Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 11 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Tập 11] Cô có biết lần đầu tiên trẫm nhìn thấy cô đã cảm thấy cô thật sự rất giống Mạc Tâm không? Có lúc Mạc Uyển cô nương rất giống hoàng hậu. Muội và tẩu ấy thật sự rất giống nhau.

    [Còn ba tháng nữa là Trọng Nhi ra đời rồi.] Nhưng mỗi lần trẫm nghĩ đến [là trong lòng cứ không yên.] Nô tài hiểu rồi. Nô tài sẽ giúp đỡ hoàng thượng hết mình. Mạc Tâm, lúc trước ta cứ muốn ở bên cạnh tẩu, bảo vệ tẩu cả đời. Xem ra bây giờ

    Mong muốn này đã thành hiện thực rồi. Chỉ tiếc là bây giờ đã xa cách mãi mãi, lòng người đã thay đổi. Trước giờ ta chưa từng nghĩ rằng ta cũng sẽ thay đổi. Mạc Tâm, xin lỗi. Hình như trong tim ta đã có người khác rồi. Nhưng ta đoán có lẽ

    Đó là điều mà lúc trước tẩu mong muốn thấy, đúng không? Mạc Tâm, tẩu yên tâm. Ta đã quyết định từ bỏ hết những chuyện của ngày xưa rồi. Từ nay về sau, ta sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt thay tẩu. Mạc Uyển. Mạc Uyển, cô sao vậy?

    Bản cung không sao. Bản cung? Diêu Mạc Uyển, rốt cuộc cô bị làm sao vậy? Có phải cô vào cung đã điều tra được manh mối gì không? Cô đừng dọa ta. Huynh có nhớ ta từng nói với huynh cái chết của tỉ tỉ có chỗ kì lạ không?

    Ta đã tìm được bã thuốc của thuốc an thai khi đó. Ta đã tìm thấy ba loại thuốc độc là Tô thanh phong, Phụ tử giao và Mã tiền tử ở trong đó. Tô thanh phong? Ở Đại Chử không có thuốc này.

    Hoàng tộc Đại Thục dùng thuốc này để dẫn thuốc, cực kỳ quý giá. Người bình thường không thể có được. Còn Phụ tử giao, ta đã từng thấy ở Trân Bảo các trong cung khi ta trộm Cửu Long bôi. Nếu là như vậy thì đúng rồi.

    Đậu Sĩ Minh quản lý việc chính trị ở biên giới Thục – Chử. Ông ta qua lại không ít với các quý tộc của Đại Thục. Trước khi tỉ tỉ bị bệnh nặng nửa tháng, ông ta bí mật vào kinh. Chắc là ông ta đã mang Tô thanh phong

    Vào kinh lúc đó. Dựa vào mối quan hệ giữa ông ta và Diêu Tố Loan thì chắc cũng biết ai đã bỏ vị thuốc này vào. Phụ tử giao có thể khiến phụ nữ có thai bị sẩy. Người có thể giấu thuốc này trong Trân Bảo các

    Chỉ có thể là hoàng thượng thôi. Nói như vậy thì vị cuối cùng là Mã tiền tử do Lý quý nhân bỏ vào rồi? Lý quý nhân chỉ là người chịu tội thay thôi. Nô tỳ chỉ ra cô ta lúc đó

    Là họ hàng xa của Thái Điệp, nô tỳ thân cận của Vương Thấm Nhược. Ta đoán được chuyện hoàng hậu bị bệnh nặng không đơn giản như vậy, nhưng ta không thể ngờ đây lại là âm mưu của cả hậu cung và hoàng thượng.

    Có lẽ điều làm người ta đau lòng nhất là người tự tay đẩy tỉ ấy xuống địa ngục lại là người chồng mà tỉ ấy yêu thương mặn nồng, còn có người tỉ muội thân thuộc. Đau buồn quá. Thứ vô dụng nhất trên đời này tình cảm.

