【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 19 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 19] Quách tướng quân ngài khiêm tốn quá rồi. Có điều lại nói, ta nghe được từ chỗ Thái hậu, thiên kim nhà Quách tướng quân có tri thức hiểu lễ nghĩa, đoan trang xinh đẹp, đã đến tuổi xuất giá.
Không biết, có bằng lòng gả cho Thành Nhi nhà ta không? Đại tướng quân quá khen rồi. Tiểu nữ, liễu yếu đào tơ. E là không xứng với Thiếu tướng quân. Ngài đây là, đang cự tuyệt lão phu sao? Tại hạ không dám. Quách Hoài ơi là Quách Hoài. Chẳng lẽ,
Ngài vẫn còn nuôi hi vọng, đối với Vũ Văn Ung hay sao? Thiên hạ hiện giờ, ai mà không biết, là do Đại tướng quân nắm giữ. Tại hạ, cũng không phải người có mắt như mù. Ngài hiểu được thì tốt. Chuyện hôn sự này cứ quyết vậy đi. Nguyện nghe theo
Quyết định của Đại Tướng quân. Quách Tướng quân, ngài yên tâm con gái ngài gả cho Thành Nhi tương lai đợi nó sẽ chỉ có địa vị tôn quý không gì sánh bằng, và cả vinh hoa phú quý không thể hưởng hết. Đa tạ Đại Tướng quân đã cất nhắc.
Ta đã nghĩ đến tình hình của Ích Châu hết sức tồi tệ từ lâu rồi. Nhưng không ngờ rằng đã đến mức này rồi. Mấy tên tham quan khốn khiếp này. bỏ hết tiền bạc và lương thực cứu trợ vào trong túi mình rồi. Hoàng huynh. Lần này
Chúng ta nhất định không thể tha cho họ được. Mọi người nghe ta nói đây, chúng ta phụng mệnh của triều đình đến đây để cứu tế. Phiền mọi người nhường đường cho chúng ta. Bọn họ mang theo lương thực kìa, mau cướp thôi. To gan.
Ai dám tiến lên trước một bước, đừng trách ta không khách khí. Hoàng huynh, nhiều nạn dân thế này, chúng ta phải làm sao đây? Người đừng đi, nguy hiểm lắm. Trẫm là vua của một nước, dân chúng rơi vào tình cảnh như thế này, Trẫm cũng có
Trách nhiệm không thể chối bỏ. Vậy người càng không thể xuống được. Nếu người đi xuống như vậy, chắc chắn bọn họ sẽ ăn tươi nuốt sống người đấy. Đúng, đúng, đúng. Hoàng huynh, huynh tuyệt đối không thể xuống được. Ta có cách này. Tinh Nhi. Các vị hương thân. Ta biết
Các vị đã đói rất nhiều ngày rồi. Chúng ta phụng mệnh của triều đình đặc biệt đến đây để cứu tế. Mọi người nhìn đi. Số lương thực này đều là đem đến cho mọi người. Nhưng chúng ta nhất định phải vào thành để tập trung phân phát. Ta xin mọi người,
Hãy nhường đường cho chúng ta, cùng chúng ta vào thành, cùng lĩnh lương thực. Có được không? Đừng nghe lời cô ta. Cô ta muốn lừa chúng ta đấy. Chúng ta cướp lương thực đi. Đợi chút đã. Nếu như các ngươi cố ý muốn cướp lương thực,
Ta sẽ đốt hết chỗ lương thực này. Sao ta biết được ngươi có lừa bọn ta không chứ? Trước đây triều đình cũng nói sẽ phát lương thực cứu tế. nhưng bọn ta chẳng thấy được hạt gạo nào. Đúng thế. Lần này đừng nghĩ đến chuyện lừa bọn ta nữa.
Ngươi có thân phận như thế nào? Chỉ là một nữ nhân, làm sao mà bọn ta tin tưởng ngươi được chứ? Hỗn xược. Lời của trẫm liệu các ngươi có tin được không? Hoàng thượng, sao người lại xuống đây? Ở đây nguy hiểm lắm.
Tiếng oán trách của nạn dân khắp nơi như vậy, trẫm không có lý do thấy mà coi như không thấy. Các ngươi nhìn thấy rồi chứ? Đây là Đương kim thánh thượng, Vũ Văn Ung. Ngài ấy đích thân đến Ích Châu để cứu tế. Các ngươi vẫn còn không tin sao?
