm mà đi. Chuyện ở trong cung ai gia sẽ quản lý giúp nó. Vâng. Nô tài xin cáo lui trước. Tinh Nhi? Tinh Nhi? Tinh Nhi? Tinh Nhi?

    Huynh đến rồi à? Tinh Nhi… Cô đã ra khỏi cung Dao Kính rồi, tại sao sắc mặt cô vẫn kém như vậy? Ta suýt nữa mất mạng, có thể có tinh thần sao? Tinh Nhi. Bắt đầu từ hôm nay, ta luôn ở bên cạnh cô. Không rời nửa bước bảo vệ cô,

    Không để cho ai làm tổn thương cô. Cho dù là hoàng huynh cũng không được. Chẳng lẽ khi ta ngủ huynh cũng ở bên ta sao? Nếu Tinh Nhi bằng lòng, vậy Chiêu Nhi đương nhiên… Công chúa? Công chúa? Công chúa? Xảy ra chuyện lớn rồi.

    Tề vương điện hạ, sao ngài cũng ở đây? Nguyệt Nha Nhi, ngươi nói xem, xảy ra chuyện lớn gì trước đi. Là… Vừa nãy Nguyệt Nha Nhi tiễn Hoàng thượng về, Tất công công nói với ta Hoàng thượng sắp đi Ích Châu cứu tế. Ích Châu? Đúng vậy.

    Nghe nói tình hình thiên tai ở đó nghiêm trọng, Hoàng thượng phải đích thân đến đó. Chỉ là đi cứu tế thôi mà, có gì to tát mà phải hốt ha hốt hoảng như vậy chứ? Nhưng lần này Hoàng thượng đi mấy ngày đấy. Công chúa… Không nhớ Hoàng thượng sao?

    Ta nhớ Hoàng thượng? Ta chỉ muốn không bao giờ gặp ngài ấy nữa. Cho dù công chúa không nhớ Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng sẽ nhớ công chúa. Có khi người còn đưa công chúa đi Ích Châu đấy. Ta không đi đâu,

    Cứ để Hoàng thượng đưa Yên An Linh của người đi đi. Ta phải ăn uống no say với Chiêu Nhi ở trong cung. Không biết sẽ vui như thế nào, phải không? Chiêu Nhi, huynh cũng không đi đâu phải không? Đương nhiên rồi. Tinh Nhi ở đâu, ta ở đó. Nhưng

    Nạn dân ở Ích Châu phải chịu nạn lâu như vậy. Bây giờ mới cứu tế không biết bọn họ có trút hết sự bất mãn trong lòng lên trên người hoàng huynh không? Như vậy mới tốt. Để cho mấy nạn dân bắt Hoàng thượng đi, cho người chịu khổ. Cũng đúng,

    Ai bảo huynh ấy bắt nạt Tinh Nhi chứ? Cũng nên để huynh ấy chịu khổ. Chiêu Nhi, huynh là người giúp người ngoài hơn người nhà nhất ta từng thấy đấy. Nhưng nhỡ đâu những nạn dân kia làm tổn hại hoàng huynh thì sao đây? Cơ thể của hoàng huynh lại yếu ớt,

    Chắc chắn không đấu lại bọn họ. Không lẽ thật sự rất nguy hiểm? Cho dù rất nguy hiểm, cũng có liên quan gì đến ta? Kệ đi, kệ đi. Đi ngủ. Ngươi đi làm gì thế? Hoàng thượng, người không đi vào gặp Tinh Phi nương nương sao?

    Chưa chắc cô ấy đã muốn gặp ta. Thành Nhi có gửi tin tức ở Ích Châu về đây không? Thưa đại nhân thiếu chủ vẫn chưa cử người mang thư về. Chắc hẳn là việc đang tiến hành thuận lợn. Hôm nay khi lên buổi triều sáng,

    Hoàng thượng nói là sẽ đích thân đến Ích Châu cứu tế. Lão phu lo Hoàng thượng đã lấy được chứng cứ Dương Hàm tham ô. Nếu là như vậy, sao Hoàng thượng không trực tiếp lấy chứng cứ ra. Sau đó cử người đến Ích Châu bắt Dương đại nhân?