    Đặc biệt là trước sự tranh giành quyền lực, tình cảm lại càng là điểm yếu chí mạng. Yếu đuối đến mức không thể bảo vệ được người thân. Tiếc là đến khi chết tỉ tỉ mới hiểu đạo lý này. Nhưng chuyện đã đến mức này,

    Chúng ta nên có kế hoạch lâu dài. Bước tiếp theo cô định làm thế nào? Báo thù. Báo thù? Ngoài Đậu thị và hậu cung ra, còn có cả hoàng thượng trong đó nữa. Cô muốn làm vậy thật sao? Ta e là cô sẽ giẫm lên vết xe đổ của tỉ tỉ cô.

    Vậy thì đã sao? Tấm chân tình của tỉ tỉ bị bọn họ dồn vào tình cảnh thế này. Đứa con trong bụng của tỉ ấy còn chưa ra đời đã chết yểu. Huynh không hiểu nỗi khổ bị phản bội. Huynh lại càng không hiểu nỗi đau mất con.

    Bây giờ ta đã nghĩ thông suốt rồi. Ta phải bắt bọn họ trả giá vì tỉ tỉ và mẹ. Ta biết trong lòng cô rất buồn, nhưng cô như vậy thì làm sao Quân Thanh yên tâm được? Huynh không cần khuyên ta.

    Chuyện hôm nay chúng ta nói chỉ có ta và huynh biết. Huynh không được cho Quân Thanh biết. Huynh ấy đã hy sinh quá nhiều vì Mạc Tâm rồi. Ta không thể để huynh ấy tiếp tục gánh vác trách nhiệm báo thù này nữa. Huynh hứa với ta đi.

    Nhưng một khi Quân Thanh biết được thì huynh ấy chắc chắn sẽ mặc kệ bản thân xông lên dùng máu mở đường. Cẩm Y, cảm ơn huynh. Chăm sóc Quân Thanh thật tốt thay ta nhé. Sao muội lại ở đây? Sao ta không được ở đây? Xem ra

    Lại ở cùng tỉ tỉ cả đêm rồi. Không phải như muội nghĩ đâu. Tỉ tỉ, Dạ Quân Thanh lừa dối tình cảm của ta, một chân đạp hai thuyền. Rõ ràng trong lòng không có ta nhưng lại toàn tỏ vẻ quan tâm đến ta, làm ta không thể rời bỏ.

    Đúng là hành động vô liêm sỉ. Tỷ nói xem có đúng không? Đang nói bậy gì đó? Sao bản vương lại là người như vậy được? Vậy huynh đang phủ nhận chuyện một chân đạp hai thuyền hay đang phủ nhận chuyện trong lòng không có ta?

    Sao hôm nay muội kì lạ thế? Dạ Quân Thanh, tạm thời không bàn đến chuyện trước đây huynh thật lòng hay giả dối với ta. Suốt thời gian qua, huynh cứ một mình chạy về phía trước, ta đuổi theo sau, mệt quá. Hôm nay ta muốn hỏi huynh

    Rốt cuộc trong lòng huynh có ta hay không? Bản vương… Huynh đừng trả lời vội. Hôm nay huynh hãy làm hết những chuyện được liệt kê trên đây với ta. Suy nghĩ kĩ rồi trả lời ta cũng không muộn.

    [Đi hội chùa, thả đèn Khổng Minh, đoán câu đố, đến nơi đầu tiên chúng ta gặp nguy hiểm.] Nhiều vậy sao? Nhưng sao muội lại muốn hoàn thành trong hôm nay? Chẳng phải sau này chúng ta có rất nhiều thời gian sao? Xem như ta tùy hứng đi.