Hoàng thượng vạn tuế, Hoàng thượng vạn tuế. Thiếu chủ, có thể khởi hành về Trường An ngay được rồi. Thiếu chủ. Có chuyện gì thế? Hai canh giờ nữa, Vũ Văn Ung sẽ đến Ích Châu. Phía Dương Hàm, tướng quân bảo ngài hãy trực tiếp ra tay. Ta biết rồi.
Dắt ngựa ra đây. Vào đi. Cô nương. Sao ngươi lại tới đây? Hai canh giờ nữa, Hoàng thượng sẽ tới thành Ích Châu rồi. Hoả thống lĩnh đặc biệt ra lệnh cho ta tới đây thông báo cho cô nương một tiếng. Hỏng rồi. Có chuyện gì vậy?
Phía Dương Hàm xảy ra chuyện rồi. Có thể tìm một nơi nói chuyện không? Muốn nói chuyện gì với ta? Chúng ta tìm một nơi yên tĩnh đi. Hoàng huynh. Nhiều nạn dân như thế này, cũng không biết số lương thực mà chúng ta mang theo có đủ phát không.
Trẫm đã sai người hạ lệnh cho các quan viên ở các châu phủ quanh đây, bảo bọn họ nhanh chóng tập trung lương thực qua đây để cứu tế. Số lương thực này chống đỡ đến khi các châu phủ khác cứu tế, chắc hẳn là không có vấn đề gì. Tinh Nhi,
Lát nữa nàng và Chiêu Nhi cùng phụ trách phân phát lương thực cho những nạn dân này, được không? Hoàng huynh, huynh không ở cùng bọn đệ sao? Trẫm có việc quan trọng hơn cần phải xử lý. Ta thấy ngươi đi rất vội, có chuyện gì gấp phải làm sao?
Chuyện cần làm không phải là chuyện của ta. Vậy là chuyện của ai? Chính là tên cướp mà cô nói. Vậy bây giờ ngươi không làm nữa sao? Bây giờ chuyện đang làm mới là chuyện của chính ta. Ngươi không tiếp tục giúp cha mình làm chuyện xấu nữa,
Ông ta không vui thì phải làm sao? Có giúp cha ta làm người xấu nữa hay không, là chuyện của ta. Có vui hay không là chuyện của ông ấy. Hôm nay đột nhiên cô tới tìm ta, rốt cuộc là vì chuyện gì? Ta đã nói rồi,
Ta đến để tạm biệt ngươi. Vậy sao? Hay ngươi cảm thấy giữa chúng ta việc tạm biệt là thừa thãi? Kế điệu hổ ly sơn sao lại thừa thãi được chứ? Ngươi biết hết rồi sao? Lão gia, không phải chúng ta có Độc Cô đại nhân bảo vệ sao?
Người sợ hãi như vậy làm gì chứ? Hoàng thượng đã vào thành rồi, bây giờ chỉ sợ đến cả lão Thiên Vương cũng không bảo vệ nổi cho ta. Ngươi đừng cằn nhằn nữa, nếu không đừng trách ta vứt ngươi ở lại, mặc kệ ngươi. Tiểu tặc nơi nào,
Ăn gan hùm rồi hay sao mà dám đạp cửa nhà bổn quan. Bắt phạm nhân Dương Hàm toàn bộ người nhà của hắn lại. Lên cho ta. Ai dám? Ta là Hoả Dực, thống lĩnh ngự tiền thị vệ, phụng mệnh Hoàng thượng tới bắt tham quan Dương Hàm,
Các ngươi ai dám cử động dù chỉ một chút, đều sẽ bị khép vào tội mưu đồ tạo phản. Cô dụ ta ra đây, chắc chắn là để tranh thủ thời gian cho Vũ Văn Ung tới bắt Dương Hàm. Nhưng cô có biết. Chỉ cần cô nói là muốn,
Cần gì phải dùng thủ đoạn như vậy, ta có thể hai tay dâng Dương Hàm đến trước mặt nàng. Bây giờ người của Hoàng thượng chắc hẳn đã tới được phủ đệ của Dương Hàm. Nếu như Dương Hàm nhận hết mọi tội lỗi, ngươi và cha ngươi
Cũng đều sẽ không thoát khỏi liên luỵ. Ngươi… Ta làm sao? Không có gì. Cô sợ ta bị Vũ Văn Ung bắt? Ta không có. Lẽ nào cô hy vọng ta bị hắn bắt hơn sao? Ta biết rồi. Nếu có một ngày
Ta và Vũ Văn Ung, có một người nhất định phải chết, cô sẽ chọn ai? Đại ân đại đức cứu mạng của Hoàng thượng, ta không thể nào quên được. Còn đại thù Độc Cô gia các ngươi diệt gia tộc ta, ta cũng sẽ khắc cốt ghi tâm. Hay lắm.