    Ta sợ là nếu Hoàng thượng thật sự đích thân đi bắt Dương Hàm về chịu án. Đến lúc đó sẽ liên lụy đến một lượng lớn quan viên. Ngay cả lão phu cũng sẽ bị liên lụy. Đại nhân không cần lo lắng, chắc chắn thiếu chủ sẽ xử lý sạch sẽ

    Chuyện ở Ích Châu. Không được, lão phu vẫn không yên tâm. Ngươi lại đây. Vâng, vâng. Lão nô biết phải làm thế nào rồi. Bây giờ lão nô sẽ đi sắp xếp, chắc chắn không để hắn sống sót trở về từ Ích Châu. Lui xuống đi. Vâng. Vũ Văn Ung,

    Ngươi nóng lòng muốn chết như vậy, lão phu sẽ tiễn ngươi một đoạn. Lần này đường xá xa xôi, Hoàng thượng phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Trẫm sẽ chú ý, mẫu hậu không cần quá lo lắng. Ai gia không lo lắng điều gì, chỉ lo cho sức khỏe của con.

    Hoàng thượng, không có ai trong hậu cung ở bên cạnh chăm sóc người, thần thiếp không yên tâm. Hay là để thần thiếp đi cùng với người. Hoàng thượng không cần lo lắng. Hậu cung đã có ai gia sẽ không xảy ra việc gì đâu.

    Vậy con phải làm phiền mẫu hậu rồi. Sao Tề vương không đến tiễn Hoàng thượng? Chỉ sợ Tề vương điện hạ vẫn đang giận Hoàng thượng vì người đã đày Tinh Phi nương nương vào trong Lãnh Cung. Thằng bé này. Ngươi? Ngươi? Tinh Nhi? Chiêu Nhi? Huynh… Ta… Tinh Nhi, ta xin lỗi.

    Ta biết ta đã hứa với cô là mặc kệ hoàng huynh, để huynh ấy đến Ích Châu chịu khổ. Nhưng, trong lòng ta thật sự không yên tâm. Nên ta muốn đi tìm huynh ấy. Không sao, huynh muốn thì cứ đi đi. Tinh Nhi, cô… Ta rảnh rỗi

    Nên đi dạo trong cung thôi. Nhưng rõ ràng cô đang mặc đồ để xuất cung mà? Ta biết rồi, chắc chắn cô cũng giống ta, không yên tâm về hoàng huynh, muốn ra ngoài tìm huynh ấy, đúng không? Làm gì có chuyện ta không yên tầm về ngài ấy? Được.

    Vậy cô cứ coi như là không quan tâm về ta, đi cùng với ta đi. Ta đành miễn cưỡng đi với huynh vậy. Vào đây xem hàng đi. Khách quan muốn ăn gì? Gì cũng được. Có ngay. Ngươi xem cái này đi. Cô đang nhìn gì thế?

    Ta nói ngươi cũng không hiểu đâu. Sao cô lại ở Ích Châu? Đây cũng là điều ta muốn hỏi ngươi. Ngươi đến đây với mục đích gì? Dạo này nghỉ ngơi thế nào? Bỏ đi, cho dù mục đích của ngươi là gì, chắc chắn cũng trái ngược với mục đích của ta.

    Đệ làm sao thế? Đệ làm sao thế? Tỉnh lại đi. Nào. Nào. Cảm ơn. Cho đệ. Đệ thấy thế nào rồi? Đừng. Độc Cô Thành, ngươi làm gì vậy? Nó tự làm tự chịu, ta không lấy mạng của nó, đã là nhân từ lắm rồi. Ngươi bỏ đệ ấy ra.

    Để ta xem nào. Đừng. Tỷ tỷ, đệ sai rồi, đệ không dám làm vậy nữa đâu. Đệ đừng sợ, ta khác hắn, ta sẽ không làm tổn thương đệ đâu. Không sao chứ? Mau đứng lên đi. Thiếu tướng quân, cảm ơn vì lần trước ngươi đã cứu ta,

    Nhưng chúng ta không cùng chí hướng, không thể đi cùng nhau. Thiếu tướng quân, ngươi đi đi. Cô đang đuổi ta đi? Không dám, Ích Châu lớn thế này, ngươi muốn đi đâu là tự do của ngươi, nhưng chắc chắn ta không thể đi trên một con đường với ngươi.

    Loại tiểu tặc không biết biết ơn, lấy oán báo ơn như nó chết không đáng tiếc. Ngươi cho rằng tại sao nó lại như vậy? Ngươi hãy nhìn xem, những người dân trên phố, ai cũng không có cái ăn cái mặc. Tại sao họ lại như vậy? Cô muốn nói gì?

