【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 20] Hoàng thượng. Người tìm thuộc hạ? Có một chuyện trẫm cần ngươi làm. Hơn nữa cũng chỉ có ngươi làm được thôi. Mong Hoàng thượng hãy nói. Chỉ cần là chuyện Đường Uyển có thể làm được
Cho dù là lên núi đao xuống biển lửa Đường Uyển cũng quyết không từ. Chỉ e chuyện này với ngươi mà nói còn khó hơn cả lên núi đao xuống biển lửa. Chuyện Độc Cô Thành… muốn cưới Quách Nhu An ngươi đã biết rồi đúng không? Vâng. Thuộc hạ biết. Trẫm muốn ngươi
Phá hoại hôn lễ của họ. Trẫm biết ngươi và Độc Cô Thành… Hoàng thượng minh giám. Thuộc hạ và Độc Cô Thành không có chút tình cảm riêng tư nào. Thuộc hạ vẫn không quên nhiệm vụ của mình. Trẫm tin ngươi. Chỉ là bây giờ… trẫm cần phá bỏ mối liên minh
Của Độc Cô Tấn và Quách Hoài. Hơn nữa trong chuyện này chỉ có ngươi mới có thể giúp trẫm. Thuộc hạ? Trẫm biết Độc Cô Thành đã yêu ngươi. Thuộc hạ biết nên làm thế nào rồi. Có phải ngươi cảm thấy trẫm rất đê tiện không? Lợi dụng tình cảm
Của Độc Cô Thành giành cho ngươi để mưu tính đại cục. Hoàng thượng. Mọi chuyện đều vì đại cục cả. Nếu có thể giết chết Độc Cô Tấn thuộc hạ… nguyện đánh đổi tất cả. Trẫm không có nhiều thời gian nữa. Nhưng chỉ cần ông trời cho trẫm thêm chút thời gian
Trẫm sẽ không bao giờ dùng tới cách này. Hoàng thượng. Lẽ nào độc của người… Chuyện này không được để Tinh Nhi biết. Thuộc hạ hiểu. Thuộc hạ có quen một vị thần y ngoài cung tên là Lam Đông. Y thuật rất cao. Chưa biết chừng… có thể giải được độc của người.
Lam Đông? Cái tên này nghe quen lắm. Lẽ nào… trước đây Tinh Nhi thường xuyên xuất cung là để tìm người có tên Lam Đông đó? Đúng là vị thần y đó. Như vậy xem ra Tinh Nhi và thần y Lam Đông đó hình như có quan hệ rất thân thiết.
Trẫm có thể đi gặp vị thần y đó. Ta nói này chuyện quan trọng như thành thân cũng chỉ có tảng băng như huynh mới cau có mặt mày cả ngày thôi. Này đừng uống nữa. Rượu này đắt lắm. Làm gì có ai uống hùng hục như huynh. Chà.
Huynh đến chỗ ta để uống rượu chứ không phải vì chuyện khác à? Được. Nơi này của ta là y quán chứ không phải quán rượu. Nếu đã nhận vàng của huynh thì ta sẽ bán cho huynh một loại thuốc. Thuốc gì? Trong này là Xuân Tiêu hoàn.
Huynh có 2 sự lựa chọn. Nếu huynh chọn tiểu thư Quách Nhu An thì tự uống nó. Như vậy huynh có thể vui vẻ làm tân lang. Rồi động phòng. Nếu huynh chọn Đường Uyển cô nương thì để cô ấy uống. Như vậy cô ấy có thể vui vẻ động phòng với huynh.
Đường đường là thần y Lam Đông mà lại là một tên lưu manh. Cáo từ. Huynh đó. Lúc nào cũng nghĩ lòng tốt của người khác là xấu xa. Không biết bao nhiêu người dùng thuốc này của ta ôm mỹ nhân về nhà rồi đó. Vậy mà huynh còn chê bai.
Sao? Huynh nói không cần cơ mà. Chẳng phải còn nói ta là lưu manh sao? Ta không muốn huynh dùng thuốc này tiếp tục hại người. Sư phụ. Vừa rồi con thấy Thiếu tướng quân ra về trong tay còn cầm thuốc bổ người mới chế ra. Độc Cô tướng quân
Dạo này nghỉ ngơi không tốt sức khỏe hơi yếu nên cần bồi bổ thôi. À đúng rồi. Con vào đây có chuyện gì xảy ra sao? Vâng. Bên ngoài có một bệnh nhân muốn tìm sư phụ khám bệnh. Bảo đồ đệ đưa thiếp này cho người. Được.