Quả nhiên cô là một cô gái ân oán rõ ràng, đầu óc tỉnh táo. Nói tóm lại, những gì cần nói, ta đều đã nói rồi, ta đi trước đây. Hoàng thượng minh giám, oan uổng cho thần quá. Oan uổng quá, Hoàng thượng. Chết đến nơi rồi
Còn dám nói là mình oan uổng? Nói đi. Nhiều tiền như vậy, ngươi dùng đi đâu hết rồi? Hoàng thượng, số ngân lượng đó là thần tự dùng ạ. Nhận tội nhanh như vậy à? Lại còn là một mình mình gánh hết toàn bộ tội danh nữa. Xem ra,
Ngươi một lòng muốn đưa cả gia đình mình vào chỗ chết rồi. Ngươi chết thì cũng chẳng có gì, chỉ đáng tiếc là gia quyến của ngươi. Đặc biệt là tiểu thiếp vừa trẻ trung vừa xinh đẹp này của ngươi. Cô ta vốn dĩ nên có những năm tháng tươi đẹp.
Hoàng thượng. Có chuyện gì nô gia cũng đều sẽ nói với người, xin người tha cho nô gia. Câm miệng. Đồ đàn bà ngu ngốc, nàng thì biết cái gì chứ? Lão gia, bây giờ đã đến lúc nào rồi, người vẫn còn hy vọng một mình người
Gánh hết tất cả toàn bộ tội danh sao? Độc Cô đại nhân có thể đến cứu chúng ta sao? Bây giờ Thiếu tướng quân vẫn còn đang ở Ích Châu, chúng ta bị bắt rồi cũng không thấy ngài ấy lộ diện để bảo vệ chúng ta. Lẽ nào
Chuyện này có liên quan đến Độc Cô Đại Tướng quân sao? Người đang quỳ dưới công đường kia, trẫm muốn cảnh cáo ngươi, bôi nhọ trọng thần triều đình sẽ bị trừng trị. Nếu như ngươi không có chứng cứ… Hoàng thượng, nô gia đã dám nói, chắc chắn có chứng cứ.
Im miệng. Lão gia nhà nô gia có một quyển sổ, bên trong có ghi chép lại chi tiết ngày và số lượng những đồ vật đã dâng lên Độc Cô Tướng quân. Ở bên trong này ạ, người xem là biết ngay.
Những thư từ gửi qua lại với các đại thần trong triều khác, lão gia cũng giữ lại hết. Ở trong cái hòm kia. Còn có cả nơi để 100 vạn lượng lương thực cứu tế nữa, Trẫm nói một Thứ sử nho nhỏ như ngươi
Sao lại có gan lớn như vậy chứ? Hoá ra bên trên còn có người. Hoàng thượng, cho dù người có lấy được chứng cứ, người cũng đâu làm gì được Độc Cô Đại tướng quân chứ? Trẫm có thể đối phó được Độc Cô Tấn hay không,
Cũng không cần phiền ngươi lo lắng. Nhưng mà, bây giờ trẫm xử lý ngươi, ta nghĩ nhất định chẳng có người nào cứu được ngươi đâu. Người đâu, giải hắn xuống, thẩm vấn thật kĩ càng. Trẫm muốn biết tất cả chi tiết của sự việc. Vâng. Thiếu Tướng quân, không hay rồi.
Dương Hàm bị Hoàng thượng bắt rồi. Hắn đã khai ra Đại tướng quân rồi. Tiếp theo chúng ta phải làm sao đây? Có cần phải xử lý Dương Hàm không ạ? Bây giờ giết hắn còn có tác dụng gì nữa? Vậy chúng ta… Về Trường An. Thuộc hạ bái kiến Hoàng thượng.