    Ta muốn hôm nay phải hoàn thành. ♫ Hoa xuân lướt trên cành liễu, leo lên hàng chân mày ♫ ♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu, trăng biết tĩnh mịch ♫

    ♫ Tiếng thở dài vẫn không giải quyết được nỗi buồn cũ ♫ ♫ Vừa bước lại gần tim vừa trốn chạy thật xa ♫ ♫ Chưa từng nghĩ đã ở bên nhau lâu đến vậy ♫ ♫ Chỉ sợ sau khi tỉnh mộng sẽ đau đớn ♫

    ♫ Mới biết cuộc đời đã bị người tác động ♫ [Diêu Mạc Uyển – Dạ Quân Thanh] ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫ ♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫

    ♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim, đau đến rơi nước mắt ♫ Không được xem. Quay qua đi. ♫ Hoa xuân lướt trên cành liễu, leo lên hàng chân mày ♫ [Trong mơ hay ngoài đời đều trăn trở, nhớ nhung, tương tư, gọi tên Mạc Uyển.]

    ♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu, trăng biết tĩnh mịch ♫ Đi thôi. ♫ Vừa bước lại gần tim vừa trốn chạy thật xa ♫ [Mong cả đời sẽ không rời xa Quân Thanh,] [bên nhau đến chết.]

    [Trong mơ hay ngoài đời đều trăn trở,] [nhớ nhung, tương tư,] [gọi tên Mạc Uyển.] ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫ ♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫

    ♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim, đau đến rơi nước mắt ♫ ♫ Hay là nói trái với lòng mình ♫ Huynh còn nhớ đây là nơi nào không? Đương nhiên. Nếu không có muội, e là bản vương đã gặp chuyện không hay rồi. Đây là nơi đầu tiên

    Mà chúng ta sống chết cùng nhau. Nếu không nhờ lần gặp nguy hiểm đó, e là đến giờ chúng ta vẫn như hai người lạ. Vậy nên, tất cả đều đã được định trước. Giống như ta quanh đi quẩn lại, lại đến nơi này, không ngờ huynh vẫn ở chốn cũ.

    Bản vương và muội gặp nhau, hiểu nhau từ đó, sao lại nói là đợi muội? Ta muốn nói lúc đó, ở ngay đây, ta đã cõng huynh cả đoạn đường vì muốn cứu huynh, sắp mất nửa cái mạng. Nên huynh phải cõng ta đi quãng đường còn lại.

    Mau, ngồi xuống đi. Cõng muội? Nào. Quân Thanh, nếu đột nhiên tỉ tỉ xuất hiện trước mặt huynh thì huynh sẽ nói gì với tỉ ấy? Đã lâu không gặp, tẩu khoẻ chứ? Chỉ vậy thôi sao? Chỉ vậy thôi. Vậy huynh đoán xem tỉ ấy sẽ nói gì với huynh?

    Cái này thì ta không rõ. Ta đoán tỉ tỉ sẽ nói lâu rồi không gặp. Huynh yêu tỉ tỉ sâu đậm như vậy, nếu tỉ ấy xuất hiện lần nữa, huynh sẽ không muốn níu kéo hay có được tỉ ấy chứ? Có thể trên đời này có rất nhiều sự cho đi

    Cũng không thể mong sẽ được đáp lại. Nếu tỉ ấy đồng ý đi cùng huynh thì sao? Tiếc là tẩu ấy đã thành thân cùng người khác và người đó không phải là ta. Vậy nên, chỉ cần tẩu ấy bình yên, ta sẽ canh gác cho tẩu ấy cả đời.

    Muội đang nghĩ gì vậy? Ta đang nghĩ tỉ tỉ không phải là người vô tình, chỉ là vận mệnh trêu ngươi, đã khiến cho hai người bỏ lỡ nhau. Nếu có cơ hội làm lại lần nữa, tỉ ấy nhất định sẽ chọn huynh. Hôm nay muội sao vậy?