Con mau mời người đó vào đi. Ngoài ra… hôm nay vi sư không nhận người bệnh nữa. Những thuốc hẹn hôm nay lấy cũng lùi sang ngày mai đi. Vâng. Đi đi. Thảo dân Lam Đông bái kiến Hoàng thượng. Miễn lễ. Thần y đã… nhận ra điều gì rồi sao?
Thứ cho thảo dân nói thẳng Hoàng thượng… đã bị nội thương. Xem ra trẫm đoán không sai. Thuốc đó… quả nhiên là ngươi cho Tinh Nhi. Vốn là thảo dân định dùng thuốc đó áp chế độc trong cơ thể Hoàng thượng. Nào ngờ… vẫn không thành công.
Thần y đã cố gắng hết sức rồi. Chỉ tiếc… số mệnh của trẫm chỉ được đến thế mà thôi. Vậy… Tinh Nhi có biết không? Trẫm không muốn cho cô ấy biết. Vậy lần này Hoàng thượng tới tìm thảo dân là vì… Trẫm muốn biết
Trẫm còn có thể sống được bao lâu nữa. Sao Hoàng thượng lại không ở điện Việt Thần nhỉ? Đúng. Tất công công cũng không có ở đây. Chắc là người vẫn ở ngự thư phòng chưa về điện Việt Thần rồi. Nô tài bái kiến Tinh phi nương nương. Ngươi tới đúng lúc lắm.
Ngươi có biết Hoàng thượng đi đâu không? Sáng nay Hoàng thượng và Tất công công đa ra khỏi cung rồi. Sao? Xuất cung rồi à? Ngài ấy xuất cung làm gì? Sao không đưa ta đi cùng? Chuyện này… nô tài cũng không biết. Sao? Nếu không có thuốc giải
Cùng lắm là chưa tới ba tháng. To gan! Ngươi dám trù ẻo Hoàng thượng? Ba tháng… Không thể nhiều hơn được sao? Hoàng thượng. Nô tài sẽ đi tìm Độc Cô tướng quân. Cho dù có chết cũng phải khiến hắn giao thuốc giải ra. Công công không cần đi. Phệ Hồn Lộ này
Tới nay vẫn chưa có thuốc giải. Xem ra… trẫm phải thất hứa với Tinh Nhi rồi. Chỉ e sau này. Cô ấy sẽ hận trẫm lắm. Hoàng thượng. Người đừng nói như vậy. Tinh phi nương nương mà biết chắc sẽ đau lòng lắm. Ngươi và trẫm nói chuyện của Tinh Nhi đi.
Ngươi yên tâm. Trẫm đã biết Tinh Nhi không phải công chúa Lâm Xuyên thực sự. Ngươi không cần giấu trẫm nữa. Mong Hoàng thượng tha tội. Nếu trẫm thực sự muốn trị tội thì sẽ không đợi tới bây giờ đâu. Đứng lên đi. Tạ ơn Hoàng thượng. Ngồi đi.
Chuyện ta chỉ sống được ba tháng trẫm mong ngươi giấu Tinh Nhi giúp trẫm. Vâng. Ba tháng cuối cùng này trẫm muốn thấy Tinh Nhi ngày nào cũng được vui vẻ. Hoàng thượng đối với Tinh Nhi tình sâu nghĩa nặng. Chẳng trách Tinh Nhi ngày nào cũng nhớ thương người. Chỉ tiếc là
Cô ấy mãi vẫn không chịu nói thật với trẫm. Trẫm muốn hiểu cô ấy hơn vẫn phải thông qua ngươi. Mong Hoàng thượng hiểu cho Tinh Nhi. Chẳng qua muội ấy sợ gây ra mâu thuẫn giữa hai nước mà thôi. Trẫm hiểu. Ngươi nói đi. Quan hệ giữa ngươi và Tinh Nhi
Là như thế nào? Chắc hẳn ngươi hiểu cô ấy hơn trẫm rồi. Muộn thế này rồi, ai thế nhỉ? Công chúa, để em đi mở cửa. Ai vậy? Muộn thế này rồi sao người còn tới đây? Tinh Nhi. Nếu có kiếp sau trẫm sẽ chủ động đi tìm nàng.