Miễn lễ. Hoàng thượng, nhìn sắc mặt người không được tốt lắm. Không có chuyện gì lớn, lần này bắt được Dương Hàm, ngươi đã lập công lớn. Nếu có thể nhân lần này bắt được luôn cả lão tặc Độc Cô Tấn
Như vậy thuộc hạ mới coi như thực sự lập được công lớn. Trẫm nghe nói lần này Độc Cô Thành cũng đến Ích Châu, ngươi có gặp hắn không? Thuộc hạ đã gặp rồi. Hắn có làm khó gì ngươi không? Là do thuộc hạ vô dụng, không thể bắt hắn về
Giải đến trước mặt Hoàng thượng được. Các ngươi nghe nói rồi chứ? Thứ sử đại nhân bị cách chức rồi. Không những bị cách chức, nghe nói còn bị chém đầu nữa. Tên cẩu quan đó thường hay lộng hành, phách lối, chỉ cho chúng ta ăn trấu, uống nước,
Bây giờ cũng coi như đã trút được một cơn giận. Đúng thế, đúng thế. Hoàng thượng thánh minh. Giờ đây coi như những ngày tốt đẹp của chúng ta cũng đã đến rồi. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Hoàng thượng, người thấy rồi chứ?
Người đối xử tốt với các dân chúng, họ đều có thể cảm nhận được. Hoả Dực. Có thần. Cử thêm vài người ở lại Ích Châu, nắm vững đại cục. Nhất định phải sắp xếp ổn thỏa cho những người dân này. Vâng. Hồi cung. Chỉ vì một đứa con gái
Mà làm hỏng chuyện lớn như vậy. Con chỉ có chút bản lĩnh vậy thôi sao? Những năm qua cha còn làm ít chuyện vì người đàn bà đó sao? Con nói gì cơ? Những năm qua, cha có rất nhiều cơ hội để giải quyết Vũ Văn Ung.
Vì sao lại cứ chần chừ không ra tay? Tấm lòng si tình của cha dành cho Thái hậu. Để bảo vệ thanh danh của bà ấy mà không muốn trực tiếp cướp giang sơn Vũ Văn gia. Để đến giờ Vũ Văn Ung đã đủ lông đủ cánh rồi,
Càng ngày càng khó đối phó. Cha đã làm nhiều việc như vậy cho Thái hậu. Không biết Thái hậu có để tâm đến cha không. Câm miệng. Đứa con gái đó của con sao có thể so sánh được với Thái hậu chứ?
Nó chẳng qua cũng chỉ là một con chó mà Vũ Văn Ung nuôi thôi. Con cho rằng cô ta tiếp cận con là vì thực sự thích con sao? Cô ta đang lợi dụng con đấy. Vậy cha lấy đâu ra tự tin
Biết được Thái hậu không phải đang để tâm Vũ Văn Ung. Con…. Thôi bỏ đi. Chuyện đã đến nước này, ta cũng sẽ không truy cứu sai lầm của con nữa. Bây giờ con chỉ cần làm một việc để bù đắp lại thôi. Ta đã bàn bạc với
Tây Bắc Đại tướng quân, Quách Hoài rồi. Thái hậu làm mai, ngày 16 tháng sau, con sẽ lấy con gái của Quách Hoài, Quách Nhu An. Gì cơ ạ? Con không cần phải ngạc nhiên như vậy. Chuyện này lúc con ở Ích Châu, ta đã bàn bạc xong với Quách Hoài rồi.
Bây giờ con không cần phải quan tâm gì nữa. Chỉ cần đợi đến lúc đó ngoan ngoãn làm tân lang là được rồi. Con không hề đồng ý. Con không có tư cách để từ chối. Ra ngoài đi. Uyển Nhi. Chiếc vòng tay này của cô đẹp thật đấy.
Là người thương cô tặng cho cô, đúng không? Không phải, ta không có người thương. Cô xem kìa, đỏ hết mặt lên rồi kìa. Mấy lần ta nhìn thấy cô nhìn nó ngây ngốc rồi đấy. Tất Đại Dũng, mấy ngày trước, ngươi nói với trẫm Quách Hoài tướng quân
Sẽ gả con gái yêu cho Độc Cô Thiếu tướng quân, có thật là có chuyện này không? Hoàng thượng, nô tài lúc nào… Trí nhớ của nô tài thực sự đáng bị chó gặm rồi. Đúng vậy, con gái của Quách Hoài tướng quân Quách Nhu An vẫn chưa có mối hôn sự nào.
Nghe nói Độc Cô Đại tướng quân rất ưng ý cô ta, muốn cưới cô ta cho Độc Cô công tử. Chắc hẳn chẳng mấy ngày nữa là sẽ tổ chức hôn lễ. Uyển Nhi. Uyển Nhi. Cô không sao chứ? Ta không sao. Hoàng thượng, đường vào thành cách đây không xa nữa rồi.