    Nếu nó là tiểu tặc, thì Độc Cô gia là cường đạo. Là Độc Cô gia đã cướp đi thứ vốn dĩ thuộc về bọn họ. Nếu nói đến kẻ chết không đáng tiếc, thì cha ngươi Độc Cô Tấn còn đáng chết hơn họ vạn lần. Cô tưởng ta không nỡ giết cô

    Nên mới dám to gan ăn nói ngông cuồng như vậy sao? Độc Cô Thành, ngươi cũng không tốt đẹp hơn ai đâu. Bao nhiêu năm nay, ngươi giúp cha ngươi làm chuyện ác, ngươi cũng là đồng bọn của cường đạo. Thiếu tướng quân,

    Thứ sử đại nhân có việc quan trọng muốn mời ngài đến chỗ ngài ấy. Thiếu tướng quân đến rồi à? Thiếu tướng quân, hạ quan đã bắt hết những người có liên quan đến Ngô Đại và Lý Mộc. Chỉ cần hành hình bọn họ cho dù Hoàng thượng lấy được vật chứng

    Cũng không có nhân chứng. Tha cho chúng ta đi. Im miệng cho ta. Đừng tưởng bổn quan không biết trong các ngươi có người lan truyền tin đồn bổn quan tham ô. Giết các ngươi là nhân nhượng cho các ngươi rồi. Ngươi đã đưa ra quyết định vậy thì ra tay đi.

    Còn ngây người làm gì? Giải quyết bọn chúng đi. Nhưng ngươi phải nghĩ kỹ giết những người này thật sự có thể giải quyết vấn đề không? Cẩu quan, ngươi tham ô tiền cứu tế, hãm hại trung thần, tàn sát người vô tội. Bây giờ còn muốn giết người diệt khẩu,

    Sẽ có ngày ngươi bị báo ứng. Giết bọn chúng. Là Độc Cô gia đã cướp đi thứ vốn dĩ thuộc về bọn họ. Nếu nói đến kẻ chết không đáng tiếc, thì cha ngươi Độc Cô Tấn đáng chết hơn họ vạn lần. Độc Cô Thành, ngươi cũng không tốt đẹp hơn đâu.

    Bao nhiêu năm nay ngươi giúp cha ngươi làm chuyện ác, ngươi cũng là đồng bọn của cường đạo. Thiếu tướng quân tha tội hạ quan đã làm bẩn mặt của ngài. Hoàng thượng, chúng ta đã liên tục đi đường rất lâu rồi. Nô tài nghe nói phía trước có nhà trọ,

    Hay là tối nay chúng ta dừng chân để người nghỉ ngơi một đêm. Cố gắng thêm nữa đi, chúng ta đến sớm ngày nào, dân chúng của Ích Châu chịu ít khổ sở ngày đó. Nước Chu có Hoàng đế anh minh như người là phúc lớn của dân chúng.

    Nịnh hót trẫm ít thôi, nếu trẫm thật sự anh minh sao lại trơ mắt nhìn Độc Cô Tấn tàn sát người vô tội mà không thể làm gì chứ? Nô tài tin rằng, sẽ có một ngày Hoàng thượng thực hiện được nguyện vọng của mình. Đúng rồi Hoàng thượng,

    Người phải uống thuốc rồi. Cũng không biết Tinh Nhi ở trong cung có ổn không? Tinh Nhi, hoa ta hái cho cô, cô cài lên đầu trông thật đẹp. Thật không? Tinh Nhi, cô là người đẹp nhất trên thế gian này. Cài hoa lên lại càng đẹp hơn. Được rồi,

    Chúng ta mau đi thôi, nếu không sẽ bị bọn họ bỏ lại rất xa đấy. Hoàng huynh nhìn thấy chúng ta, nhất định sẽ rất vui. Tinh Nhi, cô đã tha thứ cho hoàng huynh rồi phải không? Ta không có ý định tha thứ cho Hoàng thượng như thế.

    Khi xuất cung ta đã nói là ta ra ngoài với huynh, huynh phải nhớ cho kỹ đấy. Ta biết, Tinh Nhi quan tâm đến ta nhất. Tránh ra. Đúng là thô lỗ. Thật là. Huynh không sao chứ? Ta không sao. Đi thôi.