Không để nàng phải tha hương nơi xứ người Cũng không cần phải sống trong e dè lo sợ nữa. Công chúa, người tỉnh rồi. Hoàng thượng đi rồi à? Đã lúc này rồi Hoàng thượng không đi không lẽ ở lại ngủ nướng với người à? Giỏi lắm. Dám cười nhạo ta hả?
Được rồi công chúa. Người mau dậy rửa mặt đi. Nguyệt Nha Em có thấy dạo này Hoàng thượng có hơi kì lạ không? Kì lạ? Đâu có. Sao thế ạ? Nhưng hôm qua người vừa mới vào ôm lấy ta bèn… Ôm người rồi thế nào? Sao công chúa không nói tiếp?
Không nói với em nữa. Ta cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Lẽ nào do ta nghĩ nhiều rồi sao? Hoàng thượng. Có phải chuyện trong triều khiến con lo lắng quá không? Sao mới từ Ích Châu về mấy ngày trông con tiều tụy đi nhiều quá.
Lẽ nào độc tính trong cơ thể con lại… Chẳng phải Tinh phi đã cho con uống thuốc ức chế độc tính sao? Sao lại đột nhiên biến chuyển xấu được? Thuốc của Tinh Nhi đúng là có tác dụng. Chỉ là… xảy ra chút chuyện bất ngờ thôi. Không được. Tất Đại Dũng.
Mau gọi Tinh phi qua đây ngay. Y thuật của con bé tốt hơn cả thái y. Chắc chắn sẽ có cách khác. Ngươi còn lề mề ở đó làm gì? Còn không mau đi đi? Đừng làm kinh động tới Tinh Nhi. Mẫu hậu. Nhi thần đã tìm thần y Lam Đông
Y thuật tốt nhất Đại Chu khám bệnh rồi. Hắn cũng không có cách nào khác. Mẫu hậu. Nhi thần… chỉ còn lại chưa tới ba tháng nữa thôi. Ba… Ba tháng ư? Ba tháng này Hoàng thượng… định thế nào? Bây giờ cũng là lúc Chiêu Nhi nên trưởng thành rồi. Hoàng huynh.
Nghe Tất Đại Dũng nói huynh tìm đệ à? Đúng thế. Cho đệ xem hả? Đúng. Nước Tề… chẳng phải bị chúng ta đánh cho tơi bời à? Sao lại… còn sức phản kháng thế này? Chiêu Nhi. Đệ có đồng ý tới biên cương rèn luyện không?
Tới sa trường, ra trận giết địch sao? Không muốn. Đệ cũng đâu có võ công cao cường như Hỏa Dực đâu. Cũng không có tài thao lược như hoàng huynh. Đệ đâu có tới được sa trường. Chiêu Nhi. Giờ đệ không phải là con nít nữa. Đệ đã trưởng thành rồi.
Đệ phải biết có rất nhiều chuyện đệ phải học cách tự xử lý. Hoàng huynh. Huynh cũng biết đệ không thích học mà. Học hành mệt lắm. Dù sao có huynh ở đây rồi đệ không cần phải lo gì cả. Nếu một ngày nào đó trẫm không có ở đây thì sao? Vậy…
Huynh muốn đi đâu? Đệ không biết. Huynh đi đâu đệ sẽ theo đó. Đệ đã nói sẽ bảo vệ Tinh Nhi mà? Đúng. Nhưng giờ đệ không biết gì như thế này không muốn làm gì thì bảo vệ Tinh Nhi thế nào? Chiêu Nhi. Đệ phải có lòng tin. Trẫm tin đệ.
Với thông minh tài trí của đệ thế gian này không gì có thể làm khó đệ được. Đệ phải tới biên cương rèn luyện mới được. Thay trẫm dẹp yên đám nghịch tặc làm loạn để người dân nơi biên cương được sống bình an, được chứ? Vậy… Thôi được. Chiêu Nhi đồng ý.
Chiêu Nhi sẽ ra chiến trường. Thái hậu nương nương. Nghe Tiểu Tam Tử nói Tề Vương điện hạ đã đồng ý với Hoàng thượng rồi. Giờ là lúc nó phải gánh vác trách nhiệm rồi. Thanh Mai. Qua đây chải đầu trang điểm cho ai gia. Chải đầu trang điểm?