Thuộc hạ sẽ không vào thành cùng người nữa. Thuộc hạ xin phép cáo lui trước. Được. Ngươi đi đi. Hoàng thượng, người thương này của Uyển Nhi chắc không phải là… Có một số chuyện nhìn thấu nhưng không nói thẳng ra được. Hóa ra tảng băng to này cũng biết động lòng.
Là cô nương sao? Xin hỏi lần này tới có thứ nào mà cô ưng ý không? Ta muốn hỏi lại một lần nữa. Chiếc vòng này thực sự không còn cách nào tốt hơn để lấy xuống sao? Thật… thật sự không có. Nếu có, lần trước cô nương đến,
Ta đã nói cho cô rồi. Vậy thì chẳng còn cách nào tốt hơn nữa rồi. Đừng, đừng. Cô nương, sao… sao cô lại khổ vậy chứ? Vốn dĩ vật này đã không thuộc về ta, bây giờ càng không nên đeo ở trên tay ta. Cũng không biết bao giờ
Thì công chúa mới có thể quay về, cuộc sống thế nào nữa. Sợ rằng công chúa đã quên mất Nguyệt Nha Nhi rồi ấy chứ. Nguyệt Nha Nhi, ở đây. Lâu rồi không gặp. Em vẫn cứ ngốc như vậy. Công chúa, thật sự là người sao?
Không phải là em đang nằm mơ đấy chứ? Không phải đang nằm mơ đâu. Ta định bỏ mặc em ở lại đây mãi mãi, không bao giờ quay về nữa. Công chúa, người lại nói linh tinh rồi. Người… người có đói không? Hay là
Nguyệt Nha Nhi đi làm đồ ăn ngon cho người. Nhìn thế nào em cũng thấy người gầy đi rồi. Ta đâu có gầy đi chứ. Nhưng mà, bây giờ ta đói bụng rồi. Hôm nay ta nhất định phải ăn thật nhiều, thật nhiều món ngon. Ăn thật nhiều đồ ăn ngon.
Hoàng thượng giá đáo. Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Chúng ái khanh bình thân. Xem ra, những ngày trẫm rời khỏi đây, các ái khánh vẫn sống rất tốt, nhìn trông đều phúc hậu hơn rồi. Nhờ phúc của Hoàng thượng. Các ngươi nhờ phúc của trẫm,
Ăn đến nỗi mặt béo bóng loáng. Nhưng các ngươi có biết dân chúng Ích Châu ăn những gì không? Hoàng thượng, dân chúng Ích Châu phải chịu khổ là bởi vì Ngự Sử Ích Châu, Dương Hàm, hắn tham ô lương thực cứu tế. Chuyện này có liên quan gì tới chúng thần chứ?
Hoàng thượng đâu phải phải trút giận lên chúng thần chứ? Vậy sao? Độc Cô tướng quân thực sự cho rằng nỗi khổ của dân chúng Ích Châu là do một mình Dương Hàm gây ra sao? Nếu như trẫm không nhớ nhầm, năm đó Dương Hàm cũng là một đầu bếp
Ở trong quân doanh của Độc Cô tướng quân. Hoàng thượng đang bới móc lại chuyện cũ sao? Cho dù Dương Hàm năm đó là đầu bếp của thần, nhưng sau khi hắn trở thành Thứ sử Ích Châu xong, lão phu cũng không quản được nhiều như vậy nữa.
Độc Cô Tướng quân quản không nổi. Vậy Trung thư lệnh và Thượng thư lệnh thì sao? Hỏa Dực, cuốn sổ lấy được từ chỗ Dương Hàm, đưa cho Độc Cô Tướng quân xem kĩ đi. Để ngài ấy biết, quan viên dưới trướng ngài ấy từng người một có tài đức như thế nào.
Vâng. Độc Cô tướng quân, thế nào hả? Bây giờ vẫn còn cảm thấy vụ án tham quan của Ích Châu là do hành vi của một mình Dương Hàm gây nên sao? Độc Cô Tướng quân đức cao vọng trọng. Một mặt thay trẫm xử lý chuyện trong triều,
Mặt khác xử lý quân vụ. Nhiều công nhiều việc nhất thời không điều tra ra được cũng hoàn toàn thấu hiểu được. Quách tướng quân. Có lão thần. Bao nhiêu năm nay, ngài cũng đã vất vả thay trẫm trấn thủ vùng biên cương Tây Bắc.