    Sao cứ nhắc đến Mạc Tâm mãi thế? Không có gì. Ta muốn nói với tốc độ này của huynh, đợi lên đến núi thì mặt trời cũng lặn rồi. Huynh có thể nhanh hơn không? Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên. Nhanh à? Đủ nhanh chưa? Được rồi. Nếu như lúc đầu,

    Chúng ta không xin hai ông bà lão giúp đỡ chúng ta, có lẽ bây giờ bọn họ vẫn còn ở đây sống một cuộc sống vui vẻ. Dạ Quân Thanh ta thề với hai người, ngày nào ta còn sống

    Sẽ không để chiến tranh loạn lạc làm hại đến bách tính Đại Chử, sẽ không để bi kịch diễn ra lần nữa, nhất định sẽ không phụ ơn cứu mạng của hai người. Đi thôi. Đến rồi. Nơi này là… Đối với huynh,

    Nơi này cũng chỉ là một khu rừng bình thường, nhưng nó có ý nghĩa rất lớn đối với ta. Ta đã có được cái tên đầu tiên ở đây. Niệm Tâm. Huynh nói xem đến bây giờ ta vẫn chưa có tên. Hay là huynh đặt một cái tên giúp ta đi. Tên?

    Niệm Tâm. Niệm Tâm được không? Sao? Đưa bản vương đến đây để trách bản vương từ khi gặp muội đã có ý định chân trong chân ngoài rồi? Sao có thể như vậy được? Chỉ là quanh co một vòng lại quay về chốn cũ.

    Cũng tại nơi này, ban đầu huynh chỉ có lòng biết ơn đối với ta, chứ không phải tình cảm nam nữ, nhưng đến bây giờ mới thấy thật là kì diệu. Đừng nói muội chỉ cần thế này là đủ rồi nhé. Tương lai còn có một con đường rất đẹp

    Đang chờ chúng ta cùng nhau ngắm. Mạc Uyển, đợi những chuyện trước mắt ổn rồi, chúng ta hãy rời xa chốn triều đình tranh giành lẫn nhau, sống một cuộc sống bình thường, an nhàn tự do. Sao vậy? Quân Thanh, huynh đáp ứng một nguyện vọng nữa của ta nhé.

    Không biết bên đó có nghe được ta nói không. Huynh qua bên kia bờ đi. Nếu có thể nghe thấy thì huynh hãy trả lời ta. Đợi ta nhé. Mạc Uyển cô nương đã về chưa? Đúng rồi. Mạc Uyển cô nương để lại một bức thư cho ngài.

    [Khế ước: Niệm Tâm yêu cầu Quân Thanh phải đáp ứng mọi yêu cầu của mình.] Giấy khế ước? [Phủ Túc Thân Vương] Vương gia, thuộc hạ đã nghe ngóng được rồi. Nghe thủ vệ ở cửa cung nói Mạc Uyển cô nương đã vào cung. Vương gia. [Dạ Hồng Dịch,]

    [cảnh tượng này có quen không?] [Nhưng đáng tiếc, ngài không biết là] [ta ở trước mắt ngài] [không chỉ là Mạc Uyển] [mà cũng là Mạc Tâm.] [Ta có cả hai kí ức,] [nên hiểu ngài muốn cái gì] [hơn bất kì ai.] Mạc Tâm?

    Tiểu nữ Diêu Mạc Uyển tham kiến hoàng thượng. Thì ra là Mạc Uyển cô nương. Lúc nãy trẫm đã ngẩn ngơ một lúc. Mời Mạc Uyển cô nương mau đứng dậy. Cảm ơn hoàng thượng. Hôm nay là 49 ngày kể từ khi tỉ tỉ mất,

    Tiểu nữ lo hoàng thượng sẽ buồn trong lòng, nên đã đến đây múa như một lời hỏi thăm. Mạc Uyển cô nương có lòng rồi. Nhưng thường ngày Mạc Uyển cô nương sẽ không vào cung hỏi thăm trẫm. Chẳng lẽ hôm nay có gì muốn xin trẫm sao?