Người muốn tới cung nào sao ạ? Không bao lâu nữa là tới bữa tối rồi. Ai gia muốn tới phủ Độc Cô một chuyến. Đang làm gì thế? Bẩm thiếu chủ. Đây là sính lễ Tàng Trân Lâu mang tới Quách phủ. Thành Nhi. Con qua đây. Số sính lễ này
Ngày mai sẽ được đưa tới Quách phủ. 10 ngày sau sẽ là ngày con và Quách Nhu An thành thân. Mấy ngày này con ở lại trong phủ chuẩn bị đi. Đây là một việc rất quan trọng. Không được có bất cứ sơ sót nào. Nếu cha không còn chuyện gì khác
Con xin phép được cáo lui. Đi đi. Thiếu tướng quân. Thiếu tướng quân. Có chuyện gì? Thứ này sao lại ở chỗ người? Sao lại bị vỡ? Đây là ngày đó một mình cô nương tới tiệm của tiểu nhân đập vỡ nó. Tiểu nhân thấy đáng tiếc quá bèn sửa nó.
Cô ấy đập vỡ nó ư? Vâng. Ai thế? Sương Nhi? Sương Nhi. Sao hôm nay lại xuất cung tới tìm ta vậy? Từ sau khi người gả cho tiên hoàng vẫn chưa từng tới Độc Cô phủ này. A Tấn. Bây giờ… tinh thần Ung Nhi ngày một kém đi.
Hôm nay người tới Độc Cô phủ chỉ vì nó thôi sao? A Tấn. Ung Nhi chỉ còn ba tháng nữa thôi. Một tay ta nuôi nấng nó nên người. Ta không thể nhìn nó chết được. A Tấn. Ngài đưa thuốc giải cho ta đi. Giờ cái gì ngài cũng đã có rồi.
Với ngài, Ung Nhi chẳng qua chỉ là một con rối thôi. Việc gì ngài phải lấy mạng nó chứ? Phệ Hồn Lộ không có thuốc giải. Ngài nói gì? Sương Nhi. Sau này chuyện triều đình người đừng lo lắng nữa. Ta có thể hứa với người
Chỉ cần nó vẫn khách sáo với ta trong ba tháng này ta sẽ không động tới nó. Nói vậy… Ung Nhi không qua nổi ba tháng nữa rồi. Quách tướng quân. Đây là ngày lành lão gia nhà ta mời cao nhân tới chọn. Đúng giờ này sẽ đưa đại tiểu thư vào phủ.
Độc Cô tướng quân đúng là có lòng. Ngươi hãy cảm ơn thay lão phu. Quách tướng quân. Ngài cũng nên đổi lại thành thân gia rồi. Đúng đúng. Ngươi nhắc đúng lắm. Vậy… nô tài xin chúc mừng lão gia thân gia một tiếng rồi. Cùng vui, cùng vui. Thân gia lão gia.
Nếu không còn chuyện gì nữa nô tài không làm phiền ngài nữa. Đi thong thả. Đi thôi. Tinh Nhi. Huynh làm gì thế? Giật bắn tim ra ngoài rồi đây này. Tinh Nhi cô đang làm gì thế? Đây gọi là dưỡng da làm đẹp. Chuyện con gái mà.
Nói với huynh huynh cũng không hiểu. Tinh Nhi. Lần này ta tới là để nói với cô một chuyện. Chắc không phải rủ ta đi câu cá đó chứ? Ta không có kiên nhẫn đâu. Ta phải đi đánh trận rồi. Ừ. Vậy mau đi đi. Ấy đợi đã.
Ban nãy huynh mới nói gì? Huynh phải đi đâu? Đánh trận. Hoàng huynh bảo ta tới chiến trường rèn luyện. Đợi ta học được bản lĩnh là có thể bảo vệ cô rồi. Huynh nói lung tung cái gì thế? Chiến trường là nơi chơi đùa chắc? Tinh Nhi nói cũng đúng.
Chiêu Nhi cũng không muốn đi. Đang yên đang lành đánh trận gì chứ. Chiêu Nhi cũng không muốn giết người Nhưng mà… hoàng huynh bảo ta đi. Huynh chờ ta ở đây. Ta đi tìm hoàng huynh của huynh. Công chúa, dưa leo trên mặt người… Hoàng thượng.