Giờ đây, cuối cùng ngài cũng hồi cung rồi. Thế này đi, trọng trách phòng thủ của Trường An sẽ do ngài đảm nhiệm cùng với Độc Cô Tướng quân. Trẫm tin tưởng, có ngài bảo vệ Trường An, trẫm cùng Độc Cô tướng quân có thể kê cao gối mà ngủ.
Độc Cô Tướng quân, ý ngài như thế nào? Cứ theo ý của Hoàng thượng đi ạ. Việc phòng thủ của thành Trường An giao cho Quách tướng quân. Lão phu cũng có thể an tâm rồi. Được vậy thì tốt. Hỏa Dực, ra tay đi. Bắt hết tất cả
Những người có liên quan đến vụ án tham ô ở Ích Châu cho trẫm. Trẫm phải đòi lại công bằng cho dân chúng ở Ích Châu. Người đâu. Hoàng thượng, Hoàng thượng. Thần oan quá, Hoàng thượng, oan uổng quá. Hoàng thượng, oan uổng quá. Các vị ái khanh
Còn có chuyện gì muốn bẩm tấu nữa không? Nếu không có thì bãi triều. Bãi triều. Cung tiễn Hoàng thượng. Ngài vẫn chưa biết, đúng không? Nghe nói lần này Hoàng thượng tới Ích Châu, danh tiếng trong lòng dân chúng cũng tăng cao. Đến mức người dân ở lân cận
Cũng đang ca ngợi Hoàng thượng. Hoàng thượng bây giờ thật sự không giống với trước đây. Chúng ta nên làm thật tốt công việc. Bọn họ ai nấy cũng đều hiểu biết phải thức thời. Quách tướng quân, chắc sẽ không giống với bọn họ chứ? Lão phu sao có thể quên được
Mối hôn sự với nhà Độc Cô Tướng quân chứ? Như vậy là tốt nhất, cũng không uổng công lão phu ban nãy ở trên triều giao trọng trách phòng thủ thành Trường An cho Quách Tướng quân ngài. Lão phu cũng không ngờ rằng Hoàng thượng sẽ để cho ta
Gánh vác cùng với Độc Cô Tướng quân. Hắn cho rằng làm vậy có thể phân tán quyền lực của lão phu. Ngây thơ quá rồi! Quách Tướng quân, trong vài ngày tới, lão phu sẽ đưa sính lễ tới quý phủ. Lão phu và nô gia sẽ ở nhà đợi ngài. Mời.
Thuộc hạ thật sự không ngờ rằng Độc Cô Tấn lại đồng ý với Hoàng thượng, giao việc phòng thủ thành Trường An cho Quách Hoài. Vốn dĩ thần còn tưởng rằng hắn nghe thấy tin tức này sẽ làm ầm lên cơ chứ. Làm ầm? Nếu hắn thật sự muốn
Trở mặt đối diện trực tiếp với trẫm, ban đầu sẽ không giở thủ đoạn, dùng những thứ độc dược đó còn sắp xếp nhiều sát thủ như vậy để đến ám sát trẫm. Vậy cũng đúng. Hoàng thượng, người bây giờ đang nắm giữ toàn bộ
Thư từ qua lại giữa hắn và Dương Hàm. Ở trong này có ghi chép lại toàn bộ chi tiết những thứ Dương Hàm dâng lên cho hắn. Chắc hẳn là trong lòng hắn cũng rõ, lần này Hoàng thượng, đã hạ thủ lưu tình với hắn.
Nếu không phải lo rằng ép buộc hắn quá, hắn sẽ túng quá mà làm liều, trẫm chắc chắn cũng muốn bắt cả hắn luôn. Vậy phía Quách Hoài thì phải làm sao? Hoàng thượng, người giao một vị trí quan trọng như vậy cho hắn, nhưng bây giờ hắn
Còn kết mối thông gia với Độc Cô Tấn. Chính bởi vì hắn có mối hôn sự với Độc Cô gia, trẫm mới để hắn tiếp nhận vị trí của Độc Cô Tấn. Nếu không, Độc Cô Tấn, lão hồ ly này sẽ giao trọng trách phòng thủ này ra
Một cách thoải mái như vậy sao? Thuộc hạ hồ đồ rồi. Lẽ nào người đã có cách khiến Quách Hoài nghiêng về hướng chúng ta rồi sao?