    Đúng là tiểu nữ có chuyện muốn xin hoàng thượng. Xin hoàng thượng cho tiểu nữ địa vị và vinh quang. Địa vị và vinh quang? Chẳng phải làm vương phi của Túc Thân Vương cũng có được những thứ này sao? Túc Thân Vương chỉ là một bề tôi,

    Tất cả vinh quang mà huynh ấy có đều do hoàng thượng ban cho, sao có thể sánh với chủ của thiên hạ như hoàng thượng chứ? Đúng là có tham vọng, có hoài bão giống với tỉ tỉ của cô. Đây cũng là lý do mà năm đó trẫm thích Mạc Tâm.

    Chỉ là cô có thể cho trẫm một lý do vì sao trẫm phải đồng ý với cô không? Tuy hoàng thượng có ba ngàn người đẹp trong hậu cung, nhưng cũng không bằng một mình tỉ tỉ. Chắc là cái chết của tỉ tỉ

    Đã khiến trái tim của hoàng thượng như mất đi một góc, cảm thấy mất mát gấp nhiều lần. Mà Mạc Uyển tự tin có thể bù vào góc trống đó. Túc Thân Vương, hoàng thượng đang có hẹn với người đẹp, không tiện gặp Túc Thân Vương. Người đẹp?

    Chẳng lẽ là Diêu Mạc Uyển? Túc Thân Vương, ngài đừng làm khó nô tài. Thần đệ Dạ Quân Thanh có chuyện quan trọng xin cầu kiến hoàng thượng. Túc Thân Vương đến rồi. Xem ra Túc Thân Vương đến vì có chuyện gấp.

    Xin hoàng thượng cho phép tiểu nữ ra ngoài một lát. Tiểu nữ sẽ nói rõ với huynh ấy để chấm dứt. Được, đi đi. Cảm ơn hoàng thượng. Mạc Uyển. Vương gia đến vì chuyện gì vậy? Sao muội lại ăn mặc thế này?

    Lá thư muội để lại cho ta có ý gì? Ta đã viết rất rõ ràng trên thư rồi, vương gia không thể không hiểu. Sau này Mạc Uyển không thể đi cùng vương gia nữa. Mong vương gia bảo trọng, đừng nhớ đến ta. Muội lại nói đùa với bản vương rồi.

    Đừng bướng nữa. Ta đưa muội về phủ. Đi. Ta không nói đùa. Vương gia, ta hi vọng huynh có thể nghe rõ mỗi câu nói sau đây của ta. Kể từ giây phút này, Mạc Uyển và vương gia không còn liên quan gì đến nhau.

    Vương gia cũng không cần gây thị phi vì Mạc Uyển. Vậy cái này thì sao? Niệm Tâm phụng chỉ thành người trong phủ Túc Thân Vương. Mỗi khi Niệm Tâm muốn gì Dạ Quân Thanh bắt buộc phải đồng ý. Niệm Tâm luôn luôn đúng, nếu cô ấy có sai thật…

    Mạc Uyển, muội nói thật với ta, rốt cuộc tất cả những chuyện này là vì cái gì? Tại sao muội lại trở nên như vậy? Có chuyện gì mà hai chúng ta không thể cùng nhau gánh vác sao? Chẳng phải muội đã đồng ý rồi sao?

    Nói muốn cùng ta rời xa chốn triều đình tranh giành lẫn nhau, sống một cuộc sống bình thường sao? Tình yêu khó giữ như gió, nỗi hận như sương sớm dễ tan. Vương gia không thể không hiểu đạo lý này. Hơn nữa lòng người lại dễ thay đổi.

    Chẳng phải vương gia cũng thay lòng với tỉ tỉ sao? Bây giờ Mạc Uyển chỉ đang trao cho hoàng thượng trái tim mà lúc trước đã trao cho huynh thôi. Vương gia nghĩ kĩ xem trên đời này làm gì có cô gái nào… Đừng nói nữa.

    … lại từ chối trở thành chủ thiên hạ? Đừng nói nữa. Ta không tin. Ta không tin muội lại rời xa ta như vậy.