Ta có chuyện muốn nói với người. Tinh phi nương nương, người tới rồi. Người ăn mặc thế này định xuất cung à? Nàng tới đúng lúc lắm. Trẫm đang định tới cung Y Lan tìm nàng đưa nàng xuất cung đây. Thật không? Giờ xuất cung ngay sao? Trên mặt nàng…
Là dưa leo thái lát thôi. Sạch sẽ chưa? Sạch rồi. Đi. Tất Đại Dũng không đi à? Hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi. Trẫm chỉ muốn ở bên cạnh nàng. Mấy thứ này đều chuẩn bị cho ta à? Vậy… hôm nay chúng ta sẽ đi đâu? Hôm nay
Nàng là thần y. Ta là dược đồng. Chúng ta tới một thôn nhỏ ngoại ô khám bệnh cho thôn dân ở đó. Thật không? Thế thì tốt quá. Trước giờ ta vẫn luôn muốn làm một thần y. Chữa bệnh cứu người. Có thể chữa khỏi tất cả chứng bệnh nan y. Thần y.
Hôm nay là cơ hội tốt cho nàng thể hiện y thuật đó. Hai người là ai? Tới đây làm gì? Bạn nhỏ đệ có biết đây là gì không? Cái này là hộp thuốc. Ta là đại phu. Chữa bệnh miễn phí cho người trong thôn. Nhị Oa Tử. Về nhà với mẹ.
Mẹ ơi. Có đại phu tới thôn chúng ta. Lại còn không lấy tiền nữa. Chữa bệnh cứu người không vì tiền tài. Chỉ để vận dụng y thuật thôi. Trời ơi. Có chuyện tốt như thế thật sao? Đương nhiên rồi. Thần y nhà chúng ta
Bình thường không dễ gì khám bệnh cho người khác đâu. Hôm nay du ngoạn tới thôn này là phúc của mọi người. Nếu mọi người không tin chúng ta sẽ đi ngay. Tin, tin chứ. Mời vào. Có chuyện tốt như vậy thật sao? Chúng ta mong chờ lâu lắm rồi. Tới hiệu thuốc
Bốc thuốc theo đơn này. Ba chén thuốc sắc lại còn một chén. Uống liên tục bảy ngày sẽ có biến chuyển tốt. Vậy sao. Vậy thì ta yên tâm rồi. Nhị Oa. Lại đây mau. Mau quỳ xuống. Dập đầu trước Bồ Tát sống đi. Mau đứng lên đi. Đệ đang làm gì thế?
Ta là đại phu đây là việc ta nên làm mà. Nếu như thực sự muốn cảm ơn ta thì mau nói cho ta biết trong thôn này có những ai bị bệnh nặng mà không có tiền chữa. Bảo họ tới đây xem bệnh hết đi được không? Có chứ. Có mấy nhà.
Nhị Oa. Mau lên. Đi nói với mọi người có một vị Bồ Tát sống tới thôn chúng ta. Vâng, con đi ngay. Bảo họ đến hết nhé. Mau lên. Bệnh nhân ở đây cả. Cẩn thận. Bồ Tát tỷ tỷ sau này tỷ và thần tiên ca ca
Còn tới thôn chúng ta nữa không? Có chứ. Sau này nếu có thời gian chúng ta sẽ còn tới thăm mọi người. Tốt quá. Tỷ nói phải giữ lời đấy nhé. Mọi người mau về đi. Đừng tiễn nữa. Chúng ta đi thôi. Nhất định phải tới nữa nhé. Đi đường cẩn thận.
Lại tới nữa nhé. Tạm biệt. Nhất định phải tới nữa nhé. Nhớ quay lại nhé. Nhớ nhé. Giờ ta đã hiểu vì sao nàng lại thích làm đại phu như thế rồi. Thực ra… làm đại phu và Hoàng thượng cũng như nhau thôi. Làm đại phu cứu người bằng y thuật.
Còn làm Hoàng thượng thì phải dùng quyền lực của mình trừng trị kẻ xấu, cứu vớt mọi người. Chỉ cần có một trái tim nhân hậu, không ích kỷ. Đó gọi là phúc của người trong thiên hạ. Nương tử nói đúng lắm vi phu xin được thụ giáo. Hoàng thượng sau này
Chúng ta có thể thường xuyên tới khám bệnh cho những người nghèo đó không? Người sao thế? Sao không trả lời ta?